tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 29894646
Tiểu thuyết
03.04.2009
A. Dumas
Hai mươi năm sau

– Ồ, lạy Chúa! Anh đừng thất vọng. Nếu Mazarin cho tìm anh, ắt là cần đến anh; và nếu ông ta cần anh thì này, tôi xin chúc mừng anh. Hàng bao nhiêu năm nay, chẳng ai còn cần đến tôi nữa; cho nên anh thấy tôi đã đến đâu rồi đó.


– Anh hãy khiếu nại đi, tôi khuyên anh đấy!


– Nghe này, Rochefort. Một thỏa ước.


– Thỏa ước gì?


– Anh biết rằng chúng ta là bạn tốt.


– Mẹ kiếp! Tôi vẫn còn mang những dấu tích của tình bạn chúng ta: ba nhát kiếm!...


– Này! Nếu anh lại trở thành người được ưu ái thì xin đừng quên tôi nhé!


– Lời thề của Rochefort, nhưng cũng phải được đáp lại.


– Thỏa thuận rồi nhé! Tai tôi đây.


– Như vậy ngay từ cơ hội đầu tiên mà anh thấy nói về tôi.


– Tôi sẽ nói về anh, còn anh?


– Tôi cũng vậy. Nhân tiện, về các bạn của anh, cũng phải nói về họ chứ?


– Bạn nào nhỉ?


– Athos, Porthos và Aramis, anh đã quên họ roi sao?


– Gần như thế.


– Bây giờ họ ra sao?


– Tôi không hay biết gì cả.


– Thật à?


– Ôi lạy Chúa, đúng thế. Chúng tôi từ giã nhau như anh biết đấy: họ vẫn sống; đó là tất cả điều tôi có thể nói, thỉnh thoảng tôi có nghe những tin tức, gián tiếp về họ. Nhưng họ ở chỗ nào trên thế giới này, quỉ bắt tôi đi nếu tôi biết được điều gì. Không, nói danh dự đấy! Tôi chỉ còn có anh là bạn mà thôi, Rochefort ạ.


– Còn cái vị trứ danh... anh gọi han là gì nhỉ, cái cậu người hầu mà tôi đã đưa làm ông đội ở trung đoàn Piémont ấy mà.


– Planchet à?


– Phải, đúng rồi. Cái ngài Planchet trứ danh bây giờ ra sao?


– Ấy, cậu ta đã lấy một ả có cửa hàng mứt kẹo ở phố Lombard, cậu ta bao giờ cũng thích của ngọt mà; thành thử cậu ta trở thành thị dân Paris, rất có thể lúc này cậu ấy đang làm loạn. Rồi anh xem cái thằng vô lại ấy sẽ làm pháp quan trước khi tôi lên đại úy.


– Thôi D’Artagnan thân mến ơi, can đảm lên một chút nào! Anh đang ở chỗ thấp nhất của bánh xe và khi bánh xe quay thì nâng anh lên cao. Ngay tối nay, số phận của anh có thể sẽ thay đổi.


– Amen! – D’Artagnan vừa nói vừa dừng xe lại.


– Anh làm gì thế? – Rochefort hỏi.


– Phải làm sao để khi đến nơi người ta không trông thấy tôi ra khỏi xe anh; coi như chúng ta không quen biết nhau.


– Anh làm thế là phải. Xin từ biệt.


– Hẹn gặp lại, anh nhớ lời hứa nhé!


D’Artagnan nhảy lên ngựa và lại dẫn đầu đoàn hộ tống.


Năm phút sau về đến sân Hoàng cung.


D’Artagnan dẫn người tù lên lối cầu thang lớn đi qua tiền sảnh và hành lang. Đến cửa phòng Mazarin; anh sắp sửa vào báo thì Rochefort đặt tay lên vai anh:


– D’Artagnan này, – Rochefort mỉm cười nói, – anh có muốn nghe tôi thú nhận điều tôi đã suy nghĩ suốt dọc đường, khi thấy những đám thị dân lúc chúng ta đi qua và họ nhìn các anh – anh và bốn người của anh – với những con mắt rực lửa không?


