tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 31021590
Những bài báo
01.11.2019
Khánh Chi
Hoa nếp nhà: Em ơi! Anh về rồi


Bài này tác giả Song Văn (nhà thơ Khánh Chi) viết về gia đình nhà văn Triệu Xuân. Bài in trên báo Phụ nữ TP Hồ Chí Minh, ngày 03-6-2016


Giữ nếp nhà là truyền thống tốt đẹp lâu đời của người Việt Nam. Để giữ được nếp nhà ấy, các thành viên trong gia đình phải nỗ lực và chung tay bồi đắp từng ngày. Hướng đến ngày Gia đình Việt Nam 28/6, báo Phụ Nữ tôn vinh những gương mặt “Hoa nếp nhà”, vợ chồng chia sẻ, đồng lòng, hy sinh cho nhau; cha mẹ, con cái thương yêu, đoàn kết vượt qua khó khăn, gìn giữ giềng mối gia đình hòa thuận, êm ấm, hạnh phúc. Họ tạo ra sức lan tỏa về niềm tin “hạnh phúc là có thật nếu các thành viên biết nỗ lực vun đắp từng ngày”.


 


Ở chung cư 1/6 đường Hồ Biểu Chánh, hàng chục năm nay bà con hàng xóm quen với âm thanh rộn ràng vào những buổi chiều, khi người đàn ông - chủ gia đình của căn hộ số 22 đi làm về, gọi vợ vang từ cửa: “Em ơi, anh về rồi”. Từ trong nhà vang lên tiếng “Dạ” ngọt ngào của người vợ, tiếng bầy con ríu rít mừng bố. Căn hộ nhỏ xíu chỉ có một phòng khách, một phòng ngủ, nơi sống của vợ chồng nhà văn Triệu Xuân - Lê Thị Hạnh và năm đứa con nhỏ luôn đầy ắp tiếng cười, niềm vui. Giờ đây, khi con cái đã có nhà riêng, khang trang, rộng lớn hơn, nơi này vẫn là tổ ấm tràn đầy hạnh phúc của ba thế hệ yêu thương quấn quýt bên nhau.



Nghỉ hưu đã vài năm nay, anh chị thường được các con mua tour tặng để du lịch nhiều nơi


Ước mơ gia đình từ một chén nước chấm


 


Tình yêu của anh chị bắt đầu như một sự giao hòa đẹp đẽ của thời cuộc. Những năm đầu sau giải phóng, anh, một nhà báo người Bắc vào Sài Gòn công tác, gặp chị Hạnh, con gái một gia đình gốc Bắc. Chỉ vài lần gặp gỡ, họ đã bị hút về nhau. Ở chị, là sự trong trẻo, hồn nhiên, ngây thơ của một cô gái con gia đình nền nếp. Ở anh, là sự vui vẻ, chân thành, hiểu biết. Hơn ba tháng quen nhau, họ làm đám cưới. Quyết định ấy không phải vội vã mà là anh chị đã tìm ra được điều mình mong ước, chờ đợi.


 


Ngày ở trên rừng, nhà văn Triệu Xuân có lần đọc bài viết của nhà văn Vũ Hạnh về chén nước chấm chung trên mâm cơm của người Việt, anh đã khóc khi nghĩ đến hai chữ “gia đình” qua hình ảnh của chén nước chấm ấy. Anh kể nhà văn Vũ Hạnh phân tích về cách dùng chén nước chấm của người Việt. Dùng chung để cảm thấy sợi dây gắn kết yêu thương, để mỗi người học được câu “ăn trông nồi, ngồi trông hướng”. Nó không chỉ là việc ăn uống biết nhường nhịn nhau, mà còn là chuyện đối xử yêu thương nhau trong gia đình.


 


Đó là những giọt nước mắt mong muốn, khao khát mái ấm gia đình của một người đàn ông từng qua một lần gãy đổ. Khi gặp chị, anh lập tức quyết định thay đổi cuộc đời mình, không chần chừ, để sau đó, đưa điều mình mơ ước về một gia đình và những đứa con… vào đời thực.


 


Cưới nhau về, chị Hạnh vốn là con gái út của một gia đình đông anh chị em nên chẳng biết làm gì, rất vụng. Không trách móc, cũng chẳng chê cười vợ, anh ân cần chỉ bảo chị từng chút một, để rồi chỉ một thời gian sau, chị Hạnh đã trở thành người nội trợ giỏi. Triệu Xuân bảo: “Hạnh phúc mà chúng tôi có được bây giờ phần lớn là công của vợ. Cô ấy là người hy sinh, nhường nhịn, không chỉ cho chồng, cho con mình mà cho cả con chồng”.


 


Các con có người ở xa, không mấy khi đủ hết năm con, dâu, rể và tám đứa cháu nội ngoại, nhưng niềm vui của gia đình họ vẫn luôn trọn vẹn, đủ đầy


Con cái là bản sao của mình


 


Nhà văn Triệu Xuân nói với vợ: “Mình sống sao cho con cái học theo, chứ lý thuyết mà dạy tụi nó không có vào đâu”. Chuyện dạy con của Triệu Xuân bắt đầu từ việc thờ cúng tổ tiên, ông bà: “Năm 40 tuổi, khi bố mẹ còn sống, tôi đã xin ông bà được lập bàn thờ, thờ cúng tổ tiên ở trong này. Đến khi bố mẹ mất, tôi ra Bắc rước bát hương về đặt lên bàn thờ để nhang khói hàng ngày”.


