tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30528119
Tiểu thuyết
15.12.2009
A. Dumas
Hai mươi năm sau

De Winter lùi bước trước ánh mắt nảy lửa ấy.


– Mẹ ông ư? – Ông nói.


– Phải mẹ tôi, – người thanh niên đáp và gật mạnh đầu.


De Winter cố gắng vùi mình trong ký ức để tìm một nỗi căm thù mới và ông kêu lên:


– Cứ đi tìm kiếm xem bà ta ra sao, đồ khốn kiếp, và hãy xuống hỏi địa ngục, có lẽ địa ngục sẽ trả lời ông đấy!


Người thanh niên liền tiến bước cho đến lúc mặt đối mặt với De Winter. Với nét mặt nhợt nhạt vì đau đớn và căm giận và giọng nói trầm trầm, Mordaunt khoanh tay nói:


– Tôi đã hỏi tên đao phủ ở Béthune, và tên đao phủ Béthune đã trả lời cho tôi biết.


De Winter ngồi phịch xuống ghế như bị sét đánh và muốn trả lời mà không được.


– Đúng thế, phải không? – Mordaunt nói tiếp; – với từ đó mọi việc được cắt nghĩa, với chiếc chìa khóa đó, vực thẳm mở ra. Mẹ tôi được thừa kế chồng bà và ông đã ám sát mẹ tôi! Tên họ tôi bảo đảm cho tôi tài sản của cha tôi thì ông đã tước bỏ tên họ của tôi. Rồi khi đã tước bỏ tên họ của tôi, ông tước đoạt luôn cả tài sản của tôi. Bây giờ thì tôi chẳng còn lấy làm lạ vì sao ông từ chối thừa nhận tôi. Khi người ta đã là kẻ cưỡng đoạt mà gọi kẻ bị người ta làm cho nghèo khổ bằng cháu thì thật là khó coi, cũng như khi người ta đã là kẻ giết người mà đi gọi kẻ bị người ta làm cho mồ côi bằng cháu!


Những lời lẽ ấy gây một tác dụng trái hẳn lại điều mà Mordaunt chờ đợi. De Winter nhớ lại Milady là một con quái vật như thế nào; ông trở lại trầm tĩnh và trịnh trọng, chịu dựng cái nhìn phẫn khích của người thanh niên bằng cái nhìn nghiêm khắc của mình. Ông nói:


– Ông muốn đi sâu vảo cái điều bí mật ghê gớm ấy phải không? Thế thì được! Hãy hiểu rõ người đàn bà mà hôm nay ông đến đòi thanh toán với tôi. Người đàn bà ấy chắc chắn đã đầu độc em trai tôi. Và để thừa kế tôi mụ định ám sát cả tôi nữa; tôi có chứng cứ. Ông sẽ nói gì về điều đó?


– Tôi sẽ nói đó là mẹ tôi!


– Mụ ấy đã dùng bàn tay của một con người trước kia vốn tử tế, đứng đắn và trong sạch để đâm chết quận công De Buckingham đáng thương. Ông sẽ nói gì về tội ác đó mà tôi có đủ bằng chứng?


– Đó là mẹ tôi!


– Trở sang Pháp, đến tu viện các nữ tu sĩ Augustin ở Béthune, mụ đã đầu độc một thiếu phụ được một kẻ thù của mụ yêu mến. Tội ác ấy có khiến ông tin ở công lý của sự trừng phạt không? Tôi có bằng chứng về tội ác ấy?


– Đó là mẹ tôi! – gã thanh niên gào lên đến lần thứ ba mà lần sau đều mạnh mẽ hơn lần trước.


