tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30243124
Truyện dân gian Việt Nam và thế giới
07.11.2009
FRANÇOIS PÉTIS DE LA CROIX
Nghìn lẻ một ngày (31)

Ngày thứ năm mươi


            Khiếp đảm vì tiếng động không rõ nguyên nhân, tôi vội ngỏm dậy định chạy khỏi nghĩa trang. Hai người đang đứng ở lối vào ngôi mộ, nhìn thấy tôi từ trong đi ra chặn lại hỏi tôi là ai, đang làm gì trong nghĩa trang này. Tôi đáp:


- Tôi là một người nước ngoài bất hạnh, vì gặp cảnh không may, đi đến chỗ phải ăn xin để kiếm sống. Tôi đến đây định ngủ nhờ qua đêm, bởi không có một nơi nghỉ nào khác trong thành phố.


Một người liền nói:


- Anh là một kẻ ăn mày? Vậy hãy tạ ơn trời đất đã cho anh gặp chúng ta. Bọn ta sẽ cho anh chén một bữa linh đình.


Vừa nói hai người ấy vừa kéo tôi vào tuột trong ngôi mộ. Ở đấy đã có bốn người khác đang quây quần quanh một phiến đá dài dùng làm bàn, ngồi ăn củ cải đường cùng quả chà là, và thi nhau nốc nhiều bình rượu lớn. Họ bảo tôi ngồi xuống bên cạnh. Tôi buộc phải ăn phải uống vì sợ họ. Thoạt tiên tôi đã nghĩ ngay đây là bọn trộm cướp. Nghe chúng nói chuyện với nhau tôi hiểu ra mình đoán đúng. Chúng đang nói về một vụ trộm lớn chúng vừa làm trót lọt. Chúng nghĩ hẳn tôi sẽ rất thú vị được nhập bọn, liền ngỏ ý ấy ra, khiến tôi vô cùng bối rối. Các vị có thể hiểu làm sao tôi có thể bạn bè với loại người như vậy. Nhưng tôi sợ nếu không chịu nhận lời,  sẽ làm chúng nổi giận. Tôi bối rối do vậy. Tôi đang lúng túng chưa biết nên đối đáp thế nào, thì bỗng nhiên một việc xảy ra giúp tôi thoát khỏi khó khăn. Đích thân viên phó của quan chánh án thành phố, theo sau có chừng hai, ba chục người mang vũ khí xộc vào ngôi mộ, túm lấy bọn trộm cướp và cả tôi nữa, mang tống tất cả vào trại giam khoá trái cửa lại để cả bọn đấy suốt đêm hôm ấy.


 


            Ngày hôm sau quan chánh án thân hành hỏi cung những người vừa bị bắt. Bọn trộm thú nhận tội ngay, bởi chúng biết có chối cũng vô ích. Về phần mình, tôi thuật lại cho quan chánh án nghe tôi gặp bọn chúng trong hoàn cảnh như thế nào. Bọn trộm cũng xác nhận đúng như vậy, người ta liền cho tôi ra riêng một nơi. Hình như quan chánh án muốn thẩm vấn riêng tôi trước khi tha cho về. Quả vậy, ông gọi tôi vào phòng, hỏi tôi làm gì trong nghĩa trang để đến nỗi bị bắt, và tôi đã làm gì những ngày sống ở Batđa vừa qua. Tóm lại, ông hỏi tôi đủ mọi thứ. Tôi một mực trả lời rất thành khẩn, trừ mỗi một việc không nói rõ xuất thân mình là ai. Tôi thuật lại đầy đủ tất cả những việc tôi đã làm thời gian qua, kể cả chuyện ngày hôm trước đến ăn xin bên cửa sổ tầng một nhà ngài Muaphac, tình cờ có nhìn thấy một tiểu thư rất đẹp ngồi trong nhà.


Tôi để ý thấy, nghe nhắc đến tên Muaphac, đôi mắt quan chánh án long lên. Ông ta ngồi yên một lúc, có vẻ trầm ngâm, sau đấy lấy bộ vui vẻ nói với tôi:


            - Chàng trai à, chỉ  còn tuỳ thuộc ở anh thôi nếu anh muốn được thành hôn với cô tiểu thư anh nhìn thấy ngày hôm qua. Chắc hẳn đấy là con gái của ngài Muaphac, bởi ta nghe nói ông ta có một cô tiểu thư xinh đẹp tuyệt trần. Cho dù lúc này anh đang là con người cùng khổ nhất thế gian, ta vẫn có thể làm cho anh đạt đến đỉnh cao mong ước. Muốn được vậy, anh chỉ có việc để yên cho ta hành động.  Ta có cách làm cho anh bỗng chốc trở nên phú quý vinh hoa.


