tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 27669654
Truyện ngắn
13.06.2009
Stefan Zweig
Nỗi sợ (2)

Bây giờ, trước mối nguy cơ sắp phải trả giá về mối tình của mình, nàng bắt đầu tính toán chi li cái giá trị của nó. Được số phận nuông chiều, được gia đình nâng niu, sống đầy đủ trong cảnh giàu sang, nàng tự cảm thấy bị xúc phạm bởi sự va chạm đầu tiên này. Dẫu sao nàng cũng không muốn mất đi cuộc sống vô tư lự của mình và không do dự, nàng sẵn sàng hy sinh người tình để tâm hồn được thư thái.


Ngay ngày hôm đó, một người đưa thư mang bức thư hồi âm của anh ta đến, một bức thư van xin, than thở và tự kết tội đã làm lung lay cái ý định chấm dứt việc làm ám muội của cô. Sức mạnh của tình yêu ve vuốt lòng tự ái của nàng, mối thất vọng không bờ bến trong thư làm nàng vui thích. Người tình của nàng khẩn thiết xin nàng ban cho anh ta một cuộc trao đổi dù ngắn thế nào cũng được để ít ra là anh ta biết được lỗi lầm của mình trong trường hợp đã vô tình xúc phạm nàng. Lúc ấy, một trò chơi mới cám dỗ nàng: hờn dỗi mà không giải thích lý do để được người yêu thèm muốn hơn nữa. Nàng quyết định cho anh ta gặp ở một hiệu bánh mứt, nơi nàng sực nhớ là đã gặp một chàng diễn viên hồi còn con gái. Quả thật so với bây giờ, cuộc gặp gỡ ngây thơ và trong trắng hồi ấy có vẻ ngây ngô đối với nàng. Nàng cười thầm khi nghĩ đến chủ nghĩa lãng mạn lại nở hoa trong cuộc đời đã khô héo sau cuộc hôn nhân của nàng. Thực ra nàng gần như hài lòng về chuyện xảy ra hôm trước, nó làm cho nàng lần đầu tiên, từ lâu lắm rồi, cảm thấy một tình cảm thật có sức mạnh ghê gớm làm cho thần kinh nàng căng thẳng và dãn hết mức mà hãy còn ngấm ngầm hồi hộp. Nàng mặc chiếc áo dài màu thẫm và nhã, thay mũ hôm trước để người đàn bà ác nghiệt không nhận ra trong trường hợp mụ ta vẫn còn luẩn quất trên đường phố. Nàng đã chuẩn bị một chiếc mạng tốt hơn nhưng một ý nghĩ thách thức bỗng nhiên làm nàng thấy không cần nữa. Vì sao lại phải như vậy? Thì ra vì sợ một con mụ tầm thường vớ vẩn, nó chẳng biết mình là ai, mà mình, một phụ nữ được quý trọng và nể vì không dám ló mặt ra phố ư?


