tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 28933383
Truyện dân gian Việt Nam và thế giới
14.11.2009
FRANÇOIS PÉTIS DE LA CROIX
Nghìn lẻ một ngày (32)

Ngày thứ năm mươi hai


Tôi nghĩ là chỉ cần nói cho viên chánh án rõ đích thực tôi là ai, cũng đủ làm cho y buồn rầu khốn khổ rồi. Nhưng nàng Zemrut có vẻ cực kỳ mong muốn trả thù. Các vị hiểu tính đàn bà rồi, tôi chẳng việc gì  phải trái ý, tôi cứ để yên nàng muốn làm gì thì làm. Nàng mặc vội một bộ áo quần dân thường nhưng khá sạch sẽ, sau khi lấy một tấm mạng khá dày trùm lên mặt, nàng xin phép tôi được ra phố. Tôi đồng ý.


 


Nàng ra khỏi nhà một mình, đi thẳng đến dinh cơ viên chánh án. Đến nơi, nàng tìm một chỗ đứng ở góc phòng, nơi viên chánh án thường tiếp dân chúng hằng ngày. Vừa trông thấy nàng, viên chánh án chú ý ngay dáng vẻ đường bệ của người phụ nữ, liền sai một viên cảnh sát đến hỏi bà là ai và bà cần gì. Nàng đáp mình là con gái một thợ thủ công trong thành phố, nàng có nguyện vọng  được nói chuyện riêng với quan chánh án về một câu chuyện bí mật. Nghe viên cảnh sát trình lại, viên chánh án vốn là người háo sắc, ra hiệu cho Zemrut tiến đến gần và cho vào một  căn phòng khác, ngay bên cạnh phòng xử án. Nàng nghiêng mình tuân lệnh ngồi xuống ghế, và đưa tay lật tấm mạng che mặt. Viên chánh án đi sau nàng ngồi xuống bên cạnh. Lão hết sức ngạc nhiên trước sắc đẹp của nàng. Lão nói:


- Này em bé, em có việc gì cần ta giúp đỡ ?


 - Bẩm qua chánh án, - nàng đáp - ngài là người nắm quyền sinh sát trong tay, ngài có phép bắt dân chúng tuân thủ luật lệ, ngài mang lại công bằng cho người giàu cũng như kẻ nghèo. Em van ngài, xin lắng nghe và quan tâm đến những lời khiếu nại của em đây. Xin ngài đoái thương hại tình cảnh khốn khổ của em lúc này.


- Em hãy nói ta nghe có việc gì. Ta thề sẽ vì em làm tất cả mọi việc.


Lúc này nàng Zemrut bỏ hẳn tấm mạng ra, để lộ ra trước mắt viên quan toà mái tóc huyền rất đẹp xoã xuống đôi vai trắng ngần và nói:


- Thưa ngài xin ngài hãy nhìn xem mái tóc này có xấu xa lắm không. Xin ngài hãy nhìn kỹ khuôn mặt của em, rồi ngài nói thẳng thắn cho em biết ngài nghĩ thế nào.


Viên chánh án háo sắc nghe người con gái nói vậy, nghĩ bụng việc này là một cơ hội tốt cho mình đây, lão vội nói:


- Nói có trời đất chứng giám, ta thấy em chẳng có một khiếm khuyết nào. Vầng trán em giống như một vầng trăng bạc, đôi lông mày em giống hai cánh cung, đôi má em như hai nụ hoa hồng, đôi mắt em như hai viên ngọc toả sáng lung linh, và miệng của em thì khác nào một cái hộp bằng hồng ngọc che hàm răng của em đều và đẹp như chuỗi ngọc trai.


Tiểu thư con gái thống đốc Muaphac không dừng lại ở đấy. Nàng đứng lên ưỡn ẹo bước mấy bước trong phòng, vừa đi vừa làm dáng:


- Xin ngài hãy nhìn tấm thân của em đây, hãy nhìn cho thật kỹ vào, ngài xem người em có chỗ nào bất bình thường. Người em có được nõn nà không, cử chỉ em có gì ngập ngừng bối rối, dáng đi của em có gì khó nhìn không.


Viên chánh án bảo:


- Ta hết sức say mê khi ngắm nghía em, ta thật chưa bao giờ thấy có người xinh đẹp như em.


 


Tiểu thư lại vạch hai cánh tay ra và hỏi:


- Vậy ngài thấy đôi tay của em thế nào, có trắng không, có tròn không?


Đến đây viên chánh án cảm thấy người bừng bừng, liền sốt ruột thốt lên:


- Thôi đi cô nàng độc ác kia, cô làm ta đến chết mất. Em cần gì ở ta, hãy nói nhanh lên, ta không thể nhìn em lâu hơn nữa mà không cảm thấy mình ngây ngất bàng hoàng, không sao chịu nổi.


