tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 27830028
Truyện dân gian Việt Nam và thế giới
28.10.2008
Nguyễn Đổng Chi
Bợm già mắc bẫy

            Xưa có một anh chàng, nhà giàu, nhưng ngu ngốc thì không ai bằng! Một hôm, nghe nói trong vùng có đám hội lớn mở luôn mười đêm ngày, hắn vội vã thắng bộ cánh rất sang: áo gấm, quần lụa, khăn điều, nón lông, giày hạ. Hắn cưỡi một con ngựa có yên khâu trang sức đắt tiền. Dọc đường gặp ai hắn cũng hỏi:- “Ông (hay bà) xem tôi có đẹp không !” và hắn lấy làm đắc chí khi thấy người ta trầm trồ khen ngợi mình.


            Lúc đến dãy quán quanh đám hội, hắn gặp một tay đại bợm đang tránh ngựa đứng bên vệ đường. Cũng như mấy lần trước, hắn dừng lại hỏi:


            - Ông xem tôi có đẹp không?


            Hắn không ngờ người kia trả lời:


            - Đẹp thì đẹp đấy, nhưng chưa biết cách ăn mặc cho ra lối nhà quan!


            Nghe nói thế, hắn bèn dừng ngựa, cầu khẩn:


            - Ông vui lòng bảo giúp cho tôi một tí, tôi sẽ không quên ơn ông!


            Bợm ta lớn tiếng:


            - Thế thì hãy xuống ngựa đi ! Cởi áo quần ngoài ra đưa đây ta bày vẽ cho !


            Ngốc ta không ngần ngại, lần lượt cởi mọi thứ đang mặc trao cho hắn. Còn tên bợm mỗi lần mặc một cái vào người, hắn lại nói:


            - Hãy nhìn đây ! Như thế này mới là lối nhà quan.


            Cuối cùng hắn nắm lấy cương ngựa, vừa trèo lên yên vừa nói:


            - Mở mắt ra mà nhìn cho kỹ cách người nhà quan họ cưỡi ngựa!


            Hắn cho ngựa chạy quanh hai vòng, rồi sau đó ra roi cho ngựa tếch thẳng.


            Ngốc ta vùng chạy theo la làng. Nhưng chẳng có một ai tin lời hắn cả vì không thể nào có một tên cướp lại đủ thì giờ thắng bộ cánh vừa cướp được một cách chững chạc như thế!


Chàng ngốc mất hết ngựa nghẽo và bộ cánh, đành khoác bộ quần áo tàng của tên bợm bỏ lại mà lủi về nhà.


            Nghe hắn kể chuyện, vợ hắn nổi trận lôi đình! Hôm sau, người đàn bà bắt chồng đưa mình đến đám hội tìm cho ra tên bợm. Nàng dặn chồng hễ thấynó thì đừng có hô hoán, chỉ ra hiệu cho mình biết mặt là đủ.


Từ hôm lừa được chàng ngốc, tên bợm cho là kẻ bị mất có thấy hắn cũng không làm gì được nữa. Hắn ung dung cưỡi ngựa đi dự hội.


            Khi gặp tên bợm, người đàn bà theo hút không rời. Nàng mang sẵn trong người một chiếc hoa tai, một vòng tay bằng vàng; đứng chực sẵn ở một cái giếng, chờ lúc tên bợm sắp đi qua, lên tiếng khóc rưng rức. Nghe tiếng khóc, hắn bỗng để ý đến nàng, vội dừng ngựa lại hỏi: ”Tại sao lại khóc?”. Nàng giơ cho hắn xem những đồ trang sức bằng vàng lóng lánh, rồi đáp: ” Trời ơi ! Khổ thân tôi quá! Tôi buột tay để rơi xuống giếng một chiếc hoa tai và một chiếc vòng. Biết làm sao bây giờ?” Rồi nàng nói tiếp: ”Chồng tôi mà biết thì nó làm tội tôi đến khổ. Chàng có biết lội làm ơn mò giúp tôi. Tôi xin trả ơn chàng !”.


            Bợm ta đánh hơi thấy việc có thể kiếm chác được, lại thấy gái đẹp, bèn xuống ngựa rồi cởi quần áo ngoài ra… Sắp lội xuống giếng, hắn còn hỏi tên người đàn bà. Nàng bảo hắn:


            - Chồng tôi là Ngộ văn Quá, tôi là Lại thị Coi, cũng người ở miền này cả thôi !


            Đáp xong, chờ lúc hắn ta hụp xuống nước, người đàn bà lập tức vơ lấy tất cả áo quần của tên bợm rồi nhảy lên ngựa phi nước đại về nhà. Bợm vừa ngoi lên thấy mất hút cả người lẫn ngựa chỉ còn biết hai tay che lấy bộ hạ rồi chạy theo ngựa kêu van inh ỏi:


            - Ôi làng nước! Bắt hộ tên Ngộ Quá, Lại Coi !


            Nghe thế, những người đi đường xúm lại mắng cho một trận. Hắn biết dại đành câm miệng lủi về nhà!


 


 Nguồn: Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam.


 


 

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Truyện cổ Grimm (100) - Anh em Grimm 31.05.2019
Thánh Gióng- Phù Đổng Thiên Vương - Nguyễn Đổng Chi 11.01.2019
Đọc Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam tập II của Nguyễn Đổng Chi - Maurice Durand 11.01.2019
Khảo dị về truyện Tấm Cám (1) - Nguyễn Đổng Chi 11.01.2019
Nghìn lẻ một đêm (21) - Antoine Galland 12.11.2018
Nghìn lẻ một đêm (20) - Antoine Galland 06.11.2018
Nghìn lẻ một đêm (19) - Antoine Galland 06.10.2018
Nghìn lẻ một đêm (18) - Antoine Galland 04.10.2018
Nghìn lẻ một đêm (17) - Antoine Galland 01.10.2018
Nghìn lẻ một đêm (16) - Antoine Galland 01.10.2018
xem thêm »