tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 29894496
Tiểu thuyết
08.07.2009
A. Dumas
Hai mươi năm sau

– Thế không bao giờ ông quay trở lại cái làng đó à? – Bà De Chevreuse hấp tấp hỏi.


– Thưa bà, một năm sau.


– Thế sao?


– Tôi muốn thăm lại mục sư tử tế ấy. Tôi thấy ông đang bận tâm về một chuyện ma ông chẳng hiểu gì cả. Trước đó tám ngày, ông nhận được một chiếc nôi nhỏ trong có đứa con trai ba tháng với một túi đầy tiền vàng và một mảnh giấy ghi mấy dòng chữ đơn giản “11 tháng Mười, năm 1633”.


– Đó là ngày xảy ra cuộc phiêu lưu kỳ lạ ấy, – bà De Chevreuse nói.


– Phải, nhưng ông mục sư không hiểu gì ngoài việc đêm hôm ấy ông đã ở bên cạnh một kẻ sắp chết, bởi vì Marie Michon cũng đã rời khỏi nhà mục sư trước lúc ông trở về.


– Ông biết không, năm 1643 khi Marie Michon trở về Pháp đã cho hỏi ngay tin tức về đứa trẻ, bởi vì đang lẩn trốn cô không thể trông nom nó được; nhưng sau về Paris cô ấy muốn được nuôi nấng dạy dỗ nó ở bên mình.


– Thế vị mục sư nói gì với cô ta? – Đến lượt Athos hỏi.


– Ông ấy cho biết là một vị lãnh chúa mà ông không quen biết đã có ý muốn nhận nuôi nó, bảo đảm tương lai cho nó và đã mang nó đi theo.


– Sự thật là như vậy.


– A! Tôi hiểu rồi! Vị lãnh chúa ấy chính là ông đây, chính là cha thằng bé!


– Suỵt! Đừng nói to thế bà ơi, nó ở ngoài kia.


– Nó ở ngoài kia à? – Bà De Chevreuse kêu lên và vội vàng đứng dậy: – Nó ở kia, con trai của tôi, con trai của Marie Michon ở kia! Tôi muốn gặp nó ngay bây giờ!


– Xin bà hãy chú ý đừng để nó biết rõ cha nó và mẹ nó, – Athos ngắt lời.


– Ông đã giữ kín điều bí mật, và ông đã dẫn nó tới đây vì nghĩ rằng nó sẽ làm cho tôi sung sướng. Ôi, xin cảm ơn, xin cảm ơn ông! – Bà De Chevreuse vừa kêu lên vừa nắm chặt lấy tay Athos và cố đưa lên môi hôn. – Xin cảm ơn! Ông là một tấm gương cao quí.


Athos vừa rút bàn tay vừa nói:


– Tôi dẫn nó đến đây với bà, đe đến lượt bà cũng làm cho nó một cái gì. Cho tới nay tôi đã trông nom việc giáo dục nó và tin rằng đã khiến nó trở thành một người quí tộc hoàn tất; nhưng đã đến lúc tôi thấy mình buộc phải sống trở lại cuộc đời lang thang và nguy hiểm của người đảng phái. Ngay ngày mai tôi sẽ lao vào một công việc phiêu lưu và có thể bị giết chết; thế là sẽ chỉ còn có bà để đẩy nó vào thế giới thượng lưu mà nó được gọi đến để giành một vị trí.


– Ồ! Ông yên tâm! – Bà công tước nói. – Tiếc thay lúc này tiền nong tôi không còn mấy, nhưng cái gì còn lại của tôi là của nó; còn về vận hạnh và tước vị của nó thì...


– Về điều này bà khỏi phải lo: tôi đã cho nó thừa hưởng lãnh địa Bragelonne mà tôi thừa kế, lãnh địa ấy sẽ cho nó nhận tước vị tử tước và mười nghìn livre niên thu.


– Thưa ông, – nữ công tước nói, – tôi xin lấy linh hồn mình ra mà thề rằng ông là một nhà quí tộc chân chính! Nhưng tôi đang nóng lòng gặp chàng tử tước trẻ tuổi của chúng ta. Cậu ta đâu?


– Ở ngoài phòng khách kia, tôi sẽ bảo nó vào.


Athos toan bước ra cửa, thì bà De Chevreuse ngăn lại.


– Nó có đẹp không? – Bà hỏi.


Athos mỉm cười đáp:


– Nó giống mẹ nó.


Cùng lúc anh mở cửa và ra hiệu cho chàng trai trẻ vào, cậu xuất hiện ở ngưỡng cửa.


Bà De Chevreuse không thể ngăn mình thốt lên một tiếng kêu lên mừng rỡ, khi trông thấy một chàng kỵ sĩ tuan tú đến thế, thật vượt mọi kỳ vọng mà niềm kiêu hãnh của bà có thể ấp ủ.


