tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30562056
Tiểu thuyết
18.06.2009
A. Dumas
Hai mươi năm sau

Rồi quay lại phía Athos, anh nói:


– Tôi thấy dường như còn thiếu cái gì ở đây và tôi rất lấy lam tiếc phải từ giã anh mà không được gặp lại bác Grimaud hiền lành ấy.


– Grimaud à! – Athos nói, – À, phải đấy, tôi cũng lấy làm lạ sao không thấy cậu hỏi về hắn ta. Tôi đã cho một người bạn mượn rồi.


– Ai mà có thể hiểu nổi những dấu hiệu ([1]) của hắn? – D’Artagnan nói.


– Tôi cũng hy vọng, – Athos đáp.


Hai người bạn ôm hôn nhau thân mật.


D’Artagnan bắt tay Raoul và bắt Athos hứa nếu đến Paris sẽ ghé thăm, mà nếu không đến thì cũng viết thư cho anh, rồi anh lên ngựa. Planchet bao giờ cũng chính xác. D’Artagnan cười nói với Raoul:


– Anh không đi cùng với tôi ư, tôi đi qua Blois đấy.


Raoul quay lại phía Athos, anh ngăn cậu ta bằng một dấu hiệu khó nhận thấy.


– Thưa ông, không ạ, – cậu thiếu niên đáp, – tôi ở lại với ông bá tước.


– Thế thì xin từ biệt cả hai, hai người bạn tốt của tôi, – D’Artagnan vừa nói vừa siết tay họ một lần cuối, – và cầu Chúa phù hộ cho các bạn giống như chúng ta thường nói với nhau mỗi lần từ biệt nhau dưới thời vị cố giáo chủ.


Athos giơ tay chào, Raoul cúi mình thi lễ và D’Artagnan cùng Planchet lên đường.


Bá tước nhìn theo họ, tay vịn lên vai cậu thiếu niên đã cao gần bằng anh; phút chốc họ đã khuất sau bức tường.


– Raoul, – bá tước bảo, – tối nay chúng ta đi Paris.


– Sao! – Cậu thiếu niên nói, mặt tái nhợt.


– Anh hãy đến nhà bà Saint-Remy nói những lời từ biệt của tôi và của anh. Tôi sẽ đợi ở đây lúc bảy giờ.


Cậu thiếu niên cúi chào với vẻ đau khổ xen lẫn biết ơn, rồi đi ra thắng ngựa.


Còn D’Artagnan vừa đi khuất đã móc bức thư ở trong túi ra đọc lại:


“Trở về Paris ngay lập tức. J.M.”.


– Bức thư thật khô khan, – D’Artagnan lẩm bẩm, – và nếu như không có một dòng tái bút, có lẽ ta cũng chẳng hiểu gì, nhưng may thay lại có dòng tái bút.


Và anh đọc cả dòng tái bút trứ danh ấy, nó làm cho anh phớt qua cả cái khô khan của bức thư.


“Tái bút. – Hãy đến ông trưởng kho bạc của nhà vua ở Blois, xưng tên ông ra và đưa bức thư này cho ông ta xem: Ông sẽ được lĩnh hai trăm pistole”.


D’Artagnan nói:


– Dứt khoát là ta thích cái lối văn xuôi này và ông giáo chủ viết hay hơn ta tưởng nhiều. Nào Planchet, chúng ta hãy đến thăm ông trưởng kho bạc của nhà vua, rồi thì ta phóng.


– Về Paris ư, thưa ông?


– Về Paris.


Rồi cả hai người cho ngựa phi nước đại.


18.

Ông De Beaufort


Chuyện gì xảy ra và nguyên nhân nào đã buộc D’Artagnan phải trở về Paris?


Một buổi tối theo lệ thường, Mazarin đến chỗ hoàng hậu vào giờ mà mọi người đã rút lui hết. Khi đi qua gần gian phòng lính gác có một cửa trông ra tiền sảnh, ông ta nghe tiếng nói oang oang ở trong phòng. Muốn biết xem bọn lính nói về vấn đề gì, ông rón rén đến gần và theo thói quen đẩy cửa hé ra và thò đầu vào.


