tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30561933
Tiểu thuyết
23.09.2009
A. Dumas
Hai mươi năm sau

– Mẹ kiếp! – Anh kêu lên với cái giọng Gascon của mình.


Nghe tiếng kêu ấy, địch thủ của anh nhảy lùi lại đằng sau, và nghiêng cái đầu trần cố phân biệt qua màn đêm khuôn mặt của D’Artagnan.


Về phần D’Artagnan, sợ có một sự nghi binh, anh đứng ở thế phòng ngự.


Porthos nói với địch thủ của mình:


– Hãy coi chừng, tôi còn hai khẩu súng đã nạp đạn.


– Thêm lý do để anh có thể bắn trước, – địch thủ đáp.


Porthos bắn luôn, hai đấu thủ kia cùng kêu lên.


– Athos! – D’Artagnan gọi.


– D’Artagnan! – Athos gọi.


Athos nâng kiếm lên; D’Artagnan hạ kiếm xuống.


– Aramis? – Athos kêu lên, – Đừng bắn!


– A! A! Cậu đấy à, Aramis? – Porthos nói.


Và anh quẳng sung đi.


Aramis bỏ súng vào bao và nhét gươm vào vỏ.


Athos giơ tay ra phía D’Artagnan mà nói.


– Con trai của tôi!


Đó là cái tiếng ngày xưa anh thường gọi D’Artagnan trong những lúc âu yếm.


– Athos ơi! – D’Artagnan vặn vẹo bàn tay anh và nói, – anh bảo vệ ông ta à? Còn tôi thì đã thề rằng sẽ mang ông ta về hoặc sống hoặc chết? Ôi! Tôi bị mất thể diện rồi!


Athos phanh ngực mình ra và bảo:


– Hãy giết tôi đi, nếu như danh dự của cậu cần thiết đến cái chết của tôi.


– Ôi khốn khổ thân tôi! Khốn khổ thân tôi – D’Artagnan kêu la. – Ở trên đời này chỉ có một người có thể ngăn cản tôi; và chắc hẳn là định mệnh đã đặt người ấy trên con đường tôi đi. A! Tôi sẽ nói với giáo chủ thế nào bây giờ?


Một giọng nói át cả chiến trường đáp lại:


– Này ông! Ông hãy nói với giáo chủ rằng ông ta đã cử đi để chống lại tôi, hai người duy nhất có thể quật ngã bốn người, đánh giáp lá cà mà không phân thắng bại với bá tước De la Fère và hiệp sĩ D’Herblay, và chỉ đầu hàng trước năm chục người thôi.


– Hoàng thân! – Athos và Aramis cùng kêu lên và làm một cử chỉ tiết lộ quận công De Beaufort, còn D’Artagnan và Porthos lùi một bước lại phía sau.


– Năm mươi kỵ sĩ – D’Artagnan và Porthos lẩm bẩm.


– Các ông hãy nhìn xung quanh xem, nếu như các ông còn hoài nghi. – Quận công nói.


D’Artagnan và Porthos nhìn quanh mình; quả thật các anh đang hoàn toan bị vây chặt giữa một toán người cưỡi ngựa. Quận công nói tiếp:


– Nghe tiếng các ông đánh nhau, tôi cứ tưởng các ông có hai chục người, và tôi trở ra với tất cả những người đi theo tôi, vì chạy trốn mãi cũng chán, va cũng thèm đến lượt mình tuốt kiếm ra một chút. Không ngờ các ông chỉ có hai người.


– Đúng đấy, thưa Đức ông, – Athos nói, – nhưng ngài đã nói, hai người bằng hai mươi người.


– Nào, các ông, nộp kiếm đi! – Quận công bảo.


– Nộp kiếm của chúng tôi ư? – D’Artagnan ngẩng đầu lên và hỏi lại, anh nói, – nộp kiếm của chúng tôi ư? Không bao giờ!


– Không bao giờ! – Porthos cũng nói.


Mấy người trong đám đông động đậy.


– Đức ông đợi một chút, – Athos nói, – cho tôi xin nói đôi lời.


Và anh đến gần hoàng thân, ông ta cúi xuống và nghe anh nói thầm mấy câu.


– Xin tùy ý bá tước, – hoàng thân nói, – tôi chịu ơn ông quá nhiều, nên không thể từ chối điều thỉnh cầu đầu tiên của ông.


Rồi hoàng thân bảo những người tùy tùng của mình:


– Các ông hãy giãn ra. Còn các ông D’Artagnan và Du Vallon, các ông được tự do.


Mệnh lệnh lập tức được thi hành, và D’Artagnan cùng Porthos thấy mình là trung tâm của một vòng tròn rộng rãi.


– Bây giờ, D’Herblay hãy xuống ngựa và đến đây, – Athos nói.