– Tử tước, lại gần đây, bà công tước De Chevreuse cho phép anh hôn tay bà.


Cậu thiếu niên bước lại với một nụ cười duyên dáng, rồi ngả mũ, quì đầu gối xuống đất và hôn tay bà De Chevreuse.


– Thưa bá tước, – cậu quay về phía Athos mà nói, – phải chăng vì muốn nương nhẹ tính nhút nhát của tôi mà ông nói rằng đây là nữ công tước De Chevreuse, và đúng ra là hoàng hậu phải không ạ?


Bà De Chevreuse cầm lấy tay cậu, kéo ngồi xuống bên cạnh mình và nhìn cậu bằng cặp mắt long lanh mừng vui và nói:


– Không phải đâu, tử tước ơi. Tiếc thay tôi không phải là hoàng hậu, vì rằng nếu là hoàng hậu thì ngay lúc này đây, tôi sẽ làm cho anh tất cả những gì mà anh xứng đáng, nhưng nào, – bà khó lòng tự ghìm mình áp đôi môi lên vầng trán đến là thanh khiết của cậu và nói tiếp: – Nào, anh thích làm nghề gì?


Athos đứng ngây ra nhìn hai người với vẻ sung sướng khôn tả.


Bằng một giọng vừa êm ái vừa vang vang, Raoul nói:


– Thưa bà, đối với một quí tộc, hình như chỉ có một nghề, đó là binh nghiệp. Ông bá tước đã dạy dỗ tôi với một y định là làm tôi thành một người lính, tôi chắc thế, và ông đã để cho tôi hy vọng là sẽ giới thiệu tôi với một vị nào đó ở Paris có thể tiến cử tôi với ngài Hoàng thân.


– Phải tôi hiểu, một binh sĩ trẻ như anh mà phục vụ dưới quyền một vị tướng như ông ta thì thật là hợp quá. Nhưng này, khoan đã... quan hệ cá nhân giữa tôi với ông ta không được tốt lắm, do những chuyện xích mích giữa bà De Montbazon, mẹ ghẻ tôi, với bà De Longueville; nhưng qua hoàng thân De Marcillac là bạn cũ của tôi, ông sẽ giới thiệu anh bạn trẻ của chúng ta với bà De Longueville, bà sẽ viết một bức thư cho anh bà, ông hoàng thân, ông ấy yêu mến bà ta quá tha thiết nên không thể không làm ngay tức khắc cho bà tất cả những gì bà đòi hỏi.


– Thế là mọi chuyện được thu xếp rất tuyệt, – bá tước nói. – Song bây giờ liệu tôi có dám dặn dò bà một điều khẩn cấp bậc nhất không? Tôi có lý do để mong muốn rằng chiều ngày mai tử tước không ở Paris nữa.


– Thưa bá tước, ông có ý muốn rằng người ta biết là ông quan tâm đến anh ta không?


– Tốt hơn hết đối với tương lai của anh ta, có lẽ là đừng để ai biết rằng anh ta đã từng quen biết tôi.


– Ôi, thưa ông! – Chàng trẻ kêu lên.


– Bragelonne này, – bá tước nói, – anh biết rằng tôi không bao giờ làm điều gì mà không có lý do.


– Vâng, thưa ông, – chàng trai trẻ nói, – tôi biết rằng ở ông là sư khôn ngoan cực điểm, và tôi sẽ tuân lời ông như tôi đã từng quen làm như vậy.


– Thôi, bá tước cứ để anh ấy cho tôi, – nữ công tước nói. – Tôi sẽ cho đi tìm hoàng thân De Marcillac, may ra lúc này ông ấy đang ở Paris, và tôi sẽ không rời anh ta chừng nào công việc chưa xong.


– Tốt lắm, thưa bà công tước, xin đa tạ bà. Hôm nay tôi cũng có nhiều nhiều việc phải làm và lúc trở về, tức là khoảng sáu giờ chiều, tôi sẽ đợi tử tước ở khách sạn.


– Tối nay ông làm gì?


– Chúng tôi sẽ đến tu viện trưởng Scarron vì có thư cho ông ấy, và cũng sẽ gặp một người bạn ở đấy.


– Được rồi, – bà công tước nói, – tôi sẽ qua đấy một lát: vậy ông chớ từ giã phòng khách này trước khi gặp tôi.


Athos chào bà De Chevreuse và sửa soạn ra đi.


– Ơ này, ông bá tước, – bà công tước cười nói – người ta từ giã bạn bè một cách nghiêm khắc đến thế ư?


– A! – Athos lẩm bẩm và hôn tay bà. – Nếu như trước đây tôi đã biết sớm rằng Marie Michon là một con người tuyệt vời đến thế!


Anh vừa rút lui vừa thở dài.


23.

