tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 29967544
Tiểu thuyết
04.04.2009
A. Dumas
Hai mươi năm sau

– Kể cũng rất khó đấy, thưa Đức ông, – nhà quí tộc mỉm cười nói.


– Vậy thì tự hắn ta sẽ kể cho tôi chăng?


– Tôi không chắc vậy, thưa Đức ông.


– Tại sao vậy?


– Vì điều bí mật khong phải là ông ta, nhưng tôi đã thưa với ngài, đó là bí mật của một bà hoàng hậu vĩ đại.


– Và anh ta chỉ có một mình để thực hiện một mưu sự dường ấy sao?


– Không, thưa Đức ông, anh ta có ba người bạn thân, ba con người dũng cảm giúp sức, những người dũng cảm như ngài tìm kiếm lúc nãy.


– Và bốn người ấy hợp nhất lại, đúng không?


– Cứ như thể bốn người ấy chỉ là một, cứ như thể bốn trái tim đập trong cùng một lồng ngực, cho nên với cả bốn người, họ làm gì chẳng được...


– Ông Rochefort thân mến ơi, quả thực ông đã chọc tính hiếu kỳ của tôi tới mức khôn tả. Ông không thể kể lại tôi nghe câu chuyện đó sao?


– Không, nhưng tôi có thể nói với ngài một chuyện cổ tích, một chuyện thần tiên thật sự, tôi xin cam đoan như vậy, thưa Đức ông.


– Ồ! Nói đi, ông Rochefort, tôi rất thích những chuyện cổ tích.


– Đức ông muốn vậy chứ? – Rochefort nói và cố thử khám phá xem trên bộ mặt tinh ma quỉ quyệt ấy có để lộ một ý đồ gì không.


– Phải.


– Vậy xin ngài nghe đây! Ngày xưa có một hoàng hậu..., mà một hoàng hậu rất quyền thế, hoàng hậu của một trong những vương quốc lớn nhất thế giới. Một quan đại tể tướng muốn làm nhiều điều ác với hoàng hậu vì trước kia đã muốn làm nhiều điều thiện cho bà. Đức ông đừng vội đoán, ngài sẽ chẳng đoán được là ai đâu. Mọi chuyện đã xảy ra trước đây rất lâu, trước khi ngài đến vương quốc nơi bà hoàng hậu ngự trị. Rồi có một vị đại sứ đến triều đình, một vị đại sứ dũng cảm, thật giàu có và thật phong nhã đến nỗi tất cả phụ nữ đều chết mê chết mệt, và ngay cả hoàng hậu, có lẽ để kỷ niệm cach ông ta giải quyết các công việc Nhà nước thế nào đấy, bà đã khinh suất trao tặng ông một vật trang sức nào đó rất đặc biệt, đến nỗi nó không thể nào thay thế được. Do vật trang sức ấy của vua ban, quan tể tướng đó xui ngài buộc bà hoàng phải dùng vật trang sức đó trong bộ trang phục của bà tại buổi dạ hội sắp tới. Chẳng cần phải nói với Đức ông rằng quan tể tướng biết chính xác đồ trang sức ấy đã đi theo vị đại sứ về một nơi xa tít bên kia biển cả. Bà hoàng hậu vĩ đại thấy nguy rồi! Giống như người nữ tì cuối cùng của bà, vì bà rơi xuống từ trên cao chót đỉnh của tất cả nỗi quang vinh quyền thế của bà.


– Thế à! – Mazarin nói.


