tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30236580
Tiểu thuyết
27.04.2009
Hoài Anh
Vua Minh Mạng

Đọc lại Bắc sử thấy nhan nhản những chuyện ngoại thích chuyên quyền cường thần cướp ngôi, Minh Mạng càng thấy chủ trương “tam bất”: Không lập hoàng hầu, không cử tể tướng, không lấy trạng nguyên của phụ hoàng là đúng. Lã hậu vợ Hán Cao Tổ, Võ Tắc Thiên vợ Đường Thái Tông… đều đưa người họ mình vào nắm quyền chính trong triều. Vương Mãng sở di cướp được ngôi của nhà Tây Hán là bởi cô ruột ông ta là thái hoàng thái hậu Tân Chính Quân bà nội của Hán Ai Đế, Vương Mãng lại đưa con gái mình vào làm hoàng hậu của Hán Bình Đế; Dương Kiên cướp được ngôi nhà Bắc Chu là bởi có con gái là hoàng hậu của Chu Tuyên Đế; ở nước ta Hồ Quý Ly sở dĩ cướp được ngôi nhà Trần là bởi vì có hai người cô được vào cung, một người đẻ ra Nghệ Tông, một người đẻ ra Duệ Tông. Còn những chuyện tể tướng mưu cướp ngôi vua thì nhiều không kể xiết, chẳng hạn như Tào Phi, Tư Mã Viêm. Có ông vua khôn ngoan, không giao toàn quyền cho một người nào, mà dùng cả hai người một lúc để họ khiêm chế lẫn nhau, như Tề Hoàn Công dùng Quân Bằng trị lý sự vụ bên trong, triều đình, dùng Quản Trọng trị lý sự vụ bên ngoài triều đình.


Tuy vậy Tề Hoàn Công vẫn có sơ hở là tin dùng hoạn quan. Thụ Điêu, để có thể gần gũi Hoàn Công vào cung đình mưu một chức vị, liền đem thiến dịch hoàn của mình, biến thành thái giám, đến bên mình Hoàn Công. Hoàn Công cho rằng Thụ Điêu quả là quá trung thực với mình, cũng lưu y lại bên mình.


Thụ Điêu cấu kết với Dịch Nha, Khai Phương, trong cung đình ngầm kết thành một phe nhóm, chuyên xúi giục Hoàn Công làm điều bậy bạ. Quản Trọng sớm đã nhận thấy.


Tề Hoàn Công năm thứ 41, Quản Trọng bệnh nặng, vô cùng nguy kịch. Khi Tề Hoàn Công đến thăm, hỏi Quản Trọng: “Trọng phụ có điều gì cần nói với quả nhân không?”.


Quản Trọng nói: “Hy vọng nhà vua có thể xa lánh Dịch Nha và Thụ Điêu, đuổi chúng ra khỏi cung đình”.


Hoàn Công không hiểu nói: “Dịch Nha giết con y làm thành món ăn ngon cho ta thưởng thức, chẳng lẽ con có gì có thể nghi ngờ hay sao?


- Coi là một con người, ai là không có cái tình yêu con? Dịch Nha có thể nhẫn tâm giết cốt nhục thân thiết của mình để lấy lòng nhà vua, cái đó đâu coi được là yêu mến vua? Không yêu con ruột của mình, làm sao có thể yêu vua! - Quản Trọng lời đầy hàm ý nói với Hoàn Công.


Hoàn Công thấy Quản Trọng nói cũng có lý, tiếp đó lại hỏi: “Thụ Điêu tự thiến mình để gần gũi ta, giúp việc cho ta, chẳng lẽ còn có gì đáng nghi ngờ hay sao?”.


Quản Trọng lại nói: “Bản tính con người lẽ nên yêu tiếc thân thể của mình. Hiện tại, Thụ Điêu ngay cả thân thể của mình còn nhẫn tâm hủy hoại, sao có thể trông cậy y sẽ bảo hộ vua?”.


Mới đầu, Hoàn Công nghe lời Quản Trọng đuổi Dịch Nha, Thụ Điêu ra khỏi cung đình. Nhưng sau khi Quản Trọng chết ít lâu, Hoàn Công lại cho đón bọn chúng về.


Năm sau, Hoàn Công bệnh nặng, nằm trên giường bệnh không dậy được. Dịch Nha và Thụ Điêu cùng mưu phản làm loạn, lấp cửa Thọ cung lại, đồng thời xây tường cao xung quanh chỗ ở của Hoàn Công, không cho bất kỳ người nào vào, cuối cùng Hoàn Công bị chết đói.


Hầu như bất cứ triều đại nào ở Trung Quốc cũng có hoạn quan chuyên quyền hại nước. Đời Hán Nguyên Đế có Thạch Hiển, đời Hán Hoàn Đế có Trương Nhượng, đời Đường Huyền Tông có Cao Lực sĩ, đời Đường Hi Tông có Điền Lệnh Tử, đời Minh Anh Tông có Vương Chấn, đơi Minh Vũ Tông có Lưu Cẩn.


