tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30492838
Tiểu thuyết
27.04.2010
A. Dumas
Hai mươi năm sau

Trông thấy viên sĩ quan, Broussel hơi xúc động, nhưng nhìn thấy hắn chào lễ phép, thì ông đứng lên và cũng chào lại.


Tuy nhiên, mặc dầu sự lễ phép qua lại ấy, nỗi lo âu hiện lên gương mặt mấy người phụ nữ. Louvières tái xanh mặt và nóng lòng chờ đợi viên sĩ quan biện giải.


– Thưa ông, – Comminges nói, – Tôi mang một mệnh lệnh của đức vua.


– Hay lắm, – Broussel đáp. – Đó là lệnh gì thế ông?


Và ông giơ tay ra.


– Thưa ông, tôi được phái đến bắt giữ ông, – Comminges nói vẫn với cái giọng và vẻ lịch sự ấy, – và nếu như ông tin, thì ông chẳng phải mất công đọc bức chiếu dài dòng này làm gì và xin ông đi theo tôi.


Sấm sét giáng xuống giữa đám người hiền lành đang sum họp yên tĩnh này cũng không gây nên một tác dụng khủng khiếp hơn. Broussel lùi lại run như cầy sấy. Thời ấy, bị giam cầm vì mối cừu thù của nhà vua thật là một điều kinh khủng. Louvières toan nhảy đến chỗ thanh kiếm của mình để trên một cái ghế ở góc phòng, nhưng ông lão Broussel giữa tình cảnh ấy vẫn không mất trí, ông đưa mắt nhìn con trai và ghìm lại được cái động tác tuyệt vọng đó. Bà Broussel bị cái bàn ngăn cách với chồng, khóc nức nở, còn hai cô con gái thì cứ ôm chặt lấy cha mình.


– Nào ông ơi, – Comminges bảo, – mau mau lên, phải tuân lệnh đức vua.


– Thưa ông, – Broussel nói, – tôi đang yếu sức và không thể ngồi tù trong tình trạng này được; tôi yêu cầu có thời gian.


– Không thể được! – Có một tiếng gào ở cuối phòng.


Comminges quay đầu lại và trông thấy bà Nanette, tay cầm cán chổi, mắt rực lên những tia lửa giận dữ.


– Bà Nanette ơi, – Broussel bảo, – hãy bình tĩnh nào, tôi van bà đấy.


– Tôi mà bình tĩnh được ư, trong khi người ta bắt giữ ông chủ của tôi, người phù trợ, người giải phỏng, người cha của nhân dân khốn khổ! A! Phải rồi! Ông có xéo đi không? Ông vẫn còn biết tôi... – bà nói với Comminges.


Comminges mỉm cười. Hắn quay về phía Broussel và nói:


– Này, ông bảo cái mụ kia câm mồm đi và hãy đi theo tôi.


– Bảo tôi câm mồm ư, hả, hả! – Nanette nói. – À! Được đấy! Phải có một người khác nữa ngoài ông ra, kẻ đẹp mã của nhà vua ạ! Rồi ông xem!


Và bà Nanette lao về phía cửa sổ, mở ra và kêu to bằng một giọng chói tai từ sân trước nhà thờ cũng nghe thấy:


– Cứu chúng tôi với! Người ta bắt giữ ông chủ của tôi, người ta bắt giữ ngài tham nghị Broussel! Cứu chúng tôi với!


– Này ông, – Comminges nói, – hãy nói rõ ý kien ngay đi: ông có tuân lệnh không hay là toan kháng cự lại đức vua?


– Tôi tuân lệnh, tôi tuân lệnh, ông ạ, – Broussel kêu lên, thử gỡ mình khỏi vòng tay của hai con gái và dùng mắt ghìm anh con trai luôn sẵn sàng buột khỏi ông.


– Trong trường hợp ấy – Comminges nói, – hãy bắt mụ già này im lặng.


– A, mụ già à! – Nanette nói.