Chỉ đến khi ra đến ngoài đường nàng mới cảm thấy lo lo, thấy gai gai trong người như cảm giác của người tắm biển lúc nhúng chân vào nước trước khi thả mình ào vào ngọn sóng. Nhưng cảm giác đó chỉ thoáng qua trong một giây đồng hồ. Bỗng nhiên nàng cảm thấy một niềm vui lạ lùng, cái vui được bước đi nhanh nhẹn, nhẹ nhàng, mềm mại mà bản thân nàng chưa từng cảm thấy. Nàng như tiếc rằng cửa hàng bánh mứt ở quá gần vì một ý muốn kỳ lạ thôi thúc nàng muốn kéo dài sức hấp dẫn của cuộc phiêu lưu này. Nhưng giờ hẹn đã sắp đến và trái tim nàng đập báo rằng người yêu đang chờ. Khi Iren bước qua ngưỡng cửa hiệu, anh ta đang ngồi trong góc cửa vội lao tới làm cô vừa thấy dễ chịu vừa cảm thấy nặng nề. Nàng càng bối rối anh càng hỏi dồn và to tiếng trách, đến nỗi nàng phải yêu cầu anh ta nói khẽ. Nàng không giải thích nguyên nhân của sự lỡ hẹn vừa rồi mà chỉ buông những câu xa xôi bóng gió làm anh chàng càng thêm điên đảo. Nàng không đáp ứng những ham muốn nôn nóng của anh ta, tiết kiệm ngay cả đến lời hứa hẹn vì nàng biết rõ rằng sự từ chối đột ngột và thái độ lập lờ khó hiểu đó càng kích thích anh ta. Và sau nửa giờ nói chuyện sôi nổi, khi chia tay nàng không ban cho anh ta một chút dấu hiệu âu yếm nào, lúc này thâm tâm nàng nung nấu một nỗi say mê kỳ lạ mà nàng chỉ trải qua hồi còn con gái. Từ chốn sâu thẳm nhất của bản thể, nàng tưởng như cảm thấy cái râm ran của một ngọn lửa nhỏ sẵn sàng đốt cháy cả thân thể. Nàng thu hút mọi sự chú ý của những người đàn ông đi qua và cái thắng lợi bất ngờ đó thôi thúc ý muốn được thấy gương mặt của mình mạnh đến nỗi cô dừng lại trước tủ kính của một người bán hoa để ngắm mình trong một giàn hoa hồng đỏ và hoa viôlét lóng lánh những hạt sương. Từ thuở bé đến nay, chưa bao giờ nàng cảm thấy lâng lâng như thế và các giác quan cũng chưa bao giờ tinh tế như thế; cả những ngày đầu mới cưới, cả những cái ôm ghì của người yêu cũng không kích thích nhục thể nàng như thế. Và nàng thấy như không chịu đựng nổi cái ý nghĩ là nàng đã phung phí cái thanh tao lạ kỳ, cái say sưa êm dịu đó của dòng máu nàng vào những giờ được ấn định sẵn. Đến trước cửa nhà, nàng ngập ngừng, dừng lại để một lần nữa hít đầy phổi cái không khí rạo rực, cái xao xuyến của những cảm giác vào lúc ấy, để cảm thấy lại tự đáy lòng trào lên ngọn sóng cuối cùng của mối tình. Lúc ấy có ai đó chạm vào vai. Nàng quay lại:


- Gì thế... vậy chị còn muốn gì ở tôi nữa? - Nàng ấp úng, sợ chết khiếp khi bỗng nhận ra bộ mặt khả ố của mụ đàn bà đáng sợ. Nỗi kinh hoàng của nàng càng thêm khi nghe thấy mình thốt ra câu nói tai hại đó. Vậy mà nàng đã tự nhủ nếu gặp sẽ làm như không nhận ra nó, chối hết mọi sự để đương đầu với con vô lại đó. Bây giờ thì chậm mất rồi.


- Tôi chờ bà đến nửa giờ rồi, thưa bà W.


Iren rùng mình. Con mụ này biết tên nàng, biết cả địa chỉ của nàng. Hỏng hết rồi, nàng đã ở trong tay nó, không làm gì được nữa.


- Vâng đã nửa giờ rồi thưa bà W - người đàn bà nhắc lại, giọng trách móc và đe dọa.


- Chị muốn gì, chị cần gì ở tôi?


- Bà quá rõ điều đó thưa bà W. - Iren lại rùng mình khi nghe gọi đến tên mình - Bà hoàn toàn hiểu tại sao tôi đến.


- Tôi đã không gặp lại anh ta nữa. Hãy để cho tôi yên. Tôi sẽ không bao giờ giáp mặt anh ta nữa... không bao giờ.


Người đàn bà bình tĩnh chờ đợi trước cơn xúc động làm nghẹn lời nàng. Rồi chị ta nói giọng cục cằn như mắng mỏ người bề dưới của mình:


- Đừng có mà nói dối! Tôi đã theo bà đến tận cửa hiệu bánh - thấy Iren không cãi lại, chị ta mỉa mai nói tiếp: - Tôi mất việc làm... tôi! Người ta đã đuổi tôi khỏi tiệm vì nạn thất nghiệp và khủng hoảng. Và rồi, chao ôi! Nhân đó tôi cũng rong chơi y như các bà lương thiện.


