tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 29973052
Truyện ngắn
27.09.2009
Vũ Công Hoan
Chùm tiểu tiểu thuyết (truyện mini) Trung Quốc (1)

Bí mật. Truyện ngắn mini của Trâu Xương Tỷ


Ngay từ bảy giờ sáng, Chu Khả, cán sự mới điều về đã có mặt ở nhà máy. Bởi vì hôm nay phải tổ chức một hoạt động quan trọng đàm phán với nhà buôn nước ngoài về một dự án thu hút đầu tư, anh phải bố trí thỏa đáng phòng họp trước tám giờ. Hôm qua, trước khi ra về, anh đã sắp xếp phòng họp đâu vào đấy. Hôm nay chỉ cần hoàn thiện một số chi tiết.


Chu Khả cứ lau đi lau lại chiếc bàn họp hình bầu dục, cho đến khi bóng loáng không còn một hạt bụi. mới bày một hàng đĩa trái cây trên bàn họp ở vị trí phía đại diện ngoại thương và  đặt lên tấm biển “ ghế khách mời”. Ở khu vực phía đại diện nhà máy, anh cũng bày một dãy đĩa trái cây trên bàn họp và đặt lên tấm biển “ ghế đại diện phía nhà máy”. Rõ ràng phòng họp đã được chia thành hai bộ phận.


Đúng tám giờ, đại diện hai bên đã bước vào phòng họp. Trước tiên Chu Khả mời phái đoàn ngoại thương do ông Gioóc dẫn đầu ngồi vào ghế khách mời một cách lịch sự, sau đó bố trí “ người mình” ngồi vào ghế đối diện, còn bản thân, anh đứng ở một góc phòng họp, sẵn sàng phục vụ hội nghị.


Cuộc hội đàm đã tiến hành rất suôn sẻ, chỉ có điều khi sắp sửa kết thúc, trong phòng họp trở nên rất ồn ào.


Thì ra, hai bên đã nẩy sinh bất đồng vì vấn đề đầu tư vốn. Ông Gioóc cho rằng, đầu tư vốn vào một dự án mà kỹ thuật vẫn chưa hoàn toàn chín muồi, có rủi ro, là lạm dụng vốn hợp tác. Trong khi đó đại điện phía nhà máy lại bày tỏ họ tuyệt đối không lạm dụng tiền vốn, bởi vì dự án này họ cũng đã nhiều lần điều tra, nghiên cứu, phân tích, luận chứng và thí nghiệm bước đầu, cuối cùng mới đi đến xác định. Hai bên bỗng chốc đôi co về vấn đề này.


Chu Khả đang yên tâm lại đâm ra lo lắng.


Mười giờ ba mươi phút, đến giờ giải lao, đại diện hai bên đều ra khỏi phòng họp.


Một lát sau, Chu Khả thấy ông Gioóc cúi đầu, như có suy nghĩ đi vào phòng họp, tiện thể ngồi luôn vào ghế của đại diện phía nhà máy. Chu Khả chưa kịp đến nhắc nhở, ông Gioóc đã cầm ngay “trái cây” trong đĩa hoa quả trước mặt lên ăn.


 Ngay tức khắc, Chu Khả giật nẩy người, trợn mắt há mồm, trông thấy ông Gioóc từ từ đưa “ trái cây” lên miệng…


Y như một pho tượng, Chu Khả đứng trơ trơ tại chỗ. Tuy hoa quả trong đĩa của đại điện phía nhà máy tươi ngon như hoa quả trong đĩa của phái đoàn ngoại thương, nhưng trong đĩa ở phía ghế khách mời đựng hoa quả thật, tỏa mùi thơm sực nức, còn trong đĩa của phía đại diện nhà máy lại xếp toàn hoa quả giả, có màu không có vị, nói trắng phớ ra là các loại hoa quả nhựa. Bởi vì làm rất tinh xảo, hầu như có thể lấy giả làm thật, người ngoài thường không nhận ra thật giả. Chỉ có người trong cuộc mới biết được bí mật này. Cho nên mối lần gặp trường hợp như thế, chẳng ai nói với ai, đại diện phía nhà máy không ai động đến đĩa “trái cây” trước mặt, chỉ có phần nhìn khách ăn. Hôm nay Chu Khả cũng làm như mọi lần, nào ngờ sự việc lại oái oăm như thế!