- Vậy xin ngài biết cho, thưa quan chánh án, - tiểu thư Zemrut lại nói - mặc dù trời phú cho em hình dáng nhan sắc thế này, vậy mà em vẫn phải sống tối tăm đơn chiếc trong một ngôi nhà cấm. Không chỉ cấm tất cả đàn ông được đặt chân vào mà còn cấm cả phụ nữ được bén mảng, ít ra chị em vào họ còn có thể nói với em đôi lời an ủi. Không phải chẳng có một đám nào muốn đến hỏi em về làm vợ. Dễ thường em đã kiếm được một tấm chồng từ đời nảo đời nao rồi, nếu cha em không độc ác tới mức khước từ tất cả mọi người muốn đến cầu hôn. Với những người này cha em bảo em khô như một cây củi, với người khác cha em bảo em béo phì, với người nọ rằng em vừa thọt chân vừa cụt tay, với người kia em là một con bé không có trí khôn, em bị ung thư sau lưng, cái ngực thì lép kẹp; em là người kỵ nước cho nên người ghẻ lở toàn thân... Tóm lại cha em mô tả em như một con quái vật không đáng được làm bạn với đàn ông. Lâu ngày trước mắt mọi người em trở thành một điều sỉ nhục của nhân loại. Chẳng còn ma nào muốn đến tìm gặp em mữa, thế là em đành phải sống cô đơn cho hết đời.


Nói đến đây nàng giả vờ khóc lóc và làm trò khéo léo đến mức viên chánh án cũng tin là thật:


- Ôi, sao lại có người cha dã man đến vậy ! Sao cha em lại muốn đối xử một cách khắt khe như vậy với một cô con gái dễ thương dường này. Làm sao ngăn không cho một cây đẹp thế ấy được đâm hoa kết quả. Đó là điều ta không thể nào chấp nhận. Vậy ý đồ thật của cha em là gì, hãy nói đi, cô tiên của ta, tại sao cha em không muốn cho em lấy chồng ?


- Nào em có biết, kính thưa ngài - nàng Zemrut vừa đáp vừa giả vờ khóc già hơn. - Em không rõ thật lòng cha em muốn gì, nhưng em thú thật với ngài là em mất hết kiên nhẫn rồi, em không thể nào sống được nữa trong tình cảnh hiện nay. Vì vậy em tìm được cách trốn khỏi nhà cha em. Em đến đây để sà vào đôi tay hào hiệp của ngài, mong ngài cứu giúp em. Thưa quan chánh án mong ngài rộng lòng thương, dùng quyền uy của ngài để lại công bằng cho em. Nếu không em chẳng thiết sống nữa, em sẽ cầm con dao găm thủ sẵn trong người đây và tự tay đâm vào trái tim, để chấm dứt mọi nổi khổ đau.


NGÀY THỨ NĂM MƯƠI BA


Câu nói cuối cùng của nàng Zemrut làm điên đảo đầu óc viên chánh án. Lão nói:


- Không, không có thế đâu. Em không thể nào chết, không ai để cả tuổi thanh xuân của em chỉ có khóc lóc và thở than. Ta không những muốn đưa em ra khỏi nơi tối tăm cô độc, ta còn muốn ngay từ bây giờ làm cho em trở thành phu nhân quan chánh án toàn thành phố Batđa. Em là một tiên nữ giáng trần, ta sẵn sàng cưới em làm vợ, nếu em vui lòng chấp nhận.


 


Tiểu thư vội nắm lấy cơ hội:


 


- Thưa ngài, cho dù ngài không phải là một nhân vật quan trọng nhất trong thành phố này, thì em vẫn sẵn sàng giao phó thân em cho ngài, vì em thấy ngài rất khả ái. Nhưng em sợ ngài chẳng thể làm cho cha em nhận lời, cho dù ngài mang lại cho gia đình em một vinh dự vô cùng to lớn nếu có được cuộc hôn phối này.


 


- Về chuyện này em chớ có lo âu, - viên chánh án đáp - ta lo hết mọi sự. Em chỉ cần nói cho ta biết nhà cha em ở phố nào, tên ông là gì, và nghề nghiệp cuả ông.


 


- Cha em tên là Usta Oma, - tiểu thư đáp - cha em làm nghề thợ nhuộm, nhà cha em ở bờ phía đông sông Đêghêla (1). Trước cửa nhà em có một cây chà là rất nhiều quả.


 


- Thế là đủ, - viên chánh án nói - giờ đây em có thể trở về nhà. Ta hứa là chẳng bao lâu nữa em sẽ nghe nói đến ta.