Aramis xuống và đến gần Porthos, còn Athos đến gần D’Artagnan. Thế là cả bốn người lại đoàn tụ.


– Các bạn ơi, – Athos nói, – các ban có tiếc là chưa đổ máu của chúng ta không?


– Không. – D’Artagnan đáp, – tôi tiếc là trông thấy chúng mình chống lại nhau mà từ xưa chúng ta đoàn kết là thế? Tôi tiếc rằng chúng ta gặp nhau ở hai phe đối lập. Ôi! Chúng ta sẽ chẳng còn làm nên trò trống gì nữa!


– Ôi lạy Chúa! Thôi, thế là hết! – Porthos nói.


– Thế thì, hãy đi với tôi, – Aramis nói.


– Đừng nói vậy, D’Herblay! – Athos bảo, – không ai lại đưa ra những đề nghị như thế với những người như các ông đây. Nếu các ông ấy vào phe Mazarin tức là ý thức của các ông đã thúc đẩy các ông về phía ấy; cũng như ý thức của chúng ta đã thúc đẩy chúng ta về phía các hoàng thân.


– Trong khi chờ đợi, chúng ta là kẻ thù của nhau còn gì, – Porthos nói: – Mẹ kiếp! Có ai ngờ như thế này bao giờ không?


D’Artagnan không nói gì, mà buông một tiếng thở dài.


Athos nhìn hai bạn và nắm lấy tay họ.


– Các ông ơi, – anh nói, – việc này nghiêm trọng lắm, và lòng tôi đau đớn như các ông đâm nát nó ra.


– Phải, chúng ta đã xa cách nhau, đó là sự thật hiển nhiên, sự thật đáng buồn; song chúng ta chưa hề tuyên chiến với nhau; có thể chúng ta sẽ đưa ra những điều kiện, một cuộc hội đàm cuối cùng là rất cần thiết.


– Về phần tôi, tôi đòi hỏi cuộc họp đó, – Aramis nói.


– Tôi chấp nhận, – D’Artagnan nói, vẻ hãnh diện.


Porthos cúi đầu tỏ vẻ tán thành.


– Vậy ta hẹn nhau, – Athos nói, – Ở một nơi thuận tiện với tất cả chúng ta, và trong một cuộc hội kiến cuối cùng, chúng ta qui định dứt khoát lập trường và thái độ mà chúng ta phải giữ và cư xử đối với nhau.


– Được! – Ba người kia đều nói.


– Thế các ban tán đồng với tôi chứ? – Athos hỏi.


– Hoàn toàn.


– Vậy ở đâu?


– Quảng trường Hoàng gia có tiện không? – D’Artagnan hỏi.


– Ở Paris ư?


– Ừ.


Athos và Aramis nhìn nhau. Aramis gật dầu.


– Được rồi, Quảng trường Hoàng gia.


– Thế bao giờ?


– Tối mai, nếu anh muốn.


– Anh có trở về không?


– Có.


– Mấy giờ?


– Mười giờ tối, được chứ?


– Hay lắm.


– Từ đấy, – Athos nói, – sẽ ra vấn đề hòa bình hay chiến tranh, nhưng ít nhất danh dự của chúng ta được cứu vãn, cac bạn ạ.


– Than ôi! – D’Artagnan lẩm bẩm, – danh dự người lính của chúng ta bị mất.


– Này, D’Artagnan ơi, – Athos nghiêm trang nói, – tôi thề rằng cậu đã làm tôi đau lòng thấy cậu nghĩ đến điều ấy trong khi tôi nghĩ đến một điều là chúng ta đã chạm kiếm đánh lại nhau. Phải, – anh vừa đau khổ lắc đầu vừa nói tiếp, – phải đó, tai họa rơi vào chúng ta, lại đây Aramis.


– Còn chúng ta, Porthos ơi, – D’Artagnan nói, – chúng ta hãy mang nỗi nhục của mình về cho tể tướng.


– Và nhất là nói với lão ta rằng tôi không đến nỗi quá già để làm một con người hành động.


Một tiếng nói cất lên, và D’Artagnan nhận ra tiếng Rochefort.


– Này, các ông, tôi có thể làm được chút việc gì cho các ông? – Hoàng thân nói.


– Thưa Đức ông, làm chứng cho những gì chúng tôi đã làm và có thể làm được.


– Yên tâm, điều ấy sẽ được thực hiện. Xin tạm biệt các ông; sau một thời gian nữa chúng ta sẽ gặp lại nhau, tôi hy vọng như vậy, ở giáp Paris, và có khi ở ngay thành phố Paris nữa, và lúc ấy các ông có thể phục thù.


Nói xong, quận công giơ tay chào, cho ngựa phi nước đại cùng với đoàn tùy tùng biến vào trong bóng đêm, tiếng họ tan vào trong không trung.


