tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30477662
Tiểu thuyết
08.06.2010
A. Dumas
Hai mươi năm sau

Cuối cùng hoàng hậu dừng chân và nói:


– Nào, bây giờ còn có riêng chúng ta, xin ông chủ giáo nhắc lại lời khuyên của ông.


– Đây, thưa Lệnh bà: làm bộ suy nghĩ một chút, công khai thừa nhận một điều sai lầm, đó là sức mạnh của những chính quyền mạnh, đưa Broussel ra khỏi nhà tù và trả lại cho dân chúng.


– Ô! – Anne d’Autriche kêu lên, – ta phải tự hạ mình như thế ư? Ta có phải là nữ hoàng hay không? Tất cả bọn đê tiện đang hò hét có phải là đám thần dân của ta hay không? Ta có những bạn bè và lính thị vệ hay không? A! Xin thánh mẫu, như nữ hoàng Catherine nói, – bà lên giọng và nói tiếp: – thà tự tay ta bóp cổ tên Broussel ti tiện ấy còn hơn trao hắn cho bọn chúng!


Và hai bàn tay quắp lại, bà xông đến Gondy mà lúc này bà căm ghét ít ra thì cũng bằng Broussel.


Gondy vẫn đứng im, không một thớ thịt nào trên khuôn mặt động đậy; song cái nhìn giá băng của ông như một lưỡi gươm chạm với cái nhìn điên giận của hoàng hậu.


– Một người chết này, – D’Artagnan nói, nếu như còn có một Vitry ([1]) nào đó ở trong triều và vào đây trong lúc này. Nhưng trước khi hắn tới được ông chủ giáo tử tế kia thì chính tôi, tôi sẽ giết tên Vitry chết tươi! Giáo chủ Mazarin hẳn sẽ vô cùng biết ơn tôi.


– Suỵt! Nghe nào! – Porthos nói.


– Này bà! – Mazarin kêu lên và nắm lấy tay Anne d’Autriche kéo lại đằng sau; – bà làm cái gì thế?


Rồi ông nói thêm bằng tiếng Tây Ban Nha:


– Anne, bà điên đấy à? Bà là hoàng hậu mà gây ra ngay ở đây những cuộc cãi nhau như của bọn tư sản ấy! Và bà không trông thấy sao trước mặt bà, trong con người của vị tu sĩ này là cả dân chúng Paris. Lăng nhục ông ta trong lúc này là nguy hiểm; nếu ông ta muốn thì trong một giờ nữa bà sẽ không còn ngôi báu! Được rồi, ít lâu nữa trong một dịp khác bà sẽ đối chọi vững vàng và mạnh mẽ, nhưng hôm nay chưa phải lúc. Hôm nay bà hãy phỉnh phờ, ve vuốt đi, nếu không thì bà chỉ là một người đàn bà tầm thường.


Nghe mấy tiếng mở đầu bài diễn văn, D’Artagnan đã nắm lấy cánh tay Porthos và siết chặt dần dần, rồi khi Mazarin im lặng, anh nói rất khẽ với bạn:


– Porthos này, chớ có bao giờ nói trước mặt Mazarin rằng tôi biết tiếng Tây Ban Nha, nếu không thì tôi sẽ đi đứt, cả cậu cũng vậy.


– Được rồi, – Porthos đáp.


Lời giáo huấn gay gắt ấy đượm vẻ hùng hồn đặc trưng cho Mazarin khi ông ta nói tiếng Ý hoặc Tây Ban Nha và biến mất hẳn khi nói tiếng Pháp, được nói ra với một vẻ mặt thản nhiên khó thăm dò khiến Gondy vốn tài xem tướng thế mà cũng chỉ nghĩ rằng đó chỉ là một lời khuyên can đơn giản cần phải ôn hòa hơn mà thôi.


Về phía mình, hoàng hậu bị trách móc nặng lời bỗng nhiên dịu hẳn đi. Có thể nói rằng bà đã để rơi lửa khỏi mắt bà, máu khỏi má bà và cơn giận dữ dai dẳng khỏi cặp môi bà. Bà ngồi phịch xuống, để rơi hai cánh tay rã rời xuống hai bên mình, bằng một giọng đầy nươc mắt, bà nói:


– Ông chủ giáo, xin ông hãy tha thứ cho tôi, và gán sự dữ dằn kia cho điều mà tôi phải chịu đựng. Là đàn bà, và do đó dễ lệ thuộc theo những yếu đuối của giới mình, tôi kinh hãi nội chiến; là hoàng hậu và quen được phục tùng, tôi dễ nổi khùng trước những sự kháng cự đầu tiên.