– Thế rồi, thưa Đức ông, bốn người đàn ông quyết chí cứu bà. Bốn người ấy chẳng phải công hầu, chẳng phải những người quyền thế, cũng chẳng phải những người giàu có, đó chỉ là bốn người lính có lòng nhiệt thành, cánh tay vững chắc, lươi kiếm sắc bén. Họ ra đi. Quan tể tướng biết họ lên đường và đã cắt đặt người ở dọc đường để ngăn cản họ tới đích. Ba người trong bọn họ bị rất nhiều kẻ công kích loại khỏi vòng chiến đấu, chỉ mỗi một người tới bến cảng, giết hoặc làm bị thương những kẻ muốn chặn bắt anh ta, vượt biển và mang trở về đồ trang sức cho bà hoàng hậu vĩ đại để bà có thể đính vào vai áo đúng ngày đã ấn định, điều ấy suýt làm cho ông tể tướng phát điên. Thưa Đức ông, ngài nghĩ thế nào về mẩu chuyện ấy?


– Thật là tuyệt! – Mazarin mơ màng nói.


– Thưa ngài, tôi biết mười chuyện như vậy.


Mazarin không nói gì nữa – ông nghĩ ngợi.


Năm, sáu phút trôi qua.


– Thưa Đức ông, ngài không có gì hỏi tôi nữa chứ? – Rochefort nói.


– Có, và D’Artagnan là một trong bốn người đó phải không?


– Chính anh ta đã chỉ huy toàn bộ vụ ấy.


– Thế mấy người kia là những ai?


– Xin Đức ông cho phép tôi dành cho ông D’Artagnan được lo trình với ngài tên những người ấy. Đấy là bạn bè của ông ta chứ không phải của tôi; chỉ riêng ông ta có thể có một ảnh hưởng nào đó đối với họ, và tôi cũng không biết những tên thật của họ.


– Ông không tin ở tôi, ông Rochefort. Này, tôi muốn thẳng thắn đến cùng; tôi cần đến ông, đến anh ta và đến tất cả.


– Xin Đức ông bắt đầu từ tôi, vì ngài đã cho tìm tôi và bây giờ tôi có dây, rồi ngài chuyển sang họ. Xin ngài đừng lạ về tính tò mò của tôi, khi một người đã ngồi tù năm năm, anh ta chẳng hề bực bội vì biết người ta sẽ đưa mình đi đâu.


– Ông Rochefort thân mến, ông sẽ có vị trí tin cậy, ông sẽ đến Vincennes nơi giam giữ ông De Beaufort; ông sẽ kèm giữ chặt ông ấy cho tôi. Ơ kìa? Ông làm sao thế?


– Tôi thấy ngài bắt tôi phải làm điều không thể làm được, – Rochefort lắc đầu nói, vẻ thất vọng.


– Thế nào, một điều không thể làm được! Mà tại sao điều đó lại không thể làm được?


– Vì ông De Beaufort là bạn của tôi, hay đúng hơn, tôi là một trong những người của ông ấy. Đức ông đã quên rằng chính ông ấy đã bảo đảm cho tôi trước hoàng hậu hay sao?


– Từ hồi ấy ông De Beaufort là kẻ thù của quốc gia.


– Vâng, thưa Đức ông, điều đó có thể, song vì tôi không phải vua, không phải hoàng hậu, cũng chẳng phải tể tướng, ông ta không phải là kẻ thù của tôi và tôi không thể nào nhận việc mà ngài ban cho tôi.


– Đấy là cái mà ông gọi là tận tụy trung thành. Tôi khen ngợi ông đấy. Lòng trung thành của ông không ràng buộc ông quá, ông Rochefort ạ.


– Với lại thưa Đức ông, – Rochefort nói tiếp, – ngài nên hiểu cho rằng ra khỏi Bastille để lại vào Vincennes, thế chỉ là thay đổi nhà tù.


– Hãy nói ngay rằng ông thuộc phái ông Beaufort có phải là thẳng thắn không.


– Thưa Đức ông, tôi bị giam cầm lâu đến nỗi tôi chỉ thuộc có một phái: đó là phái ngoài trời thoáng đãng. Xin hãy dùng tôi vào mọi việc khác, phái tôi đi đâu đấy làm cho tôi bận rộn luôn, nhưng nếu có thể, trên những con đường cái.


