tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 29895658
Tiểu thuyết
02.11.2009
A. Dumas
Hai mươi năm sau

 


Gã mục sư cúi mình xuống tên đao phủ như muốn dứt ra cái tên ấy từ lưỡi hắn nếu hắn không muốn nói.


Gã bảo:


– Tên bà ta là gì? Tên bà ta!... Nói đi, nếu không thì không có xá tội gì hết.


Kẻ sắp chết như gom hết sức mình lại.


Cặp mắt mục sư lóe sáng.


– Anne de Bueil! – kẻ bị thương lẩm bẩm.


– Anne de Bueil! – Mục sư kêu lên và vừa đứng bật dậy vừa giơ hai tay len trời, – Anne de Bueil! Mi nói đúng Anne de Bueil phải không?


– Phải, phải, chính tên bà ta, và bây giờ hãy xá tội cho tôi, vì tôi đang chết đây.


– Ta xá tội cho mi! – Gã mục sư kêu lên với một cái cười ghê rợn làm dựng đứng tóc gáy kẻ sắp chết. – Ta xá tội cho mi ư? Ta không phải là linh mục.


– Ông không phải là linh mục ư? – Tên đao phủ kêu lên – Thế ông là ai vậy?


– Ta sẽ nói cho mi biết, tên khốn kiếp!


– Ôi, lạy Chúa! Lạy chúa!


– Ta là John Francis de Winter!


– Tôi không biết ông? – Đao phủ nói.


– Đợi đấy, đợi đấy mi sẽ biết về ta: ta là John Francis de Winter; còn người đàn bà ấy....


– Sao! Người đàn bà ấy...?


– Là mẹ của ta.


Tên đao phủ thét lên tiếng kêu thứ nhất, tiếng kêu khủng khiếp mà người ta nghe thấy trước tiên.


– Ôi! Hãy tha thứ cho tôi, hãy tha thứ cho tôi; – hắn lẩm bẩm, – nếu không phải là nhân danh Chúa thì ít ra là nhân danh ông, nếu không phải là với tư cách linh mục thì ít ra với tư cách con trai bà.


– Tha thứ cho mi ư? – Gã mục sư quát – Tha thứ cho mi ư? Chúa có lẽ làm như vậy, nhưng ta thì không bao giờ!


– Vì lòng thương, – tên đao phủ vừa nói vừa giơ tay về phía gã.


– Không có lòng thương đối với kẻ đã không có lòng thương. Mi hãy chết mà không được sám hối, chết tuyệt vọng và bị đày xuống địa ngục!


Rồi rút từ trong áo dài ra một con dao găm, hắn đâm vào ngực tên đao phủ mà nói:


– Này, xá tội của ta đây!


Đó là lúc người ta nghe tiếng kêu thứ hai yếu ớt hơn tiếng kêu thứ nhất và kèm theo một tiếng rên rỉ dài.


Tên đao phủ nhổm người lên, rồi ngã vật xuống giường. Còn gã mục sư chẳng rút con dao ra khoi vết thương, chạy tới cửa sổ, mở ra, nhảy xuống vườn hoa, tuồn ra chuồng ngựa, chộp lấy con la, chuồn ra cổng sau, phóng một mạch cho đến một khóm rừng, cởi bỏ cái áo mục sư, lấy ở va-li ra một bộ đồ kỵ sĩ mặc vào, đi bộ đến bưu trạm gần nhất, lấy một con ngựa và dong cương phóng thẳng trên con đường về Paris.


35.

Grimaud nói


Grimaud đứng một mình bên cạnh người đao phủ. Chủ quán đi gọi cấp cứu; vợ bác cầu nguyện.


Một lát sau kẻ bị thương mở mắt.


– Cứu giúp tôi với? Cứu giúp tôi với! – hắn lẩm bẩm. – Ôi, lạy Chúa! Lạy Chúa! Thế là tôi chẳng tìm được ở trên đời này một người bạn đã giúp tôi sống hoặc giúp tôi chết hay sao?


Và hắn cố đưa bàn tay len ngực; bàn tay đụng phải cái đốc dao găm.


