tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 29972907
Truyện ngắn
22.04.2010
Vũ Công Hoan
Cuộc đối thoại trên xe bus

Truyện ngắn ngắn của Lâm Vĩnh Luyện (TQ). Vũ Công Hoan dịch.


Một chiếc xe ca vừa đỗ, hai cửa phía trước và phía sau cùng mở ra, một người đàn ông đứng tuổi tên là Lý Tiểu Đạo bước lên từ cửa trước. Một người đàn ông đứng tuổi khác tên là Phương Đại Lộ bước lên từ cửa sau. Khi họ cùng ngồi xuống một dãy ghế, hai người nhận ra nhau. Mấy năm trước họ cùng ở một đơn vị, cùng ngành. Bởi cùng tranh một chức vị, họ tranh nổi đấu chìm, kẻ nọ nói xấu người kia. Lý Tiểu Đạo nói với Tổng giám đốc: Phương Đại Lộ không tốt. Phương Đại Lộ nói với Chủ tịch Hội đồng quản trị: Lý Tiểu Đạo xấu xa. Thế là  Công ty cho cả hai  nghỉ việc.


Hôm nay hai người gặp nhau trên xe ca, kẻ thù trông thấy nhau, đầu tiên nét mặt hằm hằm, mắt đỏ hoe, sau đó có vẻ bất ngờ, hơi  ngường ngượng, sau đó nữa  họ nói chuyện với nhau như bạn cũ lâu ngày gặp lại.


Lý Tiểu Đạo nói: Lâu lắm không gặp.


Phương Đại Lộ đáp: Lâu lắm không gặp.


Lý Tiểu Đạo nói, phải, bởi vì tôi không gặp anh, anh cũng không gặp tôi.


Phương Đại Lộ nói, đúng, anh không gặp tôi, tôi cũng không gặp anh, cho nên chúng ta không nhìn thấy nhau


Lý Tiểu Đạo hỏi, hiện giờ anh làm gì, sống ra sao?


Phương Đại Lộ đáp, mở một xưởng nho nhỏ, sống thường thôi, còn anh?


Lý Tiểu Đạo đáp, buôn bán nhỏ, sống qua ngày. Nhà anh ở đâu?


Phương Đại Lộ đáp, ở chung cư kiểu lắp ghép tại tiểu khu trung tâm thành phố, còn anh?


Lý Tiểu Đạo trả lời, tôi ở khu biệt thự Hoa viên ngoại ô thành phố.


Phương Đại Lộ khen, anh thật là tuyệt vời!


Lý Tiểu Đạo nói, anh cũng không phải xoàng.


Phương Đại Lộ hỏi, con trai anh bao nhiêu tuổi rồi, hiện nay làm gì?


Lý Tiểu Đạo đáp, con trai tôi mười bảy tuổi, học lớp mười hai trường dân lập, còn con gái anh?


Phương Đại Lộ đáp, con gái tôi năm nay mười sáu tuổi, vừa đi du học nước ngoài.


Lý Tiểu Đạo, hay quá, hay quá!


Phương Đại Lộ, vầy vậy thôi.


Lý Tiểu Đạo hỏi, vợ anh hiện nay làm gì?


Phương Đại Lộ đáp, còn làm được gì nữa, suốt ngày không lái xe hóng gió, thì  sang nhà hàng xóm đánh bài mạt chược, không đi rèn luyện thân thể, thì đi dạo  siêu thị. Bà xã nhà anh làm gì?


Lý Tiểu Đạo đáp, còn biết làm gì hơn, suốt ngày nếu không đi ra ngoài du lịch, thì cùng với các chị em đi tập thể hình, nếu không đi nhảy, thì đi tiệm sửa sang sắc đẹp.


Phương Đại Lộ khen, tuyệt quá, tuyệt quá. Bà xã nhà anh rất biết hưởng thụ


Lý Tiểu Đạo nói, hay đấy hay đấy, bà xã nhà anh tiến bước cùng thời đại.