Tu viện trưởng Scarron


Ở phố Tournelles có một ngôi nhà mà tất cả những phu khiêng kiệu và tất cả những thằng hầu ở Paris đều biết, tuy nhiên đó chẳng phải nhà của một vị đại thần hay một nhà tài chính. Người ta không ăn, không chơi và không nhảy múa ở đấy bao giờ.


Ngôi nhà đó là của ông Scarron nhỏ bé.


Ở nhà ông tu viện trưởng sắc sảo, hóm hỉnh ấy, người ta vui cười thỏa thích; người ta tuôn ra bao nhiêu tin tức; những tin ấy nhanh chóng được bình luận, xé vụn ra và chế biến hoặc thành truyện, hoặc thành những bài thơ trào phúng, đến nỗi ai cũng muốn đến chơi một lát với ông Scarron nhỏ bé, nghe ông nói và rồi đi kể lại những điều ông đã nói. Có nhiều người nóng lòng đến đấy để nói lời của mình và nếu nó có kỳ cục, thì họ vẫn là những kẻ được hoan nghênh.


Ông tu viện trưởng bé nhỏ Scarron được coi là tu viện trưởng chẳng qua vì ông sở hữu tu viện, chứ hoàn toàn không phải ông thuộc giới chức nhà thờ; xưa kia ông là một trong những kẻ hưởng lộc thánh đỏng đảnh nhat của thành phố Meung nơi ông ở. Nhân một hôm hội giả trang, ông định mua vui một cách cực điểm cho cái thành phố tử tế này mà ông là linh hồn. Ông bèn sai tên hầu bôi mật ong vào khắp người ông, rồi trải một cái nem lông ra, ông lăn mình vào trong đó, thành thử ông biến thành một loài chim kỳ cục nhất chưa từng thấy.


Ông bắt đầu đến viếng thăm các bạn trai và bạn gái trong bộ quần áo lạ đời ấy. Lúc đầu, người ta theo dõi với ve kinh ngạc, rồi với những tiếng la ó, rồi những kẻ thô lỗ chửi rủa ông, trẻ con ném đá vào ông, cuối cùng ông phải bỏ chạy để tránh những quả đạn. Ông chạy trốn rồi mà mọi người vẫn đuổi theo: săn, dồn, ép mọi be. Scarron chẳng còn cách nào thoát là nhảy xuống sông. Ông bơi như một con cá, nhưng nước giá như băng. Scarron đang nhễ nhại mồ hôi, bị nhiễm lạnh đột ngột, khi sang đến bờ bên kia thì bại liệt.


Người ta thử tìm mọi cách đã biết để khôi phục hoạt động chân tay cho ông; chữa chạy khiến ông đau đớn quá đến nỗi ông tống khứ tất cả các thầy thuốc và tuyên bố rằng ông thích bệnh tật hơn. Rồi ông trở về Paris nơi danh tiếng con người trí tue của ông đã được thiết lập. Ông cho làm một cái ghế di động theo sáng kiến của mình. Một hôm ông ngồi trong chiếc ghế ấy và đến thăm hoàng hậu Anne d’Autriche, bà hoàng cảm phục trí tuệ của ông đã hỏi ông có mong muốn một tước vị gì không.


– Thưa Hoàng hậu, – Scarron đáp – có một tước vị mà tôi rất tham vọng.


– Tước vị gì? – Hoàng hậu hỏi.


– Thưa, tước vị bệnh nhân của người, – tu viện trưởng đáp.


Và Scarron đã được phong là Bệnh nhân của Hoàng hậu với một khoản trợ cấp một nghìn năm trăm livre.


Tuy nhiên, một hôm phái viên của giáo chủ đã nói cho biết rằng ông đã sai lầm vì tiếp đãi ông chủ giáo.


– Tại sao vậy? – Scarron hỏi, – đó chẳng phải là một người dòng dõi hay sao?


– Có chứ.


– Đáng mến không?


– Không chối cãi được.


– Thông tuệ không?


– Khốn thay, ông ấy quá thừa.


– Vậy thì cớ sao ông lại muốn tôi thôi không gặp gỡ một người như vậy? – Scarron hỏi.


– Bởi vì ông ta nghĩ xấu.


– Thật ư? Nghĩ xấu về ai?


– Về ông giáo chủ...


– Sao lại thế nhỉ? – Scarron nói. – Ông Gilles Despréaux nghĩ xấu về tôi, tôi vẫn tiếp tục gặp gỡ ông ta, thế mà ông lại bắt tôi không được gặp ông chủ giáo chỉ vì ông ta nghĩ xấu về một người khác ư? Không thể được!


Câu chuyện ngừng ở đấy, còn Scarron vì bực tức, càng gặp gỡ ông De Gondy nhiều hơn.