Giọng nói cay độc và lạnh lùng của mụ ta đánh thẳng vào Iren. Nàng cảm thấy bất lực trước sự thô bạo đó và mỗi lúc một lo là con mụ này càng thêm to tiếng hoặc chồng nàng bất chợt về thì sẽ hỏng hết. Vội vàng lục trong sắc nàng lấy cái ví và rút tiền ra.


Nhưng lần này bàn tay xấc xược của người đàn bà không đưa xuống vồ lấy những tờ giấy bạc một cách hèn hạ, nó vẫn chìa ra và xòe rộng.


- Cho tôi cả cái ví nữa để khỏi đánh mất - người đàn bà chế giễu vừa nói vừa cười khùng khục.


Iren nhìn vào mặt mụ ta, nhưng chỉ thoảng trong một giây thôi. Nàng không thể chịu nổi lời mỉa mai thô bạo và trơ tráo đó. Một thứ ghê tởm sâu xa tràn ngập trong lòng, nàng chỉ còn muốn có một điều: bỏ đi để không trông thấy con người đó nữa! Chìa cả ví tiền ra, nàng quay mặt đi và khủng khiếp lao vào cầu thang.


Chồng nàng chưa về, nàng ném mình vào chiếc ghế bành dài và nằm ở đó, duỗi dài, bất động như người vừa bị đánh đến ngất xỉu. Chỉ khi nghe thấy tiếng luật sư, nàng mới cố gắng hết sức để đứng thẳng dậy và kéo lê sang gian phòng khác, ngơ ngác cử động như người máy.


*


*           *


Nỗi khiếp sợ ở ngay trong nhà và không ra khỏi căn phòng. Nhiều giờ đã trôi qua một cách trống rỗng, kéo dài vô tận, những hình ảnh hồi tưởng về cuộc giáp mặt với mụ đàn bà đáng sợ đã không ngừng trào lên trong tâm trí nàng. Nàng biết rõ hoàn cảnh hiện tại của mình thật là bi đát. Không biết vì sao mụ ta đã biết được cả tên và dò được địa chỉ của nàng và vì sao cho đến lúc này những ý đồ bước đầu của nó đã thành công trót lọt đến như vậy. Cứ cái đà này, nó sẽ tiếp tục lợi dụng một cách đều đều kết quả sự khám phá của nó, nó sẽ lấn tới không lùi bước trước bất cứ một thủ đoạn nào. Con mụ này sẽ là cơn ác mộng của nàng, nàng biết rằng không thể có chút nỗ lực nào ngay cả những nỗ lực tuyệt vọng nhất có thể giải thoát được cho mình, bởi vì dẫu nàng có tài sản, lại là vợ một người giàu có, Iren cũng không thể chỉ có việc bỏ ra một món tiền lớn để thoát khỏi mụ ta một lần là xong và nó sẽ hứa giữ kín với chồng nàng. Hơn nữa, nàng biết điều đó qua những chuyện kể của chồng về những vụ án chàng thụ lý: những lời hứa hẹn của những kẻ thiếu tư cách và đê tiện như vậy, những giao ước đã ký kết đối với họ chẳng có chút giá trị nào. Nàng dự tính rằng, nếu có gạt bỏ được cơn ác mộng trong vòng một hoặc hai tháng, sau đó rường cột của tòa nhà hạnh phúc gia đình nàng sẽ sụp đổ thì dẫu có kéo theo được con mụ khốn nạn đó vào nỗi bất hạnh của mình cũng chỉ là sự đền bù quá ít ỏi đối với nàng.


