tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30518066
Tiểu thuyết
26.09.2019
Vlastimil Podracký
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại


Lời tri ân xin được gửi tới bạn bè thân hữu, những người yêu mến đất nước, văn hóa Tiệp Khắc, ủng hộ động viên Do.honza và tập thể dịch giả.Tất cả tạo nên động lực, ý chí quyết tâm giúp chúng tôi vươn lên mạnh mẽ, vượt qua chính mình để có được thành quả nhỏ bé này, một viên gạch đặt đâu đó trên bức tường thành hữu nghị Việt Nam – Tiệp Khắc.


Tặng gia đình thương yêu!


 


Nhà văn Séc, triết gia, kỹ sư Vlastimil Podracký sinh ra ở Praha trong thời gian thế chiến II, sau hòa bình ông và gia đình trở về Morava, Cộng hòa Séc. Cha ông một người lính lê dương*, luật sư, công chức, nhà hoạt động Hội doanh nghiệp Séc, năm 1949 từng bị kết án 23 năm tù trong vụ án cùng dân biểu, luật sư M. Horáková, giam cầm 10 năm dưới chế độ cộng sản. Vlastimil được đào tạo cơ khí tần số và làm việc trong một số công ty. Sau đó, ông tốt nghiệp trung học tại chức và Đại học Công nghệ Brno (VUT), ngành công nghệ đo lường. Ông làm nhân viên kỹ thuật và kỹ sư trong lĩnh vực điện kỹ thuật, kinh tế và kỹ thuật máy tính. Ông được tuyển dụng làm tại một số công ty ở Brno và Olomouc. Từ 1969 sống ở Olomouc. Từ 1993 đến 2000, ông vào quân đội thực hiện các dự án tổ chức và quản lý máy tính. Ngay khi còn trẻ, ông quan tâm một cách riêng tư tới khoa học chính trị và triết học. Từ năm 2000, ông bắt đầu ấn hành những cuốn sách mà tất nhiên biên soạn trước đấy.


Cho đến nay ông đã xuất bản: Hãy chọn sếp cho mình (1999), Chú ý tới tham nhũng (2001), Phục hưng công dân (2003), Trở về quê nhà (2004), Tự do và qui tắc (2006). Trên lĩnh vực hư cấu sáng tạo, năm 2006, ông viết cuốn tiểu thuyết Không cần cảm ơn những người anh hùng, một bức bích họa nhiều tầng về quá khứ không xa của cộng đồng Séc trên nền cuộc đời của nhà bất đồng chính kiến ​​Vladimír Hučín. Tiểu sử ông Koudelka, người đã sống 18 năm trong nhà tù cộng sản, với tên gọi Phòng tối. Năm 2007, xuất bản cuốn Hiểm họa sắc vàng, câu chuyện thế kỷ XXII về cuộc xung đột giữa ba nền văn minh lớn trên thế giới. Cuốn sách tiếp theo Nhân mạng cuối cùng, câu chuyện từ thiên niên kỷ thứ ba, khi loài người chấm dứt sự tồn tại của mình. Cảnh báo nền văn minh Châu Âu vô đạo đức đương đại, không lo lắng về tương lai được tác giả miêu tả trong tiểu thuyết Sodoma a Gomora *. Các cuốn sách lần lượt xuất bản trong những năm 2007 - 2011. Tiểu thuyết chính trị và triết học Trở về quê nhàChủ nghĩa nhân văn vượt thời gian phát hành trong khoảng thời gian từ 2004 đến 2016 đã vài lần tái bản. Đầu năm 2019 xuất bản cuốn triết lý Chủ nghĩa bảo thủ cho thiên niên kỷ thứ ba.


 


Český spisovatel Vlastimil Podracký se narodil v Praze v době druhé světové války a rodiče se vrátili na Moravu (regionální země České republiky) po skončení války. Otec byl za komunistického režimu 10 let vězněn. Vlastimil se vyučil frekvenčním mechanikem a pracoval v několika podnicích. Později vystudoval při zaměstnání střední školu a Vysoké učení technické Brno, obor měřicí technika, (VUT). Pracoval jako technický úředník a inženýr v oblasti elektrotechniky, ekonomie a počítačové techniky. Byl zaměstnán v několika podnicích v Brně a na Olomoucku. Bydlí v Olomouci. Od r. 1993 do r. 2000 byl zaměstnán v armádě, kde dělal organizační projekty a počítačové řízení. Od mládí se věnoval soukromě politologii a filozofii. Od r. 2000 začal vydávat knihy, jejichž náměty ovšem už zpracovával dříve.


 


Dosud vydal knihy: Vyberte si šéfa (1999), Pozor na tunelování (2001), Občanská obroda (2003), Návrat k domovu (2004), Svoboda a řád (2006). Na půdu beletristické tvorby vstoupil v roce 2006 románem Hrdinům se neděkuje, mnohovrstevnou freskou naší nedávné minulosti na pozadí životního příběhu disidenta Vladimíra Hučína. Biografii osoby pana Koudelky, který strávil v komunistických kriminálech 18 let, nazval Temná komora. V roce 2007 vydal román Žluté nebezpečí, příběh z 22. století pojednávající o střetu tří hlavních světových civilizací. Další knihou byl Poslední člověk, příběh z třetího tisíciletí, kdy lidstvo končí svoji existenci. Varování současné nemravné evropské civilizaci nestarající se o svoji budoucnost ztvárnil autor v románu Sodoma a Gomora. Knihy byly vydány v letech 2007 – 2011. Politologické a filosofické novely Návrat k domovu a Nadčasový humanismus byly vydány v období od r. 2004 do r. 2016 v několika vydáních. Na začátku r. 2019 vydal filozofickou knihu Konzervatismus pro třetí tisíciletí.


Lời mở đầu - Předmluva


 


Tôi rất hân hạnh việc ông Việt Dũng đã có lời đề nghị cộng tác và công việc của chúng tôi được giới thiệu rộng rãi tới độc giả Việt Nam tác phẩm của bản thân mình. Tôi sẽ rất hài lòng nếu chúng mang đến cho độc giả sự mong đợimở rộng nhận thức về Cộng hòa Séc, những vấn đề mà đất nước tôi đang gặp phải. Tôi chắc chắn sẽ còn tiếp tục làm việc với ông Việt Dũng và mong sao công dân Cộng hòa Séc cũng học được điều gì đó về Việt Nam ngày nay.


Tại Cộng hòa Séc có nhiều công dân Việt Nam sinh sống, những con người đang hòa mình rất tốt ở đây. Tôi gặp gỡ họ trong các khu chợ nơi người ta buôn bán những sản phẩm giá cả rẻ hợp lý của mình. Tất nhiên bây giờ, nhiều người có cả cửa hàng bách hóa riêng. Tôi chưa được biết trường hợp ai đó phàn nàn về người Việt Nam. Tôi chưa bao giờ nghe nói về người Việt Nam phạm tội bạo lực, các hành vi phạm tội chủ yếu là do không hiểu biết luật pháp quốc gia. Tất cả điều này trái ngược với khủng bố Hồi giáo và hành vi của một số dân tộc khác.


