tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30476826
Tiểu thuyết
15.08.2009
A. Dumas
Hai mươi năm sau

Cả ba người đi trong đêm tối lặng im như những bóng ma. Đến một chỗ đường ngoặt, họ trông thấy một ánh lửa ở giữa lùm cây.


– Nhà kia rồi! – D’Artagnan khẽ nói. – Porthos, cậu cứ để mặc mình và làm theo nhé. Họ luồn lách từ cây này sang cây khác và đến cách nhà hai mươi bước mà không ai nhìn thấy. Đến đó, nhờ có ngọn đèn treo ở nhà kho, họ nhận ra bốn con ngựa rất đẹp mã. Một tên đầy tớ đang băng cho chúng.


Bên cạnh là đống yên cương.


D’Artagnan bước sấn tới và ra hiệu cho hai đồng đội đứng sau mình mấy bước.


– Tôi muốn mua những con ngựa này, – anh bảo.


Tên này quay lại, kinh ngạc nhưng chẳng nói chẳng rằng. D’Artagnan quát:


– Mày không thấy à, đồ vô lại?


– Có chứ, – tên này đáp.


– Tại sao mày không trả lời.


– Bởi vì ngựa này không phải để bán.


– Thế thì lấy đi vậy, – D’Artagnan nói.


Và anh đặt tay lên con ngựa gần nhất. Hai đồng đội đồng thời làm theo anh.


– Ấy các ông ơi! – Tên hầu la lên – Chúng vừa mới chạy sáu dặm mà vừa mới tháo yên cương chưa được nửa giờ.


– Nghỉ nửa giờ là đủ rồi, – D’Artagnan nói, – và chúng chỉ càng thêm hăng thôi.


Tên coi ngựa gọi người ra giúp mình. Một người kiểu như quản lý ra đúng vào lúc D’Artagnan và đồng đội đặt yên lên lưng ngựa.


Viên quản lý toan to tiếng.


– Bạn thân mến ơi, – D’Artagnan nói, – nếu anh kêu một tiếng, tôi bắn vỡ sọ anh ra.


Và anh trỏ cái nòng súng ngắn mà anh đặt ngay dưới cánh tay để tiếp tục công việc.


– Nhưng ông ơi, – viên quản lý nói, – Ông có biết rằng những con ngựa này là của ông De Montbazon không?


– Càng hay, – D’Artagnan nói, – như vậy chắc hẳn phải là ngựa tốt.


Viên quản lý lùi dần mấy bước toan ra cửa và nói:


– Này ông, tôi xin báo trước là tôi sẽ gọi người nhà ra.


– Và tôi cũng sẽ gọi người của tôi, – D’Artagnan nói, – tôi là trung úy ngự lâm quân của nhà vua, tôi có mười lính đi theo, và này, anh có nghe thấy họ đang phi không? Ta xem nào.


Người ta chẳng nghe thấy gì hết, nhưng viên quản lý sợ rằng nghe thấy thật.


– Xong chưa, Porthos? – D’Artagnan hỏi.


– Tôi xong rồi.


– Còn cậu, Mouston.


– Tôi cũng vậy.


– Thế thì ta lên ngựa và đi thôi.


– Cứu tôi vơi! – Viên quản lý kêu: – Cứu tôi với, các đầy tớ và súng ống ra đây.


– Lên đường! – D’Artagnan bảo, – sẽ có nổ súng.


Và cả ba người phi như gió.


– Cứu tôi với! – Viên quản lý gào lên, trong khi tên coi ngựa chạy sang toa nhà bên cạnh.


D’Artagnan cười phá ra và bảo:


– Cẩn thận không có lại bắn vào ngựa của chúng mày đấy.


– Bắn! – Viên quản lý đáp lại.


Một ánh sáng như tia chớp soi sáng đường; rồi đồng thời với tiếng nổ, ba người kỵ sĩ nghe tiếng đạn réo và tan đi trong không trung.


– Chúng bắn như những tên hầu, – Porthos nói, – Thời ông De Richelieu, người ta bắn khá hơn. Cậu còn nhớ con đường Crèvecoeur không, Mouston?


– A, ông ơi, cái mông bên phải nay van còn đau.


– D’Artagnan ơi, cậu có chắc là đuổi đúng đường không? – Porthos hỏi.


– Mẹ kiếp! Cậu không nghe thấy họ nói gì à?


– Nói gì cơ?


– Rằng những con ngựa này là của ông De Montbazon.


– Thế thì sao?


– Ông De Montbazon là chồng bà De Montbazon.


– Sao nữa?


– Mà bà De Montbazon lại là tình nhân của ông De Beaufort.


