tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 27841335
Truyện ngắn
17.06.2009
Stefan Zweig
Nỗi sợ (4)

Khi ngước mắt lên để nhìn cái tên phố mình đang đứng đó, nàng run lên. Đôi chân nàng bỗng dưng đã đưa nàng đến trước nhà người tình. Liệu đó có phải là một điềm báo trước? Có lẽ anh ta có thể giúp nàng vì chắc chắn là anh biết địa chỉ người đàn bà đã hành hạ nàng. Nàng run lên vì vui sướng. Tại sao nàng đã không nghĩ đến một điều đơn giản đến như vậy? Đột nhiên chân tay nàng như sống lại, niềm hy vọng chắp cánh cho những ý nghĩ nặng nề và rối loạn của nàng. Anh ta cần phải đi với nàng đến gặp người phụ nữ đó để giải quyết dứt điểm lần cuối cùng sự việc này. Anh ta phải ra lệnh cho mụ chấm dứt việc tống tiền, có thể mụ ta sẽ bằng lòng rời bỏ thành phố này nếu được một số tiền nào đó chăng? Bỗng nàng ân hận là đã giày vò anh chàng tội nghiệp lần gặp cuối cùng, dẫu sao anh ta cũng sẽ giúp nàng, nàng tin chắc như vậy. Sự việc lạ lùng là sự cứu nguy bây giờ mới tới, tới vào lúc cuối cùng.


Nàng vội vàng lên cầu thang và kéo chuông. Không ai trả lời. Nàng nghe ngóng, thấy hình như có tiếng chân rón rén đi đằng sau cánh cửa. Nàng lại kéo chuông. Vẫn im ắng kèm theo một tiếng động nhỏ ở bên trong. Nàng mất bình tĩnh và bắt đầu kéo chuông liên hồi, dù sao cuộc sống của nàng đang bị lâm nguy.


Cuối cùng ổ khóa kêu kẹt, người ta nhẹ nhàng mở hé cánh cửa. “Tôi đây”, nàng vừa thở mạnh vừa nói. Cánh cửa mở hẳn ra. “Ra là em... là bà... thưa bà, - E. ấp úng, bối rối, ngượng nghịu ra mặt. - Tôi đã... xin bà thứ lỗi... Tôi không ngờ tới sự viếng thăm của bà... Xin lỗi bà về cách ăn mặc của tôi” - Anh ta chỉ lên cổ để trần và cánh tay áo sơ mi xắn lên.


- Tôi có việc khẩn cấp nói với anh. Anh cần phải giúp đỡ tôi. Nàng phật ý nói vì anh ta để nàng đứng trong cầu thang như một mụ ăn xin. Và nàng nói thêm với một giọng khô khan: “Anh có đồng ý để tôi vào nhà và nghe tôi một phút hay không?”.


- Xin lỗi bà. Hắn hoảng hốt, giọng thì thào bối rối và nhìn sang bên cạnh - nhưng mà giữa lúc này đúng lúc... tôi không thể...


- Anh cần phải nghe tôi nói. Mọi sự xảy đến với tôi đều là lỗi của anh. Anh có bổn phận phải giúp tôi. Anh phải làm thế nào để người ta trả lại tôi cái nhẫn. Anh phải làm, hay ít ra cũng bảo cho tôi biết địa chỉ... Mụ ta không ngừng theo dõi tôi, mặc dầu lúc này mụ ta đã biến đâu mất. Anh phải giúp tôi, anh nghe rõ chưa. Cần phải thế.


Anh ta nhìn nàng, sửng sốt. Chỉ đến lúc ấy, nàng mới nhận ra là đã nói những lời không đầu, không đuôi:


- À, phải rồi, thực vậy, anh không biết. Đấy là người tình của anh, người tình cũ đã trông thấy tôi ra khỏi nhà anh và từ bấy giờ trở đi mụ ta theo dõi và tống tiền tôi. Mụ hành tôi bằng đủ mọi cách. Lần vừa rồi, mụ đòi cái nhẫn của tôi và tôi phải... tôi phải đòi lại nó. Tôi cần phải có cái nhẫn đó trước buổi tối nay, tôi đã hứa là tôi sẽ lấy về... Hãy giúp tôi!


