tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 29829317
Truyện ngắn
23.11.2015
Stefan Zweig
Ngõ hẻm dưới ánh trăng (2)

Tôi nhận ra cái bóng dáng run rẩy, nhận ra cái nhìn đầy vẻ quỵ lụy của người đàn ông lúc nãy nép mình ngoài cửa.


Vẻ khiếp sợ, anh ta cầm chiếc mũ trong tay như một tên ăn xin, và run lên dưới những chuỗi cười vang dội, tiếng cười khiến cho thân hình nặng nề của người phụ nữ rung lên như trong cơn động kinh, trong khi ở phía sau, bên quầy, mụ chủ nói nhanh với anh ta bằng những lời nhỏ nhẹ.


“Anh hãy đến ngồi vào kia, ngồi với Phơrăngxoa ấy. - Nàng ra lệnh cho con người khốn khổ, khi anh ta lại gần nàng bước đi rụt rè và trơn trượt - Anh thấy rõ là tôi đang có khách”.


Nàng quát lên câu đó với anh ta bằng tiếng Đức. Mụ chủ và ả kia cười giòn giã mặc dầu chẳng hiểu nổi gì, nhưng họ có vẻ biết rõ người mới đến.


“Phơrăngxoa, lấy cho anh ta một chai sâm banh loại đắt tiền nhất” - Nàng vừa la to vừa cười với cô bạn.


Rồi nàng nói với anh ta, giọng mỉa mai:


- “Nếu anh thấy là đắt quá thì hãy đứng ngoài, đồ keo kiệt khốn nạn. Anh muốn nhìn trộm tôi mà không mất tiền. Tôi thừa biết. Anh muốn tất cả đều không tốn tiền”.


Dưới tiếng cười độc ác đó, cái dáng hình dài nghêu như muốn gấp làm hai; lưng người đàn ông cuộn tròn lại như muốn làm con chó đang nằm, tay anh ta run rẩy cầm lấy cái chai và lóng ngóng rót đổ cả rượu ra. Cặp mắt anh ta lúc nào cũng muốn ngước lên nhìn vào mặt người phụ nữ, nhưng lại không thể rời khỏi mặt đất và chỉ nhìn quanh quẩn trên nền nhà.


Chính lúc ấy, lần đầu tiên, dưới ánh đèn, tôi nhìn thấy rõ bộ mặt hốc hác, tiều tụy và nhợt nhạt đó, tóc ướt đầm và thưa thớt trên cái sọ dừa xương xẩu mà khớp xương đã lỏng ra như gãy, một kẻ khốn cùng, không còn chút khí lực nào, nhưng tuy vậy, không phải là không có vẻ mặt tàn ác.


Tất cả ở anh ta đều xiêu vẹo, lệch lạc và bị méo mó đi. Trong cặp mắt mà cuối cùng anh ta cũng ngước lên được một lần, nhưng rồi lại sợ sệt cụp xuống vẫn ánh lên vẻ hằn học.


“Ông đừng bận tâm về hắn, - Nàng nói với tôi như ra lệnh, bằng tiếng Pháp, và nàng cầm lấy cánh tay tôi một cách hung hãn như muốn xô ngã tôi - đó là chuyện cũ giữa hắn và tôi, không phải là chuyện hiện giờ...”.


Rồi hàm răng trắng lấp lánh như chực cắn, nàng lại quát lên với anh ta:


“Này hãy nghe đây, lão già quỷ quyệt. Mi muốn biết ta nói gì ư? Ta đã nói là thà ta nhảy xuống biển còn hơn là về với mi”.


Lần này, mụ chủ nhà và ả kia cũng cười hô hố một cách đần độn. Hình như đối với họ, đó là một trò giải trí quen thuộc, một chuyện đùa cợt hàng ngày. Đột nhiên, tôi thấy ghê tởm khi thấy ả kia sán đến vuốt ve mơn trớn anh ta với vẻ âu yếm giả tạo khiến anh ta run lên mà không đủ can đảm khước từ. Tôi cảm thấy rùng rợn khi mắt tôi bắt gặp cái nhìn ngập ngừng của anh ta, đầy sợ hãi, lúng túng và tự hạ mình. Tôi run lên khi thấy người phụ nữ ngồi bên tôi bỗng thoát khỏi trạng thái uể oải, mắt phóng ra những tia độc ác đến nỗi tay nàng run lên. Tôi ném tiền lên bàn, muốn bỏ đi nhưng nàng không cầm:


“Nếu hắn ta làm ông khó chịu, tôi sẽ đuổi cổ hắn ra, con chó già đó. Nó ở đây là để nghe lời. Nào, ông hãy uống với tôi một cốc nữa!”.


