tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 27131027
Tiểu thuyết
03.04.2009
Liep Nicôlaievich Tônxtoi
Chiến tranh và Hòa bình

XII. Trưa ngày thứ hai, Pie đi trên con đường bùn lầy lên dốc, mắt nhìn đôi chân của mình và nhìn những chỗ lồi lõm trên mặt đường. Thỉnh thoảng chàng lại ngước mắt nhìn đám người quen thuộc ở chung quanh, rồi lại nhìn xuống chân. Cả hai thứ này đều quen thuộc và đều đã trở thành một cái gì của bản thân chàng. Con chó lông tía Xêry chân khuỳnh khuỳnh vui vẻ chạy bên lề đường, thỉnh thoảng lại nhấc một cái chân sau lên và chạy ba chân lên để khoe tài và tỏ rõ sự thỏa mãn của nó rồi chạy cả bốn chân, vừa sủa vừa nhảy vào những đám quạ đậu trên những xác chết. Con Xêry bây giờ vui vẻ và khỏe mạnh hơn ở Mátxcơva. Hai bên đường đâu đâu cũng nhiều thứ thịt, kể từ thịt người cho đến thịt ngựa, ở nhiều giai đoạn thối rữa khác nhau, mà chó sói lại không dám lại gần những đoàn người đang kéo qua, cho nên Xêry tha hồ chén no nê.


Trời mưa lâm thâm từ sáng sớm và người ta cứ có cảm giác là mưa sắp tạnh, trời sẽ quang, nhưng chỉ tạnh được một lát thì mưa, lại đổ xuống mạnh hơn, mặt đường ướt sũng không còn hút nước được nữa, cho nên những rãnh bánh xe đi nước chảy đầy ăm ắp.


Pie bước đi, đưa mắt nhìn hai bên đường, bấm đốt ngón tay, đếm từng ba bước một. Chàng nhẩm nói với cơn mưa: Nào, nào, mưa nữa đi!


Chàng có cảm tưởng là mình không nghĩ đến việc gì hết. Nhưng ở một nơi nào xa xăm, sâu thẳm chàng đang nghĩ về một điều gì quan trọng và đầy sức an ủi. Điều đó là một kết luận hết sức tế nhị mà chàng đã rút ra từ lúc nói chuyện vơi Carataiép tối hôm qua.


Hôm qua ở trạm nghỉ đêm, bếp lửa chỗ Pie ngồi tắt ngấm, chàng rét quá liền chạy sang bếp lửa bên cạnh cháy to hơn. Bên bếp lửa ấy, Platôn người trùm áo khoác kín mít như chùm nấm đang ngồi kể một câu chuyện mà Pie đã nghe kể nhiều lần, giọng rõ ràng, dễ chịu nhưng đã yếu hẳn đi vì bệnh hoạn. Bấy giờ đã qua nửa đêm, vào quãng này Platôn vẫn thường lên cơn sốt nên hoạt bát hẳn lên. Khi đến gần đống lửa và nghe thấy giọng nói yếu ớt, ốm đau của Platôn, trông thấy khuôn mặt tiều tụy của bác ta sáng bừng lên trong ánh lửa, tim nhói lên một cách khó chịu, vì lòng thương xót của con người ấy làm chàng sợ hãi và chàng toan bỏ đi, nhưng quanh đấy không có đám lửa nào khác, nên Pie đành ngồi bên đống lửa, cố ý không nhìn Platôn.


- Sao sức khỏe bác thế nào? - Chàng hỏi.


- Sức khỏe ấy à? Ốm mà than khóc thì trời chẳng cho chết đâu. - Carataiép nói đoạn lập tức kể tiếp câu chuyện bỏ dơ.


-... Thế rồi, cậu ạ... - Platôn kể tiếp, một nụ cười thấp thoáng trên khuôn mặt gầy gò xanh xao long lanh một ánh sáng vui vẻ, khác thường - Cậu à, thế rồi...


