tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 27840435
Truyện ngắn
02.07.2009
Stefan Zweig
Người nữ gia sư (1)

Lúc này chị còn hai bé gái trong phòng. Đèn đã tắt. Bóng tối vây bủa xung quanh, chị còn thấy lờ mờ bóng trắng của hai chiếc giường. Tiếng thở của hai đứa trẻ rất êm nhẹ, tưởng chừng chúng đã ngủ yên.


- Này! - Một giọng nhè nhẹ, gần như sợ hãi cất lên trong bóng tối. Đó là tiếng con em mười hai tuổi.


- Cái gì thế? - Con chị ở giường bên hỏi lại. Nó chỉ hơn em có một tuổi.


- Chị vẫn chưa ngủ, hay lắm! Em có chuyện này muốn kể với chị.


Không có tiếng trả lời. Chỉ thấy tiếng sột soạt trong giường. Con chị vùng dậy và tò mò sang phía em. Có thể thấy đôi mắt nó long lanh.


- Chị biết không?... Em muốn nói với chị... Nhưng trước hết chị hãy trả lời em đã. Mấy ngày gần đây chị không nhận thấy ở cô giáo chúng mình có cái gì lạ lùng à?


Con chị ngập ngừng ra chiều suy nghĩ.


- Có chứ, nhưng không rõ chuyện gì... Cô không nghiêm khắc như trước. Mới đây chị không làm bài tập liền trong hai ngày, thế mà cô chẳng nói gì cả. Rồi cô rất lạ... Chị chẳng biết nói thế nào... Chị cho rằng giờ đây cô chẳng buồn để ý đến chúng mình nữa, lúc nào cô cũng lánh riêng ra một chỗ và không chơi đùa với chị em mình như trước nữa.


- Em cho rằng cô buồn mà không muốn để lộ ra. Ngay cả pianô, cô cũng không động đến.


Hai chị em lại lặng yên.


Con chị hỏi:


- Em có chuyện gì muốn nói cơ mà?


- Ừ, nhưng chị không được hở ra với bất cứ ai cơ. Đúng thế nhé, kể cả mẹ và bạn chị.


- Ừ, yên trí, nhất định rồi! Và nó sốt ruột gặng thêm: Chuyện gì thế?


- Thế thì được. Ban nãy lúc chúng mình đi ngủ, em sực nhớ ra rằng em đã quên không chúc cô giáo ngủ ngon. Tuy đã tháo giày nhưng em vẫn cứ đi chân không sang phòng cô, đi rất nhẹ, định làm cô bất ngờ. Em mở cửa rất khéo. Thoạt đầu tưởng cô không có trong phòng. Đèn sáng mà em không nhìn thấy cô. Bỗng nhiên em sợ quá. Em nghe thấy tiếng người nào khóc, liền đó nhìn thấy cô nằm dài trên giường, mặc nguyên cả quần áo, vùi đầu vào gối. Cô khóc nức nở đến nỗi em giật mình, lòng se lại. Cô không nhìn thấy em, thế là em khép cửa lại thật nhẹ nhàng. Em phải đứng bên ngoài một lát vì em run quá đi mất. Qua cánh cửa, tiếng thổn thức vẫn còn một lần nữa nghe rõ mồn một. Rồi em về đây liền.


Cả hai đứa đều im bặt, rồi một đứa nói khẽ: “Tội nghiệp cô giáo!”. Tiếng nói run lên trong căn phòng như một âm thanh mơ hồ rồi chìm đi và tắt lịm trong im lặng.


- Em muốn biết tại sao cô giáo khóc. - Con em nói tiếp - Mấy ngày vừa qua cô có xích mích với ai đâu? Mẹ cũng đã để cô yên ổn, không luôn luôn bẻ họe cô nữa? Còn chúng mình thì chắc chắn đã chẳng làm gì để cô phiền lòng, phải không nào? Thế thì vì sao cô khóc?


- Hình như chị đoán ra rồi - Con chị nói.


