tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30422065
Tiểu thuyết
10.06.2009
A. Dumas
Hai mươi năm sau

Tuy nhiên, các vị khách của bá tước qua vẻ lạnh nhạt khó nhận biết của cuộc đàm luận hiểu rằng hai người bạn thân đang nóng lòng mong mỏi được ngồi riêng với nhau. Cho nên với tất cả cái nghệ thuật và phép lịch sự ngày xưa, họ sửa soạn ra về, cái viec trịnh trọng của những người ở xã hội thượng lưu, khi có mặt của những người thượng lưu. Nhưng vừa lúc ấy có tiếng chó sủa ầm ĩ ngoài sân và nhiều người cùng nhao nhao lên:


– A! Raoul trở về.


Nghe đến tên Raoul, Athos nhìn sang D’Artagnan và như vừa rình xem cái tên ấy có gây nên vẻ tò mò nào trên nét mặt bạn mình không. Nhưng D’Artagnan chưa hiểu ra sao, anh còn chưa ra khỏi nỗi chói ngợp. Cho nên gần như cái máy anh quay lại, thì thấy một cau thiếu niên tuấn tú trạc 15 tuổi, ăn vận giản dị nhưng với một thị hiếu hoàn mỹ, bước vào phòng khách và với vẻ duyên dáng ngả chiếc mũ dạ đính những chiếc lông chim dài đỏ thắm.


Vậy mà nhân vật mới lạ này hoàn toàn bất ngờ, đập vào mắt anh. Cả một loạt ý nghĩ mới mẻ ập đến tâm trí anh và bằng mọi nguồn thông minh sắc sảo của anh, đã cắt nghĩa sự thay đổi của Athos cho đến lúc này vẫn tỏ ra không lý giải được. Một sự giống nhau kỳ lạ giữa vị quí tộc và đứa nhỏ cắt nghĩa cho anh sự bí mật của thời tái sinh này. Anh đợi chờ, xem xét và nghe ngóng.


– Anh đã trở về đấy ư, Raoul? – Bá tước nói.


– Thưa ông, vâng, – cậu thiếu niên cung kính đáp, – và tôi làm tròn nhiệm vụ mà ông giao cho.


– Nhưng có chuyện gì đấy, Raoul? – Athos băn khoăn hỏi – Trông anh tái nhợt và có vẻ xao xuyến.


– Thưa ông, – cậu thiếu niên đáp, – chả là vì có một tai họa xảy đến với cô bé láng giềng của chúng ta.


– Với cô De la Vallière ấy à? – Athos vội hỏi.


– Chuyện gì thế, – vài tiếng người hỏi.


– Cô ấy đi dạo chơi với bà vú Marceline ở khu vườn các bác tiều phu đang đẽo những cây gỗ, thì tôi cưỡi ngựa đi qua trông thấy bà và dừng lại. Lúc ấy cô ta đang đứng trên một đống gỗ, thấy tôi, cô ấy toan nhảy xuống nhưng bị trượt chân không tài nào dậy nổi. Tôi cho rằng cô ấy bị trẹo mắt cá chân.


– Ôi, lạy Chúa! – Athos nói.– Thế bà De Saint-Remy, mẹ cô đã biết chưa?


– Không ạ, bà De Saint-Remy đang ở Blois, chỗ bà quận công D’Orléans. Tôi e rằng việc chỉ sơ cứu cho cô ta không được tốt, nên chạy về xin ông chỉ bảo.


– Raoul, cho đưa ngay cô ấy ra Blois! Hay tốt hơn hết là tự anh lấy ngựa và chạy ra ngoài ấy.


Raoul cúi mình.


– Nhưng Louise đang ở đâu? – Bá tước hỏi.


– Thưa ông, tôi đã mang đến đây và để nằm ở chỗ vợ bác Charlot; trong khi chờ đợi, bà ấy cho cô bé ngâm chân vào nước lạnh giá.


