tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 29894483
Tiểu thuyết
14.12.2009
A. Dumas
Hai mươi năm sau

– Milord ơi, hãy tìm kiếm những nhà quí tộc ấy đi, và nếu tìm thấy họ và họ đồng ý cùng với ông sang Anh, thì ngày nào chúng tôi trở lại ngôi báu, tôi sẽ tặng mỗi người trong bọn họ một lãnh địa tước công, ngoài ra còn thêm vàng đủ để mua cả cung Đại sảnh trắng. Đi tìm kiếm đi, Milord, đi tìm kiếm đi, tôi van ông đấy!


– Thưa bà, tôi sẽ tìm kiếm, – De Winter đáp, – và chắc là tôi sẽ kiếm được, nhưng tôi không có đủ thời giờ. Lệnh bà quên rằng đức vua đang chờ đợi thư trả lời của Lệnh bà, và đợi chờ khắc khoải đó sao?


– Thế là chúng ta đi đứt rồi! – Hoàng hậu kêu lên với sự bùng ra của một trái tim tan vỡ.


Vừa lúc ấy cánh cửa mở, cô gái Henriette xuất hiện. Với sức mạnh tuyệt vời là tính chất anh hùng của những người mẹ, bà hoàng cố nuốt nước mắt và ra hiệu cho De Winter nói lảng sang chuyện khác.


Nhưng phản ứng ấy dù mạnh mẽ đến đâu cũng không lọt khỏi mắt cô công chúa trẻ; cô dừng ở ngưỡng cửa, buông một tiếng thở dài mà nói với hoàng hậu:


– Cớ sao mẹ cứ luôn luôn khóc lúc vắng mặt con thế, hả mẹ?


Hoàng hậu chỉ mỉm cười không đáp.


– Này ông De Winter ơi! – bà nói, – tôi đã lợi được một điều là chỉ còn là nửa hoàng hậu thôi; ấy là các con tôi gọi tôi là mẹ, chứ không gọi là Lệnh bà nữa.


Roi quay về phía con gái bà nói:


– Henriette, con muốn gì nào?


– Thưa mẹ, – cô công chúa trẻ nói, – một kỵ sĩ vừa mới vào cung Louvre và xin đến bái yết Hoàng thượng; ông ta từ bên quân đội đến và nói có bức thư của thống chế De Grammont trình lên mẹ, con chắc như vậy.


– A! – Hoàng hậu bảo De Winter, – đó là một người trung thành với tôi, nhưng Milord thân mến ơi, ông có nhận thấy rằng chúng ta được phục dịch bạc bẽo đến nỗi chính con gái tôi phải làm công viêc báo tin và dẫn người không?


– Xin bà hãy thương tôi, – De Winter nói, – bà làm tôi đến nát lòng.


– Henriettete, người kỵ sĩ ấy thế nào? – Hoàng hậu hỏi.


– Thưa mẹ con nhìn qua cửa sổ, thấy đó là một thanh niên xấp xỉ mười sáu tuổi và người ta gọi là tử tước De Bragelonne.


Hoàng hậu mỉm cười và gật đầu, nàng công chúa trẻ ra mở cửa và Raoul xuất hiện trên ngưỡng cửa.


Anh bước ba bước đến phía hoàng hậu và quì xuống.


– Thưa Lệnh bà, – anh nói – tôi mang đến Lệnh bà một bức thư của người bạn tôi, bá tước De Guiche, ông ta nói là có vinh dự được là kẻ hầu hạ của Lệnh bà; bức thư này mang một tin tức quan trọng và những lời chào cung kính cua ông ta.


Nghe nói tên bá tước De Guiche, má nàng công chúa ửng đỏ; hoàng hậu nhìn cô có chiều nghiêm khắc. Bà nói:


– Henriette, sao con lại nói là thư của thống chế De Grammont?


– Thưa mẹ, con tưởng như vậy. – cô gái lắp bắp.