- Vì sao? Chị nói em nghe. Vì sao nào?


Đứa lớn ngập ngừng cuối cùng, nó nói:


- Chị cho rằng cô đang có người yêu.


- Yêu à? - Con em rùng mình nói - Yêu à? Nhưng người yêu là ai?


- Em không để ý sao?


- Anh Ottô có phải không?


- Em đoán thế ư? Chắc anh cũng yêu cô giáo chứ nhỉ? Không có thì vì sao trong ba năm trọ học ở nhà ta chưa bao giờ anh đi chơi với chúng ta thế mà mấy tháng nay anh luôn cặp kè với bọn mình? Thử hỏi khi cô giáo chưa đến ở nhà ta, có khi nào anh ấy tỏ ra trìu mến chị em mình. Giờ đây, suốt ngày anh ấy cứ quanh quẩn với bọn mình. Chúng mình luôn luôn tình cờ gặp anh ấy. Tình cờ: ở công viên, ở vườn hoa tòa thị chính hay ở Pratơ, bất cứ chỗ nào khi chúng mình đi cùng cô giáo. Em không bao giờ lấy làm lạ về điều đó hay sao?


Con em hoảng sợ lắp bắp:


- Có chứ... có chứ... Tất nhiên em có để ý, nhưng em chỉ nghĩ rằng... - Nó nghẹn lời, không nói tiếp được nữa.


- Thoạt đầu chị cũng tưởng như vậy. Thực vậy, bọn con gái chúng mình bao giờ cũng khờ khạo. Nhưng chị đã kịp nhận ra rằng chúng mình chỉ là cái cớ cho anh ấy mà thôi.


Bây giờ cả hai đứa đều im lặng. Câu chuyện tưởng như đến đấy là xong. Cả hai đứa đều mải mê theo đuổi ý nghĩ riêng của mình hay đã chìm trong những giấc mơ.


Lát sau, thấy vẫn chẳng hiểu gì, con em lại lẩm bẩm trong bóng tối:


- Nhưng cớ gì, cớ gì cô khóc mới được chứ? Anh ấy cũng yêu cô cơ mà. Em vẫn cứ tưởng yêu nhau hẳn phải là cái gì đẹp lắm chứ.


- Chị không biết, - Con chị trả lời, nó đang hoàn toàn mơ mộng - chị cũng vậy, chị cũng nghĩ hẳn phải là cái gì rất đẹp.


Rồi nhẹ nhàng như một hơi thở, từ đôi môi trĩu nặng vì buồn ngủ lại thốt lên một lần nữa với bao cảm thương ai oán:


“- Tội nghiệp cô giáo!”.


Căn phòng chìm trong im lặng.


*


*           *


Sáng hôm sau, hai chị em không nhắc lại chuyện đó, nhưng đứa nọ đoán mọi ý của đứa kia cũng đang xoay quanh vẫn câu chuyện ấy. Đi sát cạnh nhau, chúng tránh né nhau, nhưng luồng mắt chúng vô tình vẫn gặp nhau, mỗi khi cả hai đứa cùng nhìn trộm cô gia sư. Ở bàn ăn, chúng chăm chú dò xét Ottô, người anh họ đã ở nhà chúng từ nhiều năm nay, như thể anh là người khách lạ.


Chúng không nói chuyện với anh, nhưng dưới làn mi cụp xuống, chúng luôn luôn rình xem người anh họ có ra hiệu gì cho cô giáo hay không. Chúng khắc khoải bồn chồn... Trái với lệ thường, hôm nay chúng không chơi đùa và trong cơn nóng lòng sốt ruột muốn khám phá điều bí ẩn, chúng làm những việc vớ vẩn và không có mục đích...


Buổi chiều, một đứa hỏi, nhưng giọng lạnh lùng như thể đấy là câu chuyện nó chẳng bận tâm gì cho lắm:


- Em có nhận thấy thêm gì không?