Người Việt Nam chưa bao giờ nhận được bất kỳ hỗ trợ xã hội nào từ nhà nước. Họ luôn tìm cách tự nuôi sống bản thân. Những đứa trẻ sinh ra ở đây là những học sinh xuất sắc trong trường học. Tôi cũng tin rằng người Séc không tẩy chay họ, người dân chúng tôi biết trân trọng công việc và cách cư xử đàng hoàng của họ.

Ngày nay, những người tị nạn từ các nước Ả Rập đến Châu Âu với những vấn đề lớn. Họ không muốn thích nghi trong việc ăn mặc hay thói quen nơi công cộng. Phần lớn không chịu làm việc và chỉ chờ nhận hỗ trợ xã hội. Tội phạm gia tăng không bình thường. Qua ánh sáng kinh nghiệm này, chúng tôi ngày càng đánh giá cao phép ứng xử của người Việt Nam.

Mặc dù khoảng cách địa lý và văn hóa cách xa, dân tộc Việt Nam và Séc có nhiều điểm chung. Lịch sử của họ không phải là lịch sử bành trướng và bạo lực. Thay vào đó là lịch sử đấu tranh để duy trì sự tồn tại và bảo tồn văn hóa của mình. Năm 1989, chế độ cộng sản đã sụp đổ ở Tiệp Khắc, dẫu được hỗ trợ bởi quân đội Liên Xô trong hai mươi năm cuối. Nhân dân chúng tôi coi đó là sự chiếm đóng và sự thống trị áp đặt của nước ngoài. Chế độ Cộng sản hạn chế tự do ngôn luận và đi lại, không hiệu quả về mặt kinh tế và không có khả năng cung cấp tiêu dùng cho xã hội như ở các nước Tây Âu kế cạnh. Sau khi chế độ sụp đổ, cách tiếp cận đối với các nước phương Tây này bắt đầu về chính trị và kinh tế. Hầu hết các doanh nghiệp công nghiệp nhà nước được tư nhân hóa và trả lại đất cho chủ sở hữu ban đầu của họ. Sau thời gian hỗn loạn, nền kinh tế đã ổn định và mức sống dần dần được nâng cao. Tuy nhiên, sự bắt kịp với các nước phương Tây vẫn còn ngoài tầm nhìn xa. Nguyên nhân phức tạp và khó giải thích hết ở đây. 

Nhà nước chúng tôi đã gia nhập Liên minh Châu Âu, có nghĩa là mở cửa biên giới cho thương mại tự do và cũng cả cho di dân. Thật đáng tiếc, nhiều người, nhất là thanh niên lại bỏ ra nước ngoài nên quê hương thiếu nhân tài để phát triển kinh tế. Ngoài ra, các nhà máy công xưởng chủ yếu nằm trong tay các chủ sở hữu ngoại quốc và lợi nhuận chạy ra nước ngoài. Tôi hy vọng rằng quốc gia của chúng tôi sẽ có thể đối phó với những vấn đề này và ít nhất trong một thời gian ngắn hơn, chúng tôi sẽ tiếp cận được mức sống Tây Âu. Ở đây có những điều kiện tiên quyết tốt. Tất nhiên, so sánh với các quốc gia có tầm nhìn ở vị trí hàng đầu trong khuôn khổ thế giới, Cộng hòa Séc là một trong những quốc gia phát triển.


Bất chấp những khó khăn ngày nay, tôi coi việc vượt qua chế độ cộng sản là thời điểm quan trọng nhất trong lịch sử cuối thế kỷ XX. và là cơ hội để phát triển tự do hơn nữa. Không có sự thúc đẩy này, tôi thậm chí không thể viết những cuốn sách và giới thiệu chúng cho các bạn ngày hôm nay, bởi vì chúng sẽ không được chấp nhận trong chế độ cũ. Trên hết, những người bất đồng chính kiến ​​phản đối vi phạm nhân quyền đã tham gia vào việc thay đổi chế độ và nhiều người đã bị cầm tù. Biểu tượng của sự phản kháng là nhà biên kịch Václav Havel và nhà triết học Jan Patočka.


Ngày nay, trong thế giới mở của văn hóa tiêu dùng phổ quát, cần phải giữ gìn sự độc đáo văn hóa dân tộc. Nó cũng là cần thiết để không phải chịu áp lực ngôn ngữ phổ quát. Nhưng thách thức lớn nhất là không ngừng theo đuổi dân chủ và tự do dân sự. Mọi nỗ lực cho nhân quyền, dân chủ và tự do dân sự sẽ trở nên vô ích nếu không duy trì một nhà nước tự do và độc lập. Trong đó, vai trò của dân tộc Séc và Việt Nam là tương tự nhau.


 


Câu chuyện trong cuốn sách của tôi Hiểm họa sắc vàng diễn ra vào thế kỷ XXII, nhưng phản ánh những vấn đề ngày nay, liên quan đến cuộc đấu tranh chống lại sự chiếm đóng của Hồi giáo phát triển từ mối hiểm nguy Hồi giáo đương thời. Trên hết, nó thu hút sự chú ý đến hiểm họa này và cung cấp một hình ảnh về tương lai có thể mang lại. Đó cũng là một câu chuyện về âm mưu và chiến tranh.


 


Cuốn tiếp theo Nhân mạng cuối cùng mô tả câu chuyện về những người còn sót lại trong thiên niên kỷ thứ tư. Nhân loại chấm dứt sự tồn tại của mình trên cơ sở suy thoái sinh học, gây ra chính bởi cuộc sống phóng đãng mà không cần làm việc, lao động. Một nhóm người chống lại số phận này, cố gắng sống cuộc sống tự nhiên, họ không thành công và hai người cuối cùng còn lại – một nam và một nữ. Người đàn ông lên đường tìm kiếm con người trong rừng nguyên thủy, những người sống bên ngoài nền văn minh. Anh ta có tìm thấy họ không? Nhân loại sẽ được phục hồi?


 


Cuốn Sodoma và Gomora* là câu chuyện từ một quá khứ xa xưa trên bờ Biển Chết**, Palestin. Hai thành phố đã từng rất phát triển, hiện đại và cuối cùng bị phá hủy bởi một thảm họa tự nhiên. Theo Kinh thánh, câu chuyện này được mô tả là hình phạt của Chúa cho lối sống vô đạo đức của con người. Trong câu chuyện có một nền văn minh rất tiên tiến ở những thành phố này, mặc dù chưa có những phương tiện kỹ thuật như ngày nay, nhưng sống cuộc sống tương tự như chúng ta. Dần dần, sự vô đạo đức và suy đồi văn hóa len vào cuộc sống con người. Phụ nữ được giải phóng và không muốn có con cái. Một số cuộc cách mạng có nguồn gốc khác nhau và mục tiêu khác nhau, nhưng cuộc sống vô đạo đức vẫn phát tán ra. Xuất hiện những nhà tiên tri, cố gắng cứu chữa cho con người. Họ có làm được không?


