tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 30145807
Thơ
25.08.2019
Gabriela Mistral
Những khúc hát Solveig/ Hãy đưa tay cho em/ Balada/ Sợ hãi/ Sự âu yếm/ Gửi dân tộc Do Thái

 


NHỮNG KHÚC HÁT SOLVEIG(1)


I


Trong vòng tay ôm của những con đường


Đất ngọt ngào như môi người trần thế


Đất vẫn ngọt như ngày anh còn ở


Tình yêu ơi, em chờ gặp cùng anh.


 


Em ngó nhìn vào dòng sông thời gian


Nhìn số kiếp ba đào trong lo lắng


Em đợi anh trở về từ xa thẳm


Bao bọc trên mặt đất những con đường.


 


Sống bằng anh, như rượu, tâm hồn em


Đau đớn vì anh nhưng chưa chết hẳn


Em nín thở, mắt nhìn vào xa vắng


Ôm ấp lên mặt đất những con đường.


 


Chúa Trời thấy em trong vòng tay anh


Khi em chết, em trả lời với Chúa


Nếu Ngài hỏi, anh ở đâu lần lữa


Và sao quên đường quay trở về em?


 


Trong thung lũng tiếng cuốc xẻng vang lên


Và em đang đi về gần ngôi mộ


Em vẫn đợi chờ anh, anh yêu ạ


Con đường ôm mặt đất chẳng vô tình!


 


II


Sườn dốc núi, trên con đường của mình


Những cây thông phủ bóng màu xanh thắm


Trên lồng ngực của ai còn âu yếm


Anh ngả lên, có phải thế không anh?


 


Trên dòng suối tiếng nước chảy rì rầm


Hướng dòng nước một đàn cừu tấp nập


Ai người lên bờ môi ai ép chặt


Có phải người một thuở đã từng hôn?


 


Đang cười vui với gió những cây phong


Cành run rẩy, cúi mình vào mặt đất


Nhưng nghe như tiếng trẻ con đang khóc


Rồi ngả vào trong lồng ngực của em.


 


Em chờ anh đằng đẵng ba mươi năm


Em ngồi đây, đợi chờ bên cánh cửa


Tuyết vẫn rơi mà anh không về nữa


Tuyết nằm lên tất cả mọi con đường.


 


III


Mây đen đầy trời, thông khóc nỉ non


Giống như người, gió gào trong lo lắng


Mây bao trùm mặt đất như tuyết trắng


Như Peer Gynt về đây tìm thấy con đường!


 


Đêm dè dặt và dày đặc màn sương


Xin một chút thương cho người phiêu lãng


Đôi mắt em khổ vì đêm mù quáng


Như Peer Gynt về đây tìm thấy con đường!


 


Tuyết rơi to và ngày một dày hơn


Kẻ lạc lối có ai người giúp đỡ


Tuyết dập của người mục phu đống lửa


Như Peer Gynt về đây tìm thấy con đường!


_____________


(1)Canciones de Solveig [Solveig Songs]. Solveig là tên một nhân vật nữ trong vở kịch thơ Peer Gynt, 1867 nổi tiếng thế giới của nhà soạn kịch Na Uy, Henrik Isben (1828-1906). Khúc hát Solveig nổi tiếng thế giới qua hai tổ khúc của nhạc sĩ Edward Grieg (1843-1907) viết cho vở kịch nói trên. Peer Gynt là một chàng trai nông dân thể hiện sự yếu đuối của tâm hồn con người. Vở kịch nổi tiếng này là biểu tượng cho sự phân định giới hạn của Isben với chủ nghĩa lãng mạn và việc lý tưởng hoá tính cách của chủ nghĩa lãng mạn.


 


Canciones de Solveig


I


   La tierra es dulce cual humano labio,


como era dulce cuando te tenía,


y toda está ceñida de caminos...


Eterno amor, te espero todavía.


 


   Miro correr las aguas de los años,


miro pasar las aguas del destino.


Antiguo amor, te espero todavía:


la tierra está ceñida de caminos...


 


   Palpita aún el corazón que heriste:


vive de ti como de un viejo vino.