- Không, đứa kia quay đi chỗ khác trả lời. Cả hai đứa hình như sợ trò chuyện với nhau. Mấy ngày liền, hai đứa tiếp tục quan sát thầm lặng, khéo léo theo dõi, dò tìm dấu vết, lòng thấp thỏm bồi hồi, bất giác chúng cảm thấy mình đang đến gần một bí mật kinh hoàng.


Cuối cùng, trong bữa ăn một đứa nhận thấy cô đưa mắt kín đáo ra hiệu cho Ottô và anh ta gật đầu đáp lại. Con bé xúc động đến run lên. Nó khẽ chạm vào tay chị dưới gầm bàn. Lúc con chị quay lại, con em nhìn chị chằm chằm bằng cặp mắt long lanh. Con chị hiểu liền và cũng xúc động ghê gớm.


Bọn trẻ vừa mới đứng dậy khỏi bàn ăn, cô giáo bảo chúng:


- Các em về phòng mình chơi một lát. Cô nhức đầu, muốn nghỉ ngơi khoảng nửa giờ.


Hai đứa cúi nhìn. Chúng chạm tay nhau kín đáo để thông báo cho nhau. Và cô vừa đi khỏi, con em nhảy bổ đến gần chị:


- Này, chị thấy Ottô vào buồng cô giáo ngay bây giờ!


- Tất nhiên rồi, chính vì vậy cô giáo mới bảo hai chị em mình về buồng riêng.


- Chúng mình nghe trộm ngoài cửa mới được.


- Ngộ có người tới thì sao?


- Ai cơ?


- Mẹ.


Con em sợ hãi:


- Ồ! Nếu thế thì...


- Này nhé, chị thì chị đứng nghe ngoài cửa, còn em, em sẽ ở lại hành lang, nếu có người đến em sẽ làm hiệu báo cho chị biết. Như vậy chị em mình chẳng sợ gì hết.


Con em nhăn mặt:


- Nhưng sau đó chị sẽ phải kể hết cho em nghe chứ?


- Ừ, kể hết.


- Kể thật hết, không sót tí gì cơ!


- Ừ chị thề với em. Còn em, hễ nghe tiếng người đi tới, em sẽ ho một tiếng nhé.


Chúng đứng đợi trong hành lang vừa run sợ vừa háo hức. Trống ngực đập dữ dội. Chuyện gì sắp xảy ra. Hai đứa nép sát vào nhau.


Có tiếng chân bước, cả hai vội chạy lẩn vào xó tối. Quả nhiên, đúng là Ottô. Anh ta nắm lấy tay cửa và cánh cửa mở ra. Nhanh như cắt, con chị lao theo, đứng dán mình vào cửa, nín thở dỏng tai nghe. Con em nhìn theo tiếc rẻ.


Tính tò mò nung nấu ruột gan nó buộc nó rời chỗ đứng đã định. Nó rón rén lần về phía cửa, nhưng chị nó tức giận đẩy nó ra. Nó đành trở về đứng đợi trong hành lang, chỉ có vài ba phút mà nó cảm thấy dài vô tận. Nó nôn nóng bồn chồn, hai bàn chân nhích bên phải nhích bên trái như thể đứng trên mặt đất nóng bỏng. Nó ấm ức gần như muốn khóc vì nghĩ rằng chị nó nghe hết, còn nó chẳng được tí gì. Giữa lúc đó, ở bên cạnh, trong căn phòng thứ ba, một cánh cửa khép lại. Con bé ho một tiếng và cả hai đứa lập tức lủi về phòng mình. Chúng đứng ở đấy một lúc, nín thở, tim đập thình thịch.


Rồi, háo hức muốn biết chuyện, con em giục:


- Nào kể đi.


Con chị có vẻ đăm chiêu. Đoạn lơ đãng nó nói một mình, nó bảo:


- Chị chẳng hiểu gì cả.


- Sao?


- Kỳ lạ quá!


- Sao cái gì kia? - Con em hỏi, giọng hổn hển.


