tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30201263
Thơ
11.05.2011
Thanh Tùng
Phương Nam hành


1


Thế là thơ có thêm chỗ trú


Tôi tin có thể đến gõ cửa nửa đêm


Uống rượu và khoác lác


Tôi tin không phải trong mơ


Bởi mỗi cánh cửa mở ra có trời riêng rất thực


Có dây leo như đường viền xanh mướt của bài thơ


Tôi cứ lên rồi xuống


Mân mê từng đường cong cây cối


Với lạ lùng của trẻ thơ


Hoa trái vươn ra từ những ngón tay mềm


 Nắng gió sinh sôi từ những trái tim


Tôi đã mất nhiều giờ mới lại có thêm


Những tượng đài dạy tôi biết nhớ


Những trận gió dạy tôi hào phóng


Đất đai của hát ca


Cho tôi tới được miền tươi trẻ


Tôi lại có thể vươn lên tầng cao mới


Vì đã hồi sinh khao khát ban đầu


Thịt da ơi vẫn của mẹ cha


Những niềm vui sao lạ lùng thêm


Đẫu nỗi buồn chẳng cần giấu diếm


Tôi vẫn mang theo như vũ khí bên người


Nhưng đã vượt lên nước mắt


Rồi hòa vào quyến rũ của mồ hôi


Đất đai trẻ trung ơi!


Trong nhịp điệu dịu êm và bốc lửa


Tôi xin làm vệ sĩ của Người


Giữ gìn câu thần chú như giữ chìa khóa tòa kho bạc


“Vừng ơi mở cửa!”


Như giữ gìn trong sáng của thơ.


 2


Tôi đã có được bình tĩnh của cỗ xe tang


Sôi nổi ngọt ngào của trái thơm


Cách giấu đi mệt mỏi của những cánh đồng vất vả


Tôi có được tự nhiên của gió


Của niềm vui mua bán chợ đông người


Để trong vội vã không thôi


Người rực rỡ vang trong tôi mỗi sớm


Người mở toang bao tù túng bịt bùng


Tôi đã gắng trút đi bao nặng nề


Nhận vào mới mẻ Người cho


Đêm đêm lần theo từng hẻm nhỏ


Lắng nghe kênh Nhiêu Lộc thở than


Để thơ tôi đổi thay tội ác


Để thơ tôi không như người tối tối rửa chân rồi yên tâm đi ngủ.


3


Đến với Người muộn màng như đời tôi vẫn thế


Người vẫn lo cho tôi khẩu phần bình đẳng


Gạo Nàng Hương và ước mơ lồng lộng


Để tôi yêu như chưa thế bao giờ


Để giấc ngủ mở ra cùng mầu mỡ đất đai


Để bao âm thầm dai dẳng


Chẳng làm cộm dưới lưng đêm


Người cho tôi màu hoa trái


Để vẽ nên ngày


Để bay lên được


Người cho thật rượu


Như xưa mẹ cho thật sữa


Để nay thật thơ.


4


Đêm đêm tôi ngủ trong trái dừa non


Để ngày mai của mình ngọt lịm


Tôi lăn theo những trái dưa xanh mát dọc suốt mùa hè


Qua mỗi nhịp cầu


Ở bên kia gió mới bàng hoàng


Dẫu tôi chưa thuộc gió


Tôi cũng đã lên cao đến thế


Lại bắt đầu từ mới sinh thành


Lại bắt đầu từ cỏ xanh lên


Đến Cần Giờ với cây đước truân chuyên


Đến Vườn Trầu gặp ánh gươm còn chói lọi


Gặp nhịp-điệu-xanh cuống quýt


Của những trái tim cháy suốt đêm ngày


Tôi cất lên điệu chính đời mình


Của tiếng xưa nồng nàn tã lót


Của đất đai cha mẹ ăn nằm


Cất lên muôn sắc đổi thay trong vườn tược


Bộn bề phố xá


Cất lên cho buồn bã


Cho những vạt rừng già khốc liệt Trường Sơn


Cho những ai đã ngã xuống


Với giấc mơ về giữa Sài Gòn.