Lưu Cẩn vốn họ Đàm, tự thiến vào làm môn hạ Lưu thái giám, đổi họ là Lưu. Khi Minh Vũ Tông lên ngôi, mới 15 tuổi, lúc đó Lưu Cẩn chẳng qua là thái giám ở Ty Chung cổ địa vị thấp kém. Nhưng Lưu Cẩn từ sáng đến tối cùng 8 người trong phe đảng của y dùng chó ngựa chim ưng, ca múa đấu chọi để làm vui cho Vũ Tông. Vũ Tông đối với lời can gián của một số đại thần không những không thu nạp, ngược lại cử Lưu Cẩn chưởng quản Tư lễ giám để mình tha hồ vui chơi. Sau khi Lưu Cẩn đắc thế, một đám quan lớn lại bị bức từ chức hoặc bị cách chức, Tiêu Phương phe đảng của Lưu Cẩn thì vào Nội các. Từ đó, Lưu Cẩn tiếp tục dẫn dắt Vũ Tông dâm lạc, đồng thời liền khống chế triều chính. Rất nhiều chính sách lớn đều do Lưu Cẩn một mình quyết đoán, phiếu nghĩ của Nội các đều trước hết phải hỏi ý kiến của Lưu Cẩn. Sau đó Lưu Cẩn ngang nhiên mang chương tấu văn thư về nhà xử lý. Mỗi ngày có một đám quan lớn ở cổng nhà Lưu Cẩn đợi xử lý việc công. Chương tấu của các đại thần cũng phải viết thành hai bảng, trước dùng “hồng bản” nộp cho Lưu Cẩn, lại dùng “bạch bản” giao cho Thông chính tư chuyển trình Vũ Tông. Bởi vậy đương thời đều nói có hai Hoàng đế, một vị Chu hoàng đế, một vị Lưu hoàng đế. Sau có Lưu Vĩnh tố cáo Lưu Cẩn âm mưu phản loạn. Vũ Tông mới hạ lệnh bắt Lưu Cẩn, lăng trì xử tử, khi khám nhà y tìm ra 240.000 đĩnh và 57.8000 lạng vàng, 500 vạn đĩnh và 1.583.600 lạng tiền đồng, cùng lượng lớn bảo vật, còn tìm ra không ít y giáp cung nỏ. Hết Lưu Cẩn lại đến Ngụy Trung Hiền.


Ngụy Trung Hiền nhân đánh bạc thiếu nợ không biết xoay sở cách nào buộc phải tự thiến vào cung. Trong cung, y thân mật với nhũ mẫu của Hy Tông, Khách thị. Hy Tông lên ngôi hoàng đế, Ngụy Trung Hiền và Khách thị cùng được sủng ái. Ngụy Trung Hiền từ ty Tích tân thăng làm Thái giám Tư lễ giám, từ đó liền khống chế bộ máy yếu hại. Y ngày ngày dẫn dắt Hy Tông đam mê ca múa, săn bắn, để được vua yêu quý, đồng thời kết bè đảng bài xích hãm hai người không ăn cánh với mình, phàm người chính kiến bất đồng đều bị ghép thành đảng Đông lâm để bức hại. Ngụy Trung Hiền còn tuyển lựa quan trong nội cung, tập võ, lấy “thao luyện bên trong” làm danh nghĩa xây dựng lực lượng vũ trang của mình. Y lại dùng thủ đoạn đặc vụ khống chế trong ngoài, hễ ai có lời lẽ bất mãn, thì tìm cách bức hại. Hy Tông tuy rất thông minh nhưng không lo chính sự, thích dùng búa, cưa, chế tác đồ gỗ. Ngụy Trung Hiền lại thừa lúc Hy Tông đang cưa gỗ, tâu việc. Hy Tông chán ghét không lý đến, Ngụy Trung Hiền liền có thể làm theo ý muốn. Ngụy Trung Hiền nắm được quyền lớn, tấu chương của các nha môn đều phải đưa gấp đến trước mặt Ngụy Trung Hiền thỉnh thị. Ngụy Trung Hiền ra ngoài, sĩ đại phu đón đường sụp lạy. Ngụy Trung Hiền không thèm liếc mắt tới. Thậm chí các địa phương trong toàn quốc lục tục lập sinh từ cho y, sĩ phu, trăm họ đều phải vào đền quỳ lạy. Có người còn thỉnh cầu tôn Ngụy Trung Hiền ngang với Khổng Tử, thờ ở nhà Quốc học. Vua Sùng Trinh lên ngôi cách chức Ngụy Trung Hiền, nhưng vẫn dựa vào hoạn quan, từ đó dẫn tới nhà Minh mất nước.


Nhưng hoạn quan gian ác nhất phải nói tới Triệu Cao, đời Tần Thủy Hoàng. Nguyên cha Triệu Cao từng phạm tội mà bị xử cung hình (thiến), mẹ y cũng bị bán vào nhà quan làm nô tì. Sau đó, cha y lại nhân phạm thêm tội, mà bị xử tử hình. Mấy anh em Triệu Cao có người không phải là đích thực do cha y sinh ra, nhưng đều họ Triệu, sau đó cũng từ nhỏ đã bị thiến, đưa vào trong cung làm tiểu thái giám. Xuất thân hèn mọn càng khơi dậy ý thức cầu sống cạnh tranh mạnh mẽ, y ngầm luyện thư pháp, học tập ngục quy hình pháp lúc bấy giờ còn thuộc vào Hiển học, và chú trọng rèn luyện thân thể cho khỏe mạnh. Sau đó, cuối cùng được Tần Thủy Hoàng coi trọng, gọi y là một nhân tài. Tần Thủy Hoàng sai y cùng Lý Tư viết bài “Ái lịch thiên”, Triệu Cao quả nhiên viết được rất đẹp. Tần Thủy Hoàng càng quý mến, liền đề bạt y làm Trung xa phủ lệ