tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 28204187
Tiểu thuyết
06.03.2009
Liep Nicôlaievich Tônxtoi
Chiến tranh và Hòa bình

- Đấy vừa khéo - Platôn vừa nói vừa kéo chiếc áo sơ mi. Sau khi đã chui đầu vào cổ áo và xỏ tay vào ống, tên lính Pháp không ngước mắt lên, hắn ngắm nghía chiếc áo đang mặc, rồi xem kỹ đường may.


- Thôi anh bạn ạ, được rồi, đây có phải tiệm may đâu, chả có đồ nghề cho ra hồn mà không có đồ nghề thì giết một con rận cũng không xong - Platôn nói, miệng nở một nụ cười tròn trĩnh và có vẻ tự lấy làm thích thú với tác phẩm của mình.


- Tốt lắm, tốt lắm, cám ơn, nhưng chắc còn thừa vải chứ?[1] - Tên lính Pháp nói.


- Khi nào mặc hẳn vào người lại còn đẹp hơn nữa cho mà xem,- Carataiép nói, bác ta vẫn mải ngắm nghía tác phẩm của mình. – Vừa đẹp vừa thoải mái...


- Cảm ơn, cảm ơn ông bạn già, thế còn chỗ vải thừa?...Tên lính Pháp mỉm cười nhắc lại, rồi rút ra một tờ giấy bạc đưa cho Carataiép.- Nhưng còn chỗ vải thừa...[2]


Pie thấy rằng Platôn không muốn hiểu ý tên lính Pháp nói gì. Chàng không xen vào câu chuyện, lặng lẽ đứng nhìn. Carataiép cám ơn tên lính Pháp về chỗ món tiền giấy và tiếp tục ngắm nghía công trình của mình. Tên Pháp cứ khăng khăng đòi chỗ vải thừa và nhờ Pie dịch hộ cho Carataiép nghe.


- Hắn lấy chỗ vải vụn ấy làm gì? - Carataiép nói. - Để cho chúng mình làm băng quấn chân có phải tốt biết mấy. Thôi, Chúa phù hộ cho hắn - và Carataiép, sắc mặt buồn hẳn đi, rút ở trong ngực ra một nắm giẻ lau đưa cho cho tên lính Pháp, mặt không nhìn hắn. - Đấy! - Carataiép nói đoạn quay trở vào. Tên lính Pháp nhìn nắm giẻ, nghĩ ngợi một lát đưa mắt nhìn Pie có ý dò hỏi, rồi dường như khóe mắt của Pie đã nói với hắn một điều gì, hắn bỗng đỏ mặt cất tiếng nói lý nhí như khóc:


- Platôsơ, này Platôsơ, cứ giữ lấy[3] - Hắn nói đoạn trả nắm vải vụn cho Carataiép rồi vội quay đi.


- Đấy anh xem - Carataiép bắt đầu nói - gọi là quân tà giáo, thế nhưng cũng có lòng đấy chứ. Các cụ thường bảo tay ướt hay cho, tay khô keo kiệt kể cũng đúng: Chính hắn cũng rách rưới, ấy thế mà hắn vẫn cho. - Carataiép trầm ngâm cười tủm tỉm nhìn mấy miếng vải vụn, im lặng một lát. - Làm băng quấn chân tốt ra phết - nói đoạn Carataiép quay trở vào nhà.


XII


Kể từ khi Pie bị bắt cho đến nay đã được bốn tuần lễ. Tuy quân Pháp có đề nghị với chàng sang ở bên nhà lán của sĩ quan, chàng vẫn ở lại gian nhà họ đã giam chàng hồi đầu cùng với những người lính thường.


