tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30446385
Tiểu thuyết
11.08.2010
A. Dumas
Hai mươi năm sau

D’Artagnan lên ghế xe.


Anh có một đôi súng ngắn ở thắt lưng, một khẩu súng trường ở dưới chân, thanh kiếm trần ở đằng sau.


Hoàng hậu xuất hiện, đằng sau ba có vua và quận công Anjou, em trai vua.


– Cỗ xe của ông chủ giáo! – Hoàng hậu kêu lên và lùi lại một bước.


– Phải đó, thưa lệnh bà, nhưng xin cứ mạnh dạn trèo lên; chính tôi đã đánh xe.


Hoàng hậu thốt lên một tiếng kinh ngạc và leo lên xe. Vua lên sau và ngồi bên cạnh bà.


– Lại đây, Laporte, – hoàng hậu bảo.


– Sao! Thưa lệnh bà! – người hầu phòng nói; – ngồi cùng một xe với các hoàng thượng ư!


– Tối nay không có chuyện nghi thức, mà là việc của nhà vua. Lên đi, Laporte.


Laporte tuân lệnh.


– Đóng các rèm cửa lại, – D’Artagnan bảo.


– Nhưng thế liệu có gây nên sự nghi ngờ không hả ông? – hoàng hậu hỏi.


– Xin lệnh bà cứ yên tâm, – D’Artagnan đáp, – tôi đã có sẵn sàng câu trả lời.


Người ta đóng rèm cửa xe và phi nước đại qua phố Richelieu. Đến cửa ô, viên chỉ huy đồn tiến ra, tay cầm ngọn đèn và dẫn đầu mười hai người.


D’Artagnan ra hiệu cho viên đội trưởng – đến gần và nói:


– Ông có nhận ra xe của ai không?


– Không, – viên đội trả lời.


– Hãy nhìn gia huy xem.


Viên đội mang đèn lại gần tấm biển xe.


– Gia huy của Ngài chủ giáo! – anh ta nói.


– Xuỵt! Ngài đang hú hí với bà De Guéménée.


Viên đội bat cười, nói:


– Mở cửa ra. Tôi biết là cái gì rồi đó.


Rồi đến gần tấm rèm buông, anh ta nói:


– Đức ông ơi, khoái tỉ nhé!


– Tọc mạch, – D’Artagnan kêu, – cậu làm tớ bị đuổi mất.


Chiếc rào chắn cót két trên bản lề; và trông thấy đường mở, d’Artagnan ra roi quất mạnh lũ ngựa khiến chúng chạy lồng lên.


Năm phút sau đã tới chỗ xe của giáo chủ.


– Mousqueton, – D’Artagnan gọi, – hãy vén các tấm màn xe của hoàng thượng lên.


– Và với cỗ xe của ông chủ giáo! – Hoàng hậu tiếp lời.


– Corpo di Dio! – Mazarin nói; – ông D’Artagnan ơi, ông đáng giá nghìn vàng.


55.

Làm thế nào mà D’Artagnan và Porthos kiếm được một người hai trăm mười chín, một người hai trăm mười lăm louis nhờ bán rơm


Mazarin muốn đi ngay lập tức đến Saint-Germain, nhưng hoàng hậu nói rằng bà còn phải đợi những người bà đã hẹn. Tuy nhiên bà dành cho ông chỗ của Laporte. Giáo chủ nhận và chuyển từ xe này sang xe nọ.


Không phải vô cớ mà tiếng đồn rằng vua sẽ rời Paris vào ban đêm. Mươi mười hai người được biết cuộc đi trốn đó từ sáu giờ chiều, và dù kín đáo đến mấy, họ không thể truyền lệnh ra đi mà câu chuyện không lọt ra ngoài chút ít. Vả chăng mỗi người trong bọn họ đều có một vài người quan hệ thân thiết, và do người ta chẳng còn nghi ngờ gì là hoàng hậu rời Paris với những kế hoạch trả thù khủng khiếp nên mỗi người đều báo trước cho bạn hữu hoặc họ hàng thành thử tiếng đồn về cuộc ra đi ấy lan nhanh ra các phố phường trong thành phố như một vệt thuốc súng.


