tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 31240639
Những bài báo
28.10.2019
Nhiều tác giả
Về vụ 39 người chết trong container tại Anh


Cảnh sát tìm quốc tịch 39 người chết ở Anh từ điện thoại di động


27/10/2019 08:53 GMT+7


"Cho đến nay chúng tôi đã có hơn 500 hiện vật bằng chứng, bao gồm cả điện thoại di động. Các dữ liệu từ chúng rất quan trọng, có thể giúp xác định danh tính nạn nhân và hỗ trợ quá trình điều tra về sau".


Tối 26-10 (giờ Việt Nam), cảnh sát hạt Essex của Anh thông báo toàn bộ 39 thi thể đã được chuyển đến nhà xác Bệnh viện Broomfield, nơi việc xác định danh tính đang được triển khai theo Tiêu chuẩn xác định nạn nhân thảm họa của Interpol.


Nhà chức trách cũng đang cân nhắc việc tập hợp dấu vân tay, ADN của các gia đình đang lo lắng có người thân nằm trong số 39 thi thể để đối chiếu với kết quả pháp y, từ đó đẩy nhanh việc nhận diện.


"Quá trình nhận diện các nạn nhân và quốc tịch của họ đang được tiến hành song song với quá trình điều tra. Chúng tôi sẽ lưu giữ tất cả bằng chứng pháp y có được để tìm công lý cho những người đã mất và người thân của họ", cảnh sát Anh khẳng định.


Các cảnh sát viên đang xử lý tỉ mỉ tất cả các hiện vật bằng chứng thu được từ người nạn nhân và đưa chúng vào những túi riêng với các thông tin mô tả cùng quần áo, các vật dụng cá nhân khác.


"Cho đến nay chúng tôi đã có hơn 500 hiện vật bằng chứng, bao gồm cả điện thoại di động. Các dữ liệu từ chúng rất quan trọng, có thể giúp xác định danh tính nạn nhân và hỗ trợ quá trình điều tra về sau. Chúng tôi đang xử lý tất cả những thứ này theo trình tự pháp y để không gặp rắc rối gì về thủ tục tố tụng sau này", cảnh sát Essex cho biết thêm.


Đài Sky News dẫn các nguồn tin riêng tiết lộ cảnh sát đang xác minh thông tin nói 39 nạn nhân này thuộc một đoàn vượt biên hơn 100 người vào Anh.


Chánh thanh tra cảnh sát Essex, ông Martin Pasmore, xác nhận đã nhận được rất nhiều thông tin từ người Việt Nam, đa phần là những người đang lo lắng người thân của họ nằm trong số 39 nạn nhân.


Ông Pasmore kêu gọi sự giúp đỡ của cộng đồng người Việt tại Anh trong việc nhận diện các thi thể song cho biết không loại trừ khả năng các nạn nhân thuộc nhiều quốc tịch khác nhau.


"Có rất nhiều người sẽ đọc và xem được phát biểu của tôi. Họ biết mình đang ở Anh bất hợp pháp, họ cũng lo lắng cho số phận của những người thân đang mất tích và muốn làm rõ mọi thứ, muốn sớm đoàn tụ với người thân nhưng lại sợ ra trình báo với cảnh sát.


Xin cứ đến đây, chúng tôi sẽ dang tay chào đón quý vị và hỗ trợ xác định nhanh chóng liệu người thân của quý vị có không may nằm trong sự cố bi thảm này hay không", chánh thanh tra Pasmore kêu gọi, đồng thời cho biết đã liên lạc với một số đại diện người Việt tại Anh cũng như Đại sứ quán Việt Nam để khuyến khích các trường hợp này ra cung cấp thông tin, mẫu ADN.


Cảnh sát Anh: Không loại trừ nhiều quốc tịch trong 39 người chết trong container


 


Bảo Duy


tuoitre.vn


NHỮNG CHIA SẺ CỦA ĐẠI SỨ QUÁN ANH TẠI VIỆT NAM VỀ MẶT TỐI CỦA TÌNH TRẠNG MUA BÁN NGƯỜI VÀ DI CƯ TRÁI PHÉP


Bài của Ngài Gareth Ward - Đại sứ đặc mệnh toàn quyền Anh và Bắc Ailen tại Việt Nam


Trong bối cảnh tình trạng mua bán người giữa Việt Nam và Vương quốc Anh ngày càng nghiêm trọng, Đại sứ Liên hiệp Vương quốc Anh và Bắc Ireland - ông Gareth Ward đã viết một bài bình luận về chủ đề này. Đại sứ Gareth Ward mong muốn bài viết đến được với độc giả trẻ, những người có nguy cơ cao nhất trở thành nạn nhân của tình trạng này.