– A! – Hắn nói như một người chợt nhớ ra.


Và lại để cánh tay rơi xuống bên mình.


– Hãy cố gắng nhé, – Grimaud bảo: – đang cho đi gọi cấp cứu.


– Ông là ai thế? – Kẻ bị nạn giương trừng trừng đôi mắt nhìn Grimaud và hỏi.


– Một người quen cũ, – Grimaud đáp.


– Ông ư?


Kẻ bị nạn đang cố nhớ lại nét mặt người đang nói với mình và hỏi:


– Chúng ta đã gặp nhau trong hoàn cảnh nào nhỉ?


– Một đêm cách đây hai mươi năm; ông chủ tôi đã đến tìm ông ở Béthune và dẫn ông đến Armentières.


– Tôi nhận ra ông rồi, – đao phủ nói, – ông là một trong số bốn người hầu.


– Phải rồi.


– Ông từ đâu đến đây?


– Tôi đi qua đường và dừng lại ở quán này để cho ngựa nghỉ ngơi. Người ta kể cho tôi nghe rằng người đao phủ xứ Béthune bị thương đang nằm ở đây, thì ông thét lên hai tiếng. Nghe tiếng đầu tiên chúng tôi chạy lại, nghe tiếng thứ hai chúng tôi phá cửa vào.


– Thế còn mục sư? – đao phủ hỏi, – ông có trông thấy mục sư không?


– Mục sư nào?


– Mục sư ngồi trong buồng này với tôi ấy.


– Không, hắn không còn đây nữa. Hình như nó đã trốn qua cửa sổ. Phải chăng chính hắn đã đâm ông?


– Phải.


Grimaud toan đi ra.


– Ông định làm gì thế? – Kẻ bị nạn hỏi.


– Phải đuổi theo nó.


– Phải đề phòng cẩn thận đấy; – đao phủ nói.


– Tại sao vậy?


– Hắn trả thù và hắn đã làm được. Giờ đây tôi hy vọng Chúa sẽ tha thứ cho tôi, bởi vì đã có sự chuộc tội.


– Ông cắt nghĩa xem nào, – Grimaud nói.


– Người đàn bà kia mà các ông và chủ của các ông sai tôi giết...


– Milady?


– Phải rồi, Milady, đúng thế, các ông gọi như vậy mà.


– Có liên quan gì giữa Milady và gã mục sư?


– Mẹ của nó đấy.


Grimaud lảo đảo và nhìn kẻ sắp chết bằng con mắt mờ xỉn và ngây dại.


– Mẹ của nó đấy? – Bác nhắc lại.


– Phải, chính mẹ nó.


– Thế nó biết điều bí mật ấy à?


– Tôi ngỡ nó là mục sư, nên khi xưng tội đã bộc lộ ra chuyện ấy.


– Khốn khổ chưa? – Grimaud kêu lên, tóc bác đẫm mồ hôi khi nghĩ đến việc bộc lộ ấy có thể gây ra những hậu quả như thế nào. – Khốn khổ chưa! Ông không nói ra tên ai chứ?


– Không, vì tôi chẳng biết một tên nào cả, trừ cái tên thời con gái của mẹ hắn, và cũng vì cái tên ấy mà hắn đã nhận ra mẹ mình; nhưng hắn biết rằng ông bác của hắn ở trong số những người xử tội.


Và kẻ bị nạn lại xỉu đi vì kiệt sức. Grimaud muốn giúp và đưa bàn tay đến cán con dao.


– Đừng có đụng vào, – đao phủ nói, – nếu rút con dao ra là tôi sẽ chết ngay.


Grimaud vẫn giơ ra, rồi bỗng nhiên đập vào trán mình mà nói:


– A! Nếu như bây giờ mà kẻ ấy biết những người kia là ai, thì chủ mình nguy to.


– Gấp lên, gấp lên nào! – Người đao phủ kêu lên, – hãy báo gấp cho ông chủ biết nếu ông ấy còn sống; hãy báo cho các bạn của ông ấy nữa. Hãy tin rằng cái chết của tôi sẽ không phải là sự kết thúc của câu chuyện phiêu lưu khủng khiếp ấy đâu.