Quả nhiên, thật không ngờ, ông Gioóc chau mày, cầm “trái cây”đã cho vào mồm chưa kịp cắn trên tay cứ xem đi xem lại, lại nhìn xung quanh. Khi ông nhìn thấy tấm biển “ghế đại diện phía nhà máy” đặt trên bàn họp trước mặt, hình như cũng nhận ra mình đã ngồi sai chỗ. Ông lại nhìn những “ trái cây” bày trong đĩa trước mặt, sau đó đứng lên trở về ngồi xuống chỗ cũ.


Chu Khả mặt xám ngoét.


Lúc này các đại biểu lục tục đi vào phòng họp. Khi mọi người đã vào đủ, ông Gioóc đứng lên, trịnh trọng nói :


- Thưa các ông, tôi đã k‎‎‎‎ý vào bản hợp đồng. Tôi tuyên bố, tôi đồng ý hợp tác với quí nhà máy và tiếp nhận phương án các ông đưa ra. Chúng tôi sẽ chuyển vào sổ tài khoản của quí nhà máy khoản tiền vốn hợp tác đầu tiên theo đúng điều ước trong hợp đồng vào thời gian gần nhất.


Chỉ một câu nói đã làm cho tất cả mọi người ngớ ra không hiểu nổi. Chu Khả đứng một bên cũng bị choáng váng bởi sự thay đổi đột ngột.


Ông Gioóc nói tiếp:


- Một nhà máy đều có thể giữ tiết kiệm trên từng chi tiết nhỏ, chắc chắn sẽ không lạm dụng một xu, cho nên tôi có lý do tin tưởng, hợp tác của chúng ta nhất định sẽ thành công!


      Ông Gioóc vừa nói vừa chỉ tay vào những “ trái cây” trong đĩa hoa quả đối diện.


Các nhân viên khác trong phái đoàn ngoại thương còn chưa hiểu đầu cua tai nheo ra làm sao, nhưng lúc này Chu Khả và đại diện phía nhà máy đều đã kịp phản ứng, bỗng chốc, phòng họp nổi lên những tràng vỗ tay nhiệt liệt...


 


Vũ Công Hoan dịch từ Tiểu tiểu thuyết 2005. Nhà xuất bản Ly Giang. Trung quốc.


Bản gửi www.trieuxuan.info


 


 


BÍ THƯ CHI BỘ HỌ HÁCH. Truyện mini của Hầu Phát Sơn


                                                              


Ngày ấy, bí thư chi bộ họ Hách còn chừa phải là bí thư chi bộ thôn Thạch Miếu. Anh vừa từ quân đội phục viên về. Thấy trong thôn vẫn một nghèo hai trắng, dân làng nghèo rớt mồng tơi vẫn góp nhặt từng quả trứng gà, trứng vịt. Anh liền huỷ bỏ lúa ngô, thử trồng cây thuốc nam. Lúc bấy giờ mọi người còn chờ xem trò cười của anh. Nào ngờ, ba năm sau anh thu hái cây thuốc, đổi về một bó tiền lớn. Rất may việc này được ông chủ tịch huyện họ Vương biết đến (lúc ấy ông Vương còn là bí thư chi bộ thị trấn). Ông Vương nhận thấy anh Hách là một nhân tài, liền bỏ nhiệm anh là bí thư chi bộ thôn Thạch Miếu. Anh Hách nhận chức chưa được bao lâu, ông Vương đã được điều từ thị trấn lên huyện.


Theo tài liệu báo cáo của thị trấn, ông Vương biết hiện nay thôn Thạch Miếu đã xóa đói giảm nghèo, trở nên giầu có đến mức trung bình, ông Vương muốn đến  thăm thôn Thạch Miếu. Xét cho cùng, ông chủ tịch huyện họ Vương là người thân chinh đề bạt anh Hách làm bí thư chi bộ. Nếu báo cáo của thị trấn đúng sự thật, cũng có phần đóng góp của ông. Vậy là ông Vương trong trăm công ngàn việc đã tranh thủ lúc rỗi lẳng lặng đến thôn Thạch Miếu. Ông Vương xuống xe ở đầu thôn.


