tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30445972
Tiểu thuyết
01.12.2019
Khái Hưng
Tiêu sơn tráng sĩ


CHƯƠNG 26: MƯU MÔ


Trong lầu Tiêu Lĩnh, Lê Báo và Trịnh Trực còn ngồi uống rượn, tuy lúc bấy


giờ đã vào khoảng gần nửa đêm. Hai người nghe chừng đề đã say lắm, say chán


nản, buồn tẻ, ủ rũ chứ không phải say vui vẻ ầm ĩ như mọi khi.


Bỗng Trịnh Trực như thức giấc, tỉnh cơn mê, thở dài hỏi bạn:


- Đại huynh nghĩ sao?


Lê báo cũng thở dài, hỏi lại:


- Không biết hôm nào đảng trưởng mới chịu về cho?


- Hừ? CÓ gặp những lúc nguy biến như thế này mới biết bọn mình còn kém


đảng trưởng xa. Mình không thể nào còn bình tĩnh, sáng suốt mà nghĩ tìm mưu kế


được


Lê Báo đáp lại bằng một tiếng khà, sau một tơp rượn suông.


Vậy một sự nguy biến đã xảy ra?


ĐÓ là sự lùng bắt các thiền sư bị tình nghi trong hạt và giam chật ngục thất


phủ Từ Sơn.


Trước kia, tuy cách tổ chức của đảng Tiêu Sơn rất bí mật và viên phân phủ


cũng đã hơi ngờ vực bọn thầy tu, thường vẫn cho thám tử đến do thám các chùa


chiền. Từ hôm xảy ra truyện cướp nhà sư Ở tửu quán ngoài phố, phân phủ lại càng


ngờ lắm, bởi về sau chẳng biết tung tích nhà sư bị cướp mang đi ra sao mà cũng


chẵng thấy chùa chiền nào làm đơn kêu ca về việc ấy hết.


Nhưng sau hôm ngục thất bị phá, phân phủ không còn nghi hoặc nữa, quả


quyết rằng có nhiều tăng già nhúng tay vào việc nước. Những cớ khiến phân phủ


tin chắc như thế, phân phủ còn giữ bí mật, sợ hơi tiết lộ ra bên địch biết mà phòng


bị, làm cản trở sự tra cứu đương tiến hành.


Vì vậy, ngay sáng hôm sau, trong khi binh lính mai táng những gnười chết, và


chữa chạy những người bị thương, thì phân phủ một mặt làm tờ bẩm lên quan trấn


thủ chịu nhận tội về sự thất thố đã xảy ra và xin khoan thứ cho y đái tội lập công:


Y cam đoan rằng chỉ trong vòng nửa tháng là y sẽ tìm ra được manh mối việc


cướp phá và hơn nữa, sẽ bắt hết được đảng viên của mấy đảng bí mật trong hạt.


Một mặt y cho các đội cơ dẫn quân đến các chùa khám xét, và ra lệnh dù có hay


không có vết tích hay tang chứng gì khả nghi cũng bắt các nhà sư về phủ giam tạm


để tiện sự tra vấn.


Cho đó là một việc rất quan trọng, nên khi nhận được tờ trình, hai quan trấn


thủ và hiệp trấn Kinh Bắc tức tốc tới phủ Từ Sơn xem tình thế ra sao. Hiệp trấn


nhất định xinh huyền chức phân phủ, một phần vì đã làm cho phân suất, người nhà


mình, bị hại, một phần vì bấy nay ngài vẫn dành chức phân phủ Từ Sơn cho một


viên phân tri đã khấn trước với ngài. Nhưng trấn thủ sau khi nghe mấy lời mật


bẩm của phân phủ, liền bằng lòng tạm để y Ở lại trị nhậm trong thời hạn một


tháng, hết hạn ấy, nếu không lập được công, quan trên sẽ định liệu. Còn chức phân


suất thì trước khi triều đình bổ người đến nhậm, trấn thủ tạm cho một viên chánh


quản có giá trị Ở trấn lị về quyền.


Những tin tức ấy Lê Báo và Trịnh Trực biết được là nhờ sự thám thính của


một đảng viên đảng Tiêu Sơn hiện làm đội hầu trà trong phủ.


- Vậy đại huynh định xử trí ra sao?


Nghe câu hỏi của Lê Báo, Trịnh Trực giật mình.


- Xử trí ra sao à? Chỉ có một cách là ám sát phân phủ Nguyễn Túc.


Lê Báo vui mừng:


- Phải, ngoài sự ám sát ra, dễ không còn cách nào.


- Người khác về thay chắc không theo đuổi công cuộc đương tiến hành của


Nguyễn Túc nữa.


Lê Báo chau mày như suy nghĩ lung lắm:


- Nhưng vẫn không hiễu tại sao hắn biết có tăng già dúng tay vào việc này.


Giữa lúc ấy có tiếng chó sủa. Kế tiếp tiếng gọi cổng. Trịnh Trực lo sợ bảo Lê


Báo:


- CÓ lẽ họ đến bắt chúng mình chăng?


Chàng vội tắt phụt ngọn sáp. Lê Báo mạnh bạo rút kiếm nhăm nhăm cầm Ở


tay. quả quyết kháng cự không chịu để ai bắt trói.


Lát sau, một người tay cầm cây sáp Ở trong chùa đi lên lầu Tiêu Lĩnh. Té ra


người ấy là Quang Ngọc. Lê Báo và Trịnh Trực vui sướng cùng kêu:


- Kìa Phổ T nh thiền sư?


Quang Ngọc ôn tồn hỏi:


- Thế nào, Nguyễn Thiêm với Phạm Thái vẫn chưa bị bắt?


Lê Báo cười:


- Sao hiền huynh biết?


Quang Ngọc không trả lời, quay ra trách Trịnh Trực:


- Lê hiền đệ tính nóng nẩy hấp tấp đã đành, nhưng Trịnh quân sao nỡ để xảy


ra sự tai hại như thế?


Lê Báo vội cãi:


- Phá ngục thất không tổn một mạng đảng viên mà cứu nổi hết tù nhân ra


thoát, sao gọi là một sự tai hại được?


