tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30528048
Tiểu thuyết
23.06.2010
A. Dumas
Hai mươi năm sau

Mặc dù ngạc nhiên về thứ ngôn ngữ ấy mà bà không quen nghe từ miệng các cận thần của mình, hoàng hậu coi đó là một điểm tốt cho nhiệt tình mà D’Artagnan đem ra để phục vụ bà trong việc hoàn thành kế hoạch của bà. Đó là một trong những thủ đoạn của chàng Gascon đôi khi nhằm che đậy sự tinh tế sâu xa của mình dưới cái bề ngoài có vẻ là một sự cục cằn trung thực.


– Lúc này hoàng hậu không có điều gì khác phán bảo tôi chứ? – anh nói.


– Không ông ạ – Anne d’Autriche đáp; – ông có thể lui cho đến lúc mà tôi đã hẹn.


D’Artagnan chào và đi ra. Vừa ra khỏi cửa, anh nói:


– Quái nhỉ! Hình như ở đây người ta rất cần đến mình.


Rồi vì nửa giờ đã trôi qua, anh đi theo dãy hành lang và đến gõ cửa văn phòng tể tướng.


Bernouin đưa anh vào.


– Thưa đức ông, tôi đến theo lệnh ngài, – anh nói.


Và theo thói quen anh đưa mắt lướt nhanh chung quanh mình và nhận thấy trước mặt Mazarin có một bức thư niêm phong. Song nó lại được đặt mặt có chữ xuống bàn thành thử không thể nào xem được gửi cho ai.


Mazarin chằm chằm nhìn D’Artagnan và nói:


– Ông vừa ở chỗ hoàng hậu ra, phải không?


– Tôi ấy à, thưa đức ông! Ai bảo ngài như vậy?


– Chẳng ai bảo nhưng tôi biết.


– Tôi rất lay làm thất vọng thưa với đức ông rằng ngài lầm; – chàng Gascon trả lời một cách nghênh ngang, ỷ vào điều mình vừa mới hứa với Anne d’Autriche.


– Tự tôi mở cửa tiền sảnh và trông thấy ông ở đầu hành lang.


– Ấy là vì tôi được đưa vào lối cầu thang kín.


– Sao thế?


– Tôi không biết; có lẽ có sự hiểu lầm.


Mazarin biết rằng không phải dễ dàng bắt D’Artagnan nói ra điều anh muốn giấu; cho nên lúc này ông thôi không muốn khám phá điều chàng Gascon giữ bí mật với ông.


– Thôi, ta hãy bàn việc của tôi vậy, bởi vì ông không muốn nói với tôi về việc của ông.


D’Artagnan nghiêng mình.


– Ông có thích những chuyện viễn du không? – giáo chủ hỏi.


– Cuộc đời của tôi đa trải qua trên những nẻo đường lớn.


– Có điều gì giữ ông ở lại Paris không?


– Chẳng có điều gì giữ tôi lại Paris ngoài một mệnh lệnh của bề trên.


– Tốt. Đây là một bức thư cần phải đưa tới địa chỉ của nó.


– Tới địa chỉ của nó, thưa đức ông? Nhưng làm gì có địa chỉ?


Quả thật mặt trước của phong bì chẳng đề chữ gì cả.


– Nghĩa là, – Mazarin nói, – có hai lớp phong bì.


– Tôi hiểu rồi, tức là đến một nơi đã định nào đó, tôi mới được xé phong bì ngoài.


– Đúng thế! Hãy cầm lấy và mang đi. Ông có người bạn, ông Du Vallon mà tôi rất mến, ông hãy để ông ta đi cùng.


Thôi rồi! – D’Artagnan tự nhủ, – lão ta biết rằng bọn mình đã nghe được câu chuyện hôm qua, nên muốn đẩy bọn mình đi khỏi Paris.


– Ông lưỡng lự à? – Mazarin hỏi.


– Không, thưa đức ông, tôi đi ngay lập tức. Song le tôi mong muốn một điều.


– Điều gì? Nói đi.


– Xin đức ông qua chỗ hoàng hậu.


– Khi nào?