Lối đi ổ gà lầy lội ngày nào, từ lâu đã được thay bằng con đường bê tông rộng rãi bằng phẳng. Chốc chốc lại có chàng trai cô gái ăn diện rất mốt, phóng xe máy mới lướt qua bên cạnh, kêu đánh rẹt một tiếng. Hai bên đường nhà dân xây tựa lưng vào núi đều là nhà gác ngói xanh hiên trùng. Có gia đình còn dựng máy thu nhận vô tuyến truyền hình từ vệ tinh, nom như chiếc chảo lớn trên nóc nhà.


Đang ở thời điểm cuối xuân, trước cửa nhiều gia đình có những ông bà già ngồi sưởi nắng trên đôn bê tông. Họ ăn mặc gọn gàng, đang tươi cười nói chuyện gì đó. Trước kia thôn Thạch Miếu là thôn nghèo khố có tiếng của thị trấn. Năm nào cũng nhờ chính quyền cứu tế. Dân bản quanh năm chỉ trông vào một chút ruộng khoán cằn cỗi, ăn chẳng được no. Ngày ấy nhà nào cũng ở nhà hầm ẩm thấp rách nát, ban đêm thắp đèn dầu hỏa.


Sự thay đổi đúng là long trời chuyển đất! Từ đáy lòng,ông Vương thốt lên cảm động khảng khái.


Vẻ mặt tươi rói, ông chủ tịch huyện vừa đi vừa ngắm. Đột nhiên một ngôi nhà rách nát lọt vào mắt ông. Trong sân phơi quần áo, chứng tỏ có người đang ở. Phải chăng là một gia đình trong diện năm đối tượng được bảo hộ ( cô đơn, góa bụa, bệnh tật, tàn phế, già nua - ND). Nhưng thôn Thạch Miếu có nhà dưỡng lão kia mà! Do dự một lát, ông Vương liền đi vào nhà.


Đẩy cánh cổng tre khép hờ, ông Vương nhìn thấy một phụ nữ nhà quê trên bốn mươi tuổi đang hùng hục vò quần áo trên tấm đá. Nét mặt chị xanh xao. Tuy ăn mặc xuyềnh xoàng, nhưng toàn thân từ trên xuống dưới đều toát lên sức nhanh nhẹn thanh thoát. Trong nhà không bày những phương tiện đáng có của một gia đình có mức sống trung bình, song cũng sạch sẽ. Thấy ông Vương vào nhà, chị nông dân vội vàng ngừng tay giặt, cười một cách không tự nhiên, coi như lời chào hỏi.


Ông Vương hòa nhã hỏi, đây là nhà chị hay nhà mẹ đẻ chị?


Chị nông dân chớp chớp mắt, do dự đáp, nhà em.


Ông chủ tịch huyện liền hỏi vòng vo, bí thư chi bộ Hách là người như thế nào?


Không ngờ chị chủ nhà sa sầm nét mặt nói, anh ấy tệ lắm, không có lương tâm, hãy để chó moi tim móc ruột anh ấy ra mà ăn.


Ông Vương bỗng ngẩn người, trong nháy mắt đầu óc trống rỗng. Lần đầu tiên ông nghe thấy ‎‎ý kiến phản diện về bí thư chi bộ Hách. Tuy nói ai cũng chứng kiến tận mắt sự thay đổi của thôn Thạch Miếu, nhưng có lẽ nào bí thư chi bộ Hách không chịu nổi sự cám giỗ, cũng tham nhũng hủ hóa? Nghĩ vậy ông Vương nói thẳng, ai cũng khen bí thư chi bộ Hách tốt, tại sao chị lại chê anh ấy xấu?


