tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 29863923
Tiểu thuyết
08.06.2009
A. Dumas
Hai mươi năm sau

14. Nếu Porthos không hài lòng vì hoàn cảnh của mình thì Mousqueton lại rất thoải mái với địa vị của hắn. Điều ấy được chứng minh như thế nào?


Trên đường trở về lâu đài, trong khi Porthos đang bơi trong những giấc mơ nam tước, D’Artagnan ngẫm nghĩ đến sự khốn khổ của cái bản chất con người tội nghiệp kia luôn luôn không hài lòng về cái nó có và luôn luôn ham muốn về cái nó không có. Ở vào địa vị của Porthos, hẳn D’Artagnan sẽ thấy mình sung sướng nhất trần đởi, và Porthos còn thiếu cái gì để hạnh phúc nhỉ? Mấy chữ cái đặt trước những tên họ cua cậu ta và một cái tước miện nho nhỏ sơn lên trên thành xe của cậu ấy.


D’Artagnan tự nhủ thầm: “Như vậy là suốt đời ta có trông bên phải, ngó bên trái cũng chẳng bao giờ nhìn thấy gương mặt của một người hoàn toàn sung sướng”.


Anh đang suy nghĩ cái điều triết lý ấy, thì Thượng đế dường như muốn đưa ra cho anh một điều cải chính.


Vào lúc đó Porthos rời anh để sai bảo bác đầu bếp, anh thấy Mousqueton tiến lại. Trừ một thoáng gợn như một áng mây mùa hạ điểm trên vẻ mặt đúng hơn là che ám nó, thì gương mặt của chàng trai thật thà ấy tỏ ra là của một con người hoàn toàn sung sướng.


– Kia, cái mà mình đang tìm kiếm, – D’Artagnan tự nhủ, – nhưng than ôi! Cái thằng nhỏ tội nghiệp ấy chưa biết vì sao ta lại đến đây.


Mousqueton đứng cách xa. D’Artagnan ngồi xuống ghế và ra hiệu cho hắn lại gần. Được phép, Mousqueton tiến đến và nói:


– Thưa ông, tôi xin ông gia ân cho một điều.


– Nói đi, anh bạn.


– Thưa, tôi không dám, tôi e ông sẽ nghĩ rằng phú quí đã làm tôi hư hỏng.


– Vậy là cậu sung sướng phải không? – D’Artagnan nói.


– Sung sướng đến thế là cùng, tuy nhiên ông có thể làm tôi sung sướng hơn nữa.


– Cứ noi đi, nếu điều đó tùy thuộc tôi, thì xong ngay thôi mà...


– Ôi, thưa ông, điều ấy chỉ tùy thuộc ông thôi.


– Tôi nghe đây.


– Thưa ông, cái điều ân huệ mà tôi xin ông là đừng gọi tôi là Mousqueton nữa ([1]), mà gọi là Mouston. Từ ngày làm quản lý cho đức ông, tôi đã dùng cái tên sau, nó chững chạc hơn và để cho bọn dưới quyền tôi kính trọng tôi hơn. Thưa ông, ông biết đấy, sự lệ thuộc là tối cần thiết đối với bọn tôi tớ.


D’Artagnan mỉm cười nghĩ “Porthos thì muốn kéo dài tên mình ra còn Mousqueton thì muốn rút ngắn tên mình lại”.


– Thưa ông, thế nào ạ? – Mousqueton run bần bật hỏi.


– Thế thì được thôi, Mouston thân mến ạ, – D’Artagnan bảo. – Cậu cứ yên tâm, toi sẽ không quên điều thỉnh cầu của cậu đâu; và nếu cậu thích, tôi cũng sẽ không gọi cậu bằng cậu hay mày nữa.


Mousqueton đỏ bừng mặt lên vì vui sướng nói:


– Ôi, nếu ông ban cho tôi điều vinh dự đến thế, thì thưa ông, toi sẽ đội ơn ông suốt đời, nhưng như thế liệu có phải là đòi hỏi quá đáng không ạ?


D’Artagnan bụng dạ bảo: “Chao ôi! Như thế thì có thấm tháp gì so với những nỗi ưu phiền bất ngờ mà ta mang đến cho cái thằng quỉ tội nghiep này, nó đã đón tiếp ta chu đáo”.


Khuôn mặt Mousqueton trở lại thanh thản như trước và nở ra như một bông hoa thược dược, hắn hỏi:


– Thế ông còn ở chơi lâu với chúng tôi chứ ạ?


– Ngày mai tôi đi, anh bạn ạ, – D’Artagnan đáp.


– Ôi thưa ông, – Mousqueton nói, – thì ra ông đến chỉ đem lại cho chúng tôi những nỗi luyến tiếc sao?


– Tôi e là như vậy đó, – D’Artagnan nói rất khẽ đến nỗi Mousqueton không nghe thấy khi chào và rút lui.


Một niềm ân hận xuyên qua tâm trí D’Artagnan, mặc dầu con tim anh đã chai cứng.


Anh không hối tiếc dẫn dắt Porthos vào một con đường mà cuộc sống và tài sản của anh sẽ bị tổn hại, vì Porthos sẵn lòng mạo hiểm tất cả những thứ ấy cho cái tước hiệu nam tước mà anh ao ước giành được từ mười lăm năm nay. Nhưng còn Mousqueton không ao ước gì, ngoài việc được gọi tên là Mouston, thì há chẳng phải là tàn nhẫn khi dứt anh ta ra khỏi cuộc sống thú vị trên cái vực sung túc của anh ta sao? Ý nghĩ ấy đang làm anh bận tâm thì Porthos xuất hiện.


– Ta vào bàn ăn đi. – Porthos bảo.


– Sao, ăn à? – D’Artagnan hỏi. – Mấy giờ rồi?


– Ồ, bạn thân mến ơi, một giờ rồi đấy.


– Trang ấp của cậu là một thiên đường. Porthos ạ, người ta quên cả thời gian. Tôi đi theo cậu, nhưng tôi không đói đâu.


– Đến đây, nếu như người ta không thể lúc nào cũng ăn thì người ta có thể lúc nào cũng uống được, đó là một câu châm ngôn của Athos đáng thương mà tôi đã nhận ra tính vững chắc của nó kể từ khi tôi buồn chán.


Bản năng Gascon làm cho D’Artagnan luôn luôn có tiết độ, anh có vẻ không thật tin tưởng như anh bạn mình vào cái định lý không cần chứng giải của Athos, song anh vẫn làm cái gì mình có thể làm để giữ mình ngang hàng với chủ nhà.


Tuy nhiên, trong khi nhìn Porthos ăn và anh cũng ra sức uống, ý nghĩ về Mousqueton trở lại tâm trí D’Artagnan và nó càng mãnh liệt khi mà Mousqueton không tự mình hầu bàn, việc ấy có lẽ thấp hơn địa vị mới của hắn, nhưng chốc chốc lại xuất hiện ở cửa và bày tỏ lòng biết ơn của hắn đối với D’Artagnan bằng độ tuổi và gốc gác những loại rượu mà hắn sai mang ra hầu.


Do đó, khi ăn tráng miệng, D’Artagnan ra hiệu cho Porthos bảo bọn đầy tớ ra ngo&ag