– Cuối cùng chứa chất đầy những tội giết người, những chứng dâm loạn, nhơ nhuốc trước mọi người và vẫn còn hung hăng đe dọa như một con báo khát máu, mụ đã quị trước búa rìu của những con người mà mụ đã làm cho khổ sở, mặc dầu họ chẳng hề làm tổn hại cho mụ một chút nào. Mụ đã tìm được những quan tòa mà những âm mưu hại người xấu xa cua mụ đã triệu đến. Và cái người đao phủ mà ông đã gặp, người đao phủ đã kể lại tất cả cho ông, ông chắc như vậy, nếu người đao phủ ấy đã kể hết cho ông, hẳn là ông ta đã phải nói rằng ông ta đã run lên vì vui sướng khi trả thù mụ về nỗi hổ nhục và vụ tự sát của em trai ông ta. Là người đàn bà hư hỏng, là người vợ ngoại tình, là đứa em bất mục, sát nhân, đầu độc, ghê tởm đối với mọi người biết mụ, đối với mọi dân tộc đã đon nhận mụ trong lòng mình, mụ ta chết bị cả đất trời nguyền rủa. Đấy, người đàn bà ấy là như vậy đó!


Một cơn nức nở còn mạnh hơn cả ý chí của Mordaunt xé họng anh ta và dồn máu lên khuôn mặt nhợt nhạt; anh ta nắm chặt tay, mặt ròng ròng mồ hôi, tóc dựng tua tủa trên trán như tóc Hamlet, anh ta thét lên vì điên giận nghiến ngấu:


– Ông hãy im đi! Đó là mẹ tôi! Những sự phóng túng của bà, tôi không biết; những tật xấu của bà, tôi không hay; những tội ác của bà, tôi không rõ! Nhưng điều mà tôi biết, ấy là tôi có một người mẹ, ấy là năm người đàn ông hùa nhau chống lại một người đàn bà, giết chết bà một cách lén lút, giữa đêm khuya lặng lẽ, như những kẻ hèn nhát! Điều mà tôi biết là ông đã ở đó, thưa ông, là ông có mặt ở đó, ông bác của tôi ạ, và ông cũng nói như những kẻ khác và còn cao giọng hơn là khác: Mụ ta cần phải chết! Vậy thì tôi báo trước cho ông biết, ông hãy nghe cho kỹ những lời này và nó phải được khắc sâu trong trí nhớ của ông để ông không bao giờ quên: Vụ giết người này đã cướp đi của tôi tất cả, vụ giết người này đã làm cho tôi hư hại, tàn ác, không nguôi, tôi đòi phải thanh toán món nợ này với ông trước hết, rồi đến những kẻ đồng lõa của ông khi nào tôi biết rõ chúng.


Lửa căm thù trong ánh mắt, bọt sùi ra bên mép, nắm tay giơ ra, Mordaunt đã tiến thêm một bước, một bước khủng khiếp và đe dọa về phía De Winter.


De Winter đặt bàn tay lên chuôi kiếm và nói với nụ cười của người đã từng ba mươi năm đùa giỡn với cái chết.


– Ông muốn ám sát tôi phải không? Thế thì tôi sẽ thừa nhận ông là cháu tôi, vì ông đúng là con trai của mẹ ông.


Mordaunt cố bắt những thớ thịt trên khuôn mặt mình, những cơ bắp trong người mình trở lại vị tri cũ và lặn đi, rồi nói:


– Không, tôi sẽ không giết ông. Ít ra là trong lúc này, bởi vì mất ông tôi sẽ không phát hiện ra những kẻ kia. Nhưng khi nào tôi biết rõ chúng, thì ông hãy run sợ; tôi đã đâm tên đao phủ xứ Béthune, tôi đã đâm hắn không thương hại, không dung tha, mà đấy là ke phạm tội ít nhất trong tất cả bọn ông.


Dứt lời người thanh niên đi ra và xuống cầu thang một cách bình thản để khỏi bị chú ý, rồi khi xuống đến thềm dưới, anh ta đi qua trước mặt Tony, hắn đang cúi mình xuống lan can và chỉ đợi một tiếng kêu của chủ là lên ngay với ông.


Nhưng De Winter không gọi: bải hoải, rã rời, ông vẫn đứng nguyên và căng tai nghe; rồi chỉ đến lúc nghe tiếng vó ngựa xa dần, ông mới buông mình xuống ghế mà nói:


– Lạy Chúa! Xin cảm ơn Người, vì hắn mới chỉ biết có mình tôi.