 


Ing. Vlastimil Podracký


 


Jsem velice potěšen, že mi pan Viet Dung nabídl spolupráci a že naší společnou prací budou předložena velkému vietnamskému národu moje díla. Budu velice rád, pokud přinesou čtenářům potěšení a rozšíření povědomí o České republice a problémech, které máme. S panem Viet Dungem budeme určitě dále spolupracovat a budu také rád, pokud se občané České republiky dozví něco o dnešním Vietnamu.


V České republice žije mnoho Vietnamců, kteří se zde velice dobře uplatnili. Setkával jsem se s nimi na tržnicích, kde prodávali přijatelně levné svoje výrobky. Nyní ovšem již mnozí vlastní obchodní domy. Neznám případ, že by si někdo na Vietnamce stěžoval. Nikdy jsem neslyšel o Vietnamci, který by spáchal násilný trestný čin, přestupky byly většinou z neznalosti našich zákonů. To vše kontrastuje s islámským terorismem a chováním některých národů.


Vietnamci nikdy nepobírali žádné sociální podpory od státu. Vždy se dokázali uživit sami. Děti, které se tu narodily, jsou vynikajícími žáky ve školách. Také se domnívám, že ze strany Čechů nedocházelo k nějaké ostrakizaci Vietnamců, myslím si, že naši lidé dovedou ocenit práci a slušné chování.


Dnes přichází do Evropy uprchlíci z arabských zemí, se kterými jsou obrovské problémy. Nechtějí se přizpůsobit ani v oblékání, ani ve svých zvycích na veřejnosti. Většinou nepracují a pobírají sociální podpory. Zločinnost se neúměrně zvýšila. Ve světle těchto zkušeností stále více oceňujeme chování Vietnamců.


Navzdory zeměpisné i kulturní vzdálenosti mají vietnamský a český národ mnoho společného. Jejich historie není historií expanze a násilí. Je to spíše historie boje za uhájení svojí existence a zachování své kultury. V r. 1989 padl u nás komunistický režim, který byl posledních dvacet let podporován sovětskými vojsky. Naší lidé to považovali za okupaci a vnucování cizí nadvlády. Komunistický režim omezoval svobodu projevu a pohybu, byl hospodářsky nevýkonný a nebyl schopen zajistit konzumní společnost, jako byla v evropských zemích na západ od nás. Po pádu režimu se začalo přibližování k těmto západním zemím politicky i hospodářsky. Byla provedena privatizace většiny státních průmyslových podniků a navrácena půda původním vlastníkům. Po určitém období hospodářského chaosu se podařilo hospodářství stabilizovat a postupně zvyšovat životní úroveň. Dohnání západních zemí je ovšem stále v nedohlednu. Příčiny jsou složité a je obtížné je zde vysvětlovat.


Náš stát se zařadil do Evropské unie, což znamenalo otevření hranic pro volný obchod a také přesun lidí. Bohužel odchází stále mnoho zvláště mladých lidí do ciziny a ti potom schází doma k povznesení ekonomiky. Taktéž podniky jsou většinou v rukou zahraničních vlastníků a zisky odchází do ciziny. Doufám, že se náš národ dovede s těmito problémy vyrovnat a v nějaké kratší době se alespoň přiblížíme úrovni zemí západní Evropy. Jsou k tomu dobré předpoklady. Samozřejmě, že srovnání se státy, které leží v dohledu, je vždy na prvním místě, ve světovém měřítku patří Česká republika k vyspělým zemím.


Přes všechny dnešní obtíže považuji překonání komunistického režimu za nejdůležitější okamžik dějin konce dvacátého století a příležitost k dalšímu svobodnému rozvoji. Bez tohoto impulsu bych nemohl napsat ani tyto knihy a dnes Vám je předkládat, protože ve starém režimu by byly nepřijatelné. Na změně režimu se podíleli především disidenti, kteří protestovali proti porušování lidských práv a mnozí byli vězněni. Symbolem odporu byl dramatik Václav Havel a filosof Jan Patočka.


V současné době je zapotřebí zachovat si v otevřeném světě univerzální spotřební kultury reklam a šotů jedinečnost svojí národní kultury. Taktéž je zapotřebí nepodléhat univerzalistickým jazykovým nátlakům. Ale největší výzvou je stálá snaha o zachování demokracie a občanských svobod. Veškerá snaha o lidská práva, demokracii a občanské svobody by byla zbytečná bez zachování svobodného a nezávislého postavení státu. V tom je role českého a vietnamského národa obdobná.


 


Příběh v mojí knize Žluté nebezpečí se sice odehrává ve dvacátém druhém století, odráží ovšem dnešní problémy. Pojednává o boji proti islámské okupaci, která se vyvinula z dnešního islámského nebezpečí. Má především upozornit na toto nebezpeční a poskytnout obraz budoucnosti, který toto nebezpečí může přinést. Je to zároveň příběh konspirace a války.


 


Další kniha Poslední člověk popisuje příběh posledních lidí ve čtvrtém tisíciletí. Lidstvo končí svoji existenci na základě biologické degradace, kterou si zapříčinilo samo především pohodlným životem bez práce. Skupina lidí, kteří se vzepřou tomuto osudu a snaží se žít přirozeným životem, neuspějí a zůstávají poslední dva – žena a muž. Muž se vydá hledat do pralesa lidi, kteří žijí mimo civilizaci. Najde je? Obnoví se lidstvo?


 


Kniha Sodoma a Gomora je příběh z dávné minulosti na březích Mrtvého moře v Palestině. Tato dvě města byla kdysi velmi vyspělá a posléze byla zničena přírodní katastrofou. V Bibli je tento příběh popsán jako Boží trest za jejich nemravnost. V mém příběhu je v těchto městech velmi vyspělá civilizace, která sice nemá ještě dnešní technické prostředky, ale žije životem podobným našemu. Postupně se do života lidí dostávají nemravnosti a úpadek mravů. Ženy jsou emancipované a nechtějí mít děti. Nastává několik revolucí, které mají různý původ a různé cíle, nicméně nemravný život se rozrůstá. Vystupují proroci, kteří se snaží lid napravit. Podaří se jim to?


Motto:             Xin cảm ơn những người Gato* tôi,


nhờ họ quyết tâm của tôi cao hơn và


Xin cảm ơn bè bạn No-gato tôi,


nhờ họ tôi nhận ra những người Gato tôi


 có tầm nhìn thấp hơn.


 


*****


 


Díky závidějícím lidem (Gato),


mám větší odhodlání a


Díky nezávidějícím lidem (No-gato)


jsem přišel na to,


že závidějící lidí mají nižší vizuály.


