tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 29967487
Tiểu thuyết
02.04.2009
A. Dumas
Hai mươi năm sau

Ý nghĩ ấy xâm chiếm đầu óc ông mạnh đến nỗi ông quyết định làm sáng tỏ ngay không chậm trễ; nhưng những điều cần tìm hiểu về D’Artagnan không thể hỏi thẳng ngay anh ta được. Qua vài tiếng thốt ra từ miệng viên trung úy ngự lâm quân, ông giáo chủ nhận ra ngay nguồn gốc Gascon, mà người Ý và người Gascon thì hiểu biết nhau quá rõ và giống nhau quá đỗi nên không thể tin cậy lẫn nhau về những điều mà họ tự nói về bản thân mình. Cho nên, khi đến dãy tường rào của Hoàng cung, giáo chủ gõ vào một cái cửa nhỏ gần đó nay là quán cà phê De Foy, và sau khi cảm ơn D’Artagnan và đặn anh đợi ở trong sân Hoàng cung, ong ra hiệu cho Guitaut đi theo ông. Cả hai người xuống ngựa, trao dây cương cho tên hầu đã mở cửa và biến vào trong vườn.


Ông giáo chủ vịn vào cánh tay viên đại úy ngự vệ già và nói:


– Ông Guitaut thân mến ơi, lúc nãy ông có nói với tôi là ông đã phục vụ hoàng hậu ngót hai mươi năm nay rồi phải không?


– Vâng, đó là sự thật, – Guitaut đáp.


– Này, Guitaut thân mến ơi, – giáo chủ tiếp, – tôi nhận xét thấy ngoài tinh thần quả cảm của ông không còn phải tranh cãi và lòng trung thành của ông đã qua mọi thử thách, ông còn có một trí nhớ tuyệt diệu.


– Đức ông nhận xét như vậy ư? – Viên đại úy ngự vệ nói, – Quỉ ạ! Thật là rủi cho tôi.


– Thế là thế nào?


– Chắc hẳn một trong những phẩm chất hàng đầu của người cận thần là biết quên đi.


– Như ông Guitaut, ông không phải cận thần. Ông là một người lính trung thực, một trong những đại úy còn sót lại vài người của thời vua Henri IV, nhưng buồn thay rồi chẳng mấy chốc sẽ chẳng còn lại người nào cả.


– Kỳ thật! Phải chăng Đức ông bảo tôi đến để xem số tử vi cho tôi?


– Không đâu, – Mazarin cười nói, – tôi bảo ông đến để xem ông có chú ý đến ông trung úy ngự lâm quân không?


– Ông D’Artagnan ấy à?


– Phải.


– Tôi chẳng cần phải chú ý, thưa Đức ông – tôi biết ông ta từ lâu.


– Vậy là người thế nào?


– Ờ! – Guitaut ngạc nhiên về câu hỏi. – Đó là một người Gascon chư sao!


– Phải, tôi biết điều đó, nhưng tôi muốn hỏi xem đó có phải là một người mà có thể tin cậy dược không?


– Ông De Tréville rất quí trọng ông ta, mà ông De Tréville, ngài biết đấy, thuộc những người bạn lớn của hoàng hậu.


– Tôi muốn biết xem đó có phải là một người đã từng chứng tỏ giá trị và tài năng của mình chưa?


– Nếu theo ngài hiểu như một quân nhân dũng cảm, tôi thiết tưởng có thể trả lời đúng như vậy. Tại cuộc bao vây thành La Rochelle, ở đèo Suze, ở Perpignan, tôi nghe nói ông ta đã hoàn thành quá cả nhiệm vụ của mình kia đấy.


– Nhưng Guitaut, ông biết đấy, những tể tướng khốn khổ như chúng tôi, thường thường còn cần cả những người khác những người dũng cảm kia. Chúng tôi cần những người khôn khéo. Ông D’Artagnan dưới thời giáo chủ Richelieu chẳng đã dính líu vào một chuyện mưu mô nào đó chăng mà dư luận chung mong muốn rằng ông ta hãy rút ra một cách that khéo léo.


– Thưa Đức ông! – Guitaut thấy rõ là giáo chủ muốn làm cho ông phải phun ra, bèn đáp – Tôi buộc phải thưa với Các hạ rằng tôi chỉ biết điều mà dư luận chung có thể mách đến Các hạ. Riêng tôi không bao giờ dây vào những chuyện mưu mô, mà nếu như thỉnh thoảng tôi có nghe đôi điều tâm sự về những âm mưu của những người khác thì do điều bí mật không phải là của tôi, Đức ông sẽ cho là phải khi tôi giữ gìn điều bí mật ấy cho những ai đã gửi gắm vào tôi.


