tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 29940632
Thơ
10.10.2008
Lê Hoàng (Phú Thọ)
Chùm thơ Lê Hoàng

MẸ


Mẹ là tất cả mẹ yêu ơi!


Mẹ đã cho con cả cuộc đời


Dòng sữa ngọt ngào nuôi con lớn


Thắm đượm con tim ngát hương đời


 


TỰ NGUYỆN


Đất nước xinh tươi bốn mùa hoa trải


Mẹ Việt Nam ơi! Ngàn đời trẻ mãi


Ấp iu đời ta thành trái chín ngọt lành


Nguyện xin gieo lòng mẹ bốn mùa xanh.


 


HƯƠNG ĐỜI


Có gì vui hơn thế xuân nay


Dậy hồn ta rộn ngát hương say


Ta say gió mới, đời đổi mới


Vô tận hương đời vô tận say.


 


NHỚ BÁC


Kỷ niệm 117 năm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh


Tháng Năm này nhớ Bác khôn nguôi


Trái tim chúng con hướng về nơi Bác


Thủ đô thân yêu- Hồn người trong sáng


Linh thiêng diệu kỳ tỏa ấm nơi nơi.


 


Ba tám năm rồi Bác đã đi xa


Như vẫn thấy Người vừa chợp mắt


Người đang ngủ, không phải Người đã mất


Tư tưởng còn sống mãi với thời gian.


 


Tư tưởng Người là sức mạnh Việt Nam


Được hun đúc bốn ngàn năm lịch sử


Trách nhiệm thiêng liêng chúng con gìn giữ


Đổi mới yên bình- Bác cứ việc ngủ ngon.


 


BIỂU TƯỢNG HOA HỒNG


Buổi đầu anh quen em


Anh tặng hoa hồng trắng


Hạt sương còn lóng lánh


Hồng trắng là mộng mơ


 


Mới làm quen đã nhớ


Mỗi lần nhớ thấy thương


Tặng hoa rồi vấn vương


Hoa- thay lời muốn nói…


 


CẢM NHẬN


Lần đầu tiên cái phút đầu tiên


Anh bắt gặp mắt em nhìn


như bình minh buổi sớm


Nụ cười trong như vầng trăng đầu tháng


Đảo lộn trong anh, khao khát cháy bùng


 


Lần đầu tiên, cái phút đầu tiên


Ánh mắt em là mặt trời cháy trong anh ý nghĩ


Nụ cười em làm dào dạt lòng anh


trăm ngàn con sóng


Thành cái nhớ triền miên


cả khi đã quên rồi


Em là vầng trăng, em là bầu trời


Em là ngày, là đêm,


cho muôn đời thao thức.


Em là ước mơ, là tình yêu hiện thực


Vầng trăng, bầu trời,


ngày và đêm cuộc sống.


Hơn tất cả! Em là cô gái


Qua phút gặp ban đầu,


anh cảm nhận rồi yêu.


 


ANH YÊU EM


Em!


Điều hôm nay anh chưa nói ra


Có thể


Mãi mãi sau này vẫn chưa kịp nói


Nhưng anh tin


Một ngày có một người bạn trai sẽ nói


Chỉ với riêng em


Điều hôm nay anh chưa nói ra: Anh yêu em.


10 - 1988


 


GỬI EM


Một lần anh quen em


Một lần quen mãi mãi


Em ơi đừng ngần ngại


Một lần quen trọn đời.


Trái đất có mặt trời


Đời anh có em thôi


Không như sao đổi ngôi


Sáng một lần rồi tắt


Tấm lòng vàng son sắt


Nguyện trọn đời gửi em.


 


CON ĐƯỜNG TRĂNG


Vẫn là con đường quen thuộc anh đi


Sao đêm nay bỗng trở thành mới lạ


Con đường đêm ánh trăng ngời tỏ quá


Cây bên đường gió lùa nhẹ xôn xao.


 


Thơ thẩn một mình anh mãi ước ao


Ước có em hai đứa mình đi dạo


Cầm tay em thì thầm anh khẽ bảo


Trăng ghen mình in thành bóng đi theo.


 


ĐỪNG QUÊN EM


Đừng bao giờ quên em


Lời thì thầm em nói


Là lời tim cất gọi


Anh hứa rồi không quên


 


Đừng bao giờ quên em


Làm sao anh quên được


Em là niềm mong ước


Nguyện trọn đời anh thương


 


Đừng bao giờ quên em


Câu nói thành bài hát


Câu nói thành bài thơ


Thành tình yêu đợi chờ.