- Nhưng... nhưng tôi...


- Anh có muốn giúp tôi không? Có hay không?


- Nhưng tôi không biết ai thuộc loại người đó. Tôi không hiểu bà nói về ai. Tôi không bao giờ có quan hệ với những người đàn bà làm nghề tống tiền.


Anh ta gần như thô lỗ.


- A! Anh không biết mụ ta à? Vậy ra mụ ta đã bịa đặt ra tất cả? Thế mà mụ ta lại biết tên anh và địa chỉ của tôi... Có lẽ mụ ta cũng không tống tiền tôi chăng? Hay là tôi nằm mơ...


Nàng bật ra một tiếng cười chát chúa. Anh ta cảm thấy bực bội và trong một lúc thấy là nàng điên. Mắt nàng có cái ánh lạ kỳ thế kia. Dáng điệu nàng không giải thích nổi. Lời nói của nàng vô lý. Rồi trong lúc sợ sệt nhìn quanh anh ta thử trấn an nàng:


- Tôi xin bà, thưa bà, bà đừng nổi nóng. Tôi cam đoan với bà là bà nhầm. Không thể... Không, bản thân tôi không hiểu gì về chuyện đó hết. Tôi không biết những người đàn bà vào loại đó. Tôi bảo đảm với bà như vậy. Hai mối tình mà tôi theo đuổi trong thời gian ngắn ở đây, bà đã biết, không thuộc loại người đó. Tôi không muốn kể tên ra, nhưng thật buồn cười... Tôi bảo đảm với bà rằng đó phải là một nhầm lẫn.


- Vậy là anh không muốn giúp tôi?


- Có... nếu tôi có thể.


- Vậy thì... chúng ta cùng đi đến nhà mụ ta.


- Nhưng mà nhà ai? Nhà ai?


Nàng kéo cánh tay anh ta, anh ta lại sợ là nàng điên.


- Đến nhà mụ ta. Anh có đồng ý không? Có hay không?


- Nhưng chắc chắn là... - Nỗi e sợ của anh ta càng tăng thêm trước sự nài nỉ của Iren - chắc chắn...


- Vậy nào đi! Đối với tôi đó là một vấn đề sống hay là chết.


Anh ta cố nhịn để khỏi mỉm cười. Rồi bỗng nhiên, anh ta trở nên lạnh lùng:


- Xin lỗi, thưa bà... nhưng lúc này tôi không thể... Tôi đang có một bài dương cầm, không thể gián đoạn được.


- A! A! - Nàng cười vào mặt anh ta - Vậy là anh dạy dương cầm... mặc áo xắn tay... Đồ dối trá.


Và bỗng nhiên, bị một ý nghĩ thôi thúc, nàng đâm bổ thẳng vào phía trước. Anh ta định giữ nàng lại.


- Vậy ra nó ở kia, ở nhà anh, con mụ tống tiền tôi. Anh cũng chơi cái trò như vậy và có thể là các người chia nhau những thứ mụ ta đã cưỡng đoạt của tôi. Nhưng tôi muốn gặp mụ. Bây giờ tôi không sợ gì nữa hết!


Nàng thét lên. Anh ta nắm lấy tay nàng, nàng vùng vẫy, bứt mình ra khỏi vòng tay của y và lăn xả vào cánh cửa buồng ngủ.


Thật rõ ràng là ai đó đã nghe ngóng ở cửa, thình lình lùi lại. Iren sững người quay vội mặt đi khi thấy một người đàn bà lạ, áo quần xộc xệch. E. xông tới phía sau người đột nhập vào nhà mà anh ta cho là điên thực sự, để ngăn chặn chuyện rắc rối có thể xảy ra, nhưng nàng đã ra khỏi buồng.