Câu chuyện ấy đã tạo cái cớ cho các vị khách của Athos đứng lên và xin cáo từ, riêng lão công tước De Barbé tỏ ra là chỗ thân tình từ hai chục năm nay với nhà La Vallière đi ra thăm cô bé Louise, cô ta đang khóc, nhưng khi trông thấy Raoul thì lập tức chùi ngay đôi mắt diễm lệ và nhoẻn miệng cười.


Cụ công tước bảo đưa cô bé Louise đến Blois bằng cỗ xe ngựa của mình. Athos nói:


– Cụ dạy phải đấy, cô bé sẽ đến với mẹ sớm hơn. Còn anh, Raoul, tôi chắc anh đã hành động dại dột và việc này có phần lỗi của anh đấy.


– Ồ, thưa ông, không ạ, tôi xin thề như vậy! – Cô gái kêu lên, còn cậu thiếu niên thì tái mặt đi, vì nghĩ rằng mình có thể là nguyên nhân của tai nạn.


– Ôi thưa ông, tôi xin cam đoan rằng... – Raoul lẩm bẩm.


– Nhưng anh vẫn cứ phải đi đến Blois, – bá tước ân cần nói tiếp, – và anh xin với bà De Saint-Remy thứ lỗi cho anh và cả tôi nữa, rồi trở về đây.


Gò má cậu thiếu niên tươi trở lại; sau khi đưa mắt hỏi ý bá tước, anh ôm cô gái trong đôi cánh tay đã vạm vỡ, cái đầu xinh đẹp của cô vừa nhăn nhó lại vừa tươi cười ngả vào vai anh, anh nhẹ nhàng đặt cô vao trong xe. Rồi nhảy lên ngựa với vẻ phong nhã và khéo léo của một kÿ sĩ thành thạo, anh chào Athos và D’Artagnan, rồí phóng nhanh, đi kèm cạnh cỗ xe ngựa, đôi mắt anh vẫn đăm dăm nhìn vào trong xe.


16.

Lâu đài Bragelonne


Trong suốt cả màn kịch ấy, D’Artagnan van ngồi yên: mắt lơ láo, miệng há hốc; những điều anh dự đoán một đằng lại diễn ra một nẻo đến nỗi anh cứ ngẩn ra vì kinh ngạc.


Athos nắm tay anh và dẫn ra vườn.


– Trong lúc người ta sửa soạn bữa ăn, – Athos cười nói, – bạn ơi, chắc cậu không phật lòng làm sáng tỏ một chút điều bí ẩn đã khiến cậu mơ màng đến thế.


– Đúng đấy, ông bá tước ạ, – D’Artagnan nói, dần dần anh cảm thấy Athos đã lấy lại cho mình cái uy thế quí phái to lớn mà anh vốn có từ xưa.


Athos nhìn anh và cười dịu dàng, nói:


– D’Artagnan thân mến của tôi ơi. Trước hết ở đây chẳng có ông bá tước nào hết. Nếu như ban nãy tôi gọi cậu là hiệp sĩ chẳng qua là để giới thiệu với các vị khách của tôi để họ biết cậu là ai, còn đối với cậu, D’Artagnan ạ, tôi hy vọng rằng bao giờ tôi cũng vẫn là Athos: người bạn đường, người bạn thân của cậu. Cậu thích nghi thức trịnh trọng phai chăng vì cậu không yêu mến tôi bằng ngày xưa.


– Ôi! Lạy Chúa chứng giám! – Chàng Gascon nói với vẻ hăm hở chân thành của thời niên thiếu hiếm thấy bộc lộ ở người đứng tuổi.


– Vậy chúng ta nên trở lại thói quen cũ, và để bắt đầu chúng ta nên thành thực. Mọi thứ ở đây đều làm cậu ngạc nhiên phải không?


– Ngạc nhiên vô cùng.


– Nhưng điều làm cậu ngạc nhiên nhất, – Athos cười nói, – chính là tôi phải không, thú nhận đi.


– Thú thật như vậy!


