tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 27827646
Tiểu thuyết
10.12.2010
Liep Nicôlaievich Tônxtoi
Chiến tranh và Hòa bình

 


 


XII. Pie, như thói thường vẫn thế, chỉ cảm thấy hết nỗi cơ cực của những cảnh thiếu thốn và cảnh sống tù hãm trong thời gian bị bắt khi những nỗi thiếu thốn và cảnh sống tù hãm ấy đã chấm dứt. Sau khi được giải thoát, chàng về Ôren và ở đấy được hai ngày, trong khi đang sửa soạn đi Kiép, thì chàng lăn ra ốm và phải nằm lại ở Ôren ba tháng ròng; các bác sĩ nói rằng chàng bị bệnh sốt mệt. Mặc dầu các bác sĩ đã chạy chữa, chích huyết và cho chàng uống đầy đủ các thứ thuốc chàng vẫn cứ không khỏi như thường.


Tất cả những việc đã xảy ra từ khi Pie được giải thoát cho đến khi chàng lâm bệnh đều không để lại một ấn tượng gì trong tâm trí chàng. Chàng chỉ nhớ tiết trời xám xịt, u ám, hết mưa lại tuyết dầm dề, nhớ cái cảm giác day dứt thể xác, cảm giác đau rát ở chân, chàng nhớ lại một ấn tượng chung bao quát những nỗi bất hạnh, những nỗi thống khổ của con người; chàng nhớ lại cái vẻ soi mói đã khiến chàng lo sợ; chàng nhớ lại những khi chàng chạy vạy đi tìm xe và ngựa, và nhất là nhớ lại cái tình trạng mất khả năng tư duy và cảm giác của chàng trong thời gian ấy. Hôm được giải phóng, chàng đã trông thấy xác Pêchia Rôstốp. Cùng ngày hôm ấy chàng được biết rằng sau trận Bôrôđinô công tước Anđrây còn sống thêm hơn một tháng nữa và mãi gần đây mới chết ở Yarôsláp, trong nhà họ Rôstốp. Cũng ngày hôm ấy Đênixốp, sau khi cho Pie biết tin này, giữa chừng câu chuyện có nhắc đến cái chết của Êlen, Đênixốp tưởng Pie đã biết tin này từ lâu. Lúc bấy giờ Pie chỉ lấy làm lạ về tất cả những việc đó. Chàng cảm thấy mình không thể hiểu được ý nghĩa của những tin tức ấy. Lúc bấy giờ chàng chỉ nóng lòng mong sao chóng thoát khỏi những nơi người ta đang chém giết lẫn nhau, tìm lấy một nơi ẩn náu yên tĩnh để rồi định thần lại, nghỉ ngơi và suy nghĩ về tất cả những điều mới mẻ và kỳ lạ mà chàng đã được biết trong thời gian ấy. Nhưng vừa đến Ôren chàng đã lăn ra ốm. Hồi tỉnh lại sau trận ốm, Pie thấy bên mình có hai người đầy tớ của chàng là Têrenty và Vaska từ Mátxcơva đến, và công tước tiểu thư Catêrina - người chị cả trong ba cô nữ công trước kia ở nhà cha chàng. Thời gian gần đây cô tiểu thư trú ngụ ở Elét, trong trang viên của Pie, nghe tin chàng được giải phóng và lâm bệnh cô ta đã lên Ôren để săn sóc chàng.


Trong thời gian bình phục, dần dần Pie mới thoát khỏi những ấn tượng của mấy tháng gần đây đã trở thành quen thuộc đối với chàng và mãi mới quen được với cái ý nghĩ là ngày mai chẳng còn ai lùa chàng đi đâu cả, chẳng có ai tước mất chiếc gường ngủ ấm áp của chàng; chắc chắn thế nào cũng có bữa ăn trưa, bữa dùng trà và bữa ăn tối. Nhưng trong một thời gian dài chàng vẫn còn chiêm bao thấy mình sống trong hoàn cảnh tù đày như cũ. Cũng dần dà Pie mới hiểu được những tin tức chàng được biết sau khi được giải phóng: cái chết của công tước Anđrây, cái chết của vợ chàng, sự diệt vong của quân Pháp.


