tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 29897105
Tiểu thuyết
10.06.2010
Nikos Kazantzakis
Zorba tay chơi Hy Lạp

Một tu sĩ to béo, lông lá đứng dậy, khịt khịt mũi.


- Tôi có cái này muốn đưa ông xem, - ông ta nói với tôi. - Ông có thể cho tôi biết ý kiến ông về cái đó. Để tôi đi lấy.


Ông ta đi khỏi, hai bàn tay lông lá chắp lên bụng, đôi giày vải lệt sệt trên sàn và khuất dạng sau khi qua cửa.


Tất cả các tu sĩ cười tai quái.


- Cha Demetrios lại đi kiếm cái tượng nàng nữ tu sĩ bằng đất sét, - cha tiếp tân nói. - Ma quỷ đã chôn nó xuống đất dành riêng cho cha Demetrios và một bữa, cha cuốc vườn tìm thấy. Cha mang về trai phòng, và từ đấy, đêm mất ngủ, thậm chí gần như mất trí nữa.


Zorba đứng lên. Lão thấy ngột thở.


- Chúng tôi đến gặp cha tu viện trưởng để ký một số giấy tờ, - lão nói.


- Đức cha tu viện trưởng không có ở đây, - cha tiếp tân nói. - Sáng nay, cha xuống làng. Các ông chịu khó chờ.


Cha Demetrios trở lại, hai tay chắp vào nhau giơ ra như đang bưng bình rượu lễ.


- Đây này! - Ông ta nói, thận trọng hé tay.


Tôi đến bên ông. Từ những ngón tay béo múp của tu sĩ, một pho tượng Tanagra nhỏ xíu mình trần e lệ ngước lên mỉm cười với tôi. Nàng ôm đầu bằng bàn tay độc nhất còn lại.


- Cái cách nàng giữ đầu như vậy, - Demetrios nói, - có nghĩa là bên trong có một viên đá quý, có thể là một viên kim cương hay ngọc trai cũng nên. Ông nghĩ thế nào?


- Tôi nghĩ cô ả bị đau đầu, một tu sĩ bình luận chua cay. Nhưng Demetrios to con, môi thưỡn như môi dê, nhìn tôi, nôn nóng chờ.


- Tôi nghĩ phải đập ra mà xem, - ông ta nói. - Ban đêm, tôi không ngủ được vì nó... Nếu bên trong có một viên kim cương...


Tôi nhìn hình cô gái duyên dáng với đôi vú nhỏ rắn chắc bị lưu đày ở đây trong mùi trầm hương và giữa những vị thần bị đóng đinh câu rút nên nguyền rủa xác thịt, tiếng cười và những nụ hôn. Ôi! Giá tôi có thể cứu được nàng!


Zorba cầm lấy pho tượng đất nung, sờ nắn cái thân thể đàn bà mỏng manh và ngón tay lão dừng lại, run rảy trên đôi vú nhọn rắn chắc.


- Nhưng tu sĩ phúc hậu của tôi, cha không thấy đây chính là quỷ ư? - Lão nói. - Đó đích thị là quỷ, không sai. Cha đừng băn khoăn, tôi biết nó khá rõ, đồ trời đánh. Thử nhìn đôi vú nó đây, cha Demetrios - mát rượi, tròn và chắc. Ngực ma quỷ hệt như thế mà, điều đó tôi biết nhẵn ra rồi.


Một tu sĩ trẻ hiện ra ở khung cửa. Nắng lấp lánh trên mái tóc vàng óng và khuôn mặt tròn, măng tơ của gã.


Tay tu sĩ ác khẩu mới nói lúc nãy nháy cha tiếp tân. Cả hai tủm tỉm cười tinh quái.


- Cha Demetrios, - họ nói. - Gavrili, chú tiểu của cha kìa.


Ông thầy tu lập tức chụp lấy cô nàng tí hon bằng đất sét của mình và lăn như cái thùng tônô về phía cửa ra vào. Chàng tân tu đẹp trai lặng lẽ đi trước ông, chân bước nhún nhảy. Hai thầy trò biến mất trong dãy hành lang dài hư nát.


Tôi ra hiệu cho Zorba và chúng tôi ra sân. Bên ngoài nóng ấm dễ chịu. Giữa sân, một cây cam nở hoa làm không khí thơm ngát. Ngay cạnh, nước róc rách chảy từ cái vòi rất cổ bằng cẩm thạch hình đầu cừu. Tôi ghé đầu dưới vòi cho nước xối mát rượi.


