tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 29862646
Tiểu thuyết
04.06.2009
A. Dumas
Hai mươi năm sau

Tới cuối con đường, D’Artagnan thấy mình bao quát một thung lũng kỳ diệu và trông thấy ở dưới đáy thung lũng một mảng hồ xinh đẹp ngủ dưới chân mấy ngôi nhà tản mác đó đây, bình dị, lợp ngói hoặc rơm, chúng như công nhận một lãnh chủ cao nhất một tòa lâu đài tráng lệ xây dựng vào khoảng đầu triều vua Henri IV, trên nóc có những chong chóng nhà bạo chúa.


Lần này, D’Artagnan không nghi ngờ gì đấy là nơi ở của Porthos. Con đường dẫn thẳng đến tòa lâu đài tráng lệ ấy, nó so với ông tổ nó là tòa lâu đài trên núi kia cũng tựa như một chàng công tử bột thuộc đảng phái quận công D’Enghien so với một trang hiệp sĩ mình bọc đầy giáp sắt thời vua Charles VII. D’Artagnan cho ngựa đi nước kiệu và men theo con đường, Planchet điều chỉnh bước đi của ngựa mình theo ngựa ông chủ.


Mười phút sau, đã đến đầu lối đi trồng đều đặn những cây phong đẹp dẫn đến một cổng sắt có những đầu nhọn và thanh ngang đều mạ vàng. Ở giữa con đường có một người kiểu như lãnh chúa vận y phục xanh và vàng như cổng rào, cưỡi trên lưng một con ngựa trận to tướng. Bên phải và bên trái ông ta là hai tên hầu quần áo thêu những vạch ngang dọc khắp mọi chiều; vô so những nông dân cục mịch xúm xít lại chào ông ta hết sức cung kính.


– A! – D’Artagnan tự bảo. – Phải chăng đấy là ông Du Vallon de Bracieux de Pierrefonds? Ôi, lạy Chúa! Ông ta đã teo lại từ khi không còn gọi là Porthos nữa.


– Không thể là ông ấy được, – Planchet đáp lại câu mà D’Artagnan tự nói với mình. – Ông Porthos cao gần sáu bộ, còn ông này chưa đến năm bộ.


Nói xong, D’Artagnan thúc ngựa đến chỗ con ngựa chiến, con người danh giá và các ten hầu. Lần lần đi tới gần, anh như nhận ra những nét quen quen của nhân vật ấy.


– Jésus lạy Chúa tôi! – Về phía mình Planchet cũng ngỡ nhận ra người ấy, liền kêu lên: – Chẳng lẽ lại có thể là hắn ta?


Nghe tiếng kêu ấy, người cưỡi ngựa chậm rãi quay lại và với một vẻ cao sang, hai lữ khách liền trông thấy đôi mắt ốc nhồi lóe sáng lên hết cỡ, bộ mặt đỏ lựng và nụ cười đến là hùng hồn của Mousqueton.


Quả thật đó là Mousqueton, Mousqueton béo núc ních những mỡ, sụn xuống vì sức khỏe dồi dào, húp híp vì an lạc. Trái với bác Bazin đạo đức giả, khi nhận ra D’Artagnan, Mousqueton tuột từ lưng ngựa xuống đất và ngả thấp mũ tiến đến gần viên sĩ quan, thành thư những sự cung kính của cử tọa quay hẳn một phần tư vòng sang ông mặt trời mới đang che lấp mặt trời cũ.


– Ông D’Artagnan, ông D’Artagnan! – Mousqueton tràn trề hoan hỉ gọi mãi lên trong đôi má phì nộn của mình. – Ông D’Artagnan. Ôi! Vui mừng biết bao cho Đức ông và ông chủ Du Vallon de Bracieux de Pierrefonds của tôi!


– Cái cậu Mousqueton tốt bụng này! Chủ cậu có ở đây chứ.


– Ông đang ở trên lãnh địa của ông ấy.


– Nhưng kìa, cậu thật là bảnh bao, cậu thật là béo tốt, cậu thật là tươi tắn! – D’Artagnan tiếp tục tỉa tót không biết mỏi những đổi thay mà hạnh vận đã mang lại cho cái thằng cha chết đói năm xưa.


– À vâng, ơn Chúa! – Mousqueton nói. – Thưa ông, sức khỏe của tôi cũng kha khá.