Ở lại giữa thành Mátxcơva bị tàn phá và thiêu hủy, Pie đã trải qua những nỗi thiếu thốn gần như cùng cực mà con người có thể chịu được; nhưng nhờ có sức khỏe và sức chịu đựng, điều mà trước đây chàng không ngờ tới và nhất là vì những sự thiếu thốn cứ đến dần từng tí một, khiến chàng không thể nói rõ bắt đầu từ lúc nào, cho nên chàng chịu đựng tình cảnh này một cách dễ dàng, thậm chí còn vui vẻ nữa. Và chính trong thời gian này, chàng có được cái tâm trạng thư thái, thỏa thuận với bản thân đó - Nó là điều đã đập mạnh vào tâm trí chàng ở những người lính trên chiến trường Bôrôđinô. Chàng đã tìm kiếm nó trong những công việc từ thiện, trong hội Tam Điểm, trong cuộc sống phóng túng của giới xã giao, trong rượu, trong một chiến công hy sinh anh dũng, trong mối tình lãng mạn với Natasa, chàng cũng đã tìm tâm trạng đó bằng con đường tư duy, nhưng tất cả những sự tìm kiếm, những mưu toan ấy đều đã phụ lòng mong đợi của chàng.


Thế mà nay, chỉ vì đã trải qua những cơn khủng khiếp trước cái chết, trải qua những nỗi thiếu thốn, trải qua những điều mà chàng đã hiểu được ở Carataiép, chàng đã tìm được sự yên tĩnh trong tâm hồn, sự hài lòng với bản thân, tuy không hề nghĩ đến những điều đó. Những phút kinh hoàng mà chàng đã trải qua trong cuộc hành hình dường như đã vĩnh viễn gạt bỏ khỏi tưởng tượng và ký ức của chàng những ý nghĩ và những cảm giác bứt rứt băn khoăn mà trước kia chàng tưởng là quan trọng. Chàng không hề nghĩ đến nước Nga, đến chiến tranh, đến chính trị hay đến Napôlêông. Chàng thấy rõ như một sự thật hiển nhiên là những cái đó đều không dính dáng gì đến chàng, rằng chàng không có phận sự phê phán gì những cái đó cả, cho nên không phê phán được. "Nước Nga và mùa hè chẳng phải là bạn bè"- Chàng nhẩm lại lời Carataiép và lời nói này đem lại cho chàng một sự yên tĩnh lạ lùng. Bấy giờ chàng thấy việc chàng định giết Napôlêông và những cuộc tính toán của chàng về con số bùa chú về con vật trong Apôcalípxơ là kỳ quặc, thậm chí còn lố lăng nữa. Lòng căm giận của chàng đối với vợ và sự lo lắng của chàng về chỗ tên họ của mình sẽ bị nhơ nhuốc, bây giờ chàng thấy nó không những vô nghĩa mà còn ngộ nghĩnh nữa. Người đàn bà ấy đang ở tận đâu đâu, sống cuộc đời mà người ấy ưa thích, thì điều đó có quan hệ gì đến chàng? Bọn Pháp biết hay không biết rằng tù binh của họ là bá tước Bêdukhốp thì cái đó có quan hệ đến ai, nhất là đến chàng?