Quang Ngọc cười gằn:


- Cứu được hơn mười đảng viên thì hàng chục, có lẽ rồi hằng trăm đảng viên


khác kế tiếp nhau vào ngục, như thế không phải là một sự tai hại hay sao? Nhưng


thôi, việc đã xảy ra, phàn nàn cũng vô ích. Tôi chỉ trách tôi quá tin hai ông, tưởng


hai ông biết vâng theo thượng lệnh.


Lê Báo thấy Quang Ngọc giận dữ, thì lo lắng sợ hãi đứng im. Quang Ngọc đi


đi lại lại trong lầu, có vẽ cau có khó chịu:


- Các ông phải biết, nếu việc ấy nên làm thì tôi đã làm rồi, có chờ đêu đến các


ông? Mà các ông khờ khạo đến thế là cùng, bày mưu kế trẻ con đến thê là cùng.


Các ông tưởng các ông khôn ngoan, nhưng các ông phải suy xét kỹ càng đã chứ.


Nhốt một người đầu trọc vận quần áo nảu vào cũi, thì ai còn không biết người ấy


là một nhà sư, dù là một nhà sư say rượn bú bự đi nữa. Bây giờ người ta đi lùng


các chùa chiền để bắt bớ chư tăng về giam, các ông đã hiểu vì sao chưa?


Lê Báo và Trịnh Trực vẫn đứng im thin thít, vừa kinh hãi, vừa kính phục tài


xét đoán của Quang Ngọc.


- các ông đã hiểu vì sao chưa? Cũng may mà người ta còn nể tôi, chưa đến


chùa Tiêu Sơn đấy, nhưng rồi thế nào người ta cũng đến. Lúc bấy giờ ông Phạm


Thái giả hiệu kia giấu sao được cái lưng đầy nhát dao chém? Mục địch người ta


lùng các chùa chiền là chỉ để tìm ra nhà sư bị thương ấy mà thôi, các ông đã rõ


chưa? Tang chứng rành rành, lúc ấy còn cãi làm sao được, thế là... cả lũ vào ngục,


thế tan đảng .


Lê Báo mướt mồ hôi xụp xuống lạy, xin chịu tội. Quang Ngọc vội đỡ dậy:


- ông đứng lên nghe tôi nói nốt. Vì đã hết đâu... Trong bọn phường chèo


nhiều kép hát có cái đầu trọc, điều ấy đã dĩ nhiên rồi, tôi khôgn cần nói tôi chỉ nói


ngay cái giọng hát ê a như đọc kinh, đọc kệ của họ... Trời ơi? giấu sao nổi cái tai


thành thạo của Nguyễn Túc. Cũng may mà hắn say rượn đấy, chứ không thì chưa


biết đâu... Nhưng bao nhiêu sự l^ lỡ cuối cùng... Ư, tôi xin hỏi ông Trịnh, ông


giết phân suất làm gì? ông có cần giết hắn không? Để hắn, thì hắn chỉ bàn ngang,


chẳng giúp ích gì cho phân phủ. Nhưng giết hắn thì thế nào không có người giỏi


hơn về thay. Người đáng giết, các ông không giết, lại đi giết kẻ không nên giết.


Trịnh Trục phục xuống khóc, xin chịu tội rồi hỏi mưu kế để đối phó lại.


Quang Ngọc cười chua chát:


- Mời ông đứng lên cho, ông nên để dành nước mắt mà khóc đảng...


Chàng vẫn đi đi lại lại và như nói một mình:


- Hừ? Mưu kế?... Mưu kế?... Mưu kế gì?


Lê Báo bàn


- Hay mai hiền huynh họp đảng viên...


Quang Ngọc ngắt lời:


- Họp tập? Lê hiền đệ phải biết cho rằng, đêm hôm nay ngu huynh về chùa


khuya, vị tất đã không có thám tử báo Nguyễn Túc rồi, chứ đừng nói họp tập vội.


Chỉ còn cách này, ta hãy thử xem...


Chàng liền bảo Trịnh Trục đi lấy bút, rồi viết một thư như dưới:


Kính bẩm quan trấn thủ trấn Kinh Bắc


Bấy lâu nay trong hạt Từ Sơn, giặc giã quấy nhiễu giết hại nhân dân là chỉ vì


viên phân phủ quá tham tàn, một mặt ăn lễ, dung túng quân gian, một mặt bắt bớ


tra khảo những người lương th iện có chút tài sản. Viên phân phủ ấy còn Ở lại trị


nhậm phủ Từ Sơn ngày nào th ì mối loạn còn khó lòng dẹp yên đươc. Quang lớn


không tin lời tố giác của chúng tôi, xin về tra xét, sẽ rõ thực hư.


Kính bẩm


Một bọn dân lương thiện ký,


Niên hiệu Cảnh Thịnh năm thứsáu


Th áng ba ngày. . .


Trịnh Trực đọc nhẩm lại bức thư:


- Thưa đảng trưởng làm cách nào mà đệ lá thư này lên trấn thủ được?


- Đã có đội Thiều. Vậy bây giờ cho người mang thư giao cho đội Thiều ngay


lập tức Dặn hắn nói với trấn thủ rằng buổi sớm lúc trấn thủ còn đương giấc có


một bọn dân đến xin hầu nhưng hắn đã đuổi ra, chỉ giữ lấy đơn để nộp ngài.


Quang Ngọc cười nói tiếp:


- Trấn thủ đa nghi lắm, thế nào cũng về xét. Lúc ấy làm gì không có bọn thù


ghét phân phủ ra khiếu oan về lulung tội bị tra tấn, hạch sách trước kia. Bằng


không ai dám ra thì đảng viên đảng ta cáng đáng lấy...


Lê Báo và Trịnh Trục lấy làm phục Quang Ngọc lắm, chắc chắn rằng thế nào


mưu kế của đảng trưởng củng có công hiệu. . .


Đêm đã sang canh Dần. Quang Ngọc còn cắt đặt mọi việc. Mà việc quan trọng


nhất là bắt Lê Báo và Trịnh Trực phải ẩn núp trong một cái hầm kín Ở chùa.


 


CHƯƠNG 27: BẠI LỘ


Quang Ngọc vừa chợp mắt thì tiếng ngựa hí và tiếng người gọi ầm ĩ Ở cổng


chùa làm thức choàng dậy. Vội mở rương lấy ra một gói lớn, rồi lên chùa.