 


 


Đề từ


Robert Mackenzie: “Lịch sử nhân loại là sự ghi nhận tiến bộ - bằng chứng kiến thức mở rộng, sự thông thái đi lên, trình độ tri thức và phúc lợi phát triển không ngừng từ thấp lên cao. Mỗi thế hệ lại chuyển giao cho đời sau những kho báu được thừa hưởng, làm phong phú hơn bằng các kinh nghiệm của mình và nhân rộng mọi thành quả chiến thắng tự giành được. Tăng trưởng phúc lợi nhân loại được giải thoát khỏi sự can thiệp nguy hại của các nhà thống trị ngoan cố, ngày nay đang đứng trước ảnh hưởng có lợi của đại luật Đấng thông thái, anh minh, Đấng Quan Phòng...”


 


Francis Fukuyama trong cuốn sách của mình Kết cục lịch sử và Nhân mạng cuối cùng viết: ”Theo Nitzsche những con người cuối cùng đã từ bỏ miền đất sống khắc nghiệt: “Họ vẫn làm việc, bởi vì lao động là vui thú. Nhưng họ đề phòng không để công việc có thể làm mình kiệt sức. Họ sẽ không thể nghèo hơn cũng không giàu lên, cả hai đều quá nhọc nhằn. Còn ai trị vì nữa đây? Còn ai tuân lệnh nữa đây? Cả hai đều quá mệt mỏi. Không thợ chăn cừu, không chuồng, trại. Mỗi người mong muốn giống nhau, mọi người như nhau, ai đó cảm nhận khác đi sẽ tự nguyện tìm đến nhà thương điên.”


 


Đôi lời với bộ ba tiểu thuyết


của Vlastimil Podracký và bản dịch sang tiếng Việt


 


Mgr. Lukáš Musil, Phó Đại sứ Cộng hòa Séc tại Việt Nam


 


Các bản dịch và tác phẩm văn học của tác giả Séc sang tiếng Việt ở nhiều thể loại đã có truyền thống tại Việt Nam. Điều có được chủ yếu nhờ các dịch giả trong đó có ông Honza. Những cuốn sách tuyển chọn để dịch lần này là bộ ba (trilogy) tiểu thuyết của nhà văn Vlastimil Podracký có thể gây cảm xúc, tranh cãi, chỉ trích và đưa ra một số câu hỏi trong độc giả. Nhưng đó lại là lý do tại sao sách báo và văn học tồn tại. Nó có thể không buộc và không làm tất cả mọi người thích thú và chúng ta trong mọi lĩnh vực không nhất thiết phải đồng tình với các tác giả. Nhưng chúng ta nên luôn luôn bảo vệ quyền tự do thể hiện bản thân và không kiểm duyệt, đạo luật đã là một phần không thể thiếu của đất nước chúng tôi kể từ khi hình thành nhà nước Cộng hòa Séc.


Các tác phẩm giả tưởng (Sci-fi) bàn luận về tương lai có thể, theo tác giả dựa trên các vấn đề của hiện thực gai góc, nóng bỏng, ngày nay là các chủ đề chính trị hóa cao như di cư hoặc tôn giáo. Cho đến lúc này, nhiều vấn đề liên quan đến các chủ đề được đưa ra thảo luận, thường không chính xác, có ý đồ và không chỉ ở Cộng hòa Séc mà còn bởi những người không biết nhiều về nó. Họ không cảm nhận được các quốc gia khác hành sự ra sao, xu hướng về đâu, thường là không đến bất kỳ quốc gia nào khác biệt về văn hóa, chưa bao giờ nói chuyện với bất kỳ ai từ một nền văn minh khác và trên hết họ sợ những điều chưa biết, không bao giờ diễn ra. Mặt khác, họ không nhận ra rằng di cư là một đặc điểm tự nhiên của loài người trong suốt lịch sử hình thành, hầu như không có ngoại lệ đối với tất cả các quốc gia. Nỗi sợ hãi thường được tạo ra và nuôi dưỡng có chủ đích. Từ kinh nghiệm của bản thân, tôi hiểu rằng vấn đề chỉ là người tốt và xấu, ác ý hay thiện chí, chứ không phải đất nước, tôn giáo hay văn hóa. Trong mọi lĩnh vực kia, tất cả là yếu tố con người.   


Có lẽ không ai trong chúng ta có quả cầu pha lê và không thể dự đoán hoàn toàn chính xác tương lai, bộ ba tiểu thuyết của Vlastimil Podracký trong trường hợp này rất táo bạo và rất dễ đọc. Việc có thể tự do sáng tác, xuất bản, chiêm nghiệm và tự do phản ánh về tương lai ở đất nước chúng tôi là kho báu lớn nhất, ngày nay gần gũi đối với nhiều người. Chúng ta không nên coi điều như vậy là đương nhiên vì vậy càng cần phải trân trọng nó. Tôi tin rằng những bản dịch tiếp theo của ông Honza từ các tác giả khác sang tiếng Việt sẽ giúp truyền bá hơn nữa văn học Séc tại Việt Nam. Việc độc giả Việt Nam có yêu thích những cuốn sách này hay không sẽ tùy thuộc vào đánh giá của mỗi người.


 


K trilogii Vlastimila Podrackého a překladu do vietnamštiny


 


            Překlady českých autorů a knih do vietnamštiny v různých žánrech, mají ve Vietnamu tradici. Je tomu tak zejména díky překladatelům, jakým je pan Honza. Knihy, které si  k překladu zvolil tentokrát, tj. trilogii spisovatele Vlastimila Podrackého, mohou v některých čtenářích vzbuzovat kontroverze, emoce, kritiku a vyvolávat řadu otázek. Od toho však knihy a literatura jsou. Nemusí a nemohou se líbit všem a nemusíme s autory ve všem souhlasit. Vždy bychom ale měli střežit právo svobodně a bez cenzury se vyjadřovat, právo, které je nedílnou součástí naší země od vzniku České republiky.


Sci-fi knihy pojednávají o možné budoucnosti, dle autora vychází z problémů přítomnosti a ožehavých, dnes vysoce zpolitizovaných témat, jakými jsou migrace či náboženství. O celé řadě věcí souvisejících s těmito, dnes tolik diskutovanými tématy je, nejen v České republice, referováno často nepřesně, účelově a lidmi, kteří o dané problematice mnoho neví. Nemají tušení, jak jiné země fungují, kam směřují, často nenavštívili žádnou jinou, kulturně odlišnou zemi, nikdy nemluvili s nikým z jiného civilizačního okruhu a více než z čehokoliv jiného, mají strach z neznámého, které však nepřichází. Na druhé straně si neuvědomují, že migrace byla po celou historii lidstva jeho naprosto přirozeným rysem, pro všechny země prakticky bez výjimek.  Strach je často účelově vytvářen a přiživován. Z vlastní zkušenosti vím, že jsou to jen a jen lidé, kteří jsou dobří nebo špatní, zlí nebo přející. Nikoliv země, náboženství, či kultury. V každé z těchto je to jen a pouze o lidech.