Việt Nam là đối tác chiến lược của Anh trong rất nhiều lĩnh vực như thương mại, giáo dục, quốc phòng,... Trong thời gian làm nhiệm kỳ Đại sứ tại đây, tại các cuộc họp với Luân Đôn, tôi được báo cáo về rất nhiều hoạt động tích cực, các số liệu kinh tế khả quan, các chuyến thăm chính thức thành công và các hoạt động hợp tác đầy triển vọng. Tuy nhiên, vẫn có một số thách thức mà chúng tôi phải đối mặt và những vấn đề khiến tôi lo lắng. Một trong số đó là vấn đề mua bán người và di cư trái phép.


Người Việt Nam vẫn đang bị mua bán sang Anh để làm các công việc nguy hiểm, trái pháp luật, phục vụ lợi ích của các băng nhóm tội phạm có tổ chức. Tuy nhiên, không có nhiều người Việt Nam biết đến thực trạng này.


Vì vậy, hôm nay tôi muốn chia sẻ với các bạn về một thực trạng mua bán người rất khác đang xảy ra với người Việt ở bên kia bán cầu.


Từ những chuyến vượt biên nguy hiểm tính mạng đến "nô lệ" trồng cần sa


Nói đến mua bán người, có lẽ các bạn sẽ nghĩ đến Trung Quốc hay các nước láng giềng như Lào và Campuchia. Trên thực tế, người Việt Nam không chỉ bị mua bán đến các nước có chung đường biên giới đất liền với Việt Nam mà còn tới các nước trong khu vực châu Á như Thái Lan, Hàn Quốc, Malaysia và thậm chí còn tới châu Âu, trong đó có Vương quốc Anh.


Ở nước Anh, chúng tôi sử dụng khái niệm "Nô lệ thời hiện đại" với hàm ý bao gồm mua bán người vì nạn nhân bị mua bán thường bị ép làm việc trong những điều kiện vô cùng tồi tệ, cả về thể xác lẫn tinh thần. Những năm gần đây, Việt Nam luôn là nước có số người nghi là nạn nhân của mua bán người và nô lê hiện đại cao nhất tại Anh, chỉ xếp sau Albania.


 


Khác với các nạn nhân bị mua bán sang các nước láng giềng với thủ đoạn thường gặp như bắt cóc, gạ gẫm hay lừa gạt, những nạn nhân người Việt Nam tại Anh là những người tự nguyện ra đi, với giấc mơ về một miền đất hứa, kì vọng về cơ hội cải thiện kinh tế cho bản thân và gia đình. Rất nhiều trong số họ là những người đến từ những huyện còn khó khăn của Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình.


 


Những người này tìm đến những người quen, họ hàng, bạn bè mà nghe đâu đã từng đưa trót lọt ai đó đến Anh để nhờ giúp đỡ. Họ bỏ ra một khoản tiền rất lớn có khi lên đến 600-700 triệu đồng, phần nhiều có được là do thế chấp nhà cửa, ruộng vườn, tàu thuyền hay vay nặng lãi để trả cho những kẻ môi giới và những kẻ tổ chức đưa người trái phép qua biên giới.


Như vậy, ngay từ đầu cuộc hành trình của mình từ Việt Nam, họ đã chọn di cư bất hợp pháp và giao phó số phận của mình vào tay bọn tội phạm.


 


Trên danh nghĩa "giúp đỡ" làm giả giấy tờ, làm giả hồ sơ hay giúp vượt biên trái phép, những kẻ này thu lợi rất lớn từ các nạn nhân. Theo thông tin chúng tôi có được, chi phí cho hành trình do những băng nhóm tội phạm đưa người bất hợp pháp từ Việt Nam sang Anh dao động từ 30.000 USD đến 50.000 USD.