– Đó là lỗi tại tôi thưa bà, – Raoul nói, – quả là tôi đã báo tin là từ chỗ thống chế Grammont đến; nhưng do bị thương ở cánh tay phải nên ông không viết được và đã sai bá tước De Guiche viết thay.


– Thế ra có đánh nhau? – Hoàng hậu hỏi và ra hiệu cho Raoul đứng dậy.


– Vâng, thưa bà, – chàng thanh niên đáp và đưa bức thư cho De Winter, ông ta đã tiến lên để nhận và trao lại thư cho hoàng hậu.


Nghe tin một trận đánh đã nổ ra, nàng công chua há miệng để hỏi một điều gì đó làm cô quan tâm, nhưng rồi lại ngậm miệng không thốt ra một lời, trong khi nét ửng đó trên má cô dần dần biến mất. Hoàng hậu nhìn thấy tất cả những cử chỉ ấy và chắc hẳn tấm lòng mau tử của bà đã diễn giải ra, và quay lại phía Raoul bà hỏi:


– Không có điều gì xảy ra với ông bá tước trẻ De Guiche chứ? Vỉ rằng, ông ta không những ở trong số những người phụng sự chúng tôi như ông ta đã nói với ông, mà còn là chỗ bạn bè của chúng tôi nữa.


– Không sao ạ, thưa bà, – Raoul đáp. – Trái lại trong ngày hôm ấy ông ấy còn giành được một vinh quang to lớn, ông ấy đã có vinh dự được Ngài Hoàng thân ôm hôn ngay tại chiến trường.


Nàng công chúa vỗ hai tay vào nhau, nhưng rồi xấu hổ vì đã để mình bị lôi cuốn theo cách biểu hiện nỗi vui mừng như vậy, cô hơi quay mặt đi và cúi xuống một bình cắm đầy hoa hồng như để hít mùi hương.


– Nào, hãy xem ba tước nói gì, – Hoàng hậu bảo.


– Tôi có vinh dự được thưa với Lệnh bà là bá tước viết nhân danh phụ thân ông.


– Vâng.


Hoàng hậu mở phong thư và đọc:


“Thưa Lệnh bà và Hoàng hậu,


Không có vinh dự được tự mình viết cho ba do bị thương ở bàn tay phải, tôi phải nhờ con trai tôi viết, bá tước De Guiche mà bà đã biết là một kẻ tôi tớ của bà giống như cha nó, để thưa với bà rằng chúng tôi vừa mới thắng trận ở Lens, và chiến thắng ấy nhất định sẽ tạo quyền lực cho giáo chủ Mazarin và hoàng hậu trong những công việc của châu Âu. Nếu Lệnh bà tin ở lời khuyên của tôi, thì xin Lệnh bà tranh thủ cơ hội này đến chính phủ của nhà vua để yêu cầu sự giúp đỡ đối với phu quân tôn kính của bà.


Tử tước De Bragelonne, người có vinh dự được chuyển bức thư này đến Lệnh bà là bạn của con trai tôi mà ông ta đã cứu mạng. Đó là một nhà quí tộc mà Lệnh bà có thể hoàn toàn tin cậy, trong trường hợp Lệnh bà có điều gì cần dặn miệng hoặc viết gửi cho tôi.


Tôi rất vinh dự được tỏ lòng kính trọng...


Thống chế De Grammont”.


Do có chuyện giúp đỡ công việc cho bá tước, Raoul không tránh khỏi quay đầu lại phía nàng công chúa trẻ tuổi và anh đã nhìn thấy trong mắt cô một biểu hiện vô cùng biết ơn Raoul. Không còn hồ nghi gì nữa, con gái vua Charles I đã yêu bạn anh.


– Trận Lens đã thắng – Hoàng hậu nói. – Ở đây người ta vui mừng, người ta thắng trận! Phải, thống chế De Grammont nói đúng, điều đó làm thay đổi bộ mặt các công việc của họ; nhưng các bạn ạ, tôi rất sợ rằng nó chẳng giúp ích gì cho công việc của chúng ta, nếu không chừng nó còn làm hại. Cái tin này mới mẻ, ông ạ, – hoàng hậu nói tiếp, – tôi xin cảm tạ ông đã khẩn trương mang đến cho tôi; không có ông, không có bức thư này, thì có lẽ đến ngày mai ngày kia, tôi mới là kẻ cuối cùng ở Paris biết tin này.