Buổi sáng hôm chúng ta đến đúng vào kỳ hạn phát tiền quí, theo lệ thường. Scarron sai tên hầu mang phiếu đến quĩ trợ cấp để lĩnh lương quí nhưng ông được trả lời: “Nhà nước không còn tiền cho tu viện trưởng Scarron”.


Lúc tên hầu mang thư trả lời đó về nhà thì có quận công De Longueville đang ở chơi, ông đề nghị sẽ cấp cho Scarron một khoản trợ cấp to gấp đôi khoản trợ cấp mà lão Mazarin cắt đi của ông, nhưng lão bại liệt ranh ma không nhận. Thế là chỉ đến bốn giờ chiều tất cả thành phố đều biết tin về việc giáo chủ cắt lương Scarron. Hôm ấy lại đúng vào ngày thứ năm, ngày tiếp khách của tu viện trưởng; người ta ùn ùn kéo đến nhà ông, và người ta ủng hộ phong trào La Fronde một cách điên cuồng ở khắp nơi trong thành phố.


Athos đi đến phố Saint-Honoré gặp hai người quí tộc mà anh không quen, họ cũng đi ngựa như anh, có một tên hầu đi theo như anh và đi cùng đường với anh.


Một trong hai người đó ngả mũ ra và nói với anh:


– Thưa ông, ông có tin rằng cái lão Mazarin đê tiện ấy đã cắt tiền trợ cấp của ông Scarron đáng thương ấy không?


– Đó là một việc đại vô lý, – Athos vừa đáp vừa chào lại hai người kỵ sĩ.


Người ban nãy lại nói:


– Người ta thấy rõ ông là người trung thực và cái lão Mazarin ấy là một tai vạ thật sự.


– Chao ôi! Thưa ông, – Athos đáp, – Ông nói điều ấy với ai vậy?


Và họ chia tay nhau hết sức lễ phép.


– Chúng ta đến đó tối nay thật là vừa hay, – Athos nói với tử tước; – Chúng ta sẽ chúc mừng con người tội nghiệp ấy.


– Nhưng ông Scarron là ai mà làm náo động cả kinh thành Paris lên thế? – Raoul hỏi. – Một ông thượng thư bị thất sủng chăng?


– Ô, lạy Chúa, không phải đâu, tử tước ạ, – Athos đáp, – đó chỉ là một vị quí tộc nhỏ bé rất thông tuệ, bị thất sủng với ngài giáo chủ chẳng qua là vì đã làm một bài thơ gì đó chống lại ông ta.


– Các nhà quí tộc có làm thơ không? – Raoul ngây thơ hỏi; – tôi e rằng như vậy là tự hạ mình.


– Phải đấy, tử tước thân mến ạ, khi làm thơ tồi, – Athos cười đáp, – nhưng nếu làm thơ hay thì lại càng rạng rỡ. Hãy xem ông De Rotrou đấy Tuy nhiên, – Athos nói tiếp với cái giọng khi người ta ban một lời khuyên bổ ích, – tôi cho rằng không làm thơ thì hơn.


– Thế ông Scarron có phải là thi sĩ không? – Raoul hỏi.


– Phải, tử tước được báo trước rồi đấy: đến nhà ông ấy là phải chú ý rất cẩn thận, chỉ nói năng bằng cử chỉ, hoặc tốt hơn hết là lắng nghe thôi.


– Thưa vâng, – Raoul đáp.


– Anh sẽ thấy tôi chuyện trò nhiều với một vị quí tộc trong số bạn tôi: đó là tu viện trưởng D’Herblay mà anh vẫn thường nghe tôi nói đến.


– Tôi có nhớ, thưa ông.


– Thỉnh thoảng anh đến gần chúng tôi như muốn nói chuyện, nhưng chớ nói, và cũng chớ có nghe. Làm thế cốt để những kẻ quấy rầy khỏi làm phiền chúng tôi thôi.


         Được ạ, tôi sẽ tuân theo ông từng điểm một.


(còn tiếp)


Nguồn: Hai mươi năm sau. Tiểu thuyết của A. Dumas. Anh Vũ dịch. NXB Văn học in lần thứ ba, 2009 (sắp phát hành).

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
45.
46.
47.
48.
49.
50.
51.
52.
53.
54.
55.
56.
57.
58.
59.
60.
61.
62.
63.
64.
65.
66.
67.
68.
69.
70.
71.
72.
73.
74.
75.
76.
77.
78.
79.
80.
81.
82.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Trả giá - Triệu Xuân 26.09.2019
Thế giới những ngày qua - Stefan Zweig 26.09.2019
Hai mươi năm sau - A. Dumas 26.09.2019
Đêm thánh nhân - Nguyễn Đình Chính 11.09.2019
Jude - Kẻ vô danh - Thomas Hardy 10.09.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 10.09.2019
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 05.09.2019
xem thêm »