Chú Mộc hấp tấp chạy theo:


- Bạch thầy, nguy biến đến nơi?


Chàng ghé vào tai chú dặn nhỏ mấy câu, đoạn mởi cửa nách lẻn ra chùa biến


mất...


Chú tiểu ung dung ra cổng hỏi:


- Đêm hôm, ai dám đến phá cổng chùa?


- MỞ ngay?


Chú tiểu vẫn dõng dạc, không chút sợ hãi:


- à, chúng mày là quân cướp, phải không? Nhưng dù chúng mày là quân cướp


tàn ác đi nữa, chúng mày cũng phải kiêng nể trời phật chứ?


Tiếng phá cổng đáp lại những lời thuyết đạo đức suông. Nhưng cổng chùa


vững chãi quá, phá không chuyển. Chú tiểu vẫn thét mắng:


- Ử cho chúng mày không kính nể trời phật, cho chúng mày coi thường tăng


già yếu đuối, không chống cự nổi chúng mày đi nữa, nhưng đây gần phủ, chúng


mày lại không biết đại danh của quan lớn phân phủ à?... Ngài không bao giờ dung


túng bọn chúng mày đâu... Ngài rất công minh.


Tiếng Ở ngoài quát:


- MỞ cổng mau? Quan đây?


- ái chà quan? Tôi đã biết các quan cướp?


Rồi Mộc cùng các chú tiểu khác la thất thanh:


- Trời ơi? Cướp? cướp? làng nước ơi? cướp?


Tiếng Ở ngoài quát càng to:


- MỞ cổng mau để quan lớn vào khám chùa. Bằng không quan đốt chùa ngay


lập tức bây giờ.


- Làng nước ơi? cướp? Cướp phá chùa? ới làng ơi? cướp đốt chùa?


Ở ngoài tiếng quát tháo vẫn đi liền với tiếng phá cổng thình thình. Bỗng chú


Mộc vờ sợ hãi bảo mọi người:


- Im ngay? Hình như quan đến thực, các chú ạ?


Tiếng phía ngoài:


- MỞ cổng mau. Quan lớn phủ đến khám xét chùa.


Tức thì chú Mộc mở cổng và nằm phục xuống đất lạy mà nói rằng:


- Bẩm quan lớn đến vãn cảnh chùa sớm quá, nên chúng con không biết, dám


phạm đến quan lớn, xin quan lớn tha chết cho.


Một đoàn ky binh theo phân phủ và quyền phân suất rầm rộ kéo vào trong sân.


Còn đến một trăm bộ binh gươm, dáo tua tủa đứng canh Ở ngoài cổng và chung


quanh chùa.


Lúc bấy giờ chừng vào khoảng cuối giờ Dần. Hàng chục bó đuốc lớn chiếu


ánh lửa, sáng trưng khắp quả đồi. Dẫu một con chuột Ở trong chù cũng không chạy


thoát ra ngoài, mà người ta không trông thấy được.


Gà Ở trong chùa, lầm lửa đuốc với lửa trời tưởng đã bình minh, thi nhau cất


tiếng gáy. Và chó Ở các làng lân cận nghe tiếng kêu ầm ĩ, sủa ran cả một vùng.


Chú Mộc toan chạy lại mởi cửa chùa trên, bị ngay một anh cai giữ lại. Phân


phủ thét mắng:


- Mày định đi bảo thầy mày phải không?


Chú tiểu quỳ xuống lạy van:


- Bẩm quan lớn, sư cụ, sư ông con cùng đi vắng.


Phân phủ hô lính:


- Khám xét thực kỹ?


Rồi quay lại hỏi chú Mộc:


- Sư cụ mày đi vắng từ bao giờ?


- Bẩm, đã nửa tháng nay.


- Đi đâu?


- Bẩm ông lớn, cụ con đi khuyến hóa nay đây mai đó con biết sao được.


Quả thực, quân lính lục lọi từ lúc đó cho tới lúc sáng rõ vẫn không thấy vết


tích sư cụ và sư ông đâu. Phân phủ căm tức nghĩ thầm:


- Thì vừa tra khảo mấy thằng tiểu, chúng nó đều khai hiện có Phạm Thái Ở


trong chùa?


Liền hỏi:


- Sư cụ mày là Phạm Thái, phải không?


Mộc ngơ ngác?


- Bẩm, con không biết Phạm Thái là ai. Sư cụ con là Phổ Tĩnh thiền sư cơ ạ.


Phân phủ mỉm cười:


- Còn sư ông mày là Lê Báo?


Chú tiểu càng kinh ngạc:


- Bẩm Lê Báo? Tên gì mà dữ dội thế? Sư ông con là Phổ Mịch thiền sư, người


rất hiền lành, mộ đạo.


- Được? Tao đã có cách dạy mày nói thực. Lính đâu? Trói cổ điệu cả chúng nó


về phủ.


Tức thì lính dạ ran. Nháy mắt, ba chú tiểu đã bị gông xiềng và giải về phủ.


Phân phủ lưu lại trong chùa vài chục lính với một viên đội để ngày đêm canh


phòng, vì chắc thế nào bọn Phạm Thái cũng lần mò về.


CHƯƠNG 28: ĐƯỜNG HẦM


Truyện: Tiêu Sơn Tráng Sĩ


Khái Hưng


 07/07/2014


Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo Quân


Đường hầm ấy nguyên xưa kia là nơi chứa các mộc bản để in kinh phật, Tiêu


Sơn là chùa chính Ở vùng Từ Sơn Đông Ngàn, và bậc thiền sư trụ trì Ở đó nhiều


khi là sư tổ, nên vẫn phải in kinh sách phát đi những chùa Ở các nơi khác cho chư


tăng, ni, môn sinh của sư tổ. Vì thế các đồ đạc dùng về việc ấn loát rất bề bộn, cần


phải có một nơi kín để chứa cho khỏi mất mát, và được có thứ tự.


Đến thời Phổ T nh thiền sư thứ nhất, - vì Phổ T nh thứ hai hiện trụ trì Ở chùa


Tiêu Sơn chỉ là Trần Quang Ngọc, mạo nhận đạo hiệu thiền sư bị giết- thì cái hầm


chứa ấy bỗng không có nữa. Những mộc bản khuân để ngổn ngang đầy một gian


nhà tổ Còn cái hầm kia, người ta đồn rằng nhà sư đã lấp đi rồi, hoặc còn thì cũng


chẳng ai biết cửa vào hầm Ở chổ nào...