Pie đã biết câu chuyện này từ lâu. Carataiép đã kể năm sáu lần cho một mình chàng nghe và khi kể bao giờ cũng vui vẻ một cách lạ thường. Nhưng dù Pie có biết rõ câu chuyện này đến đâu, chàng cũng lắng nghe như nghe câu chuyện gì mới mẻ và cảm giác say sưa bình lặng của Carataiép trong khi kể chuyện cũng chuyển sang Pie. Đó là chuyện một người lái buôn già, xưa nay cùng gia đình sống đạo đức và luôn kính sợ Chúa, có lần đi chợ phiên Macariê cùng một người bạn, một người lái buôn giàu có. Ghé lại nghỉ đêm trong một quán trọ, hai người lái buôn ngủ thiếp đi và sáng hôm sau người ta thấy người bạn bị cắt cổ chết, còn bao nhiêu tiền bạc thì bị lấy sạch. Dưới gối của người lái buôn già, họ tìm thấy một con dao vấy máu. Người lái buôn bị đưa ra tòa, bị phạt roi, bị xẻo mũi - theo đúng luật lệ - Carataiép nói - và bị đày khổ sai.


- Cậu ạ, thế rồi (Pie đến vào lúc Carataiép kể đến đoạn này), mười năm qua, hay hơn nữa, ông già kia sống ở trại khổ sai. Ông ta sống phục tùng rất phải đạo, không làm việc gì xấu. Ông ta chỉ xin Chúa cho ông ta được chết. Thế rồi một đêm nọ có mấy người bạn tù khổ sai ngồi quây quần với nhau như chúng ta ngồi với nhau như thế này, có cả ông già ngồi ở đó nữa. Họ quay ra nói chuyện ai phạm tội gì mà đày đọa, ai có tội gì trước Chúa. Thế là họ bắt đầu kể, kẻ thì giết một mạng người, kẻ thì kể giết đến hai mạng người, có kẻ thì bỏ đi trốn, thế thôi, chả có tội tình gì. Rồi họ quay ra hỏi ông già: Thế còn bác thì can tội gì? Các bạn đáng mến ạ, tôi thì bị đày vì tội lỗi của tôi và của người kia. Ông ta nói thế. Tôi chả giết người, tôi chả lấy của ai cả, tôi lại sẵn lòng chia sẻ cho anh em ăn mày. Các bạn ạ, tôi làm nghề buôn bán, của cải của tôi cũng khá,- ông ta nói thế và ông ta kể cho bọn họ nghe đầu đuôi câu chuyện. Tôi chẳng buồn cho cái thân tôi đâu. Chẳng qua là chúa Chọn thế thôi. Chỉ thương cho bà lão nhà tôi và mấy đứa trẻ. Thế là ông già khóc. Tình cờ trong bọn họ có người đã giết người lái buôn kia. Anh ta bảo: Thế thì ở đâu hả bác? Năm nào? Tháng nào? Anh ta hỏi hết. Lòng anh ta đau xót lắm, anh ta đến gần ông già như thế này và sụp xuống chân ông ta. Thế là vì tôi, anh ta bảo, mà bác phải tù tội khổ sở thế này. Sự thật đúng là như thế đấy anh em ạ, người này bị đày oan uổng. Chính tôi, anh ta nói thế, chính tôi đã giết người ấy và đã dúi con dao xuống dưới gối bác khi bác đang ngủ. Bác ơi, anh ta nói thế, bác hãy vì Chúa mà tha tội cho tôi.


Carataiép ngừng kể, mỉm cười vui vẻ, mắt nhìn đống lửa, tay xếp lại mấy thanh củi.