– Tôi vẫn còn trẻ, có phải không. Mặc dầu tôi đã bốn chín tuổi rồi, tôi vẫn dễ nhận ra được phải không?


– Trái hẳn lại cơ đấy! – D’Artagnan sẵn sàng vi phạm điều mà Athos căn dặn là phải thành thực, – anh chả còn trẻ trung gì đâu.


– A! Mình hiểu, – Athos hơi đỏ mặt nói, – mọi cái đều có kết thúc, D’Artagnan ạ. Sự cuồng điên cũng như mọi thứ khác.


– Lại còn sự thay đổi về tài sản nữa chứ, hình như vậy. Anh ở thật là tuyệt; tôi đoán toàn nhà là của anh.


– Phải, bạn ạ, đó là gia sản nhỏ mà tôi đã nói với cậu là tôi được thừa kế khi rời quân ngũ.


– Anh có vườn tược ngựa xe, bầy chó.


Athos cười và nói:


– Vườn rộng hai mươi arpent trên đó trồng rau và làm nhà phụ. Ngựa tôi có hai con, dĩ nhiên không kể con ngựa cộc của thằng hầu, chó má thì có bốn con chó canh rừng, hai con chó săn đuổi, và một con săn đón. Mà cái bầy chó xa xỉ ấy, – Athos mỉm cười nói thêm, – chẳng phải của tôi.


– Phải, tôi hiểu, – D’Artagnan, – Đó là dành cho cậu thiếu niên, cho Raoul.


Và D’Artagnan nhìn Athos với một nụ cười gượng.


– Bạn ơi, cậu đã đoán ra! – Athos nói.


– Và cậu thiếu niên đó là khách, là con nuôi hoặc bà con họ hàng gì chăng? A! Anh đã thay đổi nhiều đấy, Athos thân mến!


– D’Artagnan thân mến ơi, – Athos bình thản đáp, – cậu thiếu niên ấy là một đứa trẻ mồ côi mà mẹ nó đã bỏ rơi tại nhà một vị linh mục xã khốn khổ; tôi đã nuôi nấng dạy dỗ nó.


– Chắc nó mến anh lắm nhỉ?


– Tôi nghĩ rằng nó yêu quí tôi như cha đẻ.


– Nhất là rất hàm ơn phải không?


– Ồ, về chuyện ân huệ, – Athos nói, – thì đều như nhau thôi, tôi hàm ơn nó cũng bằng nó hàm ơn tôi; tôi không nói điều ấy với nó, nhưng tôi nói với cậu, D’Artagnan ạ, tôi vẫn là người mang ơn nó.


– Thế là thế nào? – Chàng ngự lâm ngạc nhiên.


– Ôi lạy Chúa! Đúng như vậy. Chính nó đã tạo cho tôi sự đổi thay mà cậu đã thấy đấy. Tôi khô héo như một cái cây lẻ loi chẳng bám tí nào vào đất, chỉ có một tình thân thương sâu sắc mới có thể khiến tôi bám rễ vào cuộc đời. Một cô nhân tình ư? Tôi quá già rồi. Cho nen thằng bé ấy đã giúp tôi tìm thấy lại tất cả những gì đã mất. Tôi đã không còn can đảm để sống cho tôi, tôi đã sống vì nó. Những bài học cho một đứa trẻ thì có quá nhiều rồi, tấm gương thì tốt hơn. Tôi đã cho nó mot tấm gương, D’Artagnan ạ. Nhưng ở cái tuổi suy tàn này mình vẫn phải làm hết sức để cho Raoul trở thành một người quí tộc hoàn hảo nhất.


D’Artagnan nhìn Athos lòng càng thêm kính phục. Họ đi dạo trong một vòm cây râm mát lap lánh những tia nắng lọt xiên của mặt trời tà. Một tia nắng vàng chiếu sáng gương mặt Athos và cặp mắt anh như phản chiếu lại ngọn lửa ấm áp và yên ả của trời chiều mà chúng đã thu nhận.