Đã một dạo các thiện nam tín nữ quanh vùng kháo nhau rằng trong chùa Tiêu


Sơncó con yêu tinh cao tay và dữ tợn ghê gớm lắm. HỌ nói thường những đêm


trăng suông nó hiện lên đi vơ vẩn trong sân chùa, lượn vòng mấy cây tháp rồi biến


mất. Người ta nói thêm rằng con yêu tinh ấy có phép biến hoá thần thông, muốn


đổi hình gì tự khắc thành hình ấy. CÓ khi người ta thấy nó khoác áo cà sa như một


vị chân tu vừa đi vừa lần tràn hạt. CÓ khi nó hoá ra một người con gái hoặc khóc


hoặc cười, hoặc đùa bỡn nhảy múa quanh hàng tháp rồi tan vào trong sương mù.


Lại có khi nó hoá làm một cặp vợ chồng âu yếm nhau dưới ánh trăng nữa.


Lời đồn đến tai sư cụ Phổ Tĩ nh (người trụ trì chùa Tiêu Sơn trước thời Quang


Ngọc). Chẳng đừng được, sư cụ phải bầy đặt lập đàn bắt ma, vì cụ vừa là một


thiền sư đắc đạo lại vừa là một pháp sư cao tay.


Quả thực, bẵng đi một dạo con yêu tinh thôi không dám đến chùa quấy nhiễu.


Nhưng nó không đến chùa chứ nhà dân gian thì nó vẫn qua lại như xưa. Hễ đâu có


gái đẹp là tất có bóng nó. CÔ nào nó thích vừa thì nó hãm hiếp rồi cho tiền. Một


điều lạ, tiền của nó chẳng phải tiền giấy, mà chính là tiền đồng đúc Ở kho nhà vua.


Nhưng cô nào chẳng may bị nó yêu mến thực tình, thì thế nào cũng bị nó mang đi


biết tăm mất tích.


Vậy nó mang đi đâu?


NÓ mang vào cái hầm nói trên kia. Vì cái hầm ấy không những chưa lấp mà


Phổ Tĩ nh (Vẫn không phải Quang Ngọc), còn phá sâu vào đồi, dùng làm nơi bí


mật chứa gái của ngài. Với mục đích phóng dật và tích cách kiêu xa như thế, cái


hầm sơ sài chật hẹp đã sửa chữa thành rộng rãi, mát mẻ về mùa hè, ấm áp về mùa


đông.


Hầm có hai cửa. Một cửa mở ngay giữa bệ thờ phật. Mà chính cái bệ ấy cũng


là một cái buồng. Đứng ngoài trông - dẫu mắt tinh đến đâu đi nữa - thì đó chỉ là


một cái bệ gạch xây đặc. Nhưng khi đã lách qua, một cái khe hẹp Ở giữa maột cái


cột gạch và cái bệ kia, khi đã lấy chìa khóa riêng lùa vào một kẽ vôi thì tự khắc


mở được cái cánh cửa nhỏ, làm lẫn trong cột bệ.


Vào trong buồng chỉ việc nhấc lên mấy viên gạch lát bát tràng là trôgn thấy lối


xuống hầm.


Một cửa nữa là chính cửa một cây tháp. Cây tháp ấy chỉ là một cây tháp giả,


nhưng Ở trong chùa và Ở khắp vùng, người ta đều cho rằng đó là tháp một vị sư tổ


tu hành đắc đạo, đã thăng Nát bàn bằng cách thiêu hóa. Hai cánh cửa gỗ lim có


khóa sắt lớn, giữ gìn hài cốt sư tổ để khỏi bị ai xúc phạm tới cái nội cung bí mật


của ngài.


Chắc có người tưởng rằng cái phòng hầm ấy hẳn tối và bí hơi. Trái lại, nó có


rất nhiều cửa sổ, vì trong sân sau chùa theo mặt đồi thoai thoải chạy ngược lên có


rất nhiều tháp. Mà đến một phần ba số tháp ấy chỉ là những cửa sổ dẫn không khí


và ánh sáng vào hầm.


Quang Ngọc kế tiếp vị ác tăng kia đến trụ trì chù Tiêu Sơn, kế tiếp một cách


quá võ đoán như ta đã biết.


Nhưng mãi mấy tháng sau, nhờ về một sư tình cờ chàng mới tìm ra được cái


hầm bí mật. Hôm ấy Quang Ngọc mới mua được hai con chó tốt để giữ chùa. Một


con vừa ra sân sau là chạy đến ghé mũi ngửi một cây tháp, rồi chõ mõm vào đó mà


sủa om xòm. Trước Quang Ngọc còn sua đổi đi, vì tuy chàng không phải là một


bậc chân tu, nhưng chàng không thể đứng nhìn co chó láo xược xúc phạm tới linh


hồn một vị sư tổ.


Về sau thấy con vật sủa mãi không thôi, chàng sinh nghi và tò mò đến ấn cánh


cửa tháp, ghé mắt nhìn qua khe hở. Nhưng trong tối quá... Bỗng phảng phất có


mùi hôi tanh đánh và mũi chàng.


Quang Ngọc càng ngờ lắm, lấy dao nhựa phá cửa tháp ra xem. Thò đầu nhìn


vào nền tháp, chàng thấy có mấy viên gạch lát bị ai bẩy đặt chồng lên nhau, Ở bên


một cái 1641 sâu thẳm, như cái giếng khơi.


ĐÓ là lối xuống hầm. Hôm lão ác tăng Ở hầm chui ra, đương loay hoay lát lại


gạch thì chợt nghe thấy tiếng ngựa của Quang Ngọc Ở tam quan. Lão ta vội vàng


ra ngoài khoá cánh cửa tháp lại, định khi trở về sẽ xếp nốt. Nhưng vừa cùng Nhị


nương tới chùa thì lão bị ngay Quang Ngọc giết. Vì thế mà nay tình cờ Quang


Ngọc nhìn thấy lối xuống hầm.