- Ông già mới nói: Chúa sẽ tha tội cho anh, còn chúng ta thì đều có tội với Chúa cả. Tôi phải khổ sở thế này cũng vì tội lỗi của tôi. Đoạn ông ta khóc thảm thiết. Cậu ạ, thế rồi... - Karataiep nói, nụ cười hân hoan mỗi lúc thêm rạng rỡ, dường như điều mà bác ta sắp kể mới thật là chỗ hay nhất và có ý nghĩa nhất của câu chuyện - Cậu nghĩ thế nào hả cậu? Thế rồi kẻ sát nhân ra thú tội với quan trên. Tôi đã giết sáu mạng người, anh ta nói thế (đó là một tay đại ác), nhưng tôi chỉ thương cho ông già này. Xin đừng để cho ông ta phải than khóc vì tôi. Anh ta nói rõ đầu đuôi, họ mới biên giấy gửi đi các nơi theo các luật lệ. Đường thì xa, tòa án này lại có tòa án nọ xét duyệt biên chép cũng phải mất nhiều thì giờ. Việc đến tai Sa hoàng. Cuối cùng có chiếu của nhà vua ban xuống, cho ông già lái buôn ra, bồi thường cho ông ta đúng như đã định trong chiếu chỉ. Tờ giấy gửi đến nơi, người ta mới đi tìm ông già. Thế ông già vô tội bị đày oan kia đâu rồi? Có giấy của Sa hoàng. Họ đi tìm - hàm dưới của Carataiép rung rung. Nhưng Chúa đã tha cho ông ta rồi, ông ta đã chết. Thế đấy anh bạn ạ, Carataiép kết thúc và im lặng mỉm cười nhìn trân trân phía trước một hồi lâu.


Không phải bản thân câu chuyện này, mà là ý nghĩa huyền bí nào đó, cái niềm vui say sưa rọi hào quang lên gương mặt của Carataiép trong khi kể chuyện, cái ý nghĩa huyền bí của niềm vui đó, mới chính là điều đang tràn ngập lòng Pie như một cảm giác mơ hồ và đầy vui sướng.


XIII


- Về chỗ [1] - bỗng có tiếng quát.


Đám tù binh và lính áp giải vui vẻ nhốn nháo lên và như đang chờ đợi một cái gì vui sướng và long trọng. Bốn bề vang lên những tiếng hô và từ bên trái hiện ra một tốp người mặc quần áo chỉnh tề cưỡi những con ngựa tốt phóng nước kiệu vượt qua đoàn tù binh. Trên mọi gương mặt đều lộ ra cái vẻ khẩn trương thường thấy mỗi khi sắp có những nhân vật cao cấp đến. Tù binh dồn lại thành một tốp, họ bị dồn sang một bên lề đường! Đoàn lính áp giải sắp lại thành hàng ngũ.


- Hoàng đế! Hoàng đế! Nguyên soái! Quận công! [2]- và ngay sau đoàn lính hộ tống no đủ, một cỗ xe kiệu thắng ngựa xám hàng dọc đi qua, bánh xe lăn ầm ầm. Pie thoáng nhìn thấy khuôn mặt béo tốt trắng trẻo, đẹp đẽ, điềm tĩnh của một người ngồi đội mũ ba góc. Đó là một vị nguyên soái. Nguyên soái đưa mắt nhìn bóng dáng to lớn rất dễ nhận thấy của Pie và cau mày ngoảnh mặt đi. Trông vẻ mặt của vị nguyên soái ngoảnh đi, Pie thấy hình như ông ta có ý ái ngại cho chàng và muốn che giấu cảm giác đó.


Viên tướng chỉ huy đoàn vận tải, mặt đỏ gay có vẻ hốt hoảng, thúc con ngựa gầy phóng theo cỗ xe kiệu. Mấy viên sĩ quan xúm lại, binh lính quây quần bên họ. Ai nấy vẻ mặt đầy căng thẳng và xúc động.


- Ngài vừa nói gì thế?. Ngài nói gì thế?[3]


Khi xe nguyên soái đi qua, đoàn tù binh dồn lại thành một tốp, và Pie trông thấy Carataiép. Sáng hôm nay, chàng chưa trông thấy bác ta lần nào. Carataiép mặc áo khoác ngồi tựa lưng vào một cây bạch dương. Trên mặt bác ta, ngoài cái vẻ cảm kích vui sướng như khi kể chuyện về ông già vô tội bị đày ải, còn sáng ngời lên vì một vẻ gì trang trọng mà trầm tĩnh.


Carataiép nhìn với đôi mắt tròn hiền hậu bấy giờ đang rưng rưng nước mắt và hình như muốn gọi Pie để nói một điều gì. Nhưng Pie sợ cho mình quá. Chàng giả vờ như không trông thấy Carataiép nhìn mình và vội vã lánh đi.