12- 1980


 


ĐIỀU CHƯA NÓI


Điều không thể nói ra


Trong anh còn giấu kín


Mà lòng như quả chín


Chưa giám bóc vỏ ngoài


 


Điều chưa thể nói ra


Anh vẫn hoài giấu kín


Xanh vỏ ngoài chưa chín


Chỉ lừa ai đó thôi


Điều chưa thể nói ra


Là điều thiêng liêng nhất


Chỉ nói bằng ánh mắt


Hơn vạn lời nói ra


 


Chỉ nói bằng ánh mắt


Bản tình ca không lời.


 


NGỰA PHI


Hai đứa chơi trò cưỡi ngựa phi


Cái thời em còn bé tí ti


Anh quỳ hai gối làm ngựa trước


Em cưỡi lên ngồi chẳng biết phi.


 


Vì thế ngựa anh chẳng thèm đi


Đứng ì một lúc thì ngựa đổ


Em ngã sóng xoài khóc ướt mi.


 


Bây giờ em đã thành cô gái


Hàng xóm vẫn chung một ngõ dài


Đi xa đôi lần về thăm lại


Em giấu nụ cười nhớ ngựa phi.


 


NHỚ EM


Nhớ em lấy ảnh ra xem


Anh ngồi anh ngắm hình em trọn giờ


Ngắm hình anh cứ ước mơ


Em như ảnh biết đợi chờ thủy chung.


 


Em yêu ơi! Nhớ vô cùng


Đời sinh ra để chúng mình thành đôi


Dù cho cách trở đôi nơi


Suốt đời mình vẫn trọn đời thương nhau.


 


NHỚ EM MÀU NẮNG


Mỗi lần nhớ anh lại làm thơ


Gửi cái nhớ vào vần thơ trĩu nặng


Cái nhớ về em mang màu nắng


Chỉ biết thôi không cân được bao giờ.


 


Nhớ miên man cái nhớ vô bờ


Mỗi lần gặp lại nhân thêm cái nhớ


Tình như mộng không lực gì ngăn trở


Nhớ tràn đầy như màu nắng không phai


 


NÓI ĐI EM


Sao im lặng mãi em ơi!


Chỉ lời anh nói lời rơi rơi hoài


Sao em không nói chỉ cười


Hàm răng trắng nụ cười tươi ngọt ngào


Nói đi em nói đi nào


Biển và anh vẫn ồn ào bên em


Một lần gặp gỡ thân quen


Bao lời anh nói, lời em đâu rồi


Nói đi em, nói một lời


Em khôn thế lượm lời anh giấu hoài


Trong sâu thẳm đượm nụ cười


Tình em như biển muôn đời chẳng vơi


Chỉ cười thôi chỉ cười thôi.


Anh bỗng hiểu,


Trong im lặng biết bao lời em trao!


Im lặng là đỉnh cao của âm thanh!


 


QUÊN VÀ NHỚ


Anh đến thăm em phòng ở lầu ba


Mỗi lần đến vượt bốn lần thang gác


Quên không đếm nên có lần anh lạc


Vào nhầm phòng của căn hộ lầu hai.


 


Tự cười mình ngượng nóng bỏng vành tai


Có bốn lần thang lên mà không nhớ


Trong anh chứa chan niềm vui rạng rỡ.


Quên- bởi lòng anh chỉ nhớ mình em


Hà Nội,1986


 


EM VÀO CA ĐÊM


Em đi vào ca ba.


Anh không ngủ vì biết em đang thức


Thầm yêu em tin cồn lên rạo rực


Nghe tim mình ngỡ tiếng máy em reo.


 


Em đi làm ý nghĩ anh đuổi theo


Thương nhiều lắm em làm sao biết được


Thành phố về đêm chìm trong yên lặng


Thức chờ em anh được biết đêm dài


Chưa một lần nào giống như đêm nay.


Biết em đang say trong công việc


Anh cũng thức miên man ý nghĩ


Về em, cô thợ dệt anh yêu.