            Tôi cảm tạ quan án, cũng chẳng buồn tìm rõ ý đồ ông định thế để làm gì. Theo lệnh ông, tôi cứ theo sau viên chỉ huy tốp cảnh sát vốn phục dịch hầu hạ trong dinh quan chánh án. Ông truyền thả cho tôi ra khỏi nhà tù, và sai dẫn tôi đến luôn nhà tắm công cộng.


            Trong khi tôi đang tắm rửa thì vị quan toà ấy sai hai viên cảnh sát khác đến nhà quan nguyên thống đốc Muaphac, bẩm quan chánh án muốn bàn với ông một công việc cực kỳ hệ trọng. Ông Muaphac liền đi theo hai viên cảnh sát đến gặp quan án. Viên chánh án vừa trông thấy ông Muaphac, đã vội vàng bước ra đón, lễ phép cúi chào và ôm hôn nhiều lần rất nồng nhiệt. Ông Muaphac khá ngạc nhiên về sự đón tiếp ấy.  Ông tự hỏi: "Quái, tại sao viên chánh án này, kẻ thù không đội trời chung với ta, bây giờ lại đối xử với ta trọng thị như vậy ? Chắc lão có mưu đồ gì đằng sau đây". Viên chánh án nói:


            - Kính thưa ngài Muaphac, trời không muốn chúng ta kình địch với nhau lâu hơn nữa. Hôm nay, tôi dâng ngài một cơ hội để dập tắt mối hằn thù đã chia rẽ nhiều năm nay hai gia đình chúng ta. Tối hôm qua, hoàng tử con vua xứ Basra vừa đến thành phố Batđa. Hiện hoàng tử đang nghỉ trong nhà tôi. Chàng rời khỏi kinh độ Basra mà không xin phép vua cha. Bởi chàng nghe đồn đại về sắc đẹp tiểu thư con gái ngài. Ai cũng nói cô là người nhan sắc khác thường, hoàng tử đâm lòng yêu mến, và chàng quyết định đến đây mong tìm cách cứơi cô làm vợ. Hoàng tử định thông qua sự mai mối của tôi, sao cho cuộc hôn nhân ấy có thể trở thành thực tế ngay tối hôm nay. Yêu cầu của hoàng tử  làm tôi rất  vui lòng, bởi tôi nghĩ đây là một cơ hội tốt đẹp cho phép tôi xoá  sự bất hoà xưa nay với ngài.


            Thống đốc Muaphác đáp:


            - Tôi rất ngạc nhiên sao hoàng tử xứ Basra nghĩ tới chuyện cho tôi vinh dự được gả tiện nữ Zemrut cho chàng, và chính ngài chánh án lại là người báo cho tôi hay tin ấy, ngài là người xưa nay lúc nào tìm cách gây chuyện có hại cho tôi.


            - Thôi chúng ta chớ nên nói đến quá khứ nữa, ngài Muaphac ạ, - viên chánh án ngắt lời. -  Xin ngài làm ơn, chúng ta hãy cùng quên đi tất cả những điều chúng ta đã làm phiền lòng nhau. Vì cuộc hôn nhân cao quý sắp diễn ra giữa tiểu thư của ngài với hoàng tử xứ Basra, chúng ta hãy sống những ngày sắp tới trong sự hoàn toàn thông cảm với nhau.


            Nguyên thống đốc Muaphac là một người bản tính rất tốt, cũng như viên chánh án là một người cực kỳ xấu xa. Ông bị mắc lừa ngay những biểu hiện bạn bè thân ái của kẻ thù không đội trời chung. Ông quên đi ngay mối hận, và tin tưởng mọi lời đường mật viên chánh án tuôn ra. Hai người lại ôm hôn nhau và cùng nhau thề thốt sẽ kiến tạo một tình bạn không có gì phá vỡ nổi.