5


Thành phố nôn nao mũi tầu xé sóng


Mặt trời không ngủ yên


Nắng tất bật đẩy xô bóng tối


Rồi ngọt ngào như vừa vắt ra từ trái xoài thơm


Gió tự do thổi rộng mặt đường


Những tượng đài nồng nàn tỏa bóng


Máu anh hùng truyền tới hôm nay


Hoa trái vào từ khắp ngả


Phủ lên khuôn mặt của ngày


Tôi tự tin giữa những quảng trường xanh


Giữa những vòng gấp gáp


Tôi tự tin tung hết mình trong nắng


Vào trong vang động Sài Gòn.


6


Tôi đến có muộn chăng?


Bao bắp ngô căng nỗi đợi chờ


Những trái chôm chôm lăn dưới ánh trời chang chói


Sán vào tôi nhè nhẹ gai đâm


Tôi có đến muộn chăng?


Cây cao su đã khép lại vết thương


Hương cà phê ngọt trùm lối ngõ


Đuổi xa rồi hơi ngạt đạn bom


Ngực ai căng đầy mặt gió


Bay mùi quả thơm


Mắt ai sương trong buổi sớm


Lọc tôi gió bụi thời gian


Trời thoắt mưa thoắt nắng


Tôi bồn chồn bay lên hạ xuống


Những miệt rừng xanh sôi động bốn bề


Tôi no nê màu sắc


Tôi lấm cùng đất đai


Tôi liền cùng gạch vỡ


Tôi nối tường cao


Tôi ngả nghiêng mê mẩn bụi bờ


 Nghe mời mọc vào lòng quả chín


Những thân cây vắt dòng sữa trắng


Những mặt đường óng lụa cuốn xe bay


Tôi lẫn vào xuôi ngược chân người


Lấn bấn giữa bao quang gánh


Những trái bửa ra mật chảy ròng


Những trao đổi rối bời đâu như cả cho tôi


Chợ đã tan tôi còn quanh quẩn mãi


Như còn hò hẹn với riêng ai


Tôi có đến muộn chăng?


Mà những nấm mồ đó đây đã dâng đầy cỏ mật


Những lá cỏ đang lay mải miết


Viết lên trời xanh


Bài thơ sau chiến tranh


Những nấm mồ ơi!


Dẫu là ai


Tôi cũng xin được khóc


Dẫu là ai những người đã khuất


Thì đã vươn lên mềm mại cỏ an bình


Tôi càng xót xa vì chậm trễ của mình


Khi em bước ra từ sau gạch nát


Tôi lắng nghe tiếng bàn chân đã mất


Giờ vang lên nhịp điệu cho thơ.


(còn tiếp)


Nguồn: Phương Nam Hành. Trường ca của Thanh Tùng. NXB Văn học, 2005.


www.trieuxuan.info


 

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Chùm thơ Hồng Nhu - Hồng Nhu 14.11.2019
Chùm thơ Václav Hrabě - Václav Hrabě 07.11.2019
Thu phong từ 秋風詞 - Lý Bạch 01.11.2019
Bạch Đằng Giang Phú - Trương Hán Siêu 28.10.2019
Chùm thơ Trương Hán Siêu - Trương Hán Siêu 28.10.2019
Diễn từ cho cuốn sách dí dỏm/ Đôi giày - Con người - Jan Neruda 25.10.2019
Chùm thơ Jan Skácel - Jan Skácel 25.10.2019
Chùm thơ Fráňa Šrámek - Fráňa Šrámek 25.10.2019
Ngậm ngùi/ Cũng phải nói một lần - Vũ Hữu Định 25.10.2019
Họa/ Gởi chút tình thân/ Thời tiết - Vũ Hữu Định 25.10.2019
xem thêm »