Nỗi bất hạnh không thể tránh khỏi, bây giờ nàng cảm thấy điều đó với một sự rõ rệt đáng sợ. Sự giải thoát cũng bế tắc, không có cách nào hết. Nhưng... nhưng rồi sẽ ra sao? Nàng bị cột vào câu hỏi đó suốt từ sáng đến tối. Một ngày nào đó, một bức thư sẽ đến tay chồng nàng. Nàng hình dung thấy chàng bước vào phòng, người tái nhợt, nét mặt sa sầm, nắm lấy tay nàng, tra hỏi... Rồi lúc đó... sẽ ra sao? Chàng sẽ làm gì? Tới đó, đột nhiên những hình ảnh ấy biến mất vào bóng tối của một mối lo sợ hỗn độn và khủng khiếp. Nàng không biết sự thể tiếp theo đó sẽ ra sao và những dự đoán của nàng trôi tuột vào một cái vực xoáy. Trong khi nghĩ ngợi như vậy, nàng chỉ sực nhận ra có một điều: nàng biết về chồng còn quá ít nên không dự đoán trước được những quyết định của chồng. Nàng lấy chồng không theo ý muốn của cha mẹ nàng, sống với nhau mà lòng cảm mến không sút giảm. Vợ chồng đầu gối tay ấp tám năm trời, đã có mấy đứa con với nhau, thế mà đến bây giờ, đến lúc phải tự hỏi thái độ của chồng sẽ ứng xử như thế nào, nàng mới chợt nhận thấy rằng chồng mình chỉ là một người xa lạ. Chỉ đến bây giờ nàng mới bắt đầu thử tìm xem trong cuộc sống của chàng có đôi nét gì họa chăng soi sáng được tính cách của chàng. Nỗi lo sợ của nàng ập tới ngập ngừng khơi gợi từng hồi niệm nhỏ để tìm lối vào những bí ẩn của trái tim chồng.


Và bởi vì những lời ăn tiếng nói của chàng không nói lên được điều gì nên một hôm chàng ngồi đọc sách trong ghế bành, nàng dò hỏi nét mặt chàng nổi bật dưới ánh đèn điện. Nàng quan sát gương mặt đó như thể là mặt của một người không quen, cố gắng tìm ra từ những nét quen thuộc mà nay bỗng trở thành xa lạ đó cái tính nết mà tám năm chung sống vì không quan tâm nên nàng chưa thấy hết. Vầng trán cao quý và sáng sủa như đúc bởi ý chí mạnh mẽ; ngược lại cái miệng nghiệt ngã và không khoan dung. Tất cả đều căng thẳng trong những nét cương quyết đầy nghị lực và sức mạnh của chàng. Nhưng, theo sự khảo sát của nàng, cặp mắt chắc hẳn là nơi chứa đựng nhiều bí ẩn thực sự, thì lại đang cúi xuống quyển sách và kín như bưng. Nàng chỉ có thể nhìn sững bằng con mắt dò hỏi xem cái hình nhìn nghiêng như một đường cong đó sẽ nói lên một tiếng ân xá hay buộc tội. Cái hình nhìn nghiêng đó có một vẻ khắc nghiệt làm nàng hoảng sợ nhưng lại có cái cương nghị lần đầu tiên vạch cho nàng thấy một vẻ đẹp khác thường. Bỗng nàng cảm thấy nàng có thể nhìn chàng không chán mắt với niềm vui và tự hào. Chàng ngẩng đầu lên. Thế là nàng lại vội rút lui vào bóng tối để câu hỏi sôi nổi trong ánh mắt nàng không nhen lên những mối ngờ vực.