- Nhân danh Chúa, những người này thuộc loại gì? Zorba hỏi với đôi chút ghê tởm. Họ không phải là đàn ông cũng chẳng phải đàn bà, họ là những con la. Gớm! Đem mà treo cổ họ lên!


Lão cũng vục đầu vào làn nước mát và bỗng bật cười.


- Hừ! Đem treo cổ họ lên! - Lão lại nói. - Cả bọn đều có trong người một con quỷ nào đó. Cha này thèm đàn bà, cha kia thèm cá thu muối, cha nọ muốn tiền, lại có cha kia đòi báo... một lũ ngu xuẩn. Tại sao họ không xuống quách hạ giới, hưởng cho đẫy tễ mọi thứ đó và tẩy rửa đầu óc đi?


Lão châm một điếu thuốc lá và ngồi xuống chiếc ghế dài dưới cây cam đang trổ hoa.


- Khi tôi thèm khát một cái gì, - lão nói, - sếp có biết tôi làm thế nào không? Tôi nhồi nhét cho thật chán ngấy, thế là rũ bỏ được, không thiết nghĩ đến cái đó nữa. Hoặc giả có nghĩ đến thì chỉ muốn lộn mửa. Hồi còn bé - điều này sẽ chứng minh cho sếp thấy - tôi thích anh đào đến mê cuồng. Tôi không có tiền nên mỗi lần mua chẳng được mấy, ăn hết vẫn thòm thèm. Ngày đêm, tôi chỉ nghĩ đến anh đào, thèm nhỏ dãi. Thật là một cực hình. Nhưng một hôm, tôi phát rồ phát dại hay tôi xấu hổ, tôi cũng chẳng biết đúng ra là thế nào. Dù sao mặc lòng, tôi cũng cảm thấy rành là những trái anh đào có toàn quyền muốn làm gì tôi thì làm và như thế quả là nhố nhăng. Cho nên tôi đã làm gì? Một đêm, tôi trở dậy lục túi cha tôi, thấy một đồng mejidie bạc và tôi xoáy liền. Sáng hôm sau, tôi dậy thật sớm, đến nhà một người chủ vườn và mua hẳn một rổ anh đào. Tôi chui xuống một cái hố và bắt đầu ăn. Tôi nhồi nhét, nhồi nhét đến khi bụng trương phềnh lên và bắt đầu đau. Tôi buồn nôn, phải, sếp ạ, tôi nôn mật xanh mật vàng, Từ hôm ấy trở đi, tôi không bao giờ thèm anh đào nữa, thậm chí nhìn cũng không chịu nổi. Tôi đã thoát. Tôi có thể nói với bất cứ trái anh đào nào: tao không cần chúng mày nữa. Và sau này, với rượu và thuốc lá, tôi cũng làm thế. Tôi vẫn còn uống rượu và hút thuốc, nhưng bất cứ lúc nào tôi muốn, hớp một cái, tôi có thể bỏ liền. Tôi không bị đam mê thống trị. Đối với đất nước xứ sở cũng vậy. Tôi nghĩ quá nhiều về đất nước xứ sở, cho nên tôi đem tọng vào cho ngấy đến cổ, nôn ọe ra và từ đó, nó không quấy rầy tôi nữa.


- Còn đàn bà thì sao? - Tôi hỏi.


- Rồi cũng đến lượt họ thôi, đồ trời đánh! Sẽ đến lượt họ! Khi nào tôi khoảng bảy mươi tuổi!


Lão nghĩ một lát và thấy là thời hạn đó quá gần.


- Tám mươi, - lão chữa lại. Tôi thấy là điều đó làm sếp buồn cười, nhưng sếp không nên buồn cười, sếp ạ. Con người ta tự giải thoát bằng cách ấy đó! Hãy nghe tôi đây; không có con đường nào khác ngoài cách nhồi nhét đến độ muốn nổ tung ra, chứ đừng có biến thành nhà tu khổ hạnh. Làm sao sếp có thể hy vọng thắng được một con quỷ nếu bản thân sếp không biến thành một con quỷ rưỡi, hả sếp?


Demetrios vào trong sân, thở hồng hộc, theo sau là gã tu sĩ trẻ tóc vàng.