Chàng thường nhớ lại buổi nói chuyện với công tước Anđrây và hoàn toàn đồng ý với bạn, nhưng chàng hiểu ý công tước Anđrây khác đi một chút. Công tướcAnđrây nghĩ và nói rằng hạnh phúc chỉ có thể là tiêu cực, nhưng công tước Anđrây nói như vậy với một sắc thái chua chát và mỉa mai, tựa hồ trong khi nói như vậy lại muốn phát biểu ra một ý khác - là tất cả những khát vọng vươn tới hạnh phúc thực vốn có trong chúng ta đều chỉ cốt để cho chúng ta phải day dứt vì không được thỏa mãn. Chính Pie thừa nhận điều đó là đúng, không mảy may dè dặt. Không đau khổ, thỏa mãn được các nhu cầu sơ đẳng của sự thống nhất và được tự do lựa chọn công việc làm tức là lựa chọn cách sống đó là hạnh phúc cao nhất của con người; bây giờ Pie đã thấy rõ như vậy, chẳng còn nghi ngờ gì nữa. Ở đây, mãi đến bây giờ, lần đầu tiên Pie mới hiểu hết giá trị của cái thú được ăn khi đói, được uống khi khát, được ngủ khi buồn ngủ, được sưởi khi lạnh, được nói chuyện với một con người khi cần nói và khi cần nghe tiếng nói của con người. Thỏa mãn các nhu cầu - ăn cho ngon, ở cho sạch, sống cho tự do - bây giờ Pie phải thiếu tất cả những thứ ấy nên chàng thấy đó là hạnh phúc trọn vẹn, còn việc được lựa chọn việc làm, tức được sống thì nay bị hạn chế lại cho nên chàng thấy nó dễ dàng quá, đến nỗi chàng thường quên rằng mọi cuộc sống quá phong lưu thủ tiêu hết cái hạnh phúc được thỏa mãn các nhu cầu và cái tự do lựa chọn việc làm, cái tự do mà học thức, của cải, địa vị xã hội đã cho chàng, chính cái tự do đó khiến cho việc lựa chọn việc làm trở nên khó khăn đến nỗi không sao giải quyết được và thủ tiêu cả nhu cầu lẫn khả năng làm việc.


Tất cả những ước mơ của Pie giờ đây đều hướng tới khi chàng sẽ được tự do. Thế nhưng về sau Pie suốt đời sẽ nghĩ và nói một cách hân hoan đến cái tháng bị cầm tù này, đến những cảm giác mạnh mẽ và vui mừng không bao giờ trở còn lại và nhất là đến cái tâm trạng hoàn toàn thư thái và tự do mà chỉ có thời gian ấy chàng mới cảm nhận được.


Sáng hôm đầu tiên, khi chàng thức dậy từ sớm tinh mơ bước ra ngoài nhà lán và trông thấy những chiếc mái vòm tối sẫm, những cây thập tự của tu viện Nôvôđêvítsi, trông thấy những ngọn đồi Chim sẻ và dải bờ có rừng rậm uốn quanh co trên sông và khuất dần trong cõi xa xăm phủ một làn sương tim tím, khi chàng cảm thấy làn không khí mát lạnh mơn man trên da thịt và nghe những tiễng vỗ cánh của chim ganca từ Mátxcơva băng qua đồng bay tới đây, rồi sau đó, khi chân trời phía đông bỗng lóe sáng lên, rồi vành trên của mặt trời trang trọng nhô lên khỏi đám mây, và chiếc mái vòm, những cây thập tự, những hạt sương, chân trời, dòng sông đều lung linh dưới làn ánh sáng vui tươi, Pie có một cảm giác mát mẻ mà chàng chưa hề biết, cảm giác vui mừng và khỏe mạnh của cuộc sống.


Và cảm giác này không những không lúc nào rời chàng trong suốt thời gian bị cầm tù, mà trái lại, tình cảnh của chàng càng khó khăn thì cảm giác đó lại càng mạnh mẽ.


Cái cảm giác sẵn sàng chờ đón tất cả ấy, cái cảm giác khiến người ta thấy sức mạnh tinh thần của mình được gom góp lại ấy lại càng được củng cố thêm trong lòng Pie nhờ lòng kính phục của các bạn cầm tù đối với chàng ngay từ khi chàng đến gian nhà lán này. Pie biết nhiều ngoại ngữ, quân lính Pháp rất kính nể chàng, ai xin gì chàng cũng cho một cách dễ dãi và giản dị (theo tiêu chuẩn của sĩ quan, mỗi tuần chàng được cấp ba rúp) chàng có một sức mạnh phi thường, mà các binh sĩ đã từng được thấy rõ khi chàng dùng tay không ấn những cái đinh vào vách nhà lán, chàng đối xử rất hiền từ với các bạn, chàng có cái khả năng mà họ không sao hiểu nổi là có thể ngồi im hàng giờ không làm gì cả để suy nghĩ; những điều đó khiến cho binh sĩ thấy chàng là một con người siêu việt và có phần nào bí ẩn. Chính những đức tính của chàng mà trước kia, trong xã hội thượng lưu, nếu không phải là có hại thì cũng khiến chàng thấy là vướng víu; sức mạnh của chàng, thái độ coi thường những tiện nghi sinh hoạt, tính đãng trí, tính giản dị - thì ở đây, giữa những con người này, đã đưa lại cho chàng một địa vị gần như địa vị một bậc anh hùng. Và Pie cảm thấy lòng kính nể đó đòi hỏi chàng phải đáp ứng lại cho xứng đáng.


