tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 29894828
Tiểu thuyết
06.06.2009
A. Dumas
Hai mươi năm sau

Và nhân hai người đã ăn lót dạ đầy đủ, họ bắt đầu dạo quanh khu vườn tuyệt đẹp. Những lối đi trồng cây dẻ và cây bồ đề bao quanh một khoảng rộng ít nhất là 30 arpent ([1]). Đến mỗi ô kiểu ngũ điểm đầy những cây lớn và cây con lại thấy những chú thỏ chạy biến trong các bụi hạt dẻ và nô đùa trong các đám cỏ cao.


– Thực tình, – D’Artagnan nói, – khu vườn phù hợp với tất cả phần còn lại; và nếu những bãi thả có bao nhiêu thỏ, ao hồ có bấy nhiêu cá thì cậu sẽ là một con người hạnh phúc. Porthos thân mến ạ, chỉ cần cậu vẫn giữ cái sở thích săn bắn và có thêm cái hứng thú đi câu.


– Bạn ơi, – Porthos nói, – Tôi dành việc đi câu cho Mousqueton, đó là một thú vui quê mùa; nhưng thỉnh thoảng tôi đi săn; nghĩa là khi nào tôi buồn chán, tôi ngồi trên một chiếc ghế đá hoa cương này, tôi sai đem súng và mang con Gredinet, con chó cưng của toi đến và bắn thỏ.


– Thế thì thú vị quá còn gì, – D’Artagnan nói.


– Phải, thú vị quá! – Porthos đáp lại với một tiếng thở dài.


D’Artagnan không đếm những tiếng thở dài nữa.


Rồi thì, Porthos nói thêm:


– Gredinet chạy đi nhặt thỏ và tự nó mang đến cho đầu bếp, nó được dạy quen rồi...


– Ồ, con chó hay tuyệt! – D’Artagnan nói.


– Thôi, hãy gác chuyện con Gredinet lại, – Porthos bảo, – nếu cậu thích, tôi sẽ biếu cậu vì tôi cũng bắt đầu chán rồi. Ta trở lại với công việc của chúng ta.


– Rất sẵn sàng, – D’Artagnan đáp, – tuy nhiên, bạn thân mến ơi, tôi xin báo trước để cậu khỏi bảo tôi mưu phản cậu, cần phải thay đổi cuộc sống hiện nay.


– Thế là thế nào?


– Là cầm lại dây cương, giắt kiếm xông vào các cuộc phiêu lưu, và như hồi xưa, để lại vài mảnh da thịt ở dọc đường; rốt cuộc là cậu biết đấy, cái phong cách ngày xưa.


– Chà! Gớm nhỉ! – Porthos kêu lên.


– Phải. Tôi hiểu rồi, cậu đã làm mình hư hỏng, bạn thân mến ạ, bụng cậu đã phát phì, cổ tay không còn độ dẻo dai mà bọn vệ sĩ của ngài giáo chủ đã bao phen được nếm mùi.


– A, cổ tay còn tốt lắm, tôi xin cam đoan với cậu, – Porthos vừa nói vừa giơ mot bàn tay ra trông nần nẫn như miếng vai cừu.


– Càng hay.


– Như vậy là chúng ta gây chiến à?


– Ồ! Lạy Chúa, đúng thế.


– Mà chống lại ai?


– Bạn ơi, cậu có theo đuổi chính trị không thế?


– Tôi ấy à! Không mảy may nào.


– Thế cậu theo Mazarin hay theo các hoàng thân?


– Tôi chẳng theo ai cả.


– Nghĩa là cậu theo chúng ta. Càng hay, Porthos ạ, đó là vị trí tốt nhất để tiến hành các công việc. Này bạn thân mến ạ, tôi xin nói với cậu rằng tôi đến đây là do ý ông giáo chủ đấy.


Tiếng ấy tác động rõ ràng đến Porthos, cứ như vẫn đang là năm 1640 khi nói đến ông giáo chủ thật sự.