43.

Tình phụ tử


Trong khi cái cảnh khủng khiếp kia diễn ra ở nhà Lord de Winter, thì Athos ngồi bên cửa sổ phòng mình khuỳnh tay tì lên bàn, đầu nghiêng trên bàn tay, đang nghe cả bằng tai và bằng mắt Raoul kể lại những chuyện phiêu lưu trong chuyến viễn du và những chi tiết của trận đánh.


Khuôn mặt tuấn tú và thanh cao của vị quí tộc biểu hiện một niềm hạnh phúc khôn tả trước câu chuyện kể bằng những nỗi xúc động đầu tiên thật là tươi mát và thuần khiết. Athos nuốt từng âm thanh của giọng nói ấu thơ đã biết say sưa với những tình cảm đẹp đẽ giống như người ta thưởng thức một khúc nhạc du dương. Anh đa quên đi những gì là u ám trong quá khứ, là vần vụ trong tương lai. Dường như sự trở về của đứa trẻ thân yêu ấy đã biến cả những nỗi lo sợ kia thành những niềm hy vọng. Athos sung sưởng, sung sướng như chưa từng bao giờ đươc như vậy.


– Bragelonne, thế anh đã chứng kiến và tham dự vào trận đánh lớn ấy à? – Người lính cựu ngự lâm hỏi.


– Thưa ông, vâng.


– Anh nói trận đánh gay go lắm phải không?


– Ngài Hoàng thân đã thân chinh công kích mười mot lần.


– Đó là một nhà quân sự vĩ đại, Bragelonne ạ.


– Đó là một vị anh hùng, thưa ông. Tôi không rời mắt khỏi ngài một lúc nào. Ôi! Thưa ông, thật là đẹp đẽ biết bao được có tên gọi là Condé... và được mang tên Ngài như vậy!


– Bình tĩnh và huy hoàng phải không?


– Bình tĩnh như trong một cuộc duyệt binh và huy hoàng như trong một lễ hội. Khi chúng tôi tiếp cận quân thù là vẫn đi bước thường; có lệnh cấm chúng tôi nổ súng trước và chúng tôi cứ tiến thẳng đến quân Tây Ban Nha, chúng ở trên một điểm cao, súng kẹp bên đùi. Đến cách chúng ba chục bước, Hoàng thân quay lại phía binh lính mình và nói: “Hỡi các con, các con sắp phải chịu một loạt đạn điên cuong, nhưng sau đó hãy yên trí, các con sẽ làm cỏ chúng nó”. Lúc ấy chiến trường im phăng phắc, cả ta và địch đều nghe rõ những lời đó. Rồi vung kiếm lên ngài hô: “Thổi kèn lên!”.


– Hay, hay... Trong trường hợp như vậy, anh cũng sẽ làm như thế chứ, Raoul?


– Tôi e khó, thưa ông, vì tôi thấy điều ấy thật là đẹp đẽ và lớn lao quá. Khi còn cách hai chục bước, chúng tôi thấy những nòng súng trường chúc xuống như một đường kẻ lấp lánh vì phản chiểu ánh nắng mặt trời. “Đi bước thường, các con, đi bước thường, – Hoàng thân nói, – đây là lúc...”


– Anh có sợ hãi không, Raoul? – Bá tước hỏi.


– Thưa ông, có chứ, – chàng thanh niên thật thà đáp, – tôi thấy lạnh buốt trong tim, và khi nghe tiếng “Bắn!” bằng tiếng Tây Ban Nha trong hàng ngũ địch, tôi nhắm nghiền mắt lại và nghĩ đến ông.


– Thật chứ, Raoul? – Athos nói và siết chặt tay anh.