Dệt kim Đông Xuân Hà Nội


20-7-1989


 


VÀO CA ĐÊM


Đêm nay em vào ca


Gió vờn hôn lên mái tóc xòa


Ánh trăng ngời nhẹ rơi trên má


Hương tóc em thoảng bay lan tỏa


Thơm dịu dàng hương của loài hoa


 


Cả gió cả trăng chẳng chịu rời ra


Quấn lấy em nâng bước chân êm ả


Cô tổng đài ơi em là tất cả


Như ánh sao đêm giữa giải thiên hà


Bóng nghiêng dài theo lối nhỏ vào ca


 


Đêm nay em vào ca


Không làm duyên mà em ơi duyên quá


Anh cứ hoài ngắm mãi dáng vào ca.


Tổng đài A75


Trung tâm thông tin Tân Sơn Nhất


Sân bay TSN Tháng 1-1986


 


VỂ LẠI NGÀY XƯA


Chiều nay mưa bỗng về bất chợt


Hoa nước nở bông trắng mặt đường


Ta ngắm nhìn mưa lòng nuối ước


Làm sao về lại được ngày xưa!


 


Cái ngày xưa ấy còn bé xíu


Hàng xóm gần nhau lại lại qua


Em- Anh hai đứa hồn nhiên quá


Mỗi bận mưa về lại tắm tiên.



Thấm thoắt vèo qua tháng năm trôi


Duyên phận trời trao đã định rồi


Em- Anh hai đứa về hai ngả


Nhìn mưa thương mãi tuổi thần tiên.


 


VÔ TÌNH


Có tình sao chẳng lại chơi


Để cho ai đợi chơi vơi một mình


Trách ai sao lại vô tình


Để cho ai đợi một mình đơn côi!


 


HAI CON KIẾN


Ngồi bên nhau ngây thơ như trẻ dại


Hái lá thông non em cứ đùa dai


Lá xanh non mà sắc nhọn như gai


Cầm cả nắm dúi má anh đau nhói


 


Tuy đau lắm, anh lờ đi không nói


Dúi nắm lá thông trả lại má em


Xòe bàn tay em mở nắm thông xem


Rồi cười bảo ừ lá thông nhọn thật


 


Bỗng từ đâu chú kiến vàng tất bật


Leo qua chân anh lẩn tránh đi đâu


Em nhoài người nghiêng hẳn cả mái đầu


Chộp chú kiến để chơi như trẻ nhỏ


 


Ngả đầu vai anh em cười nói nhỏ


Bắt kiến vàng cho chúng nó cắn nhau


Anh chỉ mỉm cười không nói câu nào


Bỗng hai đứa giống như hai con kiến!


 


QUÁN NHỎ ĐÊM MƯA


Bình thường thôi một quán nhỏ bên đường


Riêng hai đứa đã trở thành kỷ niệm


Đêm mùa thu đưa em về phố huyện


Hai đứa mình chở nặng một cơn mưa


 


Cái quán bên đường vách đất lá thưa


Mưa nặng hạt mưa tha hồ xối xả


Gió tứ bề hạt mưa bay nghiêng ngả


Hạt mưa nào ướt đẫm áo người thương


 


Ngắm trộm em qua ánh chớp mưa đêm


Em hiện lên giống nàng tiên cá


Đêm mưa mùa thu đã làm nên tất cả


Quán nhỏ nghèo vun đắp một tình yêu.


Phố Còng, Thanh Hóa,1987


Nguồn: Hương đời. NXB Văn học, 2007.

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Bài thơ năm bốn mươi - Vũ Hữu Định 22.10.2019
Một ngày của gã thất tình/ Màu trời cũ/ Quê rượu/ àu núi vẫn xanh/ Những cánh bèo trên sông Đại Ninh - Vũ Hữu Định 22.10.2019
Tới Đại Ninh tìm nhà bạn/ Bến cũ/ Tưởng tượng - Vũ Hữu Định 22.10.2019
Đêm mưa thiếu rượu nhớ Lý Hạ/ Tưởng niệm Đỗ Công Tráng - Vũ Hữu Định 22.10.2019
Rừng hương mật/ Những ngày long đong - Vũ Hữu Định 22.10.2019
Chốn cũ/ Rất lạ - Vũ Hữu Định 22.10.2019
Cất vó chạy rong/ Chẳng hay - Vũ Hữu Định 22.10.2019
Ấp ủ đưa theo những chuyến đi dài/ Bữa rượu cuối năm - Vũ Hữu Định 22.10.2019
Chùm thơ Trần Quang Quý - Trần Quang Quý 19.10.2019
Chùm thơ Du Tử Lê - Du Tử Lê 12.10.2019
xem thêm »