Còn lại có D’Artagnan và Porthos trên đường cái lớn cùng với một người tay dắt hai con ngựa.


– Ô! Ai thế này? – D’Artagnan kêu lên, – Grimaud đấy phải không?


– Grimaud! – Porthos nói.


Grimaud ra hiệu với hai người bạn là họ không lầm.


– Ngựa của ai thế? – D’Artagnan hỏi.


– Ai cho chúng tôi? – Porthos hỏi.


– Bá tước De la Fère.


– Athos, Athos! – D’Artagnan lẩm bẩm, – anh nghĩ tới mọi điều, anh thực sự là một nhà quí tộc.


– Hay quá! – Porthos nói, – tôi đã sợ là phải cuốc bộ.


Và anh nhảy lên yên. D’Artagnan đã lên yên rồi.


– Bây giờ bác đi đâu? – D’Artagnan hỏi. – Bác từ giã chủ bác à?


– Vâng, – Grimaud đáp, – tôi đi theo tử tước De Bragelonne đến đội quân ở Flandre.


Rồi họ im lặng đi mấy bước trên con đường lớn về phía Paris; nhưng bỗng nhiên họ nghe thấy những tiếng than vãn như vọng từ một cái hào.


– Cái gì thế? – D’Artagnan hỏi.


– Mouston đấy! – Porthos nói.


– Phải đấy, thưa ông, tôi đây; – một tiếng nói ai oán cất lên, trong khi một cái bóng đứng lên trên bờ đường.


Porthos, chạy ngay tới viên quản gia của mình mà anh thật sự yêu mến. Anh hỏi:


– Cậu bị thương có nguy hiểm không hả Mouston thân mến của tôi?


– Mouston à? – Grimaud giương đôi mắt kinh ngạc mà thốt lên.


– Thưa ông, tôi không thấy là nguy hiểm đâu, nhưng vết thương rất là khó chịu.


– Thế cậu không lên ngựa được à?


– Trời ơi, ông bảo tôi cái gì vậy!


– Cậu đi bộ được không?


– Tôi sẽ cố, cho đến ngôi nhà đầu tiên.


– Làm thế nào bây giờ? – D’Artagnan nói. – Mà chúng ta phải trở về Paris ngay.


– Tôi xin đảm nhiệm Mouston, – Grimaud nói.


– Cảm ơn Grimaud của tôi! – Porthos nói.


Grimaud đặt chân xuống đất và giơ tay ra đỡ người bạn cũ của mình, anh đón bác mà nước mắt lưng tròng.


Grimaud không thể hiểu đích xác rằng những giọt nước mắt ấy là do vui mừng gặp lại bác hay là do vết thương đau quá gây nên.


Còn D’Artagnan và Porthos lặng lẽ tiếp tục con đường trở về Paris.


Ba giờ sau có một người như kiểu phu trạm mình cuốn đầy bụi vượt qua họ; đó là người do quận công sai mang đến cho tể tướng một bức thư như quận công đã hứa, chứng nhận những điều mà Porthos và D’Artagnan đã làm.


Mazarin trải qua một đêm thật tệ hại khi nhận được thư ấy, trong đó hoàng thân đích thân báo rằng mình đã tự do và sẽ tiến hành một cuộc tử chiến chống lại lão.


Tể tướng đọc đi đọc lại mấy lần rồi gấp thư lại và bỏ vào túi. Ông nói:


– Điều an ủi ta là dù D’Artagnan đã bắt hụt hoàng thân, ít ra khi đuổi theo lão ta, hắn đã đè nát Broussel. Dứt khoát tên Gascon là một người quí giá và trong tất cả những cái vụng về của hắn, hắn cũng giúp ích cho ta.


Giáo chủ ý muốn nói đến cái người mà D’Artagnan đã xô ngã ở góc nghĩa trang Saint-Jean Paris, và đấy chẳng phải ai khác là ông tham nghị Broussel.


29.

Bốn bạn sửa soạn gặp lại nhau


Ngồi trong sân khách sạn Con Dê Cái Nhỏ, Porthos trông thấy D’Artagnan từ Cung giáo chủ trở về, mặt dài thuỗn ra và nhăn nhăn nhó nhó. Anh hỏi.


– Thế nào, D’Artagnan trung hậu của tôi ơi, ông ta tiếp đãi cậu tồi lắm phải không?


– Thực tình là thế đấy! Người gì mà như lợn ấy! Cậu đang làm gì thế, Porthos?


– À, cậu thấy đó, tôi chấm bánh qui vào một cốc rượu vang Tây Ban Nha. Cậu cũng làm như vậy đi.


– Cậu nói phải. Gimblou, một cốc đầy!