*


*           *


Đã ba ngày nàng không ra khỏi nhà. Nàng thấy lo lo khi nhận thấy việc ở lì tại nhà đã làm mọi người xung quanh để ý vì bình thường ít có ngày và thậm chí ít có giờ nàng không vắng nhà. Nhưng người đầu tiên nhận thấy sự thay đổi đó là các con nàng, nhất là thằng con lớn, nó đã bộc lộ với mẹ sự ngạc nhiên của nó với vẻ ngây thơ làm nàng khó chịu. Bọn gia nhân thì mãn nguyện thì thào với nhau và trao đổi đủ thứ giả thiết với cô gia sư. Iren đã phí công cố gắng giải thích sự có mặt đáng ngạc nhiên của mình bằng nhiều lý lẽ khác nhau, đôi khi khéo léo viện đến sự cần thiết của gia đình, những khi vừa định tham gia vào một việc gì trong nhà thì lại lúng túng và nếu kéo dài thời gian gần mọi người chỉ tổ khơi thêm mối ngờ vực. Hơn nữa, nàng cũng không biết khéo léo tránh mặt mọi người bằng cách khôn ngoan ở yên trong buồng để đọc sách hay làm việc một mình; giống như bất cứ một tình cảm mãnh liệt nào, nỗi lo sợ trong nàng biến thành sự bồn chồn, nóng ruột, nó đeo đuổi nàng ở khắp mọi nơi. Mỗi tiếng chuông, mỗi tiếng điện thoại réo đều làm nàng giật mình và cảm thấy cuộc sống yên lành của mình bị tan vỡ và sụp đổ. Nỗi bất lực làm cho nàng nghĩ đến một cuộc sống thảm hại không biết sẽ ra sao. Ba ngày cầm tù ở nhà mà nàng thấy dài hơn tám năm chung sống với chồng.


Ngày thứ tư, nàng phải đi đến một nơi theo lời mời mà nàng đã nhận lời từ nhiều tuần nay và bây giờ, không có lý do gì chính đáng để có thể từ chối. Hơn nữa, nàng cũng cần phải đập tan những con thoi vô hình của sự khiếp sợ chạy qua chạy lại trong óc nàng, nó cầm tù cuộc đời nàng nếu nàng không muốn chết vì nó. Nàng cần gặp gỡ mọi người, cần vài giờ thảnh thơi thoát khỏi bản thân mình, lánh xa sự cô đơn chết chóc của nỗi sợ. Mặt khác, còn ở đâu nàng được yên thân hơn ở một nhà không phải nhà mình, nhà bè bạn, ở đâu nàng được che chở tốt hơn chống lại sự giày vò vô hình nó lượn lờ quanh nàng. Sau cuộc chạm trán mới đây, người đàn bà ấy còn có thể rình rập nàng ngoài đường phố, cái phút ngắn ngủi vừa ra khỏi nhà lần đầu làm nàng rùng mình. Bất giác, nàng nắm lấy cánh tay chồng, nhắm mắt lại và đi nhanh ra cỗ xe đang chờ ở bên ngoài. Khi chiếc xe ô tô bắt đầu lăn bánh qua những dãy phố vắng vẻ ban đêm, cái gánh nặng đè bẹp Iren rơi xuống, và khi trèo lên bậc tam cấp của ngôi nhà xa lạ nàng cảm thấy như vào nơi trú ẩn. Trong mấy tiếng đồng hồ, nàng gần có thể trở lại như xưa kia của quãng đời vui vẻ, vô tư. Cái vui tươi, hoan hỉ lúc này của nàng thậm chí còn lớn hơn, ý thức được hơn vì nó là cái vui tươi, hoan hỉ của người tù được ra khỏi ngục tối và lại nhìn thấy ánh mặt trời. Ở đây, một bức tường bảo vệ nàng chống mọi nỗi khổ đau, sự oán thù không thể bén tới nàng được. Ở đây, chỉ có những người quý chuộng nàng, trọng vọng nàng, yêu mến nàng, những người thượng lưu không có tâm địa xấu, vui tươi hớn hở vì những chuyện tầm phào khoái lạc như bản thân nàng lúc này.