– Thưa Lệnh bà, – Raoul nói, – cung Louvre là cung thứ hai tin tức này đến; chưa ai biết tin này đâu. Tôi đã thề với bá tước De Guiche là sẽ mang thư này đến Lệnh bà trước cả khi đến ôm hôn vị đỡ đầu của tôi.


– Vị đỡ đầu của ông cũng họ Bragelonne như ông ư? – Milord de Winter hỏi – Ngày xưa tôi cũng có quen một ông Bragelonne, ông ấy còn sống chứ?


– Không, thưa ông, ông ta chết rồi. Vị đỡ đầu của tôi là bà con thân thích của ông ta đã giúp tôi thừa kế lãnh ấp mà ông ta mang tên.


Hoàng hậu không khỏi quan tâm đến chàng thanh niên tuấn tú và hỏi:


– Này ông, vị đỡ đầu ông tên là gì?


Chàng thanh niên cúi mình đáp:


– Thưa bà, bá tước De la Fère.


De Winter giật bắn người kinh ngạc; còn hoàng hậu nhìn anh mà tươi tỉnh mặt mày. Bà reo lên:


– Bá tước De la Fère! Có đúng là ông nói cái tên họ ấy không?


Còn De Winter không tin ở điều mình nghe nữa. Đến lượt ông reo lên:


– Bá tước De la Fère! Ôi! Ông ơi, hãy trả lời tôi đi, tôi van ông đấy. Bá tước De la Fère mà tôi quen có phải là một lãnh chúa tuấn tú và dũng cảm làm ngự lâm quân của vua Louis XIII và nay đã khoảng bốn bảy, bốn tám tuổi không?


– Thưa ông, hoàn toàn đúng như vậy.


– Và phụng sự dưới một biệt danh?


– Dưới cái tên Athos. Mới gần đây thôi, tôi có nghe ông D’Artagnan là bạn ông gọi ông bằng tên ấy!


– Đúng rồi, thưa bà, đúng rồi. Ơn trời! – De Winter nói, rồi hỏi Raoul: – Ông nhà ở Paris à?


Rồi lại trở về với hoàng hậu, ông nói:


– Hãy hy vọng, hãy hy vọng nữa. Thượng đế tuyên bố ủng hộ chúng ta, bởi vì đã cho tôi gặp lại vị quí tộc ấy một cách thật là than kỳ. Ông ấy bây giờ ở chỗ nào, ông làm ơn chỉ cho tôi với.


– Bá tước De la Fère ở phố Guénégaud, khách sạn Đại đế Charlemagne..


– Cám ơn ông. Nhờ ông nói với vị bạn cao quí ấy là hãy nán ở nhà, lát nữa tôi sẽ đến ôm hôn ông ấy.


– Thưa ông, tôi xin vui lòng tuân lệnh ông, nếu như Hoàng hậu đây cho tôi cáo lui.


– Hãy đi đi, tử tước Bragelonne, – hoàng hậu nói, – Và hãy yên lòng về niềm thân ái của chúng tôi.


Raoul cung kính cúi mình trước hai bà chúa, chào De Winter và đi ra.


De Winter và hoàng hậu tiếp tục trò chuyện một lát, nói thì thầm để cô công chúa không nghe thấy, nhưng sự đề phòng ấy là vô ích, vì cô ta đang trò chuyện với những suy nghĩ riêng tư của mình.