– Ông Rochefort thân mến, – Mazarin nói, vẻ giễu cợt, – lòng hăng hái của ông đã lôi cuốn ông; ông tưởng vẫn còn trai trẻ, vì con tim thì vẫn còn trẻ đấy, nhưng lực đã kiệt rồi, ông ạ. Vậy hãy tin ở tôi; điều cần cho ông bây giờ, đó là nghỉ ngơi. Ơ này, có người nào đấy không...


– Thế Đức ông không quyết định gì về tôi sao?


– Trái lại, tôi đã quyết.


Bernouin vào.


– Gọi một môn lại đến, – ông bảo, và nói thêm rất khẽ, – hãy ở bên tôi.


Một môn lại vào. Mazarin viết mấy chữ đưa cho người đó, rồi gật đầu chào.


– Từ biệt ông De Rochefort, – ông nói.


Rochefort cung kính cúi mình và nói:


– Thưa Đức ông, tôi biết người ta sẽ đưa tôi trở lại Bastille.


– Ông thông minh đấy.


– Tôi trở lại đó, thưa Đức ông; nhưng tôi xin nhắc lại rằng, ngài đã sai lầm không biết dùng tôi.


– Dùng ông, bạn của những kẻ thù của tôi?


– Biết làm thế nào! Phải biến tôi thành kẻ thù của những kẻ thù của ngài chứ?


– Ông tưởng chỉ có một mình ông thôi ư, ông De Rochefort? Hãy tin tôi, tôi sẽ tìm được những người rất đáng với ông.


– Xin chúc ngài được như vậy.


– Được lắm. Thôi, thôi! Này, đừng có viết nhiều cho tôi nữa, vô ích, ông Rochefort ạ, các thư từ của ông sẽ là những bức thư thất lạc.


“Mình thật là cốc mò cho cò xơi”, – Rochefort vừa lui ra vừa lẩm bẩm, và nếu D’Artagnan không hài lòng với ta khi lát nữa ta kể cho hắn nghe những điều ta tán dương hắn, thì hắn khó tính đấy. Nhưng người ta dẫn mình đi chỗ quái quỉ nào thế này?


Quả thật, người ta dẫn Rochefort theo lối cầu thang nhỏ, chứ không đưa đi qua tiền sảnh nơi D’Artagnan đang chờ. Ra đến sân, ông thấy cỗ xe với bốn ngựa hộ tống còn người bạn thì tìm uổng công.


– A, a! – Rochefort tự nhủ thầm! – Kìa, mọi sự thay đổi ghê gớm! Và nếu như trong các đường phố lúc nào cũng có đông đảo đám bình dân như vậy thì, nào! Chúng ta hãy cố gắng chứng minh cho Mazarin rằng chúng ta vẫn còn thích hợp cho một công việc khác, ơn Chúa, hơn là canh giữ một người tù!


Và ông nhảy lên cỗ xe cũng nhẹ nhàng như thể ông mới có hai mươi lăm tuổi.


4.

Anne d’Autriche ([1]) ở tuổi bốn mươi sáu


Còn lại một mình Bernouin, Mazarin ngồi tư lự một lát; ông ta biết rất nhiều song lại biết chưa đủ.


Mazarin là kẻ cờ gian bạc lận; đó là một chi tiết mà Brienne đã giữ lại cho chúng ta: ông gọi là giành lợi thế cho mình. Mazarin quyết định chỉ bat đầu canh bạc với D’Artagnan khi ông ta đã biết rõ mọi con bài của đối phương.


– Đức ông không ban lệnh gì à? – Bernouin hỏi.


– Có chứ, – Mazarin đáp, – soi đèn cho tôi, tôi đến chỗ hoàng hậu.


Bernouin lấy một cây nến và đi trước.


Có một lối thông bí mật từ chỗ ở và chỗ làm việc của Mazarin đến các căn buồng của hoàng hậu; chính qua cái hành lang ấy mà ngài giáo chủ đến với Anne d’Autriche bất cứ giờ nào.