Hundo mis ojos en el horizonte:


la tierra está ceñida de caminos...


 


   Si me muriera, el que me vio en tus brazos,


Dios que miró mi hora de alegría,


me preguntara dónde te quedaste,


me preguntara ¡y qué respondería!


 


   Suena la azada en lo hondo de este valle


donde rendida el corazón reclino.


Antiguo amor, te espero todavía:


la tierra está ceñida de caminos...


 


II


   Los pinos, los pinos


sombrean la cuesta:


¿en qué pecho el que amo


ahora se recuesta?


 


   Los corderos bajan


a la fuente pía:


¿en qué labio bebe


el que en mí bebía?


 


   El viento los anchos


abetos enlaza:


llorando como hijo


por mi pecho pasa.


 


   Sentada a la puerta


treinta años ya espero.


¡Cuánta nieve, cuánta


cae a los senderos!


 


III


   La nube negra va cerrando el cielo


y un viento humano hace gemir los pinos;


la nube negra ya cubrió la tierra.


¡Cómo vendrá Peer Gynt por los caminos!


 


   La noche ciega se echa sobre el llano


!ay! sin piedad para los peregrinos.


La noche ciega anegará mis ojos:


¡cómo vendrá Peer Gynt por los caminos!


 


   La nieve muda está bajando en copos:


espesa, espesa sus tremendos linos


y ya apagó los fuegos de pastores:


¡cómo vendrá Peer Gynt por los caminos!


 


HÃY ĐƯA TAY CHO EM


Đưa tay cho em, chúng mình sẽ nhảy


Đưa tay cho em và hãy chiều em


Em như là bông hoa đơn lẻ vậy


Một bông hoa – và chỉ thế thôi anh.


 


Hòa nhịp hát, em cùng anh sưởi ấm


Trong bước nhảy em hòa quyện thân mình.


Như bông lúa đang dập dờn trên sóng


Của gió đồng – và chỉ thế thôi anh.


 


Anh Hoa hồng, còn em – Hy vọng nhé


Nhưng anh sẽ quên tên tuổi của mình


Để anh và em sẽ thành điệu nhảy


Trên ngọn đồi – và chỉ thế thôi anh.


 


Dame la mano


 


Dame la mano y danzaremos;


dame la mano y me amarás.


Come una sola flor seremos,


come una flor, y nada más...


 


El mismo verso cantaremos,


al mismo paso bailarás.


Como una espiga ondularemos,


como una espiga, y nada más.


 


Te llama Rosa y yo Esperanza:


pero tu nombre olvidarás,


porque seremos una danza


en la colina, y nada más…


 


BALADA


Chàng cùng cô gái khác


Đi qua trước mặt tôi.


Con đường thật vui tươi


Nhẹ nhàng cơn gió mắt.


Chàng cùng cô gái khác


Đi qua trước mặt tôi!


 


Chàng đã yêu người khác


Mặt đất vẫn nở hoa.


Dù bài ca đang chết


Lặng lẽ giữa mùa hè.


Chàng đã yêu người khác


Mặt đất vẫn nở hoa!


 


Chàng ôm hôn người khác


Ở bên bờ biển xanh


Chiếu lên con sóng bạc


Lặng lẽ ánh trăng thanh.


Để tôi buồn tôi khóc


Ở bên bờ biển xanh!


 


Chàng muốn cùng người khác


Đi vào chốn vĩnh hằng


Ở đó bầu trời khác


(Chúa Trời chỉ lặng im).


Chàng muốn cùng người khác


Đi vào chốn vĩnh hằng!


 


Balada


Él pasó con otra;


yo le vi pasar.


Siempre dulce el viento


y el camino en paz.


¡Y estos ojos míseros


le vieron pasar!


 


Él va amando a otra


por la tierra en flor.


Ha abierto el espino;


pasa una canción.


¡Y él va amando a otra


por la tierra en flor!


 


El besó a la otra


a orillas del mar;


resbaló en las olas


la luna de azahar.


¡Y no untó mi sangre


la extensión del mar!


 


El irá con otra


por la eternidad.