“Xin lỗi”, nàng lẩm bẩm. Nàng hoàn toàn mất phương hướng. Nàng không được giải thích gì thêm nữa, không bày tỏ ý kiến gì nữa hết! Một nỗi thất vọng vô tận và một sự mỏi mệt chán ngán tràn ngập lòng nàng.


- Xin lỗi. - Iren nhắc lại trước cái nhìn lo lắng của E. - Ngày mai, ngày mai anh sẽ hiểu tất cả... Ngày hôm nay thôi, chính tôi cũng không còn hiểu gì về việc này nữa - Nàng nói với anh ta như nói với một người xa lạ. Không có gì làm nàng nhớ lại là đã có lần nàng thuộc về người đàn ông này. Nàng chỉ còn láng máng cảm thấy là mình còn sống. Nàng giãy giụa trong một mớ bòng bong rối mù hơn bao giờ hết. Nàng chỉ còn biết một điều: người ta lừa dối nàng ở đâu đây. Nhưng nàng đã quá mệt để suy nghĩ thêm, quá mệt để tìm hiểu. Nàng xuống cầu thang, mắt nhắm nghiền, như một phạm nhân đi ra máy chém.


*


*           *


Khi nàng ra đến ngoài, đường phố đã tối. Có thể là mụ ta đang chờ mình ở đằng kia. -  Nàng nghĩ - Có thể là cứu tinh sắp đến vào lúc cuối cùng. Nàng như thèm muốn được chắp tay và cầu xin một vị thần đã bị lãng quên từ lâu. Ờ, nếu nàng có thể hoãn được hai tháng nữa, để tới kỳ nghỉ mùa hè. Lúc ấy, ở xa kẻ đã hành hạ mình, nàng sẽ có thể sống yên ổn giữa đồng cỏ và những cánh đồng. Mắt nàng tò mò lục tìm trong bóng tối. Nàng trông thấy hình như ở đằng kia, một bóng người đứng rình dưới một cái cổng lớn. Nhưng nàng đến gần thì bóng đen lùi lại mé dưới cổng. Nàng thoáng nghĩ hình như là chồng nàng. Đây là lần thứ hai trong ngày nàng cho rằng mình cảm thấy chàng trên đường phố, chàng và cái nhìn của chàng. Nàng đi chậm lại để biết rõ hơn. Nhưng cái bóng đen biến mất tăm. Nàng dấn bước, lo lắng, có cảm giác kỳ lạ thấy như còn cái nhìn nóng bỏng trên gáy nàng. Một lần nàng ngoảnh lại. Nhưng không thấy ai.


Một hiệu thuốc ở gần ngay đó. Nàng bước vào hơi run run. Người bào chế cầm lấy đơn và bắt đầu pha chế. Không gì lọt khỏi con mắt của Iren trong những phút ngắn ngủi ấy: cái cân lấp lánh, những quả cân xinh xinh, những lá nhãn nhỏ, và trên cao kia trong những dãy tủ, đầy những tinh dầu có tên La tinh lạ lùng mà nàng đưa mắt đọc từng chữ một cách vô ý thức. Nàng nghe thấy tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ, ngửi thấy mùi thơm riêng biệt, mùi nhạt nhẽo và hơi nhờn nhờn của những vị thuốc. Nàng chợt nhớ lại hồi còn nhỏ thường hay xin mẹ cho ra hiệu thuốc vì nàng thích cái mùi đó và thấy dễ chịu khi nhìn những cái bình lóng lánh như gương đó. Đồng thời nàng chợt sợ hãi nhớ ra là đã quên chào vĩnh biệt mẹ nàng và thấy thương bà già khốn khổ, bà sẽ kinh hoàng thế nào khi biết tin. Nhưng người bào chế thuốc đã đếm những giọt nước trong chảy từ một cái bình to phình vào một cái lọ màu xanh. Mắt nàng bất động nhìn chất lỏng đi từ bình này sang chiếc lọ. Một cơn run làm chân tay nàng lạnh giá. Như bị vò xé bởi một trạng thái thôi miên, mắt nàng nhìn theo những ngón tay của người pha chế bây giờ đang đóng nút vào cái lọ đầy và dán một băng giấy xung quanh cái lọ nhỏ nguy hiểm đó. Cái ý nghĩ về sự việc rùng rợn sắp xảy ra làm mê hoặc và tê liệt các giác quan của nàng. “Hai cuaron”, người dược sĩ nói. Nàng bừng tỉnh và nhìn quanh, một cái nhìn câm lặng. Rồi nàng thọc tay vào túi để lấy tiền. Tất cả ở nàng hãy còn mơ hồ hỗn độn, nàng nhìn tiền và chậm chạp đếm một cách vô ý thức.