Cỗ xe đầu tiên đến sau xe hoàng hậu là xe của Ngài Hoàng thân, trong có ông De Condé, bà Condé và bà hoàng thân quả phụ. Cả hai bà đều bị khua dậy từ nửa đêm và chẳng hiểu vì sao cả.


Cỗ xe thứ hai có quận công D’Orléans và bà quận công, bà Cô lớn và tu viện trưởng De la Rivière, người sủng ái không thể tách rời và là cố vấn thân tín của quận công.


Xe thứ ba có ông De Longueville và hoàng thân De Conti là em và em rể của ngài Hoàng thân. Họ xuống xe đến gần cỗ xe của vua và Hoàng hậu để bái chào Hoàng thượng.


Hoàng hậu phóng một cái nhìn vào tận đáy xe, cửa vẫn mở và thấy xe không còn ai. Bà hỏi:


– Thế còn bà Longueville đâu?


– Ồ, mà em gái tôi đâu nhỉ? – Hoàng thân De Condé hỏi.


– Thưa Lệnh bà, – quận công De Longueville đáp, – bà nhà tôi đau và có nhờ tôi xin với Hoàng thượng xá lỗi cho.


Anne d’Autriche đưa mắt rất nhanh sang Mazarin, ông đáp lại bằng một cái lắc đầu khó nhận biết.


– Về chuyện này, ông thấy thế nào? – hoàng hậu hỏi.


– Tôi cho rằng đó là một con tin đối với dân chúng Paris, – giáo chủ đáp.


– Tại sao cô ta không đến? – Hoàng thân De Condé khẽ hỏi De Conti.


– Im nào! – Ông này đáp, – chắc hẳn bà ta có lý do riêng của mình.


– Bà ấy làm hại chúng ta, – Hoàng thân lẩm bam.


– Bà ấy cứu chúng ta, – Hoàng thân De Conti nói.


Xe cộ ùn ùn đến. Có thống chế De la Meilleraie, thống chế De Villeroy, Guitaut, Villequier, Comminges; hai người lính ngự lâm cũng tới dắt theo ngựa của D’Artagnan và Porthos. D’Artagnan và Porthos nhảy lên ngựa. Tên xà ích của Porthos thay D’Artagnan trên cỗ xe chở Hoàng hậu, còn Mousqueton thay thế tên xà ích và cứ đứng sừng sững mà đánh xe với lý do mà chỉ riêng hắn biết, chẳng khác gì chàng Automédon ngày xưa.


Hoàng hậu mặc dầu bận hàng trăm việc linh tinh vẫn đưa mắt tìm D’Artagnan, nhưng chàng Gascon đã chen lẫn vào đám đông với sự thận trọng quen lệ của mình. Anh bảo Porthos:


– Chúng ta hãy đi tiền trạm và sửa soạn chỗ ở cho tử tế ở Saint-Germain, vì chẳng ai sẽ nghĩ đến chúng ta đâu. Tôi cảm thấy mỏi mệt lắm rồi.


– Tôi buồn ngủ dúi dụi ra rồi, – Porthos nói. – Thế mà nói rằng chúng ta chẳng có một trận chiến đấu cỏn con nào! Rõ ràng dân Paris thật là ngu ngốc.


– Chẳng phải là chúng ta khôn ngoan hơn không! – D’Artagnan nói.


– Có lẽ.


– Thế cổ tay cậu có đỡ đau không?


– Khá rồi. Nhưng cậu có tin rằng lần này chúng ta nắm chắc không?


– Cái gì cơ?


– Cái lon của cậu và cái tước hiệu của tôi ấy mà.


– Thực tình có! Gần như tôi dám cuộc như vậy. Với lại nếu họ không nhớ ra thì tôi sẽ làm cho họ nhớ.


– Có tiếng hoàng hậu kìa, – Porthos nói. – Hình như bà đòi cưỡi ngựa.