– Nói đi, – D’Artagnan đáp.


– Ấy là tôi chỉ cần kêu cứu là đủ khiến người ta xé xác các anh ra từng mảnh, anh và toán áp giải của anh, và thế là tôi được tự do.


– Thế sao anh không làm? – D’Artagnan hỏi.


– Vớ vẩn! – Rochefort nói. – Tình bạn đã thề thốt! A, ví phỏng, một người khác, chứ không phải anh dẫn tôi đi, tôi không nói...


D’Artagnan cúi đầu.


“Liệu Rochefort có sẽ được may mắn hơn mình không!” Anh tự nhủ.


Và anh cho người vào trình báo với tể tướng.


– Cho ông De Rochefort vào! – tiếng nói sốt ruột của Mazarin vang lên ngay sau khi nghe nói đến tên hai người – và mời ông D’Artagnan hãy đợi: tôi chưa xong việc với ông ấy.


Những lời đó khiến D’Artagnan mừng rơn. Như anh đã nói, từ lâu rồi chẳng ai cần đến anh và sự khẩn khoản ấy của Mazarin đối với anh có vẻ là một điềm tốt.


Còn với Rochefort, điều đó chẳng có tác động gì khác đối với ông, ngoài việc khiến ông càng hết sức đề phòng. Ông bước vào căn phòng và thấy Mazarin đang ngồi ở bàn, mặc bộ y phục thông thường, nghĩa là theo kiểu monsignor; nó gần như quần áo các tu viện trưởng thời bấy giờ, chỉ khác là ông ta đi bít-tất dài và khoác áo choàng tím.


Cánh cửa khép lại, Rochefort liếc nhìn Mazarin và bắt gặp cái nhìn của tể tướng.


Quan tể tướng vẫn như xưa, chải chuốt, bảnh bao, râu tóc uốn cẩn thận, bôi nước hoa thơm nức, và nhờ đỏm dáng nên trông ông trẻ hơn tuổi nhiều. Còn về Rochefort, lại là chuyện khác, năm năm tù đày đã làm già sọm đi người bạn cao đạo của ngài Richelieu: mái tóc đen của ông đã bạc trắng, nước da rám màu đồng nhường chỗ cho một màu tái xanh xao như do bị kiệt sức. Vừa nhìn thấy ông, Mazarin lắc đầu rất nhẹ khó mà nhận thấy, vẻ như muốn nói:


– Kìa, một con người dường như chẳng còn làm nên trò trống gì hết...


Sau một lát im lặng khá lâu trong thực tại, nhưng dài đến một thế kỷ đối với Rochefort, Mazarin rút từ một tập giấy tờ ra một phong thư mở, chỉ cho nhà quí tộc và nói:


– Tôi tìm thấy ở đây một bức thư ông yêu cầu được tự do, ông Rochefort ạ. Thế ra ông bị ngồi tù à?


Rochefort rùng mình trước câu hỏi đó. Ông nói:


– Nhưng hình như Các hạ biết rõ việc đó hơn bất kỳ ai.


– Tôi ấy à? Không đúng đâu! Ở ngục Bastille còn cả mớ tù nhân bị giam từ thời ngài Richelieu mà tôi cung chẳng biết đến tên nữa.


– Ồ! Nhưng tôi thì lại là chuyện khác, thưa Đức ông? Và ngài biết tên tôi, vì theo chính lệnh của Các hạ mà tôi bị chuyển từ đồn Châtelet đến ngục Bastille.


– Ông tưởng thế ư?


– Tôi biết chắc.


– Ồ, hình như tôi nhớ ra rồi, đúng vậy, có phải hồi ấy ông đã từ chối đi một chuyến công du sang Bruxelles cho hoàng hậu phải không?


– A, a! – Rochefort nói. – Vậy ra đó là cái nguyên nhân chính đây? Tôi tìm kiếm nó từ năm năm nay. Tôi đến là ngốc nên đã không tìm ra nó.


– Nhưng tôi không nói với ông đó là nguyên nhân vụ bắt giữ ông; ta thỏa thuận với nhau, tôi hỏi ông câu này, chỉ có thế thôi: chẳng phải là ông từ chối đi Bruxelles vì hoàng hậu, trong khi ông đã bằng lòng đi đến đó vì ông cố giáo chủ.