Đến lúc De Winter xin cáo lui, hoàng hậu nói:


– Hãy nghe đây, Milord, tôi còn giữ cây thánh giá bằng kim cương này, nó là của mẹ tôi, và tấm hình thánh Michel này, nó là của chồng tôi; hai thứ đáng giá khoảng năm mươi nghìn livre. Tôi đã thề rằng thà chết đói bên cạnh những của tin quí báu này, chứ không cầm bán. Nhưng giờ đây hai đồ tư trang này có thể có ích cho chồng tôi hoặc cho những người bảo vệ ngài, cần phải hy sinh tất cả cho niềm hy vọng ấy. Ông hãy cầm lấy, và nếu cần tiền cho chuyến viễn chinh, thì cứ bán đi, đừng ngại gì cả, Milord ạ, cứ bán đi. Nhưng nếu ông có cách để giữ nó lại thì xin Milord hãy nhớ rằng tôi coi như ông đa giúp cho tôi một công vụ lớn nhất mà một nhà quí tộc có thể làm cho một bà hoàng hậu, và đến ngày thành đạt của tôi, người nào mang tấm hình và cây thánh giá này đến cho tôi sẽ được tôi và các con cái của tôi ban phước.


– Thưa bà, – De Winter nói, – Lệnh bà sẽ được phụng sự bởi một người tận tụy. Tôi sẽ đưa gửi ở nơi chắc chắn hai vật này mà tôi sẽ không nhận nếu như còn lại chút của cải của gia tài cũ của tôi; nhưng tài sản của tôi đã bị tịch thu, tiền mặt đã cạn, và chúng tôi cũng đã phải đem cầm bán tất cả những gì mình có, trong một giờ nữa tôi sẽ đến chỗ bá tước De la Fère và ngày mai Lệnh bà sẽ có một thư trả lời dứt khoát.


Hoàng hậu giơ tay ra, De Winter cung kính hôn lên. Rồi bà quay về phía con gái mà nói:


– Milord ơi, ông có nhiệm vụ đưa lại cho con bé này một cái gì đó của cha nó.


De Winter ngạc nhiên, chẳng hiểu hoàng hậu định nói gì.


Cô bé Henriette bèn tiến lại, vừa mỉm cười vừa đỏ mặt và giơ trán về phía vị quí tộc. Cô nói:


– Ông hãy nói với cha tôi rằng, dù là vua hay kẻ lẩn trốn, dù chiến thắng hay chiến bại, hùng cường hay nghèo khó, bao giờ Người vẫn có ở tôi một đứa con gái ngoan ngoãn và thân thương.


– Thưa bà, tôi hiểu, – De Winter đáp và đụng môi lên trán cô Henriette.


Rồi ông ra đi, không có ai đưa đường, đi qua những gian phòng hoang vắng, tối tăm, vừa đi vừa lau nhưng giọt nước mắt, mà chai sạn như ông suốt năm mươi năm trong cuộc sống cung đình, ông cũng không ngăn nổi rơi lệ trước sự bất hạnh vương hầu vừa thật là trang nghiêm vừa thật là sâu sắc.


42.
Bác và cháu


Con ngựa và người hầu của Winter đợi ông ở ngoài cổng. Ông đi về phía nơi ở của mình vẻ tư lự và chốc chốc lại quay lại ngắm nhìn bề mặt của cung Louvre lặng lẽ và tối tăm, chợt ông nom thấy một kỵ sĩ có thể nói là tách ra khỏi bức tường và đi theo sau ông cách một quãng; ông nhớ lại rằng khi ra khỏi Hoàng cung, ông cũng đã nom thấy một cái bóng như vậy.


Người hầu của De Winter theo sau một vài bước cũng dõi nhìn theo tay kỵ sĩ ấy với vẻ lo ngại.


– Tony, – vị quí tộc gọi và ra hiệu cho tên hầu đến gần.


– Thưa Đức ông, tôi đây.


Và tên hầu đến ngay bên cạnh chủ.


– Anh có nhìn thấy người kia đang theo dõi chúng ta không?


– Thưa Đức ông có ạ.


– Hắn là ai thế?


– Thưa, tôi không biết ạ; tuy nhiên tôi thấy hắn đi theo chúa công từ Hoàng cung, dừng lại ở cung Louvre để đợi ngài ra, rồi từ cung Louvre đi theo ngài.


