tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30477083
Tiểu thuyết
07.04.2009
A. Dumas
Hai mươi năm sau

Vào năm thứ tư của mối quan hệ ấy xảy ra cuộc viễn chinh đến Franche-Comté. D’Artagnan được cử vào đoàn quân ấy và sửa soạn lên đường. Thế là diễn ra những đau khổ xé lòng, những dòng lệ rơi bất tận, những nguyện thề thủy chung long trọng, tất nhiên tất cả là từ phía bà chủ. D’Artagnan thì vốn quá là ông hoàng, nên không thể không hứa hẹn gì, cho nên anh hứa sẽ làm những gì có thể làm được để thêm phần vẻ vang cho tên tuổi của anh.


Về mặt này, ai còn lạ gì tinh thần quả cảm của D’Artagnan. Anh liều thân một cách tuyệt vời, và dẫn đầu đại đội mình để công kích, anh bị một viên đạn xuyên qua người và ngã sóng soài trên trận địa. Người ta trông thấy anh rơi từ trên mình ngựa xuống mà không thấy anh trở dậy, nên chắc là anh đã chết, và tất cả những người hy vọng kế tục chức vụ của anh đều nói phứa rằng anh chết rồi. Người ta dễ tin điều mà người ta mong ước; như ở trong quân đội, từ các ông tướng sư đoàn mong ước cái chết của vị tướng tổng tư lệnh cho đến những người lính trơn mong ước cái chết của thầy cai, mọi người đã mong ước cái chết của một người nào đó.


Song D’Artagnan không phải loại người để chịu bị giết như vậy. Sau khi bị ngất và nằm trong cái nóng nực ban ngày, anh hồi tỉnh nhờ cái mát mẻ ban đêm; anh lần vào một làng, đến gõ cửa ngôi nhà đẹp nhất và được đón tiếp như mọi người Pháp bị thương ở mọi nơi, mọi lúc. Anh được nâng niu, chăm sóc, chữa chạy, và khỏe khoắn hơn bao giờ hết, một buổi sáng nọ, anh lên đường về Pháp; về nước rồi anh lên đường đi Paris, rồi thì anh về giưa phố Tiquetonne.


Nhưng D’Artagnan thấy căn phòng mình bị chiếm bởi một cái mắc áo treo trọn bộ y phục đàn ông, chỉ thiếu thanh kiếm, đặt sát tường.


Anh được biết: Nhà đã nuôi thằng ở mới, con hầu mới, bà chủ nhà đang đi dạo chơi.


– Bà ta đi một mình à? – D’Artagnan hỏi.


– Với ông ấy ạ.


– Vậy là ông ấy đã trở về ư?


– Chắc thế – cô hầu thật thà trả lời.


D’Artagnan tự nhủ thầm: “Nếu có tiền, ta sẽ ra đi ngay, nhưng vì không có tiền, ta phải ở lại đây và làm theo lời khuyên của bà chủ nhà của ta bằng cách ngăn cản những toan tính sinh hoạt vợ chồng của kẻ trở về hãm tài kia”.


Anh vừa kết thúc bản độc thoại ấy, điều đó chứng tỏ trong những hoàn cảnh trọng đại không có gì tự nhiên bằng độc thoại, thì cô hầu đang rình ở cửa bỗng kêu lên:


– A này! Đúng là bà chủ đang trở về với ông ấy.


D’Artagnan đưa mắt ra xa nhìn ngoài đường, quả nhiên thấy ở chỗ ngoặt phố Montmartre, bà chủ đi về và bám vào cánh tay của một người lính Thụy Sĩ rất đồ sộ, hắn ta đi cứ núng na núng nính với những điệu bộ gợi nhớ một cách thú vị hình ảnh Porthos trong đầu người bạn thân thiết cũ.


“Đức ông chồng đấy ư? – D’Artagnan tự nhủ – Ồ, ồ! Dường như hắn đã lớn vổng lên!”


Và anh ngồi lại phòng ở một chỗ rất dễ nhìn thấy.


Bà chủ nhà bước vào chợt nhận ra D’Artagnan trước và khẽ kêu lên một tiếng.


Nghe tiếng kêu nho nhỏ ấy, D’Artagnan biết rằng bà đã nhận ra anh, bèn đứng dậy, chạy đến ôm hôn bà ta rất trìu mến.