Lúc này con chị cố nhớ lại. con em áp sát vào chị để khỏi bỏ sót một tiếng.


- Thật hết sức lạ lùng... hoàn toàn như ta nghĩ. Chị tin rằng khi ta bước vào phòng, hẳn là anh ta đã muốn ôm chầm lấy cô giáo hoặc hôn cô, bởi vì cô giáo nói ngay: “Khoan, khoan, em có điều hệ trọng muốn nói với anh”. Chị không nhìn thấy gì hết vì cái chìa vẫn cắm ở ổ khóa bên trong, nhưng chị rất rõ từng tiếng Ottô hỏi: “Có chuyện gì vậy?” nhưng với một cái giọng lạ hẳn đi. Em biết đấy, thông thường anh ta vẫn thích ăn nói trơ trẽn và ầm ĩ, thế nhưng lần này anh ta nói rất rụt rè, đến nỗi chị đoán ra ngay anh ta có điều gì sợ sệt. Và cô giáo cũng vậy, hẳn là cô cũng nhận thấy thái độ giả dối của anh ta, bởi vì cô đành dịu dàng nói: “Anh biết rõ quá đi chứ?”. “Không, anh không biết gì hết”. “À ra thế! - Lúc này cô giáo nói nghe buồn làm sao, buồn não ruột - Thế tại sao đột nhiên anh xa lánh em. Đã tám ngày nay, anh chẳng nói với em một lời, anh tìm cách lẩn tránh, anh không đi cùng với bọn trẻ, anh không ra công viên nữa. Lẽ nào bỗng dưng em trở thành người xa lạ đối với anh. Ồ, anh biết quá rõ vì sao nên đột nhiên anh xa lánh em”. Ottô nín lặng. Lát sau hắn nói: “Anh sắp thi đến nơi rồi, có nhiều việc phải làm nên anh không có thời gian nghĩ đến điều gì khác”. Thế là cô giáo òa lên khóc, sau đó, vừa khóc cô vừa nói, nhưng vẫn rất dịu dàng và hiền hậu: “Anh Ottô! Tại sao anh phải nói dối? Anh hãy nói thật đi. Em đâu đến nỗi đáng cho anh đối xử như vậy. Em không đòi hỏi gì ở anh, nhưng dẫu sao chúng ta cũng phải nói với nhau về câu chuyện giữa chúng ta chứ. Em biết anh đã thừa rõ điều em cần nói với anh, cứ nhìn cặp mắt anh cũng đủ rõ”. “Cái gì vậy” - Ottô lắp bắp nói nhưng rất khẽ. Và cô giáo liền nói...


Thốt nhiên con bé run lên, xúc động đến nỗi không kể tiếp được. Con em áp sát vào chị hơn nữa.


- Sao nói gì?


- Và sau đó cô giáo nói: “Anh biết rõ rằng em đã có con với anh”.


Nhanh như một làn chớp, con em giật bắn mình:


- Có con! Có con! Không thể thế được.


- Nhưng cô giáo nói như vậy mà.


- Chắc chị nghe nhầm.


- Không, không thể nhầm được. Cô giáo đã nhắc lại điều đó với hắn ta. Và cũng giống hệt như em, hắn giật bắn mình, kêu lên “Có con!...”. Cô giáo im lặng một lúc lâu, rồi sau đó, cô nói: “Làm thế nào bây giờ?” và rồi...


- Và rồi sao?


- Rồi, em ho lên một tiếng và chị đã phải lẩn đi.


Con em nhìn trừng trừng về phía trước, bàng hoàng thảng thốt:


- Có con! Nhưng không thể thế được! Thế thì cô để đứa bé ở đâu mới được chứ?


- Chẳng biết nữa. Chính cái đó là điều mà chị không sao hiểu được.


- Có thể ở nhà, hay là... trước khi cô đến nhà ta. Đương nhiên mẹ không cho phép cô giáo mang theo con, vì lẽ có bọn chúng mình.


