tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30248873
Tiểu thuyết
16.11.2009
Nikos Kazantzakis
Zorba tay chơi Hy Lạp

Tôi lên cầu thang. Một cái cầu thang gỗ lớn kêu cọt kẹt. Trên đầu cầu thang là bố mẹ Noussa. Hai ông bà mặc một kiểu quần ống túm màu lam, thắt dây lưng đỏ có núm tua lớn - quả thực, họ rất khá giả. Cặp vợ chồng mặt khỉ ấy dang rộng tay, ôm ghì lấy tôi, hôn hít, làm tôi thấm đẫm nước dãi. Họ nói với tôi liến thoắng. Tôi chẳng hiểu gì mấy, song cái đó có gì là quan trọng? Qua vẻ mặt họ, hiển nhiên là họ không hề có ác ý với tôi.


Tôi bước vào phòng và tôi thấy gì nào? Những dãy bàn nặng trĩu đồ ăn thức uống như những con tàu lớn rẽ sóng ra khơi. Ai nấy đều đứng - họ hàng, đàn ông, đàn bà và trước mặt tôi là Noussa son phấn trong bộ đồ dạ hội, ngực phô ra như hình chạm ở mũi tàu. Nàng chói lọi trẻ và đẹp. Nàng chít một chiếc khăn quàng đỏ trên đầu và ngực áo nàng có thêu búa liềm. “Zorba, tên tội lỗi thâm căn cố đế”, tôi thì thầm tự bảo, “miếng thịt dành cho mi đấy ư? Phải chăng đó là tấm thân mi sắp ôm ấp trong tay đêm nay? Cầu Chúa tha thứ cho cha mẹ mi đã sinh ra mi trên cõi đời này!”.


“Tất cả chúng tôi lao vào đánh chén thả cửa, nữ cũng như nam, chúng tôi nhậu nhẹt lu bù, ăn như lợn và uống như hũ chìm. “Còn cha đạo thì sao?” Tôi hỏi bố Noussa ngồi cạnh tôi, người bốc hơi ngùn ngụt vì chén đẫy tễ. “Cha đạo ban phước cho chúng tôi đâu?” - “Chẳng có cha đạo”, ông lắp bắp, “chẳng có cha đạo nào hết. Tôn giáo là thuốc phiện đối với quần chúng”.


“Nói đoạn, ông đứng dậy, ưỡn ngực, nới chiếc dây lưng đỏ và giơ tay ra hiệu cho mọi người im lặng. Ông cầm ly rượu đầy đến miệng và nhìn thẳng vào mắt tôi. Rồi ông bắt đầu nói liên chi hồ điệp, ông diễn thuyết với tôi. Ông nói gì, có trời biết! Tôi đứng mệt cả người. Vả lại, lúc ấy tôi cũng đã hơi say. Tôi ngồi xuống và áp đầu gối mình vào đầu gối Noussa. Nàng ngồi bên phải tôi.


“Ông già vẫn không chịu ngừng lời, mồ hôi chảy ròng ròng. Thế là tất cả xô tới bao quanh, ôm ghì lấy ông để khiến ông thôi đi. Ông ngừng nói. Noussa ra hiệu cho tôi: “Bây giờ, anh phải nói đi”.


“Thế là đến lượt tôi đứng dậy và làm một bài đít-cua nửa Nga nửa Hy Lạp. Tôi đã nói gì? Xin thề độc là chính tôi cũng không biết. Tôi chỉ nhớ là cuối cùng, tôi lạc vào mấy bài hát đạo tặc Klepht( 1). Chẳng ăn nhập vào đâu, tôi bắt đầu rống lên:


Bọn đạo tặc Klepht trên núi mò xuống


Định ăn trộm ngựa!


Ngựa chẳng thấy đâu


Lại thấy Noussa!


“Sếp thấy đấy, tôi đổi lời đi cho phù hợp với hoàn cảnh.


Chúng rút đi, chúng rút đi


(Mẹ ơi, chúng rút đi rồi!)


Ôi, Noussa của tôi!


Ôi, Noussa của tôi!


Ôi!


“Và vừa rống lên: “Ôi!” tôi vừa lao tới Noussa và hôn nàng.