Vừa lúc này tôi được viên trưởng cảnh sát dẫn vào phòng. Anh này đã chờ tôi tắm rửa xong, để đưa cho một chiếc áo choàng rất đẹp bảo mặc vào, cùng một chiếc khăn đội đầu bằng lụa Ấn Độ đắt tiền, có cái dải vàng rũ xuống bên tai. Thoạt nhìn thấy tôi bước vào phòng, viên chánh án nói:


            - Thưa hoàng tử cao quý, xin hoan nghênh ngài có nhã ý đến thăm thành phố Batđa, đặc biệt ngài đã hạ cố lưu lại ở nhà tôi. Tôi không có cách sao bày tỏ hết lòng cảm kích và sự biết ơn của mình trước vinh dự lớn lao.  Xin được giới thiệu đây là ngài nguyên thống đốc Muaphac. Tôi đã có dịp thưa với ngài về mục đích chuyến tới đây của hoàng tử. Ngài thống đốc đã chấp thuận cho tiểu thư con gái ngài - một cô gái đẹp tựa tiên nữ - thành thân cùng hoàng tử, làm vợ chính thức của ngài.


            Ông Muaphac liền cúi chào rất thấp và nói với tôi:


            - Thưa hoàng tử con trai nhà vua vĩ đại! Tôi rất bối rối trước vinh dự hoàng tử  định ban cho con gái tôi. Tôi nghĩ  cháu hẳn đã thấy mình đã quá  hạnh phúc lắm rồi nếu chỉ  được làm một nô tỳ cho một bà hoàng nào trong tư cung của ngài.


 


            Nghe hai người nói qua nói lại như vậy, tôi ngạc nhiên không sao tả xiết, không biết mình nên nói năng thế nào. Tôi đành lặng im cúi chào ông Muaphac. Viên chánh án nhìn thấy sự bối rối của tôi, e tôi sẽ thốt ra một lời đối đáp nào có thể làm đảo lộn mưu đồ của ông ta chăng, liền vội vã nói luôn:


- Bản hôn ước cần được ký kết ngay bây giờ trước sự chứng giám của các vị nhân chứng đầy đủ tư cách.


Nói xong ông truyền cho viên trưởng cảnh sát đi mời các người làm chứng. Trong thời gian chờ đợi, đích thân ông lập bản giá thú.


Ngày thứ năm mốt


            Khi viên trưởng cảnh sát mời các người làm chứng tề tựu đông đủ,  bản hôn ước thảo xong được đọc lên trước mặt mọi người và tôi ký tên vào. Thống đốc Muaphac ký tiếp, rồi sau đó người cuối cùng đặt bút ký là quan chánh án. Nghi thức vậy là xong. Chánh án mời các người làm chứng ra về, rồi nói với ông Muaphac:


            - Ngài biết rồi đấy, việc hôn nhân của các vị cao sang không diễn ra như ở những người bình thường, cần phải bí mật và nhanh chóng. Xin ngài hãy rước hoàng tử đây về dinh ngài, bây giờ hoàng tử đã là con rể của ngài. Xin ngài hãy nhanh chóng truyền lệnh tổ chức lễ cưới tại tư dinh. Mong ngài để mắt cho để mọi việc diễn ra tốt đẹp.


            Tôi theo nguyên thống đốc Muaphac bước ra khỏi nhà viên chánh án. Đến cổng đã thấy có hai con lừa rất đẹp thắng yên cương sang trọng đang chờ. Viên chánh án mời hai chúng tôi cưỡi lên một cách rất trọng vọng. Thống đốc Muaphac dẫn tôi về nhà. Vừa vào tới sân, ông vội xuống lừa trước. Với thái độ rất kính cẩn, ông tiến lên giữ bàn đạp cho tôi bước xuống, làm tôi hết sức băn khoăn. Tiếp đó ông ta cầm tay dẫn tôi lên phòng riêng của con gái. Sau khi nói tóm tắt cho con gái hay những việc vừa diễn ra ở nhà quan chánh án, ông để tôi ở lại đấy một mình cùng với nàng.