– Thưa ông, vâng. Cùng lúc ấy một tiếng nổ dữ dội vang lên tưởng như địa ngục đang mở ra và những ai không bị giết đều cảm thấy lửa nóng rát. Tôi mở mắt ra, ngạc nhiên thấy mình không chết hoặc ít ra, cũng bị thương; một phần ba đội kỵ binh ngã lăn ra đất, tơi tả máu me. Luc ấy tôi gặp ánh mắt Hoàng thân; tôi chỉ còn nghĩ đến một điều là ngài nhìn tôi. Tôi thúc ngựa và xông vào giữa hàng ngũ quân thù.


– Hoàng thân có nói gì với anh không?


– Khi Hoàng thân sai tôi đi theo ông De Châtillon mang tin tức này và những lá cờ địch thu được về dâng hoàng hậu, ít ra Hoàng thân đã nói với tôi như thế này: “Cứ đi đi, quân địch sẽ không tập hợp được trong vòng mười lăm ngày. Từ giờ đến đó tôi chưa cần đến anh. Anh hãy về ôm hôn nhưng người mà anh yêu mến và yêu mến anh. Và hãy nói với cô em De Longueville của tôi rằng tôi cảm ơn cô về món quà mà cô tặng tôi khi giao anh cho tôi”. Và thưa ông, tôi đã về đây, –  Raoul nói thêm va nhìn bá tước với nụ cười yêu thương sâu sắc, – vì tôi nghĩ rằng ông sẽ rất vui lòng gặp lại tôi.


Athos kéo chàng thanh niên về mình và hôn lên trán anh như đối với một cô con gái.


– Như thế là, – Athos nói, – anh đã được phóng lên rồi đó, Raoul ạ! Anh đã có những công tước là bạn bè, một vị thống chế Pháp quốc làm cha nuôi, một thân vương là chỉ huy và trong cùng một hôm trở về, anh được hai bà hoàng hậu tiếp đón: thật là tuyệt diệu đối với một lính dự bị.


– À! Thưa ông, – Raoul bỗng nhiên reo lên, – ông làm tôi nhớ đến một việc mà tôi lãng quên trong lúc vội vã kể lại những chiến công của mình. Ấy là trong lúc ở chỗ hoàng hậu Anh quốc, có một vị quí tộc khi tôi nói đến tên ông đã thốt lên một tiếng reo kinh ngạc và mừng rỡ. Ông ấy nói là bạn của ông, hỏi địa chỉ của ông và bảo sẽ đến thăm ông.


– Tên ông ta là gì?


– Thưa ông tôi không dám hỏi ông ta; nhưng mặc dầu ông ta nói năng rất lịch sự, qua giọng nói, tôi đoán ông ta là người Anh.


– A! – Athos kêu lên.


Và đầu anh cúi xuống như để tìm một kỷ niệm. Rồi khi anh ngẩng đầu lên, sự hiện diện của một người đứng trước cánh cửa hé mở đập vào mắt anh, ông ta nhìn anh với vẻ cảm động.


– Lord de Winter! – Bá tước reo lên.


– Athos, bạn của tôi!


Và hai nhà quí tộc ôm hôn nhau giây lát. Rồi Athos nắm lấy hai bàn tay ông, nhìn ông và hỏi:


– Ông có điều gì vậy? Tôi đang vui vẻ bao nhiêu thì trông ông buồn rầu bấy nhiêu.


– Phải đúng thế, bạn thân mến ạ; và tôi có thể nói là hơn thế nữa kia; vì rằng trông thấy ông nỗi lo sợ của tôi còn tăng lên gấp đôi.


Và De Winter nhìn xung quanh mình như để tìm sự vắng vẻ. Raoul hiểu rằng hai người bạn cần nói chuyện riêng nên đi ra rất tự nhiên.


– Nào, bây giờ còn có hai ta, – Athos nói, – ta hãy nói chuyện về ông.


– Trong khi có riêng mình chúng ta, hãy nói chuyện về chúng ta. – Lord de Winter đáp. – Hắn đang ở đây!


– Ai?


– Con trai Milady.


Athos lại lần nữa bị xúc động bởi cái tên nó theo đuổi anh như một tiếng vang không tránh khỏi, ngập ngừng một lát, khẽ chau mày roi nói bằng một giọng bình thản.