 


Việc nhập cư bất hợp pháp vào Anh có thể bằng giấy tờ giả trên một chuyến bay thẳng, hoặc thông dụng hơn là một đoạn đường gian khổ nhiều rủi ro và kéo dài qua nhiều nước châu Âu. Hầu hết trong số họ, bất chấp nguy hiểm tìm đường sang Anh với một hy vọng là chỉ sau một năm làm việc ở đây, họ có thể chuộc được các sổ đỏ đã cầm cố hoặc trả hết nợ nần vay mượn cho chuyến đi và sau đấy là một cơ hội "đổi đời" sẽ đến với gia đình.


 


Rất tiếc, sự thật khác xa hơn thế rất nhiều.


Tôi có cơ hội được nghe kể lại câu chuyện của một người nhập cư vào Anh bất hợp phát. Đó là một hành trình ác mộng từ Việt Nam qua Trung Quốc rồi cả tháng trời lang thang trong lạnh giá ở Nga, Ba Lan, Đức, Pháp và cuối cùng là trốn trong thùng xe tải vượt biên giới từ Pháp sang Anh. Anh nói mình là một trong số những người may mắn sống sót. Bên cạnh những rủi ro về sức khỏe, về kinh tế, đã có trường hợp người nhập cư bất hợp pháp gặp tai nạn lúc bị truy đuổi. Có không ít trường hợp bị chết do quá lạnh, bị thiếu ô xy trong thùng xe và chẳng bao giờ đặt chân đến "miền đất hứa".


 


Khi đến Anh, điều gì đón chờ họ - những người vừa trải qua chặng đường dài nhiều gian khổ và nguy hiểm để mong tìm cho mình cơ hội đổi đời? Với nỗi sợ hãi của người nhập cư trái phép, mang theo gánh nặng trả nợ và gánh vác những niềm hi vọng của người thân ở Việt Nam, họ chấp nhận làm bất kỳ công việc gì có thể để có tiền và chỗ trú ẩn. Không có giấy tờ hợp lệ, họ làm việc trốn tránh. Giới chủ hay các băng nhóm, lợi dụng sự yếu thế và nỗi lo sợ bị chính quyền phát hiện của họ, trả cho họ đồng lương rẻ mạt và ép họ làm việc nhiều giờ, biết chắc chắn rằng sẽ không ai dám kêu ca hay tố giác. Cứ như thế, người Việt tại Anh bị bóc lột và trở thành nô lệ trong thời hiện đại lúc nào không hay.


 


Và khi đến cả những công việc tạm thời với tiền công rẻ mạt như làm móng tay, trông trẻ, phụ bếp, dọn khách sạn cũng trở nên rất khó khăn, với áp lực là gánh nợ trên vai, số đông những người nhập cư bất hợp pháp chấp nhận đi trồng cần sa để kiếm tiền trả nợ. Họ cũng đã biết trồng cần sa là bất hợp pháp và mạo hiểm nhưng chỉ khi thật sự bắt tay vào công việc, họ mới thấm thía cảm giác cô đơn, ngột ngạt và tù túng cũng như nỗi sợ hãi, nỗi ám ảnh có thể bị cướp, bị đánh đập, bị bắt và bị trục xuất.


 


Để tránh bị lộ, những căn nhà dùng để trồng cây thường bịt kín các cửa sổ để không có ánh sáng cũng như mùi phát tán ra ngoài. Những người có nhiệm vụ chăm sóc cây thường bị buộc sống ở trong nhà, bị giam lỏng, kiểm soát và bị bóc lột sức lao động không khác gì những nô lệ. Theo nghiên cứu, do sống trong môi trường nhiệt độ cao, không có không khí, tiếp xúc với phấn hoa, thuốc bảo vệ thực vật, phân bón, thuốc kích thích,... người trồng cây cần sa trong nhà kín chịu nguy hại nghiêm trọng đến sức khỏe, thậm chí để lại di chứng về sau như ảnh hưởng đến thần kinh và đến đường hô hấp.


Nhập cư trái phép và mua bán người: Hãy hiểu và tránh xa nó!