– Ô, ô? – Anh nói. – Các hạ muốn gì ở tôi?


– Các hạ muốn lấy cậu vào giúp việc.


– The ai nói về tôi với ông ta?


– Rochefort. Cậu có nhớ không?


– Nhớ, mẹ kiếp! Cái thằng cha hồi ấy đã gây cho chúng ta bao nhiêu chuyện rắc rối và khiến chúng ta phải long đong trên các nẻo đường, cái thằng cha mà cậu đã tang cho ba nhát kiếm, mà cũng xứng đáng đấy chứ.


– Nhưng cậu có biết hắn đã trở thành bạn của chúng ta không? – D’Artagnan nói.


– Không, tôi không biết. Ô! Hắn không có thù hằn gì đâu.


– Cậu lầm rồi, Porthos ạ, – D’Artagnan nói. – Chính là tôi không thù hằn.


Porthos không hiểu lắm, nhưng ta còn nhớ, hiểu biết không phải là chỗ mạnh của anh. Anh nói tiếp:


– Thế cậu bảo chính bá tước De Rochefort đã nói về tôi với giáo chủ à?


– Phải, và hoàng hậu nữa.


– Sao, hoàng hậu à?


– Để cho chúng ta tin, tự bà ấy đã đưa cho giáo chủ cái nhẫn kim cương trứ danh mà cậu biết đấy, tôi đã bán cho ông Des Essarts, và chẳng hiểu thế nào lại trở về với hoàng hậu.


– Nhưng toi thấy, – Porthos nói, – là một người có lương tri, lẽ ra bà ấy nên trao cái nhẫn lại cho chúng ta thì hay hơn.


– Mình cũng nghĩ vậy, – D’Artagnan nói, – nhưng biết làm thế nào? Vua chúa và hoàng hậu đôi khi có những tính đồng bóng lạ lùng. Rốt cuộc thì do họ là những người giữ của cải và danh vọng, phân phát tiền bạc và chức tước, cho nên người ta tận tụy với họ.


– Phải, người ta tận tụy với họ, – Porthos nói, – như vậy là hiện nay cậu đang tận tụy...


– Với vua, với hoàng hậu và với tể tướng, và thêm nữa, tôi bảo đảm về sự tận tụy của cậu.


– Và cậu nói rằng cậu có đặt vài điều kiện cho tôi.


– Điều kiện tuyệt diệu, bạn thân mến ạ, tuyệt diệu. Trước hết cậu có tiền, phải không? Bốn mươi nghìn livre, cậu đã bảo tôi vậy.


Porthos đâm nghi ngờ.


– Ồ! Bạn ơi, – anh nói, – mình chẳng bao giờ có quá nhiều tiền. Bà Du Vallon đã để lại một khoản thừa kế rắc rối, tôi chẳng gioi giang gì, thành thử tôi sống hơi lần hồi...


“Hắn sợ mình đến vay tiền”. D’Artagnan nghĩ bụng. Rồi anh nói:


– A! Bạn ơi, nếu cậu túng bấn thì càng hay!


– Sao lại càng hay? – Porthos hỏi.


– Vì muốn gì, các hạ sẽ cho: đất đai, tiền bạc, tước vị.


– A, a! – Nghe tiếng cuối cùng này, Porthos trợn tròn mắt kêu lên.


– Dưới thời tể tướng, – D’Artagnan nói tiếp, – chúng ta không biết lợi dụng vận hạnh, tuy đó cũng là dịp tốt. Tôi không nói về của cải cho cậu vì cậu có bốn mươi nghìn livre niên thu; và dường như cậu là người hạnh phúc nhất trên đời.


Porthos thở dài.


– Dù sao! – D’Artagnan nói tiếp, – mặc dù số bốn mươi nghìn livre niên thu của cậu và cũng có thể do số bốn mươi nghìn livre niên thu của cậu, tôi thấy hình như một tước miện nho nhỏ vẽ trên thành xe của cậu sẽ làm nên khối chuyện đấy. Hê hê!