– Thì đúng là do tôi đến đó vì cố giáo chủ mà tôi không thể trở lại đó vì hoàng hậu được. Tôi đã đến Bruxelles trong một hoàn cảnh khủng khiếp. Đó là nhân vụ mưu phản của Chalais. Tôi ở đó để rình chộp thư từ liên lạc của Chalais với ông thân vương và ngay hồi ấy khi tôi bị nhận ra, suýt nữa tôi bị xé xác ra từng mảnh. Như vậy làm sao mà ngài lại muốn tôi trở lại đó? Đáng lẽ phụng sự hoàng hậu tôi sẽ làm nguy hại cho bà.


– Đấy nhé! Ông Rochefort thân mến ơi, ông hiểu rõ những ý đồ tốt nhất bị diễn giải sai đi như thế nào? Hoàng hậu chỉ nhìn thấy ở sự từ chối của ông một sự từ chối thuần túy và đơn giản, bà đã phải than vãn trách oán ông rất nhiều dưới thời cố giáo chủ, ôi Hoàng thượng, Lệnh bà!


Rochefort mỉm cười khinh bỉ:


– Chính vì tôi đã hết lòng phụng sự ngài giáo chủ Richelieu chống lai hoàng hậu, sau khi ngài mất, xin đức ông hiểu rằng tôi sẽ hết lòng phụng sự đức ông chống lại tất cả mọi người.


– Tôi ấy à, ông De Rochefort ơi, – Mazarin nói, – tôi, tôi không như ngài Richelieu, ông ta muốn giành quyen tối thượng, tôi là một vị tể tướng bình thường không cần tới công bộc, khi mình đã là công bộc của hoàng hậu: Do Lệnh bà rất hay hờn giận, bà đã biết việc từ chối của ông, coi đó là một sự tuyên chiến; lại được biết ông là người ưu tú biết chừng nào, do đó càng nguy hiểm. Ông Rochefort thân mến ạ, nên bà đã ra lệnh cho tôi phải giữ ông. Đấy là nguyên nhân vì sao ông lại ở trong ngục Bastille.


– Vậy thì, thưa Đức ông – Rochefort noi, – dường như nếu vì lầm lẫn mà tôi phải vào ngục Bastille...


– Phải, phải, – Mazarin tiếp lời, – chắc mọi chuyện có thể dàn xếp, ông là người hiểu biết một số việc nào đó, và khi những việc đó không thông tỏ thì xúc tiến cho tốt.


– Đó là ý giáo chủ Richelieu và lòng kính phục của tôi đối với bậc vĩ nhân ấy càng tăng thêm vì điều ngài có ý muốn nói rằng đó cũng là ý của ngài.


– Đúng vậy, – Mazarin nói, – ngài giáo chủ là một người rất chính trị, đó là điều ngài hơn hẳn tôi; tôi chỉ là một người giản dị, thật thà, đó là điều hại cho tôi, tôi có cái tính ngay thẳng thật là Pháp.


Rochefort mím chặt môi để khỏi bật cười.


– Vậy là tôi tới đích. Toi cần những người bạn tốt, những người thủ hạ trung thành; khi tôi nói tôi cần, nghĩa là tôi muốn nói: hoàng hậu cần. Tôi làm gì cũng chỉ do mệnh lệnh của hoàng hậu, chính tôi ấy, ông nghe chứ? Không phải như ông giáo chủ De Richelieu làm mọi thứ theo ý mình. Cho nên tôi sẽ chẳng bao giờ là một người vĩ đại như ông ấy, nhưng bù lại, tôi là một người tốt, ông Rochefort ạ, và tôi hy vọng ông sẽ thể nghiệm điều đó.


Rochefort biết cái giong nói mượt mà ấy trong đó chốc chốc lại lướt một tiếng rít giống như tiếng rít của con rắn hổ mang.