Các bạn ạ, di cư vì mục đích kinh tế và tìm kiếm cơ hội tốt đẹp hơn là một nhu cầu chính đáng đối với bất cứ ai ở bất cứ quốc gia nào. Nước Anh luôn chào đón những người đến Anh hợp pháp, có đầy đủ sự hiểu biết và đánh giá thận trọng. Những kẻ giúp bạn sang Anh bằng "cửa sau cộng với lời hứa về một công việc hấp dẫn đang chờ đón chỉ là muốn lấy tiền của bạn. Đừng đánh cược tương lai của mình. Chúng không phải là bạn. Chúng là đối tượng phạm tội.


 


Ở Anh, chúng sẽ lợi dụng sự yếu thế của người nhập cư bất hợp pháp để ép bạn làm những công việc phi pháp nhằm kiếm lợi nhuận cao trên rủi ro và nguy hiểm của bạn. Đó là hành vi mua bán người. Mua bán người Việt Nam tại Anh gần hơn bạn nghĩ. Đừng để bản thân và gia đình rơi vào bàn tay của kẻ buôn người.


Hãy hiểu rủi ro và tránh xa nó!


Gareth Ward - Đại sứ đặc mệnh toàn quyền Anh và Bắc Ailen tại Việt Nam.


 


Ý KIẾN MỘT NGƯỜI ĐÃ Ở ĐỨC 35 NĂM về vụ 39 người chết trong contener.


Sự kiện vượt biên trái phép nằm trong container lạnh, để chết 39 người thực sự là một sự thật kinh hoàng. Một sự kiện mà bất cứ ai có lương tâm trên thế giới phải giật mình lo ngại, đau đớn và thương xót.


Không rõ mục đích những cháu Việt sang Anh làm gì nhưng với sự vượt biên trái phép thì nhu cầu học tập là rất thấp.


Như thế thì đa phần nghiêng sang phía mục đích chính là để làm giầu.


Với tư cách một người đã lăn lộn kiếm sống ở Đức 35 năm, tôi khẳng định rằng tính toán chi phí với 20 ngàn đô la để phiêu lưu làm giầu là một tính toán rất khó khả thi.


 


1- Không có chỗ cho người vượt biên trái phép có quyền lao động. Luật pháp châu Âu nói chung quy định rằng, nếu người nước ngoài sang tị nạn thì không có giấp phép lao động. Không có giấy phép lạo động thì người vượt biên nếu muốn có tiền phải đi làm chui, Tình trạng ở Đức hiện nay cảnh sát và sở thuế lùng xoát rất gắt gao vấn đề sử dụng lao động làm chui, nên khả năng làm chui cũng là rất hạn hẹp. Và nếu làm chui thì lương được trả cũng rất thấp, phải ít nhất từ 5 tới 10 năm, thậm chí 15 năm mới có thể tích cóp để trả nợ số tiền 20 ngàn đô. Đấy là kẻ làm chui hết sức tiết kiệm.


 


Thực tế là thời kì luật pháp châu Âu buông lỏng để người Việt làm giàu phi pháp đã qua từ sau năm 2000, hiện tạiđại đa số bà con ở Đức trong diện thợ khách cũ đã không thể làm giầu dù họ có giấy tờ nghiêm, ( vô thời hạn) Dù họ biết tiếng Đức tương đối tốt, đủ giao tiếp. Đa số họ ăn trợ cấp thất nghiệp hay đã về hưu và số tiền này chỉ đủ sống mức thấp nhất ở Đức - ko thể tích lũy một xu. Có người 15, 20 năm nay ko có tiền mua vé bay về VN thăm nhà.


Số còn lại rất ít hiện nay có thu nhập có tích lũy, rơi vào kinh doanh ngành ăn uống, làm móng và số kinh doanh này không đáng kể so với gần gần 10 vạn cư dân VN đang ở Đức.


 


2- Một bộ phận vượt biên sang ĐỨC, TIỆP, đặc biệt ở ANH nếu muốn có tiền trả nợ đa phần rơi vào tay các băng nhóm maffia mà công việc chủ yếu trồng cỏ (ma túy) một số nhỏ rơi vào tình trạng làm điếm.


 


Cách kiếm tiền này cực kì mạo hiểm bởi hai áp lực. Một là thuộc phạm vi truy lùng gắt gao của các lực lượng cảnh sát đặc biệt nước sở tại, hai là ở sự quản lí ngặt nghèo, nguy hiểm về mạng sống của các tổ chức mafia người Việt.