Habrá cielos dulces.


(Dios quiera callar.)


¡Y él irá con otra


por la eternidad!


 


SỢ HÃI


Tôi chẳng mong con mình


Sẽ trở thành chim én


Giữa bầu trời bay lượn


Rồi làm tổ ngoài hiên


Với mẹ không đi đến


Để chải tóc cho con.


Tôi chẳng mong con mình


Sẽ trở thành chim én.


 


Cũng chẳng mong con mình


Sẽ trở thành công chúa.


Làm sao chơi trên cỏ


Khi mang đôi giày vàng?


Và mỗi khi đêm đến


Tôi không nằm bên con…


Tôi chẳng mong con mình


Sẽ trở thành công chúa.


 


Và chẳng hề mong muốn


Con gái thành nữ hoàng


Ngồi ngự trên ngai vàng


Nơi tôi không thể đến.


Làm sao trong đêm vắng


Cất tiếng hát ru con…


Tôi chẳng hề mong muốn


Con gái thành nữ hoàng!


 


Miedo


 


Yo no quiero que a mi niña


golondrina me la vuelvan;


se hunde volando en el Cielo


y no baja hasta mi estera;


en el alero hace el nido


y mis manos no la peinan.


Yo no quiero que a mi niña


golondrina me la vuelvan.


 


Yo no quiero que a mi niña


la vayan a hacer princesa.


Con zapatitos de oro


¿cómo juega en las praderas?


Y cuando llegue la noche


a mi lado no se acuesta...


Yo no quiero que a mi niña


la vayan a hacer princesa.


 


Y menos quiero que un día


me la vayan a hacer reina.


La subirían al trono


a donde mis pies no llegan.


Cuando viniese la noche


yo no podría mecerla...


¡Yo no quiero que a mi niña


me la vayan a hacer reina!


 


SỰ ÂU YẾM


Mẹ ơi, mẹ hôn con


Con hôn nhiều hơn nữa


Những nụ hôn như thế


Con xin mẹ đừng nhìn.


 


Con ong trên hoa huệ


Không vẫy cánh của mình


Khi mẹ giấu đứa con


Không hề nghe hơi thở.


 


Con nhìn mẹ, nhìn mẹ


Bằng ánh mắt không rời


Con nhìn thấy đứa bé


Trong đôi mắt mẹ vui.


 


Hồ sao chép mọi thứ


Những gì mẹ đang nhìn


Nhưng tất cả đứa con


Chỉ con trai thôi nhé.


 


Đôi mắt được mẹ ban


Con phải nhìn phải ngắm


Theo mẹ vào thung lũng


Nhìn biển, ngắm trời xanh.


 


Caricia


 


Madre, madre, tú me besas,


pero yo te beso más,


y el enjambre de mis besos


no te deja ni mirar...


 


Si la abeja se entra al lirio,


no se siente su aletear.


Cuando escondes a tu hijito


ni se le oye respirar...


 


Yo te miro, yo te miro


sin cansarme de mirar,


y qué lindo niño veo


a tus ojos asomar...


 


El estanque copia todo


lo que tú mirando estás;


pero tú en las niñas tienes


a tu hijo y nada más.


 


Los ojitos que me diste


me los tengo de gastar


en seguirte por los valles,


por el cielo y por el mar...


 


GỬI DÂN TỘC DO THÁI 


Chủng tộc Do Thái – Người là dòng sông đau buồn


Chủng tộc Do Thái – Người là xác thân đau đớn


Cả đất và cả trời cũng không hề chứa đựng


Hết nước mắt của Người, đau khổ cứ tăng thêm.


 


Người ta không hề để cho Người được yên thân


Được nghỉ trong bóng râm để vết thương lành lại


Mảnh băng của Người luôn có màu đỏ cháy


Còn mạnh mẽ hơn màu đỏ của hoa hồng.


 


Tiếng khóc của Người từ thuở hồng hoang


Thế giới này vẫn nghe và vẫn đầy thương cảm


Tôi nhìn vào những vết thương sâu hoắm


Trên gương mặt Người mà thấy yêu thương.