 Khi đoàn tù binh lại lên đường, Pie ngoảnh mặt lại nhìn phía sau. Carataiép ngồi bên lề đường, dưới gốc bạch dương, hai tên lính Pháp đang đứng nói gì với nhau ở bên cạnh bác ta. Pie không nhìn lại nữa. Chàng khập khiễng bước lên dốc.


Phía sau, ở chỗ Carataiép ngồi, có tiếng súng nổ. Pie nghe rõ tiếng súng nổ này, nhưng ngay giây lát chàng nghe thấy nó, Pie sực nhớ rằng mình chưa tính xong những chặng đường từ đấy đến Smôlen mà chàng đã bắt đầu tính từ lúc viên nguyên soái chưa đi xe qua. Và chàng lại nhẩm tính toán. Hai tên lính Pháp, trong đó có một tên cầm súng trường còn bốc khói, chạy qua cạnh Pie. Mặt cả hai đều tái mét và vẻ mặt của họ - một trong hai tên rụt rè liếc nhìn Pie - có một cái gì giống như vẻ mặt mà Pie đã thấy ở tên lính Pháp trẻ tuổi trong buổi hành hình dạo trước. Pie nhìn tên lính và nhớ rằng hôm kia trong khi ngồi sưởi, hắn ta đã làm cháy mất chiếc áo sơ mi và bị chúng bạn chế giễu.


Con chó cất tiếng tru lên ở phía sau, chỗ Carataiép ngồi lúc nãy. "Đồ ngu, sao nó lại rống lên như thế?" - Pie nghĩ thầm.


Các bạn tù binh đi cạnh Pie cũng như chàng không nhìn lại chỗ có tiếng súng nổ và có tiếng chó rống lên; nhưng trên mọi gương mặt đều hiện lên một thần sắc nghiêm nghị.


XIV


Đoàn vận tải, đoàn tù binh và đoàn xe chở đồ của nguyên soái dừng lại ở làng Samsêvô. Mọi người đều chen chúc quanh đống lửa. Pie lại gần một đống lửa ăn miếng thịt ngựa nướng, nằm quay lưng về phía lửa và ngủ thiếp đi. Giấc ngủ của chàng bấy giờ lại giống như giấc ngủ dạo trước ở Môgiai sau trận Bôrôđinô.


"Cuộc sống là tất cả. Cuộc sống là Thượng đế. Mọi vật đều di chuyển, và sự vận động ấy chính là Thượng đế. Và một khi còn cuộc sống thì còn lạc thú tự nhận thức được cái bản chất Thượng đế của mình. Yêu cuộc sống là yêu Thượng đế. Khó hơn cả và đáng quý hơn cả là yêu cuộc sống ấy với những nỗi đau khổ mà mình phải chịu mặc dầu vô tội".


- Carataiép! - Pie nhớ lại.


Và Pie lại thấy hiện lên hình ảnh ông thầy giáo già hiền lành hồi trước dạy địa lý cho chàng ở Thụy Sĩ, tưởng chừng như ông hãy còn sống vậy. "Khoan" - ông già nói, đoạn cho Pie xem một quả cầu. Quả địa cầu này là một hình cầu sinh động phập phồng không có kích thước, cả bề mặt quả địa cầu làm bằng những giọt nước dính sát vào nhau. Những giọt nước này không ngừng chuyển động, đổi chỗ và khi thì mấy giọt nhập lại thành một, khi thì một giọt lại tách ra thành nhiều. Mỗi giọt đều muốn phình ra, chiếm thật nhiều không gian, nhưng các giọt khác cũng muốn thế, nên ép giọt kia lại, đôi khi tiêu diệt nó, đôi khi lại hòa làm một với nó.


- Cuộc sống là như vậy đấy, - ông thầy giáo già nói.


- "Đơn giản và rõ ràng quá. - Pie nghĩ - Làm sao trước đây ta lại không biết nhỉ".