– Thưa Đức ông, tôi sẵn sàng để tin tưởng, dầu về phần tôi, tôi có ít chứng từ về cái tính chất phác thật thà mà Đức ông nói tới. – Nhìn thấy cử chỉ của quan tể tướng định ngắt lời mình, Rochefort nói tiếp luôn: – Xin Đức ông đừng quên rằng từ năm năm nay tôi ở ngục Bastille và không có gì làm sai ý nghĩ như khi nhìn mọi vật qua những song sắt một nhà tù.


– A! Ông Rochefort, tôi đã nói với ông rằng đối với cái nhà tù của ông, tôi chẳng là cái thá gì. Hoàng hậu... cơn thịnh nộ của đàn bà và của các bà hoàng, biết làm thế nào. Nhưng cái đó sẽ qua đi như nó đến, và sau đó không nghĩ đến nó nữa...


– Thưa Đức ông, tôi hiểu rằng hoàng hậu không nghĩ tới chuyện ấy nữa, bà đã trải qua năm năm ở Hoàng cung, giữa những hội hè và các cận thần; nhưng tôi, người đã trải qua năm năm ở ngục Bastille...


– Ôi! Lạy chúa! Ông Rochefort thân mến ơi, ông tưởng rằng Hoàng cung là một chốn vui thú lắm sao? Không đâu. Ở đấy, chúng tôi, ngay chúng tôi cũng có những nỗi lo toan, phiền lụy lớn của chúng tôi, tôi cam đoan với ông đấy. Nhưng này, thôi đừng nói đến tất cả những chuyện đó. Tôi bao giờ cũng vậy, tôi cứ hay nói trắng ra. Thế nào, ông có phải là người của chúng tôi không, ông Rochefort?


– Thưa Đức ông, ngài cần hiểu rằng, tôi không đòi hỏi gì hơn, nhưng tôi không còn hiểu biết tình hình gì hết. Ở ngục Bastille, người ta chỉ nói chuyện chính trị với các binh lính và cai ngục và chắc ngài cũng không biết rằng những loại người ay thật mù mờ về những chuyện xảy ra. Tôi bao giờ cũng theo ông De Bassompierre. Ông ta vẫn là một trong số mười bảy vị đại thần chứ?


– Ông ta chết rồi, ông ạ, và đó là một tổn thất lớn.


– Đó là một con người thật tận tụy với hoàng hậu, mà những người tận tụy thật là hiếm.


– Mẹ kiếp, tôi tin lắm. – Rochefort nói – Khi ngài có những người như thế, ngài đưa họ vào ngục Bastille.


– Nhưng hơn nữa – Mazarin nói, – cái gì chứng tỏ lòng tận tụy?


– Hành động – Rochefort nói.


– À phải. Hành động! – Quan tể tướng nói, vẻ suy nghĩ – Nhưng tìm đâu những người hành động?


Rochefort gật đầu:


– Những người ấy chẳng bao giờ thiếu đâu, thưa Đức ông, có điều ngài kiếm dở đấy thôi.


– Tôi tìm kiếm dở? Ông định nói gì thế, ông Rochefort thân mến, hãy chỉ dẫn cho tôi. Ông hẳn phải học được rất nhiều trong mối thân tình với Đức cố giáo chủ. A! Đó là một người thật vĩ đại.


– Đức ông liệu có tức giận không, nếu tôi nói với ngài những điều đạo lý?


– Tôi ấy à, không bao giờ. Ông biết đấy, người ta có thể nói mọi điều với tôi. Tôi tìm cách làm cho người ta yêu mến tôi, chứ không phải sợ hãi tôi.


– Này nhé! Thưa Đức ông, trong ngục tối giam tôi có một câu ngạn ngữ viết lên tường bằng đầu đinh.


– Câu gì? – Mazarin hỏi.


– Thưa Đức ông, thế này này: chủ nào...


– Tôi biết rồi: tớ ấy...


– Không, môn hạ ấy. Đó là thay đổi nhỏ ma những người tận tụy ngài vừa nói tới ban nãy đã đưa vào để thỏa mãn ý riêng của họ.


– Thế câu ngạn ngữ ấy là gì?


– Nghĩa là ông De Richelieu đã khéo biết tìm ra những người môn hạ tận tụy và có tới hàng tá!