Mazarin lắc đầu và nói:


– A! Tôi cam đoan là có những vị tể tướng thật là hạnh phúc, họ biết tất cả những gì họ muốn biết.


– Thưa Đức ông. – Guitaut nói tiếp, – Ấy vì những vị đó không đem cân tất cả mọi người vào cùng một bị và họ biết gõ vào những người chinh chiến về chuyện chiến tranh và gõ vào những người mưu mô về chuyện âm mưu. Ngài hãy tìm hỏi mọi người mưu toan nào đó ở cái thời kỳ ngài nói đến và ngài sẽ moi được ở họ cái mà ngài muốn, tất nhiên là phải trả tiền.


– Ồ! Mẹ kiếp! – Mazarin thốt lên và chợt nhăn nhó, cái nhăn nhó thường bật ra khi người ta đụng với ông đến vấn đề tiền bạc theo cái nghĩa mà Guitaut vừa nói.


– Người ta sẽ trả tiền... nếu như không có cách nào khác.


– Có thật đúng là Đức ông yêu cầu tôi chỉ cho một người đã từng dây vào những chuyện mưu mô trong thời kỳ ấy không?


– Per Bacco! – Mazarin bắt đầu sốt ruột kêu lên. – Dễ đến một tiếng đồng hồ rồi, tôi có hỏi ông điều gì khác đâu, rõ cứng đầu cứng cổ.


– Có một người mà tôi có thể đảm bảo với ngài về phương diện đó, tất nhiên nếu ông ta muốn nói.


– Đó là việc của tôi.


– A, thưa Đức ông, không phải bao giờ cũng dễ dàng bắt những người không muốn nói phải nói.


– Chà! Cứ kiên nhẫn là sẽ đạt. Này, thế cái người ấy là...


– Bá tước De Rochefort...


– Bá tước De Rochefort?


– Rủi thay ông ta đã biến mất từ bốn năm năm rồi và tôi không biết ông ta bây giờ ra sao.


– Tôi thì tôi biết đấy, Guitaut ạ, – Mazarin nói.


– Thế ban nãy sao Các hạ còn than vãn và kêu không biết gì hết?


– Và, – Mazarin nói tiep, – Ông tưởng rằng ông Rochefort...


– Đó là kẻ một lòng một dạ theo ngài giáo chủ đấy, nhưng tôi xin báo trước Đức ông là ngài sẽ phải trả giá đắt về điều đó, ngài giáo chủ xưa rất hào phóng với các bộ hạ của mình.


– Phải rồi, phải rồi, Guitaut ạ, – Mazazin nói, – đấy là một con người vĩ đại, nhưng ông ta có cái thiếu sót đó. Cảm ơn Guitaut, tôi sẽ lợi dụng lời khuyên bảo của ông, ngay tối nay.


Do lúc ấy hai người đối thoại đi tới sân Hoàng cung, giáo chủ giơ tay ra hiệu chào Guitaut và chợt thấy một viên sĩ quan đang đi đi lại lại. Ông tiến đến gần người ấy.


Đó là D’Artagnan đợi giáo chủ trở lại như giáo chủ đã ra lệnh.


– Lại đây, ông D’Artagnan, – Mazarin nói, với giọng dịu dàng uyển chuyển nhất của mình, – tôi có một mệnh lệnh trao cho ông.


D’Artagnan nghiêng mình, đi theo giáo chủ theo lối cầu thang bí mật và một lát sau đã trở lại chỗ văn phòng, nơi anh đã ra đi. Giao chủ ngồi trước bàn giấy và lấy một tờ giấy viết lên đó mấy dòng.


D’Artagnan đứng yên, thản nhiên chờ đợi, không sốt ruột cũng không tò mò; anh đã trở thành một người lính bằng máy hành động hay nói đúng hơn là tuan theo bằng lò xo.


Giáo chủ gấp thư và niêm phong, rồi bảo:


– Ông D’Artagnan, ông mang bức công văn này đến ngục Bastille và dẫn về vài người ghi tên trong đó; ông lấy xe ngựa, một toán áp tải và canh giữ người tù cho can mật.


D’Artagnan cầm phong thư, đưa tay lên mũ chào, xoay mình trên gót chân như viên đội huấn luyện khéo léo nhất có thể làm được, đi ra và một lát sau, người ta nghe thấy anh ra lệnh, giọng ngắn gọn, đều đều:


– Bốn người hộ tống, một cỗ xe, con ngựa của tôi.