– Ồ! bà ấy thì rất muốn đấy, nhưng....


– Nhưng sao?


– Nhưng mà giáo chủ không muốn.


Rồi D’Artagnan bảo hai người lính ngự lâm:


– Các ông đi theo xe hoàng hậu và không được rời xa cửa xe. Chúng tôi đi sửa soạn chỗ nghỉ.


Và D’Artagnan cùng Porthos phóng về phía Saint-Germain.


– Các ông! Chúng ta đi nào! – hoàng hậu nói.


Cỗ xe vua lên đường theo sau là tất cả các xe khác và hơn năm mươi kỵ binh.


Đoàn đi tới Saint-Germain không gặp chuyện gì trắc trở. Bước xuống bậc xe, Hoàng hậu thấy Hoàng thân đang bỏ mũ đứng đợi để đỡ bà xuống.


Mặt mày rạng rỡ, bà nói:


– Hay thật! Khi dân chúng Paris tỉnh giấc.


– Chiến tranh đấy, – hoàng thân nói.


– Chiến tranh ư? Được lắm! Chúng ta chẳng có về phía chúng ta con người chiến thắng Rocroy, Nordlingen và Lens đó sao?


Hoàng thân nghiêng mình ra hiệu cảm ơn.


Ba giờ sáng. Hoàng hậu đi đầu vào lâu đài. Mọi người vào theo; gần hai trăm người đã đi theo bà trong cuộc đi trốn.


– Thưa các ông, – hoàng hậu cười nói, – các ông nghỉ tại đây, lâu đài rộng rãi và chẳng thiếu chi đâu; nhưng vì ta không tính đến đây, nen người ta cho tôi biết là tất cả chỉ có ba cái giường, một cho vua, một cho tôi...


– Và một cho Mazarin, – ông Hoàng thân khẽ nói.


– Còn tôi, tôi sẽ nằm ở dưới sàn à? –Gaston d’Orléans nói với một nụ cười lo ngại.


– Không, thưa Đức ông, – Mazarin nói, – giường thứ ba dành cho Điện hạ.


– The còn ông, – hoàng thân hỏi.


– Tôi không ngủ, – Mazarin đáp, – tôi còn phải làm việc.


Gaston bảo người ta trỏ cho mình buồng và giường, chẳng buồn lo xem vợ và con gái mình nghỉ ngơi bằng cách nào.


– Còn ta, ta sẽ đi nằm, – D’Artagnan nói. – Porthos lại đây với tôi.


Porthos đi theo D’Artagnan với niềm tin cậy sâu sắc vào trí tuệ của bạn mình.


Họ đi bên nhau trên quảng trường của tòa lâu đài. Porthos ngơ ngác nhìn D’Artagnan đang bấm ngón tay tính tính toán toán.


– Mỗi cái một pistole, bốn trăm cái bốn trăm pistole.


– Đúng rồi. Bốn trăm pistole, – Porthos nói, – nhưng cái gì làm nên bốn trăm pistole cơ chứ?


– Một pistole chưa được, – D’Artagnan tiếp tục tính toán, – phải đáng một louis.


– Cái gì đáng giá một louis?


– Một louis một cái, bốn trăm cái vị chi là bốn trăm louis.


– Bốn trăm à? – Porthos hỏi.


– Phải, họ hai trăm người; mỗi người cần ít ra hai cái; vậy tổng cộng là bốn trăm cái.


– Nhưng bốn trăm cái gì cơ chứ?


– Nghe đây, – D’Artagnan nói.


Do ở đây có đủ loại người đang ngơ ngác xem triều đình tới, anh nói thầm vào tai Porthos.


– Tôi hiểu rồi, – Porthos nói, – thực tình tôi hiểu rất rõ! Mỗi đứa hai trăm louis, hay lắm, nhưng người ta sẽ nói gì?


– Họ muốn nói gì thì nói, vả lại họ có biết là chúng ta đâu?


– Thế ai sẽ đi phân phối?