– Hắn đi đâu? – Grimaud hỏi.


– Về phía Paris.


– Ai đã ngăn hắn lại?


– Hai nhà quí tộc trẻ đang đi tới quân đội. Một người được bạn kia gọi là tử tước De Bragelonne.


– Và chính người thanh niên ấy đã dẫn gã mục sư đến cho ông à?


– Phải.


Grimaud ngước mắt lên nhìn trời nói:


– Phải chăng đó là ý Chúa?


– Tất nhiên rồi, – kẻ bị thương nói.


– Thế thì kinh hãi thật, – Grimaud lẩm bẩm. – Tuy nhiên mụ đàn bà ấy cũng đáng kiếp. Ý kiến ông không phải thế nữa sao?


– Vào lúc chết, – gã đao phủ lại nói, – người ta thấy tội ác của các kẻ khác chẳng thấm vào đâu so với những tội ac của mình.


Và hắn kiệt sức, nhắm mắt lại.


Grimaud đang bị giằng co giữa lòng thương hại không cho bác để mặc người đó không được cứu chữa và nỗi lo sợ giục giã bác phải đi ngay để mang cái tin mới mẻ này đến cho bá tước De la Fère, thì nghe có tiếng động ở hành lang và trông thấy chủ quán trở về cùng với nhà phẫu thuật mà cuối cùng người ta đã tìm được.


Nhiều người tò mò đi theo sau; tin đồn về sự biến lạ lùng này bắt đầu lan rộng.


Nhà phẫu thuật đến gần kẻ bị nạn hình như đã ngất.


– Trước hết phải rút con dao ra khỏi ngực đã; – Ông ta vừa nói vừa lắc đầu một cách đầy ý nghĩa.


Grimaud nhớ đến điều tiên đoán mà kẻ bị thương vừa mới nói lúc nãy va quay mặt đi.


Nhà phẫu thuật phanh chiếc áo chẽn ngoài, xé áo sơ-mi và để lộ ngực trần của nạn nhân ra.


Chúng tôi đã nói là lưỡi dao cắm ngập đến tận cán.


Nhả phẫu thuật cầm mớm chuôi dao; ông từ từ rút ra và kẻ bị nạn mở mắt ra trừng trừng trông đến là kinh hãi. Khi lưỡi dao rút ra hẳn, một đám bọt hồng hồng trào ra quanh miệng kẻ bị thương, rồi lúc người ấy thở, một dòng máu từ vết thương vọt ra. Kẻ bị thương nhìn chằm chằm vào Grimaud với một vẻ biểu hiện rất lạ lùng, buông ra một tiếng rên bị tắc nghẹn và tắt thở ngay lập tức.


Thế là Grimaud nhặt lấy con dao găm đầy máu me nó làm cho tất cả mọi người kinh sợ, rồi bác ra hiệu gọi chủ quán đen, trả tiền với sự hào phóng thật xứng đáng với chủ mình và lên ngựa.


Lúc đầu Grimaud toan quay trở lại Paris ngay; nhưng rồi bác nghĩ Raoul sẽ lo lắng về sự vắng mặt kéo dài của bác; bác nhớ là Raoul ở cách chỗ bác luc này có hai dặm, trong mười lăm phút là bác sẽ tới, rồi vừa đi vừa trở lại vừa giải thích cũng chẳng đến một tiếng đồng hồ; thế là bác cho ngựa phi nước đại và mười phút sau bác đã đến quán Con la đội miện, cái quan duy nhất ở Mazingarbe.


Mới trao đổi mấy câu với chủ quán, bác đã biết chắc là đã theo kịp người mình đang tìm.


Raoul đang ngồi bàn ăn cùng với bá tước De Guiche và viên quản lý, nhưng câu chuyện phiêu lưu buồn thảm ban sơm vẫn để lại trên hai vầng trán trẻ một nét ưu sầu mà sự vui nhộn của ông D’Arminges vững vàng hơn họ do đã quen nhìn thấy những cảnh tượng như vậy, cũng không xua tan nổi.