Có một cuộc bàn luận giữa các vệ sĩ. Một người nói:


– Còn tôi, tôi xin cam đoan rằng như Coysel đã tiên đoán điều ấy thì nó chắc chắn cứ như là đã xảy ra rồi. Tôi không biết ông ta, nhưng tôi đã nghe nói ông ta không chỉ là một nhà chiêm tinh học mà còn là một nhà pháp sư nữa.


– Ghê thật, bạn thân mến ơi, nếu ông ta là bạn bè của cậu thì coi chừng. Cậu giúp ông ta một việc tai hại đấy.


– Sao lại thế?


– Bởi vì người ta có thể kết án ông ta được chứ.


– Ô hay! Ngày nay người ta không thiêu sống phù thủy.


– Không! Vậy mà cách đây không lâu lắm ông cố giáo chủ đã cho thiêu Urbain Grandier. Tôi cũng biết đôi điều. Hồi ấy tôi đứng canh ở dàn hỏa và tôi đã trông thấy ông ấy bị thiêu.


– Bạn thân mến ơi, Urbain Grandier không phải là phù thủy mà là một nhà bác học, đó lại là chuyện khác. Urbain Grandier không tiên đoán tương lai. Ông ta biết quá khứ, đôi khi điều ấy còn tệ hơn nữa.


Mazarin gật đầu vẻ đồng tình, nhưng muốn biết rõ điều tiên đoán mà người ta đang bàn luận, ông ta đứng nguyên một chỗ. Người lính vệ nói tiếp:


– Tôi không bảo cậu rằng Coysel là một phù thủy nhưng tôi nói với cậu rằng nếu như ông ta công bố trước điều tiên đoán của mình thì đấy là một cách để nó không thực hiện được.


– Tại sao?


– Rõ ràng như vậy đấy. Nếu tôi với cậu đánh nhau mà tôi bảo cậu: “Tôi sẽ đâm cho cậu hoặc một nhát thẳng hoặc một nhát xiên” thì cậu đỡ ngay được chứ còn gì nữa. Vậy nếu Coysel nói khá to để ngài giáo chủ nghe thấy là: “Trước ngày ấy, ngày ấy, người tù ấy sẽ vượt ngục” thì hiển nhiên là ông giáo chủ sẽ có cách đề phòng để tù nhân không xổng ra được.


Một lính vệ khác nằm ngay trên chiếc ghế dài có vẻ đang ngủ và mặc dầu bề ngoài có vẻ ngủ thật nhưng vẫn không bỏ sót một lời của câu chuyện bật ra nói:


– Ôi lạy Chúa! Các cậu tưởng người ta có thể thoát được số mệnh mình ư? Nếu trời đã định rằng ông quận công De Beaufort phải trốn thoát thì ông De Beaufort sẽ trốn thoát, và mọi sự đề phòng của ông giáo chủ đều chẳng có tác dụng gì cả hết.


Mazarin rùng mình. Ông ta là người Ý, có nghĩa là mê tín; ông ta vội vã đi qua giữa những người lính vệ, họ trông thấy ông liền ngừng ngay câu chuyện.


– Các ông nói chuyện gì thế? – Mazarin hỏi với vẻ mơn trớn, – hình như về chuyện ông De Beaufort vượt ngục phải không?


– Ô, không ạ, thưa Đức ông! – người lính không cả tin nói, – lúc này ông ấy không thể vượt ngục được đâu. Người ta chỉ nói là ông ta sẽ vượt ngục.


– Thế ai nói như vậy?


Người lính quay về phía người kể chuyện mà bảo:


– Này Saint-Laurent, cậu nhắc lại câu chuyện của cậu đi.


– Thưa Đức ông, – người lính vệ nói, – tôi kể với ông này rất thuần túy và giản đơn cái mà tôi nghe nói về điều tiên đoán của một người tên là Coysel cho rằng ông De Beaufort dù có bị canh gác cẩn mật đến đâu, ông ta sẽ trốn thoát trước ngày lễ Pentecôte.