Tên Thụy Sĩ ngơ ngác nhìn bà chủ quán đang tái nhợt cả người. Trong lúc bối rối cực kỳ, bà nói:


– À! Ông đấy à! Ông cần gì ở tôi thế?


Không mảy may bị chưng hửng trong vai trò mình đang đóng, D’Artagnan nói:


– À! Ông đây là anh em họ bà à? Ông đây là anh bà à?


Và chẳng đợi bà trả lời, anh nhảy ra ôm tên Thụy Sĩ, hắn cứ để mặc anh làm, vẻ mặt lạnh như băng.


– Ông này là thế nào? – Hắn hỏi.


Bà chủ đáp lại bằng những tiếng nghẹn ngào.


– Người Thụy Sĩ này là thế nào? – D’Artagnan hỏi.


– Ông ấy sắp cưới tôi, – bà chủ trả lời giữa hai cơn giật.


– Vậy là chồng bà cuối cùng đã chết rồi à?


– Chuyện đó can hệ gì đến ông? – Người Thụy Sĩ nói.


– Can hệ lắm chứ? – D’Artagnan đáp – Vì ông không thể cưới bà ta mà không được sự đồng ý của tôi và vì...


– Vì sao? – Người Thụy Sĩ hỏi.


– Vì tôi không cho. – Người lính ngự lâm đáp.


Tên Thụy Sĩ mặt đỏ lên như hoa mẫu đơn, hắn bận quân phục rất bảnh mạ vàng, D’Artagnan choàng một chiếc áo choàng xám, tên Thụy Sĩ cao sáu bộ ([1]), D’Artagnan không hơn năm bộ; người Thụy Sĩ coi như ở nhà mình, D’Artagnan như một kẻ đột nhập.


– Ông có đi ra khỏi đây không? – Người lính Thụy Sĩ hỏi và giậm mạnh chân như một người bắt đầu tức giận thực sự.


– Tôi ấy à? Không đâu! – D’Artagnan nói.


– Ồ, chỉ có việc đi tìm kẻ trợ lực – một thằng ở nói, hắn chỉ có thể hiểu là cái người nhỏ bé này muốn tranh chỗ với người hộ pháp kia.


Cơn giận bắt đầu lên đến cổ, D’Artagnan liền túm lấy tai thằng ở mà quát:


– Mày, mày phải đứng yên tại chỗ và không được động đậy, nếu không tao sẽ dứt đứt cái mà tao đang cầm đây. Còn về phía ông, vị con cháu lẫy lừng của hoàng đế Guillaume Tell, ông hãy gói ghém quần áo của ông đang để trong phòng tôi và gay phiền cho tôi, và đi ngay lập tức mà tìm kiếm một quán trọ khác.


Tên Thụy Sĩ phá ra cười ầm ĩ.


– Tôi ấy à? – Hắn nói – Mà vì sao?


– A, được lắm! – D’Artagnan nói. – Tôi thấy là ông hiểu tiếng Pháp. Thế thì ông hãy đi chơi một vòng với tôi, và tôi sẽ giải thích cho ông sau.


Bà chủ quán biết rõ D’Artagnan là một tay kiếm giỏi, nên bắt đầu khóc lóc và bứt tóc bứt tai.


D’Artagnan quay lại phía người đẹp đang khóc than và bảo:


– Thế thì bà hãy đuổi hắn đi.


Tên Thụy Sĩ phải mất một lúc mới hiểu ra đề nghị mà D’Artagnan đề ra với hắn, hắn nói:


– Chà. Trước hết ông là ai mà dám đề nghị tôi đi chơi với ông một vòng.


– Tôi là trung úy ngự lâm của Hoàng thượng – D’Artagnan đáp, – do đó tôi là thượng cấp của ông. Tuy nhiên không phải là vấn đề cấp bậc ở đây mà là phiếu phân phối chỗ ở, ông biết thủ tục rồi. Ông hãy đi lấy phiếu của ông; ai trở lại đây trước sẽ lấy lại phòng của mình.


D’Artagnan dẫn tên Thụy Sĩ đi, mặc những lời than vãn của bà chủ quán; trong thâm tâm bà cảm thấy lòng mình nghiêng về phía mối tình xưa; nhưng cũng không bực mình vì dạy một bài học cho anh chàng ngự lâm quân kiêu căng kia đã xúc phạm đến bà khi từ chối lấy bà.


Hai địch thủ đi thẳng đến đường hào Montmartre.