Phương Đại Lộ hỏi, anh buôn bán phát tài lắm phải không?


Lý Tiểu Đạo đáp, phất cực kỳ,vốn định mở mấy cửa


hàng liên hoàn, nhưng cảm thấy mệt mỏi quá, một mình không kham nổi. Hơn nữa bây giờ tiền tiêu không xuể, chẳng phải lo buồn  gì, hà tất phải ôm rơm nặng bụng, lao


vào cho mệt xác. Nói trắng ra, tiền bạc chỉ là vật ngoài thân, sinh không đem đến, chết không mang đi. Nhà máy của anh hiệu quả tốt lắm phải không?


Phương Đại Lộ đáp, tốt vô cùng, vốn định mở rộng sản xuất, nhưng cảm thấy vất vả quá, một mình xoay xở không nổi. Mặt khác, bây giờ đã sẵn tiền, cái gì cần có thì đã có, kiếm nhiều tiền làm gì nữa? Anh biết đấy, tiền nhiều chỉ là sự biến hoá của chữ số. Không nói chuyện tiền nữa, tầm thường quá.


- Trước mặt là Quảng trường nhân dân, hành khách nào xuống xe đề nghị chuẩn bị - Nhân viên phục vụ xe khách nhắc nhở hành khách sắp đến bến.


Lý Tiểu Đạo nói, ôi, ngồi lâu lắm, tôi vẫn chưa hỏi anh, anh đi đâu?


 Phương Đại Lộ đáp, tôi phải đi lái xe, quên nói với anh, chiếc xen con Ngựa báu của tôi đang lắp máy báo động trong xưởng sửa chữa, lẽ ra lái xe phải chở tôi đi, bởi vì rất lâu nay không đi xe khách, hôm nay chạy thử, dù sao chúng mình cũng không thể mất gốc, phải rồi, thế còn anh đi đâu?


Lý Tiểu Đạo nói, tôi đi nhận xe, suýt nữa quên nói với anh gần đây tôi đã đổi xe Mécxêđét kiểu mới nhất. Lẽ ra chủ ngành xe đến đón tôi, nhưng tôi thấy không cần thiết, ngồi xe ca ôn lại những năm tháng đã qua cũng là một thứ hưởng thụ, phải không anh?


Đã đến bến cuối cùng, Lý Tiểu Đạo và Phương Đại Lộ


cùng chào nhau tạm biệt.


Nửa tiếng đồng hồ sau, Lý Tiểu Đạo và Phương Đại Lộ lại gặp nhau tại phòng họp của một nhà máy loại nhỏ, họ đến để gặp mặt thi tuyển làm nhân viên tiếp thị bán hàng. Nhà


máy vốn chỉ cần một người, nhưng cả hai đều dẻo mỏ, đều khéo ăn khéo nói, nên người chấm thi quyết định tuyển dụng cả hai.


                                            Vũ Công Hoan


               dịch theo “Tiểu tiểu thuyết”. NXB Ly Giang, 2006


www.trieuxuan.info


 

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Vũ nữ Ba Lê - Olga Tokarczuk 15.10.2019
Người đàn bà xấu nhất hành tinh - Olga Tokarczuk 15.10.2019
Người cha anh hùng của nữ thủy thần Undine - Heinrich Böll 11.09.2019
Mùi vị bánh mì - Heinrich Böll 11.09.2019
Cuộc đời trôi nổi của cái tách không quai - Heinrich Böll 11.09.2019
Chuyện đời của một trí thức - Vũ Hạnh 11.09.2019
Người chồng của vợ tôi - Vũ Hạnh 11.09.2019
Ăn Tết với một người điên - Vũ Hạnh 11.09.2019
Cho nó có đạo đức - Lê Mai 06.09.2019
Nhốt gió - Bình Nguyên Lộc 22.08.2019
xem thêm »