Tên hầu bàn được gọi bằng cái tên du dương ấy mang cốc rượu đến, và D’Artagnan ngồi xuống bên cạnh bạn.


– Chuyện ấy diễn ra như thế nào?


– Ôi dào! Cậu biết đây, nói gần nói xa chẳng qua nói thật. Tôi bước vào, ông ta nguýt mắt nhìn tôi; tôi nhún vai và nói:


“Thế đấy! Thưa Đức ông, chúng tôi chẳng phải là những người mạnh hơn”.


“– Phải, tôi biết cả rồi, nhưng hãy kể chi tiết cho tôi nghe.


– Porthos, cậu hiểu rằng tôi không thể kể chi tiết mà không nói ra tên các bạn chúng ta, mà nói tên họ ra là làm hại họ.


“– Mẹ kiếp! Thưa Đức ông, – tôi nói, – họ những năm mươi người mà chúng tôi chỉ có hai.


“– Ừ, nhưng điều đó không ngăn cản có những phát súng bắn lẫn nhau, theo như tôi nghe nói lại, – ông ta nói”.


“– Sự thực là, bên này bên kia đều có vài loạt đạn nổ”.


“– Thế nhưng thanh kiếm đã trông thấy ánh mặt trời chứ? – Ông ta nói thêm.


“– Nghĩa là ban đêm ạ, thưa Đức ông.


“– Ái chà! Tôi tuởng ông là Gascon cơ mà, ông bạn thân mến?


“– Tôi chỉ là Gascon khi tôi thành công thôi, thưa Đức ông.


“Câu trả lời làm vừa lòng ông ta, vì ông ta bật cười, ông ta nói tiếp:


“– Điều đó dạy tôi là phải cho các lính vệ những con ngựa tốt hơn, bởi vì nếu như họ đuổi kịp các ông và mỗi người đều có thể làm được như ông và bạn của ông, thì có thể ông đã giữ đúng lơi hứa và mang hắn về đây hoặc chết hoặc sống”.


– Ơ này! Nếu chuyện như vậy thì tôi thấy cũng chẳng đến nỗi dở đâu, – Porthos nói.


– Ồ, Lạy Chúa! Không đâu, bạn thân mến ơi, đó chỉ là một cách nói thôi. – Rồi D’Artagnan bất chợt nói: – Không thể tưởng tượng được, những cái bánh qui này hút mật ghê thật! Cứ như là những miếng bọt biển ấy! Gimblou đâu, một chai nữa!


Chai rượu được mang đến rất nhanh chứng tỏ anh được cửa hàng kính nể như thế nào. Anh nói tiếp:


– Cho nên lúc tôi cáo lui, thì ông ta gọi lại. Ông ta hỏi tôi:


“– Các ông có ba con ngựa bị chết hoặc bầm máu chân phải không?


“– Vâng, thưa Đức ông.


“– Chúng đáng giá bao nhiêu?


– Ấy – Porthos nói, – tôi thấy có lẽ là một dịp khá tốt đấy chứ!


– Một nghìn pistole, – tôi trả lời.


– Một nghìn pistole? – Porthos kêu lên. – Ồ, ồ! Nhiều quá đấy; nếu ông ta sành về ngựa, chắc ông ta phải mặc cả.


– Thực tình là lão ta muốn mặc cả lắm đấy, cái lão đê tiện ấy, vì lão nhảy bật lên một cái kinh khủng và nhìn tôi trừng trừng. Tôi cũng nhìn lại, lão hiểu ra và thò tay vào tủ lão lấy phiếu ra nhà băng Lyon.


– Để lĩnh một nghìn pistole à?


         Một nghìn pistole chẵn, không thêm một đồng nào; cái lão keo kiệt ấy!


(còn tiếp)


Nguồn: Hai mươi năm sau. Tiểu thuyết của A. Dumas. Anh Vũ dịch. NXB Văn học in lần thứ ba, 2009 (sắp phát hành).


www.trieuxuan.info

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
45.
46.
47.
48.
49.
50.
51.
52.
53.
54.
55.
56.
57.
58.
59.
60.
61.
62.
63.
64.
65.
66.
67.
68.
69.
70.
71.
72.
73.
74.
75.
76.
77.
78.
79.
80.
81.
82.
83.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 10.12.2019
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 10.12.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 10.12.2019
Cơ may thứ hai - Constant Virgil Gheorghiu 07.12.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 07.12.2019
Trăm năm cô đơn - Gabriel Garcia Marquez 06.12.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 05.12.2019
Trên sa mạc và trong rừng thẳm - Henryk Sienkiewicz 05.12.2019
Chiến tranh và Hòa bình - Liep Nicôlaievich Tônxtoi 05.12.2019
Đường công danh của Nikodema Dyzmy - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 02.12.2019
xem thêm »