Khi đến phòng ngủ, mà lối đi ay dẫn tới, Bernouin gặp bà Beauvais. Bà Beauvais và Bernouin là những kẻ tâm phúc mật thiết của những mối tình quá lứa ấy. Bà Beauvais đi báo tin giáo chủ đến với Anne d’Autriche đang ở trong phòng cầu nguyện với vua trẻ Louis XIV. Anne d’Autriche ngồi trong một chiếc ghế bành, khuỷu tay tì lên mặt bàn và đầu tì lên bàn tay, bà nhìn đứa con ấu chúa đang nằm trên tấm thảm giở xem một quyển sách lớn về trận mạc. Anne d’Autriche là một hoàng hậu hơn ai hết biết buồn chán với vẻ tôn nghiêm, đôi khi bà ngồi ru rú hàng giờ như vậy trong phòng bà hoặc trong phòng cầu nguyện, không đọc sách cũng chẳng cầu nguyện.


Còn quyền sách mà vua đang chơi, đó là tập Quinte-Curse đầy tranh vẽ thể hiện những sự nghiệp vĩ đại của Thánh Alexandre.


Bà Beauvais xuất hiện ở cửa phòng cầu nguyện và báo tin giáo chủ Mazarin đến.


Cậu bé quì trên một đầu gối, cau mày nhìn mẹ và nói:


– Sao thế, ông ta vào như vậy mà không xin bái yết ư?


Anne hơi đỏ mặt. Bà đáp:


– Trong cái thời buổi mà chúng ta đang sống này rất cần thiết là một quan tể tướng có thể đến bất kỳ lúc nào để trình báo với hoàng hậu những gì đã xảy ra, mà không kích thích sự tò mò hoặc những lời bình phẩm của tất cả triều đình.


– Nhưng con thấy hình như ông De Richelieu không vào như thế đâu, – đứa bé ngang ngạnh đáp.


– Làm sao mà con nhớ ông De Richelieu làm những gì? Dạo ấy con còn nhỏ quá, con không biết được đâu.


– Con không nhớ, con đã hỏi và người ta đã nói cho con biết.


– Thế ai đã nói với con điều đó? – Anne hỏi với một cử chỉ khó chịu không giấu nổi.


– Con biết là không bao giờ được nói tên những người đã trả lời các câu con hỏi, – cậu bé đáp, – hoặc nếu không thì con sẽ không biết gì nữa cả.


Vừa lúc đó Mazarin vào. Ông vua nhỏ tuổi liền đứng hẳn dậy, cầm lấy quyển sách, gấp lại và đem đặt lên bàn, rồi đứng nguyên cạnh đó để buộc Mazarin cũng phải đứng.


Mazarin quan sát cảnh tượng đó bằng con mắt tinh ranh của mình và dường như muốn đòi giải thích cái chuyện xảy ra trước đó.


Ông cung kính cúi mình trước bà hoàng hậu và trịnh trọng khom lưng thi lễ với vua, vua đáp lại bằng một cái gật đầu khá ngang tàng, như một cái nhìn của bà mẹ có ý trách móc sự buông thả những tình cảm hằn thù mà tù hồi còn nhỏ vua Louis XIV đã dành cho ông giáo chủ, và cậu mỉm cười tiếp nhận những lời chúc tụng của ông tể tướng.


Anne d’Autriche cố đoán trên nét mặt Mazarin nguyên nhân của cuộc viếng thăm bất ngờ này, vì thông thường, giáo chủ đi đến với bà khi mọi người đã rút lui hết.


Ông tể tướng khẽ gật đầu, hoàng hậu liền quay lại bảo bà Beauvais:


– Đến giờ đưa vua đi nằm rồi đấy, gọi Laporte đi.


Trước đó bà hoàng đã hai, ba lần bảo cậu Louis rút lui mà cậu vẫn nũng nịu đòi ở lại, nhưng lần này cậu không nói một lời, chỉ bậm môi và tái mặt đi.


Lát sau Laporte vào.


Cậu bé đi thẳng ra với ông, mà không ôm hôn mẹ.