Và bà lại càng gào thét to hơn, tay bám chặt lấy song cửa:


– Cứu chúng tôi với! Cứu chúng tôi với! Cứu ngài Broussel đang bị người ta bắt chỉ vì đã bảo vệ dân chúng! Cứu chúng tôi với!


Comminges ôm ngang mình bà vú toan giằng bà ra khỏi vị trí, nhưng cùng lúc ấy có một tiếng nói khác từ tầng dưới đất hét lên bằng cái giọng the thé:


– Có vụ giết người! Cháy! Có kẻ ám sát! Người ta chọc tiết ông Broussel!


Đó là tiếng của Friquet. Bà Nanette thấy mình được ủng hộ càng ra sức hò la theo.


Đã có những cái đầu tò mò hiện ra ở các cửa sổ. Dân chúng từ đau phố chạy đến, lúc đầu có một số người, rồi từng toán, rồi cả đám đông! Người ta nghe thấy tiếng kêu, trông thấy một cỗ xe, nhưng không hiểu chuyện gì cả. Friquet từ trong nhà nhảy lên nóc cỗ xe và kêu to:


– Họ định bắt ông Broussel! Trong xe có lính thị vệ và trên gác có viên sĩ quan.


Đám đông bèn gầm lên và đến gần mấy con ngựa. Hai lính vệ đứng ở dưới đường trèo lên gác hỗ trợ cho Comminges; những tên ở trong xe mở cửa xe ra và dựng chéo các cây giáo.


– Các vị thấy chưa? – Friquet kêu. – Các vị thấy chưa? Chúng nó đấy!


Rồi nó quay vào nhà và ném tới tấp vào người tên đánh xe ngựa tất cả những gì nó vớ được.


Mặc dầu sự thị uy cừu địch của bọn lính vệ và có lẽ, chính vì sự thị uy đó mà đám đông càng gào thét lên và xấn vào lũ ngựa. Bọn lính vệ dùng giáo đâm làm lùi bước những kẻ hung hăng nhất.


Tuy nhiên sự huyên náo mỗi lúc một tăng, đường phố không còn chứa nổi những người xem từ mọi phía dồn đến; đám đông lấp cả khoảng trống mà mấy ngọn giáo ghê gớm của lính vệ còn canh giữ ở giữa dân chúng và cỗ xe. Bọn lính như bị xô đẩy bởi những bức tường lũy sống, sắp sửa bị đè nát vào những trục xe và thành xe. Những tiếng kêu “Nhân danh đức vua!” do viên phó quan cảnh sát nhắc đi nhắc lại hàng chục lần chẳng mảy may tác động đến đám người hằng hà sa số đáng sợ ấy và dường như còn khiến họ phẫn nộ thêm. Lúc ấy nghe tiếng kêu “Nhân danh đức vua”, một kỵ sĩ phóng đến và trông thấy những bộ quân phục bị ngược đãi, bèn xông lên, tay kiếm lăm lăm và đem đến một sự hỗ trợ không ngờ tới cho bọn lính vệ


Kỵ sĩ ấy là một thanh niên trạc mười lăm mười sáu tuổi mặt tái đi vì phẫn nộ. Anh nhảy xuống đất tựa lưng vào càng xe và dùng con ngựa của mình làm chiến lũy, anh rút những khẩu súng ngắn ở bao ra gài vào thắt lưng và bắt đầu vung gươm ra dáng một con người mà việc múa gươm là điều quen thuộc.


Trong mười phút một mình anh ta chống cự với cả đám đông.


Lúc ấy Comminges ra và đẩy Broussel đi trước mình.


– Phá tan cỗ xe ra! – Dân chúng gào lên.


– Cưu chúng tôi với – Bà vú già kêu.


– Có vụ giết người! – Friquet vừa la vừa tiếp tục ném tới tấp vào bọn thị vệ tất cả những gì hắn nhặt được.