– Thế cậu không nói gì với bạn Planchet của cậu đấy ư?


– Với bạn Planchet của tôi! Họa chăng là cậu ấy à? – Mousqueton kêu lên, hai tay dang ra và lệ tràn đôi mắt.


– Chính tôi đây, – Planchet vẫn thận trọng nói, – nhưng tôi muốn xem cậu có giở trò kiêu hãnh hay không?


– Giở trò kiêu hãnh với một người bạn cố tri! Không bao giờ! Planchet ạ. Cậu không nghĩ như vậy hoặc là cậu không hiểu Mousqueton.


– Tốt lắm! – Planchet vừa nói vừa xuống ngựa và đến lượt mình giơ tay về phía Mousqueton. – Cậu chẳng giống như cái thằng chó chết Bazin ấy, hắn đã bỏ mặc tôi hai tiếng đồng hồ trong cái nhà kho chẳng thèm làm bộ nhận ra tôi nữa.


Rồi Planchet và Mousqueton ôm chầm lấy nhau chứa chan tình cảm khiến mọi người đứng đấy đều hết sức xúc động và tưởng rằng Planchet là một lãnh chúa nào đó cải trang và họ càng đánh giá đến mức cao nhất địa vị của Mousqueton.


Khi gỡ mình ra khỏi cái ôm riết của Planchet, anh chàng Mousqueton đã cố gắng vô ích để tiếp giáp hai bàn tay của mình sau lưng bạn, Mousqueton nói:


– Và thưa ông D’Artagnan, bây giờ xin ông cho phép tôi vào, vì tôi không muốn ông chủ tôi hay tin ông đến do người khác báo chứ không phải là tôi, ông chủ sẽ không tha thứ cho tôi về tội lỗi đã để cho người khác vượt lên trước.


– Ông bạn thân mến ấy, – D’Artagnan nói, anh muốn tránh gọi Porthos bằng cả tên cũ lẫn tên mới, – thì ông bạn thân mến ấy vẫn không quên tôi.


– Quên! Ông tôi mà quên! – Mousqueton kêu lên. – Nghĩa là, thưa ông, không có ngày nào chúng tôi không ngong ngóng chờ tin ông được phong làm thống chế, hoặc thay ông De Gassion, hoặc thay ông De Bassompierre.


D’Artagnan để lởn vởn trên môi mình một trong những nụ cười sầu thảm đã từng sống sót ở nơi sâu thẳm nhất trong lòng mình qua nỗi thất vọng của những năm tuổi xanh.


– Còn các ông, những tiện dân kia, – Mousqueton nói, – hãy ở bên bá tước D’Artagnan và ráng sức cung kính ngài, chờ tôi vào trình với Đức ông về việc ngài đến.


Trong khi Planchet còn lanh lẹn hơn, nhảy lên ngựa một mình thì Mousqueton phải chờ hai người từ tâm giúp để leo lên mình một con ngựa chiến lực lưỡng, và cho ngựa chạy chậm rãi, điều đó chứng tỏ anh chiếu cố cái lưng hơn là những cái căng của con vật bốn chân này.


– Ái chà! Thế là điềm tốt đây! – D’Artagnan nói. – Ở đây chẳng có gì bí mật, chẳng có gì giấu giếm che đậy, chẳng có chính trị, người ta cười sằng sặc, người ta khóc vì vui mừng, tôi chỉ trông thấy những gương mặt rộng một aune ([1]) thật thế, tôi thấy dường như ngay cả thiên nhiên cũng mở hội, cây cối đáng lẽ phủ lá và hoa thì lại ngợp đầy những dải băng nhỏ xanh xanh hồng hồng.


– Còn tôi, – Planchet nói, – dường như đã ngửi thấy mùi thơm ngon nhất của thịt quay, trông thấy những nồi niêu xếp thành những hàng rào danh dự để đón chúng ta đi qua. Ôi! Thưa ông, không biết ông De Pierrefonds phải thuê đầu bếp nào khi mà xưa kia mới chỉ có tên là Porthos ông ấy đã thích ăn và ăn thật ngon.


– Đừng nói nữa! – D’Artagnan bảo. – Cậu làm tôi sợ đấy. Nếu sự thật giống bề ngoài, thì ta toi công rồi. Một con người sung sướng đến thế sẽ chẳng bao giờ ra khỏi hạnh phúc của mình và ta sẽ thất bại với hắn như đã thất bại với Aramis.