– Ngay bây giờ.


– Để làm gì cơ?


– Để nói với lệnh bà một câu này thôi: “Tôi phái ông D’Artagnan đi có việc, và tôi bảo ông ta đi ngay lập tức”.


– Đấy nhé, – Mazarin nói, – rành rành là ông đã gặp hoàng hậu.


– Tôi đã thưa với đức ông rằng có thể có một sự hiểu lầm.


– Thế nghĩa là thế nào, – Mazarin hỏi.


– Tôi có dám nhắc lại với đức ông lời thỉnh cầu của tôi không ạ?


– Được rồi, tôi đến đó bây giờ. Hãy đợi tôi ở đây.


Mazarin cẩn thận nhìn xem có cái chìa khóa nào bỏ quên ở các tủ không, và đi ra.


Mười phút trôi qua, trong khi ấy D’Artagnan cố sức đọc qua lớp phong bì ngoài xem viết gì ở phong bì trong; nhưng không thể được.


Mazarin trở lại, mặt tái đi và có vẻ bận tâm lắm. Ông ngồi vào bàn giấy. D’Artagnan chăm chú xem xét ông ta như vừa mới xem xét phong thư; nhưng lớp bì của mặt ông ta cũng không thể xuyên thấu được như lớp bì của bức thư.


Ê ê; chàng Gascon nhủ thầm, lão ấy có vẻ tức gian. Với ta chăng? Lão ngẫm nghĩ, tống ta vào ngục Bastille chăng? Khoan khoan, đức ông! Câu đầu tiên mà ngài nói ra điều ấy thì tôi bóp cổ ngài ngay và tôi đi làm Fronde. Người ta sẽ hoan nghênh ca tụng tôi như ông Broussel và Athos sẽ phong tôi là Brutus ([1]) của nước Pháp. Thế thì cũng kỳ đấy nhỉ!


Chàng Gascon với trí tưởng tượng luôn luôn phi nước đại, đã nhìn thấy tất cả sự quyết định có thể rút ra từ tình huống ấy.


Nhưng Mazarin chẳng hề ban một mệnh lệnh nào thuộc loại đó và trái lại còn mơn trớn D’Artagnan. Ông nói:


– Ông D’Artagnan thân mến của tôi ơi, ông nói phải đấy, và ông chưa thể đi ngay được.


– A! – D’Artagnan kêu lên.


– Tôi xin ông hãy trả lại tôi bức thư kia.


D’Artagnan tuân theo. Mazarin yên tâm rằng dấu niêm phong vẫn nguyên vẹn. Ông nói:


– Chiều nay tôi sẽ cần đến ông, hai giờ nữa ông sẽ trở lại đây.


– Thưa đức ông, – D’Artagnan đáp, – hai giờ nữa tôi có một cuộc hẹn không thể vắng mặt được.


– Ông đừng ngại điều đó, – Mazarin nói, – vẫn cùng một việc ấy mà.


– Được, – D’Artagnan nghĩ, – ta nghi ngờ.


– Vậy ông hãy đến đây vào năm giờ và đưa cả ông Du Vallon thân mến ấy đến nhé, tuy nhiên, cứ để ông ta ở tiền sảnh; tôi muốn nói chuyện riêng với ông.


D’Artagnan nghiêng mình. Vừa nghiêng mình anh ta vừa tự nhủ:


Cả hai người cùng một mệnh lệnh, cả hai người cùng một giờ hẹn, cả hai người cùng ở hoàng cung; ta đoán xem. A! đây là một bí mật mà ông De Gondy có thể trả giá một trăm nghìn livre.


– Ông suy nghĩ à! – Mazarin lo ngại nói.


– Vâng, tôi tự hỏi xem có cần phải mang vũ khí hay không?


– Phải vũ trang đến tận răng. – Mazarin nói.


– Được rồi, thưa đức ông, chúng tôi sẽ làm thế.


D’Artagnan chào, đi ra và chạy về nhà kể lại với bạn mình những lời hứa hẹn phỉnh phờ của Mazarin, nó mang đến cho Porthos một niềm hân hoan không thể tưởng tượng được.


53.