– Thế cái tên Coysel ấy là một kẻ mộng tưởng hay thằng điên? – Giáo chủ vẫn tươi cười hỏi.


– Không đâu, – người lính vệ vẫn bám chắc vào niềm tin của mình nói, – Ông ta đã đoán trước nhiều điều và những điều đó đã xảy ra, thí dụ như việc hoàng hậu sinh con trai, ông Coligny sẽ bị giết trong trận đấu kiếm với quận công De Guiche, cuối cùng là việc ông chủ giáo sẽ được phong giáo chủ... Ấy đấy hoàng hậu đã không chỉ sinh một con trai đầu lòng mà hai năm sau lại sinh một cậu nữa, và ông De Coligny đã bị giết.


– Phải rồi, – Mazarin nói, – nhưng mà ông chủ giáo vẫn chưa thành giáo chủ.


– Vâng, thưa Đức ông, – anh lính vệ nói, – nhưng ông ta sẽ trở thành giáo chủ.


Mazarin cau mặt như muốn nói: ông ta chưa mang chiếc mũ đó. Rồi ông nói thêm:


– Bạn ơi, như vậy theo ý ông thì ông De Beaufort nhất thiết phải thoát à?


– Thưa Đức ông. – Người lính đáp, – ý kiến của tôi đúng là như vậy, đến nỗi bây giờ Các hạ có ban cho tôi cái chức của ông De Chavigny, nghĩa là cai quản lâu đài Vincennes, tôi cũng sẽ không dám nhận. Chà! Còn như sau ngày lễ Pentecôte, đó lại là chuyện khác.


Không có gì đáng tin cậy hơn là một niềm tin mãnh liệt, nó tác động đến những người không tin, mà Mazarin như chúng tôi đã nói mới là kẻ không tin, ông ta là người mê tín. Nên ông ta bước ra vẻ đăm chiêu tư lự.


– Đồ keo kiệt! – Người vệ sĩ đứng tựa ở tường nói. – Lão ta làm ra vẻ không tin ở vị pháp sư của cậu, Saint-Laurent ạ, để khỏi phải cho cậu cái gì đấy thôi, nhưng về đến nhà là lão ta sẽ lợi dụng ngay cái điều tiên đoán của cậu cho mà xem.


Quả thật, đáng lẽ tiếp tục đi đến phòng của hoàng hậu, Mazarin trở về văn phòng mình, gọi Bernouin đến và ra lệnh ngày hôm sau từ mờ sáng phải cho đi goi ngay viên cảnh sát mà ông ta cắt đặt ở bên cạnh ông De Beaufort về, và khi hắn về đến nơi phải lập tức đánh thức ông ta dậy.


Không còn hoài nghi gì nữa, người lính vệ đã chạm ngón tay vào vết thương nhức nhối nhất cua ông giáo chủ. Ông De Beaufort ngồi tù từ năm năm nay, và không ngày nào Mazarin không nghĩ rằng ông ấy có thể sẽ ra khỏi nơi đó lúc này hoặc lúc khác. Người ta không thể giữ làm tù nhân suốt đời một cháu nội của Henri IV mới suýt soát ba mươi tuổi. Nhưng dù ông ta ra tù bằng cách nào chăng nữa thì trong thời gian bị giam giữ, ông đã tích lũy hận thù sâu sắc đến chừng nào đối với kẻ đã bắt giam ông trong khi ông đang giàu có, can trường, vinh quang, được phụ nữ yêu mến, được cánh đàn ông sợ sệt; bắt giam ông để tước khỏi cuộc đời ông những năm tháng tươi đẹp nhất, bởi vì sống ở trong tù thì cũng như không tồn tại! Trong khi chờ đợi, Mazarin cho tăng cường giám sát ông De Beaufort. Song giống như kẻ hà tiện trong truyện ngụ ngôn, Mazarin không thể ngủ yên bên cạnh kho vàng của mình. Biết bao lần đang đêm lão choàng dậy vì mơ thấy người ta cướp mất ông De Beaufort của lao. Thế là lão hỏi ngay tin tức về ông ta, và mỗi tin lượm được lão đều đau đớn khi nghe nói tù nhân vẫn chơi bời, ca hát, ông thường dừng lại luôn để nguyền rủa rằng lão Mazarin sẽ trả giá đắt về những trò giải trí ma lão bắt buộc ông ta phải chơi ở lâu đài Vincennes.


