tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30225931
Tiểu thuyết
17.11.2009
Nikos Kazantzakis
Zorba tay chơi Hy Lạp

Một thiếu niên đi đất, đầu bù tóc rối, mắt to man rợ, hiện ra ở cửa. Y hệt như các họa sĩ vẽ tượng Thánh thường thể hiện St John the Baptist - mắt mở to tướng vì đói và không ngừng cầu nguyện.


- Helô, Mimiko! - Mấy người vừa cười vừa gọi to.


Làng nào cũng có thằng ngây của mình và nếu không có thì phải tạo ra để tiêu khiển. Mimiko là thằng ngây của làng này.


- Các bạn, Mimiko lắp bắp bằng cái giọng the thé như giọng nữ. Các bạn, mụ góa Sourmehna mất con cừu cái. Ai tìm thấy sẽ được thưởng một galông( 1) rượu vang!


- Cút đi! - Ông già Mavrandoni quát. - Cút xéo!


Khiếp hãi, Mimiko co rúm vào một góc gần cửa ra vào.


- Ngồi xuống, Mimiko, làm một ly raki cho khỏi cảm lạnh, - bác Anagnosti thương hại bảo. - Làng ta sẽ ra sao nếu không có một thằng ngây?


Một thanh niên vẻ ốm yếu, mắt xanh lợt, hiện ra ở bậc cửa. Gã thở không ra hơi và mớ tóc bết trên trán ròng ròng nước.


- Chào Pavli! - Manolakas kêu to. - Chào người bà con. Mời ngồi.


Mavrandoni quay lại nhìn con trai, cau mày.


“Chẳng lẽ đó là con trai ta?” Lão lẩm bẩm một mình. “Cái thằng không ra hồn người ấy! Ma quỷ, không biết nó giống ai nhỉ? Ta những muốn túm lấy nó lên mà quật xuống đất như một con tuộc non!”


Zorba như ngồi trên đống than hồng. Người đàn bà góa đã khiến các giác quan lão cháy lên rừng rực, lão hết chịu nổi cái nước phải ngồi yên trong bốn bức tường này.


- Ta đi thôi, sếp, đi thôi, - chốc chốc lão lại rỉ tai tôi. - Ở trong này, chúng ta sẽ nổ tung ra mất!


Dường như đối với lão, mây đã tan và mặt trời đã ló ra.


Lão quay sang chủ tiệm cà phê.


- Mụ góa ấy là ai vậy? - Lão hỏi, giả bộ dửng dưng.


- Một con ngựa cái chính nòi đấy, - Kondomanolio đáp.


Y đưa ngón tay lên môi và liếc nhìn Mavrandoni một cái đầy ý nghĩa. Lão này, một lần nữa, lại cắm mắt xuống sàn.


- Một con ngựa cái, - y nhắc lại. - Thôi ta đừng nhắc đến mụ nữa, kẻo lại mắc tội xuống Địa Ngục.


Mavrandoni đứng dậy và quấn xe điếu quanh cổ cái điếu ống:


- Xin lỗi, - lão nói, - tôi về đây. Pavli, theo tao.


Hai cha con dẫn nhau đi qua trước mặt chúng tôi và lập tức biến vào trong mưa.


Manolakas cũng đứng dậy đi theo họ.


Kondomanolio ngồi vào ghế của Mavrandoni.


- Tội nghiệp ông già Mavrandoni! - Y nói khẽ đến nỗi những bàn ngay cạnh cũng không nghe thấy. - Ông ta sẽ tức uất mà chết. Thật là một nỗi bất hạnh lớn giáng xuống nhà ông. Mới hôm qua thôi, chính tai tôi nghe thấy Pavli nói với bố: “Nếu con không lấy được cô ấy, con sẽ tự tử!” Nhưng ả kia đâu có thèm gã. Ả bảo gã vắt mũi chưa sạch.


- Ta đi thôi, - Zorba nhắc lại. - Mỗi một lời nói về người đàn bà góa lại khơi lửa lòng lão lên ngùn ngụt.


Gã bắt đầu gáy, mưa không dữ lắm nữa.