– Nhân danh đức vua! – Comminges hô.


– Kẻ nào xông lên trước tiên sẽ chết! – Raoul vội vã kêu lên khi thấy một gã khổng lồ sắp sửa đè bẹp mình, anh dí luôn mũi kiếm vào người hắn, hắn cảm thấy bị thương bèn vừa lùi ra và hét lên.


Chính là Raoul sau năm ngày vắng mặt đã trở lại theo đúng lời hưa với bá tước De la Fère. Anh muốn dự xem lễ hội và đã theo đường ngắn nhất đi đến Nhà thờ Đức Bà. Tới gần phố Cocatrix, anh đã bị lôi cuốn theo làn sóng dân chúng. Khi nghe kêu “Nhân danh đức vua!” anh nhớ ngay đến lời dặn của Athos “Phụng sự đức vua” và chạy ngay đến để chiến đấu vì đức vua, mà những lính thị vệ của Ngài đang bị ngược đãi.


Có thể nói là Comminges đã quăng Broussel vào trong cỗ xe và nhào vào theo. Đúng lúc ấy một phát súng hỏa mai nổ, đạn xuyên qua mũ của Comminges từ trên xuống dưới và làm gãy tay một lính vệ.


Comminges ngẩng đầu lên, và trông thấy giữa đám khói bộ mặt hăm dọa của Louvières ló ra ở cửa sổ gác hai.


– Được lắm, – Comminges nói, – tôi sẽ nói chuyện với ông sau.


– Và tôi cũng vậy, – Louvières đáp, – Chúng ta sẽ xem người nào nói to hơn.


Friquet và Nanette vẫn gào thét. Những tiếng kêu la, tiếng đạn nổ, mùi thuốc súng bao giờ cũng làm cho người ta say sưa, đang phát huy tác dụng.


– Đánh chết tên sĩ quan đi! Đánh chết đi! – Đám đông hét.


Một náo động lớn rộn lên.


Comminges vén các tấm rèm cửa ra để mọi người nhìn rõ trong xe, rồi tì mũi gươm vào ngực Broussel, hắn kêu lên:


– Các người tiến lên một bước là ta sẽ giết chết ngay tù nhân; ta được lệnh là mang tù nhân về chết hoặc sống: ta sẽ mang hắn chết về, có thế thôi.


Dân chúng hiểu rằng viên sĩ quan tái mét nhưng tỏ ra thật kiên quyết và hắn sẽ làm như hắn nói. Mọi người vẫn hăm dọa, nhưng dãn bớt.


Comminges cho tên lính bị thương lên xe cùng với mình rồi ra lệnh đóng cửa xe lại.


– Đi đến cung, – hắn bảo tên xà ích vừa trải qua một mẻ thừa sống thiếu chết.