- Ai cũng phải nghĩ rằng gã là một thiên thần nổi giận. - Zorba lẩm bẩm, - cảm thấy ngưỡng mộ vẻ rụt rè và duyên dáng thanh xuân của gã.


Họ đi về phía cầu thang đá dẫn lên những trai phòng trên gác. Demetrios quay lại nhìn tu sĩ trẻ, nói mấy câu. Gã này lắc đầu như từ chối. Nhưng ngay sau đó, gã lại gật đầu phục tùng, quàng tay ôm ngang thân ông thầy tu già và họ cùng lên các bậc thang.


- Sếp hiểu chứ? - Zorba hỏi. - Sếp thấy chứ? Sodom và Gomorrah( 1)!


Hai tu sĩ khác ngó ra, nháy mắt với nhau và cười rộ.


- Một lũ hằn học! - Zorba làu bàu. - Chó sói cũng không cắn xé nhau, thế mà thử nhìn bọn thầy tu này xem! Đàn bà chơi độc nhau!


- Họ là đàn ông cả, - tôi cười nói.


- Thì có gì khác đâu, xin nói với sếp vậy! Tất cả bọn họ là giống la lừa hết. Sếp có thể gọi họ là Gavrilis hay Gavrila, Demetrios hay Demetria( 2), tùy theo cảm xúc. Nào, sếp ta chuồn thôi. Ký giấy tờ thật mau rồi đi cho sớm chợ. Nếu còn ở laị đây, chẳng mấy chốc, chúng ta sẽ hoàn toàn ghê tởm cả đàn ông lẫn đàn bà.


Lão hạ thấp giọng.


- Với lại, tôi có một âm mưu...


- Lại một ý điên rồ nữa, tôi còn lạ gì. Bác không nghĩ là một đời bác làm ngần nấy trò ngu xuẩn là đủ rồi sao, hở đồ dê già? Nào, nói tôi nghe thử âm mưu của bác như thế nào.


Zorba nhún vai.


- Làm sao tôi có thể cắt nghĩa cho sếp nghe một điều như vậy? Nó lỗi phép sếp, sếp là một thằng cha tử tế, hết lòng vì mọi người, bất kể họ như thế nào. Mùa đông, giá sếp thấy một con bọ chét ở bên trên chăn lông của mình, chắc sếp sẽ cho nó vào trong chăn để nó khỏi cảm lạnh. Làm sao sếp có thể hiểu nổi một thằng bợm già như tôi đây? Nếu tôi thấy một con bọ chét, tôi giẫm đánh bép một cái tức thì. Nếu tôi vớ được một con cừu, xoạt! Tôi cắt tiết liền, xiên thịt nướng chả mời bạn bè đến đánh chén! Hẳn sếp sẽ bảo: Con cừu đâu phải của bác! Phải, tôi công nhận thế. Nhưng thưa sếp, ta hãy ăn cho xong đã, sau đó, ta sẽ bình thản nói chuyện và bàn luận xem cái gì là của anh, cái gì là của tôi, bây giờ tha hồ sếp muốn nói bao nhiêu thì nói, trong khi tôi xỉa răng bằng một que diêm.


Lão cười khanh khách, vang cả sân, Zaharia kinh hãi hiện ra. Y đặt một ngón tay lên môi và rón rén đến bên chúng tôi.


- Suỵt! - Y nói. - Không được cười thế! Hãy nhìn cái cửa nhỏ trên kia... đức giám mục đang làm việc ở đấy.


Chỗ ấy là thư viện. Con người thánh thiện đó đang viết. Ngài viết suốt ngày, cho nên đừng làm ồn!


- Ha, cha đúng là người tôi đang cần gặp! - Zorba vừa nói vừa nắm lấy cánh tay ông thầy tu. - Nào, đưa tôi đến trai phòng của cha, tôi muốn nói chuyện với cha một chút.


Rồi lão quay sang tôi:


- Trong khi bọn tôi ở trên đó, sếp hãy đi một vòng thăm thú nhà thờ và ngắm tất cả các thánh tượng cổ, - lão nói. - Tôi sẽ đợi cha tu viện trưởng, chắc ông ấy cũng sắp về. Nhưng sếp đừng có tự động làm bất cứ cái gì, kẻo rồi bét hết đấy. Cứ để đấy cho tôi, tôi đã có ý đồ.