Chạy trốn


Mặc dù những dấu hiệu náo động của thành phố, khoảng năm giờ chiều khi D’Artagnan đến, hoàng cung vẫn phô bày một quang cảnh vào loại thú vị nhất. Chẳng có gì đáng ngạc nhiên: hoàng hậu thực sư chẳng phải sợ hãi điều gì, và dân chúng chẳng còn gì để yêu cầu cả. Vẻ xôn xao của họ chỉ là sự rơi rớt của cuộc náo loạn cần có thời gian để yên đi, giống như sau một trận bão phải nhiều ngày sau mới lặng sóng.


Co một bữa tiệc lớn mà duyên cớ là sự trở về của người thắng trận ở Lens. Các ông hoàng, bà chúa được mời dự, xe cộ ngổn ngang các sân từ buổi trưa. Sau bữa ăn có chơi bài ở chỗ hoàng hậu.


Anne d’Autriche hôm ấy thật tuyệt vời, đầy vẻ duyên dáng và trí tuệ. Chưa bao giờ người ta thấy bà ta hớn hở đến thế. Lòng phục thù ra hoa long lanh trong cặp mắt và làm hé nở đôi môi bà.


Lúc mọi người ăn xong, Mazarin lánh đi, D’Artagnan đã đến vị trí của mình và đợi ông ở tiền sảnh. Giáo chủ xuất hiện, vẻ tươi cười, cầm tay anh dẫn vào văn phòng mình. Ông ngồi xuống và nói:


– Ông D’Artagnan thân mến ơi, tôi sẽ trao cho ông cái dấu hiệu lớn nhất của lòng tin cậy mà một tể tướng có thể trao cho một sĩ quan.


D’Artagnan nghiêng mình và nói:


– Tôi hy vọng rằng đức ông trao cho tôi điều đó mà không có ẩn ý và với sự tin tưởng rằng tôi xứng đáng với nó.


– Người xứng đáng nhất trong tất cả mọi người, ông bạn thân mến của tôi ạ, bởi vì chính là với ông mà tôi ngỏ lời.


– Vậy thì, thưa đức ông, – D’Artagnan nói, – tôi xin thú nhận rằng tôi chờ đợi một cơ hội như thế từ lâu rồi. Vậy xin ngài nói nhanh lên điều mà ngài cần nói với tôi.


– Ông D’Artagnan thân mến ạ, – Mazarin nói tiếp, – chiều nay ông sẽ mang ở trong tay mình sự nghiệp cứu quốc.


Ông dừng lại.


– Xin đức ông cắt nghĩa xem, tôi chờ đợi.


– Hoàng hậu đã quyết định một chuyến đi nho nhỏ cùng với vua đến Saint-Germain.


– Á à! – D’Artagnan nói, – nghĩa là hoàng hậu muốn rời Paris.


– Ông hiểu đấy, tính ngẫu hứng của đàn bà mà.


– Vâng, tôi hiểu rất rõ, – D’Artagnan đáp.


– Chính vì thế mà sáng nay, hoàng hậu đã cho gọi ông đến và bảo ông trở lại vào năm giờ.


D’Artagnan lẩm bẩm: “Thế mà cũng mất công bắt mình thề rằng không được lộ ra với bất kỳ ai về cuộc gặp gỡ đó. Ôi! đàn bà! dù có là hoàng hậu chăng nữa, họ vẫn cứ là đàn bà!”.


– Ông không tán thành cuộc đi chơi nho nhỏ ấy à, ông D’Artagnan thân mến? – Mazarin hỏi với vẻ lo lắng.


– Tôi ấy à, thưa đức ông? Sao lại thế?


– Ấy là vì thấy ông nhún vai.


– Thưa đức ông, đó là cách tôi tự nói với mình.


– Như vậy là ông tán thành chuyến đi ấy?


– Thưa đức ông, tán thành hay không tán thành, đối với tôi không hơn không kém. Tôi chờ đợi mệnh lệnh của ngài.


– Tốt! Vậy chính ông là người mà tôi yên tâm để đưa vua và hoàng hậu đến Saint-Germain.