Tên xà ích ra roi quất ngựa mở một con đường rộng trong đám đông, nhưng đi đến kè thì phải dừng lại. Chiếc xe đổ kềnh, mấy con ngựa bị đám đông lôi đi, chèn cho ngạt thở và nghiền nát. Raoul đi bộ vì không có thì giờ để lên ngựa, mệt nhoài vì phải đánh kiếm bằng bản cũng như bọn lính vệ phát chán vì phải đánh dáo mác bằng mặt dẹt, bắt đầu dùng đến mũi nhọn của gươm giáo. Người ta bắt đầu thấy chốc chốc lóe lên ở giữa đám đông nòng một khẩu súng trường hoặc lưỡi một thanh trường kiếm; vài phát súng nổ đì đoành chắc là bắn chỉ thiên nhưng tiếng vang cũng không kém làm rung động những trái tim; gạch đá tiếp tục ném xuống như mưa từ các cửa sổ. Khắp phố vang lên những tiếng nói mà người ta chỉ nghe thấy trong những ngày bạo loạn và xuất hiện những bộ mặt mà người ta chỉ trông thấy trong những ngày đẫm máu. Những tiếng kêu “Đánh chết! Đánh chết bọn lính vệ! Quẳng thằng sĩ quan xuống sông Seine!” át tất cả tiếng ồn ào dù to đến mấy. Raoul mũ tả tơi, mặt đầm đìa máu me cảm thấy không chỉ sức lực mà cả lý trí anh bắt đầu bỏ rơi anh: cặp mắt anh bơi trong một đám sương mù đo đỏ và qua đám sương mù ấy anh nhìn thấy hàng trăm cánh tay đang vươn ra sẵn sàng tóm lấy anh khi nào anh ngã xuống. Comminges bứt tóc vò tai trong cỗ xe lật đổ. Bọn lính vệ chẳng thể hỗ trợ cho ai trong khi mỗi tên phải lo bảo vệ cho chính mình. Tất cả thế là hết: xe, ngựa, lính vệ, sai nha, và có thể cả tù nhân nữa, tất cả sắp sửa tan tác tả tơi, thì bỗng nhiên một tiếng nói rất quen thuộc với Raoul vang lên, bỗng nhiên một thanh kiếm lớn lấp lánh trên không; cùng lúc ấy đám đông mở ra, bị chọc thủng, bị lật nhào, bị đè bẹp. Một viên sĩ quan ngự lâm quân đánh chém tứ tung, chạy đến chỗ Raoul và ôm lấy anh đúng lúc anh sắp quị xuống.


– Mẹ kiếp! – Vien sĩ quan kêu lên, – họ giết chết anh ta rồi chăng? Nếu vậy thì tai họa lớn cho họ!


Và viên sĩ quan quay lại mặt đằng đằng sát khí, giận dữ và nạt nộ trông phát khiếp đến nỗi những kẻ phiến loạn hung cuồng nhất cũng xô đè lên nhau mà bỏ chạy, có mấy người lăn xuống cả sông Seine.


– Ông D’Artagnan! – Raoul lẩm bẩm.


– Phải, đích thân tôi đây! Mẹ kiếp! Và xem ra còn may cho anh đấy, anh bạn trẻ ạ.


Rồi D’Artagnan đứng hẳn lên đôi bàn đạp, gọi vừa bằng lời vừa bằng cử chỉ đám ngự lâm quân không chạy theo kịp anh, thế mới biết anh phóng nhanh biết chừng nào. Anh hô to:


– Nào, lại đây các ông! Nào, hãy quét sạch cho tôi tất cả những thứ này đi! Dùng súng! Cầm lấy súng! Nạp đạn! Ngắm...


Nghe mệnh lệnh ấy, những núi người đổ sụp xuống bất thình lình đến nỗi D’Artagnan không nén được một chuỗi cười giòn giã.


– Cảm ơn D’Artagnan – Comminges vừa nói vừa thò nửa người ra cửa cỗ xe đổ – xin cảm ơn vị quí tộc trẻ tuổi! Tên ông là gì nhỉ? Để tôi trình với hoàng hậu.


Raoul toan trả lời thì D’Artagnan ghé vào tai anh mà bảo:


– Hãy im lặng để tôi trả lời.


Rồi quay về phía Comminges anh bảo:


– Comminges, đừng để mất thì giờ, hãy ra khỏi xe nếu có thể, và lấy một xe khác mà đi.


– Nhưng xe nào?


– Mẹ kiếp, chiếc xe đầu tiên nào đi qua Cầu Mới. Tôi cho rằng những kẻ nào đi chiếc xe ấy sẽ rất sung sướng được cho mượn xe để làm cong vụ của nhà vua.


– Nhưng tôi không thể... – Comminges nói.


– Thôi đi đi, nếu không thì năm phút nữa tất cả bọn tiện dân sẽ trở lại với kiếm gươm và súng ống. Ông sẽ bị giết chết và tù nhân được giải thoát. Đi thôi. Mà này, vừa vặn có một cỗ xe đang đến kia kìa.