Sau khi đã nhấc hết gạch lát lên, Quang Ngọc thấy một con đường thoai thoải


thành bực. Nhưng vừa chui vào đi được hai, ba bước, chàng giật mình kinh hãi lùi


lại Mùi hôi thối Ở dưới xông lên ghê tởm quá.


Chàng liền quay về chùa lấy một bó hương lớn, và một cây sáp. rồi đốt hương,


thắp sáp đi bừa xuống. Nhiều lần cái hơi chết xô đuổi chàng lên, nhưng chàng đã


quả quyết khám phá sự bí mật nên dẫu sao cũng tiến bước.


May thay đi hết con đường hẹp, chàng vào trong buồng rộng, và Ở đó nhờ


được có nhiều cây tháp giả Ở trên mật đất thông hơi và chiếu sáng, nên chàng thấy


dễ thở hơn một chút.


Rồi Quang Ngọc dong sáp soi khắp nơi. Đến một cái giường tre, chàng kinh


hoảng trừng mắt nhìn. Chàng nhận thấy mùi hôi thối chính Ở đó bốc ra.


ánh sáng cây tháp lờ mờ lung lay chiếu vào đống vải nâu rách tươm, và nhão


như bùng. Thấy động, một đàn chuột Ở trong đống vải chạy ra. Chàng cố bịt mũi


đứng nhận kỹ thì đống vải mủm đó là một thây người bị trói, chết đã lâu ngày và


bị chuột cùng các côn trùng ăn ruỗng hết thịt.


Hoàng hồn, Quang Ngọc trở lên ngay. Rồi suốt ngày hôm ấy, chàng cùng Nhị


nương chôn cho người chết và tẩy uế gian hầm. Hai người giữ rất kín những điều


vừa thấy, và đã định tâm dùng cái hầm ấy, không phải để chứa gái như vị ác tăng


kia, nhưng để làm những việc bí mật trong đảng.


Nhị nương bảo Quang Ngọc:


- Thưa hiền huynh, rõ tội nghiệp cho người con gái bị chết oan. CÓ ngờ đâu


chỉ vì hiền huynh giết chết lão ác tăng mà người ấy bị chôn sống trong hầm.


Quang Ngọc cười đáp:


- Hiền muội nghĩ lẫn thẩn quá. NÓ đã đưa vào hầm bí mật của nó thì đời nào


nó còn cho ra để làm lộ tội ác của nó. Đấy, hiền muội coi, lúc nó Ở hầm ra, nó đã


cẩn thận trói kỹ tình nhân của nó lại. Vậy người con gái đó khi nào nó không ưng


nữa, thì nó chỉ có một cách đối phó là giết đi. Biết đâu những cây tháp kia lại


không chứa bằng gio xương phụ nữ, bọn tình nhân một thời gian ngắn ngủi của


nó.


Nhị nương rùng mình ghê sợ.


Ngay từ hôm ấy, Quang Ngọc, Nhị nương và những đảng viên quan trọng xuất


lực sửa sang cái hầm cho kiên cố và bí mật hơn nữa.


 


CHƯƠNG 29: MA HIỆN HỒN


Chẳng cần phải nói, độc giả cũng biết Quang Ngọc, Lê Báo và Trịnh Trực trốn


vào trong hầm ấy.


Vì hấp tấp quá, không ai nghĩ đến mang theo lương thực, nên suốt một ngày


không có gì vào bụng, ba người đói meo nằm ngủ một giấc dài.


MỞ mắt ra không thấy Lê Báo đâu, Quang Ngọc lo lắng bổ đi tìm. CÓ lẽ lúc


đó đã sang giờ Tuất, vì trong sân yên lặng tiếng dế kêu ran, và xa xa tiếng chó sủa


đêm...


Đến chổ cửa vào chùa, Quang Ngọc thấy Lê Báo đang đứng áp tai vào tường


nghe ngóng.


Chàng quay ra thầm bảo Quang Ngọc:


- Không ra được, chúng nó còn thức. Đương tụ họp nhau đánh bạc Ở ngay


chùa trên.


Quang Ngọc cũng lắng tai nghe, thì rõ ràng có tiếng tiền trinh đụng thành đ a


bát.


- Hay ngu để ra phía cửa tha ma vào làng mua các thức ăn mang về đây.


- Đước, để khuya hơn tí nữa, chúng ta cùng đi. Phải cẩn thận, quanh chùa đều


có lính canh giữ cả đấy.


Lê Báo chau mày tở vẻ căm tức, nắm tay giơ về phía trong chùa, đe dọa bọn


lính, mồm làu nhàu mấy câu nguyền rửa.


Khai hai người quay về chỗ cũ, thấy Trịnh Trực đương ngồi bó gối, khóc rưng


rức Lê Báo chau mày lặng thinh đứng ngắm, và Quang Ngọc mỉm một nụ cười


chua chát hỏi mỉm:


- Công tử còn khóc được ư?


Rồi chàng phàn nàn như nói một mình:


- Bây giờ ta cànt thấy lỗi ta quá nặng. Ta tưởng giao phó công việc, khi ta đi


vắng nhà, cho một viên tướng có đủ trí dũng, ai ngờ ta chỉ đem việc lớn đưa trẻ.


Một bậc thượng tướng, trong khi hành sự, có thể sa vào chỗ lầm lỡ bị thất bại, rồi


ngồi khóc thì chỉ là một đứa trẻ con. . . phải một đứa trẻ con.


Quang Ngọc nhắc lại hai, ba lần câu "một đứa trẻ con". Trông chàng vẫn bình


tĩnh, nhưng khi chàng đã có giọng mỉa mai như thế, là chàng tức giận lắm đấy.


Lúc bấy giờ, vô phúc có kẻ nào gặp chàng, không may cho một đảng viên nào cãi


lý với chàng: chàng sẽ trở nên một con sư tử dữ tợn hay một con rắn đầy nọc độc,


tàn nhẫn, ác nghiệt.


Ý chừng Lê Báo biết vậy nên chỉ đứng im thin thít, không dám chêm một câu.



Trịnh Trực sợ hãi thôi khóc, quỳ xuống đất, rút thanh kiếm đeo bên sườn, ha tt


nâng lên dâng đảng trưởng, rồi vươn cổ ra mà nói rằng:


- Kính lạy đại huynh, - ngu đệ không dám dùng những chử đảng trưởng đảng


viên nữa - ngu đệ chỉ còn có cái chết để báo đến ơn sâu.