 


Vậy là tiểu thư sau khi liếc mắt đưa tình mấy lầm nữa, cầm tấm mạng che mặt và ra khỏi phòng viên chánh án. Nàng trở về gặp tôi, thuật lại cho nghe màn kịch vừa diễn giữa nàng với viên chánh án. Nàng tỏ ra thích thú tới mức không kiềm chế được nữa. Nàng cười rũ rượi, nói với tôi:


 


- Chúng ta sẽ được báo thù. Kẻ thù của chúng ta muốn biến chúng ta thành trò cười của dân chúng, rồi chính lão ta chính là trò cười của bàn dân thiên hạ.


 


Quả như lời nàng tiên đoán, tiểu thư Zemrut vừa đi khỏi, lão chánh án đã vội vàng phái một viên cảnh sát đến tận nhà ông Usta Oma, bảo:


 


- Mời ông đến gặp ngay quan chánh án, quan có việc muốn nói chuyện với ông. Quan lệnh cho tôi đến đây dẫn ông đến ra mắt quan.


 


Người thợ nhuộm tái mặt, ông nghĩ chắc có người nào đó tố cáo ông điều gì với quan chánh án đây, cho nên người ta mới đòi ông đến hầu tòa. Ông đi theo viên cảnh sát, lòng đầy lo âu.


 


Vừa tới nơi, viên quan toà đã mời ông vào đúng căn phòng lão vừa trò chuyện với nàng Zemrut lúc nãy, mời ông ngồi lên cùng chiếc ghế ấy. Người thợ nhuộm quá bối rối trước vinh dự này, mặt biến sắc nhiều lần. Viên chánh án từ tốn bảo ông:


 


- Thưa thầy Oma, tôi rất hài lòng được gặp thầy, đã lâu lăm tôi nghe mọi người nói đến thầy một cách trọng thị. Người ta bảo thầy là một người rất ngoan đạo. Rằng hằng ngày thầy cầu kinh đều đặn năm lần, rằng không có ngày thứ sáu tuần nào thầy không đến chịu lễ ở đại thánh đường. Ngoài ra thầy không bao giờ dùng thịt lợn, thầy không uống rượu vang, cũng không uống cả rượu chà là. Người ta còn bảo, trong khi thầy làm việc, thầy sai một chú bé đọc kinh Coran cho thầy nghe.


 


- Quả đúng như vậy, trình ngài - ông thợ nhuộm đáp - Tôi còn thuộc lòng hơn bốn nghìn vần thơ của đấng tiên tri Mahômêt, và tôi đang chuẩn bị để sắp tới đây hành hương về thánh địa Mêcca.


 


- Tôi xin quả quyết với thầy, tất cả những chuyện ấy khiến tôi rất vui lòng, - lão chánh án lại nịnh. - Bởi tôi rất quý trọng các tín đồ Hồi giáo ngoan đạo. Người ta còn bảo với tôi rằng, thầy có sau phòng the một cô gái đến tuổi lấy chồng, có đúng vậy không ?


 


Người thợ nhuộm Usta Oma vội đáp:


 


- Kính thưa ngài chánh án cao minh, là người từng giúp đỡ những kẻ khốn cùng đau khổ có được sự công bằng, người ta nói đúng đấy. Tôi có một đứa con gái đã quá tuổi lấy chồng, bởi cháu cũng đã ngoài ba mươi rồi. Nhưng khốn nạn con bé ấy không đáng để được ra mắt bất kỳ người đàn ông nào. Nó xấu lắm, xấu đến khủng khiếp, vừa thọt chân vừa ghẻ lở lại ngu ngốc, tóm lại đấy là một con quỷ cái mà tôi không biết giấu vào đâu cho khuất mắt.


 


Viên chánh án mỉm cười:


 


- Tốt, tôi chỉ chờ có thế, thưa thầy Oma. Tôi hiểu thầy khiêm tốn, không muốn ngợi ca con gái mình. Nhưng ông bạn của tôi ơi, ông hãy biết cho là cô con gái ghẻ lở, cô con gái ngu ngốc, cô con gái thọt chân, cô con gái xấu khủng khiếp, con quỷ cái với tất cả khiếm khuyết ấy của nó, đang được một người đàn ông thương yêu và rất muốn lấy làm vợ. Người đàn ông ấy chính là tôi đây.


 


Nghe vậy người thợ nhuộm nhìn thẳng vào viên quan toà và nói:


 


- Nếu quan lớn chánh án muốn đùa, đó là quyền của ngài, vì ngài là ông chủ. Ngài có quyền muốn giễu cợt con gái tôi bao nhiều, tôi đâu dám có ý kiến.


