tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30492660
Tiểu thuyết
16.06.2009
A. Dumas
Hai mươi năm sau

Không những Athos không đáp, mà anh còn lái sang chuyện khác. Anh tỏ rõ cho D’Artagnan thấy là đã về gần đến lâu đài và nói:


– Cậu thấy đấy, trong một giờ đồng hồ đi dạo, chúng ta đi gần một vòng quanh lãnh ấp của tôi.


– Mọi thứ ở đây đều mỹ lệ và nhất là mọi thứ đều sực nức hơi hướng nhà quí tộc của nó, – D’Artagnan đáp.


Vừa lúc ấy có tiếng vó ngựa.


– Raoul trở về, – Athos nói, – chúng ta về xem tình hình cô bé tội nghiệp thế nào?


Quả nhiên cậu thiếu niên xuất hiện ở cổng rào và đi vào trong sân, người phủ đầy bụi, rồi nhảy xuống đất, trao ngựa cho người chăn. Cậu đến chào bá tước và vị khách.


Athos đặt tay lên vai D’Artagnan và nói:


– Ông đây là hiệp sĩ D’Artagnan mà anh vẫn thường nghe tôi nói đến đấy, Raoul ạ.


Raoul lại cúi chào cung kính hơn và nói:


– Ông bá tước đã nói đến tên ông trước mặt tôi như một tấm gương mỗi lần ông muốn dẫn chứng về một người quí tộc gan dạ và hào hiệp.


Lối khen tụng nho nhỏ ấy chẳng khỏi làm D’Artagnan cảm động, anh thấy lòng mình nhẹ nhàng xao xuyến. Anh giơ bàn tay cho Raoul mà bảo:


– Anh bạn trẻ của tôi ơi, tất cả những lời người ta khen ngợi tôi phải trở về với ông bá tước đây, bởi vì ông đã giáo dục tôi mọi điều, và chẳng phải lỗi tại ông nếu như người học trò không biết lợi dụng đầy đủ. Nhưng ông sẽ bù đắp ở anh, tôi chắc chắn như vậy. Raoul, tôi thích phong thái của anh, thái độ lịch sự của anh đã làm tôi cảm kích.


Athos mừng rỡ hơn người ta tưởng. Anh nhìn D’Artagnan vẻ biết ơn, rồi mỉm cười với Raoul – một nụ cười kỳ lạ mà trẻ con lấy làm hãnh diện khi nhận được.


Cái trò kịch câm ấy không thoát khỏi cặp mắt D’Artagnan và anh tự bảo: “Bây giờ thì ta biết chắc như cua gạch rồi...”


– Thế nào! – Athos nói, – ta hy vọng rằng tai nạn ấy không có hậu quả gì nghiêm trọng.


– Thưa ông, cũng chưa biết thế nào, thầy thuốc chưa thể nói gì do chỗ đau sưng to; tuy nhiên ông ấy cũng lo bị chấn thương ở một chỗ gân nào đó.


– Thế anh không nấn ná lại lâu hơn ở nhà bà Saint-Remy à?


– Tôi sợ về trễ giờ ăn, – Raoul đáp – như vậy sẽ để ông phải chờ đợi.


Vừa lúc ấy một thằng nhỏ nửa nông dân, nửa người hầu đến thưa là bữa ăn đã dọn ra.


Athos dẫn khách vào một phòng ăn giản dị, nhưng cửa sổ một phía mở ra vườn và một phía mở ra một nhà kính trồng hoa rực rỡ.


D’Artagnan đưa mắt nhìn bộ đồ ăn: bát đĩa đẹp thật, trông rõ là đồ bạc cổ của gia đình. Trên tủ đựng bát đĩa là một bình đựng nước bằng bạc lộng lẫy, D’Artagnan ngắm mãi.


– Ô! Làm thánh thật! – Anh nói.


– Phải, – Athos đáp, – đó là một tác phẩm lớn của một nghệ sĩ Florintin tên là Benvenuto Cellini.


– Thế còn trận chạm trên đó là trận gì?