Khi nàng bước vào, mọi con mắt đổ xô về phía nàng làm cho nàng cảm thấy là mình xinh đẹp. Nàng vì có ý thức về mình xinh đẹp nên nàng lại càng xinh đẹp hơn, điều đó xưa kia chưa hề có. Âm nhạc bên cạnh quyến rũ và thấm vào làn da nóng bỏng của nàng. Những cuộc khiêu vũ bắt đầu và nàng đã quay trở vòng mà không biết. Nàng nhảy như chưa bao giờ từng nhảy. Cái vòng quay tít đó giải thoát cho nàng mọi gánh nặng trong lòng, nhịp điệu lan ra tứ chi và thân thể nàng nồng nhiệt, uốn éo. Khi nhạc cụ im tiếng, cái im lặng thật cực nhọc đối với nàng. Và khi âm nhạc lại vừa nổi lên, nàng lại lao vào cơn lốc như đằm mình vào bể nước tắm, làn nước mát mẻ, êm dịu, dãn xả, bềnh bồng... Xưa nay, nàng vốn là một người nhảy xoàng, quá đắn đo, quá chín chắn, quá thận trọng trong các cử động của mình, nhưng cái say sưa ngây ngất của niềm vui mới tìm lại được làm cho nàng không cảm thấy một sự ngăn cách nào suốt buổi tối hôm đó. Cái dây xích thép tạo ra bởi sự thận trọng và tính bẽn lẽn, lúc bình thường vẫn giữ cho niềm đam mê điên cuồng của nàng trong một vài giới hạn, nay bị bẻ gãy đột ngột và nàng phó mặc cho mình trôi theo một sự buông thả, phóng túng trọn vẹn, sung sướng tuyệt vời. Nàng cảm thấy ở xung quanh nàng những cánh tay và những bàn tay cuồng nhiệt, những cái lướt qua, những cái đụng chạm, cái hứng cảm của những lời nói say sưa, những tiếng cười khích lệ, trong khi đó âm nhạc làm tim nàng đập phập phồng, thân thể nàng bị kích thích đến nỗi quần áo trên người làm nàng nóng bỏng và bất giác nàng muốn giật tung tất cả những tấm khăn choàng của mình để cái say sưa ngây ngất vô bờ bến đó thấm vào cơ thể nàng sâu hơn nữa.


- Iren, em làm sao thế?


Hãy còn nóng vì cái ôm chặt của người bạn nhảy, nàng quay lại, lảo đảo và gượng cười. Cái nhìn nghiêm khắc và lạnh lùng của chồng làm nàng rối loạn. Nàng sợ hãi. Nàng đã tỏ ra quá say đắm chăng? Cơn mê cuồng của nàng đã làm hại nàng chăng?


- Cái gì?... Anh định nói gì, F? - Nàng ấp úng trước cái nhìn xoáy vào nàng như một lưỡi dao găm. Nàng những muốn hét lên trước cái nhìn như lục soát trái tim nàng.


- Thật kỳ lạ! Cuối cùng chàng lẩm bẩm bằng giọng trầm và ngạc nhiên.


Nàng không dám hiểu ý chàng muốn nói gì. Nhưng một cơn rùng mình lan khắp người nàng khi chàng quay đi và rồi nàng trông thấy đôi vai rộng và khỏe của chàng vươn lên mạnh mẽ cùng với cái gáy rắn chắc. “Đôi vai của kẻ sát nhân”, cái ý nghĩ điên rồ đó thoáng qua trong óc nàng. Nàng tự nhủ thầm là chàng vạm vỡ và đáng sợ cứ như là mới thấy chàng lần đầu.


(còn tiếp)


 


Nguồn: Nỗi sợ. Phùng Đệ và Lê Thi dịch. Rút từ tập truyện Bức thư của người đàn bà không quen của Stefan Zweig. Nhiều người dịch. NXB Văn học 6-2011.

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Đêm huyền sử - Triệu Văn Đồi 09.06.2019
G. - Võ Đình 05.06.2019
Đêm cỏ tuyết - Kiệt Tấn 05.06.2019
Cô gái làm ren Nachia/ Pautopsky ở Trà My - Konstantin Georgiyevich Paustovsky 01.06.2019
Kẻ ở nhờ - Phạm Thanh Khương 01.06.2019
Truyền thuyết về Quán Tiên - Xuân Thiều 16.05.2019
Sau lưng là rừng thẳm - Hoàng Hiền 20.04.2019
Khai bút - Vũ Thư Hiên 09.02.2019
Bóng người dưới trăng - Nguyễn Luân 25.01.2019
Khói hoàng hôn - Tống Phú Sa 25.01.2019
xem thêm »