Bỗng nhiên cửa mở và Grimaud xuất hiện, mặt tái xanh, người đầy bụi bậm và vẫn còn nhuốm máu của kẻ bị thương khốn khổ.


– Grimaud, bác Grimaud hiền lành của tôi ơi, – Raoul reo lên, – cuối cùng, bác đến đây rồi. Xin lỗi các ông nhé, đây không phải người hầu mà là mot người bạn.


Rồi đứng lên và chạy tới bác, anh nói tiếp:


– Bá tước thế nào? Ông có nhớ tôi chút nào không? Bác có gặp bá tước từ sau khi chúng tôi chia tay nhau không? Bác trả lời đi. Về phần tôi cũng có rất nhiều điều nói với bác đấy. Này chỉ mới ba ngày thôi mà đã xảy đến với chúng tôi bao nhiêu là chuyện rắc rối. Ơ, nhưng mà bác làm sao thế? Trông bác tái mét đi! Lại máu nữa kìa! Máu ở đâu ra?


– Quả thật là có máu! – Bá tước De Guiche nói và đứng dậy. – Bác có bị thương không, ông bạn của tôi?


– Không đâu, ông ạ, – Grimaud đáp, – đây không phải là máu của tôi.


– Thế máu của ai? – Raoul hỏi.


– Đó là máu của kẻ khốn khổ mà ông đã để lại ở quán hàng và hắn đã chết ở trong tay tôi.


– Ở trong tay bác? Cái người ấy à! Nhưng bác có biết đó là ai không?


– Có – Grimaud đáp.


– Nhưng đấy là đao phủ cũ ở Béthune.


– Tôi biết.


– Bác quen hắn à?


– Tôi quen hắn.


– Hắn chết rồi ư?


– Rồi.


Hai thanh niên nhìn nhau.


– Biết làm thế nào, các ông ơi, – D’Arminges nói; – đó là qui luật chung, và đã làm đao phủ người ta chẳng vì thế mà được miễn bị đao phủ giết. Cái lúc tôi trông thấy vết thương của hắn, tôi đã có ý nghĩ không hay về nó rồi, và các ông biết đấy, đó là quan niệm riêng của hắn bởi vì hắn cứ nằng nặc đòi một mục sư.


Nghe tiếng mục sư, Grimaud tái mặt.


Giống như mọi người ở thời ấy và nhất là ở lứa tuổi như mình, D’Arminges không chấp nhận sự mẫn cảm giữa hai công việc, ông nói:


– Thôi, thôi, ta vào bàn ăn đi!


– Vâng, ông nói phải đấy! – Raoul đáp. – Nào Grimaud, bác bảo họ dọn cho bác ăn đi; cứ đặt, cứ gọi và sau khi bác đã nghỉ ngơi, ta sẽ nói chuyện.


– Không, ông ạ, không, – Grimaud nói, – tôi không thể dừng lại đây một lát nào cả, tôi cần phải trở lại Paris.


– Thế nào, bác trở lại Paris ư? Bác lầm rồi, chính Olivain mới trở về, còn bác, bác ở lại.


– Trái lại, chính Olivain mới ở lại còn tôi đi về. Tôi đến đây chỉ cốt để báo cho ông biết điều đó.


– Nhưng do đâu mà có sự thay đổi ấy.


– Tôi không thể nói với ông được.


– Bác hãy nói rõ đi.


– Tôi không thể nói rõ được.


– Này, bác đùa đấy ư?


– Ông tử tước biết rằng tôi không đùa bao giờ.


– Ừ, nhưng tôi cũng biết rằng bá tước De la Fère đã nói là bác sẽ ở lại với tôi, còn Olivain sẽ trở lại Paris. Tôi sẽ theo lệnh của bá tước.


– Trong trường hợp này thì không, ông ạ.


– Bất đồ mà bác không tuân lời tôi ư?


– Vâng, thưa ông, cần phải như thế.


– Vậy là bác vẫn khăng khăng?