– A! Mình hiểu rồi, – Porthos nói, – bà ta đã xếp đặt các trạm thay ngựa.


– Đúng thế.


– Và chúng ta chạy theo quận công bằng những con ngựa mà ông ta vừa mới rời ra.


– Porthos thân mến ơi, cậu thật là thông minh tuyệt vời đấy! – D’Artagnan nói, giọng nửa nạc nửa mỡ.


– Ô chà! – Porthos nói – thế mà mình vẫn như thế này đấy thôi.


Họ phóng như vậy một tiếng đồng hồ, mấy con ngựa sùi bọt mép trắng xóa, và máu từ bụng chảy ra.


– Hừ! Mình nhìn thấy gì kia nhỉ? – D’Artagnan nói.


– Cậu thật là may mắn nếu cậu trông thấy cái gì đó trong đêm tối mù mịt như thế này – Porthos nói.


– Những đốm lửa.


– Tôi cũng trông thấy, – Mouston nói.


– A, a! Có lẽ chúng ta đuổi kịp họ.


– Hay! Một còn ngựa chết! – D’Artagnan vừa nói vừa kéo con ngựa của mình ra khỏi chỗ nó vừa nhảy tránh, – dường như bọn họ cũng mệt bở hơi tai ra rồi.


Porthos cúi rạp mình xuống bờm ngựa và nói:


– Hình như có tiếng một toán kỵ sĩ.


– Vô lý.


– Mà đông nữa kia.


– Thế thì lại là chuyện khác.


– Lại một con ngựa nữa. – Porthos nói.


– Chết à?


– Không, ngắc ngoai.


– Có yên cương hay tháo ra rồi?


– Có yên cương.


– Thế thì đúng là họ đấy.


– Can đảm lên! Ta sẽ tóm lấy họ.


– Nhưng mà nếu họ đông, – Mouston nói, – không phải ta tóm họ, mà chính họ tóm ta.


– Ô hay! – D’Artagnan nói, – ho tưởng chúng ta mạnh hơn họ, bởi vì chúng ta truy đuổi mà, cho nên họ sẽ sợ hãi và tản mác ra.


– Chắc chắn đấy! – Porthos nói.


– A! Các cậu có trông thấy không nào? – D’Artagnan kêu lên.


– Phải rồi, lại những đốm lửa, đen lượt tôi cũng nom thấy, – Porthos nói.


– Tiến lên! Tiến lên nào! – D’Artagnan nói, giọng the thé, – sau năm phút nữa chúng ta sẽ được cười.


Và họ lại lao đi. Những con người giận dữ vì đau đớn và vì ganh đua, bay trên con đường tối, ở giữa đường người ta đã bắt đầu nhận thấy một đám đông dài dặc hơn và đen sẫm hơn khoảng còn lại của chân trời.


28.

Gặp gỡ


Họ còn phóng mười phút nữa như vậy.


Chợt có hai chấm đen tách ra khỏi mảng tối, tiến lên, to dần và càng to ra càng rõ hình thù hai kỵ sĩ.


– Ô, ô! – D’Artagnan nói, – họ tiến đến chúng ta đấy.


– Mặc thây những kẻ đi đến, – Porthos nói.


– Ai đi kia? – Một giọng ồ ồ hô lên.


Ba kỵ sĩ vẫn lao, chẳng dừng lại mà cũng chẳng trả lời. Tuy nhiên người ta nghe thấy tiếng kiếm rút ra khỏi vỏ và tiếng cò súng lách cách của hai bóng đen.


– Ngậm dây cương vào miệng! – D’Artagnan bảo.


Porthos hiểu ý và cả hai người lấy tay trái rút súng ngắn ở bao dưới yên ra và lên cò súng.


– Ai kia? – Lại một tiếng quát vang lên. – Không được tiến thêm một bước nếu không sẽ chết!


Porthos hầu như bị nghẹt thở vì bụi và miệng nhai dây cương như ngựa nhai hàm thiếc, đáp:


– Ghê nhỉ! Chúng ta đã thấy khối chuyện ghê gớm hơn thế!


Anh vừa dứt lời, thì hai bóng đen chặn đường lại và dưới ánh sao lấp lánh những nòng súng đang hạ thấp xuống.


– Lùi lại ngay! – D’Artagnan quát to, – nếu không chính các ngươi sẽ chết!


Hai phát súng ngắn đáp lại lời dọa ấy, nhưng hai người công kích đã xông lên nhanh đến nỗi cùng lúc đó đã nhào vào địch thủ. Một phát súng thứ ba vang lên do D’Artagnan bắn sát đầu họng súng và kẻ thù của anh ngã gục. Còn Porthos va vào địch thủ của mình mạnh đến nỗi mặc dầu thanh kiếm của anh đã bị gạt ra, anh đã hất hắn ngã lăn ra cách ngựa anh mười bước.