 


3- Do thiếu hiểu biết nên tình trạng là con mồi cho các tổ chức đưa đường trái phép suốt 30 năm qua vẫn tồn tại trên lãnh thổ VN, cho nên chuyện 39 ngừơi chết trên container đã xảy ra và thực chất lẻ lẻ cũng nhiều vụ bỏ mạng nhưng không được dư luận biết tới.


 


4- Các bạn ở các cơ quan truyền thông nên điều nghiên cẩn thận các làng có người đi ra nước ngoài và cần hết sức lưu ý việc nguồn ra đi từ vượt biên trái phép.


Để tránh lặp lại việc đau lòng trên thì việc giáo dục tuyên truyền cần làm tỏ rõ tình trạng vượt biên trái phép, khả năng xấu trong việc vượt biên ra nước ngoài để làm giầu phi pháp. Các bạn VTV 1 và Thời sự VTV cùng VTV4 nên làm một chương trình bàn sâu về vấn đề này để dân chúng rõ.


Bộ công an nên truy quyét, rà soát các tổ chức đưa người ra nước ngoài, kể cả những trung tâm núp dưới danh nghĩa tổ chức giúp người đi du học.


 


Việc 39 người chết trong container phải coi như một vụ thảm sát mà nạn nhân là thuộc những người kém hiểu biết chọn một con đường đầy phiêu lưu mạo hiểm..


Nguyễn Văn Thọ


 


ĐƯỜNG ĐI KHÔNG TỚI ...


Xin thắp nén tâm nhang cho tất cả 39 người xấu số trong chuyến xe Container định mệnh ngày 23/10/2019 từ Zeebrugge/Bỉ sang Anh !


Trần Minh Nhật:


CON CHẾT VÌ KHÔNG THỞ ĐƯỢC!


"Con xin lỗi bố mẹ nhiều! Con đường đi nước ngoài không thành... Con chết vì không thở được"


Tôi đọc lời trăn trối đầy tang thương đó từ một nạn nhân được cho là có mặt trong chuyến xe tử thần sang Anh Quốc. Dòng tin nhắn ám ảnh đó đến từ cô gái Phạm Thị Trà My, quê gốc Can Lộc - Hà Tĩnh.


39 thi thể được tìm thấy trong xe container đông lạnh tại khu công nghiệp Waterglade, thị trấn Grays (Essex, Anh Quốc). CNN đưa tin nạn nhân gồm 31 nam và 08 nữ đều mang hộ chiếu Trung Quốc. Nhưng theo tìm hiểu từ BBC thì một nạn nhân có thể đến từ Việt Nam đó là em PHạm Thị Trà My, 26 tuổi.


Gia đình đã cho biết em Trà My xuất phát từ Việt Nam sang Trung Quốc ngày 3/10/2019 và sau đó bay sang Pháp để rồi qua Anh.


Lần đầu em tìm cách vượt biên giới vào Anh là hôm 19/10, nhưng bị bắt và phải quay lại. Đoạn tin nhắn này được gia đình cho biết là em đã gửi đi trước khi hơi thở lịm tắt không bao giờ trở lại.


Theo thông tin từ gia đình: Trà My đã trả 30 ngàn bảng - khoảng 892 triệu đồng, cho đường dây đưa người đi lậu. Tại mỗi địa điểm mới, Trà My có gọi về và địa điểm cuối cùng là 7:20 giờ địa phương hôm thứ Ba, từ Bỉ (6:20 sáng giờ Anh). Trà My nói rằng, lúc đó em đang chuẩn bị vào một container và phải tắt điện thoại để tránh bị phát hiện.


Tôi không thể kìm lòng khi nghĩ đến khuôn mặt cô gái xinh đẹp Phạm Thị Trà My mà tôi có thể được nhìn thấy qua bức hình. Tôi không thể kìm được khi đọc những dòng trăn trối viết vội trước giờ biết mình sẽ không thể sống sót.


Vì sao? vì sao lại có thể như thế? Nếu những nạn nhân là người Trung Quốc thì cũng hiểu rằng tại sao họ lại phải bỏ xứ một nước được cho là đứng thứ 2 thế giới về kinh tế. Và nếu có những người Việt trong đó nữa thì sao, bởi điều này là có thể.