- Vậy thì đi, - tôi đứng dậy nói.


Mimikô từ trong góc vọt ra, chuồn theo sau chúng tôi.


Sỏi lấp lánh, những cánh cửa ròng ròng nước, nom đen nhánh, những bà già nhỏ bé xách giỏ ra bắt ốc sên.


Mimiko đuổi theo, khẽ chạm tay tôi:


- Cho điếu thuốc, thầy, - gã nói. Thầy sẽ may mắn trong tình yêu.


Tôi cho gã điếu thuốc. Gã chìa ra một bàn tay gày guộc rám nắng:


- Cho tí lửa nữa!


Tôi bật lửa cho gã, gã hít khói sâu vào phổi và lim dim mắt, thở ra đằng mũi.


- Sướng như vua! - Gã lẩm bẩm.


- Chú đi đâu?


- Đến vườn nhà mụ góa. Mụ hứa sẽ cho ít thức ăn nếu tôi loan tin mụ mất cừu.


Chúng tôi rảo bước. Mây đã hé sáng nhiều chỗ. Cả làng vừa được tắm mát, tươi rờ rỡ.


- Chú có thích mụ góa không, Mimiko? - Zorba thở dài hỏi.


Mimiko khúc khích.


- Ông bạn, làm sao tôi lại không thích mụ? Dễ thường tôi không từ trong cống chui ra như mọi người khác sao?


- Từ trong cống? - Tôi kinh ngạc hỏi lại. - Chú nói vậy nghĩa là thế nào, Mimiko?


- A, là từ trong lòng mẹ.


Tôi sững sờ. Chỉ có Shakespeare, vào những khoảnh khắc sáng tạo nhất, tôi nghĩ, mới có thể tìm ra được một cụm từ mang tính hiện thực thô mộc đến thế để mô tả cái bí ẩn tối tăm và nhớp nhúa của sinh nở.


Tôi nhìn Mimiko. Mắt gã mở to, ngây ngất và hơi lác.


- Ngày ngày, chú làm gì, Mimiko?


- Ông cho là thế nào? Tôi sống như lãnh chúa! Buổi sáng, tôi thức dậy, tôi ăn mẩu bánh mì khô. Rồi tôi làm linh tinh giúp mọi người bất kỳ ở đâu, bất kỳ việc gì, tôi chạy việc vặt, xe phân bón, đánh đống phân ngựa, ngoài ra, tôi còn có cái cần câu. Tôi ở với bà cô, mẹ Lenio, chuyên nghề khóc mướn. Các thầy thế tất phải biết bà, ai cũng biết bà. Thậm chí, người ta còn chụp ảnh bà nữa. Chiều đến, tôi về nhà, ăn một bát xúp, và uống một chút rượu, nếu có. Nếu không, tôi uống đẫy nước của Chúa Trời cho bụng căng như cái trống, rồi ngủ một mạch!


- Vậy chú không lấy vợ chứ, Mimiko?


- Sao, tôi ấy à? Tôi đâu có điên! Ông bạn đòi hỏi tôi cái gì vậy? Rằng tôi phải mang nợ vào thân sao? Đàn bà thì cần phải có giày dép. Tôi kiếm đâu ra? Nhìn xem, tôi đi chân đất đây này!


- Chú không có ủng à?


- Ông bạn coi tôi là gì vậy? Dĩ nhiên là tôi có chứ! Năm ngoái, có một người chết, bà cô Lenio lột ủng của hắn cho tôi. Ngày lễ Phục sinh, tôi diện ủng đi đến nhà thờ, nhìn thẳng vào thầy tư tế. Đoạn tôi cởi ra, đeo lên cổ và về nhà.


- Chú thích cái gì nhất, Mimiko?


- Trước hết là bánh mì. Ôi, sao mà tôi thích cái món đó! Nóng giòn, nhất là nếu làm bằng bột mì trắng. Rồi đến rượu. Sau nữa là ngủ.


- Còn đàn bà thì sao?


- Xì! Ăn uống và ngủ, thế thôi. Còn mọi cái khác chỉ là phiền nhiễu.