13.

Khi gặp lại Porthos, D’Artagnan đã nhận ra rằng của cải không thể làm nên hạnh phúc


D’Artagnan vượt qua rào sắt và đến trước tòa lâu đài, anh vừa nhảy xuống đất thì một thứ người khổng lồ xuat hiện trên bậc tam cấp. Công bằng mà nói, ta nên gạt sang một bên tình cảm ích kỷ, D’Artagnan mừng rỡ khi thấy cái vóc dáng cao lớn và gương mặt thượng võ gợi cho anh nhớ tới một con người dũng cảm và tốt bụng.


Anh chạy đến bên Porthos và nhào vào vòng tay anh ta; tất cả bọn tôi tớ vây tròn lại ở một khoảng cách cung kính và nghếch mắt nhìn vẻ tò mò khúm núm. Mousqueton đứng ở hàng đầu, quệt nước mắt, tội nghiệp cậu ta từ sau khi nhan ra D’Artagnan và Planchet, cậu ta cứ khóc mãi vì vui mừng.


Porthos nắm cánh tay bạn và kêu lên bằng một giọng từ bậc nam trung chuyển sang nam trầm:


– A! Gặp lại cậu thật là mừng, thế ra cậu, cậu vẫn không quên tôi ư?


– Quên cậu ư? Ôi, Du Vallon thân mến, quên sao được những chuỗi ngày tươi đẹp nhất của tuổi thanh xuân, bè bạn chí tình và những nỗi gian nan nguy hiểm đã cùng nhau vượt qua! Ấy, trông thấy cậu, là bao nhiêu kỷ niệm tình bạn xưa của chúng ta lại hiện lên trong tâm trí mình.


– Ờ, ờ! – Porthos vừa nói vừa vân về ria mép, cố trả lại cho nó cái vẻ đỏm dáng đã bị mất trong cảnh cô đơn.  – Ờ ờ, hồi ấy chúng ta đã làm bao nhiêu việc long trời lở đat và chúng ta cũng đã gây cho ngài giáo chủ tội nghiệp ấy biết bao chuyện đau đầu.


Và anh thở dài, D’Artagnan lặng nhìn anh.


– Dù sao, – Porthos nói tiếp, giọng rầu rĩ, – tôi cũng xin chào mừng bạn thân mến, cậu sẽ giúp toi tìm lại niềm vui; ngày mai chúng ta sẽ đi săn hoẵng ở trong những cánh rừng cũng rất tuyệt; tôi có bốn con chó săn lévrier vào loại nhanh nhẹn nhất tỉnh và một bầy chó săn có một không hai ở trong vòng hai mươi dặm.


Va Porthos lại thở dài lần nữa.


“Ồ, ồ! D’Artagnan nhủ thầm, phải chăng thằng cha này không thật sung sướng như cái vẻ bề ngoài của hắn sao?” Rồi anh nói:


– Nhưng trước hết, cậu giới thiệu với tôi bà Du Vallon đã, vì tôi còn nhớ một bức thư mời mọc mà cậu đã hạ cố viết cho tôi, và ở dưới thư bà ấy có nhã ý viết thêm mấy dòng.


Một tiếng thở dài thứ ba của Porthos. Anh nói:


– Bà Du Vallon mất đã hai năm rồi, và cậu thấy tôi vẫn còn buon rười rượi. Chính vì vậy nên tôi đã rời lâu đài Du Vallon ở gần Corbeil để đến mảnh đất Bracieux, sự thay đổi ấy dẫn đến việc tôi mua vùng đất đai này. Tội nghiệp bà Du Vallon, – Porthos nói tiếp và cau mặt vẻ thương tiec, – đó không phải là một người đàn bà tính khí rất dửng dưng, song cuối cùng bà ấy cũng vẫn quen dần với những cung cách của tôi và chiều những yêu cầu, vòi vĩnh nho nhỏ của tôi.


– Như thế là cậu giàu có và tự do nhỉ? – D’Artagnan hỏi.


– Chao ôi! – Porthos nói, – tôi góa vợ và có bốn chục nghìn livre niên thu... À, cậu có muốn ta ăn lót dạ bây giờ không?