– Trận Marignan. Đó là lúc một vị tổ tiên của tôi đưa kiếm cho vua François đệ nhất vì kiếm của ngài vừa bị gãy. Nhờ dịp ấy mà Enguerrand de la Fère, ông tổ của tôi được tặng huân chương Saint-Michel. Ngoài ra mười lăm năm sau nhà vua không quên đã chiến đấu ba tiếng đồng hồ nữa bằng thanh kiếm của ông bạn Enguerrand mà kiếm không gay, cho nên đã tặng cho ông cái bình kia và một thanh kiếm mà có lẽ hồi xưa cậu đã trông thấy ở nhà tôi, và nó cũng là một đồ kim hoàn rất đẹp đấy. Đó là thời của những người khổng lồ, – Athos nói. – Chúng ta đây, chúng ta là những thằng lùn bên cạnh những con người đó. D’Artagnan, ta ngồi xuống và ăn đi. Tiện đây, – Athos bảo thằng nhỏ vừa đưa món xúp ra, – gọi bác Charlot đến.


Thằng nhỏ đi ra và một lát sau bác đầy tớ mà hai người khách đã hỏi lúc mới đến đây bước vào.


– Bác Charlot thân mến ơi, tôi dặn riêng bác về Planchet, người hầu của ông D’Artagnan, trong suốt thời gian anh ta ở đây: Anh ta thích rượu vang ngon, mà bác thì có chìa khóa hầm rượu đấy. Lâu nay anh ta ngủ trên ván cứng hẳn không chê một cái giường êm ái. Tôi mong bác hãy chăm lo đến việc ấy nhé.


Charlot cúi mình và đi ra.


– Charlot cũng là một người trung hậu, – bá tước nói, – bác ấy giúp việc tôi mười tám năm rồi.


– Anh nghĩ đến mọi việc, – D’Artagnan nói, – và tôi xin cảm ơn anh về Planchet, Athos thân mến.


Cậu thiếu niên trợn tròn mắt khi nghe tên ấy và nhìn xem có đúng là D’Artagnan nói với bá tước không.


– Cái tên ấy có vẻ kỳ lạ đối với anh phải không, Raoul? – Athos cười nói – đó là biệt danh của tôi trong quân ngũ khi ông D’Artagnan cùng với hai người bạn dũng cảm và tôi, chúng tôi lập những chiến tích ở thành La Rochelle dưới thời ông cố giáo chủ và ông De Bassompierre, ông này sau cũng chết rồi. Ông D’Artagnan chiếu cố giữ cho tôi cái tên bè bạn ấy và mỗi lần nghe nói đến lòng tôi rất hân hoan.


– Cái tên lừng lẫy lắm đấy, – D’Artagnan nói, – và một hôm nó đã mang vinh dự khải hoàn.


– Thưa ông, thế là thế nào ạ. – Raoul hỏi, vẻ tò mò thơ trẻ.


– Thật tình tôi chẳng biết gì cả, – Athos nói.


– Anh đã quên cái đồn Saint-Gervais và tấm khăn ăn mà ba vết dạn đã làm nên lá cờ. Trí nhớ tôi tốt hơn của anh, tôi vẫn còn nhớ và tôi sẽ kể cho chàng trai này nghe.


Và anh kể lại tất cả câu chuyện về cái đồn cũng như Athos đã kể cho anh nghe câu chuyện về ông cụ tổ.


Nghe chuyện, chàng thiếu niên thấy như đang diễn ra một trong những chuyện binh đao do Tasse hoặc Aristote kể và nó thuộc về những thời hiệp sĩ thần kỳ.


– Nhưng Raoul này, – Athos nói, – có điều D’Artagnan không nói cho anh nghe ông ấy là một trong những tay kiếm cự phách nhất của thời ấy; bắp chân sắt, cổ tay thép, ánh mắt tinh xác và cái nhìn nảy lửa, đấy là cái mà ông phô ra với địch thủ. Ông ấy mười tám tuổi, hơn anh có ba tuổi Raoul ạ, khi tôi thấy ong ấy đã xuất trận lần đầu tiên và đấu với những người đã được thử thách.