– Ô này, Louis! – Anne nói. – Sao con không hôn mẹ?


– Thưa bà, tôi nghĩ rằng bà giận tôi, bà đuổi tôi.


– Mẹ có đuổi con đâu; chẳng qua vì con mới bị thủy đậu, con hãy còn ốm, mẹ sợ thức khuya sẽ làm con mệt.


– Bà đã chẳng còn nỗi lo sợ ấy khi hôm nay bà bắt tôi đến Cung để ban những bản chiếu chỉ độc ác khiến nhân dân kêu ca biết bao nhiêu.


– Tâu Hoàng thượng. – Laporte muốn lái câu chuyện, bèn nói – ngài muốn tôi đưa cho ai cây đèn nến.


– Muốn đưa cho ai thì đưa, – cậu bé đáp, rồi to tiếng nói thêm – Miễn là không phải đưa cho Mancini.


Mancini là cháu của Mazarin mà ông ta cắt đặt bên vua làm ngự đồng và vua Louis XIV trút lên đầu hắn ta một phần nỗi hằn thù với tể tướng.


Và vua đi ra, không hôn mẹ mà cũng chẳng hề chào giáo chủ.


– Hay lắm! – Mazarin nói. – Tôi thích được thấy người ta giáo dục Hoàng thượng trong nỗi ghê sợ sự giấu giếm...


– Tại sao thế? – Hoàng hậu hỏi một cách gần như rụt rè.


– Tôi thấy hình như việc vua đi ra vừa rồi không cần đến những lời bình luận, vả lại Hoàng thượng cũng chẳng buồn che giấu, ngài chẳng ưa gì tôi; dù sao điều đó cũng không ngăn cản tôi hết lòng trung thành phụng sự ngài, cũng như phụng sự Lệnh bà.


– Ông giáo chủ, tôi xin ông thứ lỗi cho cháu – hoàng hậu nói – Cháu còn nhỏ chưa hiểu là phải mang ơn ông nhiều lắm.


Giáo chủ cười.


– Nhưng, – hoàng hậu tiếp, – chắc hẳn ông đến vì một việc gì quan trọng, có chuyện gì vậy?


Mazarin ngồi xuống, hay đúng hơn là nằm vật ra cái ghế to, và vẻ buồn rầu, ông nói:


– Có chuyện là, rất có thể chúng ta sẽ buộc phải từ giã nhau ngay, trừ phi là bà tận tâm với tôi đến mức theo tôi đi sang Ý.


– Tại sao thế? – Hoàng hậu hỏi.


– Bởi vì, – Mazarin nói tiếp, – như vở ca kịch Thisbé nói: Tất cả thiên hạ hùa nhau vào chia rẽ tình duyên của đôi ta.


– Ông đùa đấy ư, thưa ông! – Hoàng hậu nói – cố thử lấy lại một chút phong thế cũ của mình.


– Chao ôi, không đau, thưa Lệnh bà. – Mazarin đáp – tôi không hề bông đùa một chút nào, đáng lẽ tôi phải khóc mới đúng, tôi xin bà hãy tin điều đó; bởi vì, xin bà nhớ kỹ, có sao thì tôi mới nói: Tất cả thiên hạ hùa nhau vào chia rẽ tình duyên của đôi ta. Do bà tham dự vào cái toàn thiên hạ, tôi muốn nói rằng cả bà cũng bỏ tôi.


– Ông giáo chủ!


– Hừ! Lạy chúa, hôm nọ tôi đã chẳng trông thấy bà cười rất dễ thương với quận công D’Orléans đấy ư, hay đung hơn là với điều mà ông ta nói với bà.


– Ông ta nói gì với tôi?


– Thưa bà, ông ta bảo: “Chính lão Mazarin của bà là vật chướng ngại, hắn cút đi là mọi việc đều tốt đẹp”.


– Thế ông bảo tôi lúc ấy phải làm gì?


– Ồ! Thưa Lệnh bà, bà là hoàng hậu thì phải.