- Ở trung tâm là Thượng đế và mỗi giọt đều muốn phình rộng thêm ra để phản ánh Thượng đế cho thật nhiều. Và mỗi giọt đều lớn lên, lan ra, teo lại, và mất đi trên bề mặt, chìm xuống chiều sâu, rồi lại nổi lên. Đấy, Carataiép cũng lan rộng ra và mất đi như vậy.


- Con đã hiểu chưa con? [4]- ông giáo già nói.


- Đã hiểu chưa, đồ chết tiệt? [5]- Có tiếng quát và Pie bừng tỉnh.


Chàng nhổm người lên rồi ngồi dậy. Bên đống lửa có một tên lính Pháp ngồi xổm. Hắn vừa đuổi một người Nga sang bên để lấy chỗ ngồi nướng miếng thịt xóc ở đầu que thông nòng súng. Ánh than hồng soi khuôn mặt rám nắng hầm hầm, với đôi mày cau lại.


- Hắn thì cần gì [6], tên lính càu nhàu, quay phắt về phía một tên khác đứng sau lưng... đồ kẻ cướp [7]. Và người lính vừa quay que thông nòng vừa nhìn Pie gườm gườm. Pie quay mặt đi, nhìn vào bóng tối. Một người tù binh Nga, người vừa bị tên Pháp xô ra, đang ngồi bên đống lửa và lấy tay vuốt vuốt một vật gì. Nhìn sát hơn, Pie nhận ra con chó lông tía đang ngoắt đuôi ngồi cạnh người lính. - À, đã về đấy hử? - Pie nói - Chà, Pla... - chàng không nói hết. Trong tư tưởng của chàng cùng một lúc hiện lên một mớ hình ảnh hòa trộn lẫn vào nhau, hình ảnh đôi mắt của Platôn nhìn chàng khi ngồi dưới gốc cây bạch dương, tiếng súng phát ra từ chỗ ấy, tiếng chó tru lên, vẻ mặt tội lỗi của hai tên lính Pháp chạy qua cạnh chàng, khẩu súng trường bốc khói, sự vắng mặt của Carataiép ở trạm nghỉ này và chàng đã hoàn toàn hiểu rằng Carataiép đã bị bắn chết, nhưng ngay giây lát ấy, trong lòng chàng, chẳng biết từ đâu đến, lại hiện lên những kỷ niệm buổi tối mùa hè năm nào chàng cùng cô thiếu nữ Ba Lan xinh đẹp ngồi hóng mát trên bao lơn một tòa nhà ở Kiép. Và cũng không liên hệ những kỷ niệm ngày hôm nay lại với nhau và không rút ra được kết luận gì, Pie nhắm mắt lại và một phong cảnh mùa hè pha lẫn với một buổi tắm sông, hình ảnh quả cầu phập phồng và chàng buông mình xuống nước, cho đến khi nước ngập quá đầu.


- Trước khi mặt trời mọc, Pie choàng người dậy vì những tiếng súng nổ liên hồi rất to và tiếng quát tháo. Mấy tên lính Pháp chạy ngang qua mặt Pie.


- Bọn Cô dắc [8] - một tên kêu lên, và một phút sau một đám đông người Nga vây quanh Pie.


Suốt hồi lâu Pie không sao hiểu được chuyện gì vừa xảy ra. Từ phía chàng nghe những tiếng reo hò mừng rỡ của các bạn tù.


- Anh em ơi! Các cậu ơi! - những người lính già vừa khóc vừa nói trong khi ôm hôn người lính Cô dắc và lính phiêu kỵ. Lính phiêu kỵ và lính Cô dắc xúm quanh tù binh và đem nào áo, nào giày, nào bánh mì ra mời họ. Pie ngồi giữa đám đông khóc nấc lên không thốt lên lời. Chàng ôm lấy người lính đầu tiên đến cạnh chàng và vừa ôm và vừa khóc vừa hôn anh ta.


Đôlôkhốp đứng bên cổng tòa nhà đổ nát nhìn tốp lính Pháp đã bị tước khí giới đi qua. Đang xúc động vì những việc vừa xảy ra, quân Pháp bàn tán với nhau rất to tiếng, nhưng khi đi qua Đôlôkhốp đang cầm roi ngựa đập đập vào ủng và nhìn nhìn họ với đôi mắt lạnh như thủy tinh, một cái nhìn chẳng hứa hẹn điều gì là tốt lành gì cả, họ liền im lặng. Bên kia cổng, một người lính Cô dắc của Đôlôkhốp đứng đếm số tù binh, cứ một trăm tên lại gạch một phần lên cổng.