– Và ông D’Artagnan là người chiến thắng chứ? – Chàng thiếu niên nói, mắt long lanh trong suốt câu chuyện ấy và như muốn hỏi thêm những tình tiết.


– Tôi cho là đã giết chết một tên! – D’Artagnan vừa nói vừa đưa mắt hỏi Athos. – Còn tên nữa, tôi đã tước vũ khí hoặc đánh bị thương, tôi không nhớ nữa.


– Phải, cậu đánh nó bị thương. Ô, cậu là một võ sĩ ghê gớm.


– Nay, thế mà tôi cũng chưa mất mát lắm đâu, – D’Artagnan nói tiếp với một nụ cười Gascon đầy tự mãn, – ngay gần đây thôi.


Thấy Athos đưa mắt nhìn, anh im bặt.


– Raoul này, – Athos nói, – anh thường tự cho mình là một tay kiếm giỏi và tự phụ có thể một ngày nào đó chịu một nỗi thất vọng tàn nhẫn. Tôi muốn anh hiểu rằng người nào kết hợp được tính bình tĩnh với tài lanh lẹn khôn khéo thì thật là nguy hiểm, vì không bao giờ tôi có thể giới thieu với anh một thí dụ hiển nhiên hơn: nếu ông D’Artagnan không mệt, anh hãy xin với ông, ngày mai cho anh một bài học.


– Ơ kìa, Athos thân mến, chính anh là một ông thầy giỏi, nhất là về mặt những phẩm chất mà anh khoe về toi. Này, mới sớm nay thôi, Planchet nói với tôi về trận đấu kiếm trứ danh ở trong sân tu viện Carmes với Lord de Winter và đồng bọn. A! Chàng trẻ này, – D’Artagnan nói tiếp, – có một tay kiếm đâu đây mà tôi vẫn thường gọi là đệ nhất của vương quốc đấy.


– Ồ, tôi đã làm hư bàn tay mình với thằng nhỏ này đấy – Athos nói.


– Có những bàn tay không bao giờ hư đâu, Athos thân mến ạ, – D’Artagnan nói, – nhưng làm hư rất nhiều những bàn tay khác.


Cậu thiếu niên muốn cuộc chuyện trò kéo dài suốt cả đêm, nhưng Athos đã nhắc rằng vị khách ắt là mệt và cần nghỉ ngơi. D’Artagnan chối từ vì lịch sự, nhưng Athos ép anh về phòng dành cho anh. Raoul dẫn khách đến đó. Và do Athos đoán rằng Raoul có thể sẽ nấn ná thật muộn bên D’Artagnan để bắt anh kể tất cả những chuyện dũng lược thời trai trẻ của họ, một lát sau anh tự đến tìm và kết thúc buổi tối tốt lành ấy bằng một cái bắt tay rất thân mật và lời chúc chàng ngự lâm quân ngủ ngon.


17. Phép xã giao của Athos


D’Artagnan đi nằm để được một mình suy nghĩ đến tất cả những điều mắt thấy tai nghe trong buổi chiều tối nay hơn là để ngủ.


Do bản chất tốt và ngay thoạt đầu đối với Athos đã có một cảm tình bản năng nó dẫn đến một tính bằng hữu chân thành D’Artagnan vui mừng được gặp lại một con người nổi bật về trí dũng, chứ không phải là một gã say rượu đần độn mà anh chờ đợi nom thấy say mềm nằm vật vạ trên một đống phân; anh chấp nhận mà không quá phản kháng cái ưu thế bất biến của Athos đối với mình, và thay cho lòng ganh ghét và thất vọng có thể làm phiền muộn một bản chất kém khoan dung, rốt cuộc anh chỉ cảm thấy một niềm vui chân thành và trung thực khiến anh mang những kỳ vọng thuận lợi nhất cho cuộc thương lượng của mình.


