tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Năm 2019, Green Leaf VN có hơn 500 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới, đạt 150 ngàn lượt xuất bãi. Tỷ lệ đón khách thành công, đúng giờ đạt 99.97%.

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 31318472
Thơ
23.09.2019
Hoài Anh
Lê Gia Định giữ Bắc Bộ Phủ/ Lời thề rạp Tố Như


Lê Gia Định giữ Bắc bộ phủ


 


Ngã ba Tân Trào có cây đa ba thân


 


Rễ già buông chòm râu cổ thụ


 


Phe phẩy trưa hè bóng rợp đàn trâu


 


Cây đợi ai?


 


                          Và Lê Gia Định đợi ai?


 


 


 


Kìa, ông ké già áo chàm Thổ nón nan to


 


Tay chống thanh nứa tươi, râu choàng khăn mặt


 


Trong lá rậm vẫn ngời lên đôi mắt


 


Bao nhiêu năm nhìn Nước giữa song tù;


 


Bác đã về


 


Lê Gia Định theo Bác trèo lên đỉnh đèo Re...


 


 


 


Ngày tháng Tám, Tháp Rùa chào lãnh tụ


 


Lê Gia Định lại theo Bác về Bắc bộ phủ


 


Bác ký lệnh chống giặc mù buổi sáng


 


Lớp văn hóa cơ quan vào giảng buổi chiều


 


Ôi! người cha nửa đời xa đất nước thương yêu


 


hỏi anh em một câu... sao đến khó


 


“Bờ biển Việt Nam dài bao nhiêu cây số?”


 


 


 


Hẳn tấm bản đồ treo nơi đất lạ xa xôi


 


Bác từng đưa tay theo đường cong mấy vạn lần rồi


 


Cả mảnh đất Việt Nam như còn đượm mồ hôi Bác.


 


 


 


Anh nhớ tiếng ho từng đêm gió giật


 


Dưới ánh điện mờ, Bác đánh máy luôn tay


 


Chữ nảy lên dưới ngón tay gầy


 


như hạt giống đã nở thành lúa gạo


 


Như viên đạn bắn vỡ đầu quân tàn bạo


 


Bác chợp mắt rồi lại thức trong đêm


 


Bao nhiêu điều cần nữa phải ghi thêm


 


Khi quá mệt ngủ dựa thành trường kỷ


 


 


 


Bữa cơm rau muống vắt chanh đậm vị


 


Quả ớt vườn vẫn đỏ một lòng son


 


Tầng dưới nhà, trên mâm gỗ róc sơn.


 


Mấy bác cháu chia nhau phần chiếu hẹp


 


Đêm phòng khách nền đá hoa vân đẹp,


 


Bác rón chân khỏi động giấc đàn con...


 


 


 


Và giờ đây trong giờ phút sống còn


 


Lê Gia Định ở lại dinh ngăn giặc


 


Vẫn thấy Bác qua hành lang nhẹ bước...


 


 


 


Dinh Bác nơi trú ngụ của lòng ta


 


nơi mỗi vật đều đi vào kỷ niệm


 


Quyết không để giặc nghênh ngang tới chiếm


 


 


 


Ôi! trái tim dân tộc là đây


 


Tường còn in dáng Bác hoa gầy


 


Tiếng ho khan...


 


                          nơi Bác ở giờ đây có lạnh?


 


 


 


Lê Gia Định nghe cửa ngoài nghiến xích xe tăng


 


Chạy tới quả bom, nghiến chặt hàm răng


 


Cả tòa nhà rùng mình như núi chuyển


 


Bọn giặc dừng chân, bưng mặt kinh hoàng


 


Trong vôi bụi, bóng anh sừng sững


 


Lê Gia Định chết như một pho tượng đứng.


 


 


 


Lời thề rạp Tố Như


 


Anh “kép” ngày xưa rạp Tố như


 


ngủ khe phông, sống trên sàn gỗ


 


nhiều khi đánh lẫn mặt mình


 


Giọng bổng trầm che tiếng nấc


 


Mồ hôi trôi nửa nét mày


 


Bóng thương người khóc


 


Người thương bóng gầy


 


Ngán quá rồi những chiếc roi không ngựa


 


Thanh gươm gỗ khó chém lìa ngọn cỏ


 


những mặt mài lấp lánh áo xiêm


 


Mặt trống gõ mòn chưa mòn nổi bóng đêm


 


Nghề bán khóc bán cười cho chủ rạp


 


Trọn đời đeo một tiếng vô loài...