Asi nikdo z nás nemá křišťálovou kouli a neumí budoucnost zcela přesně předpovídat, trilogie Vlastimila Podrackého je v tomto odvážná a velmi čtivá. Skutečnost, že můžeme v naší zemi svobodně psát, publikovat, uvažovat a o budoucnosti svobodně přemítat, je tím největším pokladem, který je pro mnoho lidí dnes naprosto samozřejmý. Neměli bychom toto za samozřejmé považovat a o to více je potřeba si toho vážit. Věřím, že další z překladů pana Honzy a dalších autorů do vietnamštiny pomůže k šíření české literatury ve Vietnamu. Zda si knihy vietnamští čtenáři oblíbí či nikoliv, nechme jen a pouze na jejich posouzení. 


 


 


BOGADYR


 


Bogadyr cuối cùng đã quyết định. Anh trì hoãn nó quá lâu rồi. Ý nghĩ bỏ đi có trong anh nhiều năm trước. Anh phải làm điều đó, phải thực hiện bước đi đó: vượt qua Rubikon*. Không thể sống ở đây, anh không chịu đựng nổi cảnh những xác chết sống vật vờ quanh mình. Anh kinh tởm giọng nói đầy thuyết lý của Lý trí tối cao, còn gọi là Thâm nhập não mà bản thân Human1 thường nói. Thêm vào đó, muốn tìm lại người bạn bỏ đi trước đây của mình, anh cảm thấy dằn vặt vì không thử sớm hơn.


Bogadyr tháo bỏ chiếc kukla**  ra khỏi đầu, từ đó một bó dây điện dẫn vào tường và rời khỏi chiếc ghế bành định vị gọi là lože***. Anh làm vài động tác học từ quyển sổ tay hướng dẫn, còn giữ được từ thời ấu thơ, nhảy vòng tròn và làm động tác trồng cây chuối, bởi những điều như vậy không còn trong ngân hàng dữ liệu ảo. Khi chắc chắn có thể lực tốt, anh khoác lên người bộ quần áo, xách chiếc túi ba lô, rời khỏi khoang soba**** của mình. Anh tiến đến cửa sổ, trên hành lang. Bên ngoài một ngày mới, mặt trời bừng sáng, ngọn các cây dừa rung rinh trong gió nhẹ. Đâu đó phía sau hàng cây, biển khơi khởi sắc rạng ngời.


Rút trong túi xách ra chiếc phích nước cất giữ từ thời thơ ấu, Bogadyr bơm từ vòi vào đó mana (dung dịch dinh dưỡng), thức ăn thông thường thời bấy giờ. Nhưng rồi nỗi buồn vẫn xâm chiếm lòng anh. Tại Korpus***** Bogadyr sống đã khá lâu, gần như cả cuộc đời, suốt năm mươi lăm năm. Anh có cảm giác thắt quặn ở ngực, vì sẽ phải chia tay với đồng loại. Nếu có thể nói như vậy...


Anh bước vào soba bên cạnh, nơi bà Blada đang nằmlože, người phụ nữ gần 120 tuổi. Thời Bogadyr còn trẻ, bà vẫn còn nói và nghe thấy được nhờ máy trợ thính. Lúc này bà nằm trên lože mất cả hai chân, chỉ còn một tay, được nối với ống dinh dưỡng. Bogadyr không biết liệu bà có nhìn thấy gì nữa không. Bà đội chiếc kukla trên đầu, cơ thể đang rung lên vì cười hay vì điều gì đó vui vẻ. Có lẽ bà vừa thắng ảo trong một trò chơi nào đó, uống một thức uống ngon lành hay đơn giản là “thế giới ảo” tạo cho bà niềm vui nào đó. Tất cả nhờ chiếc kukla môi giới, từ đó các bước sóng chạy vào não bộ và có khả năng kết nối với bất cứ chương trình nào, hay tạo lên bất kỳ cảm giác nào chỉ bằng ý nghĩ. Nếu bản thân không điều khiển nữa, chương trình cơ bản sẽ tự động kết nối và đó là hỗn hợp đủ các trò vui mà con người từng trải nghiệm không cần phải cố gắng gì cả. May mà Bogadyr không va phải robot chuyên phục vụ vệ sinh cho soba, nó xoay người và chăm sóc cho bà cụ đủ thứ. Thực ra không cần phải như thế, vì đằng nào bà cụ cũng có cảm nhận gì đâu, bởi vì đặc tính của chương trình ảo là làm cho cơ thể tê liệt và nhờ vậy không pha trộn những cảm giác khó chịu hay đau đớn xen vào sung sướng, khoái lạc. Những người như vậy, đã bị tách khỏi cơ thể của mình và chỉ sống trong thế giới ảo. Dần được thuyết phục để chỉ sống ảo, hình ảnh bộ não của họ được xếp vào máy tính trung tâm và cho cơ thể đi qua “cánh cổng phi nhận thức”. Blada hẳn vẫn chưa cho điều đó là cần thiết. Bogadyr chia tay bà trong im lặng. Anh hình dung bà như đang còn nhanh nhẹn. Trước đây một lát, khi chia tay với bà qua “thế giới thông tin,“ anh cũng đội chiếc kukla trên đầu trong soba bên cạnh, bà Blada không phản ứng gì. Mặc dù gương mặt anh xuất hiện trong chương trình giải trí của bà với vẻ xin được tiếp kiến, Blada thường hủy bỏ khả năng kết nối giao tiếp bằng suy nghĩ. Có thể bà sẽ phải ân hận. “Nhưng điều đó có ý nghĩa gì chứ?” Bogadyr nhìn nhận như vậy. Thỉnh thoảng bà vẫn giao tiếp với anh, song họ có thể nói gì với nhau? Những kỷ niệm luôn sớm cạn dần, để rồi lúc này, Bogadyr rời soba của bà trong hàng lệ rơi.


Bogadyr nhớ về mẹ mình. Bà đã không còn sống cuộc sống hữu cơ nữa. Ngày trước bà quyết định tự nguyện đi qua “cánh cổng phi nhận thức”. Bà bị đau khớp và khi đó chưa có điều kiện tách bà hoàn toàn khỏi cơ thể. Bây giờ bà chỉ còn là tế bào trong máy tính trung tâm và sống cuộc đời ảo. Bà rất hài lòng với trạng thái của mình. Trong máy tính, hình ảnh não bộ của bà được ghi chép đến những chi tiết nhỏ nhất. Bà có thể thưởng thức mọi chương trình theo nguyện vọng, cũng như tất cả mọi người khác, những người sống hay không còn sống. Nhưng Bogadyr quan sát thấy trái với mọi khẳng định, ý thức của bà còn lại ở mức thời điểm khi mất. Bà luôn chỉ nhắc đi nhắc lại những sự việc từ thời trẻ, không có gì mới cả. Trước đó một lát, khi chia tay ảo với mẹ, bà nói rằng có ghi chép về anh trong mọi tình huống và thực ra sự vắng mặt sinh học của anh không thay đổi được gì. Có lẽ cả bà không hiểu ra việc mình không còn trực tiếp nghe thấy anh bao giờ nữa. Nói cho cùng anh đã tạo một hình ảnh ảo của mình trong máy tính rồi! Không còn quan trọng nữa, con người sẽ chết hay rời bỏ Korpus bằng cách nào đó. Đại đa số chỉ còn sống trong hình ảnh ảo của mình. Những ai vẫn tồn tại trong cuộc đời sinh học, thực ra không còn sống nữa.