Vừa lúc nàng thấy cánh tay mình bị nắm lấy, hai đồng cuaron rơi kêu xoảng trên quầy. Bên cạnh nàng, một bàn tay đưa lên vồ lấy cái lọ.


Nàng quay lại. Cái nhìn của nàng đờ ra: chính là chồng nàng. Chàng mím môi, mặt tái mét, mồ hôi ướt đầm trên áo.


Suýt nữa nàng ngất đi. Nàng phải bám lấy cái quầy. Nàng lập tức hiểu ngay rằng, người nàng đã trông thấy trong đường phố và đã rình nàng dưới chiếc cổng lớn chính là chàng, linh cảm của nàng đã không hề lừa dối nàng.


“Nào đi!”, chàng nói với nàng bằng giọng nói đục và nghẹn ngào. Nàng sững sờ nhìn chàng và trong thâm tâm ngạc nhiên về việc mình nghe theo chàng. Nàng đi theo chàng mà không biết.


Họ đi cạnh nhau, không nhìn nhau. Chàng vẫn cầm chiếc lọ nhỏ trong tay. Trên dọc đường, chàng dừng lại và lau trán. Nàng vô tình cũng chậm bước lại mà không biết. Nhưng nàng không dám nhìn chàng. Cả hai người đều không hé răng. Sự huyên náo của đường phố dâng lên giữa chàng và nàng.


Trong cầu thang, chàng để nàng lên trước. Vừa rời khỏi cạnh chàng, nàng loạng choạng. Nàng đứng dừng lại và bíu lấy lan can cầu thang. Chàng nắm lấy cánh tay nàng. Sự đụng chạm này làm nàng run rẩy và nàng bước nhanh những bậc cuối cùng.


Nàng đi theo vào phòng mình. Chàng đi theo. Những bức tường tối sẫm, không còn phân biệt được đồ đạc nữa. Họ vẫn không nói với nhau. Chàng xé tờ giấy bọc chiếc lọ, mở nút lọ, đổ dốc ra và ném mạnh vào một góc phòng. Nàng run lên khi nghe tiếng thủy tinh vỡ.


Họ vẫn tiếp tục câm lặng. Nàng đoán là chàng đang ghìm nén, đoán thế mà không trông thấy chàng. Cuối cùng chàng lại gần nàng, rất gần. Nàng cảm thấy hơi thở mệt nhọc của chàng và trông thấy ánh mắt chàng trong bóng tối của gian phòng. Nàng chờ đợi sự nổ tung của cơn giận của chồng và đã run sẵn dưới cử động cứng cỏi của bàn tay chồng. Tim nàng như ngưng đập, chỉ những dây thần kinh là rung lên như những sợi dây căng thẳng. Tất cả ở nàng là chờ đợi sự trừng phạt, gần như nàng đang mong nó đến. Nhưng chàng vẫn câm lặng và nàng vô cùng kinh ngạc nhận ra rằng chồng nàng không giận dữ.