- Thế còn mụ góa?


- Ồ, để mụ cho ma quỷ, xin nói với ông làm thế là tốt nhất Vadoretrs Satanas( 1)!


Gã nhổ ba lần và làm dấu Thánh giá.


- Chú có biết đọc không?


- Này, tôi đâu có ngu dại đến thế! Dạo bé, tôi bị lôi sềnh xệch đến trường, nhưng may sao, tôi bị sốt phát ban và trở thành thằng ngây. Ấy, tôi thoát khỏi vòng như thế đó!


Zorba đã chán ngấy những câu hỏi của tôi. Lão không thể nghĩ đến gì khác ngoài người đàn bà góa.


- Sếp này, - lão nắm lấy cánh tay tôi nói. Rồi lão quay sang ra lệnh cho Mimiko đi lên trước. - Chúng ta có chuyện cần bàn riêng.


- Sếp, - lão nói, - đây chính là điều tôi chờ đợi ở sếp đấy. Này, đừng có làm ô danh giống nam nhi! Trời đất quỷ thần ban cho sếp miếng ngon lành này. Sếp có răng, tốt lắm, hãy cắn ngập vào đi. Vươn tay ra mà nắm lấy nàng! Tạo hóa cho chúng ta hai bàn tay để làm gì! Để nắm bắt! Vậy thì hãy nắm lấy. Đời tôi đã thấy biết bao nhiêu đàn bà. Nhưng cái mụ gái góa trời đánh này quả là loại làm đổ quán xiêu đình!


- Tôi không muốn rắc rối! - Tôi cáu kỉnh đáp.


Tôi bực bội vì trong thâm tâm chính tôi cũng khao khát tấm thân đầy ma lực vừa đi qua bên tôi như một con thú rừng động đực, ngát mùi xạ.


- Sếp không muốn rắc rối! - Zorba sửng sốt kêu lên. - Vậy xin cho biết, sếp muốn gì?


Tôi không trả lời.


- Cuộc sống là rắc rối, - Zorba nói tiếp. - Chỉ có chết mới hết rắc rối. Sống - sếp có hiểu nghĩa là gì không? Là cởi thắt lưng và tìm kiếm chuyện rắc rối!


Tôi vẫn không hiểu gì. Tôi biết Zorba có lý, tôi biết vậy, nhưng tôi không dám. Cuộc đời tôi đã đi trệch đường và sự giao tiếp của tôi với mọi người giờ đây đã trở thành một cuộc độc thoại đơn thuần. Tôi đã xuống cấp đến mức nếu phải chọn giữa việc phải lòng một người đàn bà và đọc một cuốn sách về tình yêu, chắc tôi sẽ chọn cuốn sách.


- Đừng có tính toán, sếp, - Zorba nói tiếp. - Mặc xác những con số, đập cái bàn cân thổ tả đi, đóng cửa hiệu tạp hóa lại, tôi xin sếp. Bây giờ là lúc sếp sắp cứu rỗi hoặc để mất linh hồn mình. Nghe tôi nói đây, sếp, hãy lấy một cái mùi soa gói hai bảng Anh vào trong - tiền vàng ấy nhé, vì tiền giấy không làm lóa mắt - và nhờ Mimiko chuyển đến cho nàng góa. Dạy nó học thuộc điều cần nói: “Ông chủ mỏ gửi đến bà những lời chúc mừng tốt đẹp nhất và chiếc khăn tay này. Ông ấy nói vật nhỏ mọn nhưng tình sâu. Ông cũng nói bà khỏi phải lo về chuyện con cừu, dù nó có mất, bà cũng đừng phiền lòng, có tôi đây, bà đừng sợ! Ông nói từ lúc thấy bà đi tiệm cà phê, ông đâm ốm tương tư và chỉ có bà qua mới chữa được cho ông”. Thế đó! Và ngay buổi tối, sếp đến gõ cửa. Phải làm ngay sốt sột kẻo lỡ cơ hội. Bảo nàng là sếp bị lạc đường. Trời tối mù mịt, sếp muốn mượn mụ chiếc đèn lồng. Hoặc giả sếp bất thần bị chóng mặt, cần một cốc nước. Hoặc tốt hơn nữa, sếp mua một con cừu khác mang đến cho nàng mà bảo rằng: “Bà nhìn xem, đây là con cừu bà đã mất. Chính tôi đã tìm thấy cho bà!”. Và nàng góa - nghe đây, sếp - nàng góa sẽ thưởng sếp và sếp sẽ đi vào... lạy Chúa Toàn Năng, giá tôi có thể ngồi sau lưng sếp trên con ngựa cái - cam đoan với sếp, sếp sẽ đi vào Ihiên Đàng trên lưng ngựa. Nếu sếp tìm một Ihiên Đàng khác ngoài cái đó thì chẳng có đâu, người đồng loại tội nghiệp của tôi à. Đừng có nghe lời đám thầy tu nói, chẳng có Ihiên Đàng nào khác đâu!