Nàng xích lại gần tôi, đột nhiên tỏ vẻ âu yếm cuồng nhiệt, nhưng tôi hiểu ngay đó chỉ là giả vờ, để giày vò anh kia. Cứ mỗi cử chỉ, nàng lại liếc nhìn anh ta và thật là đau khổ cho tôi khi thấy mỗi cử chỉ vuốt ve của nàng đều làm cho người đàn ông khốn khổ run lên như thể bị bệnh co giật chân tay. Tôi nhìn sững vào anh ta và tôi rùng mình cảm thấy trong anh ta đang sôi sục một cơn giận hung hãn, một sự ghen tức và thèm muốn say mê, tất cả những cái đó biến đi liền mỗi khi nàng quay đầu về phía anh ta. Lúc này nàng ở sát cạnh tôi, tôi chạm vào thân thể nàng, tấm thân đang run rẩy vì niềm vui độc địa về trò chơi này. Khuôn mặt thô kệch của nàng bốc lên mùi phấn rẻ tiền cũng như cái mùi ủng nẫu của da thịt nàng làm cho tôi kinh tởm. Để xua đuổi cảm giác đó, tôi lấy một điếu thuốc và trong lúc mắt tôi nhìn khắp mặt bàn để tìm diêm, nàng ra lệnh cho người đàn ông một cách cục cằn:


“Kiếm lửa đây!”.


Tôi còn xúc động hơn cả anh chàng kia trước sự đòi hỏi thô lỗ bắt anh ta phải phục dịch tôi như vậy, tôi liền tự tìm lửa châm thuốc hút. Nhưng, bị thôi thúc bởi những lời nói đó như một ngọn roi quất vào người, anh ta loạng choạng tiến lên, chân run lẩy bẩy, đặt chiếc bật lửa của mình lên bàn thật nhanh, như sợ rằng đụng vào thì bản thân bị thiêu cháy.


Trong giây lát, tôi bắt gặp cái nhìn của anh ta, cái nhìn ánh lên một nỗi nhịn nhục câm nín và một cơn phẫn nộ sôi sục. Cái nhìn khuất phục đó khiến cho gã đàn ông và người anh em trong tôi phải động lòng. Tôi cảm thấy sự làm nhục do người đàn bà gây nên và tôi chia sẻ nỗi nhục ấy với anh ta.


“Rất cảm ơn ông. - Tôi nói tiếng Đức, khiến anh ta rùng mình - Đáng ra ông không phải bận tâm”.


Tôi chìa tay cho anh ta. Anh ngập ngừng hồi lâu, rồi tôi cảm thấy chạm phải những ngón tay nhơm nhớp và xương xẩu, liền đó tôi cảm thấy cái xiết tay đột ngột, bóp chặt như trong cơn co rút, biểu lộ niềm biết ơn.


Trong giây lát, cặp mắt anh ta long lanh nhìn tôi, rồi sau đó cụp xuống dưới làn mi mềm nhũn. Để thách thức nàng, tôi muốn mời anh ta ngồi lại gần chúng tôi và chắc hẳn là cử chỉ mời mọc đó đã thể hiện ở bàn tay tôi, bởi vì nàng vội vàng bảo anh ta bằng giọng hách dịch:


“Hãy quay lại ngồi đằng kia và đừng có quấy rầy chúng tôi”.


Đột nhiên, tôi thấy ghê tởm cái giọng nói chua chát và sự tàn nhẫn đó.


Cái quán rượu ám khói này, ả gái điếm ghê tởm này, anh chàng ngu ngốc này, cái bầu không khí nặc mùi bia, thuốc lá và son phấn mạt hạng này là cái quái gì đối với tôi?