Chị nông dân sị mặt ra lâu lắm mới nói nguyên do. Chị nói, dưới sự dẫn dắt của anh Hách, dân chúng đều giầu lên, giầu đến nỗi chảy mỡ, dỡ nhà hầm, xây nhà gác.Còn nhà em thì sao? Các gia đình khác đều xem vô tuyến truyền hình màu cỡ lớn 29 in, nhà em ngay đến chiếc ti vi đen trắng cũng không có…


Phải rồi, thôn Thạch Miếu đều có mức sống trung bình, tại sao còn có hộ nghèo? Ông chủ tịch huyện chau mày hỏi, tôi thấy chị cũng không phải người lười biếng, bí thư chi bộ Hách cũng không giúp đỡ chị hay sao?


Chị nông dân cười gượng trả lời, anh Hách không giúp tôi cũng dễ hiểu, nhưng anh ấy là hạt bông đã không ép ra dầu lại còn bám dầu, vơ vét thêm của em, bác bảo như thế có bực không kia chứ?


Thẫn thờ một lát ông Vương hỏi, vơ vét gì của chị?


Chị nông dân bực tức nói, mấy năm trước em vất vả quần quật thu hái hai mẫu cây thuốc nam, chuẩn bị một ít tiền nuôi dê. Nào ngờ, tiền chưa cầm nóng tay, anh Hách đã động viên em đem tiền bán cây thuốc cho trường tiểu học. Anh ấy bảo trường học mưa dột, nếu không sửa chữa kịp thời sẽ xảy ra tai nạn. Em vốn mềm lòng, không chịu nổi những lời nói đi nói lại ngon ngọt của anh ấy đã làm theo…Dù sao em cũng là quả thị mềm, anh ấy muốn bóp thì bóp.


Mặt đanh lại, ông Vương hỏi, việc này có thật không?


Chị nông dân bực tức nói, em dối bác làm gì? Trước kia trong thôn có cụ hai Vương thuộc diện năm đối tượng bảo hộ bị ốm nằm ở nhà chờ lĩnh tiền chữa bệnh, anh Hách tệ lắm, lại động viên em quyên góp tiền, có mười đồng bán trứng gà em đưa ra, anh ấy còn chê ít…Chị nông dân vừa nói vừa xụt xịt khóc.


Đâu có cái lý ấy! Ông Vương chủ tịch huyện đùng đùng nổi giận hỏi, nhà bí thư chi bộ Hách ở đâu? Tôi đi tìm anh ta!


Chị nông dân lau nước mắt trên mặt, có vẻ ngắc ngứ nói, đây chính là nhà anh Hách… Em là vợ anh ấy.


 


Ông Vương bỗng vỡ lẽ. Ông nghĩ bụng thảo nào trông ngôi nhà này quen quen.


Vợ bí thư chi bộ Hách thở dài nói, mấy năm nay anh ấy lo ngày lo đêm vì công việc trong thôn, đến chai mỡ trong nhà bị đổ cũng không thèm dựng lên…Một mình em lo không xuể, cây thuốc nam trồng cũng bỏ hoang. Kiếm được vài đồng từ chỗ khác, anh ấy cũng nẫng đi cho thôn….Bác bảo, vậy thì nhà em bì thế nào được với nhà người ta?


Một cảm giác không thể diễn tả cứ cuộn lên trong lòng ông Vương. Mũi   ông hơi cay cay.


 


Vũ Công Hoan dịch từ Tiểu tiểu thuyết 2005. Nhà xuất bản Ly Giang. Trung quốc.


Bản gửi www.trieuxuan.info


 


 


 


 


BỨC TRANH KHOẢ THÂN. Truyện mini của Lãnh Ngưng


Trọng Dị là tiến sĩ mỹ học. Khi giảng bài trên bục, bài nào anh cũng thao thao bất tuyệt, thể hiện một cách hết sức sinh động phong độ học giả phi thường.


Nữ sinh ngấm ngầm liếc mắt đưa tình và gửi thư tình cho tiến sĩ Trọng  Dị nhiều không biết bao nhiêu mà kể. Nhưng được biết, trong số rất đông người cạnh tranh, từ lâu Trọng Dị chỉ lọt mắt Tư Nhu, một nữ nghiên cứu sinh của khoa nghệ thuật. Cảm nhận của mọi người tương đối giống nhau, ai cũng không thể không thán phục hai người. Bởi vì họ biết, xét về sắc đẹp và khí chất, không ai sánh nỏi Tư Nhu, mà vẻ đẹp mê hồn của Tư Nhu chỉ có Trọng Dị mới xứng đáng.