Cái cảm giác vui mừng khi thấy mình tự do - sự tự do toàn vẹn, bất khả xâm phạm, vốn có trong bản chất con người, mà chàng đã nhận thức được ở trạm nghỉ đêm đầu tiên từ Mátxcơva - cảm giác ấy tràn ngập lòng Pie trong thời gian dưỡng bệnh. Chàng ngạc nhiên nhận thấy sự tự do bên trong ấy, không lệ thuộc vào hoàn cảnh bên ngoài, nay dường như lại được chắp thêm một thứ tự do bên ngoài, như thêm một cái gì thừa thãi, xa hoa.


Chàng sống một mình, trong một thành phố xa lạ, không quen ai. Không ai đòi hỏi gì ở chàng cả, không ai bắt ép chàng đi đâu cả. Tất cả những gì chàng muốn có đều ở bên cạnh chàng. Những ý nghĩ về vợ chàng xưa kia vẫn ám ảnh chàng không ngớt nay không còn nữa, vì nàng cũng không còn nữa.


- Ồ, thích thật! Khoái thật! - Chàng tự nhủ những khi người nhà đẩy đến cạnh giường chiếc bàn phủ tấm khăn trắng tinh trên có đặt bát xúp thơm phức, những khi chàng nằm xuống chiếc giường sạch sẽ êm ái, hay những khi chàng chợt nhớ ra rằng nay vợ chàng và quân Pháp đều không còn nữa - Ồ, thích quá, khoái quá!


Và theo thói quen cũ chàng lại tự hỏi: "Nào, thế rồi sao? Ta sẽ làm gì?". Và lập tức, chàng lại tự trả lời: "Chả sao cả. Ta sẽ sống. Chà thích quá!".


Cái điều trước kia đã day dứt chàng, điều mà chàng đã hoài công tìm kiếm - mục đích của cuộc đời - nay đối với chàng không còn tồn tại nữa. Không phải tình cờ, không phải chỉ trong giờ phút ấy cái mục đích kia mới không tồn tại đối với chàng, chàng cảm thấy cái ấy không làm gì có và không thể nào có được. Và chính cái tình trạng không có mục đích ấy đã đem lại cho chàng cái cảm giác tự do hoan hỉ đã là hạnh phúc của chàng trong thời gian ấy.


Chàng không thể có mục đích, thì bây giờ chàng có niềm tin - không phải tin vào những quy tắc, những từ ngữ, hay những tư tưởng này nọ, mà tin vào một Thượng đế sinh động, luôn luôn cảm giác được. Trước kia chàng tìm Thượng đế trong những mục đích mà chàng tự đặt ra cho mình. Việc đi tìm mục đích ấy chẳng qua là đi tìm Thượng đế và đột nhiên trong thời gian bị cầm tù chàng được biết, không phải bằng những từ ngữ, bằng suy luận, mà bằng cảm giác trực tiếp cái điều mà u già của chàng đã nói với chàng từ lâu: Thượng đế ở đây, ở kia, ở khắp nơi. Trong khi bị cầm tù chàng đã được biết rằng đấng Thượng đế trong Carataiép còn vĩ đại, vô tận và khó hiểu thấu hơn cả đấng Kiến trúc sư của vũ trụ mà hội Tam Điểm thừa nhận. Chàng có cái cảm giác của một con người chợt thấy vật mình đang tìm kiếm nằm ngay dưới chân, trong khi mình ra sức vận dụng nhãn lực nhìn thật xa. Suốt đời chàng đã nhìn ở đâu đâu, phía trên đầu những người xung quanh, nhưng thật ra việc cần làm không phải là vận dụng nhãn lực, mà chỉ là nhìn thẳng trước mặt mình.