Tôi cần thoáng khí. Tôi trả tiền cho nàng, đứng dậy và quả quyết lui ra lúc nàng tiến lại gần tôi ve vãn.


Tôi xấu hổ vì đã dự phần vào việc làm mất phẩm giá một con người, và bằng sự cự tuyệt dứt khoát của tôi, tôi tỏ rõ cho mọi người biết quyền lực của nàng đối với dục vọng của tôi chẳng có bao nhiêu.


Thế là nàng lại điên tiết lên, một nếp nhăn thô kệch hằn quanh miệng, nhưng nàng đã kìm lại không thốt ra lời điều nàng nghĩ trong đầu. Hằn học không hề giấu giếm, nàng quay về phía anh chàng đúng lúc anh ta như đoán trước được sự chẳng lành sắp xảy ra, và kinh hoàng vì sự đe dọa của nàng, anh ta vội vàng cho tay vào túi và bằng những ngón tay run rẩy, rút ra một túi tiền.


Anh ta sợ lúc này phải ở một mình với nàng, điều đó rõ như ban ngày và trong lúc hấp tấp, anh ta không cởi được nút miệng túi. Đó là một chiếc túi đan có đính những hạt cườm, loại túi mà người nông thôn và cánh tiểu thị dân thường mang. Dễ nhận ra anh ta không quen vung tay tiêu tiền, trái ngược hẳn với những thủy thủ quen vốc tiền quẳng loảng xoảng lên bàn. Rõ ràng là anh ta có thói quen đếm đi đếm lại và cân nhắc đồng tiền trên các ngón tay.


“Hắn lo sợ cho những đồng tiền yêu quý của hắn mới gớm chứ! Không mở được à? Chờ một tí!” - Nàng vừa mỉa mai vừa bước lại gần.


Anh ta hoảng hốt lùi lại và nhận thấy vẻ kinh hoàng của anh ta, nàng nhún vai, nhìn anh ta một cách chán ngán không thể tả được.


“Tôi không lấy gì của anh đâu, tôi cứ nhổ toẹt vào tiền bạc của anh. Tôi thừa biết những đồng tiền nhỏ bé của anh đã được đếm kỹ và không đồng nào lọt ra ngoài phí hoài. Nhưng trước hết - bỗng nhiên nàng vỗ vào ngực anh ta - là những mảnh giấy nho nhỏ mà anh đã khâu vào chỗ này để không ai ăn cắp được của anh!”.


Quả nhiên, như một người đau tim lên cơn đau đột ngột, anh ta tái người đi và chần chừ, đặt tay lên ngực, mấy ngón tay sờ vào một chỗ trên ngực áo, bất giác nắn nắn vào cái tổ bí mật bên trong, rồi buông thõng xuống khi đã yên tâm.


“Đồ biển lận!” - Nàng vừa nhổ bọt vừa nói.


Thế là đột nhiên, khuôn mặt của con người khốn khổ bị hành hạ ửng đỏ, anh ta ném mạnh túi tiền cho ả điếm kia, thoạt tiên, ả thốt lên một tiếng kêu sợ hãi rồi cười khanh khách, trong khi đó anh ta chạy qua trước mặt ả để ra cửa và chạy như tránh một đám cháy.


Nàng còn đứng sững một lúc, mắt long lên đầy vẻ giận dữ và độc ác. Sau đó, hai mi mắt nàng rủ xuống, mềm nhũn và toàn thân nàng đang căng thẳng bỗng xỉu hẳn đi. Trong giây lát, trông nàng già hẳn và mệt lả. Có một cái gì lưỡng lự và mơ hồ làm cho cái nhìn của nàng lúc này hướng về tôi bớt phần nào sắc sảo.


Nàng đứng đó như một người đàn bà qua cơn say rượu vừa tỉnh lại, ngấm ngầm cảm thấy hổ thẹn.