Tiểu thư Zemrut tin cha vừa gả mình làm vợ hoàng tử Basra thật. Nàng đón tiếp tôi như đón tiếp một người chồng rồi đây sẽ tấn phong nàng làm hoàng hậu cả xứ Basra. Về phần mình, tôi hết sức hài lòng vì được làm bạn với người mình đang yêu đương tha thiết, suốt ngày hôm ấy tôi trò chuyện mặn nồng với tiểu thư. Tôi cố gắng bằng mọi cách, qua thái độ trang nhã và cử chỉ dịu dàng âu yếm, gây được nàng cảm tình của nàng. Chả mấy chốc tôi nhận ra tuổi trẻ và tình yêu của tôi nhanh chóng gây ấn tượng cho cô gái. Rõ ràng, về phần nàng, cũng không phải không có cử chỉ bày tỏ lòng thật sự yêu quý tôi.


Để mừng cuộc hôn nhân của con gái, thống đốc Muaphac sai bày một bữa tiệc lớn, có đông đủ mọi người trong gia đình cùng dự. Cô dâu xuất hiện xinh tươi rực rỡ như một tiên nữ giáng trần; tình yêu chớm nở đối với tôi càng làm cho nàng thêm lộng lẫy. Sau bữa ăn là cuộc vui nhảy múa và đàn ca. Nhiều nô tỳ khá xinh đẹp vừa múa hát vừa biểu diễn các thứ nhạc cụ. Trong khi mọi người tiếp tục nghe đàn hát thì bà mẹ đưa cô dâu ra ngoài.


Lát sau, thống đốc Muaphac đích thân đến cầm tay dẫn tôi đến một căn nhà khá đẹp. Chúng tôi cùng bước vào một căn phòng bày biện đồ đạc rất sang trọng. Giữa phòng có một chiếc giường lớn đặt nệm thêu gấm vàng. Chung quanh giường nhiều cây nến cắm trên những chân đèn bằng bạc chiếu sáng và tỏa mùi thơm ngát. Tiểu thư Zemrut đã được đích thân bà mẹ và hai cô giúp việc cởi bỏ trang phục cho, đã nằm chờ sẵn trên giường. Thống đốc Muaphac, vợ và hai nữ tỳ lui ra. Để lại tôi trong căn phòng ấy sau khi cảm tạ và cầu trời đất hãy ban hạh phúc cho chúng tôi. Tôi cởi bỏ áo ngoài, lên giường nằm cạnh con người mà tôi yêu qúy nhất trần đời.


Hôm sau, rất sớm, đã nghe có tiếng gọi ở cửa phòng. Ra mở cửa, tôi thấy viên trưởng cảnh sát hôm qua mang đến một mớ áo quần rách rưới trong cái gói. Thoạt nhìn cái gói, tôi ngỡ viên chánh án sai mang đến biếu vợ tôi và tôi mỗi người một bộ lễ phục. Nhưng tôi đã nhầm. Viên cảnh sát da đen nói với vẻ giễu cợt:


- Thưa nhà phiêu lãng giang hồ, quan chánh án gửi lời chào ngài. Quan xin ngài hãy làm ơn trả lại bộ áo quần mà quan cho ngài mượn tối hốm qua để sắm vai hoàng tử xứ Basra. Tôi mang đến đây chiếc áo dài cũ và các đồ dùng rách nát của ngài. Giờ ngài có thể mặc lại bộ trang phục hàng ngày của mình.


Thoạt tiên tôi cũng hơi ngạc nhiên, nhưng sau đó tôi hiểu ra ngay tất cả sự xỏ lá của viên chánh án. Tôi trả viên trưởng cảnh sát chiếc khăn đội đầu cũng như tấm áo dài để mang về cho chủ nó, và mặc lại chiếc áo dài cũ kỹ đã thủng rách nhiều chỗ.


Tiểu thư Zamrut cũng đã nghe được một phần những lời viên trưởng cảnh sát da đen nói. Nhìn thấy tôi mặc rách rưới, nàng kêu lên:


- Trời đất ! Sự thay đổi này là thế nào ? Anh kia đến nói với chàng điều gì đấy ?


Tôi đáp:


- Thưa bà hoàng của tôi, viên chánh án là một tên đểu cáng nhất trên đời này. Nhưng chính nó lại là nạn nhân của sự đểu cáng của nó muốn lừa gạt người khác. Nó cứ tưởng lừa nàng lấy một kẻ khốn nạn, sinh ra từ lớp người hạ đẳng làm chồng, nhưng thật ra nàng đang làm vợ một hoàng tử. Địa vị của tôi chẳng hề thua kém người chồng mà tối hôm qua người ta giới thiệu để nàng kết hôn. Địa vị của hoàng tử Basra thì có hơn gì địa vị của tôi đây, con trai duy nhất của nhà vua đang trị vì xứ Muxen. Tôi là người sẽ kế vị ngài vàng của đức Ben-Ortoc vĩ đại. Tên tôi là Falala.