– Mousqueton chẳng có đây sao?


– Thế còn áo dấu! – Porthos nói, – người ta sẽ nhận ra áo dấu của nhà tôi.


– Thế nó lộn áo ra.


– Cậu bao giờ cũng phải, bạn thân mến ạ, – Porthos kêu lên, – nhưng tất cả những ý kiến ấy, cậu moi móc ở nơi quỉ quái nào ra thế?


D’Artagnan mỉm cười.


Đôi bạn đi vào phố đầu tiên mình gặp. Porthos gõ cửa nhà bên trái.


– Có rơm không? – Họ hỏi.


– Thưa ông, nhà chúng tôi không có, – người chủ đáp, – nhưng các ông hãy đến hỏi người bán rơm ạ.


– Người bán rơm ở đâu?


– Ở cái cổng lớn cuối cùng của phố này.


– Bên trái hay bên phải.


– Bên trái.


– Ở Saint-Germain liệu còn các nhà khác có rơm rạ không?


– Có chủ quán Con Cừu Đội Miện và bác chủ trại Gros-Louis.


– Họ ở đâu?


– Phố Ursulines.


– Cả hai đều ở phố ấy ư?


– Phải.


– Tốt lắm.


Đôi bạn đến nhà thứ hai và thứ ba hỏi thăm họ, họ trỏ đúng như nhà đầu tiên. Rồi D’Artagnan đến nhà người buôn rơm, mua một trăm năm mươi bó rơm hết ba trăm pistole. Anh tiếp tục đến chủ quán và thấy Porthos đang mua hai trăm bó với giá tương tự. Cuối cùng bác chủ trại Louis biếu không tám mươi bó. Thế là tổng cộng được bốn trăm ba mươi bó rơm.


Saint-Germain không còn rơm.


Cả cuộc vơ vét ấy không mất quá nửa giờ. Mousqueton được dặn dò cẩn thận, đứng đầu cuộc mua bán bất ngờ ấy. Hắn được dặn không bán một chút rơm nào dưới giá một louis một bó, và phải thu được bốn trăm ba mươi louis.


Mousqueton lắc đầu và chẳng hiểu về sự đầu cơ của hai ông bạn.


D’Artagnan vác ba bó rơm trở về lâu đài. Ai nấy đang rét run cầm cập và buồn ngủ dúi dụi, nhìn một cách thèm thuồng ghen tị nhà vua, hoàng hậu và Đức ông nằm trên giường.


D’Artagnan vào, gây ra một trận cười ồn ã của ca phòng. Nhưng anh làm ra vẻ không nhận thấy rằng mình là đối tượng chú ý của mọi người và anh bắt tay vào xếp dọn cái ổ rơm của mình khéo léo biết bao, vui vẻ biết bao khiến cho những kẻ tội nghiệp buồn ngủ mà không ngủ được kia phải thèm rỏ dãi.


– Phải có rơm! – họ kêu lên, – phải có rơm! Kiếm rơm ở đâu bây giờ?


– Tôi sẽ dẫn các ông đi, – Porthos nói.


Và anh dẫn các vị ham thích đến chỗ Mousqueton, hắn phân phát một cách hào hiệp các bó rơm cứ mỗi bó một louis. Người ta thấy rõ là hơi đắt, nhưng khi đã buồn ngủ rũ người ai mà chẳng sẵn sàng bỏ ra vài ba louis để mua lấy vài tiếng đồng hồ ngủ ngon giấc?


D’Artagnan liên tiếp nhượng lại ổ rơm của mình đến mười lần, và anh coi như đã trả tiền rơm của mình như mọi người khác, mỗi bó một louis, cho nên anh bỏ túi được ba chục louis trong non nửa giờ. Đến năm giờ sáng, giá rơm lên đến tám mươi louis một bó nhưng cũng chẳng có mà mua.