“Xảo quyệt gấp đôi”, D’Artagnan tự nhủ.


Nhìn thấy vẻ lãnh đạm của D’Artagnan, Mazarin lại nói:


– Ông thấy rõ ràng như tôi nói với ông, việc cứu quốc dựa vào bàn tay ông.


– Vâng, thưa đức ông, tôi cảm nhận thấy tất cả trách nhiệm của một nhiệm vụ như vậy.


– Tuy nhiên ông chấp nhận chứ?


– Tôi vẫn chấp nhận.


– Ông cho rằng việc đó có thể làm được chứ?


– Mọi việc đều có the làm được.


– Liệu ông có bị tấn công ở dọc đường không?


– Có khả năng lắm.


– Trong trường hơp ấy, ông sẽ làm thế nào?


– Tôi sẽ đi xuyên qua những kẻ tấn công tôi.


– Nếu như ông không đi xuyên qua họ thì sao?


– Thì mặc kệ họ, tôi sẽ vượt qua đầu họ.


– Và ông đưa vua và hoàng hậu đến Saint-Germain an toàn chứ?


– Vâng.


– Trên tính mạng của ông?


– Trên tính mạng của tôi.


– Ông D’Artagnan thân mến ơi, ông là một anh hùng! – Mazarin nói và nhìn người lính ngự lâm với vẻ khâm phục.


D’Artagnan mỉm cười.


– Thế còn tôi? – Mazarin nói sau một lát im lặng và nhìn chằm chằm vào anh.


– Thưa đức ông, sao lại còn ngài nữa?


– Còn tôi, nếu tôi cũng muốn ra đi.


– Thế thì khó khăn hơn đấy.


– Sao vậy?


– Đức ông có thể bị nhận ra.


– Cả với sự cải trang này ư? – Mazarin nói.


Và ông vén tấm áo choàng phủ lên trên chiếc ghế bành trên đó để một bộ complet kỵ sĩ màu ngọc trai và thạch lựu viền đầy tua ren bạc.


– Nếu đức ông cải trang thế thì sẽ dễ dàng hơn.


– A! – Mazarin thở phào.


– Nhưng sẽ phải làm cái điều mà hôm nọ đức ông nói rằng nếu ở vào địa vị chúng tôi chắc ngài đã làm rồi.


– Làm cái gì cơ?


– Hô: “Đả đảo Mazarin!”


– Tôi sẽ hô.


– Hô bằng tiếng Pháp. Tiếng Pháp đúng cơ, đức ông ạ; hãy coi chừng về giọng nói. Người ta đã giết của chúng ta hai nghìn người Angevin ở Sicile, chỉ vì họ phát âm sai tiếng Ý. Hãy coi chừng dân Pháp có thể trả thù ngài về vụ Kinh van khóa Sicile. ([2])


– Tôi sẽ hết sức cố gắng.


– Có rất nhiều người vũ trang ở các phố xá, – D’Artagnan nói tiếp; – ngài có dám chắc rằng không một ai biết kế hoạch của hoàng hậu không?


Mazarin ngẫm nghĩ.


– Thưa đức ông, việc mà ngài đề ra với tôi ấy sẽ là một việc thật hay ho đối với một kẻ phản bội. Những lý do về những sự tình cờ của một cuộc công kích có thể biện minh tất cả.


Mazarin rùng mình; song ông nghĩ rằng một kẻ có ý định phản bội sẽ chẳng báo trước.


– Cho nên, – ông vội vã nói, – tôi không tin cậy tất cả mọi người, và bằng chứng là toi đã chọn ông để hộ vệ tôi.


– Ngài không đi cùng với hoàng hậu à?


– Không.


– Thế ngài đi sau hoàng hậu ư?


– Không, – Mazarin vẫn nói như vậy.


– A! – D’Artagnan bắt đầu hiểu ra và kêu.


– Phải! Tôi có kế hoạch của tôi, – giáo chủ nói tiếp. – Đi với hoàng hậu, toi làm tăng gấp đôi những sự rủi ro của bà; đi sau hoàng hậu thì việc ra đi của bà làm tăng gấp đôi những rủi ro của tôi; rồi một khi triều đình đi thoát người ta có thể quên tôi lắm chứ: những đại nhân thường hay bội bạc mà.