“Hắn ta sẽ than khóc, tiếc món tiền hắn đã vung ra; có thể hắn sẽ chạy đến báo cảnh sát, rằng ta ăn cắp tiền của hắn... và ngày mai sẽ còn đến đây, nhưng hắn sẽ không chiếm được tôi. Tôi ưng chịu bất kỳ ai, chỉ trừ có hắn!...”.


Nàng quay ra ném những đồng tiền đó và nốc một hơi cốc rượu mạnh. Một tia sáng độc ác lại lóe lên trong mắt nàng nhưng lại nhòe đi vì những giọt nước mắt giận dữ và xấu hổ. Sự ghê tởm đối với nàng lấn át mất tình thương trong tôi.


“Xin chào” - Tôi nói bằng tiếng Đức và đi thẳng.


“Xin chào” - Mụ chủ nói bằng tiếng Pháp.


Nàng chẳng buồn quay lại, chỉ cười ầm ĩ và đầy vẻ mỉa mai.


Lúc tôi bước ra ngoài, đường phố tràn ngập bóng đêm, bầu trời tối đen và nặng nề, ánh trăng tự nơi xa thẳm tỏa xuống qua những đám mây. Tôi háo hức hít làn không khí ấm áp mà rất trong sạch đó. Nỗi kinh hoàng tôi cảm thấy lúc nãy nhường chỗ cho sự kinh ngạc lớn lao khi nghĩ tới số phận người ta thật không giống ai - tình cảm có thể khiến tôi sung sướng đến chảy nước mắt - tôi lại cảm thấy rằng đằng sau mỗi ô kính bao giờ cũng có đầy rẫy những cái khác biệt của thế gian này, rằng ở cái xó xỉnh ô trọc nhất cũng có thể cuồn cuộn sức sống mãnh liệt, ngay cả trên sự mục rữa cũng cứ ngời lên ánh lấp lánh của con bọ hung.


Cái cảm giác ghê tởm do cuộc gặp gỡ đã gây nên cho tôi đã tan biến và sự căng thẳng mà tôi cảm thấy lúc đó giờ đây dẫn đến cảm giác mệt nhọc dịu ngọt và sung sướng vì khao khát biến đổi hoạt cảnh đó thành một giấc mơ lý tưởng.


Bất giác tôi đưa mắt băn khoăn nhìn quanh, tìm đường trở về giữa vô vàn ngõ hẻm quanh co này.


Đúng lúc đó - hẳn là anh ta đã lén đến gần tôi rất nhẹ nhàng - một bóng người hiện ra bên cạnh tôi.


“Xin tôn ông thứ lỗi, - Tôi nhận ra ngay giọng nói khiêm nhường - tôi nghĩ rằng tôn ông không tìm ra phương hướng. Tôi có thể xin được... chỉ đường cho tôn ông hay không? Tôn ông ở...”.


Tôi nói tên khách sạn tôi ở.


“Xin được đi cùng tôn ông... nếu như ngài cho phép” - Anh ta nói tiếp luôn. Tôi phát hoảng. Bước chân lướt nhẹ như bước chân ma ngay cạnh tôi, rất gần mà không thể cảm nhận được; bóng tối trên đường phố của những thủy thủ và những điều tôi vừa chứng kiến, dần dần nhường chỗ cho một cảm giác mộng mị và hỗn độn, không cưỡng lại nổi và không có chút gì rõ rệt. Tuy không nhìn, tôi vẫn cảm nhận thấy cặp mắt người đàn ông ấy thể hiện vẻ nhẫn nhục biết chừng nào. Và tôi nhận rõ môi anh ta run run. Tôi biết anh ta muốn bắt chuyện với tôi, nhưng tôi không hề biểu lộ chút gì tỏ ý khuyến khích hay ngăn chặn, trạng thái trong người tôi như trong cơn mê, sự háo hức tò mò và sự tê cứng của cơ thể trộn lẫn vào nhau, luân phiên nhau lôi cuốn tôi. Anh ta đằng hắng ho mấy lần.