 


- Không, không phải thế đâu - quan chánh án đáp. - Tôi không đùa một chút nào. Tôi yêu con gái thầy thật sự và ngỏ lời thưa với thầyi hãy gả cô ấy cho tôi.


 


Viên thợ thủ công phá ra cười:


 


- Xin Đấng tiên tri của chúng ta phù hộ ngài chớ nên làm chuyện ấy. Tôi xin báo trước để ngài rõ, con gái tôi cháu cụt tay, thọt chân, gù lưng, kỵ nước...


 


- Đúng thế, - viên quan toà ngắt lời. - Tôi biết rõ lăm, tôi yêu những tạng con gái như vậy, đấy là sở thích của tôi.


 


- Một lần nữa xin thưa với ngài, cháu không hợp với ngài đâu - người thợ nhuộm lại nói. - Tên cháu là Quỷ dạ xoa, và tôi xin quả quyết là nó xứng với cái tên ấy lắm ạ.


 


- Thôi ! Thế là đủ - viên chánh án nghiêm giọng nói - Ta mệt mỏi vì mọi lý lẽ của thầy rồi. Thầy Oma à, ta muốn thầy gả con Quỷ dạ xoa ấy cho ta làm vợ. Người cô ấy ra thế nào cũng được, thầy chớ có cãi ta nhiều hơn nữa.


 


Thấy viên chánh án nhất quyết đòi lấy con gái mình, người thợ nhuộm nghĩ chắc có một người nào đấy muốn đùa dai, đã mô tả cho lão chánh án con gái mình dưới dạng khác đẹp như tiên, khiến cho lão đâm si mê. Ông liền tự bảo đã thế thì ta phải đòi cho ta một khoản tiền cược (2) thật lớn. Đòi khoản tiền to quá sẽ khiến cho lão bủn xỉn đâm chán, thôi không đòi ta gả con quỷ ấy cho nữa:


 


- Trình ngài, tôi sẵn sàng tuân theo lệnh ngài. Nhưng tôi sẽ chẳng bao giờ gả cháu Quỷ dạ xoa cho bất kỳ ai, trừ phi người ấy chịu đưa cho tôi trước một khoản tiền cược một nghìn đồng xơcanh vàng.


 


- Khoản tiền ông đòi hơi lớn quá đấy, viên chánh án nói. - Tuy nhiên ta sẽ giao ngay cho ông đầy đủ.


 


Nói xong, viên quan toà sai mang đến một túi lớn đầy tiền xơcanh vàng, sai người đếm lấy một nghìn, mang cân xem có nặng đúng không, và giao tận tay người thợ nhuộm. Viên chánh án truyền lệnh lập hôn ước ngay. Nhưng đến lúc cần phải ký tên vào, thì người thợ nhuộm nói mình chỉ có thể ký trước mắt đủ một trăm người làm chứng theo đúng luật. Viên chánh án nói:


 


- Ông quả là người cả lo. Nhưng không sao, ta sẽ thoả mãn ý ông bởi ta không muốn để cho cô con gái ông thoát khỏi tay ta.


 


Ngay lập tức chánh án sai đi tìm người làm chứng, nào là các thầy thuốc, các vị tu hành, các người giúp việc trong thánh đường và cả những người ở toà án. Lát sau người làm chứng đến đông hơn cả số mà người thợ nhuộm đòi hỏi.


(còn tiếp)


Nguồn: Nghìn lẻ một ngày. Phan Quang dịch và giới thiệu, theo bản tiếng Pháp LES MILLE ET UN JOURS của nhà Đông phương học lỗi lạc Francois Pétis de La Croix. Nhà xuất bản Garnier Frères Paris 1919. NXB Văn học, 2005.


www.trieuxuan.info

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Truyện cổ Grimm (100) - Anh em Grimm 31.05.2019
Thánh Gióng- Phù Đổng Thiên Vương - Nguyễn Đổng Chi 11.01.2019
Đọc Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam tập II của Nguyễn Đổng Chi - Maurice Durand 11.01.2019
Khảo dị về truyện Tấm Cám (1) - Nguyễn Đổng Chi 11.01.2019
Nghìn lẻ một đêm (21) - Antoine Galland 12.11.2018
Nghìn lẻ một đêm (20) - Antoine Galland 06.11.2018
Nghìn lẻ một đêm (19) - Antoine Galland 06.10.2018
Nghìn lẻ một đêm (18) - Antoine Galland 04.10.2018
Nghìn lẻ một đêm (17) - Antoine Galland 01.10.2018
Nghìn lẻ một đêm (16) - Antoine Galland 01.10.2018
xem thêm »