Tôi đã từng đi qua thị trấn Nghèn, Can Lộc, Hà Tĩnh. Tôi từng vào một số khu vực của tỉnh Hà Tĩnh sau đợt thảm họa Formosa. Tôi có thể hiểu lý do vì sao họ phải ra đi. Đa phần phải đi để kiếm kế mưu sinh, để tiếp tục cuộc sống. Họ phải đi với một cái giá rất đắt cả về kinh tế và cả việc bất chấp tính mạng. Vì không đi thì cả cuộc đời họ sẽ phải chìm trong đau khổ của nghèo nàn. Ai sẽ cứu họ đây? Cả vùng đất sỏi đá Miền Trung xưa nay "chó ăn đá, gà ăn sỏi". Đã nghèo lại còn mắc eo với thảm họa môi trường cá chết do Formosa gây ra. Nhưng chúng - bọn quan chức đã làm gì để người dân bớt khổ? không, chúng chẳng làm gì cả. Không công ăn việc làm, không tiền, không giáo dục - không tương lai... Họ phải đi!


 


Nếu "quê hương là chùm khế ngọt" chẳng có ai muốn rời xa nơi đó cả. Nhưng tất cả chỉ còn chua chát, đắng cay. Tất cả đều trong bế tắc, tuyệt vọng. Nhất là với những người thấp cổ bé họng. Họ không bao giờ là trung tâm của chính sách hay sự hỗ trợ, mà chỉ đơn thuần bị coi là đối tượng ăn bám. Những người nghèo thường bị coi là rắc rối, bị coi là phiền phức và dốt nát. Không ai cho họ một cần câu. Những kế hoạch kinh tế sai lầm, những dự án táo bạo nhưng bất lương đã đẩy dân nghèo thành dân oan mất đất. Những bất công đẩy dân ta vào thành dân ức - ức hận.


 


Không ai muốn rời bỏ quê nhà yêu dấu. Người ta chỉ phải bỏ đi khi không thể sống trên mảnh đất cha ông mình để lại. Người ta đi chỉ vì bị bức hại, chỉ vì không thể dung thân, vì không có tương lai trên chính đất nước của mình. Ai chẳng một lần nhớ đến nơi chôn nhau cắt rốn của mình. Trong những đêm miệt mài mưu sinh trên xứ lạ quê người, nơi gác trọ vắng vẻ đìu hiu, ai đã chẳng một lần khóc. Khóc cho thân phận của mình, khóc cho những kỉ niệm đã đi vào dĩ vãng. Khóc cho cha mẹ và nhớ em thơ... Khung trời nhớ thương cho mỗi người con xa xứ, lưu vong có sướng gì đâu.


 


Tôi cũng tin rằng vạn bất đắc dĩ những bậc cha mẹ mới phải để con cái hay chính mình đi vào con đường vượt biên đầy chông gai đó. Bao nhiêu hiểm nguy rình rập, bao nhiêu cạm bẫy trong một hành trình không biết trước đó. Đừng chửi họ tham lam, đó chỉ là một phần của bức tranh thôi. Họ chỉ vì nghèo thôi, nếu giàu có họ đã chẳng bao giờ phải vượt biên đánh đổi số mạng mình mà tìm một con đường khác để con mình di cư. Họ cũng chỉ là nạn nhân của đói nghèo, thiếu hiểu biết. Chính họ là người mỗi đêm trằn trọc khi con mình chưa tới đích. Những cuộc gọi điện về cho người thân ở mỗi đích đến đủ biết họ mong ngóng từng ngày.


 


Tôi không dám tưởng tượng rằng chính trên quê hương này, bao nhiêu con người quyết tử để bỏ nước ra đi. Sự thật đó vẫn diễn ra dù bất chấp bao nhiêu nguy hiểm. Tôi chưa thấy một đất nước nào dù nghèo mà công dân xứ họ phải trốn chạy quê hương như cùi hủi. Ngoại trừ, những quốc gia đang bị chiến tranh tàn phá kiểu của Trung Đông hoặc Châu Phi. Chẳng phải đất nước đã hòa bình, chẳng phải chúng ta giàu mạnh lắm sao? Đến cả các nước lân bang như Thailand, Lào, Campuchia dù nghèo cũng làm gì đổ xô trốn chạy như thế. Đến cả những quốc gia bị li tán cả hàng ngàn năm như Israel họ vẫn hẹn nhau ngày trở về. Còn chúng ta thì sao? tôi không dám nói.