– Thưa lệnh bà, – Gondy nghiêng mình nói. – Hoàng thượng lầm khi coi những ý kiến chân thành của tôi là kháng cự. Hoàng thượng chỉ có những bầy tôi phục tùng và cung kính. Không phải hoàng hậu là người mà dân chung căm giận. Họ đòi Broussel, có thế thôi, và họ sung sướng được sống dưới những luật pháp của hoàng thượng, nếu như hoàng thượng trả Broussel cho ho, – Gondy mỉm cười nói thêm.


Vừa mới nghe câu: “Không phải hoàng hậu là người mà nhân dân căm giận”, Mazarin đã vểnh cả hai tai lên, tưởng rằng chủ giáo sẽ nói tiếp về những lời hô: “Đả đảo lão Mazarin!” nhưng thấy đoạn ấy được bỏ đi, ông thầm cảm ơn chủ giáo. Rồi bằng cái giọng mượt mà nhất và vẻ mặt nhã nhặn nhất ông nói:


– Xin lệnh bà hãy tin ở ông chủ giáo, ông là một trong những chính khách tài giỏi nhất mà chúng ta có được. Chiếc mũ giáo chủ đang khuyết dường như dành cho cái đầu cao quí của ông.


– A! Mi cần đến ta thế ư, thằng ba que quỉ quyệt! – Gondy nhủ thầm.


– Và lão ta sẽ hứa hẹn gì với chúng ta, – D’Artagnan nói, – cái ngày mà người ta sẽ muốn giết lão? Ghê nhỉ! Lão ta ban phát những chiếc mũ giáo chủ như thế, thì Porthos ạ, chúng ta hãy chuẩn bị ngay ngày mai yêu cầu cho mỗi đứa chúng ta phụ trách một trung đoàn. Mẹ kiếp! Chỉ cần cuộc nội chiến kéo dài một năm thôi, tôi sẽ cho mạ vàng lại cho tôi thanh gươm của nguyên súy!


– Thế còn tôi? – Porthos hỏi.


– Cậu ấy à? Tôi sẽ cho cậu cây gậy thống chế của ông De la Meilleraie, lúc này ông ta có vẻ không được sủng ái lắm.


– Như vậy, – hoàng hậu nói, – thật sự là ông sợ cuộc phản loạn dân chúng à?


– Thật sự chứ, thưa lệnh bà, – Gondy nói, ngạc nhiên rằng mình đã không làm già hơn; – tôi sợ rằng khi cơn lũ đã phá vỡ đê nó sẽ gây nên nhưng cuộc tàn phá lớn.


– Còn tôi, – hoàng hậu nói, – tôi cho rằng trong trường hợp ấy phải chống lại bằng những con đê mới. Nào, tôi sẽ suy nghĩ.


Gondy nhìn Mazarin với vẻ kinh ngạc. Mazarin đến gần hoàng hậu để nói. Vừa luc ấy người ta nghe thấy tiếng ồn ào dữ dội trên quảng trường hoàng cung.


Gondy mỉm cười, cái nhìn của hoàng hậu rực lửa, Mazarin tái xanh tái xám.


– Lại chuyện gì nữa? – Ông nói.


Lúc đó Comminges chạy xổ vào phòng khách và thưa:


– Xin lệnh bà thứ lỗi, nhưng dân chúng đã nghiền nát lính canh vào rào sắt và lúc này đang phá các cổng. Lệnh bà ra lệnh thế nào ạ?


– Lệnh bà nghe xem, – Gondy nói.


Tiếng sóng gào, tiếng sét nổ, tiếng núi lửa gam cũng không thể so sánh với trận bão tố của những tiếng la hét lúc này đang bốc lên tận trời.


– Ta ra lệnh thế nào ư? – Hoàng hậu nói.


– Vâng, gấp lắm rồi.


– Ông có khoảng bao nhiêu người ở hoàng cung?


– Sáu trăm người.


– Cắt một trăm người ở bên vua, và với số còn lại hãy quét sạch bọn tiện dân ấy cho ta.


– Bà làm gì thế? – Mazarin nói.


– Đi đi! – Hoàng hậu bảo.


Comminges đi ra với sự phục tùng thụ động của người lính.


Vừa lúc ấy, một tiếng gãy kinh khủng vang lên, một chiếc cổng bắt đầu bật tung.


– Này bà! – Mazarin nói, – bà làm nguy hại tất cả chúng ta rồi, nhà vua, bà và tôi nữa.