Hẳn chúng tôi đang đến gần vườn nhà sương phụ vì Mimiko thở dài và bắt đầu cất giọng lắp bắp hát lên nỗi u sầu của gã:


Hạt dẻ nhắm rượu, hồ đào ăn với mật ong.


Trai cần có gái, gái cần có trai!


Zorba xoạc đôi cẳng dài rảo bước, đôi cánh mũi phập phồng. Lão đột ngột dừng lại, hít một hơi dài. Lão nhìn thẳng vào mắt tôi.


- Thế nào? - Lão hỏi.


Và khắc khoải chờ.


- Chừng ấy đủ rồi! - Tôi gay gắt đáp.


Và rảo bước thật nhanh.


Zorba lắc đầu và lẩm bẩm điều chi tôi không nghe rõ.


Khi chúng tôi về đến lều, lão ngồi khoanh chân, đặt cây santuri lên lòng và cúi đầu, trầm ngâm suy tưởng. Như thế, đầu gục trên ngực, lão đang lắng nghe vô số bài ca và cố lựa lấy một - bài đẹp nhất và tuyệt vọng nhất trong tất cả. Cuối cùng, lão chọn xong và bắt đầu chơi một điệu xé lòng. Thỉnh thoảng, lão lại liếc mắt nhìn tôi. Tôi cảm thấy những gì lão không thể hoặc không dám phát biểu bằng lời với tôi, lão đang nói lên bằng cây đàn santuri. Rằng tôi đang phí hoài đời tôi, rằng nàng sương phụ và tôi là hai con côn trùng chỉ sống một giây dưới ánh sáng mặt trời, để rồi chết đi vĩnh viễn. Không bao giờ nữa! Không bao giờ nữa!


Zorba đứng bật dậy. Lão chợt hiểu ra rằng lão chỉ nhọc công vô ích. Lão dựa người vào vách, châm một điếu thuốc và sau một lát, lão nói:


- Sếp à, tôi sẽ cho sếp biết một điều bí mật mà có lần, một hodja( 1) đã nói với tôi ở Salonica... Tôi sẽ thổ lộ với sếp, cho dù nó chẳng ích lợi gì. Hồi đó, tôi bán hàng rong ở Macedonia. Tôi vào các làng bán kim chỉ, truyện các thánh, cánh kiến trắng và hồ tiêu. Dạo ấy, tôi có một giọng ca hiếm, đích thực là một con họa mi. Sếp nên biết rằng một giọng ca cũng có thể chinh phục đàn bà. Mà các mợ ấy, có cái gì mà không đánh đổ họ! Có trời biết lòng dạ họ ra sao! Anh có thể xấu ma chê quỷ hờn, gù lưng hay khập khiễng, nhưng nếu anh có giọng hát êm ái, đàn bà sẽ mê tít. Tôi cũng bán hàng rong ở Salonica, thậm chí đi cả vào những khu Thổ Nhĩ Kỳ. Và loanh quanh thế nào một phụ nữ Hồi giáo giàu có, con gái một pasa( 2), lại mê giọng tôi đến nỗi mất ăn mất ngủ. Nàng kêu một lão trượng hodja đến, biếu lão hai nắm tiền Thổ và nói: “Aman!”( 3) già hãy đến bảo tên Giaour( 4) bán hàng rong lại đây. Aman! Tôi cần gặp hắn. Tôi không chịu nổi nữa!” Lão hodja đến tìm tôi: “Này, chàng trai Roumi”, lão bảo tôi: “Đi với ta”. “Không”, tôi trả lời. “Lão muốn đưa tôi đến đâu?”. “Có người con gái một viên pasa trong như nước suối đang chờ con trong khuê phòng. Đi thôi, chú bé Roumi!” Nhưng tôi biết ban đêm, ở những khu Thổ, có những cuộc tàn sát dân dị giáo Cơ đốc. “Không, tôi không đi”, tôi nói - “Con không sợ Thượng Đế sao, Giaour?” - “Tại sao tôi phải sợ?” - “Bởi vì, chú bé Roumi ơi, kẻ nào có điều kiện ngủ với một người đàn bà mà không làm thế, là phạm trọng tội. Con ạ, nếu một người đàn bà gọi con đến chung chăn gối mà con không đến, thì linh hồn con bị hủy diệt đó! Đến ngày phán xử cuối cùng, người đàn bà ấy sẽ thở dài trước mặt Thượng Đế và tiếng thở dài ấy sẽ ném con xuống Địa Ngục, bất kể con là ai và bất kể mọi việc tốt con đã làm.


Zorba thở dài:


- Nếu Địa Ngục có thật, - lão nói, - tôi sẽ bị đẩy xuống Địa Ngục chính vì lý do ấy. Không phải vì tôi đã trộm cướp, giết người hay phạm tội ngoại tình, không! Mọi cái đó chả là gì hết. Nhưng tôi sẽ bị đẩy xuống Địa Ngục bởi lẽ một đêm ở Salonica, một người đàn bà chờ đợi tôi trên giường nàng mà tôi không đến.


Lão đứng dậy, nhóm lửa và bắt đầu nấu nướng, chuẩn bị bữa ăn của chúng tôi. Lão liếc nhìn tôi và mỉm cười khinh bỉ.


- Gõ cửa một anh điếc thì muôn năm gã cũng không nghe thấy, - lão lẩm bẩm.


Và cúi xuống, lão giận dữ thổi mớ củi ẩm.


 


 


9.


Ngày ngắn dần, trời mau tối và mỗi ngày về cuối


chiều, lòng người trở nên bứt rứt không yên.


Một nỗi kinh hoàng ban sơ chụp lấy chúng tôi - nỗi kinh hoàng của tổ tiên ta khi thấy mặt trời mỗi ngày tắt một sớm hơn trong những tháng mùa đông. “Ngày mai, nó sẽ tắt vĩnh viễn”. Hẳn các cụ tổ ta đã tuyệt vọng nghĩ thế và suốt đêm run rẩy hãi hùng trên núi thẳm đồi hoang.


Zorba cảm thấy nỗi lo âu ấy sâu sắc hơn và hoang sơ hơn tôi. Để trốn tránh nó, lão thường chỉ rời khỏi hầm mỏ khi sao đã lấp lánh trên bầu trời.


Lão đã bắt gặp một vỉa than bùn rất tốt, ít tro, không ẩm lắm và giàu nhiệt lượng. Lão hài lòng vì đã hình dung những lợi nhuận của chúng tôi biến thành bao điều tuyệt diệu: những chuyến đi, đàn bà và những cuộc phiêu lưu mới. Lão nôn nóng chờ cái ngày lão kiếm được một gia tài và đôi cánh của lão đủ lớn - lão gọi tiền là “cánh” - để bay đi. Do đó, lão thức trọn nhiều đêm hí hoáy thử nghiệm các hệ thống cáp chuyên chở mini, không ngừng tìm độ dốc chính xác cho các thân cây trôi xuống thật chậm - thật êm, thật êm như do tay thiên thần chuyển vận, - lão nói.