Rồi lại cúi xuống Raoul, anh khẽ bảo:


– Nhất là chớ có xưng tên anh ra.


Chàng thanh niên nhìn anh với kinh ngạc.


– Được rồi, tôi chạy đến đó bây giờ – Comminges nói – và nếu chúng trở lại, thì các ông cứ bắn.


– Không được, không được đâu – D’Artagnan đáp – trái lại không ai được động đậy. Một phát súng nổ lúc này sẽ phải trả giá quá đắt ngày mai.


Comminges lấy bốn lính thị vệ và từng ấy lính ngự lâm chạy ra chỗ chiếc xe. Hắn bảo mọi người xuống và đem cỗ xe đến gần chiếc xe đổ.


Nhưng khi phải chuyển Broussel từ chiếc xe đổ sang xe kia, dân chúng chợt nom thấy người mà họ gọi là kẻ giải phóng họ, bèn thốt ra những tiếng gào thét không thể tưởng tượng được và lại ùa đến cỗ xe.


– Đi đi, – D’Artagnan nói – Đây là mười lính ngự lâm để đi theo ông; tôi giữ lại hai mươi người để kìm giư dân chúng. Hãy đi ngay và chớ để mất một phút nào cả. Mười người cho ông Comminges!


Mười người rời khỏi toán quân, bao quanh cỗ xe mới và phi nước đại.


Cỗ xe chạy thì tiếng kêu la càng tăng gấp bội. Hơn mười nghìn người ùn ùn trên kè, làm nghẽn tắc Cầu Mới và những phố liền kề.


Mấy phát súng nổ. Một lính ngự lâm bị thương.


– Tiến lên! – D’Artagnan hô – anh không nhịn được nữa và cắn ria mép.


Và với hai mươi người của mình anh công kích cả đám dân chúng ấy khiến họ nhào đổ, kinh hoàng. Riêng có một người đứng nguyên tại chỗ, cây súng hỏa mai trong tay. Người ấy nói:


– A! Thì ra chính mày đã toan ám sát ông ta! Đợi đấy!


Và hắn hạ nòng súng nhắm vào D’Artagnan đang cho ngựa phi hết sức vào chỗ hắn.


D’Artagnan cúi rạp mình xuống cổ ngựa vào lúc người thanh niên nổ súng; viên đạn cắt phăng chiếc lông mũ của anh.


Con ngựa phát khùng xô vào kẻ dại dột đã dám một mình thử ngăn cản một trận cuồng phong, và hất tung hắn rơi vào một bức tường.


D’Artagnan dừng phắt ngựa lại, và trong khi ngự lâm quân của anh tiếp tục công kích, anh trở lại giơ cao kiếm trên kẻ bị anh xô ngã.


Raoul nhận ra người trẻ tuổi ấy vì đã trông thấy anh ta ở phố Cocatrix, vội kêu lên:


– A! Ông ơi, hãy tha cho anh ta; đó là con trai ông ấy đấy.


D’Artagnan vội dừng cánh tay sắp giáng xuống.


– Ồ! – anh nói – anh là con trai ông ấy à? Nếu thế lại là chuyện khác.


– Thưa ông, tôi xin đầu hàng! – Louvières vừa nói vừa đưa khẩu súng hỏa mai đã nhả đạn cho viên sĩ quan.


– Thôi nào! Mẹ kiếp, chớ có đầu hàng! Trái lại hãy chuồn đi, mau lên! Nếu tôi bắt anh thì anh sẽ bị treo cổ.


Người thanh niên không để nói đến câu thứ hai, anh ta chui dưới cổ con ngựa và biến đi ở góc phố Guénégaud.


– Anh ngăn bàn tay tôi rất kịp thời, – D’Artagnan bảo Raoul – thực tình mà nói người này coi như chết đến nơi rồi và khi tôi biết anh ta là ai thì tôi sẽ rất ân hận là đã giết anh ta.