– Vậy là tôi cứ đi; chúc ông tử tước may mắn.


Grimaud chào và quay ra cửa. Raoul vừa tức giận vừa lo lắng, chạy theo và nắm tay giữ bác lại.


– Grimaud, – Raoul kêu lên: – Hãy ở lại, tôi muốn vậy.


– Thế là, – Grimaud nói, – ông muốn tôi để mặc bá tước bị giết hay sao?


Grimaud chào và sắp sửa đi ra, tử tước vội nói:


– Grimaud, bạn của tôi ơi, bác sẽ không ra đi như vậy, bác sẽ không để mặc tôi trong một nỗi lo lắng dường này. Grimaud, nói đi, nói đi nào, nhân danh Chúa trời!


Và Raoul lảo đảo rơi mình xuống chiếc ghế bành.


– Ông ơi, tôi có thể nói với ông một điều thôi, bởi vì bí mật mà ông hỏi không thuộc về tôi. Ông đã gặp mục sư phải không?


– Phải.


Hai chàng thanh niên nhìn nhau hoảng hốt.


– Ông dẫn hắn đến bên người bị thương?


– Phải.


– Ông có thì giờ để nhìn hắn chứ?


– Phải.


– Và nếu có bao giờ gặp lại hắn, có thể ông sẽ nhận ra hắn chứ?


– Ồ, có chứ, tôi xin thề như vậy, – Raoul đáp.


– Cả tôi nữa, – De Guiche nói.


– Vậy thì nếu có bao giờ gặp hắn, – Grimaud nói, – dù bất cứ ở đâu, trên đường cái, trong phố xá, tại nhà thờ, ở chỗ nào có hắn và có ông, thì hãy giẫm chân lên xéo nát hắn, không thương hại, không dung tha, như ông sẽ làm đối với một con rắn, một con rắn hổ mang, một con rắn độc; hãy nghiền nát nó ra và chỉ bỏ đi khi nào nó chết hẳn. Chừng nào nó còn sống thì tôi thấy tính mạng của năm con người còn bấp bênh lắm.


Rồi không nói thêm một lời, thừa lúc mấy người còn đang ngơ ngác và kinh hoàng về cái điều bác vừa kể, Grimaud băng mình ra khỏi phòng.


– Này bá tước ơi, – Raoul quay về phía De Guiche và nói, – tôi đã chẳng nói với anh rằng cái ten mục sư ấy gây tác động với tôi đúng như một con rắn là gì!


Hai phút sau có tiếng ngựa phi nước đại trên đường cái. Raoul chạy ra cửa sổ xem.


Đó là Grimaud lên đường về Paris. Bác vẫy mũ chào tử tước và phút chốc đã khuất ở góc đường.


Trên đường, Grimaud suy nghĩ về hai điều: thứ nhất là cứ cái đà chạy này thì ngựa không đi nổi mười dặm.


Thứ hai là bác không còn tiền.


Nhưng Grimaud càng nói ít thì tưởng tượng càng phong phú.


Đến bưu trạm đầu tiên mà bác gặp, bác bán phăng con ngựa đi và lấy tiền đi xe trạm.


(còn tiếp)


Nguồn: Hai mươi năm sau. Tiểu thuyết của A. Dumas. Anh Vũ dịch. NXB Văn học in lần thứ ba, 2009 (sắp phát hành).


www.trieuxuan.info


 

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
45.
46.
47.
48.
49.
50.
51.
52.
53.
54.
55.
56.
57.
58.
59.
60.
61.
62.
63.
64.
65.
66.
67.
68.
69.
70.
71.
72.
73.
74.
75.
76.
77.
78.
79.
80.
81.
82.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Trả giá - Triệu Xuân 26.09.2019
Thế giới những ngày qua - Stefan Zweig 26.09.2019
Hai mươi năm sau - A. Dumas 26.09.2019
Đêm thánh nhân - Nguyễn Đình Chính 11.09.2019
Jude - Kẻ vô danh - Thomas Hardy 10.09.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 10.09.2019
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 05.09.2019
xem thêm »