Tôi nhận thấy anh ta cố tìm cách mở đầu câu chuyện mà không được. Nhưng một sự tàn ác nào đó - sự tàn ác đã lây lan một cách bí ẩn từ người đàn bà nọ sang tôi - lại khiến tôi thích thú được nhìn thấy ở anh ta cái giằng co giữa sự hổ thẹn và nỗi đau đớn về tinh thần: đáng lẽ giúp cho anh ta được thoải mái thì tôi lại để mặc cho sự im lặng tối tăm và nặng nề đè nặng giữa chúng tôi. Và bước chân chúng tôi vang trên mặt đường lát, bước chân anh ta lướt đi nhẹ nhàng như bước chân ông lão, bước chân tôi cố tình giậm chắc nịch và cục cằn để thoát khỏi cái thế giới bẩn thỉu này, cả hai tiếng bước chân hòa lẫn với nhau thành một tiếng vang mơ hồ.


Mỗi lúc tôi càng thấy sự căng thẳng giữa chúng tôi tăng thêm. Thứ lặng thinh nhức nhối và đầy tiếng la hét nội tâm này giống như một dây đàn vĩ cầm lên căng sắp đứt. Cuối cùng, tiếng anh ta, lúc đầu ngập ngừng vì e sợ, xé tan sự im lặng đó.


“Tôn ông đã.. Tôn ông đã... thưa tôn ông... chứng kiến ở đó một cảnh tượng lạ kỳ... xin tôn ông thứ lỗi... xin tôn ông thứ lỗi cho tôi... đã gợi lại với ngài chuyện đó... nhưng chắc hẳn ngài thấy cô ta thật là quái... và tôi thì rất lố bịch... Người đàn bà đó... quả thật là...”.


Anh ta dừng lại. Có cái gì như siết lấy họng anh ta làm anh ta nghẹt thở. Rồi tiếng anh ta nhỏ hẳn đi, anh ta vội vã thì thầm:


“Người đàn bà ấy... thực ra là vợ tôi”.


Chắc hẳn tôi đã rùng mình vì kinh ngạc nên anh ta nhanh nhẩu nói tiếp như muốn xin lỗi:


“Nghĩa là... đó là vợ tôi... đã năm năm, bốn năm trước... ở Giêrathem, mãi tận ở Hét, gia đình tôi ở đó... Thưa tôn ông, tôi không muốn ngài nghĩ xấu về nàng... Không phải xưa nay nàng vẫn như thế... Tôi đã làm khổ nàng... Tôi đã say mê nàng, mặc dầu nàng rất nghèo, ngay đến áo quần nàng cũng không có, không có gì, hoàn toàn không có gì... mà tôi thì giàu có... nghĩa là sung túc... không giàu, hay ít nhất xưa kia tôi đã giàu có... và ngài có biết không, thưa tôn ông... có lẽ tôi - nàng nói đúng - tôi có tính tằn tiện... nhưng đấy là ngày xưa, thưa tôn ông, trước khi xảy ra điều bất hạnh và tôi tự nguyền rủa mình về cái tính đó... Nhưng cha tôi và cả mẹ tôi đều như thế, mọi người đều như thế, đối với tôi một đồng xu cũng phải đổ mồ hôi sôi nước mắt mới kiếm được... Còn nàng thì nông nổi, thích những đồ vật đẹp, mặc dầu nghèo... Tôi luôn luôn trách móc nàng về điều đó... Lẽ ra khôg nên làm như vậy, bây giờ tôi mới biết, thưa tôn ông, vì nàng kiêu hãnh, rất kiêu hãnh. Không nên cho rằng chỉ vì muốn ăn diện mà nàng đã bán mình... Sự thật không phải như vậy, nàng tự làm khổ mình... chẳng qua là... chỉ cốt để làm khổ tôi, để giày vò tôi... bởi vì... bởi vì nàng hổ thẹn. Có thể nàng đã trở thành người xấu, nhưng tôi không tin như vậy... bởi vì, thưa tôn ông, trước kia nàng là người rất tốt, rất tốt...”.


Anh ta lau nước mắt và ngừng lời vì xúc động quá mạnh.


Bất giác tôi nhìn anh ta, và bỗng nhiên nhận thấy anh ta không có gì là lố bịch, và tôi cũng để tâm đến cái xưng hô đầy vẻ nô lệ của anh ta, cái tiếng “Mein Merr”() mà ở nước Đức chỉ đám hạ lưu mới dùng để thưa gửi với người thuộc tầng lớp trên.