Nghe tiếng kêu của linh hồn đó của ông giáo chủ thất đảm, hoàng hậu cũng hoảng sợ và gọi Comminges lại.


– Muộn quá rồi! – Mazarin vò đầu bứt tai nói, – muộn quá rồi.


Cổng bật ra và người ta nghe đám tiện dân reo hò mừng rỡ. D’Artagnan cầm kiếm ra tay và ra hiệu cho Porthos làm theo.


– Hãy cứu lấy hoàng hậu! – Mazarin nói với ông chủ giáo.


Gondy lao ra phía cửa sổ và mở ra. Ông nhận thấy Louvières đi đầu một đám đông phải đến ba bốn nghìn người.


– Không được tiến thêm một bước nào nữa! – Ông kêu lên, – hoàng hậu ký rồi.


– Ông nói gì thế? – Hoàng hậu kêu.


– Sự thật, thưa bà, – Mazarin vừa nói vừa đưa giấy bút ra; – cần phải như vậy. – Rồi ông nói thêm: – Anne, hãy ký đi, tôi van bà, tôi muốn thế!


Hoàng hậu ngồi phịch xuống ghế, cầm bút và ký.


Do Louvières ngăn, dân chúng không tiến thêm một bước nào nữa, nhưng tiếng ồn ào khủng khiếp chỉ rõ sự phẫn nộ của quần chúng đông đảo vẫn tiếp tục.


Hoàng hậu viết:


“Người coi nhà tù Saint-Germain sẽ trả lại tự do cho cố vấn Broussel” rồi bà ký.


Mắt nhìn ngốn ngấu từng cử động nhỏ của bà, ông chủ giáo chộp lấy tờ giấy ngay khi nó vừa được ký xong, trở ra cửa sổ và cầm tờ giấy mà vẫy vẫy:


– Tờ lệnh đây, – ông nói.


Dường như toàn thể Paris cùng reo hò ầm ĩ vì vui mừng; rồi vang lên những tiếng hô: “Broussel muôn năm! Chủ giáo muôn năm!”


– Hoàng hậu muôn năm! – ông chủ giáo hô.


Mấy tiếng hô đáp lại nhưng lẻ tẻ rời rạc.


Phải chăng chủ giáo hô lên câu đó chỉ là để cho Anne d’Autriche nhận thấy thế yếu ớt của mình.


– Ông Gondy, – bà nói, – bây giờ ông đa đạt điều ông mong muốn thì mời ông đi đi.


– Khi nào hoàng hậu cần đến tôi, – chủ giáo cúi chào và nói, – Xin hoàng thượng biết cho rằng tôi sẵn sàng chờ lệnh.


Hoàng hậu gật đầu và Gondy rút lui.


Cửa vừa mới đóng lại, Anne d’Autriche đã giơ tay ra về phía ấy mà nói:


– A! Tên thầy tu đáng nguyền rủa kia! Se có ngày ta cho mi uống nốt chén mật đắng mà mi đã chuốc cho ta hôm nay.


Mazarin tấp tểnh đến gần bà.


– Hãy để mặc tôi, – bà nói; – ông không phải là một người đàn ông!


Và bà đi ra.


– Chính bà mới không phải một người đàn bà, – Mazarin lẩm bẩm.


Rồi sau một lát trầm ngâm, ông chợt nhớ ra rằng D’Artagnan và Porthos chắc vẫn ở kia, do đó đã nghe thấy hết cả. Ông cau mày và đi thẳng đến chỗ che thảm và vén lên: căn phòng vắng tanh.


Khi nghe lời nói cuối cùng của hoàng hậu, D’Artagnan đã nắm tay Porthos và kéo bạn đi ra phía hành lang.


Mazarin cũng ra hành lang và thấy đôi bạn đang đi dạo.


– Ông D’Artagnan, tại sao ông rời căn phòng?


– Bởi vì, – D’Artagnan đáp, – hoàng hậu đã ra lệnh cho tất cả mọi người đi ra và tôi nghĩ rằng lệnh ấy là cho chúng tôi cũng như cho những người khác.


– Như vậy là ông đã ra đây từ...


– Từ khoảng mười lăm phút, – D’Artagnan vừa nói vừa nhìn Porthos va ra hiệu cho bạn đừng cải chính.


Mazarin bắt chợt cái ra hiệu đó và tin chắc rằng D’Artagnan đã trông thấy hết và nghe thấy hết, nhưng ông biết ơn anh về sự nói dối.