Sau khi cưới hai người sống vô cùng hạnh phúc, Tư Nhu bỏ học, dưới sự quan tâm yêu mến của Trọng Dị, chị vẫn giữ vẻ khiêm nhường thầm lặng “phu xướng phụ tuỳ”.Nhưng Trọng Dị tuyệt đối không cấm cố vợ yêu quí trong phạm vi gia đình nhỏ hẹp. Là tiến sĩ mỹ học, đương nhiên anh biết tăng thêm niềm vui nghệ thuật trong cuộc sống đạm bạc đời thường. Cứ cách một thời gian anh lại dẫn vợ yêu đi thưởng thức âm nhạc, chơi bóng bolinh, hoặc đi du lịch…


Một lần, Trọng Dị và Tư Nhu đi xem triển lãm tranh, những nhân vật phong cảnh bị cố định trong khung tranh, qua bình luận của tiến sĩ Trọng Dị, hình như mỗi bức tranh đều gợi lại sức hấp dẫn nghệ thuật thần kỳ hơn. Tư Nhu chìm đắm vào trong đó, bỗng nẩy sinh cảm giác như tắm trong mưa giữa đại hạn.


Trước bức tranh khoả thân, Trọng Dị chợt ngừng giảng giải.


Người đàn bà khoả thân đứng cao vời vợi trước tầm nhìn của đám đông. Có lẽ xuất phát từ nhu cầu nào đó, đã xử lý hơi mờ mờ khuôn mặt, nhưng cơ thể nây nây mịn màng trắng như ngọc như ngà cùng với bóng tối phơn phớt hồng, càng có thể khiến người ta cảm nhận sự rạo rực ấm nóng chân thực.


Xin ngài nhận xét lại bức tranh này.


Có người nôn nóng đã sốt sắng đề nghị .


Trọng Dị lắc đầu, cố tình ra vẻ do dự, nói một tiếng:


- Đẹp quá, không nói được gì hơn. Anh ngắm nhìn bức tranh, lại liếc nhìn vợ yêu, lùi mấy bước nói một cách nghi hoặc:


- Lạ quá nhỉ! Tại sao mình cảm thấy người trong tranh này rất quen?


Tư Nhu bước tới ghé vào tai chồng khẽ nói:


Anh nói đúng, người trong tranh chính là em.


Trọng Dị ngạc nhiên hít một hơi, hai mắt chằm chằm nhìn bức tranh, cái yết hầu ở cổ cứ lên lên xuống xuống liên tục. Anh lẩm bẩm nói một mình:


Thật là … không thể tưởng tượng.


Chuyện này được Trọng Dị đem từ triển lãm tranh về nhà. Bằng giọng điệu vui thú, anh nói với vợ yêu:


- Em rất biết giữ bí mật, không ngờ em còn đi làm người mẫu cho người khác.


Tư Nhu trả lời rất thông thoáng:


- Có gì đâu, anh đừng quên em trước kia đã từng là sinh viên của khoa nghệ thuật.


Trọng Dị suy nghĩ rồi bảo:


- Anh quen hoạ sĩ vẽ tranh cho em, con người này bia miệng không hay. Nhưng bức tranh ấy đúng là tinh phẩm, đẹp vô cùng. Anh sẽ tìm cách mua nó về.


Tư Nhu không để tâm lắm việc này, còn Trọng Dị thì đích thân đi tìm vị họa sĩ kia. Vốn cứ tưởng thông qua trao đổi hữu hảo sẽ giải quyết thuận lợi. Không ngờ vị hoạ sĩ nói bức tranh ấy còn phải tham dự triển lãm lưu động ở nơi khác, rất khó xác định bao giờ bán lại. Vì sợ giữa đường có người mua mất bức tranh này, Trọng Dị đã phải rong ruổi đi cùng hoạ sĩ đến mấy thành phố từ nam đến bắc. Chờ đến cuối năm, kết thúc triển lãm, vị hoạ sĩ kia trả lời dứt khoát mình phải cất giữ bức tranh này, không định bán nữa.