 


Bogadyr mở cửa soba tiếp theo. Mona đang ngồi đó trên lože, người phụ nữ trạc năm mươi tuổi, cũng đội kukla trên đầu. Người bạn gái suốt đời anh. Thời gian gần đây, họ phần lớn chung sống ảo với nhau. Khi thấy cô, Bogadyr hồi tưởng lại những thời khắc đẹp đẽ mà anh từng cùng cô trải nghiệm. Lâu lắm rồi! Những khoảnh khắc lần ấy vui vầy làm sao! Anh cảm thấy buồn bã. Có lúc anh muốn cô ra đi cùng anh, thậm chí khẩn khoản thuyết phục cô. Ngày đó họ ngồi trước Korpus sát biển trên vách đá và Bogadyr chỉ cho cô miền xa xanh thẳm. Anh thích nhớ lại những khoảnh khắc như vậy. Thế nhưng Lý trí tối cao khuyên bảo anh, bạo lực là không được phép và có thể gánh chịu hình phạt “ngắt mạng,” nhân quyền phải được duy trì. Mỗi người đều có ý nguyện của mình và nó cần được tôn trọng. Mona thổ lộ với Lý trí tối cao việc mình bị chịu áp lực. Cuối cùng cô nói, không muốn rời bỏ Korpus. Từ đó Bogadyr chuẩn bị ra đi một mình. Lý trí tối cao giảng giải cho cả hai về thực trạng “bên ngoài”. Luôn nói với Mona (hoàn toàn vô ích) rằng cô còn khả năng mang thai, mà như vậy rất có thể là thảm họa, nhất là ở ngoài kia. Nơi cô không được bảo vệ bởi “những liều lượng” (đó là tổng hợp các chất dinh dưỡng, thuốc và với phụ nữ là thuốc tránh thai, được cung cấp cùng với thực phẩm). Bogadyr cũng được giáo huấn như vậy, nhưng ý chí tự do của anh là ra đi, nên không ai ngăn cản nữa.


Mona khá xinh đẹp. Khi nhìn thấy cô trên lože, Bogadyr có cảm giác vô cùng ngưỡng mộ. Song như anh nhìn thấy và biết từ lâu rằng cô đang vừa có những khoái cảm tình dục ảo. Bogadyr bực tức. Cô ta là vợ mình kia mà! Tiến đến, giật chiếc kukla trên đầu cô, anh cũng hiểu việc nếu Human1 phát hiện ra hành động bạo lực thô lỗ này cùng với việc hạn chế quyền chính đáng cá nhân, ông ta có thể phạt anh bằng cách “ngắt mạng” một vài chương trình và giam cầm tạm thời trong soba. Bogadyr từng nhiều lần xử sự tội lỗi với Mona như vậy song Mona lại có vẻ thích chịu đựng thế, tất nhiên nếu cô khiếu nại tới Human1, chắc chắn Bogadyr sẽ bị giam cách ly ít ra một tháng trong soba. “Vậy là cô đang hưởng lạc không có tôi à?” Bogadyr bực tức to tiếng. “Cô từng long trọng hứa điều gì bên các ngọn lửa lễ tế?” Thực ra anh giật chiếc kukla ra khỏi đầu cô chỉ vì muốn được nói chuyện thôi. Từ lâu anh cũng mong cho cô có những thú vui tình dục với các chương trình ảo. Nói cho cùng, khi anh bỏ ra đi, cô cũng chẳng còn lại trò gì khác.


Mona nhăn mặt. “Em có thể hình dung ra đó chính là anh, tên bạo lực miễn cưỡng và ích kỷ... Anh vẫn như một thằng trẻ con. Em trưởng thành rồi. Tất cả chỉ là trò chơi của anh. Em quá mệt mỏi vì nó.“ Cô ngồi dậy trên lože, vươn vai. “Thì đằng nào em cũng vừa hưởng thụ khoái cảm ảo với anh xong...”


“Tôi cũng mong muốn thấy đấy. Chắc cô có nhiều tình nhân ảo lắm,” Bogadyr cay cú. Hồi nào còn ghen tuông và cấm trò yêu đương ảo của cô, nhưng bây giờ anh không nghĩ nặng nề nữa. Anh ra đi, thế nào cũng được.


“Ghen tuông à, anh nghĩ gì vậy? Em có thể là tài sản của anh sao?”


Bogadyr vuốt ve những nơi cô thích. Làm cô hơi hứng thú, vì vậy cô thả lỏng mình. Cùng lúc anh nhận ra cô yếu đuối và nhu nhược làm sao.


Tiếp đó anh ngồi bên lože của cô. “Em không muốn tiễn anh ít ra tới vách núi sao. Có thể chỉ là tới chỗ mà chúng ta đã từng cùng nhau trải qua ân ái.

Mona nhăn mặt khinh khỉnh. “Anh từng bỏ đi nhiều lần rồi. Em biết những trò dằn dỗi đó. Đó là sở thích của anh. Một chút cầu kỳ. Chỉ cần chọn một chương trình nào đó và anh có thể lại yên ổn. Khi nào trở lại, anh đừng làm em gián đoạn chương trình nhé.” Một lát sau từ cuộc sống ảo cô cũng thức tỉnh lại và nhận thức được một vài cảm xúc. Cô ôm chầm lấy anh và hôn lên sau cổ.


Bogadyr ủy mị. “Em thấy đấy, chúng ta từng thế nào bên nhau! Anh muốn có con với em. Bây giờ với em chỉ cuộc sống ảo là đã đủ. Thật thảm hại...”


“Em biết, song anh cũng hiểu cho, Bogadyr à, tự thân em luôn xem thường cuộc sống ảo, nhưng em có thể làm được gì? Em đã không thể có con. Bây giờ em chọn đứa con trai ảo. Nó giống như anh... Em phải làm gì đây? Em yếu ớt rồi... không thể hơn được nữa...”


“Trong cuộc sống này anh không hạnh phúc và em cũng vậy. Em chẳng cố gắng gì cả và em có tất cả. Rồi cuộc sống không làm em vui vẻ... Nhưng chỉ em không nhận thức ra điều đó.”


“Em nghe hàng ngàn lần điều này từ anh. Nhưng anh muốn giải quyết nó thế nào? Mọi người muốn thế. Họ không bao giờ quyết định cho bất cứ điều gì khác. “Thâm nhập não” quyết định như vậy.”