Năm phút. sau, tiếng bánh xe và móng ngựa vang lên trên nền sân.


3.

Hai kẻ thù cũ


D’Artagnan đến ngục Bastille thì chuông đồng hồ vang lên tám rưỡi.


Anh cho báo với viên quản ngục, khi ông này biết anh do quan tể tướng phái đến cùng với một tờ lệnh bèn ra đón anh tại bậc thềm.


Viên quản ngục Bastille ở lúc bấy giờ là Du Tremblay, em của thầy tu nổi tiếng Joseph, người sủng thần khủng khiếp của De Richelieu mà thiên hạ gọi là Các hạ xám ([1]).


Khi thống chế De Bassompierre bị giam ở ngục Bastille và đã ở đó mười hai năm ròng, các bạn tù của ông trong những giấc mơ được tự do đã nói với nhau: Tôi, tôi sẽ ra tù thời kỳ này, và tôi, tôi sẽ thời kỳ nọ, thì Bassompierre đáp: Còn tôi thưa quí vị, tôi sẽ ra khi nào ông Du Tremblay ra. Điều đó có nghĩa là khi tể tướng De Richelieu chết, ông Du Tremblay không thể không bị mất ghế ở ngục Bastille và tất nhiên Bassompierre sẽ chiếm lại ghế của mình ở triều đình.


Điều tiên đoán ấy quả nhiên suýt nữa thì trở thành hiện thực, nhưng khác với điều Bassompierre suy nghĩ, vì khi tể tướng Richelieu chết, trái với mọi sự chờ đợi mọi việc vẫn tiếp tục tiến hành như trước kia: Du Tremblay chẳng ra, và Bassompierre suýt nữa thì cũng không ra khỏi nhà tù.


Như vậy là Du Tremblay vẫn là quản ngục Bastille khi D’Artagnan đến đấy thi hành lệnh của tể tướng, ông ta tiếp anh một cách rất lịch sự, và nhân sắp ngồi vào bàn ăn, ông ta mời D’Artagnan cùng dùng bữa tối với ông.


– Tôi sẽ rất vui lòng, – D’Artagnan nói, – nhưng nếu tôi không lầm, ngoài phong bì của bức thư có ghi chữ: “Thượng khẩn”.


– Đúng thật! – Du Tremblay nói. – Ơ này thiếu tá, đưa tên tù số 256 xuống đây.


Khi bước vào ngục Bastille, người ta chấm dứt là một con người và trở thành một con số.


D’Artagnan rùng mình khi nghe khóa loảng xoảng, nên anh ngồi yên trên mình ngựa mà chẳng xuống, nhìn những song sắt, những cửa sổ gia cố, những bức tường đồ sộ mà anh chỉ mới trông thấy ở bên kia đường hào, và chúng đã khiến anh sợ hết vía cách đây chừng hai mươi năm.


Một tiếng chuông vang lên.


– Tôi phải chia tay với ông thôi, – Du Tremblay nói, – người ta gọi tôi đến ký lệnh thả tù nhân ra. Hẹn gặp lại nhé, ông D’Artagnan!


– Quỉ diệt ta đi nếu ta đáp lại lời chào của anh! – D’Artagnan lẩm bẩm và kèm theo lời rủa của mình bằng nụ cười duyên dáng nhất. – Chỉ cần đứng thêm năm phút ở cái sân này là ta phát ốm. Này, này, ta thấy thà chết mục trên đống rạ, mà chuyện đó có thể xảy ra với ta lắm, còn thích hơn là làm quản ngục Bastille và vơ vét mười nghìn livre tiền niên thu.


Anh vừa kết thúc bản độc thoại ấy thì người tù xuất hiện. Vừa trông thấy kẻ ấy, D’Artagnan tỏ ra kinh ngạc, nhưng vội kiềm chế ngay. Người tù bước lên xe chẳng tỏ ra đã nhận biết D’Artagnan.


– Này các ông, – D’Artagnan nói với bốn người lính ngự lâm, – người ta đã dặn tôi là phải canh giữ tù nhân một cách nghiêm cẩn nhất, do không có khóa ở các cửa xe, tôi sẽ lên ngồi cạnh hắn ta. Ông Lillebonne làm ơn dắt con ngựa của tôi theo.


– Xin sẵn sàng, thưa trung úy, – người lính đáp.