Ý nghĩ về Milady ([1]) chợt đến với D’Artagnan. Anh hỏi:


– Và anh hạnh phúc chứ?


Con mắt cảnh giác của Athos xuyên sâu đến tận đáy lòng D’Artagnan và như đọc được cả ý nghĩ của bạn.


Anh nói:


– Cũng hạnh phúc như một tạo vật của Chúa được phép hạnh phuc ở trên cõi trần này. Nhưng này, D’Artagnan, cậu hãy nói trọn ý nghĩ của cậu đi, vì cậu chưa nói hết.


– Anh thật là kinh khủng, Athos ạ, và chẳng ai giấu được điều gì. Thế thì tôi xin hỏi xem có khi nào anh cảm thấy những cơn nguy hiểm bất ngờ giống như...


– Như những niềm hối hận à? – Athos tiếp lời – Tôi nói nốt câu của cậu. Đúng và không đúng, tôi chẳng hối hận, vì người đàn bà ấy tôi nghĩ là xứng đáng với hình phạt đã chịu, tôi chẳng hối hận vì nếu như chúng ta để cho nó sống chắc hẳn nó vẫn tiếp tục công cuộc phá hoại, nhưng bạn ơi, điều đó không có nghĩa là tôi có niềm tin rằng chúng ta có quyền làm cái việc chúng ta đã làm. Có lẽ máu nào đo ra cũng đòi hỏi sự đền tội, cô ta đã đền tội của mình rồi, có thể rồi đến lượt chúng ta, chúng ta cũng sẽ phải đền tội.


– Athos ạ, đôi khi tôi cũng nghĩ như anh đấy, – D’Artagnan nói.


– Người đàn bà có một thằng con trai phải không?


– Phải.


– Cậu có nghe nói đến nó bao giờ không?


– Không.


– Nó cũng phải hai mươi ba tuổi rồi. – Athos lẩm bẩm, – tôi thường nghĩ đến người thanh niên ấy, D’Artagnan ạ.


– Lạ nhỉ, tôi thì quên hẳn!


Athos mỉm cười buồn bã.


– Thế Lord de Winter ([2]) cậu có được tin tức gì về ông ấy không?


– Tôi biết ông ta được vua Charles đệ nhất ([3]) rất là sủng ái.


– Ông vua ấy đã đi theo số phận của mình lúc này cũng chẳng ra gì. D’Artagnan này, – Athos nói tiếp.


– Chuyện ấy trở lại điều mà tôi đã nói với cậu ban nãy.


– Ông ta đã làm đổ máu Straffort, máu kêu trả máu. Thế còn hoàng hậu?


– Hoàng hậu nào?


– Bà Henriette Anh quốc, con gái vua Henri IV ấy.


– Bà ta đang ơ cung Louvre, anh biết đấy.


– Phải, ở đấy bà ta thiếu đủ thứ, phải không? Trong những ngày giá rét nhất của mùa đông này, người ta nói là con gái bà ta ốm cứ phải nằm suốt, vì không có củi sưởi. Cậu có hiểu điều đó không? – Athos nhún vai nói. – Con gái của vua Henri IV rét run lên vì thiếu củi! Tại sao bà không đến xin trú ngụ ở nhà bất kỳ ai trong chúng ta, mà lại đi cầu xin cái lão Mazarin? Bà ta phải được đầy đủ chứ?


– Anh có biết bà ấy à, Athos?


– Không, nhưng mẹ tôi có thấy bà ta hồi nhỏ. Tôi đã chẳng nói với cậu rằng mẹ tôi là cung nữ của hoàng hậu Marie de Médicis là gì?


– Đâu nào, Athos, anh có nói những chuyện ấy bao giờ đâu.


– A! Lạy Chúa, có chứ, cậu thấy đấy, – Athos nói, – nhưng cũng phải có dịp chứ.


– Porthos có lẽ chẳng kiên nhẫn chờ đợi như thế đâu, – D’Artagnan cười, nói.