Ý nghĩ ấy choán hết tâm trí tể tướng trong giấc ngủ, cho nên bảy giờ sáng khi Bernouin vào phòng để đánh thức ông ta dậy thì câu đầu tiên của ông ta là:


– Này, có chuyen gì thế? Ông De Beaufort có trốn khỏi Vincennes không?


– Thưa Đức ông, tôi không tin như vậy, – Bernouin, vẻ bình tĩnh đạo mạo của hắn không tự mâu thuẫn bao giờ, – nhưng dù sao ngài cũng sẽ được tin về ông ta ngay bây giờ, vì viên cảnh sát La Ramée mà ngài cho gọi sáng nay ở Vincennes đã đến ngoài kia và đang đợi lệnh của Các hạ.


– Mở cửa và cho hắn vào đây, – Mazarin vừa nói vừa sắp xếp lại nệm gối để ngồi ngay tại phòng mà tiếp khách.


Viên sĩ quan vào. Đó là một người cao to, má sệ, mặt tươi tỉnh, hắn có một vẻ bình thản khiến Mazarin lo lắng. Lão lẩm bẩm:


– Cái thằng cha này trông đúng là một thằng ngu.


Viên cảnh sát đứng im lặng ở cửa.


– Mời ông vao! – Mazarin bảo.


Viên cảnh sát tuân lệnh.


– Ông có biết ở đây người ta đồn gì không? – Mazarin nói.


– Thưa Các hạ, không.


– Thế này này! Người ta đồn rằng ông De Beaufort đã trốn khỏi Vincennes, nếu không thì cũng sắp trốn khỏi.


Mặt mày viên sĩ quan ngớ ra vì kinh ngạc. Hắn đồng thời mở cả hai mắt ti hí và cái miệng rộng hoác để hít lấy hít để câu nói đùa mà Các hạ đã vinh dự ban cho hắn; rồi không giữ lâu được vẻ nghiêm trang đối với một giả thiết như vậy, hắn phá ra cười, cười sằng sặc đến rung cả các chân tay hộ pháp y như là đang lên một cơn sốt dữ dội.


Mazarin trong bụng khấp khởi mừng vì sự thổ lộ thiếu cung kính ấy, nhưng vẫn giữ vẻ trang nghiêm.


Khi La Ramée đã cười thỏa thuê và chùi nước mắt rồi, hắn cho rằng đến lúc phải nói và xin lỗi về sự vui vẻ thất lễ đó, hắn nói:


– Trốn thoát ư, thưa Đức ông! Thế Các hạ không biết là ông De Beaufort đang ở đâu ư?


– Có chứ, tôi biết rằng ông ta đang ở trong cái tháp tòa lâu đài Vincennes.


– Đúng vậy, thưa Đức ông, ở trong một căn phòng có tường dày đến bảy bộ với các cửa sổ có chấn song sắt đan chéo, mỗi thanh to bằng cánh tay ấy.


– Ông này, – Mazarin nói, – cứ kiên nhẫn người ta đục xuyên mọi bức tường, và với một mảnh dây cót đồng hồ người ta cưa được song sắt.


– Nhưng Đức ông không biết rằng bên ông ta có tám lính gác, bốn ở tiền sảnh, và bon ở trong phòng, họ không lúc nào rời ông ta cả.


– Nhưng có lúc ông ta ra khỏi phòng, chơi bóng vụt, bóng ném chứ!