Thâm nhập não. Tất cả bao biện lý do vào đó. Như khi xưa vào kết quả bầu cử. Người nay biện lý người khác. Làm sao Thâm nhập não có thể thực sự đạt được kết quả dân chủ? Thực tế, trong các tế bào cũ kỹ của dân chúng từ thế kỷ trước mọi thứ đều có thể, chỉ những nhà nhân văn thật sự là không.”


Mona thở dài, bày tỏ sự tuyệt vọng từ cuộc tranh luận. Đây không phải là lần đầu. Bogadyr vẫn luôn như vậy. Anh cứ lặp đi lặp lại quan điểm của mình. Đơn giản là kẻ gây rối. Sẽ quả thực là tốt nhất, khi anh ta biến đi.  


Lý trí tối cao là sự thâm nhập tất cả các não bộ, một loại quan điểm ​​chung nào đó. Trên máy tính, nó đạt được bằng một chương trình nhất định, phát hiện ra các quan điểm và nhu cầu của tất cả các não bộ ảo và cả còn sống sinh học, theo đấy thiết lập chương trình luật pháp và các quy tắc. Tiếp đó yêu cầu thực hiện. Human1 chính là một dạng người ảo nào đó, thực thi các quy tắc đưa ra. Như vậy, tại từng cuộc lựa chọn, khi mỗi vụ thâm nhập não bộ thường xuyên được tiến hành, phần lớn quyết định sao cho các quy tắc gần như không thay đổi, chỉ thường đưa ra các yêu cầu mở rộng chương trình. Cấp phép các chương trình cho người khổ dâm, bạo dâm, thú dâm... Nó được công bố, không ảnh hưởng, chương trình không thể có hại trong bất kỳ trường hợp nào. Người bình thường không đời nào điều chỉnh nó! Nhưng Bogadyr lại nhận ra, không hẳn như vậy. Bản thân trước đó anh không nghĩ tới việc một cái gì đó đồi bại lại có thể để giải trí, nhưng vì tò mò đã bắt sóng các chương trình như vậy và nhận ra rằng khá thú vị, gây hứng thú, hưng phấn và muốn nó thường xuyên hơn. Khi đưa những điều nguy hại như thế vào “không gian thông tin”, hậu quả liên tục lan rộng như một vết dầu mỡ trên mặt nước. Trên cơ sở đó thay đổi cả “quan điểm chung.”


 


“Vậy là em sẽ không đi với anh, ít nhất là đến vách đá?”


“Em xin anh, đây chỉ là trò chơi của anh thôi! Lần sau chúng ta có thể đến đó. Nhưng em đang cần được nghỉ ngơi.” Mona vẫn luôn tự nhủ rằng, sự ra đi của Bogadyr chỉ là một trò đùa.


“Nhưng nó thậm chí chưa đến hai cây số...”


“Xin anh thực sự đừng giận, hôm nay em không muốn.”


“Trước đây em hầu như thích mà.”


“Trước đây không phải là ngày hôm nay... quả thực lúc này em không muốn...”


“Nhưng anh sẽ không bao giờ quay lại nữa. Anh đi đây...”


“Hôm nay anh nói đến lần thứ tư rồi. Khi nào anh lại bỏ đi, hoặc giả là ngày mai hoặc sau một tuần, anh hãy đến, có lẽ em sẽ trong tâm trạng tốt hơn.”


Bogadyr hất chiếc ba lô lên lưng, bước ra khỏi cửa. Mona nhìn chằm chằm vào anh với một chút ngạc nhiên, một chút thích thú. Anh ta chưa bao giờ mang ba lô... Có một cái gì đó là lạ? Hay là anh ta nghĩ nghiêm túc?


“Thôi, xin chào và hãy nhớ tới anh...”


“Chào anh,” Mona đáp lại. Ngồi một lúc, không muốn đội kukla lên, cô có cảm giác kỳ lạ, cái gì đó không hợp lý. Bogadyr hôm nay thực sự khác biệt so với bình thường. Lại còn thêm vào đó chiếc ba lô! Cô suy nghĩ. Thế rồi điều gì đó bên trong vang lên, có lẽ là sự sợ hãi hoặc lo lắng. Cô đứng dậy, bước ra hành lang tới cửa sổ. Bogadyr đi theo con đường tới vách đá. Một sự thúc giục để cô chạy theo anh. Nhưng không nhúc nhích, cô đứng sững. Cô phải quay lại chương trình của mình? Hay phải chạy ra? Quyết định thật khó khăn... Cuối cùng cô vẩy tay, không thể chạy theo như một cô bé con! Anh ta chắc chắn sẽ trở về.


Khi quay lại soba, nỗi buồn xâm chiếm lòng cô. Giờ đây cô một mình. Không còn ai cả. Cô bắt đầu nức nở. “Mình lại làm hỏng cái gì đó. Lại quyết định sai lầm! Mình yếu đuối, không thể đem đến cho bản thân cái gì cả!”


Bogadyr là tình yêu duy nhất của cô, trong thực tế cô chưa bao giờ có một người đàn ông nào khác, ngoại trừ tình dục ảo. Cô làm hỏng mọi thứ. Tình yêu cần sự hy sinh và cô quả đã trải qua một vài lần nho nhỏ, nhưng cô sợ những hy sinh lớn hơn. Cô không có can đảm cống hiến lớn lao và cuối cùng rơi vào cuộc sống ảo, phụ thuộc mà cô từng chống lại rất lâu nhưng là điều mà hôm nay cô không thể loại bỏ được. Đó là sự bất hạnh! Khi con người chưa có chương trình ảo, họ rất hạnh phúc. Họ phải đối chọi với cuộc sống thực, được trang bị nó và tận hưởng mỗi chiến thắng.


Thế nhưng trong cuộc sống hiện tại này mọi thứ đã khác. Cô không thể chống lại cuộc sống thực tế. Cuộc sống thực đè nặng quá sức cô, các vấn đề vượt quá khả năng. Cô tan biến trong thế giới ảo.


Khi đã khóc hết và bình tĩnh lại, cô đội kukla lên và điều chỉnh chương trình tình yêu lãng mạn của những đôi tình nhân từ thế kỷ thứ XIX. Cô tham gia trực tiếp và trải qua tất cả những sự kiện như một cô thôn nữ, kể cả quan hệ tình dục liên tục. Trước đó trong tham số của trò chơi cô thay đổi người bạn đời của mình, sao cho giống như Bogadyr.