“Đó chính là điều mọi người đều muốn. Như thế tôi đã nổi cái hiệu lệnh mà họ chờ đợi - và thực tế, họ chỉ chờ có thế - mấy gã to con râu đỏ xô tới tắt hết đèn đóm.


“Bọn đàn bà, con gái bắt đầu tru tréo la lên, rằng họ sợ. Nhưng gần như ngay lập tức, trong bóng tối, họ lại rúc rích: “Hí-hí-hí”. Họ thích được cù và họ cười vang.


“Điều gì đã xảy ra chỉ có Trời mới biết. Nhưng tôi nghĩ ngay cả Trời cũng chưa chắc đã biết, bởi vì nếu Người biết, hẳn người đã giáng cho một tiếng sét đốt cháy tất cả rồi. Ấy đấy, họ nhào lộn tất cả đàn ông đàn bà, lăn lóc trên sàn. Tôi bắt đầu đi tìm Noussa, nhưng biết tìm đâu ra nàng? Tôi tìm thấy một nàng khác và hành sự với ả.


“Rạng sáng, tôi dậy để ra đi với cô nàng của tôi. Trời hãy còn tối, tôi nhìn không rõ. Tôi nắm một bàn chân, tôi kéo đại. Không, đó không phải chân Noussa. Tôi nắm một bàn chân khác. Không phải! Tôi lại kéo một bàn chân thứ ba - cũng không phải! Tôi túm bàn chân thứ tư, thứ năm, và cuối cùng, sau không biết bao nhiêu lộn xộn, tôi tìm ra chân Noussa, kéo mạnh và gỡ nàng ra khỏi hai ba tên quỷ sứ to lớn đang lổm ngổm trên người cô gái tội nghiệp, và tôi đánh thức nàng dậy. “Noussa”, tôi nói, “ta đi thôi” - “Đừng có quên cái áo choàng lông thú của anh đấy!” nàng nhắc. “Nào ta đi!”. Và chúng tôi ra đi”.


- Rồi sao nữa? - Tôi lại hỏi khi thấy Zorba im lặng.


- Đấy, sếp lại “rồi sao”, “rồi sao”. - Zorba nói, - sốt ruột với những câu hỏi như vậy.


Lão thở dài.


- Tôi sống với nàng sáu tháng. Từ hôm ấy trở đi - có chúa chứng giám - tôi chẳng sợ gì nữa. Chẳng sợ gì hết, xin nói vậy. Chẳng sợ gì, trừ một điều là ma quỷ, hoặc Thượng Đế, xóa sạch sáu tháng đó khỏi ký ức tôi. Sếp hiểu không? Này, sếp phải nói: “Tôi hiểu”. Zorba nhắm mắt lại. Lão có vẻ rất xúc động. Đây là lần đầu tiên tôi thấy lão bị một kỷ niệm xa xăm ập về tác động mạnh đến thế.


- Vậy ra bác yêu cô nàng Noussa ấy đến thế kia ư? - Lát sau tôi hỏi lão.


Lão mở mắt ra.


- Sếp còn trẻ, sếp ạ, - lão nói, - sếp đang còn trẻ, sếp không hiểu nổi đâu. Khi nào sếp bạc đầu như tôi, ta sẽ quay lại bàn chuyện này - cái chuyện muôn thuở này.


- Chuyện nào là chuyện muôn thuở?


- Dào, tất nhiên là đàn bà chứ còn gì! Tôi phải nói với sếp bao nhiêu lần rằng đàn bà là một chuyện muôn thuở. Hiện tại, sếp giống như một chú gà trống choai nhỏ phủ vội phủ vàng mấy con mái đánh nhoáng một cái, rồi ưỡn ngực, leo lên chốc đống phân mà gáy và vây vo. Nó không nhìn những con mái mà nhìn mào của chúng! Hừ, nó làm sao biết được gì về tình yêu? Ma quỷ bắt nó đi!


Lão nhổ toẹt xuống đất, vẻ khinh bỉ, rồi quay đầu đi, lão không muốn nhìn tôi.


- Thôi được, Zorba, còn Noussa ra sao? - Tôi hỏi lại.