– Muốn quá đi chứ, – D’Artagnan nói, – buổi sớm mát trời đã khiến tôi đói bụng rồi đó.


– Đúng, – Porthos nói, – khí trời chỗ tôi thì tuyệt diệu.


Họ bước vào lâu đài, từ trên xuống dưới toàn là mạ vàng, các đường viền mạ vàng, các đường gờ mạ vàng, gỗ ghế bành mạ vàng.


Một bàn ăn dọn sẵn đang đợi.


– Cậu xem, – D’Artagnan nói, – tôi xin chúc mừng cậu, vua cũng không được một bữa như thế này.


– Ừ, – Porthos bảo, – nghe đâu Mazarin nuôi nấng vua rất tồi. Nếm thử món sườn này đi, D’Artagnan thân mến, cừu nhà tôi thịt đấy.


– Cậu có những con cừu non quá, mình xin có lời khen ngợi.


– Ấy, cừu nuôi trong những cánh đồng cỏ của tôi đấy mà, những đồng cỏ tuyệt diệu.


– Cậu tiếp thêm cho tôi nào.


– Không, hãy nếm thử con thỏ này mà tôi đã ban hôm qua ở một trong những bãi cỏ thả thỏ của tôi.


– Gớm chưa! Khẩu vị thật đặc biệt! – D’Artagnan nói. – Chà, chà! Dễ thường cậu nuôi thỏ toàn bằng rau thơm, rau mùi?


– Thế còn rượu của tôi, cậu thấy thế nào. – Porthos hỏi. – Ngon chứ?


– Tuyệt!


– Rượu quê ấy mà.


– Thật ư?


– Phải, một sườn đồi nhỏ hướng nam ở đằng kia, trên núi của tôi, nó cho hai mươi muy ([2]).


Lần thứ năm Porthos lại thở dài. D’Artagnan vẫn đếm những tiếng thở dài của bạn. Tò mò muốn đi sâu vào vấn đề, anh nói:


– Ôi chao! Bạn thân mến ơi, dường như có điều gì khiến cậu buồn phiền. Chẳng may cậu có đau ốm gì chăng?... Sức khỏe của cậu...


– Rất tốt cậu ạ, tốt hơn bao giờ hết, tôi có thể đấm chết một con bò.


– Hay là buồn chuyện gia đình...


– Gia đình ư? May thay tôi chỉ có một mình ở trên đời.


– Thế điều gì khiến cậu thở dài thườn thượt?


– Bạn thân mến ơi, tôi sẽ thành thật với cậu, tôi không sung sướng.


– Cậu mà không sung sướng ư, Porthos? Cậu có một tòa lâu đài, những cánh đồng cỏ, núi non, rừng rú; lại bốn chục nghìn livre niên thu, vậy mà rốt cuộc cậu không hạnh phúc?


– Bạn thân mến ơi, đúng là tôi có tất cả nhưng thứ đó, song tôi sống một mình giữa tất cả những thứ đó.


– A! Tôi hiểu rồi: xung quanh toàn những bọn dân ngu, nhìn họ cậu thấy danh giá mình bị mất mát.


Porthos hơi tái mặt, và nốc cạn một cốc vại rượu vang của sườn núi. Anh nói:


– Không phải thế đâu, mà trái lại, cậu tưởng tượng xem đó là những bọn quí tộc nông thôn, ai cũng có một tước vị nào đó và còn muốn đi ngược gia phả lên tận Pharamond, Charlemagne, hay ít ra đến Hugues Capet. Vào lúc khởi đầu, tôi đã là người đến sau chót, do đó tôi phải chạy vạy, tôi đã làm việc đó, nhưng bạn thân mến ơi, như cậu biết đấy, bà Du Vallon...


Nói ra những lời ấy, Porthos như nghẹn ngào.


– Bà Du Vallon, – anh nói tiếp, – có gốc quí tộc khả nghi; trong cuộc hôn nhân đầu tiên (D’Artagnan ạ, tôi thiết tưởng điều này chẳng có gì mới đối với cậu), bà ta lấy một ông biện lý. Người ta cho chuyện đó là đáng lộn mửa. Họ đã nói là lộn mửa. Cậu hiểu chứ, đó là một tiếng giết chết ba chục nghìn người. Tôi khác, nhưng họ không coi tôi là bạn họ. Thành thử tôi không có bạn bè, tôi sống lẻ loi, tôi chán nản, tôi buồn phiền.