Khuôn mặt anh ta nói lên rằng anh ta phải cố gắng như thế nào để thốt nên lời và lúc này, khi đã lại gắng gượng bước đi một cách nặng nhọc lảo đảo, luồng mắt anh ta cứ dán xuống vỉa hè, tưởng chừng như nhìn thấy ở đấy, dưới ánh sáng lung linh, những lời anh đã đau đớn lắm mới thốt ra được từ cái cổ họng bị thắt nghẹn.


“Vâng, thưa tôn ông - Anh ta thở dài và nói bằng một giọng rầu rĩ, khác hẳn lúc trước, hình như nó xuất phát từ một niềm bớt khổ đau hơn của thâm tâm anh ta - nàng rất tốt, ngay cả đối với tôi, nàng rất biết ơn tôi đã cứu vớt nàng ra khỏi cảnh bần cùng... và tôi cũng biết rằng nàng biết ơn, nhưng tôi... muốn nghe chính nàng nói ra điều đó... cứ muốn nghe lại nữa... nghe lại mãi... Tôi thích thú được nghe nàng nói lên lòng biết ơn... Thưa ngài, thật là thích thú, thích thú vô chừng khi ta tưởng... tưởng rằng ta là người tốt nhất, trong khi, trong khi ta tự biết rằng mình là người quá ư tồi tệ... Tôi có thể cho hết tiền bạc của mình để được nghe nàng nhắc đi nhắc lại không ngừng những lời biết ơn... và nàng lại rất kiêu hãnh và càng không muốn bày tỏ lòng biết ơn khi nhận thấy tôi đòi hỏi điều đó. Chính vì thế, chỉ vì thế... Thưa tôn ông, mà tôi luôn luôn để nàng phải cầu xin... mà tôi không tự nguyện cho nàng cái gì... Tôi sung sướng khi vì mỗi chiếc áo, vì mỗi dải băng, nàng phải tìm đến tôi và xin tôi như một con ăn mày... Trong suốt ba năm trời, tôi hành hạ nàng như vậy, mỗi ngày càng tệ hơn... Nhưng thưa tôn ông, chỉ vì tôi yêu nàng... Lòng kiêu hãnh của nàng khiến tôi mê thích, thế mà tôi vẫn muỗn làm nhục lòng kiêu hãnh đó, thật là rồ dại chính là thằng tôi! Và khi nàng tỏ ý ham muốn điều gì, tôi liền nổi giận, nhưng, thưa tôn ông, trong thâm tâm, tôi giận dữ gì đâu: tôi sung sướng mỗi khi có dịp làm nhụt bớt lòng kiêu hãnh của nàng, bởi vì... bởi vì chính tôi cũng không biết tôi yêu nàng đến chừng nào...”.


Anh ta lại ngừng lời. Anh ta lại bước đi lảo đảo.


 




(còn tiếp)


Nguồn: Ngõ hẻm dưới ánh trăng. Phùng Đệ & Lê Thi dịch. Rút từ tập truyện Bức thư của người đàn bà không quen của Stefan Zweig. NXB Văn học 6-20111.


www.trieuxuan.info


____


([1]) Tiếng Đức, nghĩa như “thưa ông”, “thưa tiên sinh”. N.D.



bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Người cha anh hùng của nữ thủy thần Undine - Heinrich Böll 11.09.2019
Mùi vị bánh mì - Heinrich Böll 11.09.2019
Cuộc đời trôi nổi của cái tách không quai - Heinrich Böll 11.09.2019
Chuyện đời của một trí thức - Vũ Hạnh 11.09.2019
Người chồng của vợ tôi - Vũ Hạnh 11.09.2019
Ăn Tết với một người điên - Vũ Hạnh 11.09.2019
Cho nó có đạo đức - Lê Mai 06.09.2019
Nhốt gió - Bình Nguyên Lộc 22.08.2019
Cái bẫy - Đỗ Trường Leipzig 11.08.2019
Ngoại tình tuổi 50 - Vũ Ngọc Tiến 30.07.2019
xem thêm »