– Ôi, thưa ông, – Raoul nói – sau khi cảm ơn ông thay cho người thanh niên tội nghiệp kia, tôi xin phép cảm ơn ông cho riêng tôi vì thưa ông, tôi cũng sắp chết đến nơi rồi thì ông kịp đến.


– Khoan đã, khoan đã, chớ có nói năng cho mệt sức.


Rồi moi ở một bao súng ra một lọ đầy rượu vang Tây Ban Nha, anh bảo:


– Hãy uống vài ngụm đi nào.


Raoul uống và toan nhắc lại lời cảm ơn, thì D’Artagnan đã nói:


– Này cưng, ta sẽ nói về chuyện đó sau.


Rồi trông thấy ngự lâm quân sau khi đã quét đường kè từ Cầu Mới đến kè Saint-Michel đang trở lại, anh giơ cao thanh kiếm để họ rảo bước lên và hỏi họ:


– Ơ này! Có chuyện gì mới xảy ra không?


– Thưa ông, – viên đội đáp; – xe của họ lại bị gãy lần nữa, đúng là một vận xui thật sự.


D’Artagnan nhún vai nói.


– Đó là những kẻ vụng về. Khi chọn một cái xe thì phải chọn cái vững chắc chứ. Cỗ xe dùng để bắt giữ một Broussel phải chở nổi mười nghìn người.


– Trung úy có ra lệnh gì không ạ?


– Hãy dẫn phân đội về dinh.


– Thế ông rút về một mình ư?


– Đã đành! Ông cho rằng tôi cần người hộ vệ à?


– Tuy nhiên...


– Thôi đi đi.


Ngự lâm quân đi và D’Artagnan ở lại một mình với Raoul.


– Bây giờ còn đau không? – Anh hỏi.


– Còn ông ạ. Tôi thấy đầu mình nặng và nóng như lửa.


– Có gì ở đầu vậy? – D’Artagnan vừa nói vừa bỏ mũ ra. –Á à! Một vết toạc.


– Vâng, tôi chắc rằng đã bị một chậu hoa ném vào đầu.


– Bọn súc sinh – D’Artagnan kêu lên –Ơ, nhưng mà anh có mang đinh thúc ngựa, thế lúc ấy anh đi ngựa à?


– Vâng, nhưng tôi đã xuống ngựa để bảo vệ ông Comminges. Và con ngựa của tôi đã bị người ta lấy mất. Mà này, nó kia kìa.


Quả thật, đúng lúc ấy con ngựa của Raoul đi qua do Friquet cưỡi, hắn đang vừa phi vừa vẫy chiếc mũ bonnet và la:


– Broussel! Broussel!


– Ơ này! Thằng vô lại kia, dừng lại! – D’Artagnan kêu lên; – đem con ngựa lại đây!


Friquet nghe rõ hẳn hoi, nhưng hắn tảng lờ và thử chạy tiếp.


(còn tiếp)


Nguồn: Hai mươi năm sau. Tiểu thuyết của A. Dumas. Anh Vũ dịch. NXB Văn học in lần thứ ba, 2009.


www.trieuxuan.info


 

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
45.
46.
47.
48.
49.
50.
51.
52.
53.
54.
55.
56.
57.
58.
59.
60.
61.
62.
63.
64.
65.
66.
67.
68.
69.
70.
71.
72.
73.
74.
75.
76.
77.
78.
79.
80.
81.
82.
83.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 10.12.2019
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 10.12.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 10.12.2019
Cơ may thứ hai - Constant Virgil Gheorghiu 07.12.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 07.12.2019
Trăm năm cô đơn - Gabriel Garcia Marquez 06.12.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 05.12.2019
Trên sa mạc và trong rừng thẳm - Henryk Sienkiewicz 05.12.2019
Chiến tranh và Hòa bình - Liep Nicôlaievich Tônxtoi 05.12.2019
Đường công danh của Nikodema Dyzmy - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 02.12.2019
xem thêm »