– Phải lắm! – Porthos đáp.


– Vậy thì, bạn thân mến, hãy giành lấy nó, ở đầu lưỡi gươm của cậu. Chúng ta sẽ không làm tổn hại gì nhau. Mục tiêu của cậu là một tước vị; mục tiêu của tôi là tiền bạc. Mong rằng tôi sẽ kiếm được kha khá để xây dựng lại cơ ngơi D’Artagnan mà tổ tiên tôi nghèo túng đi vì nhưng cuộc thập tự chinh đã để điêu tàn từ thời ấy và để mua ba chục arpent đất xung quanh, tất cả chỉ cần có vậy, rồi tôi rút lui về đấy, và chết yên lặng ở đấy.


– Còn tôi, – Porthos nói, – tôi muốn là nam tước.


– Cậu se được như vậy!


– Thế cậu không nghĩ đến các bạn khác của chúng ta nữa hay sao! – Porthos hỏi.


– Có chứ, tôi đã gặp Aramis.


– Thế Aramis mong muốn gì? Làm giám mục chăng?


Không muốn làm Porthos thất vọng, D’Artagnan nói:


– Aramis, cậu hãy tưởng tượng hắn đã trở thành thầy tu và Jésuite, hắn sống như một con gấu, hắn từ bỏ tất cả, và chỉ nghĩ đến sự cứu rỗi. Những điều chào mời của tôi đều không thể lay chuyển cậu ấy.


– Thôi kệ, – Porthos nói, – cậu ấy có trí tuệ. Còn Athos thế nào?


– Tôi chưa gặp anh ta, nhưng sau khi rời đây, tôi sẽ đi tìm ngay. Cậu có biết anh ta ở đâu không?


– Ở gần Blois, trong một danh địa nhỏ mà anh ta thừa kế, cũng chẳng biết của bà con nào.


– Tên gọi là gì?


– Bragelonne. Cậu hiểu không, Athos quyền quí như hoàng đế và thừa kế một danh địa mang tước bá! Anh ta sẽ làm gì với những tước bá ấy? Tước bá De la Fère, tước bá De Bragelonne?


– Với những tước vị ấy mà không có con cái, – D’Artagnan nói.


– Ơ! – Porthos kêu. – Tôi nghe nói anh ta nhận một đứa bé trai làm con nuôi, mặt rất giống anh ta.


– Athos, Athos của chúng ta, một người đức hạnh như Scipion. Cậu có gặp lại anh ấy không?


– Không.


– Thế ngày mai tôi sẽ đến cho anh ta biết về tình hình của cậu. Nói riêng với nhau, tôi sợ rằng đam mê rượu chè có thể đã làm cho anh ta bị hủy hoại và già sọm.


– Phải, đúng đấy, – Porthos nói, – anh ấy uống tơn lắm.


– Với lại đó là anh cả của bọn ta – D’Artagnan nói.


– Mới mấy năm nay thôi, – Porthos nói tiếp, – cái dáng bộ uy nghiêm khiến anh ta già đi nhiều.


– Phải, đúng thế. Vậy nếu chúng ta có Athos càng hay, bằng không thì thôi. Hai đứa chúng ta cũng bằng mười hai người.


– Phải rồi, – Porthos cười nhớ đến những chiến công xưa của mình. – Nhưng nếu có bốn chúng ta thì sẽ bằng ba mươi sáu người ấy chứ; mà nếu công việc gay go gian khổ như cậu noi, thì lại cần đủ như vậy.


– Gay go đối với bọn lính mới thật, nhưng đối với chúng ta thì không.


– Có lâu dài không?


– Ấy, có thể là ba bốn năm đấy.


– Sẽ choảng nhau nhiều chứ.


– Mình hy vọng như vậy.