– Ông D’Artagnan này, quả nhiên ông là người mà tôi tìm kiếm, và ông có thể trông cậy ở tôi, cả bạn của ông nữa.


Rồi chào đôi bạn bằng nụ cười ưu nhã nhất, ông yên tâm hơn trở vào văn phòng mình, vì sau khi Gondy ra, tiếng ồn ào đã ngừng bặt y như bởi phép mầu.


51.

Khi hoạn nạn thì dễ nhớ ra


Anne điên giận trở về phòng cầu nguyện của mình. Bà vặn vẹo đôi cánh tay mỹ miều mà kêu lên:


– Sao! Dân chúng đã từng thấy ông De Condé đệ nhất thân vương, bị mẹ chồng của ta, Marie de Médicis bắt giữ; họ đã thấy mẹ chồng ta, nhiếp chính cũ của họ bị tể tướng Richelieu đuổi đi; họ cũng đã từng thấy ông De Vendôme tức là con trai vua Henri IV bị cầm tù ở Vincennes. Họ chẳng nói năng gì cả trong khi người ta lăng nhục, người ta tống giam những nhân vật lớn ấy! Thế mà chỉ vì một tên Broussel! Giêxuma, cái vương quyền ra thế nào rồi đây?


Anne vô tình đụng chạm đến van đề nóng bỏng. Dân chúng không nói năng gì cho các hoàng thân, dân chúng nổi dậy vì Broussel; chính vì đây là một người thuộc tầng lớp bình dân, và bảo vệ Broussel, dân chúng cảm thấy một cách tự nhiên rằng họ bảo vệ chính mình.


Trong lúc ấy, Mazarin đi dạo khắp trong văn phòng mình, chốc chốc lại nhìn sang chiếc gương Venise của ông bị rạn nứt hết.


– Chà! – ông nói, – ta biết lắm, buộc phải nhượng bộ như vậy thì thật đáng buồn. Nhưng, ơ hay, chúng ta sẽ phục thù, Broussel thì can hệ gì! Đó chỉ là một cái tên, khong phải là một vật.


Là chính khách khôn ngoan đến mấy đi nữa, lần này Mazarin lầm rồi: Broussel là một vật chứ không phải một cái tên.


Cho nên, buổi sáng hôm sau, khi Broussel vào Paris trong một cỗ xe lớn có con trai là Louvières ngồi bên và Friquet đi theo xe, tất cả dân chúng mang vũ khí đổ xô ra trên đường ông đi qua. Những tiếng hô: “Broussel muôn năm! Cha của chúng ta muôn năm!” vang lên khắp nơi và mang cái chết đến cho lỗ tai Mazarin. Từ mọi phía những tên do thám của tể tướng và hoàng hậu mang về những tin tức xấu, chúng thấy giáo chủ rất hoảng loạn và hoàng hậu rất bình tĩnh. Hoàng hậu có vẻ như đang suy nghĩ thật chín muồi một quyết định lớn lao. Đieu ấy càng tăng thêm những nỗi lo ngại của Mazarin. Ông biết rõ bà hoàng kiên ngạo và rất sợ những quyết định của bà.


Ông chủ giáo trở lại nghị viện còn vua hơn cả vua, hoàng hậu và giáo chủ ba người cộng lại. Theo ý kiến của ông, nghị viện ra một pháp lệnh yêu cầu những người tư sản hạ vũ khí và phá bỏ các lũy chướng ngại; bây giờ thì họ biết rằng chỉ cần một giờ để cầm lại vũ khí và một đêm để dựng lại các lũy chướng ngại.


Planchet trở về cửa hiệu của mình. Chiến thắng ân xá, Planchet không còn sợ bị treo cổ; anh tin chắc rằng nếu người ta chỉ lộ vẻ bắt giữ anh thì dân chúng sẽ nổi dậy ủng hộ anh cũng như họ vừa mới làm để ủng hộ Broussel.


Rochefort đã trả lại đội khinh kỵ binh cho hiệp sĩ D’Humières. Thiếu mất hai người khi điểm danh, nhưng ông hiệp sĩ là Fronde trong tâm hồn chẳng muốn nghe nói đến bồi thường.


Gã ăn mày trở lại chỗ mình ở sân nhà thờ Saint-Eustache, vẫn một tay dâng nước thánh một tay xin bố thí; và chẳng ai hồ nghi rằng hai bàn tay ấy vừa mới giúp kéo ra khỏi tòa kiến trúc xã hội hòn đá nền tảng của vương quyền.