Một hôm, lão lấy một tờ giấy lớn cùng mấy cây bút chì màu và vẽ núi, rừng, tuyến chuyên chở, những thân cây treo trên dây cáp trôi xuống, mỗi thân cây có hai cánh màu xanh da trời. Trong cái vịnh tròn nhỏ, lão vẽ những con vẹt và những thương thuyền chở đầy những thân cây màu vàng. Bốn góc có bốn tu sĩ miệng nhả ra những dải băng hồng trên ghi bằng chữ in hoa đen nhánh: “Vĩ đại thay Thượng Đế và tuỵệt diệu thay những công trình của Người!”.


Mấy hôm nay, Zorba nhóm lửa, làm bữa ăn chiều khá vội vã, ăn xong là sấp ngửa chạy vào làng, rồi một lát sau, cau có trở về.


- Bác lại đi đâu đấy, Zorba? - Tôi hỏi lão.


- Sếp khỏi quan tâm, - lão đáp và chuyển sang chuyện khác.


Một tối khi trở về, lão lo âu hỏi tôi:


- Liệu có Thượng Đế không nhỉ - có hay không? Sếp nghĩ sao, sếp? Và nếu có - mọi sự đều có thể - sếp hình dung người ra sao?


Tôi nhún vai:


- Tôi không đùa đâu, sếp ạ. Tôi hình dung Thượng Đế y hệt như tôi đây. Có điều là to hơn, khỏe hơn, rồ dại hơn. Và ngoài ra, còn bất tử nữa. Người ngồi trên một chồng da cừu êm ái và lều của người là bầu trời. Nó không làm bằng những can xăng cũ như lều của chúng ta, mà bằng mây. Tay phải của Người không cầm một con dao hay một cái cân - những dụng cụ chết tiệt ấy là dành cho bọn đồ tể và bọn chủ hiệu tạp hóa - Không, Người cầm một miếng bọt biển đẫm nước, tựa như một đám mây mưa. Bên phải Người là Ihiên Đàng bên trái là Địa Ngục. Này đây, một linh hồn tới, nhỏ nhoi, tội nghiệp, trần như nhộng vì đã mất chiếc áo ngoài - tức là thân xác - và run rẩy. Thượng Đế nhìn nó, cười thầm, nhưng Người sắm vai quỷ sứ. “Lại đây”. Người thét, “lại đây, đồ khốn kiếp!” Và người bắt đầu tra vấn. Cái linh hồn trần truồng phủ phục dưới chân Thượng Đế “Xin rủ lòng thương!” Nó kêu, “Con là kẻ có tội”. Và nó liến thoắng kể lể tội lỗi của mình, một thôi một xốc, bất tận. Thượng Đế cho thế là quá đủ. Người ngáp. “Trời đất, thôi đi!”. Người quát: “Ta nghe phát ngấy rồi!” Xoẹt! Oạp! Một nhát bọt biển và Người rửa sạch tội lỗi. “Xéo đi cho khuất mắt ta, chạy sang Ihiên Đàng đi!”, Người bảo linh hồn nọ. “Pierre, cho cả cái sinh linh bé bỏng tội nghiệp này vào nốt”. Bởi vì, sếp biết đó, Thượng Đế là một đấng chúa tể vĩ đại và làm một chúa tể có nghĩa là tha thứ!


Tôi nhớ là tối hôm ấy tôi cười đã khi Zorba tuôn ra bài loạn ngôn sâu sắc của lão. Nhưng cái “tư chất chúa tể” của Thượng Đế dần hình thành và chín muồi trong tôi, từ bi, đại lượng và toàn năng.


Một buổi tối khác, trời mưa, chúng tôi đang ngồi trong lều, cúi mình trên bếp lò nướng hạt dẻ, Zorba quay sang nhìn tôi hồi lâu như thể cố gỡ mối một điều bí ẩn lớn nào đó. Cuối cùng, không nén mình được nữa, lão nói:


- Sếp ạ, tôi muốn biết sếp có thể thấy cái quái gì ở tôi, tại sao sếp không xách tai tôi lẳng ra ngoài? Tôi đã kề với sếp rằng người ta gọi tôi là Nấm Mildiu và đi đến đâu tôi cũng phá phách tan hoang... Công việc của sếp sẽ tiêu tan. Hãy tống cổ tôi đi!