- Bao nhiêu? - Đôlôkhốp hỏi người Cô dắc đang đếm tù binh.


- Hơn một trăm rồi ạ - người Cô dắc đáp.


- Đi đi, đi đi [9] - Đôlôkhốp giục. Chàng đã học được cái giọng này ở quân lính Pháp và khi bắt gặp mặt những tên tù binh đi ngang, khóe mắt chàng ngời lên một ánh sáng tàn nhẫn.


Đênixốp, mặt lầm lầm, bỏ mũ xuống đi theo mấy người Cô dắc đang khiêng xác Pêchia Rôstốp đến cái huyệt mới đào xong ở ngoài vườn.


XV


Kể từ ngày hai mươi tám tháng mười, khi trời bắt đầu giá rét, cuộc bỏ chạy của quân lính Pháp chỉ thêm bi đát vì cảnh những người chết cóng hoặc chết bỏng ở các bếp lửa và cảnh hoàng đế, các quốc vương, các quận công mặc áo choàng ấm tiếp tục ngồi xe kiệu cùng với nhiều của cải cướp được; nhưng về thực chất thì quá trình trốn chạy và tan rã của quân đội Pháp kể từ khi ở Mátxcơva ra đi cũng không hề mảy may thay đổi.


Từ Mátxcơva đến Viadơma, quân đội Pháp từ bảy vạn ba nghìn người, không kể quân cấm vệ (đạo quân này trong suốt cuộc chiến tranh chẳng làm gì ngoài việc cướp bóc) từ bảy vạn ba nghìn người ấy chỉ còn ba vạn sáu nghìn (trong số này chỉ có năm nghìn người bị chết trong các trận đánh). Đó là vế đầu của cấp số quyết định các cấp số sau với một mức chính xác như toán học.


(còn tiếp)


Nguồn: Chiến tranh và Hòa bình, tập 3. Bộ mới, NXB Văn học, 1-2007. Triệu Xuân biên tập. In theo lần xuất bản đầu tiên tại Việt Nam năm 1961 và 1962 của Nhà xuất bản Văn hóa, tiền thân của NXB Văn học. Những người dịch: Cao Xuân Hạo, Nhữ Thành, Trường Xuyên (tức Cao Xuân Huy) và Hoàng Thiếu Sơn.


 







[1] A vos places!




[2] L’Empereur! I’Empereur! Le Maréchal! Le Duc!




[3] Qu'est- ce qu'il a dit? Qu’est-ce qu’il a dit?




[4] Vous avez compris, mon enfant?




[5] Vous avez compris, sacré nom?




[6] †à lui est bien égal...




[7] Brigand, va!




[8] Les cosaques.




[9] Filez, Fize.



Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
45.
46.
47.
48.
49.
50.
51.
52.
53.
54.
55.
56.
57.Phần Thứ Mười một
58.
59.
60.
61.
62.
63.
64.
65.
66.
67.
68.
69.
70.
71.
72.
73.
74.
75.
76.
77.Phần Thứ tám
78.
79.
80.Phần Thứ sáu
81.Lời Người biên tập và Lời Giới thiệu của Cao Xuân Hạo
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Thế giới những ngày qua - Stefan Zweig 20.05.2019
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 20.05.2019
Seo Mỉ - Đỗ Quang Tiến 16.05.2019
Đông Chu liệt quốc - Phùng Mộng Long 13.05.2019
Đường công danh của Nikodema Dyzmy - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 09.05.2019
Làng tề - Đỗ Quang Tiến 08.05.2019
Kim Vân Kiều Truyện - Thanh Tâm Tài Nhân 07.05.2019
Bảy đêm huyền thoại - Vũ Bằng 06.05.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 06.05.2019
Cuốn theo chiều gió - Margaret Munnerlyn Mitchell 20.04.2019
xem thêm »