 


Những người phụ nữ vẫn đưa nôi ru con ngủ


Còn những đàn ông vẫn làm việc của mình


Trong giấc mơ cơn ác mộng vẫn kinh hoàng


Và một lời vẫn dành cho Người: “xin lạy Chúa”.*


 


Chủng tộc Do Thái vẫn giữ được nếp nhà


Và giọng nói để dịu dàng cất lên tiếng hát


Dù từng bị giày vò, nỗi sợ trong ánh mắt


Thì hôm nay Người vẫn tiếp tục viết Nhã Ca.


 


Trong mỗi người phụ nữ có hình ảnh Mẹ Maria


Và trong mỗi đàn ông có dáng hình của Chúa.


Đồi núi Xi-ôn đã từng nghe những lời ân huệ


Nhưng uổng công trong giờ phút nhạt nhòa.


 


Đám đông sợ hãi khi đó bỏ chạy ra xa


Người đã không nghe ra trong lời Ngài nói


Thì khi đó nàng Ma-đơ-len liền bước tới


Xức dầu cho đôi chân, nơi dòng máu tuôn ra.


 


Chủng tộc Do Thái – Người là dòng sông đau buồn


Chủng tộc Do Thái – Người là xác thân đau đớn


Cả đất và cả trời cũng không hề chứa đựng


Hết nước mắt của Người, đau khổ cứ tăng thêm!


_________


 


* Miserere trong nguyên bản. Đây là câu trong Thánh Vịnh 50 (Miserere mei, Deus, secundum magnam misericordiam tuam) tiếng Việt dịch là: Lạy Thiên Chúa, xin xót thương con. 


 


Al Pueblo Judío


Raza judía, carne de dolores,


raza judía, río de amargura:


como los cielos y la tierra, dura


y crece aún tu selva de clamores.


 


Nunca han dejado orearse tus heridas;


nunca han dejado que a sombrear te tienda


para estrujar y renovar tu venda,


más que ninguna rosa enrojecida.


 


Con tus gemidos se ha arrullado el mundo.


Y juego con las hebras de tu llanto.


Los surcos de tu rostro, que amo tanto,


son cual llagas de sierra de profundos.


 


Temblando mecen su hijo las mujeres,


temblando siega el hombre su gavilla.


En tu soñar se hincó la pesadilla


y tu palabra es sólo el ¡"miserere"!


 


Raza judía, y aun te resta pecho


y voz de miel, para alabar tus lares,


y decir el Cantar de los Cantares


con lengua, y labio, y corazòn deshechos.


 


En tu mujer camina aún María.


Sobre tu rostro va el perfil de Cristo;


por las laderas de Siòn le han visto


llamarte en vano, cuando muere el día...


 


Que tu dolor en Dimas le miraba


y Él dijo a Dimas la palabra inmensa


y para ungir sus pies busca la trenza


de Magdalena ¡y la halla ensangrentada!


 


¡Raza judía, carne de dolores,


raza judía, río de amargura:


como los cielos y la tierra, dura


y crece tu ancha selva de clamores!


Gabriela Mistral


Nguyễn Viết Thắng dịch.


 


 

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Chùm thơ Václav Hrabě - Václav Hrabě 07.11.2019
Thu phong từ 秋風詞 - Lý Bạch 01.11.2019
Bạch Đằng Giang Phú - Trương Hán Siêu 28.10.2019
Chùm thơ Trương Hán Siêu - Trương Hán Siêu 28.10.2019
Diễn từ cho cuốn sách dí dỏm/ Đôi giày - Con người - Jan Neruda 25.10.2019
Chùm thơ Jan Skácel - Jan Skácel 25.10.2019
Chùm thơ Fráňa Šrámek - Fráňa Šrámek 25.10.2019
Ngậm ngùi/ Cũng phải nói một lần - Vũ Hữu Định 25.10.2019
Họa/ Gởi chút tình thân/ Thời tiết - Vũ Hữu Định 25.10.2019
Hành trình cuộc đời này ta có nhau không? - Nguyễn Thế Thiên Trang 24.10.2019
xem thêm »