XIII


Đêm mồng sáu rạng ngày mồng bảy tháng mười, cuộc rút lui của quân Pháp bắt đầu: những gian nhà bếp, nhà lán bị phá đi, những chiếc xe chở đồ được thu xếp gọn ghẽ và đoàn quân lính cùng những đoàn xe bắt đầu chuyển động.


Vào lúc bảy giờ sáng một toán quân áp giải của Pháp, mặc binh phục hành quân, đầu đội mũ sacô, vai vác súng, mang bạc đà và những cái đẫy to tướng, đến đứng trước mấy gian nhà lán và tiếng nói chuyện rôm rả đặc biệt của người Pháp xen lẫn tiếng chửi rủa, vang dội khắp cả tuyến quân.


Trong lán ai nấy đều đã mặc áo, nai nịt, đi giày xong xuôi và chỉ còn đợi lệnh ra ngoài. Xôcôlốp, người lính bị ốm, xanh xao, gầy gò, hai con mắt thâm quầng, vẫn ngồi một mình ở chỗ cũ, chưa mặc áo đi giày gì cả, chỉ đưa đôi mắt lồi hẳn lên vì mặt quá gầy nhìn các bạn có ý dò hỏi, trong khi họ không để ý gì đến anh ta cả và cất tiếng rên khe khẽ và đều đều. Hình như anh ra rên rỉ như vậy vì đau rất ít - anh ta bị bệnh kiết lị - mà vì sợ buồn khi thấy phải ở lại một mình thì nhiều hơn.


Pie, chân đi một đôi giày mà Carataiép đã khâu cho chàng bằng chỗ rẻo thừa của một miếng da do một tên lính Pháp mang lại nhờ anh ta chữa hộ đế giày, lưng thắt một sợi dây thừng đến cạnh người ốm và ngồi xổm trước mặt anh ta.


 - Thôi Xôcôlốp ạ, họ không đi hẳn đâu mà! Ở đây họ còn để lại một bệnh xá. Có lẽ anh còn đỡ khổ hơn chúng tôi, - Pie nói.


 - Ôi lạy chúa! Tôi chết mất thôi! Ôi lạy chúa! - Người lính cất tiếng rên to hơn.


 - Để tôi xin họ một lần nữa xem, Pie nói đoạn đứng dậy đi ra cửa nhà lán. Trong khi Pie đến cạnh cửa, từ bên ngoài bước tới hai người lính cùng đi với viên hạ sĩ hôm qua đã mời Pie hút tẩu thuốc. Cả ba đều mặc binh phục hành quân, đeo bạc đà, đội mũ sacô quai gài xuống cằm khiến cho khuôn mặt quen thuộc của họ trông lạ hẳn đi.


Viên hạ sĩ đến đây là để đóng cửa lán lại và điểm số tù binh trước khi xuất phát theo lệnh cấp trên.


- Ông hạ sĩ ơi, người ốm này biết tính thế nào đây...?[4] - Pie mở đầu; nhưng ngay khi nói câu ấy chàng chợt nảy ra ý nghĩ hoặc không biết đây có phải là viên hạ sĩ chàng vẫn quen không, hay là một người lạ: lúc ấy viên hạ sĩ thật chẳng giống ngày thường chút nào. Hơn nữa, ngay khi Pie nói câu ấy, thì từ hai phía bỗng nổi lên tiếng trống trận. Viên hạ sĩ nghe Pie nói thì cau mày văng ra một câu chửi rủa vô nghĩa rồi đóng sập cửa lại. Trong lán tối lờ mờ, từ hai phía tiếng trống dồn dập gay gắt, át hẳn tiếng rên rỉ của người ốm.