Trước kia, chàng không biết nhìn thấy cái vĩ đại, cái không thể hiểu thấu, cái vô cùng, dù là trong vật gì cũng thế. Chàng chỉ cảm thấy rằng chắc nó phải ở đâu đây và chàng tìm nó. Trong những cái gần gũi, dễ hiểu, chàng chỉ thấy một cái gì hữu hạn, nhỏ nhặt, tầm thường vô nghĩa. Chàng tự vũ trang bằng một chiếc viễn kính tinh thần và nhìn ra xa, nơi mà cái nhỏ nhặt, tầm thường kia mờ đi trong khoảng không mù mịt, rồi tưởng chính đó là cái vĩ đại, là vô cùng chỉ vì mình không trông được rõ. Chàng đã hình dung cuộc sinh hoạt Âu châu, chính trị, hội Tam Điểm, triết học, lòng từ thiện như vậy đấy. Nhưng ngay những lúc ấy, những giờ phút mà chàng cho là mình yếu đuối, trí tuệ của chàng đã đi sâu vào cõi xa xăm ấy và ở đấy chàng vẫn trông thấy những cái nhỏ nhặt, tầm thường vô nghĩa kia. Còn bây giờ thì chàng đã biết được cách nhìn thấy cái vĩ đại, cái vĩnh viễn là cái vô cùng trong mọi vật, cho nên lẽ tự nhiên là để thấy nó, để hưởng thụ cái khoái cảm được chiêm ngưỡng nó, chàng đã vứt bỏ chiếc viễn kính mà trước nay chàng vẫn dùng để nhìn qua đầu những con người và vui mừng ngắm cuộc sống không ngừng thay đổi, vĩnh viễn vĩ đại, không sao hiểu thấu và vô cùng vô tận đang diễn ra quanh chàng. Và càng nhìn gần bao nhiêu, chàng lại càng thấy yên tĩnh và sung sướng bấy nhiêu. Cái câu hỏi khủng khiếp trước kia đã làm sụp đổ tất cả những kiến trúc trí tuệ của chàng "Vì sao?" bây giờ không còn tồn tại đối với chàng nữa. Bây giờ trong lòng chàng bao giờ cũng có một câu trả lời đơn giản sẵn sàng đáp lại câu hỏi đó: Vì Thượng đế, đấng Thượng đế, mà nếu không phải do ý chí của Người thì không có một sợi tóc nào của chúng sinh có thể rơi xuống.


XIII


Pie hầu như không có gì thay đổi phong thái bên ngoài. Trông chàng vẫn hệt như xưa. Cũng như xưa, chàng thường đãng trí và có vẻ không chú ý tới những việc đang diễn ra trước mắt mà lại mải mê bận tâm về một điều gì riêng tư, đặc biệt. Có khác chăng là trước kia khi chàng quên những việc đang diễn ra trước mắt, quên những điều người ta đang nói với chàng, thì chàng cau trán lại một cách đau đớn, dường như đang cố sức mà không sao thấy rõ một cái gì cách chàng rất xa. Bây giờ chàng vẫn thường quên những điều người ta nói với chàng, quên những việc diễn ra trước mắt, nhưng bây giờ, với nụ cười thoáng qua dường như ngạo nghễ, chàng nhìn ngay vào những điều đang diễn ra trước mắt, lắng nghe những điều người ta đang nói với chàng, tuy có thể thấy rõ rằng chàng nhìn thấy và nghe thấy một điều gì khác hẳn. Trước kia, chàng có vẻ là một người tuy có hiền lành nhưng lại khổ sở, cho nên người ta bất giác xa lánh chàng. Bây giờ, nụ cười vui sướng luôn luôn thấp thoáng trên môi chàng và mắt chàng long lanh niềm đồng cảm với những người chung quanh, như có ý hỏi: họ có sung sướng như chàng không? Và khi có mặt chàng người ta thấy dễ chịu.