– Tôi có biết.


– Ông biết rồi à?


– Phải, Grimaud đã gặp hắn ở quãng giữa Béthune và Arras, và bác phóng ngay về đây để báo cho tôi biết về sự xuất hiện của hắn.


– Grimaud biết hắn à?


– Không, nhưng bác ta đã đứng bên giường một người sắp chết có biết hắn ta.


– Người đao phủ Béthune! – De Winter kêu lên.


– Ông biết chuyện đó à? – Athos ngạc nhiên hỏi.


– Hắn vừa mới rời khỏi chỗ tôi, – Winter đáp, – hắn đã nói hết với tôi! Ôi! Bạn ơi, thật là một cảnh ghê gớm! Sao chúng ta không bóp chết đứa con cùng với mẹ nó nhỉ!


Giống như mọi bản chất cao thượng, Athos không truyền lại cho người khác những ấn tượng buồn phiền mà anh cảm nhận. Trái lại, anh hấp thụ chúng vào mình và bắt trả lại thay vào chỗ chúng những hy vọng và niềm an ủi. Dường như những đau khổ riêng tư của anh khi ra khỏi tâm hồn được biến thành những nỗi vui mừng cho những người khác.


Nỗi kinh hoàng tự nhiên mà anh cảm thấy lúc ban đầu bị sự suy luận xua tan, anh nói:


– Ông lo sợ cái gì cơ chứ? Chúng ta ở đây chẳng phải để tự bảo vệ mình sao? Cái gã trẻ tuổi ấy phải chăng là một kẻ ám sát chuyên nghiệp, một tên uống máu người không tanh? Hắn có thể đã giết đao phủ Béthune trong một cơn cuồng loạn, nhưng giờ đây cơn thịnh nộ của hắn đã nguôi.


De Winter mỉm cười buồn bã lắc đầu và nói:


– Ông không còn biết cái máu của nó nữa sao?


– Ô hay! – Athos gượng cười nói, – sang thế hệ thứ hai nó đã mất bớt tính hung bạo rồi. Vả chăng, bạn ơi, Thượng đế đã báo trước cho chúng ta để đề phòng rồi. Chúng ta chẳng thể làm gì khác hơn la chờ đợi. Ta hãy chờ đợi. Nhưng, như tôi nói lúc đầu ấy, ta hãy nói về ông đi. Cái gì đã dẫn ông tới Paris?


         À, một vài việc quan trọng mà ông sẽ biết sau. Nhưng sao tôi nghe nói bên chỗ hoàng hậu Anh quốc rằng ông D’Artagnan thuộc phe Mazarin. Xin bạn hãy tha thứ cho cái tính thẳng thắn của tôi. Tôi chẳng thù ghét mà cũng chẳng chê trách gì giáo chủ, và ý kiến của ông đối với tôi bao giờ chẳng là thiêng liêng. Liệu ngẫu nhiên mà ong có ở phe giáo chủ không?


(còn tiếp)


Nguồn: Hai mươi năm sau. Tiểu thuyết của A. Dumas. Anh Vũ dịch. NXB Văn học in lần thứ ba, 2009.


www.trieuxuan.info

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
45.
46.
47.
48.
49.
50.
51.
52.
53.
54.
55.
56.
57.
58.
59.
60.
61.
62.
63.
64.
65.
66.
67.
68.
69.
70.
71.
72.
73.
74.
75.
76.
77.
78.
79.
80.
81.
82.
83.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 10.12.2019
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 10.12.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 10.12.2019
Cơ may thứ hai - Constant Virgil Gheorghiu 07.12.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 07.12.2019
Trăm năm cô đơn - Gabriel Garcia Marquez 06.12.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 05.12.2019
Trên sa mạc và trong rừng thẳm - Henryk Sienkiewicz 05.12.2019
Chiến tranh và Hòa bình - Liep Nicôlaievich Tônxtoi 05.12.2019
Đường công danh của Nikodema Dyzmy - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 02.12.2019
xem thêm »