– Ông ta, mục tiêu của tất cả những lưỡi dao găm! Ông ta, người đã suốt đời tránh đỡ tất cả những đòn người ta đánh.


– Nhưng ông ta, cuối cùng, đã đỡ được hết, và mặc dầu những đòn đó đánh rất dữ tợn. Chính vì nếu như ông ta có những kẻ thù thật sự thì ông cũng có những người bạn thật sự.


– Ấy, đó là tất cả những gì tôi yêu cầu!


– Tôi biết có những người, – Rochefort nghĩ đã đến lúc thực hiện lời hứa với D’Artagnan, bèn nói tiếp, – tôi có biết những người, do sự khôn khéo của họ đã hàng trăm lần làm cho sức thông tuệ của ngài giáo chủ Richelieu cũng bị sai lạc; do lòng dũng cảm của họ đã đánh bại những vệ sĩ và bọn do thám của ngài; những người không tiền của, không nơi nương tựa, không uy tín, đã giữ gìn vương vị cho một đế vương và đến xin ngài giáo chủ dung thứ.


Mazarin cười thầm về việc Rochefort đang đi đến chỗ mà ông muốn dẫn dắt đến; và nói:


– Nhưng những người mà ông đang nói đến ấy, họ không tận tụy với ngài giáo chủ, vì họ chống lại ngài.


– Không, vì lẽ ra họ phải được hậu đãi hơn, song họ có điều bất hạnh là đã tận tụy với chính bà hoàng hậu mà lúc nãy ngài tìm kiếm những thủ hạ cho bà ấy đấy.


– Ấy! Nhưng sao ông lại có thể thông tỏ mọi chuyện.


– Tôi biết rõ những chuyện ấy, vì những người đó là kẻ thù của tôi ở thời kỳ đó; vì họ chống lại tôi; vì tôi đã gây ra cho họ mọi tai họa mà tôi có thể làm được và ngược lại, họ cũng ra sức trả miếng tôi như thế; vì một người trong bọn họ mà tôi đặc biệt va chạm nhiều nhất, đã cho tôi một nhát kiếm cách đây cũng gần bảy năm rồi đấy, đó là nhat kiếm thứ ba do cùng một bàn tay đã đâm tôi... sự kết thúc của một khoản thanh toán cũ.


– A! – Mazarin thốt lên với vẻ chất phác tuyệt vời, – giá tôi biết được những con người như vậy?


– Thưa Đức ông, ngài có một người như thế ở ngay cửa ngài từ hơn sáu năm nay và từ sáu năm nay ngài coi là chẳng sử dụng được vào việc gì.


– Ai vậy?


– Ông D’Artagnan.


– Cái tên Gascon ấy à? – Mazarin kêu lên với một vẻ ngạc nhiên vờ vĩnh rất giỏi.


– Cái tên Gascon ấy đã cứu một hoàng hậu, và nhắn lại với ngài De Richelieu rằng về mặt khôn ngoan, khéo léo và chính trị, hắn chỉ là một đứa học trò.


– Thật vậy ư?


– Xin lấy danh dự mà nói với các hạ.


         Hãy kể cho tôi nghe chuyện ấy một chút, ông Rochefort thân mến.


(còn tiếp)


Nguồn: Hai mươi năm sau. Tiểu thuyết của A. Dumas. Anh Vũ dịch. NXB Văn học in lần thứ ba, 2009 (sắp phát hành).


 

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
45.
46.
47.
48.
49.
50.
51.
52.
53.
54.
55.
56.
57.
58.
59.
60.
61.
62.
63.
64.
65.
66.
67.
68.
69.
70.
71.
72.
73.
74.
75.
76.
77.
78.
79.
80.
81.
82.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Trả giá - Triệu Xuân 26.09.2019
Thế giới những ngày qua - Stefan Zweig 26.09.2019
Hai mươi năm sau - A. Dumas 26.09.2019
Đêm thánh nhân - Nguyễn Đình Chính 11.09.2019
Jude - Kẻ vô danh - Thomas Hardy 10.09.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 10.09.2019
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 05.09.2019
xem thêm »