Nói xong tôi thuật lại đầu đuôi mọi chuyện đã xả ra với tôi, không bỏ bớt một chi tiết nào. Chờ tôi kể xong, tiểu thư nói:


- Thưa hoàng tử của em, cho dù chàng không phải là con trai của một nhà vua vĩ đại đi nữa, thì em vẫn yêu chàng không kém. Em xin quả quyết với chàng, nếu em có tỏ ra vui mừng được biết dòng dõi cao sang của chàng, ấy là để làm vui lòng thân phụ em là chính, người lúc nào cũng quan tâm đến các lễ nghi và sự môn đăng hộ đối. Mong ước lớn nhất của đời em là có được một người chồng chỉ yêu duy nhất mình em thôi, một người chồng chẳng bao giờ để cho em rồi phải ghen tuông những người phụ nữ khác.


Tôi vội nói với nàng tôi sẽ yêu nàng trọn đời. Tiểu thư Zemrut có vẻ hài lòng về lời quả quyết ấy. Tiểu thư gọi một người giúp việc, dặn riêng với người ấy hãy nhanh chóng đến một hiệu buôn, mua một bộ trang phục đàn ông đã may sẵn và vào loại sang trọng nhất. Cô nô tỳ nhanh nhảu chạy đi, và lát sau trở lại mang theo một chiếc áo dài và một bộ áo ngắn rất đẹp, cùng một cái khăn đội đầu may bằng lụa Ấn Độ giống hệt như cái đội tối hôm qua, thành thử bây giờ trông tôi ăn mặc có vẻ còn sang trọng hơn hôm trước. Lúc này nàng Zemrut mới nói với tôi:


-          Thưa chàng, chàng không phải lo viên chánh án sẽ có cớ để mừng vui về câu chuyện lão bày ra định làm hại chúng ta. Lão muốn làm nhục gia đình em, ngược lại lão đã tạo nên cho gia đình em một vinh dự đời đời. Lúc này hẳn lão tưởng tượng gia đình em đang hết sức buồn phiền. Chính lão sẽ phải buồn phiền hơn nữa nếu rồi đây lão biết đã phục dịch tốt đến vậy các kẻ thù của lão. Nhưng trước khi cho lão biết chàng là ai, ta phải trừng trị mưu đồ xấu xa của lão. Em sẽ lo việc ấy. Em biết trong thành phố này có một người thợ nhuộm có một cô con gái xấu khủng khiếp. Nhưng giờ đây em chưa muốn nói nhiều hơn nữa, để cho chàng rồi sẽ tha hồ ngạc nhiên. Lúc này chàng chỉ cần biết em đang suy tính một kế hoạch trả thù, nó sẽ làm cho viên chánh án kia đi đến chỗ tuyệt vọng, khiến cho nó trở thành trò hề trước triều đình và cả trong thành phố này.


(còn tiếp)


Nguồn: Nghìn lẻ một ngày. Phan Quang dịch và giới thiệu, theo bản tiếng Pháp LES MILLE ET UN JOURS của nhà Đông phương học lỗi lạc Francois Pétis de La Croix. Nhà xuất bản Garnier Frères Paris 1919. NXB Văn học, 2005.


www.trieuxuan.info


 

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Của thiên trả địa - Nguyễn Đổng Chi 21.11.2019
Đồng tiền Vạn Lịch - Nguyễn Đổng Chi 21.11.2019
Truyện cổ Grimm (100) - Anh em Grimm 31.05.2019
Thánh Gióng- Phù Đổng Thiên Vương - Nguyễn Đổng Chi 11.01.2019
Đọc Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam tập II của Nguyễn Đổng Chi - Maurice Durand 11.01.2019
Khảo dị về truyện Tấm Cám (1) - Nguyễn Đổng Chi 11.01.2019
Nghìn lẻ một đêm (21) - Antoine Galland 12.11.2018
Nghìn lẻ một đêm (20) - Antoine Galland 06.11.2018
Nghìn lẻ một đêm (19) - Antoine Galland 06.10.2018
Nghìn lẻ một đêm (18) - Antoine Galland 04.10.2018
xem thêm »