- Nói lạ, em thừa biết lúc đó cô giáo còn chưa quen Ottô!


Chúng lại nín nặng, bối rối, nát óc suy nghĩ, rất đỗi hoang mang. Ý nghĩ về đứa con dày vò bọn trẻ. Con em lại nói:


- Có con! Hoàn toàn vô lý. Làm thế nào cô ấy có thể có con được? Cô chưa lấy chồng, và chỉ những người có chồng mới có con, em biết rất rõ như vậy mà.


- Biết đâu cô đã lấy chồng rồi thì sao?


- Đừng mà ngốc! Dứt khoát chồng cô không phải là Ottô rồi.


- Thế thì là thế nào?


Chẳng nghĩ gì được hơn, chúng nhìn nhau chằm chằm:


- Tội nghiệp cô giáo! - Một đứa nói, giọng thật là buồn.


Câu nói ấy cứ luôn luôn lại buột ra từ miệng hai đứa trẻ, kèm theo tiếng thở dài thương cảm. Và tính tò mò cứ chốc chốc lại bùng cháy lên trong lòng chúng.


- Em cứ tự hỏi, không rõ là con trai hay con gái?


- Ai mà biết được?


- Chị nghĩ sao, nếu như em hỏi cô... rất kín đáo thôi.


- Đồ điên!


- Sao vậy?... Cô tốt với chúng mình lắm mà.


- Sao lại nghĩ lẩn thẩn thế nhỉ?


Em thừa hiểu là không ai nói chuyện ấy với mình. Người lớn giấu chúng mình đủ chuyện. Thấy chúng mình vào phòng khách, đang nói chuyện, người ta ngừng ngay lại và họ nói với chúng ta những chuyện dớ dẩn, làm như chúng ta còn con nít, mặc dù chị cũng đã mười ba tuổi rồi. Đã biết người lớn chỉ nói dối chúng mình mà còn định hỏi làm gì cơ chứ?


- Chỉ vì em muốn biết quá...


- Thế em tưởng chị không muốn biết hay sao?


- Chị ạ, thực tình có điều em băn khoăn, nhất là Ottô lại bảo là không hề biết chuyện này. Đáng lẽ có con thì phải biết, cũng như người ta ai cũng biết mình có cha mẹ chứ.


- Hắn chỉ giả tảng thôi, tên xỏ lá. Lúc nào hắn cũng vờ vĩnh.


- Nhưng không phải cái việc như thế này, hắn chỉ... hắn chỉ vờ vĩnh muốn che mặt bọn mình thôi.


Đúng lúc đó cô gia sư bước vào. Cả hai đứa lập tức im lặng và làm như đang học. Nhưng chúng lén nhìn cô. Mắt cô giáo dường như đỏ, giọng nói trầm hơn và rung động hơn mọi khi. Hai đứa im thin thít.


Bất giác chúng ngước nhìn cô giáo, trong lòng vừa kính nể vừa e sợ: “Cô có một đứa con, chính vì vậy mà cô buồn” - Ý nghĩ ấy cứ lởn vởn trong tâm trí chúng.


Dần dần, chúng cũng lây nỗi buồn của cô.


*


*           *


Ngày hôm sau, ở bàn ăn, bọn trẻ nghe tin đột ngột. Ottô bỏ nhà. Hắn thưa với ông chú rằng hiện nay hắn sắp bước vào mùa thi, phải học tập căng thẳng, mà ở đây không được yên tĩnh. Hắn đi tìm thuê một phòng ở đâu đấy để ở một hai tháng cho đến khi thi xong.


Hai đứa trẻ hết sức bàng hoàng khi nghe tin này. Chúng cho rằng sự bỏ đi của Ottô chắc chắn có quan hệ mật thiết với chuyện trò giữa hắn và cô giáo tối qua. Với bản năng đã trở nên nhạy bén, chúng thấy đây là một hành động hèn nhát, lẩn trốn... Lúc Ottô muốn chia tay, bọn trẻ tỏ thái độ thiếu nhã nhặn, quay lưng đi. Nhưng chúng liếc nhìn về phía hắn khi thấy hắn đến trước mặt cô giáo. Môi cô run lên, nhưng cô lặng lẽ đưa tay từ biệt hắn, không nói một lời.