– Mỗi người một tánh ý, D’Artagnan thân mến ạ. Mặc dầu một chút huênh hoang, Porthos có những đức tính rất tốt. Cậu có gặp lại anh ta không?


– Tôi mới chia tay cách đây năm ngày.


Rồi với cái hào hứng mang tính Gascon, D’Artagnan kể lại tất cả những sự xa hoa tráng lệ của Porthos ở lâu đài Pierrefonds; và vừa công kích bạn mình, anh vừa bắn vài ba mũi tên vào cái ông Mouston trứ danh ấy.


Mỉm cười với cái nét mặt vui vẻ gợi nhớ những ngày xa xưa, Athos nói:


– Tôi rất thú vị là hồi xưa tình cờ chúng ta đã lập nên một hội những người bạn bè đến nay vẫn còn gắn bó chặt chẽ với nhau, mặc dầu đã hai mươi năm xa cách. D’Artagnan này, tình bạn bắt rễ thật sâu trong những trái tim chân thật; cậu tin lời tôi, chỉ có những kẻ độc ác mới phủ nhận tình bạn, vì họ chẳng hiểu gì về nó cả. Thế còn Aramis?


– Tôi cũng đã gặp, – D’Artagnan đáp, – nhưng cậu ta tỏ vẻ lạnh nhạt với tôi.


– A, cậu đã gặp Aramis, – Athos vừa nói vừa nhìn D’Artagnan, vẻ dò xét. – Bạn thân men ơi, thì ra là một cuộc hành hương thật sự mà cậu tổ chức đến ngôi đền của Tình bạn như các nhà thơ có thể nói.


– Phải đấy, – D’Artagnan lúng túng đáp.


– Cậu biết đấy – Athos nói tiếp, – Aramis vốn tính lạnh lùng, với lai cậu ta luôn luôn bận rộn về những chuyện đàn bà.


– Tôi tin rằng hiện giờ cậu ta đang mắc vào một chuyện đàn bà hết sức phức tạp.


Athos không đáp.


“Anh ta không tò mò”, D’Artagnan nghĩ.


(còn tiếp)


Nguồn: Hai mươi năm sau. Tiểu thuyết của A. Dumas. Anh Vũ dịch. NXB Văn học in lần thứ ba, 2009 (sắp phát hành).


 







[1]           Milady, trong tập truyện trước đã từng là vợ của Athos, sau trở thành gián điệp nguy hiểm của Richelieu, cuối cùng bị các chàng ngự lâm quân giết.




[2]           Anh chồng của Milady.




[3]               Charles I (1610-1649), vua các nước Anh, Écosse và Ireland. Đi theo con đường độc tài chuyên chế nên vấp phải sự chống đối mạnh mẽ đưa đến nội chiến. Bị bại trận rồi bị nộp cho quân của Cromwell, sau đó bị xử chém.



Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
45.
46.
47.
48.
49.
50.
51.
52.
53.
54.
55.
56.
57.
58.
59.
60.
61.
62.
63.
64.
65.
66.
67.
68.
69.
70.
71.
72.
73.
74.
75.
76.
77.
78.
79.
80.
81.
82.
83.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Ông cố vấn - Hữu Mai 05.12.2019
Trên sa mạc và trong rừng thẳm - Henryk Sienkiewicz 05.12.2019
Chiến tranh và Hòa bình - Liep Nicôlaievich Tônxtoi 05.12.2019
Đường công danh của Nikodema Dyzmy - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 02.12.2019
Hai mươi năm sau - A. Dumas 02.12.2019
Sóng lừng (VN. Mafia) - Triệu Xuân 01.12.2019
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 01.12.2019
Nguyễn Trung Trực - Khúc ca bi tráng - Dương Linh 01.12.2019
Cõi mê - Triệu Xuân 29.11.2019
Cuốn theo chiều gió - Margaret Munnerlyn Mitchell 29.11.2019
xem thêm »