D’Artagnan đã cẩn thận để dành bốn bó rơm cho mình. Anh cầm chìa khóa phòng giấu rơm và cùng Porthos, anh ra tính toán với Mousqueton. Chất phác và giống như một viên quản lý đứng đắn mà hắn đã làm, hắn nộp lại cho hai ông chủ bốn trăm ba mươi louis và còn giữ một trăm louis cho mình.


Mousqueton không biết gì về những chuyện đã diễn ra ở lâu đài, không hiểu vì sao ý nghĩ về việc bán rơm lại không đến với hắn sớm hơn.


D’Artagnan bỏ tiền vào mũ và trở về thanh toán với Porthos. Mỗi người được hai trăm mười lăm louis.


Lúc bấy giờ Porthos mới nhận ra rằng anh không có rơm để dùng cho mình, anh quay lại chỗ Mousqueton thì hắn đã bán sạch không giữ lại một cọng rơm nào lại cho hắn cả.


Anh đến tìm D’Artagnan. Nhờ để lại bốn bó rơm, D’Artagnan đang bện lại và nếm náp trước một cách thú vị một cái ổ thật êm ái độn cao trên đầu và kín dưới chân, đến vua trông thấy cũng phải thèm nếu như vua ngủ chẳng được ngon giấc trong giường mình.


Bằng bất cứ giá nào, D’Artagnan cũng không muốn xáo trộn giường mình vì Porthos, nhưng với bốn louis bạn nộp cho anh, anh bằng lòng cho Porthos nằm chung với anh.


Anh xep thanh gươm ở chân, để súng ngắn bên cạnh mình, trải áo choàng xuống chân, để mũ dạ lên áo choàng và khoan khoái duỗi mình lên ổ rơm kêu lạo xạo. Anh đã bắt đầu mơn man những mơ ước mà số tiền hai trăm mười chín louis kiếm được trong mười lăm phút gây nên, thì một tiếng gọi ở cưa phòng làm anh bật dậy.


– Ông D’Artagnan, ông D’Artagnan!


– Ở đây, – Porthos nói, – ở đây!


Porthos hiểu rằng nếu D’Artagnan đi thì cái giường sẽ thuộc một mình anh.


Một sĩ quan tiến đến.


D’Artagnan chống khuỷu tay nhổm dậy.


– Ông là D’Artagnan phải không, – viên sĩ quan hỏi.


– Phải, tôi đây. Ông cần gì?


– Tôi đi tìm ông.


– Ai bảo ông đi?


– Ngài giáo chủ.


– Hãy nói với Đức ông là tôi sắp ngủ và với tư cách bạn bè tôi khuyên ông ấy cũng làm như vậy.


– Các hạ không ngủ và sẽ không đi ngủ, và ngài cần ông ngay bây giờ.


         Ôn dịch bắt cái lão Mazarin ấy đi, lão ta không biết ngủ đúng lúc! – D’Artagnan lẩm bẩm. – Lão ấy muốn gì ở ta? Có phải để phong ta làm đại úy không? Trường hợp ấy thì ta tha thứ cho lão.


(còn tiếp)


Nguồn: Hai mươi năm sau. Tiểu thuyết của A. Dumas. Anh Vũ dịch.   NXB Văn học in lần thứ ba, 2009.


www.trieuxuan.info


 

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
45.
46.
47.
48.
49.
50.
51.
52.
53.
54.
55.
56.
57.
58.
59.
60.
61.
62.
63.
64.
65.
66.
67.
68.
69.
70.
71.
72.
73.
74.
75.
76.
77.
78.
79.
80.
81.
82.
83.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Cơ may thứ hai - Constant Virgil Gheorghiu 07.12.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 07.12.2019
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 07.12.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 07.12.2019
Trăm năm cô đơn - Gabriel Garcia Marquez 06.12.2019
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 06.12.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 05.12.2019
Trên sa mạc và trong rừng thẳm - Henryk Sienkiewicz 05.12.2019
Chiến tranh và Hòa bình - Liep Nicôlaievich Tônxtoi 05.12.2019
Đường công danh của Nikodema Dyzmy - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 02.12.2019
xem thêm »