– Càng hay, rốt cuộc thì càng hay! – Porthos kêu. – Cậu không thể tưởng tượng rằng từ khi tôi ở đây đến giờ xương cốt lắm lúc muốn bung ra. Đôi khi ngày chủ nhật đi lễ nhà thờ ra, tôi phóng ngựa băng qua các đồng ruộng, đất đai của những ngươi ở giáp ranh để tìm một chuyện gây sự nho nhỏ nào đó, vì tôi cảm thấy cần thiết, nhưng bạn thân mến ơi, chẳng có cóc gì cả. Hoặc là người ta kính nể tôi, hoặc là người ta sợ hãi tôi chắc hẳn như thế, người ta để mặc cho tôi cùng đàn chó giày xéo đồng linh lăng, vượt trên tất cả thiên hạ, và tôi trở về càng phiền muộn hơn, chỉ có thế thôi! Cậu hãy cho tôi biết ít ra ở Paris đánh nhau có dễ hơn chút nào không?


– Bạn thân mến ơi, ve chuyện đó thật là tuyệt: chẳng còn chiếu chỉ, chẳng còn vệ sĩ của tể tướng ([2]), chẳng còn De Jussac với lũ cảnh sát ([3]). Lạy Chúa! Cậu có biết không, dưới một ngọn đèn đường, trong một quán rượu, ở khắp mọi chỗ; anh là một người Fronde, người ta tháo gươm ra, thế là xong. Ông De Guiche đã giết chết ông De Coligny ở ngay giữa quảng trường Hoàng cung, thế mà chẳng sao cả.


– A! Tình hình bây giờ hay đấy! – Porthos nói.


– Và rồi chẳng bao lâu nữa, – D’Artagnan nói tiếp, – sẽ có những cuộc chiến đấu hẳn hoi, có súng đại bác, có những đám cháy thật muôn màu muôn vẻ.


– Vậy thì, tôi quyết định.


– Cậu hứa với tôi chứ?


– Dứt khoát rồi. Tôi sẽ vì Mazarin mà đâm chém. Nhưng mà...


– Nhưng mà sao?


– Nhưng mà ông ta phải phong cho tôi là nam tước.


– Mẹ kiếp. – D’Artagnan nói. – Cái đó được quyết định trước; tôi đã nói với cậu như vậy và tôi xin nhắc lại, tôi bảo đảm cho cái nam tước của cậu.


Sau câu hứa hẹn ấy, Porthos vốn không bao giờ hoài nghi lời của bạn mình, bèn cùng bạn trở về tòa lâu đài.


Nguồn: Hai mươi năm sau. Tiểu thuyết của A. Dumas. Anh Vũ dịch. NXB Văn học in lần thứ ba, 2009 (sắp phát hành).







[1]           1 arpent bằng từ 0,2 đến 0,5 ha.




[2]           Thời tể tướng Richelieu, người ta ban hành những chiếu chỉ cấm đấu kiếm và cho các vệ sĩ đi lùng bắt, ai vi phạm sẽ bị chém đầu.




[3]               Trong chuyện “Ba chàng lính ngự lâm”, Jussac là đội trưởng vệ sĩ của tể tướng Richelieu toan bắt D’Artagnan đang đấu kiếm với mấy chàng ngự lâm quân, thì hắn cùng đồng đội bị D’Artagnan cùng các chàng ngự lâm quân đánh bại hoàn toàn.



Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
45.
46.
47.
48.
49.
50.
51.
52.
53.
54.
55.
56.
57.
58.
59.
60.
61.
62.
63.
64.
65.
66.
67.
68.
69.
70.
71.
72.
73.
74.
75.
76.
77.
78.
79.
80.
81.
82.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Trả giá - Triệu Xuân 26.09.2019
Thế giới những ngày qua - Stefan Zweig 26.09.2019
Hai mươi năm sau - A. Dumas 26.09.2019
Đêm thánh nhân - Nguyễn Đình Chính 11.09.2019
Jude - Kẻ vô danh - Thomas Hardy 10.09.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 10.09.2019
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 05.09.2019
xem thêm »