 


Trước khi rời Korpus, Bogadyr dừng lại thăm anh bạn của mình thời trẻ. Anh ta trẻ hơn khoảng một tuổi. Họ cùng với Mona và khoảng hai mươi người nữa, thuộc nhóm nằm trong số thực sống cuối cùng. Tất cả còn lại đều chỉ là những người điên ảo và không thể đàm luận bình thường cùng họ. Với Stanin vẫn còn nói chuyện được. Khi bước vào soba của anh ta, đúng lúc bữa ăn sáng. Trước mặt là các món đặc sản. Bữa ăn thực sự, do robot đặc biệt chuẩn bị. Mặc dù thực phẩm là nhân tạo, nhưng giống chính xác đồ thật và cũng có hương vị của nó. Thực phẩm thiên nhiên không còn tồn tại. Hầu hết mọi người chỉ uống mana* trong khi đội kukla trên đầu, nó tạo cảm giác thức ăn ảo. Con người cũng có thể ăn ảo mà hầu như miệng không làm gì. Vẫn chỉ là uống mana, vì vậy bằng cách nào đó cũng “ảo” cho hương vị tốt hơn. Tuy nhiên, Stanin từ chối uống mana. Bởi anh ta có quyền mong muốn cá nhân, robot nấu cho anh thức ăn thật.


Stanin thực sự béo bệu, bởi bị tiểu đường. Khó đứng lên khỏi lože, nhưng vẫn ngồi khi ăn. “Ôi, Bogadyr, cậu đi đâu vậy, hay lại định chạy khỏi Korpus,” Stanin lên tiếng.


“Đúng vậy, hôm nay tất nhiên thực sự đấy,” Bogadyr nghiêm túc.


“Đó là điều tuyệt vời, ngày mai lại đến nhé, tớ đặt món ngỗng. Có thể tớ sẽ mời cậu một miếng...”


“Cậu sẽ không chờ được điều đó nữa. Tớ sẽ không ở lại đây đâu.”


Stanin làm như không nghe thấy. “Trông đĩa gà kìa, da ròn tan, được đấy chứ...”


Con gà quả thực có cả xương. Mọi thứ giống tuyệt vời.


Bogadyr nhớ lại, khi xưa bắt đầu ăn thực phẩm nhân tạo, đó là thứ phân thải khó chịu làm sao.


Anh phải công nhận, sau nhiều cuộc bầu bán Human1 chứng tỏ và nâng cao được đáng kể chất lượng. Anh do dự một lát, trong một môi trường tuyệt vời như vậy, vẫn có còn chút hy vọng nào không đây. Nhưng các thông số trước đó tất nhiên nhanh chóng chiến thắng, anh không thay đổi quyết tâm.


“Tớ đến để tạm biệt cậu,” anh khẳng khái.


“Cậu tuyệt vời thật đấy,” Stanin nói miệng đầy thức ăn. Một tay cầm đùi, tay kia nắm chặt quả đấm trong mỡ màng, hơi nâng lên như những người cộng sản ngày nào.


Bogadyr ngẫm nghĩ: Nếu ngày trước các nhà hoạt động cộng sản gầy gò biết được con cái của họ sẽ có gì, chắc chắn họ đã nhiệt tình hơn. “Cậu có cảm giác ngon miệng thế, quả thực tớ không thể tính đến chuyện chạy trốn với cậu.”


“Sao cậu ngớ ngẩn vậy, chạy trốn, cậu đi đâu đây? Khi kết thúc bữa này, tớ sẽ dùng thêm ba bữa trưa ảo nữa...”


Bogadyr biết rằng, Stanin sẽ hoàn toàn có thể ăn thêm ba bữa ăn trưa thật sự nữa, nhưng bác sĩ hẳn sẽ không cho phép. Cậu ta phải ăn ảo nốt. Tuy nhiên, cậu ta ăn lượng calo nhiều bất thường.


“Vậy ăn đi, tớ đi đây...”


“Được rồi, ngày mai cho tớ biết ở đó thế nào nhé...”


“Ở đâu?”


“Thì đơn giản là chỗ chạy trốn ấy. Đó phải là một trò chơi tuyệt vời. Thật là hấp dẫn, nhưng tớ chẳng tới trước Korpus đâu, bởi mọi thứ tớ có thể xem ảo được mà. Sao phải ngớ ngẩn đi đâu đó. Tớ lập chương trình Thiên nhiên và đi dạo ảo khắp nơi.”


“Tớ cũng biết thế. Nhưng không thích vậy.”


“Tớ tin cậu. Quả thực tớ muốn đi, ít ra là tới biển. Nhưng cậu biết đấy, bác sĩ cấm tớ...”


“Tớ hiểu, chào nhé,” Bogadyr nói rồi bước đi.


(còn tiếp)


Nguồn: Nhân mạng cuối cùng và đồng loại. Tiểu thuyết giả tưởng của nhà văn CH Séc: Ing. Vlastimil Podracký (Sci-fi 2009). Xuất bản dưới sự bảo trợ của Hội nhà văn Cộng hòa Séc; Đại sứ quán Cộng hòa Séc tại Việt Nam và Hội hữu nghị Việt Nam – Séc.


Những người dịch: Mgr Nguyễn Thị Mùi (Lenka Nguyen),Đỗ Ngọc Việt Dũng, MSc. (Do.honza). Nhà xuất bản Hội Nhà văn. 2019.


Dịch giả Đỗ Ngọc Việt Dũng gửi www.trieuxuan.info







* Légion étrangère - legionář




* Sodom và Gomorrah




* Sodom và Gomorrah, hai thành phố bị phá hủy bởi lửa và diêm sinh vì tội lỗi của mình. Là biểu tượng của tội cứng đầu và biểu thị cơn thịnh nộ của Thiên Chúa giáo và Hồi giáo.




** tiếng Ả Rập: البحر الميت, hay còn gọi Tử Hải là một hồ nước mặn nằm trên biên giới giữa Bờ TâyIsrael và Jordan.




* Gato: theo ngôn ngữ của giới trẻ là viết tắt của “Ghen ăn, tức ở.”




* Vượt Rubikon là kết nối từ, biểu thị quyết định quan trọng, mà hệ quả của nó không thể rút lại. Liên quan tới việc vượt sông Rubikon của Caesar năm 49 trước công nguyên khi tiến đến Roma, mở đầu cuộc nội chiến.




** Kukla - Mũ lắp ráp thiết bị điện tử điều khiển bằng suy nghĩ của con người (bộ não nhân tạo)




*** Lože - Giường cá nhân đa năng




**** Soba - Phòng ngủ cá nhân (căn hộ nhỏ)




***** Korpus – Tổ hợp sinh hoạt




* Chế phẩm thức ăn tổng hợp dạng lỏng.




Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Tiêu sơn tráng sĩ - Khái Hưng 10.12.2019
Hiểm họa sắc vàng - Vlastimil Podracký 10.12.2019
Sodoma & Gomora - Vlastimil Podracký 10.12.2019
Cơ may thứ hai - Constant Virgil Gheorghiu 07.12.2019
Nhân mạng cuối cùng và đồng loại - Vlastimil Podracký 07.12.2019
Trăm năm cô đơn - Gabriel Garcia Marquez 06.12.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 05.12.2019
Trên sa mạc và trong rừng thẳm - Henryk Sienkiewicz 05.12.2019
Chiến tranh và Hòa bình - Liep Nicôlaievich Tônxtoi 05.12.2019
Đường công danh của Nikodema Dyzmy - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 02.12.2019
xem thêm »