Quang Ngọc đỡ lấy thanh kiếm, ném mạnh lên giường, rồi cười nhạt, đi đi lại


lại, vừa nói dằn từng tiếng:


- Chết? Hừ? Chết? Ngày xưa đời Trần, Trần Bình Trọng chết vì nước. ĐÓ là


một cái chết. Trần Bình Trọng thua trận Đà Mặc bị Thoát Hoan bắt được. bị bắt thì


tìm chách tháo thân để đánh nữa, đánh mãi cho đến khi được, hay chết. Mà không


có cách gì tháo thân thì chết ngay. Đời làm tướng chỉ có ba kết quả: được trận,


thua trận, chết trận. Nào có gì lạ lùng mà nói những câu to tát: "Tao thà làm quỷ


nước Nam, chứ không theom làm vương đất Bắc." RÕ cũng lôi thôi? Cái chết đó,


tôi liệt vào hạng chết rất thường của ông tướng biết tự trọng, cái chết của kẻ thua


không chịu khuất phục kẻ được mình. Nhưng cái chết mà Trịnh công tử xin tôi


ban cho có giống cái chết ấy không?


"Hơn một trăm năm sau, Bình Định Vương, tức đấng Thái tổ nhà Lê khởi


nghĩa Ở Lam Sơn để đánh đuổi quân Minh đương chiếm đất nước ta. Một lần, vua


bị khốn Ở Chí Linh, khó lòng phá vòng vây mà trốn thoát được. Bấy giờ có ông Lê


Lai theo gương Kỷ Tín chịu chết thay vua Hán Cao, liều thân vì nước, xin nhà vua


cởi áo ngự bào ra cho mình mặc, rồi cưỡi ngựa ra trận đánh nhau với quân giặc.


Quân Minh tưởng đó là Bình Định vương thật, xúm nhau vây đánh giết đi, rồi yên


tâm rằng trừ xong vương, rút cả quân về Tây Đô. ĐÓ là một cái chết anh hùng,


mãnh liệt, có xuy xét, có lui tới, không có ý nghĩa kiêu sức, khoa trương, tự phụ,


vì nó là cái chết không có không xong. V~ đãi thay những hành vi kín đáo, nhún


nhường, xả kỷ, dù hành vi ấy là sự bại trận, sự thắng trận, hay chỉ là cái chết.


Nhưng cái chết mà Trịnh công tử xin tôi ban cho có giống cái chết của Kỷ Tín, của


Lê Lai không?"


Quang Ngọc ngừng lại cười, cười to đến nỗi Trịnh Trực phải sợ hãi, lo rằng


người Ở trên mặt đất có thể nghe rõ. Trịnh Trực buồn rầu lóp ngóp đứng dậy. Thì


Quang Ngọc lại nói luôn:


- Hay Trịnh công tử muốn theo gương Hưng Đạo đại vương: à? Công tử


muốn chết như đức Trần Quốc Tuấn. Trời ơi? To tát thay cái chết vì nước, vì vua?


Vua Nhân Tôn nhà Trần nghe tin Hưng Đạo Vương bại trận chạy về Vạn Kiếp,


liền ngự truyền xuống Hải Đông, rồi vời vương đến bàn rằng: "Thế giặc to, mà


mình chống với nó thì dân bị tàn hại, hay là trẫm chịu ra hàng để cứu muôn dân?"


Hưng Đạo quỳ xuống rút kiếm dâng vua Nhân Tôn rồi vươn cổ ra mà nói rằng:


"Bệ hạ nói câu ấy thật nhân đức, nhưng còn đất nước thì sao? Nếu bệ hạ muốn


hàng, xin trước hết chém đầu tôi đã, rồi hãy hàng."


Quang Ngọc cười gằn:


- Cử chỉ của Trịnh công tử đối với đảng trưởng thực giống cử chỉ của Hưng


Đạo Vương đối với đức Nhân Tôn, chỉ khác một chút là người xưa dùng cái chết


để khuyến khích can gián vua, còn Trịnh công tử thì dùng nói vì nhu nhược, vì


nhút nhát, vì sợ chết. Cái chết hèn nhát đến đâu? Cái chết ấy khác gì tự tử?


Nghĩ một lát, Quang Ngọc lại nói:


- Ư, thì tôi nhận công tử chết đấy. Nhưng trước khi chết, công tử hãy thi thố


một việc phi thường gì đã nào? Chẳng hạn bây giờ công tử thử nghĩ cách cứu đảng


xem. Làm thế nào cho đảng không những không bị tan nát, mà còn đương suy háo


thịnh được?


Quang Ngọc ngưng bặt vì nghe có tiếng chân chạy nện thình thịch Ở sau lưng.


Quay lại, thấy Lê Báo mặt nhợt nhạt, hai mắt tròn xoe nhớn nhác. Quang Ngọc


hỏi:


- Cái gì thế?


Trịnh Trực run lập cập, nói không ra hơi:


- HỌ phá đường hầm?


Lê Báo cố định thần, thuật lại việc vừa xảy ra. Chàng đến lối cửa tha ma nghe


ngóng để chờ tin lẻn ra ngoài, đi tìm kiếm thức ăn...


Nguyên cửa ấy Quang Ngọc xây ẩn vào trong một cái mộ giả, dùng để đảng


viên trốn thoát ra ngoài chùa khi nào bị vây (cái cửa tháp của Phổ T nh chỉ đưa từ


hầm ra đến vường chùa mà thôi.)


Lê Báo vừa nâng cái nắp mộ lên ghé mắt nhìn ra thì nghe thấy mấy người lính


canh Ở gần đấy chạy tán loạn và kêu la inh ỏi: "Ma? Ma hiện hồn?".


Quang Ngọc đứng ngẫm nghĩ tìm hiểu.


Bỗng một người đầu trùm cái mấn vải trắng dài chấm gót chân tiến đến gần,


Trịnh Trực chạy lại giường với thanh kiếm. Lê Báo rút dao đứng chặn trước mặt


đảng trưởng. Ai nấy yên lặng.