– Kết liễu đi, Mouston, kết liễu đi! – Porthos bảo.


Và anh lao lên phía trước cùng bạn mình đã lại tiếp tục cuộc truy lùng.


– Thế nào? – Porthos hỏi.


– Tôi đã bắn vỡ sọ nó, – D’Artagnan đáp, – còn cậu?


– Tôi chỉ xô ngã nó thôi, nhưng này...


Một tiếng súng trường nổ: đó là Mouston khi đi qua đã thi hành lệnh của chủ mình.


– Nào! Nào! – D’Artagnan nói – Việc trôi chảy đấy và chúng ta đã tiền đầu có lợi!


– A! A! – Porthos nói, – những tay chơi khác kìa!


Quả nhiên, hai kỵ sĩ khác tách ra khỏi tốp chính đã nhanh chóng xông ra chặn đường.


Lần này D’Artagnan chẳng đợi họ cất tiếng hỏi mình.


– Tránh ra! – Anh la lên trước. – Tránh ra!


– Anh muốn gì? – Một người hỏi.


– Ông quận công! – Cả Porthos và D’Artagnan cùng gầm lên.


Một tiếng cười bật ra đáp lại, nhưng nó chấm dứt ngay trong một tiếng rên rỉ: D’Artagnan đã đâm xuyên người kẻ đã cười.


Hai tiếng nổ vang lên đồng thời: Porthos và địch thủ của mình đã bắn nhau.


D’Artagnan quay lại thấy Porthos bên cạnh.


– Hoan hô Porthos! – Anh nói, – hình như cậu đã giết chết nó.


– Tôi chắc rằng chỉ bắn trúng ngựa của nó thôi.


– Bạn thân mến ơi, biết làm thế nào! Chẳng ai bắn bách phát bách trúng, và khi đã đặt bạc thì chẳng nên than vãn. Ô! Mẹ kiếp! Con ngựa của tôi nó làm sao thế này?


– Nó sắp quị rồi, – Porthos nói và dừng ngựa mình. Quả nhiên, con ngựa của D’Artagnan vấp một cái và khuỵu chân xuống, rồi nó rên rỉ và lăn kềnh ra.


Nó đã bị địch thủ đầu tiên của D’Artagnan bắn vào ngực từ nãy.


D’Artagnan thét lên một tiếng chửi rủa to đến sập trời.


– Ông có muốn một con ngựa không? – Mouston hỏi.


– Mẹ kiếp! Có chứ, ta cần một con! – D’Artagnan reo lên.


– Đây ông! – Mouston nói.


– Làm thế nào mà cậu dắt được hai con ngựa? – D’Artagnan vừa nói vừa nhảy lên một con.


– Chủ của chúng chết rồi. Tôi nghĩ chúng có thể có ích cho ta, nên tôi lấy đi.


Trong lúc ấy Porthos nạp đạn vào súng.


Chợt D’Artagnan kêu:


– Báo động! Có hai tên khác.


– Ái chà! Thế thì chúng sẽ tiếp tục ra cho đến ngày mai chắc! – Porthos nói.


Quả thật hai kỵ sĩ khác đang tiến nhanh lại.


– Ô, ông ơi, – Mouston nói, – cái thằng mà ông quật ngã no trở dậy.


– Tại sao cậu không kết liễu như thằng trước?


– Tôi đang lúng túng vì dắt hai con ngựa, ông ạ.


Một phát súng nổ, Mouston kêu lên đau đớn:


– Ôi, ông ơi! Ở bên hông kia, đúng bên mông! Cái phát bên này sẽ làm thành đôi câu đối với phát ở trên đường Amiens hồi xưa.


Porthos quay lại như một con sư tử, nhào vào tên kỵ sĩ đã mất ngựa đang chực tuốt kiếm, nhưng trước khi gươm hắn ra khỏi vỏ, thì Porthos đã dùng đuôi gươm của mình giáng một đòn khủng khiếp xuống đầu hắn khiến hắn đổ kềnh ra như con bò dưới nhát búa của người đồ tể.


Mouston vừa rên rỉ vừa tụt khỏi mình ngựa, vết thương không cho phép hắn ngồi trên yên.


Trông thấy các kỵ sĩ, D’Artagnan đã dừng lại và nạp đạn vào súng ngắn; thêm nữa, con ngựa mới lại có một khẩu súng trường móc ở yên.