Trước kia chàng nói nhiều, khi nói thường nổi nóng lên và nghe rất ít; bây giờ chàng ít khi sôi nổi trong khi nói chuyện, chàng có một cách nghe chuyện làm cho người ta sẵn lòng thổ lộ với chàng những điều sâu kín nhất.


 Nữ công tước Catêrina xưa nay vốn chẳng ưa gì Pie và nhất là từ khi lão bá tước chết lại càng có ác cảm với chàng, vì thấy mình phải chịu ơn chàng. Nhưng đến nay, sau khi đến Ôren một thời gian ngắn với ý định tỏ rõ cho Pie biết rằng tuy chàng bạc nghĩa như vậy, cô ta cũng vẫn thấy mình có nhiệm vụ săn sóc chàng, nữ công tước đã bực mình và ngạc nhiên nhận thấy mình mến chàng. Pie không hề làm gì để gây thiện cảm với nữ công tước. Chàng chỉ tò mò nhìn cô ta. Trước kia mỗi khi chàng nhìn cô ta, nữ công tước cảm thấy trong khóe mắt chàng chỉ có sự thờ ơ và chế giễu, và cũng như trước mặt những người khác, cô ta đã co rụt lại và chỉ đưa ra cái khía cạnh đối phó của mình. Bây giờ thì ngược lại, nữ công tước cảm thấy dường như chàng tìm cách hiểu thấu những khía cạnh sâu kín nhất của tâm hồn cô ta, và lúc đầu còn e ngại, rồi dần dần cảm kích, cô ta đã mở ra cho chàng những khía cạnh tốt đẹp ẩn kín trong tâm hồn mình.


Dù là người xảo quyệt đến đâu cũng không thể nào len lỏi vào lòng tin của nữ công tước một cách khéo léo như Pie. Chàng gợi lại những kỷ niệm đẹp nhất trong thời niên thiếu của nữ công tước và tỏ lòng đồng cảm với cô. Nhưng thật ra tất cả cái khôn khéo của Pie chẳng qua là ở chỗ chàng chỉ muốn thỏa mãn ý thích của mình trong công việc thức tỉnh những tình cảm tốt đẹp của con người ở cô nữ công tước chua ngoa, khô khan và kiêu hãnh theo một kiểu riêng ấy.


- Phải, anh ấy là một người tốt, rất tốt, không khi nào bị ảnh hưởng của những người xấu, mà chịu ảnh hưởng của những người như ta - nữ công tước tự nhủ như vậy.


Sự thay đổi diễn ra trong Pie cũng được các gia nhân của chàng - Têrenty và Vaska, nhận thấy theo cách riêng của họ. Họ cho rằng chàng nay đã giản dị đi nhiều. Đêm đêm sau khi cởi áo cho chủ đi nằm và chúc ngủ ngon giấc, Têrenty, tay cầm đôi ủng, chiếc áo, thường nấn ná lại một lúc chờ xem ông chủ có bắt chuyện không. Và phấn lớn Pie đều giữ Têrenty lại mỗi khi thấy anh ta muốn nói chuyện.


- Này, anh thử kể tôi nghe... dạo ấy các anh làm cách nào kiếm được thức ăn? - Chàng hỏi. Và Têrenty bắt đầu kể chuyện về cảnh điêu linh của thành Mátxcơva, về bá tước quá cố. Anh ta cầm chiếc áo đứng hồi lâu trong phòng Pie, kể chuyện cho chàng nghe và đôi khi nghe chàng kể chuyện, rồi lui ra phòng ngoài với cảm giác dễ chịu thấy chàng gần gũi mình và thấy mình mến chàng như một người bạn.