D’Artagnan xuống ngựa, đưa dây cương cho người lính ngự lâm, trèo lên xe và với giọng không hề để lộ một chút xúc động nào, anh bảo:


– Đến Hoàng cung và đi nước kiệu.


Xe vừa chạy, D’Artagnan lợi dụng bóng tối dưới vòm cây mà xe đi qua, bá lấy người tù và bảo:


– Rochefort! Anh đấy à! Đúng là anh chứ! Tôi không lầm.


– D’Artagnan! – Đến lượt Rochefort ngạc nhiên reo lên.


– Ôi! Anh bạn khốn khổ của tôi! – D’Artagnan nói tiếp. – Không gặp lại anh từ bốn năm năm nay, tôi cứ tưởng anh chết rồi cơ đấy.


– Thực tình, – Rochefort nói, – tôi cũng nghĩ chẳng có gì khác nhau lắm, giữa một người chết và một người bị chôn vùi, hoặc cũng gần như thế.


– Thế vì tội gì mà anh vào ngục Bastille?


– Anh có muốn tôi nói sự thật không?


– Có


– Này nhé! Tôi chẳng biết vì sao cả.


– Không tin tôi ư, Rochefort?


– Không phải thế, xin lấy danh dự quí tộc mà thề! Bởi lẽ tôi không thể nào ngồi tù vì cái lý do mà họ gán cho tôi.


– Lý do gì?


– Kẻ trộm đêm.


– Anh, kẻ trộm đêm! Rochefort, anh đùa đấy à?


– Tôi hiểu. Chuyện này cần được giải thích phải không?


– Đúng vậy.


– Này nhé! Chuyện xảy ra như thế này. Một buổi tối, sau một bữa chè chén ở nhà Reinard tại cung Tuileries, cùng với quận công D’Harcourt, Fontrailles, De Rieux và những người khác nữa, quận công D’Harcourt đề xuất đi chơi trò kéo áo choàng ở trên Cầu Mới. Anh biết đấy, đó là một trò chơi rất thịnh hành do quận công D’Orléans đặt ra.


– Anh điên hay sao, Rochefort! Ở cái tuổi anh!


– Khong, lúc ấy tôi say, tuy nhiên thấy cái trò ấy dở, tôi bàn với hiệp sĩ De Rieux chỉ nên là khán giả chứ không là diễn viên và để xem được cảnh từ những lô hạng nhất, ta trèo lên con ngựa bằng đồng đen. Nói là làm luon. Nhờ những đinh thúc ngựa dùng làm bậc leo, một lát sau chúng tôi ngồi vắt vẻo trên mông ngựa; chúng tôi khoan khoái lắm và xem say sưa. Đã có bốn năm áo choàng bị lột đi bằng sự khéo léo vô song và chẳng một người nào bị lột áo dám nói một lời, thì không biết một tên ngu xuẩn nào đó không kiên tâm chịu đựng bằng những người khác, bỗng kêu lên: “Ối, cảnh giới” và thu hút ngay một đội cảnh sát tuần tra. Quận công D’Harcourt, Fontrailles và mấy người khác bỏ chạy, De Rieux cũng muốn làm theo. Tôi giữ ông ta lại và bảo rằng người ta chẳng tìm mình ở đây đâu. Ông ta không nghe, đặt chân lên đinh thúc ngựa để xuống, cái đinh gãy, ông ta ngã gãy một chan và đáng lẽ im đi thì ông lại kêu toáng lên như một tên sắp bị treo cổ. Tôi định nhảy xuống theo, nhưng muộn quá rồi: tôi nhảy vào tay bọn cảnh sát, họ dẫn tôi đến đồn Châtelet. Tôi yên trí ngủ một mạch, chắc chắn ngay mai sẽ ra khỏi đó. Ngày hôm sau qua đi, hôm sau nữa qua, rồi tám ngày qua đi, tôi viết thư gửi giáo chủ. Ngay ngày hôm ấy, người ta đến tìm tôi và dẫn về ngục Bastille. Tôi ở đây năm năm rồi. Anh có tin rằng đó là vì tôi đã phạm tội mạn thượng leo lên ngồi mông ngựa sau vua Henri IV không?


– Không, anh nói đúng. Rochefort thân mến ạ, không thể nào vì thế, nhưng có lẽ anh sắp hiểu vì sao.


– À phải, bởi vì chính tôi đã quên không hỏi anh điều này: anh dẫn tôi đi đâu?


– Đến quan tể tướng.


– Ông ta muốn gì tôi?