– Thưa Đức ông, đó là những trò giải trí cho phép tù nhân chơi. Tuy nhiên nếu Các hạ muốn, thì sẽ cấm ông ta.


– Không đâu, không đâu, – Mazarin nói, lão sợ rằng cấm cả các trò giải trí đó thì nếu như có bao giờ ra khỏi tù, tù nhân càng căm giận lão hơn nữa. – Nhưng ta muốn hỏi xem ông ta chơi với ai.


– Thưa Đức ông, ông ta chơi với viên sĩ quan trực gác, hoặc với tôi hoặc với các tù nhân khác.


– Khi chơi, ông ta không đến gần tường lũy ư?


– Thưa Đức ông, Các hạ không biết tường lũy thế nào ư? Tường lũy cao sáu mươi bộ, và tôi hoài nghi rằng ông De Beaufort khá là chán đời để mạo hiểm nhảy từ trên cao xuống cho gãy cổ.


– Hừm! – Giáo chủ bắt đầu yên tâm nói: – Ông La Ramée thân mến, vậy ông nói là...


– Trừ phi ông De Beaufort có phép biến thành con chim nho, tôi xin bảo đảm về ông ta.


– Hừ coi chừng! Ông vội vã quá đấy, – Mazarin nói – Khi các vệ sĩ dẫn De Beaufort đến Vincennes, ông ta có nói to với họ rằng ông ta thường nghĩ đến trường hợp ông ta bị tù, và trong trường hợp ấy, ông ta đã kiếm được bốn mươi cách để vượt ngục.


– Thưa Đức ông, – La Ramée đáp, – nếu trong bốn mươi cách ấy có một cách tốt, thì ông ta đã ở ngoài từ lâu rồi.


– Thôi, thôi, không đến nỗi tồi như mình tưởng, – Mazarin lẩm bẩm.


La Ramée nói tiếp:


– Với lại Đức ông quên rằng ông De Chavigny là người cai quản lâu đài Vincennes, mà ông ta lại không phải là chỗ bạn bè của ông De Beaufort.


– Ừ, nhưng khi ông De Chavigny vắng mặt?


– Khi ông ta vắng mặt thì có tôi.


– Nhưng khi chính ông cũng vắng mặt.


         Khi tôi cũng vắng mặt, thì tôi đã có người thay thế là một gã rất hầm hố trở thành một viên phó cảnh sát của Hoàng thượng, và tôi xin bảo đảm với ngài là anh ta canh gác rất nghiêm mật. Từ khi tôi nhận anh ta vào giúp việc tôi đã ba tuần nay, tôi chỉ quở trách anh ta có một điều là quá khắt khe với tù nhân.


(còn tiếp)


Nguồn: Hai mươi năm sau. Tiểu thuyết của A. Dumas. Anh Vũ dịch. NXB Văn học in lần thứ ba, 2009 (sắp phát hành).







[1]           Grimaud là người hầu của Athos, Athos có thói quen sai bảo hắn việc gì toàn bằng dấu hiệu và cử chỉ. Grimaud làm theo hoặc đáp lại cũng bằng cử chỉ và dấu hiệu, và thường câm lặng suốt ngày.



Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
45.
46.
47.
48.
49.
50.
51.
52.
53.
54.
55.
56.
57.
58.
59.
60.
61.
62.
63.
64.
65.
66.
67.
68.
69.
70.
71.
72.
73.
74.
75.
76.
77.
78.
79.
80.
81.
82.
83.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 10.12.2019
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 10.12.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 10.12.2019
Cơ may thứ hai - Constant Virgil Gheorghiu 07.12.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 07.12.2019
Trăm năm cô đơn - Gabriel Garcia Marquez 06.12.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 05.12.2019
Trên sa mạc và trong rừng thẳm - Henryk Sienkiewicz 05.12.2019
Chiến tranh và Hòa bình - Liep Nicôlaievich Tônxtoi 05.12.2019
Đường công danh của Nikodema Dyzmy - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 02.12.2019
xem thêm »