Người thầy thuốc chữa bệnh cho Pie ngày nào cũng đến thăm chàng, tuy tự thấy mình có nhiệm vụ làm ra vẻ như mỗi phút của mình đều quý giá cho nhân loại khổ đau - như thói thường các bác sĩ vấn thế - nhưng cũng ngồi hàng giờ ở phòng Pie kể cho chàng nghe những mẩu chuyện ưa thích về những điều quan sát về thái độ những người bệnh nói chung và đặc biệt là thái độ các nữ bệnh nhân.


- Phải, với một người như vậy nói chuyện thật thú vị, không phải như ở tỉnh lẻ nhà mình - ông ta thường nói.


Ở Ôren có mấy viên sĩ quan tù binh Pháp trú ngụ; ông thầy thuốc đưa đến nhà Pie một trong các sĩ quan đó, một người Ý trẻ tuổi.


Viên sĩ quan bắt đầu lui tới nhà Pie và nữ công tước thường đùa cợt về những tình cảm đằm thắm mà viên sĩ quan người Ý biểu lộ với Pie.


Người Ý ấy hình như chỉ sung sướng khi nào có thể đến nói chuyện với Pie, kể cho chàng nghe về những quãng đời dĩ vãng, về cuộc sống gia đình, về những cuộc tình duyên của mình và thổ lộ cho chàng biết lòng căm giận quân Pháp và nhất là Napôlêông.


- Nếu người Nga đều giống ông cả, dù chỉ ít nhiều thôi - viên sĩ quan người Ý nói với Pie - thì gây chiến tranh với một dân tộc như dân tộc các ông thật là một tội báng bổ[1]. Ông đã phải chịu khổ sở vì quân Pháp như vậy mà thậm chí cũng không hề có ý oán trách gì họ cả.


Và sở dĩ Pie chiếm được tình yêu mến bồng bột của người Ý kia cũng chỉ vì chàng đã thức tỉnh được những khía cạnh tốt đẹp nhất trong tâm hồn anh ta và đã biết quý trọng những khía cạnh ấy.


Vào cuối thời gian Pie ở Ôren, có một người quen cũ đến thăm chàng. Đó là bá tước Vilácski, một hội viên Tam Điểm đã kết nạp chàng năm 1807. Vilácski lấy một người vợ Nga giàu có, có những điền trang lớn ở tỉnh Ôren và bấy giờ ông ta đang giữ một chức vụ lâm thời trong sở tiếp tế lương thực của thành phố.


Nghe tin Pie ở Ôren, Vilácski, tuy xưa nay chưa bao giờ quen thân với chàng, cũng đến gặp chàng với thái độ niềm nở và thân mật mà những người tình cờ gặp nhau trên sa mạc thường có. Ở Ôren, Vilácski thấy chán, nên rất vui mừng khi được gặp một người cùng giới và cũng chí hướng - ông ta tưởng thế.


Nhưng chẳng bao lâu, Vilácski phải ngạc nhiên nhận thấy rằng Pie lạc hậu đối với tình hình sinh hoạt hiện tại và như lời ông ta dùng để định nghĩa Pie, đã trở nên thờ ơ và vị kỷ.


- Anh mụ mẫm đi đấy, anh bạn ạ[2]- ông ta nói với chàng.


Tuy vậy, khi giao thiệp với Pie, Vilácski vẫn thấy dễ chịu hơn ngày trước. Và ngày nào ông ta cũng lại đến nhà chàng. Còn Pie, bây giờ mỗi khi nhìn thấy Vilácski và nghe ông ta nói chuyện, lại lấy làm lạ và khó lòng có thể tin rằng mới gần đây thôi chính chàng cũng giống như thế.


Vilácski là người đã có vợ có con, bận rộn với những công việc quản lý điền trang của vợ, với công vụ, với gia đình. Ông ta cho rằng tất cả những thứ đó đều là những vật chướng ngại trong cuộc sống và đều đáng khinh, vì mục đích của những công việc đó là mưu cầu phúc lợi cho bản thân và gia đình ông ta. Những vấn đề quân sự, hành chính, chính trị, hội Tam Điểm luôn luôn thu hút hết sức chú ý của ông ta. Và Pie không tìm cách thay đổi quan điểm của Vilácski, không chê trách ông ta, chàng chỉ xem xét, với thái độ giễu cợt luôn luôn điềm tĩnh và vui vẻ của chàng, cái hiện tượng kỳ lạ mà chàng biết quá rõ.