- Iren, - Chàng nói và giọng chàng có cái vẻ dịu dàng kỳ lạ - chúng ta còn định làm khổ nhau trong bao nhiêu lâu nữa?


Lúc ấy bỗng nhiên, tất cả những tiếng nức nở bị chế ngự và dồn nén trong những tuần gần đây nổ tung ra thành một tiếng thét man dại và điên cuồng một cách dữ dội, bất ngờ. Có thể nói là ở bên trong người nàng, một bàn tay giận dữ đã nắm chặt lấy nàng và lay nàng thật mạnh đến nỗi nàng loạng choạng như người say và sẽ ngã xuống nếu chàng không kịp đỡ lấy nàng.


- Iren! Iren! - Chàng gọi. Giọng chàng ngày càng dịu dàng, ngày càng âu yếm để cố gắng làm dịu cơn bão táp tuyệt vọng của tâm hồn nàng. Trả lời chàng chỉ có những tiếng nức nở, cơn bùng nổ của sự đau khổ đã làm nàng rối loạn từ chân đến đầu. Chàng dìu nàng đến gần chiếc ghế xô pha và đặt lên đấy tấm thân run rẩy của nàng. Nhưng những tiếng nức nở vẫn không ngớt. Chân tay người phụ nữ tội nghiệp rung lên như bị điện giật, trong khi toàn thân, hết cơn nóng rồi đến cơn lạnh thay nhau giày vò nàng.


Căng thẳng đến tột độ từ nhiều tuần nay, thần kinh của Iren không thể chống chọi lâu hơn nữa và nỗi đau khổ được trút ra dữ dội đã trở nên cuồng loạn trong tấm thân bất lực của nàng.


Bị một sự xúc động mãnh liệt giằng xé, chàng ôm nàng trong tay, nắm lấy bàn tay giá lạnh của nàng, hôn lên áo, lên gáy nàng, thoạt đầu nhẹ nhàng, sau đó cục cằn một cách say mê và lo lắng.


Nhưng thân thể nàng vẫn co rút lại và tiếng nức nở vẫn không ngừng. Chàng sờ lên mặt nàng, mặt nàng lạnh ngắt và đầm đìa nước mắt, tay chàng sờ qua hai bên thái dương thấy mạch máu nổi lên giần giật.


Một nỗi sợ không thể tả được tràn ngập lòng chàng. Chàng quỳ xuống áp má vào má nàng để nói với nàng:


-          Iren - Chàng lại ôm nàng trong tay - Tại sao em khóc? Lúc này khi mà tất cả đã kết thúc, tại sao em còn tự làm khổ mình? Em không cần phải sợ gì nữa... Mụ ta sẽ không đến nữa... không bao giờ đến nữa...


update ngày 22-11-2015


(còn tiếp)


 


Nguồn: Nỗi sợ. Phùng Đệ và Lê Thi dịch. Rút từ tập truyện Bức thư của người đàn bà không quen của Stefan Zweig. Nhiều người dịch. NXB Văn học 6-2011.

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Đêm huyền sử - Triệu Văn Đồi 09.06.2019
G. - Võ Đình 05.06.2019
Đêm cỏ tuyết - Kiệt Tấn 05.06.2019
Cô gái làm ren Nachia/ Pautopsky ở Trà My - Konstantin Georgiyevich Paustovsky 01.06.2019
Kẻ ở nhờ - Phạm Thanh Khương 01.06.2019
Truyền thuyết về Quán Tiên - Xuân Thiều 16.05.2019
Sau lưng là rừng thẳm - Hoàng Hiền 20.04.2019
Khai bút - Vũ Thư Hiên 09.02.2019
Bóng người dưới trăng - Nguyễn Luân 25.01.2019
Khói hoàng hôn - Tống Phú Sa 25.01.2019
xem thêm »