- Tôi thích bác tôi đáp. - Cứ biết thế thôi.


- Nhưng sếp, sếp không biết rằng óc tôi không đúng cân lượng sao? có thể nó hơi quá nặng, hoặc hơi quá nhẹ, nhưng chắc chắn là không đúng trọng lượng cần phải có. Đây nhé, nói điều này thì sếp sẽ hiểu: bao ngày đêm nay, cái mụ góa nọ không để cho tôi yên. Không, tôi không nhằm cho phần tôi, không, tôi xin thề không phải thế. Ma quỷ bắt mụ đi, riêng phần tôi thì tôi nói vậy đó. Tôi sẽ không bao giờ đụng tới mụ, đó là cái chắc. Tôi không hợp “gu” mụ... Nhưng tôi không muốn bỏ phí mụ, không ai được hưởng. Tôi không muốn mụ đêm đêm vò võ một mình. Như thế thật không phải, sếp ạ, tôi không chịu đựng nổi ý nghĩ đó. Cho nên, đêm đêm, tôi cứ tha thẩn quanh vườn mụ - chính vì thế mà sếp thường thấy tôi biến mất và sếp cứ hỏi tôi đi đâu. Nhưng sếp có biết tại sao không? Để xem có ai đến ngủ với mụ thì đầu óc tôi mới thư thái được.


Tôi bật cười.


- Đừng có cười, sếp! Nếu một người đàn bà phải ngủ lẻ loi một mình thì lỗi tại đàn ông chúng ta. Tất cả chúng ta sẽ phải phúc trình vào ngày phán xử cuối cùng. Thượng Đế sẽ tha thứ mọi tội lỗi như lần trước chúng ta đã từng nói - Người sẵn sàng lia một nhát bọt biển. Nhưng cái tội này thì Người không tha đâu. Tai họa cho gã đàn ông nào có hoàn cảnh ngủ với một người đàn bà mà lại không làm thế! Tai họa cho người đàn bà nào có thể ngủ với một người đàn ông mà không làm thế! Hãy nhớ lấy những lời của lão hodja!


Lão im lặng một lát.


- Một người đã chết rồi có thể sống lại được không? - Lão đột ngột hỏi.


- Tôi nghĩ là không, Zorba ạ.


- Tôi cũng vậy. Nhưng nếu có, thì những kẻ tôi vừa nói tới, những kẻ không chịu phục vụ, những kẻ đào ngũ, sếp thử đoán xem chúng trở lại cõi trần dưới hình dạng gì? Dưới dạng những con la!


Lão lại im lặng và suy nghĩ. Hốt nhiên, mắt lão lấp lánh.


- Biết đâu, - lão nói, - phấn khích với phát hiện mới, có thể tất cả những con la ta nhìn thấy trên thế giới ngày nay, chính là những người đó, bọn phế nhân, bọn đào ngũ, kiếp trước là đàn ông và đàn bà, đồng thời lại không phải thế. Và chính vì thế mà chúng luôn luôn đá hậu. Sếp nghĩ sao?


- Rằng óc bác không đủ cân lượng, Zorba ạ, - tôi cười đáp. - Lấy cây santuri xuống đi.


(còn tiếp)


Nguồn: Zorba Tay chơi Hy Lạp. Tiểu thuyết của Nikos Kazantzakis. Dương Tường dịch theo bản tiếng Anh ZORBA THE GREEK của Carl Wildman. Ballantine, 1965. NXB Văn học sắp xuất bản.


www.trieuxuan.info


 

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Chiến tranh và Hòa bình - Liep Nicôlaievich Tônxtoi 18.11.2019
Cơ may thứ hai - Constant Virgil Gheorghiu 18.11.2019
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 18.11.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 18.11.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 18.11.2019
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 07.11.2019
Thầy lang - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 07.11.2019
Những lớp sóng - Virginia Woolf 25.10.2019
Bảy đêm huyền thoại - Vũ Bằng 19.10.2019
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 19.10.2019
xem thêm »