Trong khi tiếp xúc với Vilácski, với nữ công tước, với bác sĩ, với tất cả những người thường gặp chàng, Pie có một nét mới khiến cho tất cả mọi người đều có thiện cảm với chàng: chàng thừa nhận rằng mỗi người đều có thể có suy nghĩ, cảm xúc và nhìn nhận sự vật theo cách của mình; thừa nhận rằng lời lẽ không thể làm cho con người từ bỏ quan niệm của mình đi được. Đó là đặc tính chính đáng của mỗi người, cái đặc tính trước kia đã khiến Pie bối rối và bực dọc, nhưng bây giờ lại chính là nền tảng của sự quan tâm và thiện cảm của chàng đối với người khác. Sự bất đồng, đôi khi là sự mâu thuẫn hoàn toàn giữa quan điểm với cách sống của họ và giữa người này với người khác làm cho Pie vui thích, đem lại cho chàng nụ cười châm biếm dịu dàng


Trong những công việc thực tiễn bây giờ, Pie đột nhiên cảm thấy mình có một chỗ dựa vững vàng mà trước kia chàng không hề có và không ngờ là mình có thể có được. Trước kia, khi có vấn đề tiền bạc, nhất là khi có người xin tiền - giàu có như chàng thì những trường hợp như thế rất hay xảy ra - chàng đều lâm vào một tình trạng bối rối nan giải. "Có nên cho không? - Chàng thường tự hỏi. Mình thì có tiền, mà người ấy thì đang cần. Nhưng người kia còn cần hơn. Ai cần hơn? Hay có lẽ cả hai đều bịp bợm?". Trước kia chàng không thể nào tìm được một giải pháp để thoát khỏi những băn khoăn ấy và có được bao nhiêu chàng cứ đem cho tất cả mọi người. Trước kia chàng cứ phải băn khoăn như thế mỗi khi có vấn đề liên quan đến tài sản của chàng, khi mỗi người khuyên chàng một cách. Bây giờ, chàng ngạc nhiên nhận thấy rằng trong tất cả những vấn đề ấy chàng không còn băn khoăn, ngờ vực gì nữa. Trong chàng nay đã có một vị quan tòa căn cứ trên những đạo luật nào đấy mà chính chàng cũng không rõ để đoán định cái gì cần làm và cái gì không. Chàng, nay cũng vẫn dửng dưng với những công việc tiền nong như trước, nhưng bây giờ chàng biết chắc chắn cái gì cần phải làm và cái gì không nên làm. Vị quan tòa mới trong chàng đã tuyên án lần đầu tiên khi có một viên đại tá Pháp đến gặp chàng, kể lể rất nhiều về những chiến công của mình và cuối cùng với một giọng gần như hách dịch yêu cầu Pie đưa cho ông ta bốn nghìn phơrăng để gửi cho vợ con: Pie đã từ chối một cách dễ dàng, chẳng có sự giằng co gì cả. Về sau chàng chỉ lấy làm lạ, không hiểu tại sao một việc trước kia tưởng đâu nan giải như vậy mà nay chàng lại có thể giải quyết dễ dàng và giản dị đến thế. Đồng thời, ngay trong khi khước từ viên đại tá, chàng cũng quyết định là khi rời Ôren ra đi phải dùng mưu mẹo để buộc viên sĩ quan người Ý phải nhận cho kỳ được một số tiền mà chàng biết là anh ta đang cần. Thêm một việc nữa chứng minh cho Pie thấy rõ cái quan điểm mới của mình đối với những công việc thực tiễn là cách chàng giải quyết vấn đề trả nợ cho vợ chàng và vấn đề tu sửa hay không tu sửa các tòa nhà và dinh thự của chàng ở Mátxcơva.