 


 


 


Ô! Ai quệt môi đào


 


Mà tường vôi hoen


 


Ta thương đôi mắt


 


nhòa trong quầng đèn


 


Bóng ngơ ngác trên sàn gỗ rộng


 


Ánh đèn soi dãy ghế không người...


 


Ngày nổ súng ban hát rời thành phố


 


Cuộc chia ly sau đêm tuồng Kim Kiều tái ngộ


 


Anh ở lại Thủ đô


 


Tay lăm lăm thanh kiếm sắt diệt thù


 


Đất nước gọi đến những người biết nhìn thẳng vào cái chết


 


Lễ tuyên thệ bừng bừng rạp hát Tố như


 


Nơi lá màn nhung nghìn lần khép mở


 


cuốn đi tấn trò vàng son long lở


 


Để mở ra cuộc chiến đấu mất còn


 


Anh gặp nhiều người quen cũ


 


Những người xem hát ngồi cuối dãy ghế dài


 


Nay đứng ra hàng đầu khi súng nổ


 


Đạn lên nòng còn nhớ câu Vọng cổ


 


Nhẩm mỗi viên mạng một quân thù


 


Có những người lần đầu


 


và cũng là lần cuối cùng vào rạp hát


 


 


 


Lá cờ treo trên bức màn sân khấu


 


hay treo trên đôi mắt từng người


 


Rạp hát mang tên nhà thơ bất tử


 


“Gươm đàn nửa gánh”...


 


cỏ chân trời có xanh


 


“Chúng tôi thề quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”


 


Anh diễn viên giơ tay tuyên thệ


 


Nước mắt trào trên câu nói run run


 


Anh sắp sửa bước vào lịch sử


 


 


 


Vài ngày sau giữa chợ Đồng Xuân


 


Lưỡi gươm anh vung lên sáng quắc


 


như một lời thề trên đầu lũ giặc


 


đòi lại những dòng nước mắt đời mình


 


và những dòng máu đẫm phố Yên Ninh


 


Miếng võ học thầy tuồng dạo nọ


 


đâu ngờ dùng đến hôm nay


 


 


 


Lưỡi gươm vung, đời anh vào lớp chót


 


Lá cờ đưa anh đến nơi yên nghỉ cuối cùng...


 


 


 


Hôm nay tôi đứng ngoài cửa rạp


 


Những dãy nhà dựng lại cảnh năm xưa


 


Trời buông lá màn xanh trứng sáo


 


Mây bập bồng nếp áo


 


hay anh hé màn sắp sửa bước ra


 


 


Ai sẽ đóng anh trong “Những người quyết tử?”.


 


HA.


www.trieuxuan.info


bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Thương em ngày ấy/ Vũ điệu Apsara/ Nục cười Bayon - Nguyễn Hồng Minh 18.02.2020
Cựu chiến binh làng - Nguyễn Trọng Luân 17.02.2020
Vòng tròn bất tử/Mùa nước nổi/ Trăng biên giới/ Bồng bềnh chợ nổi - Nguyễn Hồng Minh 17.02.2020
Trăng chờ/ Hoa xấu hổ/ Mưa rừng - Nguyễn Hồng Minh 17.02.2020
Ngày xưa có mẹ - Trần Mạnh Hảo 17.02.2020
Chùm thơ Như Quỳnh de Prelle - Như Quỳnh de Prelle 16.02.2020
Quỳnh Và Mùa Thu - Như Quỳnh de Prelle 16.02.2020
Người tình - Nguyễn Đức Tùng 16.02.2020
Mùa thu vàng/ Gió bay/ Núi xưa - 3 bài cuối trong tập Trong cát bụi của Nguyễn Đình Thi - Nguyễn Đình Thi 15.02.2020
Ẩm thực Mẹ - Trần Mạnh Hảo 15.02.2020
xem thêm »