Lão cúi xuống nói nhỏ vào tai tôi.


- Chúng ta sẽ lấy được cánh rừng ấy với nửa giá... Đừng có nói gì đấy.


Và lão khoác tay người tu sĩ, hối hả bước đi.


18.


T ôi bước qua bậc cửa giáo đường, đi sâu vào bên


trong mờ tối, mát dịu và thơm ngào ngạt.


Nhà thờ vắng ngắt. Những đài nến bằng đồng hun tỏa ánh sáng yếu ớt. Một bình phong chạm hình thánh tượng hình một giàn nho vàng óng trĩu quả chiếm cả khoang cuối giáo đường. Bốn bề tường, từ trên xuống dưới, phủ đầy bích họa hầu như đã bị xóa nhòa: hình ảnh hãi hùng của những thầy tu khổ hạnh, gầy như bộ xương, các Đức Cha của Giáo Hội, những Khổ Hình kéo dài của Chúa Kitô, những thiên thần to lớn dữ tợn, tóc buộc bằng những dải băng rộng bản xanh xanh, hồng hồng đã phai màu vì ẩm thấp.


Tít trên vòm cao là Đức Mẹ Đồng Trinh, hai tay dang ra, cầu khẩn. Một ngọn đèn bạc lớn đặt phía trước tỏa quanh Người, một làn sáng dịu chập chờn ve vuốt khuôn mặt thon dài đau đớn. Tôi sẽ không bao giờ quên được đôi mắt đầy đau khổ, cái miệng chum chúm cau lại và cái cằm mạnh mẽ kiên nghị của Người. Đây là người Mẹ hoàn toàn sung sướng và mãn nguyện, tôi nghĩ, ngay cả trong nỗi đau quằn quại nhất, vì Người cảm thấy từ chốn khả vong của lòng mình, một cái gì bất tử đã ra đời.


Khi tôi ra khỏi cửa nhà thờ thì mặt trời đang lặn. Tôi ngồi xuống dưới cây cam trong một tâm thái hoan lạc. Vòm mái tròn của giáo đường ngả sang màu hồng như vào lúc rạng đông. Các tu sĩ đã về trai phòng nghỉ ngơi. Họ không ngủ: họ còn phải tập trung toàn bộ sức lực. Đêm nay, Chúa Kitô đã bắt đầu trèo lên Golgotha( 1), và họ phải đi theo Người. Hai con lợn nái vú hồng hồng đang nằm ngủ như chết dưới một cây minh quyết. Những con bồ câu đang lạch bạch đi trên mái nhà và gù nhau.


“Mình sẽ còn sống bao lâu để hưởng cái dịu ngọt của trái đất, sự tịch lặng và hương thơm của cây cam trổ hoa?”. Tôi nghĩ thầm. Một bức tượng Thánh Bacchus tôi vừa chiêm ngưỡng trong nhà thờ đã khiến lòng tôi tràn trề hạnh phúc. Những điều đã làm tôi xúc động sâu xa nhất - sự nhất quán cương quyết trong việc theo đuổi mục đích, kiên trì trong khát vọng - một lần nữa lại bày ra trước mắt tôi: Cảm tạ pho thánh tượng nhỏ bé đáng yêu này, thể hiện một thanh niên Cơ Đốc với mái tóc quăn xõa xuống trán như những chùm nho. Dionysus, vị thần tuấn tú của rượu vang và đê mê ngây ngất, quyện với Thánh Bacchus trong trí tôi và mang cùng một gương mặt. Dưới những lá nho và bộ đồ tu sĩ, phập phồng sống động cùng một thân thể cháy rực nắng: Hy Lạp.


Zorba trở lại và vội vã thông báo:


- Tu viện trưởng đã đến. Chúng tôi đã nói chuyện một lát; phải dỗ lão ta mãi, lão bảo lão không bằng lòng bán rẻ cánh rừng, lão đòi hơn giá chúng ta đề nghị nhiều, cái đồ bợm già ấy, nhưng tôi chưa dứt điểm với lão.


- Tại sao lại cần phải dỗ? Tôi tưởng hai bên đã thỏa thuận rồi cơ mà?