D’Artagnan mỉm cười, anh nhìn thấy kẽ hở của áo giáp và anh chuẩn bị nhát đâm.


– Nhưng mà, rốt cuộc, – anh nói, – cậu sinh ra thế nào là do cậu, chứ vợ cậu làm sao mà thay đổi được?


– Phải, nhưng cậu hiểu cho rằng, vì không phải là dòng dõi quí tộc lau đời như họ hàng Coucy, họ tự bằng lòng là những Sire ([3]) hoặc dòng họ Rohan, họ không muốn là công tước, tất cả những bọn kia đều là tử tước, nhưng khi vào nhà thờ hay đến các lễ hội họ đều được coi trọng hơn tôi, tôi nói vào đâu được... Ôi! Giá như tôi chỉ là...


– Nam tước, phải không? – D’Artagnan nói nốt câu của bạn.


– A! – Porthos kêu lên, mặt hớn hở – A! Giá như tôi là nam tước!


“Tốt rồi! – D’Artagnan nghĩ. – Ta thành công rồi”.


Roi anh cao giọng bảo:


– Thế thì bạn thân mến ơi, chính cái tước hiệu mà cậu ao ước ấy, hôm nay tôi mang đến cho cậu đây.


Porthos nhảy bật lên một cái làm rung chuyển cả gian phòng, hai ba chai rượu bị mất thăng bằng lăn ngay xuống đất vỡ tan tành. Mousqueton nghe tiếng chạy đến và người ta trông thấy bóng Planchet tay cầm khăn ăn, miệng căng phồng.


– Đức ông gọi tôi à? Mousqueton buột miệng hỏi.


Porthos ra dấu bảo Mousqueton hãy dọn dẹp những chai vỡ.


– Tôi rất vui thấy cậu vẫn dùng thằng hầu ấy, – D’Artagnan nói.


– Nó là quản gia của tôi đấy, – Porthos đáp.


Rồi anh cao giọng:


– Nó đã làm việc đánh chén, thằng ranh ấy, người ta trông rõ rồi, nhưng, – anh hạ giọng nói tiếp, – nó quyến luyến tôi lắm và các vàng cũng sẽ chẳng chịu rời tôi đâu.


 “Và nó gọi chủ nó là đức ông”, – D’Artagnan nghĩ thầm.


– Ra ngoài kia đi, Mouston. – Porthos bảo.


– Cậu gọi Mouston à? À phải, gọi tắt, gọi Mousqueton thì dài quá.


– Phải, – Porthos nói, – với lại gọi như thế thì từ ngoài một dặm người ta ngửi thấy cái chức đội trưởng kÿ binh của nó. Thôi, đợi thằng ranh ấy vào, chúng ta sẽ còn bàn công việc.


– Ừ, – D’Artagnan bảo, – nhưng ta gác câu chuyện lại sau, vì người làm của cậu có thể nghi ngờ; biết đâu chẳng có dọ thám ở trong vùng. Porthos ạ, cậu đoán xem, đó là những việc nghiêm cẩn.


– Ghê nhỉ! – Porthos nói, – thế để dễ tiêu hóa chúng ta đi quanh vườn nhé.


         Được thôi.


Nguồn: Hai mươi năm sau. Tiểu thuyết của A. Dumas. Anh Vũ dịch. NXB Văn học in lần thứ ba, 2009 (sắp phát hành).







[1]           Aune: Thước ngày xưa bằng 1,183 mét.




[2]           1 muy bằng 274 lít.




[3]           Một tước hiệu phong kiến ban cho một số lãnh chúa.



Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
45.
46.
47.
48.
49.
50.
51.
52.
53.
54.
55.
56.
57.
58.
59.
60.
61.
62.
63.
64.
65.
66.
67.
68.
69.
70.
71.
72.
73.
74.
75.
76.
77.
78.
79.
80.
81.
82.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Trả giá - Triệu Xuân 26.09.2019
Thế giới những ngày qua - Stefan Zweig 26.09.2019
Hai mươi năm sau - A. Dumas 26.09.2019
Đêm thánh nhân - Nguyễn Đình Chính 11.09.2019
Jude - Kẻ vô danh - Thomas Hardy 10.09.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 10.09.2019
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 05.09.2019
xem thêm »