Lặn lội vất vả già nửa năm, kết quả trở về tay không, Trọng Dị đã ăn không ngon ngủ không yên vì việc này.


Thấy chồng cố chấp như vậy, Tư Nhu nghĩ ra một cách triết trung:


- Anh đã thích như thế, được cái hình thể em vẫn chưa thay đổi, hay là mời người lại vẽ một bức?


- Không! - Trọng Dị gân cổ nói:


- Có một bức ấy đủ rồi! Em là người anh yêu nhất, tuyệt đối không thể lại…


 


Trọng Dị không giải thích thêm nữa, trái lại chằm chằm nhìn Tư Nhu, lẩm bẩm nói một cách si mê:


- Thật là quá đẹp…


Tư Nhu vừa cảm thấy được sủng ái đâm ra lo sợ, lại bị ánh mắt “xuyên thấu “của chồng nhìn như đóng đinh có vẻ hoảng hốt.


Để có được bức tranh, tiến sĩ Trọng Dị dốc hết tâm tư đi gặp nhân vật quan trọng của chính quyền, nhờ vả cả danh nhân xã hội đi giúp mình thuyết phục vị hoạ sĩ kia, thậm chí không tiếc bỏ ra hai tranh chữ và một chiếc nghiên cổ cất giữ trong nhà, lại cộng thêm một khoản tiền mặt khiến ai cũng phải chà chà tặc lưỡi xuýt xoa. Cuối cùng đã khiến vị họa sĩ động lòng và rút cuộc đã mua về bức tranh đó.


Thấy chồng hết sức cung kính quì lạy bức tranh, Tư Nhu đề nghị nên ăn khao chúc mừng. Chị chủ động đi mua sắm. Sau ba mươi phút, Tư Nhu mở cửa nhà, một đám khói đặc khịt xộc thẳng vào mũi. Chị vội vàng đi vào bếp, bất chợt hết sức ngạc nhiên: Chỉ thấy Trọng Dị đứng trước bếp lò khói lửa mù mịt, đang đốt dải vải tranh màu sắc cuối cùng, lại nhìn bức tranh kia -  chỉ còn  mỗi chiếc khung trơ trọi!


- Anh…anh làm gì thế?


- Ha ha, bây giờ ổn rồi, tất cả đều kết thúc!


Tiến sĩ mỹ học quay mặt bám đầy ố bẩn, nói với vợ bằng giọng đời thường khản đặc:


- Còn không hiểu hay sao? Em là vợ anh! Tại sao anh lại để kẻ khác tuỳ tiện ngắm nhìn thân thể loã lồ của em?


 Chiếc làn đồ ăn trong tay Tư Nhu bỗng rơi bịch xuống đất. Các loại thức ăn vung vãi tứ phía. Từ trong một chai rượu vỡ tan, rượu đỏ như máu tươi từ từ chảy loang ra nền nhà …


Vũ Công Hoan dịch từ Tiểu tiểu thuyết 2005. Nhà xuất bản Ly Giang. Trung quốc.


Bản gửi www.trieuxuan.info


 

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Vũ nữ Ba Lê - Olga Tokarczuk 15.10.2019
Người đàn bà xấu nhất hành tinh - Olga Tokarczuk 15.10.2019
Người cha anh hùng của nữ thủy thần Undine - Heinrich Böll 11.09.2019
Mùi vị bánh mì - Heinrich Böll 11.09.2019
Cuộc đời trôi nổi của cái tách không quai - Heinrich Böll 11.09.2019
Chuyện đời của một trí thức - Vũ Hạnh 11.09.2019
Người chồng của vợ tôi - Vũ Hạnh 11.09.2019
Ăn Tết với một người điên - Vũ Hạnh 11.09.2019
Cho nó có đạo đức - Lê Mai 06.09.2019
Nhốt gió - Bình Nguyên Lộc 22.08.2019
xem thêm »