- Lạy Chúa, sếp đừng có dính vào chuyện này, Zorba khẩn khoản. Sếp sẽ chỉ làm hỏng việc thôi. Đấy, sau bao chuyện, sếp còn nói đến thỏa thuận cũ, cái đó lỗi thời từ lâu rồi. Đừng có cau mày, lỗi thời rồi, thật đấy. Chúng ta sẽ mua được cánh rừng ấy với nửa giá!


- Bác định giở ngón gì ra bây giờ, Zorba?


- Sếp không phải bận tâm. Đó là việc của tôi. Tôi sẽ tra dầu mỡ và máy sẽ chạy ro ro, sếp hiểu không?


- Nhưng tại sao? Tôi chẳng hiểu mô tê gì.


- Vì tôi đã tiêu xài quá đáng ở Candia, đấy là lý do! Vì Lola đã ngốn mất của tôi... có nghĩa là của sếp, một đống tiền. Sếp tưởng tôi quên rồi ư? Trên đời còn có cái gọi là tự trọng chứ. Tôi không thể để cuốn sổ đời mình đầy vết mực! Tôi tiêu bao nhiêu, trả bấy nhiêu. Tôi đã tính rồi, Lola làm tôi tốn bảy ngàn drăcma. Tôi sẽ xà xẻo khoản ấy ở giá khu rừng. Chính tu viện trưởng, tu viện và Đức Mẹ Đồng Trinh sẽ phải chi cho Lola. Đó là kế hoạch của tôi. Sếp có ưng không?


- Chả ưng chút nào. Tại sao Đức Mẹ Đồng Trinh lại phải chịu trách nhiệm về những thái quá của bác?


- Bà ấy phải chịu trách nhiệm và còn hơn cả chịu trách nhiệm nữa cơ! Này nhé, bà có con trai là Chúa. Chúa tạo ra thằng tôi, Zorba đây, và Chúa cho tôi mấy cái đồ nghề - sếp hiểu tôi muốn nói gì chứ? Và mấy cái đồ nghề chết tiệt ấy cứ làm tôi điên đầu lên và mở túi tiền ở bất cứ nơi nào tôi gặp giống cái. Sếp thấy không? Do đó, Đức Mẹ Đồng Trinh phải chịu trách nhiệm và còn hơn cả chịu trách nhiệm nữa. Để bà ấy phải chi thôi.


- Tôi không thích thế, Zorba ạ.


- Đó là một vấn đề hoàn toàn khác. Ta hãy vớt vát bảy ngàn bạc trước đã, rồi sẽ tranh luận sau! “Ta hãy mần tình trước đã, cưng, sau đó, cô sẽ lại là cô của cháu...” Sếp biết người ta hát thế chứ?...


Cha tiếp tân béo mập hiện ra.


- Xin mời vào, ông nói bằng cái giọng ngọt ngào của giới tăng lữ. Bữa ăn đã dọn xong.


Chúng tôi đi xuống phòng ăn, một phòng rộng kê những ghế băng cùng những bàn dài hẹp. Mùi dầu ôi, khăn khẳn tràn ngập. Đầu đằng kia là một bích họa cổ vẽ Bữa Ăn Cuối Cùng. Mười một vị thánh tông đồ, xúm quanh Chúa Kitô như một bầy chiên và phía bên kia, đứng riêng hắn một mình là Judas tóc đỏ, trán dô mũi khoằm, con chiên ghẻ. Và Chúa Kitô không thể rời mắt khỏi hắn.


Cha tiếp tân ngồi xuống, ông xếp tôi ngồi bên phải ông và Zorba bên trái.


- Đang tuần chay, - ông nói, - nên tôi mong nhị vị thứ lỗi - không có dầu hoặc rượu, ngay cả đối với khách. Nhưng xin nhận cho thịnh tình của chúng tôi.


Chúng tôi làm dấu Thánh giá, rồi lặng lẽ lấy ôliu, hành xuân, đậu tươi và Halva vào đĩa mình. Cả ba nhai chậm rãi, trệu trạo như thỏ.


- Cuộc đời dưới trần gian là như thế đó, cha tiếp tân nói. Khổ hình và chay tịnh. Nhưng hãy kiên nhẫn, các đạo hữu, hãy kiên nhẫn. Cuộc Phục Sinh và Chúa Jêxu và Nước Thiên Đàng sắp tới.


Tôi ho khụ khụ Zorba giẫm lên chân tôi như muốn nói “Im ngay!”