Quang Ngọc đăm đăm ngắm nghía, phì cười, giang tay cản hai người lại:


- Ta không tin có ma. Mà nếu ma biết đường vào hầm thì cũng là ma quen,


can chi phải sợ.


rồi chàng trợn mắt nhìn thẳng vào người lạ mặt và ôn tồn hỏi:


- Ngươi là ai? Vào đây làm gì?


Người mới đến, vẫn giữ vải che kín mặt, yên lặng đật xuống giường một gói


lớn, rồi thong thả mở ra: Trong có đến năm sáu nắm cơm cùng là giò chả, gà luộc,


muối vừng. Ba người vẫn kinh ngạc đứng nhìn. Nhưng Lê Báo bụng đương đói


như cào ngửi thấy mùi chả rán và mùi muối vừng rang thơm phúc, liền thì thầm


bảo hai bạn:


- Thì ta cứ ăn đã. ăn xong hãy hay.


Trịnh Trực vội gạt:


- Chết, không nên hấp tấp thế? Nhỡ quân thù bỏ thuốc độc vào món ăn đem


xuống hầm để hại bọn mình.


Một tiếng cười Ở trong mấn đưa ra đáp lại câu ngờ vực.


Quang Ngọc vẫn chăm chú ngắm nhìn người vừa tới. Chàng tiến lên một


bước, người ấy lùi một bước, chàng lùi thì người ấy lại tiến lên. ánh sáp lờ mờ


lung lay chiếu loang loáng vào cái mấn dài, mầu trắng càng làm tăng vẻ bí mật của


người lạ lùng kia.


Hai người yên lặng đứng nhìn nhau: Bỗng một tiếng cười thé. Rồi cái mấn


trắng tung ra. Quang Ngọc và Lê Báo vui mừng cùng kêu:


- Nhị nương?


Nhị nương ung dung rút con dao lớn đeo Ở sườn ra thái giò, chả và nói:


- Xin mời ba hiền hữu chiếu cố.


Quang Ngọc không giấu nổi sự sung sướng, âu yếm đứng mỉm cười nhìn Nhị


nương. Từ ngày hai người hộ giá Hoàng phi lên Lạng đến nay đã hơn hai tháng,


ngày ngày chàng vẫn áy náy mong đợi tin tức, nhất là tin Nhị nương. Khi Ở gần


nhau chàng không cảm thấy chàng yêu, nhưng khi xa nhau chàng mới rõ hết nỗi


hổ tâm của kẻ thương nhớ, dù có công việc đảng luôn luôn chiếm đoạt ý nghĩ của


chàng. Nhị nương lại là một viên tướng rất có giá trị, giúp chàng được nhiều việc


trong những lúc khó khăn nên sự lầm lỡ của Trịnh Trực và Lê Báo lại làm cho


chàng hiểu rõ rằng thiếu Nhị nương thực như thiếu mất cánh tay phải.


- Thưa hiền tỷ, còn Phạm huynh đâu?


Câu hỏi của Lê Báo vụt nhắt Quang Ngọc nhớ tới Phạm Thái, mà mải vui


được gập mặt Nhị nương chàng quên bẳng. Bấy giờ chàng mới kịp hỏi thăm. Nhị


nương nói cho mọi người biết rằng Phạm Thái còn tạm lưu lại trên Lạng để giúp


việc Thanh Xuyên hầu cùng Phổ Mịch thiền sư chỉ một mình nàng đã đưa Hoàng


phi về, vì Lạng sơn không phải là nơi ẩn thân: Ở chốn biên thuỳ, sự canh phòng


khám xét cẩn mật lắm, nếu lưu lại lâu ngày, thế nào tung tích Hoàng phi cũng bị


bại lộ.


- Nhưng sao hiền muội lại biết ngu huynh cùng Trịnh công tử, Lê hiền đệ bị


nhốt trong hầm này mà đem thực phẩm vào?


Nhị nương kể:


- Ngu muội vừa đưa Hoàng phi đến chùa Liên đài thì được tin Ở vùng này các


chùa đương bị sưu sách dữ lắm, mà chùa Liên đài lại chưa bị khám xét vì có tờ lý


trưởng bẩm lên phủ rằng Phổ Chiêu đi vắng đã mấy tháng nay. Ngu muội sợ nếu


để Hoàng phi Ở đó trụ trì thay Phổ Chiêu như lời Phạm Thái dặn, người ta lại


tưởng Phổ Chiêu đã về mà tới dò xét chăng, nên đã đưa Hoàng phi đến ẩn Ở nhà


một bậc Lê thần rất có thể tin cậy được.


Lê Báo nghe Nhị nương kể dền dàng mà bụng thì đói đến cực điểm rồi, liền


cáu kỉnh gắt:


- Trưởng huynh hỏi hiền tỷ làm thế nào mà vào được đây, sao hiền tỷ nói dài


dòng văn tự thế?


Nhị nương chẳng lạ gì tính nết Lê Báo, nên mỉm cười dấu dịu:


- Nhưng hãy mời công tử cùng hiền huynh, hiền đệ xơi cơm đã.


Quang Ngọc nóng ruột muốn nghe nốt truyện liền dục:


- Thì hiền muội cứ kể đi, chúng tôi chưa đói đâu mà.


- Không, mấy nắm cơm cùng các thức ăn mà chưa hết, thì ngu muội không kể


nữa.


Dút lời, Nhị nương chắp tay đứng im, dù ai hỏi cũng mặc. Lê Báo đưa mắt


nhìn nàng, tỏ lòng cảm ơn.


- Ử thì ăn, nào mời Trịnh, Lê nhị vị.


Lê Báo sung sướng đáp:


- Vâng, ăn là phải lắm rồi?


Chỉ một thoáng, những nắm cơm và các món ăn biến hết vào trong bụng ba


người, rồi ai nấy ra chum uống nước mưa vì Quang Ngọc biết khoản nước là cần,


nên bao giờ cũng trữ sẵn Ở trong hầm.


Đoạn, Lê Báo thở ra khoan khoái bảo Nhị nương:


- Bây giờ thì xin hiền tỷ cứ việc kể, kể suốt đêm cũng được.


Quang Ngọc cười:


- ăn qua loa thế mà Lê hiền đệ no được ư? Vậy hiền muội cũng nên thuật hết


câu truyện vào hầm cho chúng tôi nghe tiêu cơm.