 


Sáng nào cũng vậy, thức dậy là anh pha trà thành kính dâng lên bàn thờ. Dạy cho con cái biết lễ nghĩa với người đi trước, sống phải biết hướng về ông bà tổ tiên là một chuyện, nhưng việc thờ cúng ấy cũng là để tạo cho gia đình những dịp gắn bó yêu thương nhau hơn. Ở nhà anh chị, một năm có đến mười mấy cái đám giỗ cho con cháu tụ họp về, và cũng trở thành mười mấy ngày hội gia đình.


 


Vợ chồng chung sống không thể tránh được mâu thuẫn, cãi cọ nhau. Căn nhà nhỏ xíu, chẳng có phòng riêng, có lúc không tránh khỏi chuyện con cái nhìn thấy bố mẹ bực bội. Không hề giấu giếm con, mỗi khi vợ chồng có chuyện, sau đó anh Triệu Xuân thường gọi các con lại: “Thấy bố mẹ to tiếng, các con có buồn không? Các con có rút ra được điều gì hay không?”. Ôn tồn giải thích, anh muốn các con hiểu rằng đã là người ruột thịt thì đừng nóng giận với nhau, người này giận thì người kia phải nhịn. Nếu có chuyện gì không vui, giận hờn, phải nói ra ngay với nhau, đừng để dồn nén trong lòng mà thành chuyện lớn.


 


Nói là nói thế, kể kinh nghiệm ra, chứ cả anh lẫn chị đều ít giận hờn, cãi cọ. Anh là dân viết lách, trọng chữ nghĩa, thích những gì đẹp đẽ, hài hòa. Chị chiều anh, thương chồng con hết mực, nên mái ấm của họ tuy đông đúc, tuy có cảnh con riêng con chung, nhưng bình an, hạnh phúc hiếm có. Anh bảo chẳng có gì làm gia đình vui vẻ, nhẹ nhàng bằng lời khen, vợ làm gì hay, anh khen, con làm gì giỏi, anh khen. Khen nhau thì khen trước cả nhà, có gì phải chê trách, mắng dạy thì chỉ hai người biết, để trong nhà mọi người nể trọng lẫn nhau.


 


Khi con cái lớn lên, lập gia đình, không chỉ con mỗi đứa một tính, mà dâu, rể còn khác biệt nhiều hơn. Thế nhưng cũng với cách đối xử, răn dạy như với con mình, anh chị đã khiến những “đứa trẻ lạ” ấy trở thành con trong nhà một cách bình yên. Có người ham làm ăn mà lơ là chăm sóc con cái, có người tiết kiệm quá, có người thích sống theo cá tính của mình… anh chị chẳng bao giờ la rầy, làm các con mất mặt, chỉ khéo léo chỉ bảo. Con cái đều thành đạt, anh chị cũng chẳng đòi hỏi điều gì. Anh chị thường bảo: “Với bố mẹ, con cái hiếu thảo nghĩa là lớn lên con trai có vợ, con gái có chồng, sống hòa thuận yêu thương nhau, không để bố mẹ phải lo lắng. Con cái cho bố mẹ tiền, dù chỉ một đồng bố mẹ cũng nhận vui vẻ mà không có cũng không sao".


 


Gia đình là nơi vui nhất


 


Hơn 30 năm gắn bó cùng nhau, nuôi dạy năm con, gia đình nhỏ của anh chị trải qua không ít khó khăn, gian nan, thiếu thốn. Bao nhiêu năm qua, chiều nào cũng vậy, anh, người đàn ông trụ cột của gia đình đều luôn tâm niệm, đã về đến cửa hãy giũ bỏ mọi bực bội, khó chịu, không hài lòng của công việc, cuộc sống ở bên ngoài, chỉ mang vào nhà niềm vui, hạnh phúc. Bởi gia đình phải là nơi hạnh phúc nhất mà người ta hướng về. Thấy bố về vui vẻ thì mẹ cũng vui, dịu dàng chào hỏi, dạ thưa ngọt ngào, dọn cơm nóng canh ngọt, các con quây quần mỗi đứa một việc cùng dọn mâm cơm.


 


Chính tiếng gọi “Em ơi, anh về rồi” ấy, tình cảm dịu dàng và tươi tắn ấy của người chồng, người cha đã trở thành điểm tựa lớn nhất, mạnh nhất và vững chãi nhất cho gia đình họ. Bức tranh gia đình tưởng như chỉ có trong sách ấy là những hình ảnh đẹp mà các con của nhà văn Triệu Xuân mang theo mình khi bước ra đời, tiếp tục tổ chức nên bốn mái ấm nhỏ khác.


 


Song Văn


(Nhà thơ Khánh Chi)



https://www.phunuonline.com.vn/hon-nhan-gia-dinh/hoa-nep-nha-em-oi-anh-ve-roi-76305/


11:03 03/06/2016

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Mừng Xuân Canh Tý! - Triệu Xuân 24.01.2020
Top 10 tiểu thuyết đầu tay xuất sắc nhất thập kỉ - Tư liệu 24.01.2020
Tết nhớ thương của hậu phương lính đảo - Hà Linh 24.01.2020
Em ơi, Hà Nội hoa - Bùi Kim Anh 24.01.2020
Bầu trời có người tiên phong - Anh Chi 24.01.2020
Ba bài về nhà báo Dương Đức Quảng vừa từ trần - Nhiều tác giả 19.01.2020
Nhớ Thầy Bùi Duy Tân - Nguyễn Hữu Sơn 18.01.2020
Ngày 19 tháng Một hàng năm là Ngày Hoàng Sa! - Triệu Xuân 17.01.2020
Chết vì bóng đá! - Tư liệu sưu tầm 16.01.2020
Ngày Xuân của nhà văn Đỗ Chu - Châu La Việt 16.01.2020
xem thêm »