 


Đừng nói rằng tôi tiêu cực khi chưa có thông tin chính thức. Chúng ta chẳng xa lạ gì khi chính các quan chức cao cấp cũng chạy nạn bằng đủ con đường. Tị nạn giáo dục, tị nạn kinh tế, tị nạn chính trị và tị nạn bằng mọi giá. Bắt đầu từ những con cái của các nhà lãnh đạo như Nguyễn Xuân PHúc, Nguyễn Tấn Dũng... Tất cả chỉ muốn trốn chạy khỏi "thiên đường" này.


 


Vâng, xin tiễn biệt em Phạm Thị Trà My - "con chết vì không thở được". Xin tiễn biệt những nạn nhân xấu số. Sẽ sớm có câu trả lời cho một tình trạng chẳng con xa lạ với Việt Nam. Nhưng tới bao giờ có câu trả lời cho câu hỏi tại sao "con chết vì không thở được". Sẽ không có câu trả lời cho câu hỏi "con đường đi nước ngoài không thành". Bao lâu những lãnh đạo quốc gia vẫn còn bận đấu đá để dành những chiếc ghế quyền lực, vơ vét tất cả tài nguyên vào túi riêng và sống xa hoa trên máu của dân nghèo thì sẽ vẫn còn dòng người ly hương.


Máu và nước mắt hôm nay cho người quá cố cũng chính là máu và nước mắt cho một xứ sở điêu tàn.


Xin Chúa xót thương chúng con.


Trần Minh Nhật


 


TÔI BUỒN, TÔI TỨC GIẬN, TÔI THƯƠNG...


Bài của Đoàn Bảo Châu


Tôi lưỡng lự mãi mới viết stt này. Tôi đã không định viết bởi các bạn đã viết rất nhiều nhưng đêm nay tôi không ngủ được và trong lòng cảm thấy không yên nếu như không viết. Có thể nói hiện tượng bỏ nước ra đi là vấn đề phổ biến và có lịch sử lâu dài của người Việt Nam.


 


Năm 1954, đã có một triệu người miền Bắc chạy nạn cộng sản vào miền Nam, năm 1975 chạy tiếp và hơn một chục năm sau thì phong trào thuyền nhân đã làm chấn động thế giới. Mấy trăm ngàn người đã bị hải tặc giết, hãm hiếp làm mồi cho cá. Máu và nước mắt của thuyền nhân đã làm đỏ lòm và mặn chát Biển Đông.


 


Nếu người cộng sản, bên thắng cuộc biết cách ứng xử văn minh với bên thua cuộc thì thảm kịch ấy chắc không đến mức kinh hoàng như vậy. Giờ đây, sau mấy chục năm, người Việt vẫn muốn bỏ nước ra đi. Trước có thuyền nhân giờ có thùng nhân.


 


Bi kịch thuyền nhân thì khủng khiếp gấp cả nghìn vạn lần nhưng vết thương đã lâu rồi, còn bi kịch thùng nhân với lời nhắn: “Mẹ ơi, con chết vì không thở được” đã như một lưỡi dao chọc vào con tim của bao triệu người có lòng thương yêu con người. Con đã chết vật vã đau đớn như vậy, con kêu trong hoảng loạn như vậy nhưng cha mẹ đâu thể làm gì, mặc dù lời nhắn có thể được nhận ngay trong lúc ấy.


 


Có bạn bảo đấy là quyết định riêng của các nạn nhân và các gia đình nạn nhân và nói không nên đổ lỗi cho chính quyền. Tôi xin thưa với các bạn nói lên câu ấy rằng tôi khinh cách suy nghĩ của các bạn. Trong một đất nước khi bi kịch xảy ra với người dân như vậy, lỗi đầu tiên là thuộc về chính quyền.


 


Thảm kịch thuyền nhân khiến mấy trăm ngàn người bỏ xác trên biển, ấy là lỗi của chính quyền, họ đã đối xử vô nhân đạo với sĩ quan, binh lính VNCH và người thân của họ và giờ đây khi những người Việt phải bỏ xứ ra đi, hy vọng tìm được một chân trời mới tươi sáng hơn nơi xứ người, ấy cũng vẫn là lỗi của chính quyền, lỗi của những người lãnh đạo. Nếu vào một đất nước văn minh, những người lãnh đạo sẽ biết cúi đầu xin lỗi khi thảm kịch xảy ra với người dân.