Khi đến nơi thì trời đã tối, D’Artagnan lịch sự đề nghị tên Thụy Sĩ nhường phòng cho mình và đừng đến đấy nữa; hắn lắc đầu từ chối và rút kiếm ra.


– Thế thì ông hãy nằm lại ở đây, – D’Artagnan nói – chỗ trú ngụ này tồi lắm, nhưng không phải lỗỉ của tôi, mà chính ông đã muốn vậy.


Nói xong, đến lượt anh tuốt kiếm và chạm kiếm với địch thủ.


Anh gặp phải một tay cứng cựa, nhưng sự mềm dẻo của anh vượt mọi sức mạnh. Thanh trường kiếm của tên người Thụy Sĩ không lúc nào chạm được vào kiếm của người ngự lâm. Tên Thụy Sĩ xơi hai nhát kiếm trước khi nhận biết được vì quá rét; tuy nhiên bỗng chốc do mất máu và đuối sức đi trông thấy hắn buộc phải ngồi xuống.


– Đấy nhé! – D’Artagnan nói – Tôi đã bảo trước mà. Ông đã đi quá trớn và đến là bướng bỉnh! Cũng may, ông chỉ phải nam độ mười lăm ngày thôi. Hãy ở đây, tôi sẽ cho thằng hầu mang quần áo đến cho ông. Tạm biệt. Nhân tiện xin mách ông hãy đến quán Con Mèo Mơn Trớn ở đường Montorgueil, ở đấy sẽ được nuôi dưỡng đầy đủ, nếu vẫn là bà chủ quán cũ. Vĩnh biệt nhé!


Rồi anh hí hửng trở về, sai đưa quần áo đến cho tên Thụy Sĩ. Tên hầu thấy hắn vẫn ngồi đúng chỗ mà D’Artagnan để hắn lại và táng đởm kinh hồn vì lòng gan dạ vững vàng của người địch thủ.


Tên hầu, bà chủ quán và cả nhà kính trọng D’Artagnan như người ta kính trọng thần Hercule, nếu ông trở lại trần gian để bắt đầu lại mười hai kỳ tích của ông ta.


Nhưng khi còn một mình với bà chủ nhà, anh nói:


– Bây giờ bà hieu rõ khoảng cách từ một tên lính Thụy Sĩ đến một nhà quí tộc, còn về phần bà, bà đã cư xử như một con mụ chủ quán. Mặc kệ bà, nhưng vì cách cư xử ấy bà làm tôi mất uy tín với khách khứa giao thiệp của tôi, tôi sẽ không trọ ở đây nữa, tôi chẳng ở cái nơi mà mình khinh rẻ. Ơ này, thằng hầu! Cho mang va-li của ta đến khách sạn Bồn Ái Ân ở đường Bourdonnais. Vĩnh biệt bà!


Khi tuôn ra những lời lẽ ấy, D’Artagnan tỏ ra vừa oai nghiêm vừa ai ngại. Bà chủ quán phục xuống dưới chân anh, vừa xin lỗi vừa giữ anh lại bằng một sự hung tợn ngọt ngào. Còn biết nói thế nào nữa! Cái chĩa nướng thịt lại quay, cái chảo rán lại xèo xèo, mỹ nhân Madeleine khóc lóc; D’Artagnan cảm thấy cái đói, cái rét và tình yêu cùng đến với anh, anh tha thứ, và đã tha thứ thì anh ở lại.


Sự tình D’Artagnan đến ở quán Con Dê Cái Nhỏ phố Tiquetonne là như thế đấy.


7.

D'Artagnan gặp khó khăn, nhưng một trong những người quen biết cũ của chúng ta đến giúp anh


D’Artagnan trở về vừa đi vừa đăm chiêu suy nghĩ. Anh thấy hào hứng khi mang túi tiền của giáo chủ Mazarin và khi nghĩ đến chiếc nhẫn kim cương đẹp trước kia đã từng là của anh và có một lát anh đã trông thấy nó lấp lánh ở ngón tay ông tể tướng. Anh tự bảo:


“Giá cái nhẫn kim cương ấy lại rơi vào tay mình, mình sẽ bán ngay lấy tiền, mình sẽ mua mấy bất động sản ở chung quanh lâu đài của cha mình, ngôi nhà đẹp thật đấy, nhưng về công trình phụ chỉ có một mảnh vườn lớn gần bằng cái nghĩa trang Những Kẻ Vô Tội. Ta sẽ ngồi nhà và đàng hoàng ngồi đợi một nàng thừa kế giàu có say mê cái tốt mã của ta và đến lấy ta; rồi ta sẽ có ba cậu con trai, ta sẽ nuôi dạy đứa lớn thành một đại thần như Athos, đứa thứ hai – một chàng lính bảnh bao như Porthos, đứa thứ ba – một tu viện trưởng lịch sự duyên dáng như Aramis. Thực tình mà nói, như thế còn tốt hơn cuộc sống hiện nay của ta, nhưng khốn thay lão Mazarin là một tên đê tiện, chẳng có hảo ý nhường lại cái nhẫn kim cương ấy cho ta”.


Không biết D’Artagnan sẽ nói thế nào khi anh biết rõ rằng hoàng hậu đã nhờ Mazarin đưa lại cái nhẫn ấy cho anh?


Về đến phố Tiquetonne, anh thấy có tiếng ồn ào và một đám tụ tập lớn ở quanh nhà anh.


– A, a! – Anh nói. – Hay là cháy ở quán Con Dê Cái Nhỏ? Hay là chồng của nàng Madeleine xinh đẹp dứt khoát trở về.


Chẳng phải chuyện này cũng chẳng phải chuyện nọ. Đến gần, D’Artagnan mới rõ là người ta tụ tập không phải ở trước nhà anh mà trước nhà bên cạnh. Người ta kêu la om xòm, người ta vác đuốc chạy và dưới ánh đuốc, D’Artagnan nhận ra những bộ quân phục.


Anh hỏi xem có chuyện gì xảy ra.


Người ta cho biết là có một thị dân cùng với hai chục người bạn đã tấn công một cỗ xe có các vệ sĩ của tể tướng đi hộ tống, nhưng co viện binh ập đến, đám thị dân bỏ chạy. Tên cầm đầu đám ấy trốn vào một nhà ở giáp quán và lính đang sục sạo trong nhà ấy.


Hồi còn trẻ, có lẽ D’Artagnan đã chạy tới chỗ anh nhìn thấy những bộ quân phục và giúp sức cho bọn lính chống lại đám thị dân; nhưng bây giờ anh đã ngán tất cả những cơn nóng đầu ấy rồi. Vả lại, trong túi đang có một trăm pistole của ngài giáo chủ, anh chẳng muốn mình phiêu lưu vào trong một đám đông.


Anh chẳng hỏi gì thêm và bước vào quán.


Xưa kia, bao giờ D’Artagnan cũng muốn biết rõ tất cả, giờ đây bao giờ anh cũng biết rõ khá nhiều.


Anh thấy nàng Madeleine xinh đẹp không chờ đợi anh, vì tưởng anh ở đêm tại cung Louvre như anh đa dặn. Thấy anh trở về bất ngờ, bà mừng rỡ và nồng nhiệt đón tiếp anh, càng mừng hơn vì bà vừa mới trải qua một cơn sợ hãi hết hồn về việc đang xảy ra ở ngoài phố, mà bà thì không có một người lính Thụy Sĩ nào để bao vệ cho bà.


Cho nên bà muốn bắt chuyện với anh và kể lể việc đã xảy ra; nhưng D’Artagnan bảo bà cho mang bữa ăn tối lên phòng anh và kèm theo một chai rượu vang Bourgogne lâu năm.


Bà Madeleine xinh đẹp được dạy cho quen với cách tuân lệnh kiểu nhà binh, nghĩa là theo một cử chỉ ra hiệu. Lần này D’Artagnan lại còn hạ cố nói nên lời, thành ra anh được bà tuân lệnh nhanh gấp hai lần.


D’Artagnan cầm chìa khóa và cây nến đi lên phòng mình. Để khỏi ảnh hưởng tới việc cho thuê phòng, anh tự bằng lòng với một phòng ở tận tầng tư. Vì tôn trọng chân lý, chúng tôi buộc phải nói thẳng ra rằng căn phòng ở ngay sát dưới ống máng và ở dưới mái nhà.


Đó là chiếc lều Achille ([2]) của anh. D’Artagnan ở lì trong buồng mỗi khi anh muốn trừng phạt Madeleine bằng sự vắng mặt của mình.