Tuy nhiên anh không thấy Athos thành thực và minh bạch về mọi điểm. Cái cậu thieu niên mà anh ta nói là con nuôi và giống anh như đúc ấy là thế nào nhỉ? Việc trở lại cuộc sống của xã hội thượng lưu và vẻ thanh đạm cường điệu mà anh nhận thấy ở bàn ăn là thế nào? Một điều bề ngoài có vẻ vô nghĩa là sự vắng mặt của Grimaud mà xưa kia Athos không bao giờ xa rời, và tên hắn ta cũng không hề được nhắc đến mặc dầu có những chuyện đã hé đề cập tới, tất cả những điều đó khiến D’Artagnan băn khoăn. Như vậy là anh không còn được bạn mình tin cậy, hoặc giả Athos đã bị vướng mắc vào một sợi dây vô hình nào đó, hoặc là đã được báo trước về chuyến viếng thăm của anh.


Anh không thể không nghĩ đến Rochefort, đến điều mà ông ta nói với anh ở Nhà thờ Đức Bà. Phải chăng Rochefort đã đến nhà Athos trước anh? D’Artagnan không có thì giờ để mắt vào những việc nghiên cứu lâu la. Nên anh quyết là ngày hôm sau đi đến một sự lý giải. Cái tài sản ít ỏi được Athos ngụy trang khéo léo báo hiệu lòng ham muốn xuất hiện và tiết lộ chút tham vọng còn sót lại dễ dàng bị đánh thức dậy. Sức mạnh về tinh thần và sự rành rọt về tư tưởng của Athos khiến anh là một con người dễ xúc cảm hơn kẻ khác. Tính hoạt động vốn có của anh được nhân đôi vì nhu cầu riêng, anh sẽ càng hăng hái gấp bội bước vào những kế hoạch của quan tể tướng.


Những ý nghĩ ấy khiến D’Artagnan thao thức mặc dầu rất mệt mỏi; anh vạch ra những kế hoạch công kích và dù biết Athos là một đối thủ đáng gờm, anh ấn định hành động vào ngày hôm sau, sau bữa ăn lót dạ.


Tuy nhiên anh cũng tự chủ về một mặt khác, trên một trường đấu khá mới mẻ phải tiến lên một cách thận trọng, nghiên cứu trong nhiều ngày những hiểu biết của Athos, theo dõi và tìm hiểu những thói quen mới của anh ta; qua việc tập đấu kiếm hoặc đi săn với cậu thiếu niên, thử moi ở cậu những tin tức gián tiếp mà anh còn thiếu, để nối liền chàng Athos ngày xưa với chàng Athos ngày nay; điều ấy chắc dễ dàng vì rằng người thầy giáo nào chẳng lây lan một phần con người mình sang tâm trí học trò. Nhưng bản thân D’Artagnan vốn la một chàng trai rất tinh ma, ngay lập tức anh hiểu rằng những rủi ro gì sẽ chờ đợi anh trong trường hợp một sự không kín đáo hoặc vụng về có thể làm lộ tẩy những cuộc vận động của anh trước con mắt lão luyện của Athos.


Rồi có cần nói đến điều này nữa không? D’Artagnan sẵn sàng dùng mưu mẹo chống lại tính giảo quyệt của Aramis hoặc thói huênh hoang của Porthos, nhưng anh hổ thẹn nếu phải lắt léo với Athos, con người thẳng thắn và trung hậu. Anh thấy dường như trong khi công nhận anh là bậc thầy của họ về khoa học xã giao, Aramis và Porthos sẽ càng coi trọng anh hơn nữa, còn Athos thì trái lại sẽ coi thường anh.


– A! Tại sao cái tên Grimaud câm lặng lại không có đây nhỉ? – D’Artagnan nghĩ – Trong cái im lặng của hắn có khối điều mà ta có thể hiểu. Grimaud có một sự im lặng thật là hùng hồn.