 


Tại sao họ không thể tìm được một cuộc sống tươi sáng ngay tại quê hương, đất nước của họ?


 


Tôi để ý những bạn mở mồm nói đấy là sai lầm và lựa chọn của riêng họ thì thấy các bạn đã và đang hưởng lộc từ hệ thống chính quyền hoặc các bạn đang làm ăn khấm khá.


 


Người có lòng nhân sẽ không mang cuộc sống của chính mình ra làm chuẩn mực để phán xét ngừoi khác. Người giầu có, thành đạt mà có tấm lòng đáng quý sẽ hiểu rằng đấy là số phận ưu đãi họ và trong xã hội còn nhiều người không may nên khốn khổ hơn mình và bởi vì mình đã may mắn hơn họ, nên mình hãy thương xót và thông cảm với họ.


 


Các bạn có thể bảo tôi cực đoan và tôi sẽ công nhận điều ấy nếu các bạn có thể giải thích cho tôi để làm sao tôi không tức giận khi chứng kiến người dân bị cướp đất vô lý, năm này qua năm khác vật vờ vỉa hè, khản cổ nát lòng kêu đòi công lý nhưng công lý cứ bị đóng chặt sau những cánh cửa sắt của cơ quan công quyền và sau những bộ mặt vô cảm lạnh lùng của cán bộ.


 


Tôi sẽ công nhận mình là cực đoan nếu các bạn có thể làm tôi không tức giận khi thấy thảm hoạ Formosa xảy ra, ngư dân mấy tỉnh miền Trung khốn khổ, gia đình ly tán tứ phương để kiếm sống. Cái phần đền bù chỉ bù được một phần nghìn thiệt thòi họ phải chịu.


 


Tôi sẽ công nhận mình là cực đoan nếu các bạn khiến tôi không tức giận khi hàng ngày thấy những con đường vừa làm xong đã hỏng, những chiếc cầu vừa làm xong đã gẫy, quan chức tham nhũng thấp hèn, phát ngôn thì ngô nghê như những kẻ thất học, đất nước thì tụt hậu quá xa so với kẻ thù truyền kiếp, công an thì cho phép mình đứng trên luật pháp, có thể bắt bớ tuỳ tiện, cướp tài sản riêng của công dân một cách trắng trợn.


 


Người Việt đã đi bởi chiến tranh, bởi bị đối xử vô nhân đạo, giờ họ ra đi để trốn môi trường ô nhiễm, tránh một nền giáo dục hình thức, xa rời một xã hội bẩn nhiều hơn sạch và để họ mưu cầu cuộc sống tốt hơn.


 


Tôi buồn bởi mình bất lực, tôi tức giận bởi hiện trạng be bét và có xu hướng tồi tệ hơn và tôi thương xót đồng bào của tôi.


Đoàn Bảo Châu


Lượm trên Facebook.


 

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Du Tử Lê - Đỗ Quyên 16.02.2020
Một số bài viết về Hanoi Hannah Trịnh Thị Ngọ - Nhiều tác giả 14.02.2020
Hai bài về phát thanh viên Hanoi Hannah Trịnh Thị Ngọ - Nhiều tác giả 14.02.2020
Gặp phát thanh viên lên sóng lâu nhất Việt Nam - Vũ Thống Nhất 14.02.2020
Chị Ngọ - Trịnh Lữ 14.02.2020
Những kỷ niệm về Chương trình tiếng Anh, VOV - Trịnh Lữ 12.02.2020
Bác sỹ Nghiêm Thị Thuần, cô tôi - Trịnh Lữ 12.02.2020
Nghịch lý giáo sư, phó giáo sư: Sững sờ trước những con số - Hoàng Xuân Phú 12.02.2020
Chiến tranh biên giới phía Bắc 1979 - Nguyễn Thị Bình 11.02.2020
Cần bảo vệ di tích biệt thự số 10 ngõ 128C Đại La, Hà Nội: Trạm phát sóng Tiếng nói Việt Nam - Nhiều tác giả 11.02.2020
xem thêm »