– Cái vương vị mỹ miều mà tên thư lại dỏm đầu tiên của Hoàng cung hoặc kẻ quí tộc quê kệch đầu tiên của Vương quốc cũng có thể làm tình làm tội bắt sao chịu vậy!


– Tuy nhiên bà vẫn đủ mạnh để đẩy đi những kẻ không vừa lòng bà.


– Nghĩa là không vừa lòng ông, ông ấy! – hoàng hậu đáp.


– Tôi ư?


– Còn gì nữa! Ai đã đuổi bà De Chevreuse, người đã từng bị đày đọa dưới triều trước?


– Một kẻ âm mưu muốn tiếp tục chống lại tôi bằng những mưu đồ mở đầu chống lại ông De Richelieu.


– Ai đã tống cổ bà De Hautefort, người bạn đến là tuyệt diệu ấy đã từ chối các ân sủng của vua để vẫn ở lại trong đám thị nữ của tôi?


– Một mụ ra vẻ đoan trang, mỗi buổi tối khi cởi bộ xiêm y cho bà thường bảo bà là mất linh hồn đi yêu một lão thầy tu; cứ làm như hễ là giáo chủ thì ắt phải là thầy tu ấy!


– Ai đã cho bắt ông De Beaufort?


– Một tên phá bĩnh chỉ tâm niệm có mỗi một điều là phải ám sát tôi!


– Ông gìáo chủ, ông thấy chưa, – hoàng hậu nói, – rõ ràng những kẻ thù của ông là kẻ thù của tôi.


– Chưa hết, thưa Lệnh bà, nhưng bạn hữu của bà còn phải là bạn hữu của tôi nữa chứ!


– Bạn hữu của tôi ư, ông? – Bà hoàng lắc đầu. – Than ôi! Tôi chẳng còn bạn hữu nữa.


– Sao bà lại không có bạn hữu trong cảnh vui sướng, khi có đầy bạn bè trong cơn hoạn nạn.


         Bởi vì, ông ạ, trong cảnh sung sướng, tôi đã quên mất những bạn bè xưa, bởi vì tôi đã làm như nữ hoàng Marie de Médicis ([2]) khi từ cuộc lưu đày lần thứ nhất trở về đã khinh rẻ tất cả những ai đã chịu khổ vì bà, và đến khi bị lưu đày lần thứ hai đã chết ở Cologne, bị tất cả mọi người bỏ rơi kể cả con trai bà, vì đến lượt tất cả mọi người khinh rẻ bà.


(còn tiếp)


Nguồn: Hai mươi năm sau. Tiểu thuyết của A. Dumas. Anh Vũ dịch. NXB Văn học in lần thứ ba, 2009 (sắp phát hành).







[1]     Anne d’Autriche (1601–1666) – Công chúa Tây Ban Nha kết hôn với vua Pháp Louis XIII, bị tể tướng Richelieu chèn ép. Từ 1634, làm nhiếp chính cho con mình là vua Louis XIV, và chọn Mazarin làm tể tướng.




[2]    Marie de Médicis (1573–1642) – Hoàng hu ca Henri IV. Sau khi Henri IV qua đời, bà làm nhiếp chính cho con trai là vua Louis XIII.



Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
45.
46.
47.
48.
49.
50.
51.
52.
53.
54.
55.
56.
57.
58.
59.
60.
61.
62.
63.
64.
65.
66.
67.
68.
69.
70.
71.
72.
73.
74.
75.
76.
77.
78.
79.
80.
81.
82.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Cơ may thứ hai - Constant Virgil Gheorghiu 23.10.2019
Bảy đêm huyền thoại - Vũ Bằng 19.10.2019
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 19.10.2019
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Trả giá - Triệu Xuân 26.09.2019
Thế giới những ngày qua - Stefan Zweig 26.09.2019
Hai mươi năm sau - A. Dumas 26.09.2019
Đêm thánh nhân - Nguyễn Đình Chính 11.09.2019
xem thêm »