Louvières hãnh diện và hài lòng. Anh đã trả thù Mazarin mà anh khinh ghét và đã góp sức để đưa cha mình ra khỏi nhà tù; tên tuổi anh đã được nhắc đến với nỗi kinh hoàng ở Hoàng cung. Anh nói với ông cố vấn được trở về với gia đình:


– Cha ơi, cha có tin rằng nếu giờ đây con xin hoàng hậu một đại đội thì bà ấy sẽ cho con không?


Trong thời gian bạo động, Raoul nhất thiết đòi tuốt kiếm ra để tham gia vào phe này hoặc phe kia; D’Artagnan phải vất vả lắm mới giữ chân Raoul ở nhà được. Lúc đầu Raoul không chịu, nhưng D’Artagnan đã phải nhân danh bá tước De la Fère để bảo ban anh. Nhân dịp tình hình đã yên tĩnh, D’Artagnan cho Raoul đi. Raoul đến thăm bà De Chevreuse rồi lên đường trở lại quân đội.


Riêng Rochefort thấy công việc kết thúc khá dở. Ông đã viết thư mời quận công De Beaufort về, quận công sắp tới nơi và sẽ thấy Paris yên tĩnh.


Ông đến tìm chủ giáo để hỏi xem có nên bảo hoàng thân dừng lại trên đường không, nhưng Gondy ngẫm nghĩ một lát và nói:


– Cứ để ông ấy tiếp tục hành trình.


– Như vậy là công việc chưa xong ư? – Rochefort hỏi.


– Không đâu! Bá tước thân mến ơi, chúng ta chỉ mới ở chỗ bắt đầu.


– Ai làm cho ngài tin như vậy!


– Tôi biết rõ bụng dạ hoàng hậu: bà ta chẳng chịu thua đâu.


– Bà ta chuẩn bị một việc gì sao?


– Tôi chắc thế.


– Ngài biết chuyện gì nào?


– Tôi biết rằng bà ta đã viết thư triệu ngài Hoàng thân từ quân đội trở về gấp.


– A, a! – Rochefort nói, – ngài nói đúng đấy, cần để ông De Beaufort đến.


Ngay buổi chiều tối hôm ấy, tiếng đồn lan ra là Hoàng thân De Condé đã về tới Paris.


Đó là một tin tức thật bình thường và tự nhiên, song nó có một âm vang rộng rãi. Người ta nói rằng hở chuyện này ra là do bà De Longueville, bà được ngài Hoàng thân tâm sự, mà thiên hạ thì buộc tội Hoàng thân đã có một sự luyến ái đối với em gái vượt quá giới hạn của tình anh em.


Những chuyện tâm sự đó tiết lộ những dự định nham hiểm của hoàng hậu.


Ngay buổi chiều hôm Hoàng thân về, những người tư sản tiến bộ hơn những kẻ khác, những thẩm phán, những thủ lĩnh các khu phố đến những chỗ quen biết và nói:


         Tại sao chúng ta đã không đoạt lấy nhà vua và đưa đến Tòa Thị sảnh? Thật là một sai lầm để cho kẻ thù của chúng ta dạy dỗ vua, bảo ban vua những điều xấu. Nếu như được ông chủ giáo chẳng hạn trông nom thì vua sẽ hấp thu được những nguyên lý quốc dân và sẽ yêu mến nhân dân.


(còn tiếp)


Nguồn: Hai mươi năm sau. Tiểu thuyết của A. Dumas. Anh Vũ dịch. NXB Văn học in lần thứ ba, 2009.


www.trieuxuan.info


 


 







[1]           Vitry (1581–1644) đại úy thị vệ (sau làm thống chế) năm 1617 theo lệnh vua Louis XIII bắt giữ thống chế Concini, ông này kháng cự và bị Vitry giết chết.



Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
45.
46.
47.
48.
49.
50.
51.
52.
53.
54.
55.
56.
57.
58.
59.
60.
61.
62.
63.
64.
65.
66.
67.
68.
69.
70.
71.
72.
73.
74.
75.
76.
77.
78.
79.
80.
81.
82.
83.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Cơ may thứ hai - Constant Virgil Gheorghiu 07.12.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 07.12.2019
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 07.12.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 07.12.2019
Trăm năm cô đơn - Gabriel Garcia Marquez 06.12.2019
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 06.12.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 05.12.2019
Trên sa mạc và trong rừng thẳm - Henryk Sienkiewicz 05.12.2019
Chiến tranh và Hòa bình - Liep Nicôlaievich Tônxtoi 05.12.2019
Đường công danh của Nikodema Dyzmy - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 02.12.2019
xem thêm »