- Xin vâng. Ban nãy ngu muội nói đã tạm gửi Hoàng phi Ở nhà một người cẩn


tín. Thế rồi ngu muội tức tốc về đây. Lúc bấy giờ đã gần sáng. Thấy lửa đuốc rực


trởi, ngu muội kinh hoảng dừng lại không dám tiến vào chùa nữa, vì biết rằng


đảng ta đương gặp biến. Vừa nghe tin các chùa bị khám xét, mà lại thấy trong


chùa Tiêu Sơn có binh mã rộn ràng thì còn ngờ sao được nữa.


Lê Báo hỏi:


- Hiền tỷ ngờ gì thế?


- Nghĩa là chắc rằng đảng đương gặp biến. Tức thì ngu muội đến nhà các đảng


viên Ở quanh vùng báo tin cho biết, rồi chờ sáng rõ thay mặc một bộ quần áo giái


quê, - vì lúc ấy ngu muội vẫn còn đóng vai công tử như khi rời trấn Kinh Bắc để


dẫn Hoàng phi lên Lạng Sơn. BỘ quần áo ấy hiện ngu muội đương mặc đây.


Ba người ngắm nghía Nhị nương. Quang Ngọc khen:


- RÕ ràng một cô gái Lim.


- Chú sao? Phải không ông hiền huynh? Khi mình cần làm hạng người nào, khi


mình cần theo nghề gì, thì ngôn ngữ cử chỉ cho chí y phục của mình phải hệt là


hạng người theo nghề ấy. Vậy hiền huynh thử trông xem ngu muội có hệt một cô


gái quê xinh xắn, láu lỉnh bán hàng trầu nước cho các cậu cai cơ, cai lệ không?


Quang Ngọc mỉm cười gật gù:


- Hệt lắm?


Rồi chàng quay lại bảo Trịnh Trực:


- Công tử đã thấy chưa? Chứ khi người ta nhốt tù hờ vào cũi, người ta chọn


anh đầu trọc, thì người ta phải bảo ngay rằng người ấy là sư, chứ người ta không


để mập mờ... Tôi chỉ tiếc rằng hồi ấy không có Nhị nương hay Phạm Thái Ở nhà.


Lê Báo lấy làm xấu hổ với Nhị nương, hằn học đáp lại:


- Lỗi Ở ngu đệ. Đại huynh muốn mắng thì mắng vào mặt ngu đệ có hơn không,


sao lại cứ nói bóng nói gió.


Quang Ngọc yên lặng, cái yên lặng tức giận, khinh bỉ. Thấy Nhị nương cũng


đứng im, chàng ôn tồn hỏi:


- Thế rồi sao nữa, thưa hiền muội?


- Thế rồi ngu muội quẩy gánh trầu nước, quà bánh qua cổng chùa Tiêu Sơn lên


giọng uốn éo rao lớn: "Có ai ăn trầu ngon, uống nước nóng, xơi quà, xơi bánh


không?" Chẳng đợi ngu mội rao đến hai lần, một cậu lính ra gọi: "Vào đây?" Thôi


tha hồ các cậu liếc, cùng buông những câu bỡn cợt lả lơi. Ngu muội tuy đáp


chuyện họ nhưng vẫn để mắt tìm thầy đội. Làm quen thân được với một thầy đội


còn bằng mấy mươi cậu cai, cậulính. Nhưng may cho ngu muội thầy đội đi chơi


vắng, giao cho bác cai nhất Ở lại trông coi, mà bác cai nhất lại là người có tuổi, rất


đứng đắn


"Ngu muội nghe chừng cái kế mỹ nhân chẳng có công hiệu gì lại quẩy gánh


đi Vả có làm quen với thầy cai cũng chẳng ăn thua, vì các cửa chùa trên họ đều


khóa bằng khóa sắt nặng, cùng là gián niêm phong cẩn mật lắm, khó lòng lọt vào


được


"Ngu muội quay ra đằng sau nhà chùa, thì Ở hai góc trông ra bãi tha ma họ đã


dựng xong hai cái lều tre, trong ấy đều có lính giữ.


"Suốt một ngày ngu muội ngồi tìm kế để đem thực phẩm vào hầm, vì ngu


muội đoán rằng hiền huynh cùng hiền đệ chỉ ẩn Ở trong hầm mà vội vàng hấp tấp


thì ai nghĩ đến đem thức ăn. . . "


Quang Ngọc ngắt lới:


- Có, ngu huynh có nghĩ đến nên ngu huynh đã đem theo một gói oản chuối


đây


Lê Báo chau mày hỏi:


- Thực à?


- Lại chẳng thực. Nhưng tôi muốn để hai ngài làm quen với cái đói thêm một


đêm nữa. ĐÓ cũng là một cách trừng phạt.


Nhị nương cười rồi kể tiếp:


- Mãi tối, bóng trăng suông lờ mờ mới nhắc ngu muội đến làm ma.


Lê Báo trợn mắt tròn xoe:


- ồ, giỏi nhỉ? thế ra lúc binh lính chạy tán loạn kêu "ma hiện hồn", là lúc hiền


tỷ đội cái mấn trắng này vào đầu làm ma nạt họ...


- Chính thế? Rồi nhân lúc họ kinh hoảng, quanh ra sau cái bia lớn, lần đến cửa


bí mật chui vào hầm. CÓ thế thôi. Bây giờ thì họ đương đốt đuốc tìm ma. Nhưng


đã là ma thì còn ai tìm thấy?


Quang Ngọc buồn rầu thở dài:


- Chỉ sợ chẳng bao lâu, anh em ta hoá ma thực cả thôi.


 


(còn tiếp)


Nguồn: Tiêu sơn tráng sĩ . Tiểu thuyết lịch sử của Khái Hưng. In lần đầu năm 1934, các NXB tái bản nhiều lần.


Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Cơ may thứ hai - Constant Virgil Gheorghiu 07.12.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 07.12.2019
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 07.12.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 07.12.2019
Trăm năm cô đơn - Gabriel Garcia Marquez 06.12.2019
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 06.12.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 05.12.2019
Trên sa mạc và trong rừng thẳm - Henryk Sienkiewicz 05.12.2019
Chiến tranh và Hòa bình - Liep Nicôlaievich Tônxtoi 05.12.2019
Đường công danh của Nikodema Dyzmy - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 02.12.2019
xem thêm »