– Một tên do thám nào đó của giáo chủ chăng? – De Winter nói riêng với mình; – này ta cứ làm như không biết hắn theo dõi.


Rồi thúc ngựa, ông dấn sâu vào trong mê lộ các phố xá dẫn đến khách sạn ông nghỉ ở phía đầm lầy.


Đã từng ở lâu quảng trường Hoàng gia, Milord de Winter rất tự nhiên trở về gần nơi ở cũ.


Kẻ lạ mặt cho ngựa phi nước đại.


De Winter đến khách sạn và lên phòng mình, tự nhủ là phải quan sát tên gián điệp. Nhưng ông vừa mới đặt đôi găng và cái mũ lên bàn, thì ông trông thấy trong chiếc gương trước mat một người hiện lên ở ngưỡng cửa.


Ông quay lại thì Mordaunt đã ở trước mặt ông.


De Winter tái mặt và đứng yên; còn Mordaunt đứng ở ngưỡng cửa vẻ lạnh lùng, hăm dọa và giống hệt bức tượng nhà võ sĩ.


Một giây lát im lặng băng giá giữa hai người.


– Này ông, – De Winter nói, – tôi tưởng rằng đã làm cho ông hiểu rằng sự quấy nhiễu này làm tôi rất mệt mỏi. Hãy rút lui đi hoặc tôi sẽ gọi người xua đuổi ông như ở Luân Đôn. Tôi không phai là bác của ông, tôi không quen biết ông!


– Bác của tôi! – Mordaunt đáp lại bằng giọng khàn khàn và giễu cợt. – Ông lầm rồi; lần này ông sẽ không đuổi như ông đã làm ở Luân Đôn, ông chẳng dám. Còn việc chối bỏ toi là cháu của ông, ông nghĩ đến việc đó hai lần, khi mà bây giờ rôi đã biết được khối điều mà cách đây một năm tôi chưa biết.


– Điều mà ông biết được can hệ gì đến tôi đâu? – De Winter nói.


         Ô! Can hệ lắm chứ, ông bác của tôi ạ, tôi chắc chắn như vậy và lát nữa ông sẽ đồng ý với tôi ngay, – hắn nói thêm với một nụ cười làm ớn lạnh các mạch máu của người nghe. – Khi tôi đến nhà ông lần đầu tiên ở Luân Đôn là để hỏi ông ve tài sản của tôi ra sao; khi tôi đến lần thứ hai là để hỏi ông cái gì đã bôi nhọ tên họ tôi. Lần này tôi đến đây là để hỏi ông một vấn đề khủng khiếp khác hẳn mọi vấn đề kia, để nói với ông như Chúa nói với ke giết người đầu tiên: “Cain, mày đã làm gì thằng em Abel của mày? ([1])”. Milord, ông đã làm gì em gái của ông, người em gái là mẹ của tôi ấy?


(còn tiếp)


Nguồn: Hai mươi năm sau. Tiểu thuyết của A. Dumas. Anh Vũ dịch. NXB Văn học in lần thứ ba, 2009.


ww.trieuxuan.info


 







[1]           Cain là con đầu ca Adam và Eva, đã giết em trai th là Abel vì ghen t vi Abel được Chúa Tri cưng hơn.



Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
45.
46.
47.
48.
49.
50.
51.
52.
53.
54.
55.
56.
57.
58.
59.
60.
61.
62.
63.
64.
65.
66.
67.
68.
69.
70.
71.
72.
73.
74.
75.
76.
77.
78.
79.
80.
81.
82.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Trả giá - Triệu Xuân 26.09.2019
Thế giới những ngày qua - Stefan Zweig 26.09.2019
Hai mươi năm sau - A. Dumas 26.09.2019
Đêm thánh nhân - Nguyễn Đình Chính 11.09.2019
Jude - Kẻ vô danh - Thomas Hardy 10.09.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 10.09.2019
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 05.09.2019
xem thêm »