tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 31039887
Thơ
15.04.2011
Trần Ngọc
Bên dòng quá khứ (2)

EM CÒN NHỚ


Mấy mùa qua


em không về đây nữa


Để cùng nhau


 nhìn hoa giấy rực màu


Để tôi ngắt


 cành hoa xin trao tặng


Chút bâng khuâng


 ánh mắt lại xuyến xao


Ngồi bên em


 ngắm nhìn giàn hoa giấy


Màu sắc lung linh


trong buổi ban mai


Cơn gió nhẹ


 lả lơi vài cánh bướm


Từng cánh hoa rơi


 ẻo lả trần ai


***


Một nơi nào đó


 lầu cao gác phượng


Tiếng nhạc du dương


 ánh sáng đèn mờ


 


Em còn nhớ


những cành hoa giấy đỏ


Có một người


si dại quá ngu ngơ


***


Tôi lại nhớ


những gì trong kỷ niệm


Thời gian qua


ký ức đã phai màu


Em đã quên


 riêng tôi luôn luôn nhớ


Nhớ về em


Lòng ray rứt đớn đau.


 


XA VẮNG


Anh trở về


nơi ngày xưa hai đứa


Ngồi bên nhau


 ngắm cảng biển Vũng Tàu


Xa tít ấy


chập chờn con sóng vỗ


Giờ mình anh


 gậm nhấm nỗi thương đau


***


Em có biết


 hồn anh đang bỏ ngỏ


Đang tung bay


trên biển cả muôn trùng


Nơi nào đó


bao giờ mình bắt gặp


Trái tim mặn nồng


 giữ vẹn thủy chung


Cơn gió thổi


sóng về hôn môi cát


Em ở đâu


anh thèm được… gần mình


Biển giận dữ


bầu trời mây xám đục


U ám nặng nề


vẫn giữ nguyên trinh


***


Tạm biệt nhé


nơi đây mang kỷ niệm


Giờ chia tay


cảm thấy quá bùi ngùi


Nhớ đến em


đậm đà ân tình nghĩa


Mãi mãi bên anh


 biết thuở nào nguôi.


 


NGẬP NGỪNG


Đã nhiều lần hành trang


 anh chuẩn bị


Đời lãng du


 thúc hối bước lên đường


Nhưng trước mắt


còn bao nhiêu gánh nặng


Nặng nghĩa tình


nặng cả với người thương


Nhiều khi chùn bước


 ba lô thúc hối


Muốn phiêu lưu


giải tỏa mọi cơn sầu


Trong cuộc sống


nặng nề và mệt mỏi


Lòng bơ vơ


 chẳng biết phải đi đâu!


 


NỖI LÒNG


Cả cuộc đời


giam mình trong hoang đảo


Biển chập chùng


 mờ mịt cõi xa xăm


Đảo hoang ấy


đêm về nghe gió hú


Cùng tiếng thét gầm


 sóng vỗ hờn căm


***


Có những lúc


định rời xa hải đảo


Mấy mươi năm


 chung sống đảo hoang này


Chân dọn bước


nhưng lòng không đành nỡ


Ký ức tràn về


kỷ niệm bủa vây


***


Gói hành trang


giờ còn treo lơ lửng


Tiếng sóng rì rào


 nhức nhối trầm kha


Xa tít ấy


những cánh buồm réo gọi


Buông tiếng thở dài


ray rứt xót xa


***


Ta chấp nhận


giam mình trong hoang đảo


Chẳng nỡ rời xa


vương vấn tràn đầy


Vẫn biết rằng


nơi phương trời nào đó


Có kẻ đợi chờ


sẽ vỗ cánh bay


***


Và cứ thế


cuộc đời luôn giam hãm


Da đã nhăn


và tóc đã thay màu


Ta ngơ ngác


giật mình xong một kiếp


Một kiếp người


Thấm đẫm sầu đau.


 


 


RA ĐI


Giờ thì chấp nhận phải đi xa


Bỏ cả vợ con, bỏ cả nhà


Tiền tài sự nghiệp buông trôi hết


Không còn con nợ, vợ oan gia


 


Bước đầu chả biết phải đi đâu


Sông sâu núi biếc chốn giang đầu


Phiêu phiêu, lãng lãng thơ cùng rượu


Cho đời quên hết cảnh bể dâu


 


Số phận ra đi cũng yên rồi


Thương, hận theo dòng nước cuốn trôi


Bỏ lại đằng sau bao kỷ niệm


Có còn ai nhớ đến thương tôi?


 


Túi thơ, bầu rượu bạn đường xa


Thời gian rồi cũng sẽ phôi pha


Rày đây mai đó, đời phiêu lãng


Gói bụi phiêu lưu kiếp không nhà


 


Đến lúc rồi đây có nhớ chi


Có ai thương nhớ kẻ ra đi


Cuộc đời như giấc mơ, mờ ảo


Nghiệt ngã, hợp tan lúc phân kỳ.


 


BÓNG ĐÊM


Có nhiều khi


 đêm về ta sợ hãi


Sợ cô đơn


 và sợ cả bóng đêm


Ngoài sân vườn


 hàng cây say giấc ngủ


Bóng tối tràn về


 thấy xót xa thêm


 


Có những lúc


 ngồi yên trong bóng tối


Như bạn đồng hành


 rung cảm dị kỳ


Chung quanh ta


vô vàn lời rên rỉ


Lũ dế mèn


 tấu khúc biệt ly


 


Có khoảnh khắc


ngỡ đời là thật


Tiếng thời gian


chầm chậm bước trong đêm


Như kẻ mộng du


đi tìm quá khứ


Ngơ ngác giật mình


 thấm thía buồn thêm


Đêm cứ đến


và không gian khép lại


Chợt tỉnh ra


 chỉ có mình ta


Đang lạc lõng


mơ hồ tìm ảo giác


Tìm suốt cuộc đời


nhưng vẫn mịt mờ xa…


(còn tiếp)


Nguồn: Bên dòng quá khứ. Thơ Trần Ngọc. Nhà xuất bản Văn học, 4-2011.


www.trieuxuan.info

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Ba bài thơ của Dương Đức Quảng - Dương Đức Quảng 19.01.2020
Việt Nam ơi - Lưu Quang Vũ 13.01.2020
Cướp - Nguyễn Duy 13.01.2020
Tiếng Việt - Lưu Quang Vũ 13.01.2020
Những đám mây ban sớm - Lưu Quang Vũ 13.01.2020
Ghi chú sau mây/ Tự bạch/ Mỗi ngày/ Thơ ngắn - Hữu Thỉnh 13.01.2020
Cái gốc - Nguyễn Duy 10.01.2020
Thị xã Hải Dương - Trần Mai Hưởng 03.01.2020
Em là tất cả quê hương - Trần Nguyên 31.12.2019
Chùm thơ Hải Đường (2) - Hải Đường 30.12.2019
xem thêm »