Trong khi đó những tiếng ồn ào lần lượt tắt dần trong ngôi nhà, D’Artagnan đã nghe đóng các cửa giả; những tiếng chó sủa chốc chốc vang lên đáp lại nhau trong thôn xóm cũng im ắng, cuối cùng một con họa mi lạc lõng trong một lùm cây có lúc hót lên những cung điệu du dương giữa đêm thâu cũng ngủ nốt; trong lau đài chỉ còn tiếng bước chân bình thản và đều đều ở phía dưới phòng anh; anh đồ chừng đó là phòng của Athos. Anh ngẫm nghĩ:


“Anh ta đi đi lại lại và suy nghĩ, nhưng suy nghĩ đến cái gì cơ chứ? Đó là điều không thể biết được.”


Người ta có thể đoán ra cái khác, chứ không thể đoán ra điều ấy.


Cuối cùng chắc hẳn Athos đi nằm, vì cái tiếng động cuối cùng ấy cũng tắt ngấm.


Im lặng và mệt mỏi hùa với nhau đã thắng D’Artagnan, đến lượt anh nhắm mắt lại và hầu như ngay lập tức anh thiếp đi.


D’Artagnan không phải là người ngủ nhiều. Bình minh vừa mới nhuốm vàng các tấm rèm, anh đã nhảy ra khỏi giường và mở cửa sổ. Qua tấm mành anh thấy như có người lảng vảng ở ngoài sân và tránh gây tiếng động. Theo thói quen không khi nào để lọt qua một vật nào trong tầm nhìn của mình mà không biết chắc đó là cái gì, D’Artagnan chăm chú nhìn không gây tiếng động và nhận ra chiếc áo chẽn màu đỏ và bộ tóc màu nâu của Raoul.


Chàng thiếu niên, vì đúng là cậu ta, mở chuồng ngựa dắt ra con ngựa màu hồng nhạt mà hôm qua cậu đã cưỡi, tự mình thắng yên cương với vẻ nhanh nhẹn và khéo léo như người kỵ sĩ thành thạo nhat, rồi cho con ngựa đi ra theo lối bên phải của con đường nhỏ, kéo ngựa ra ngoài, đóng cửa lại sau mình, rồi qua mép bờ tường, D’Artagnan trông thấy cậu ta phóng đi như mũi tên, cúi mình dưới những cành nở hoa rủ lòng thòng của những cây phong và cây keo.


Từ hôm qua D’Artagnan đã thấy đó là con đường dẫn đi Blois.


         Hề! Hề! – Chàng Gascon nói, – lại một thằng nhóc bắt đầu biết đi tán gái, nó chẳng giống Athos luôn thù hằn phái đẹp. Không phải nó đi săn vì chẳng mang súng ống và chó; cũng không phải được đi sai làm việc vì nó có vẻ len lén. Len lén giấu ai cơ? Ta hay bố nó?... Mà ta chắc chắn rằng bá tước là bố nó... Mẹ kiếp về chuyện này ta sẽ rõ, vì ta sẽ nói thẳng với Athos.


(còn tiếp)


Nguồn: Hai mươi năm sau. Tiểu thuyết của A. Dumas. Anh Vũ dịch. NXB Văn học in lần thứ ba, 2009 (sắp phát hành).


 


 

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
45.
46.
47.
48.
49.
50.
51.
52.
53.
54.
55.
56.
57.
58.
59.
60.
61.
62.
63.
64.
65.
66.
67.
68.
69.
70.
71.
72.
73.
74.
75.
76.
77.
78.
79.
80.
81.
82.
83.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 10.12.2019
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 10.12.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 10.12.2019
Cơ may thứ hai - Constant Virgil Gheorghiu 07.12.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 07.12.2019
Trăm năm cô đơn - Gabriel Garcia Marquez 06.12.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 05.12.2019
Trên sa mạc và trong rừng thẳm - Henryk Sienkiewicz 05.12.2019
Chiến tranh và Hòa bình - Liep Nicôlaievich Tônxtoi 05.12.2019
Đường công danh của Nikodema Dyzmy - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 02.12.2019
xem thêm »