Mấy ngày nay bọn trẻ đổi khác hoàn toàn. Chúng bỏ hẳn vui đùa và trên môi vắng bóng nụ cười, mắt không còn ánh lên niềm vui vô tư lự như trước nữa. Nỗi lo lắng băn khoăn giày vò chúng. Một sự ngờ vực hoang rợ khiến chúng đối lập với tất cả mọi người xung quanh.


Chúng không tin vào điều người lớn nói với chúng. Chúng cảm thấy sau mỗi lời nói của họ đều chứa đựng sự giả dối và những ẩn ý. Cả ngày chúng quan sát, dò xét, chúng rình từng cử chỉ, đoán nhận từng nhún vai, từng sắc thái giọng nói của người lớn. Chúng đi lướt nhẹ như những cái bóng, hòng nghe từng lời bên các cửa buồng. Chúng giận dữ cố tìm mọi cách rũ bỏ cái mạng lưới âm u của những điều bí hiểm đang chụp lên đôi vai bồn chồn của chúng, hay ít ra cũng được ngó nhìn thế giới chân thực, dù chỉ là qua một mắt lưới. Lòng tin của trẻ thơ, một thứ mù quáng vui tươi hồn nhiên, đã biến mất. Thêm nữa, chúng linh cảm rằng bầu không khí nặng nề do những việc này sản sinh ra sẽ bùng nổ thành một cái gì chấn động và chúng sợ bỏ lỡ mất cái lúc ấy. Từ khi chúng biết chúng bị vây bọc trong sự giả dối, chúng trở nên lầm lì, đa nghi, ranh ma và trí trá. Ở bên cạnh cha mẹ, chúng rút vào cái vỏ thơ ngây giả tạo để rồi bất chợt lại thả mình theo tình cảm bồng bột. Chúng luôn luôn ở trong trạng thái nóng nảy bồn chồn. Mắt chúng trước kia ánh lên vẻ dịu hiền và thanh thản thì nay chói sáng và sâu thẳm.


Cùng rình mò và dò la liên tục như vậy, hai đứa cùng chung một tâm trạng phấp phỏng đến nỗi chúng càng gắn bó mật thiết với nhau hơn. Đôi lúc, cùng cảm thấy bị bưng bít, nỗi thèm khát được âu yếm thốt nhiên trở nên dạt dào, khiến chúng ôm ghì lấy nhau một cách cuồng nhiệt hoặc cùng òa lên khóc.


Cuộc sống của chúng bỗng dưng trải qua một cuộc khủng hoảng chẳng có duyên cớ rõ rệt.


 


 (còn tiếp)


Nguồn: Bức thư của người đàn bà không quen. Tập truyện của Stefan Zweig. Dương Tường dịch. Rút từ Hợp tuyển Văn học Đức, tập 3. Chủ biên: Lương Văn Hồng & Triệu Xuân. NXB Văn học sắp xuất bản.


 

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Đêm huyền sử - Triệu Văn Đồi 09.06.2019
G. - Võ Đình 05.06.2019
Đêm cỏ tuyết - Kiệt Tấn 05.06.2019
Cô gái làm ren Nachia/ Pautopsky ở Trà My - Konstantin Georgiyevich Paustovsky 01.06.2019
Kẻ ở nhờ - Phạm Thanh Khương 01.06.2019
Truyền thuyết về Quán Tiên - Xuân Thiều 16.05.2019
Sau lưng là rừng thẳm - Hoàng Hiền 20.04.2019
Khai bút - Vũ Thư Hiên 09.02.2019
Bóng người dưới trăng - Nguyễn Luân 25.01.2019
Khói hoàng hôn - Tống Phú Sa 25.01.2019
xem thêm »