Sự quan tâm đầu tiên của anh là nhét túi tiền vào ngăn một cái bàn cổ mà khóa còn mới, anh cũng chẳng cần kiem tra xem số tiền là bao nhiêu, rồi một lát sau, bữa cơm tối được dọn ra, chai rượu vang đem đến, anh cho tên hầu đi ra, đóng cửa và ngồi vào bàn.


Không phải suy nghĩ như người ta tưởng; nhưng D’Artagnan nghĩ rằng chỉ có thể lam tốt mọi việc bằng cách làm lần lượt từng việc một. Anh đang đói, anh ăn, rồi sau bữa ăn anh đi nằm. D’Artagnan cũng chẳng phải loại người cho rằng ban đêm thường đem đến cho người ta nhiều điều khuyên bổ ích: ban đêm D’Artagnan ngủ khì. Nhưng trái lại buổi sáng, trong người tỉnh táo, tinh khôn hẳn, anh tìm thấy những cảm hứng hay nhất. Từ lâu anh chẳng có cơ hội để suy nghĩ vào buổi sáng, nhưng ban đêm anh vẫn ngủ.


Sớm tinh mơ, anh thức giấc, nhảy khỏi giường với một quyết tâm thật là lính và vừa đi lững thững quanh buồng, vừa ngẫm nghĩ.


– Năm 43 – anh nói – khoảng gần tháng sáu, khi cố giáo chủ qua đời, mình nhận được lá thư của Athos. Ở đâu nhỉ! Xem nào... à! Đó là tại cuộc bao vây Besançon, mình nhớ ra rồi... mình đang ở trong hào? Cậu ta nói gì nhỉ? Cậu ấy ở một mảnh đất nhỏ, phải, đúng thế, một mảnh đất nhỏ; nhưng ở đâu? Mình đọc đến đấy thì có cơn gió cuốn bay đi. Giá như ngày xưa thì hẳn mình sẽ đi tìm, mặc dù gió cuốn lá thư ra một chỗ trống trơn.


Nhưng tuổi trẻ là một thiếu sót lớn... khi người ta không còn trẻ nữa. Mình đã để cho lá thư bay đi đến chỗ quân Tây Ban Nha, mang theo địa chỉ của Athos mà chúng chẳng cần đến và lẽ ra phải trả lại mình chứ. Vậy là không nghĩ đến Athos nữa. Xem nào... Porthos. Mình đã nhận được bức thư của cậu ta, cậu ấy mời mình đến dự một hội săn lớn trong vùng đất đai của cậu ay, vào tháng Chín năm 1646. Rủi thay. Hồi ấy mình đang về quê ở Béarn vì ông bố mình mất, lá thư đuổi theo mình, khi mình đi thì nó lại đến. Rồi nó lại theo mình và đến Montmédy mấy ngày sau khi mình rời thành phố này. Cuối cùng nó tới tay mình vào tháng Tư, nhưng lại là tháng Tư năm 1667 mà giấy mời đến dự vào tháng Chín cuối năm 1646, cho nên chẳng còn tác dụng gì. Nào ta hãy tìm bức thư ấy và chắc nó phải có tước hiệu trang ấp?


(còn tiếp)


Nguồn: Hai mươi năm sau. Tiểu thuyết của A. Dumas. Anh Vũ dịch. NXB Văn học in lần thứ ba, 2009 (sắp phát hành).


 







[1]     Đơn vị đo chiều dài cũ bằng khoảng ba mươi hai centimètre.




[2]     Achille – một danh tướng á thần trong thần thoại Hy Lạp, trong cuộc chiến tranh thành Troie dựng lều trú quân gần thành.



Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
45.
46.
47.
48.
49.
50.
51.
52.
53.
54.
55.
56.
57.
58.
59.
60.
61.
62.
63.
64.
65.
66.
67.
68.
69.
70.
71.
72.
73.
74.
75.
76.
77.
78.
79.
80.
81.
82.
83.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Cơ may thứ hai - Constant Virgil Gheorghiu 07.12.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 07.12.2019
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 07.12.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 07.12.2019
Trăm năm cô đơn - Gabriel Garcia Marquez 06.12.2019
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 06.12.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 05.12.2019
Trên sa mạc và trong rừng thẳm - Henryk Sienkiewicz 05.12.2019
Chiến tranh và Hòa bình - Liep Nicôlaievich Tônxtoi 05.12.2019
Đường công danh của Nikodema Dyzmy - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 02.12.2019
xem thêm »