– Có tôi đây! – Porthos nói; – Chúng ta đợi hay là công kích?


– Công kích, – D’Artagnan bảo.


– Công kích, – Porthos nói.


Họ thúc đinh vào bụng ngựa.


Mấy kỵ sĩ chỉ còn cách hai chục bước.


– Theo lệnh Đức vua, hãy để chúng ta đi qua! – D’Artagnan kêu lên.


– Nhà vua chẳng có gì để làm ở đây cả! – Một giọng âm vang đáp lại, nó như thoát ra từ một đam mây, vì rằng người kỵ sĩ đến với một cơn lốc bụi bao quanh.


– Được rồi, hãy xem nhà vua có đi qua được mọi chỗ không, – D’Artagnan lại nói.


– Nào! – Vẫn một giọng ấy nói.


Hai phát súng ngắn nổ đồng thời, một do D’Artagnan, một do địch thủ của Porthos. Viên đạn của D’Artagnan làm bay mũ kẻ thù của anh; viên đạn của địch thủ kia xuyên qua họng con ngựa Porthos, nó ngã vật ra rên rỉ.


– Lần cuối cùng, các anh đi đâu? – Vẫn giọng lúc nãy hỏi.


– Đi đến quỉ sứ! – D’Artagnan đáp.


– Được, cứ yên tâm, các anh sẽ đến.


D’Artagnan nhìn thấy nòng một khẩu súng trường hạ xuống. Anh không còn thì giờ moi bao súng ra nữa, và chợt nhớ đến một lời khuyên của Athos hồi xưa. Anh cho ngựa chồm lên.


Viên đạn bắn trúng giữa họng con ngựa, D’Artagnan thấy hẫng dưới chân mình, và với một sự nhanh nhẹn kỳ lạ anh nhảy phắt sang một bên.


– Ái chà! – Vẫn cái giọng ngân vang và châm biếm ấy nói, – đó là cái lò mổ ngựa chứ không phải một cuộc chiến đấu của con người mà ta làm ở đây. Hãy đấu kiếm! Ông ơi, hãy đấu kiếm.


Và người ấy nhảy xuống ngựa.


– Đấu kiếm, được lắm! – D’Artagnan đáp, – đó là việc của tôi!


Và nhảy hai bước, D’Artagnan đã tới sát địch thủ và hai thanh kiếm đã chạm nhau ngay. Với sự khéo léo thông thường của mình, D’Artagnan giơ kiếm theo thế ba, cách phòng ngự anh ưa thích.


Trong khi đó Porthos quì sau con ngựa của mình, nó đang giậm chân trong cơn giãy chết, anh cầm mỗi tay một khẩu súng ngắn.


Cuộc chiến đấu đã bắt đầu giữa D’Artagnan và địch thủ của mình. Anh tấn công dữ dội theo thói quen; nhưng lần này anh đã gặp một cách đánh và một bàn tay khiến anh phải suy nghĩ. Hai lần trở sang thế bốn, D’Artagnan lùi một bước lại phía sau; địch thủ vẫn đứng yên; D’Artagnan tiến lên và lại xoay kiếm sang thế ba.


Hai ba nhát đánh lung tung không kết quả, lửa tóe ra thành chum từ các thanh gươm.


Cuối cùng, D’Artagnan nghĩ đã đến lúc dùng miếng nghi binh hay nhất của mình; anh dẫn dắt rất khôn khéo, thực hiện nhanh như chớp: và đâm với sức mạnh ghê gớm mà anh tưởng như không ai chống đỡ nổi.


Nhưng nhát kiếm đã bị chặn đứng.


(còn tiếp)


Nguồn: Hai mươi năm sau. Tiểu thuyết của A. Dumas. Anh Vũ dịch. NXB Văn học in lần thứ ba, 2009 (sắp phát hành).


www.trieuxuan.info


 

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
45.
46.
47.
48.
49.
50.
51.
52.
53.
54.
55.
56.
57.
58.
59.
60.
61.
62.
63.
64.
65.
66.
67.
68.
69.
70.
71.
72.
73.
74.
75.
76.
77.
78.
79.
80.
81.
82.
83.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Cơ may thứ hai - Constant Virgil Gheorghiu 07.12.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 07.12.2019
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 07.12.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 07.12.2019
Trăm năm cô đơn - Gabriel Garcia Marquez 06.12.2019
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 06.12.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 05.12.2019
Trên sa mạc và trong rừng thẳm - Henryk Sienkiewicz 05.12.2019
Chiến tranh và Hòa bình - Liep Nicôlaievich Tônxtoi 05.12.2019
Đường công danh của Nikodema Dyzmy - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 02.12.2019
xem thêm »