– Đúng đấy, – D’Artagnan nói và bất giác đưa mắt nhìn chiếc nhẫn kim cương của hoàng hậu mà Mazarin đeo ở ngón tay.


Mazarin theo dõi hướng nhìn ấy và nhẹ nhàng lộn mặt nhẫn vào phía trong. Và với nụ cười quỉ quyệt Mazarin nói:


– Cho nên tôi muốn ngăn họ phải bội bạc với tôi.


– Không xui khiến người khác vào đường tà tâm, đó là lòng nhân ái Thiên chúa giáo, – D’Artagnan nói.


– Đúng là vì như vậy, – Mazarin đáp, – mà tôi muốn ra đi trước họ.


D’Artagnan mỉm cười; anh là người hiểu rất rõ cái tính xảo quyệt Ý ấy.


Mazarin trông thấy anh mỉm cười và thừa lúc đó nói luôn:


– Như vậy là ông sẽ bắt đầu bằng việc đưa tôi ra khỏi Paris trước tiên, có phải không ông D’Artagnan thân men?


– Việc ủy thác gay go đấy, thưa đức ông, – D’Artagnan lấy lại vẻ trang nghiêm nói.


Mazarin chăm chú nhìn anh để không một biểu hiện nào trên gương mặt anh lọt khỏi mắt ông và nói:


– Nhưng mà sao ông không nói tất cả nhưng nhận xét ấy đối với vua và hoàng hậu.


– Thưa đức ông, vua và hoàng hậu là hoàng hậu của tôi và vua của tôi, – người lính ngự lâm đáp; – sinh mệnh của tôi thuộc về các người và tôi chịu ơn các người về nó. Các người yêu cầu sinh mệnh của tôi, tôi chẳng có ý kiến gì hết.


“Thật là chí lý, Mazarin khẽ lẩm bẩm, nhưng vì sinh mệnh của mi không thuộc về ta thì ta phải mua nó chứ gì?”


Và buông một tiếng thở dài não nuột, ông bắt đầu quay mặt nhẫn ra phía ngoài.


D’Artagnan mỉm cười.


Hai con người đó gặp nhau ở một điểm: tính giảo hoạt. Nếu như họ cũng lại gặp nhau ở lòng dũng cảm nữa, ắt hẳn sẽ giúp làm cho nhau khối việc lớn lao.


(còn tiếp)


Nguồn: Hai mươi năm sau. Tiểu thuyết của A. Dumas. Anh Vũ dịch. NXB Văn học in lần thứ ba, 2009.


www.trieuxuan.info


 







[1]           Brutus (thế kỷ I trước Công nguyên): Chính khách La Mã cùng với Cassius âm mưu chống lại César và đã giết chết César ngay trong cuộc họp Nghị viện. Về sau thua trận, Brutus tự sát.




[2]           Vụ thảm sát hàng loạt dân Pháp ở đảo Sicile năm 1282, do dân Sicile nổi loạn chống lại vua Pháp Charles I d’Anjou và xảy ra vào lúc các nhà thờ rung chuông gọi tín đồ đến dự lễ Kinh vãn khóa.



Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
45.
46.
47.
48.
49.
50.
51.
52.
53.
54.
55.
56.
57.
58.
59.
60.
61.
62.
63.
64.
65.
66.
67.
68.
69.
70.
71.
72.
73.
74.
75.
76.
77.
78.
79.
80.
81.
82.
83.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 10.12.2019
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 10.12.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 10.12.2019
Cơ may thứ hai - Constant Virgil Gheorghiu 07.12.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 07.12.2019
Trăm năm cô đơn - Gabriel Garcia Marquez 06.12.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 05.12.2019
Trên sa mạc và trong rừng thẳm - Henryk Sienkiewicz 05.12.2019
Chiến tranh và Hòa bình - Liep Nicôlaievich Tônxtoi 05.12.2019
Đường công danh của Nikodema Dyzmy - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 02.12.2019
xem thêm »