Viên tổng quản đến Ôren tìm chàng và hai người cùng tính toán những số thu nhập của chàng nay đã thay đổi. Theo những khoản tính của viên tổng quản, vụ hỏa hoạn Mátxcơva đã làm tốn mất của chàng khoảng hai triệu rúp.


Mặt khác viên tổng quản lại tính toán cho Pien thấy rằng mặc dầu có những tổn thất đó, số thu nhập của chàng không những không giảm sút mà còn tăng lên, nếu chàng khước từ việc trả những món nợ của bá tước phu nhân để lại, vì không có bổn phận phải trả; nếu chàng không tu sửa các tòa nhà ở Mátxcơva và trang dinh thự ở ngoại thành, vì những thứ này tốn của chàng mỗi năm tám vạn rúp mà chẳng đưa lại lợi tức gì cả.


- Phải, phải đúng đấy - Pie nói, miệng mỉm cười vui vẻ. - Phải, phải, tôi chẳng cần gì những cái đó. Nhờ bị phá sản, tôi đã giàu lên rất nhiều.


Nhưng vào tháng giêng Xavêlích từ Mátxcơva đến, kể cho chàng nghe về tình hình Mátxcơva, về bản thiết kế của viên kiến trúc sư nhằm tu sửa tòa nhà và dinh thự, Xavêlích nói đến việc đó như một việc đã quyết định xong xuôi. Cũng thời gian ấy Pie nhận được những bức thư của công tước Vaxili và của những người quen khác ở Pêtécbua, nói về những món nợ của vợ chàng. Và Pie quyết định rằng giải pháp của viên tổng quản đã được chàng tán thưởng thật ra không ổn, rằng chàng phải đi Pêtécbua thanh toán nợ nần của vợ và xây dựng lại nhà cửa ở Mátxcơva. Tại sao phải làm như thế mới được. Quyết định này làm cho số thu nhập cả chàng giảm mất ba phần tư. Nhưng vẫn phải quyết định như vậy, chàng cảm thấy thế.


(còn tiếp)


Nguồn: Chiến tranh và Hòa bình, tập 3. Bộ mi, NXB Văn hc, 1-2007. Triu Xuân biên tp. In theo ln xut bn đu tiên tại Vit Nam năm 1961 và 1962 ca Nhà xut bn Văn hóa, tin thân ca NXBn hc. Nhng người dch: Cao Xuân Ho, Nh Thành, Trường Xuyên (tc Cao Xuân Huy) và Hoàng Thiếu Sơn.


www.trieuxuan.info


 







[1] C’est un sacril ge que de faire la guerre à un peuple tel que le vôtre.




[2] Vous vous encrôutez, mon cher.



Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
45.
46.
47.
48.
49.
50.
51.
52.
53.
54.
55.
56.
57.
58.Phần Thứ Mười một
59.
60.
61.
62.
63.
64.
65.
66.
67.
68.
69.
70.
71.
72.
73.
74.
75.
76.
77.
78.Phần Thứ tám
79.
80.
81.Phần Thứ sáu
82.Lời Người biên tập và Lời Giới thiệu của Cao Xuân Hạo
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Đất thức - Trương Thị Thương Huyền 26.06.2019
Ma rừng - Phùng Phương Quý 25.06.2019
Seo Mỉ - Đỗ Quang Tiến 24.06.2019
Cuốn theo chiều gió - Margaret Munnerlyn Mitchell 22.06.2019
Kim Vân Kiều Truyện - Thanh Tâm Tài Nhân 19.06.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 19.06.2019
Thế giới những ngày qua - Stefan Zweig 19.06.2019
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 01.06.2019
Cõi mê - Triệu Xuân 21.05.2019
Chiến tranh và Hòa bình - Liep Nicôlaievich Tônxtoi 21.05.2019
xem thêm »