- Tôi đã gặp cha Zaharia... Zorba nói để chuyển đầu đề câu chuyện.


Cha tiếp tân giật mình.


- Cái lão điên ấy đã nói những gì với nhị vị? - Ông lo lắng hỏi. - Y có cả bảy con quỷ trong người, các vị đừng có nghe một lời nào y nói ra. Linh hồn y vẩn đục và y thuần nhìn thấy những vẩn đục xung quanh y.


Chuông tập hợp các tu sĩ vang lên ảo não. Cha tiếp tân làm dấu và đứng dậy.


- Tôi phải đi thôi, - ông nói. - Khổ hình của Chúa Jêxu bắt đầu, chúng tôi phải cùng Người vác cây thập ác, nhị vị có thể nghỉ ở đây đêm nay, các vị hẳn là mệt sau cuộc hành trình. Nhưng đến mai, vào lúc cầu kinh buổi sáng...


- Lũ lợn! - Zorba lẩm bẩm qua kẽ răng khi ông thầy tu vừa đi khỏi. - Đồ con lợn! Đồ dối trá! Đồ con lừa!


- Có chuyện gì không ổn, Zorba? Zaharia có nói gì với bác không?


- Sếp đừng bận tâm, thây kệ nó! Nếu họ không muốn ký, tôi sẽ cho họ biết tay!


Chúng tôi về căn phòng dành cho mình. Trong góc phòng, có một thánh tượng Đức Mẹ Đồng Trinh áp má vào má chúa hài đồng, cặp mắt to đầy lệ.


Zorba lắc cái đầu kếch sù.


- Sếp có biết tại sao bà ấy khóc không?


- Không.


- Vì bà không thấy được những gì đang diễn biến. Nếu tôi là họa sĩ vẽ thánh tượng tôi sẽ vẽ Đức Mẹ Đồng Trinh không có mắt, mũi, tai! Vì tôi thương hại bà.


Chúng tôi nằm dài trên hai cái giường cứng. Những xà gỗ thơm mùi trắc bá, qua cửa sổ để mở, phả vào hơi thở dịu dàng của mùa xuân ngọt ngào hương hoa. Thi thoảng, những điệu hát ai oán từ dưới sân thốc lên như những cơn gió. Một con chim họa mi cất tiếng hót ngay bên cửa sổ, rồi một con khác ở cách một quãng và một con khác nữa. Đêm dào dạt tình yêu.


Tôi không ngủ được. Tiếng họa mi quyện lẫn với tiếng than vãn của Chúa Cứu Thế và bản thân tôi cũng cố trèo lên Golgotha qua rặng cam nở hoa, lần theo những vệt máu lớn chỉ đường. Trong đêm xuân biêng biếc, tôi có thể thấy mồ hôi lạnh bóng nhẫy khắp thân hình xanh xao và loạng choạng của Chúa. Tôi có thể thấy hai tay Người giơ ra run rẩy như thể Người là một kẻ hành khất van vỉ khách qua đường ngoài cuộc lắng nghe. Dân chúng khốn khổ của thành Galilee hối hả chạy theo Người, hô: “Hosannah! Hosannah( 1). Họ cầm những tàu lá cọ trong tay và trải áo ngoài dưới chân người. Chúa nhìn những kẻ Người yêu thương, mặc dù không ai đoán được nỗi tuyệt vọng sâu xa của Người. Chỉ riêng Người biết mình đang đi đến chỗ chết. Dưới màn sao, lặng lẽ khóc thầm, Chúa an ủi trái tim người tội nghiệp tràn đầy sợ hãi của mình.


(còn tiếp)


Nguồn: Zorba Tay chơi Hy Lạp. Tiểu thuyết của Nikos Kazantzakis. Dương Tường dịch theo bản tiếng Anh ZORBA THE GREEK của Carl Wildman. Ballantine, 1965. NXB Văn học sắp xuất bản.


www.trieuxuan.info

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Trả giá - Triệu Xuân 26.09.2019
Thế giới những ngày qua - Stefan Zweig 26.09.2019
Hai mươi năm sau - A. Dumas 26.09.2019
Đêm thánh nhân - Nguyễn Đình Chính 11.09.2019
Jude - Kẻ vô danh - Thomas Hardy 10.09.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 10.09.2019
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 05.09.2019
xem thêm »