– Tôi không biết nữa, vì tôi cũng chẳng hiểu rõ là tôi phải đi tìm anh.


– Vô lý, anh là một sủng thần mà?


– Một sủng thần, tôi ấy à? – D’Artagnan keu lên. – Ôi! Ông bá tước tội nghiệp của tôi! Tôi còn quá là thiếu sinh Gascon khi tôi gặp anh ở Meung, anh thấy đấy, thấm thoát đã hai mươi năm rồi, than ôi!


Và một tiếng thở dài rất to chấm dứt lời anh.


– Nhưng nếu đến với một mệnh lệnh!


– Vì tình cờ tôi đang ở tiền sảnh, và ông tể tướng tìm gọi tôi như có thể tìm gọi một người nào khác, nhưng tôi vẫn chỉ là trung úy ngự lâm quân, và nếu tôi tính đúng thì đã ngót nghét hai mươi mốt năm rồi tôi là trung úy.


– Rốt cuộc không có tai họa xảy đến với anh, thế đã là nhiều rồi.


– Thế anh muốn tai họa gì xảy đến với tôi kia chứ? Như một câu thơ Latin nào đó mà tôi quên, hay nói đúng hơn chưa bao giờ tôi thuộc cả: “Sét không đánh vào những thung lũng!”, tôi là một thung lũng, hơn nữa một thung lũng thấp nhất, anh Rochefort thân mến ạ.


– Vậy lão Mazarin vẫn là Mazarin à?


– Còn hơn bao giờ hết, bạn thân mến ạ; người ta đã nói ông ta lấy hoàng hậu rồi.


– Lấy rồi?


– Nếu ông ta không phải là chồng, thì chắc chắn là nhân tình bà ấy...


– Cưỡng lại một Buckingham ([2]) và chịu khuất phục một Mazarin?


– Đàn bà thế đấy! – D’Artagnan nói triết lý.


– Đàn bà, không phải, nhưng các bà hoàng hậu.


– Trời ơi, về phương diện ấy, các hoàng hậu hai lần là đàn bà.


– Thế còn ông De Beaufort, ông ta vẫn ở trong tù à?


– Vẫn, thế thì sao?


– À, vì ông ta muốn điều tốt lành cho tôi, ông ta có thể gỡ ra cho tôi.


– Có lẽ anh còn gần được tự do hơn ông ấy; như vậy chính anh sẽ gỡ cho ông ta.


– Thế thì, chiến tranh...


– Sẽ có


– Với Tây Ban Nha?


– Không, với Paris.


– Anh định nói gì?


– Anh có nghe những tiếng súng kia không?


– Có. Thì sao?


– Các thị dân đang đánh cầu dạo.


– Anh có tin rằng có thể làm nên trò trống gì với cái đám thị dân ấy không?


– Có chứ, họ có nhiều hứa hẹn đấy, và nếu như họ có một thủ lĩnh có thể tập hợp tất cả các nhóm lại làm một.


         Không được tự do cực thật.


(còn tiếp)


Nguồn: Hai mươi năm sau. Tiểu thuyết của A. Dumas. Anh Vũ dịch. NXB Văn học in lần thứ ba, 2009 (sắp phát hành).







[1]     Joseph (1577–1638) – thầy tu, cố vấn tin cậy của tể tướng De Richelieu nổi tiếng gian ác, nhân dân gọi bằng cái tên khiếp sợ “Các hạ xám”.




[2]     Buckingham (1592–1628) – quận công, tể tướng nước Anh giúp phái Tân giáo ở Pháp. Bị một sĩ quan Thanh giáo ám sát. Trong “Ba người lính ngự lâm”, ông ta yêu hoàng hậu Pháp Anne d’Autriche và chuyện tình ấy là nguyên do của bao câu chuyện phiêu lưu.



Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
45.
46.
47.
48.
49.
50.
51.
52.
53.
54.
55.
56.
57.
58.
59.
60.
61.
62.
63.
64.
65.
66.
67.
68.
69.
70.
71.
72.
73.
74.
75.
76.
77.
78.
79.
80.
81.
82.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Cơ may thứ hai - Constant Virgil Gheorghiu 23.10.2019
Bảy đêm huyền thoại - Vũ Bằng 19.10.2019
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 19.10.2019
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 02.10.2019
Trả giá - Triệu Xuân 26.09.2019
Thế giới những ngày qua - Stefan Zweig 26.09.2019
Hai mươi năm sau - A. Dumas 26.09.2019
Đêm thánh nhân - Nguyễn Đình Chính 11.09.2019
xem thêm »