 - "Nó đấy! Lại nó đấy?" - Pie tự nhủ, và bất giác chàng bỗng thấy lạnh toát sau sống lưng. Trong gương mặt thay đổi hẳn đi của viên hạ sĩ, trong giọng nói của hắn, trong tiếng trống thôi thúc ầm ĩ át hết mọi tiếng khác Pie đã nhận ra cái sức mạnh huyền bí, dửng dưng, đã thúc đẩy con người phải giết đồng loại mặc dầu không muốn thế, cái sức mạnh mà chàng đã thấy tác động của nó trong buổi hành hình. Sợ sệt, trốn tránh sức mạnh này, cầu xin hay van lơn những người làm công cụ cho nó đều vô ích. Bây giờ Pie đã biết rõ như vậy. Đành phải chờ đợi và chịu đựng thôi. Pie không lại gần người ốm nữa và không nhìn về phía anh ta. Chàng cau mày lặng lẽ đứng bên cửa lán.


Khi mở cửa, đám tù binh như một bầy cừu chen chúc nhau ùa ra, Pie chen ra phía trước và đến cạnh viên đại úy, chính viên đại úy mà viên hạ sĩ kia đã nói quả quyết với chàng là chàng cần gì ông ta cũng sẵn sàng giúp. Viên đại úy cũng mặc binh phục hành quân và trên khuôn mặt lạnh lùng của hắn cũng thấy có "nó", có cái mà Pie đã nhận ra trong tiếng trống và trong giọng nói của viên hạ sĩ.


- Đi đi, đi đi![5] - viên đại úy nói, mày cau lại một cách nghiêm khắc và mắt nhìn những đám tù binh lũ lượt đi qua cạnh hắn. Pie biết rằng mình sẽ uổng công, nhưng vẫn đến gặp hắn.


 - Sao, có việc gì thế hả[6] - Viên đại úy ngoảnh lại nhìn, vẻ như không nhận ra Pie. Pie giãi bày tình cảnh người bệnh binh.


- Rồi nó sẽ đi được tất, mẹ kiếp! - Viên đại úy nói. - Đi đi, đi đi![7] - Hắn nói tiếp, mắt không nhìn Pie.


- Không đi được đâu, anh ấy gần chết rồi [8] - Pie bắt đầu nói.


 - Mày có muốn...! [9]- Viên đại úy quát, mày cau lại, vẻ đanh ác. Đram-đa-đa-đa, đam, đram... tiếng trống vẫn đổ dồn và Pie hiểu rằng cái sức mạnh huyền bí kia đã khống chế hoàn toàn những con người ấy, và bây giờ có nói gì cũng vô ích mà thôi.


Những sĩ quan tù binh bị tách riêng ra khỏi các tù binh thường và bị dẫn đi trước. Số sĩ quan, trong đó có Pie, là ba mươi người, lính thường thì có khoảng vài ba trăm.


Các sĩ quan tù binh ở các nhà lán khác thả ra đều lạ mặt và ăn mặc tươm tất hơn Pie rất nhiều. Họ nhìn chàng, nhìn đôi giày của chàng một cách bỡ ngỡ và nghi kỵ. Đi cách Pie không xa có một viên thiếu tá to béo hình như được tất cả các bạn cùng bị giam kính nể. Ông ta mặc một chiếc áo dài nội tẩm kiểu Cadan, lưng thắt một chiếc khăn bông, mặt vàng vọt, phù thũng và cau có, một tay ông ta cầm túi thuốc lá đút dưới vạt áo, tay kia chống trên một cái tẩu thuốc dài. Viên thiếu tá thở hổn hển không ra hơi, luôn mồm làu nhàu và cáu bẳn với mọi người vì ông ta cứ có cảm giác là họ xô đẩy mình, là ai nấy đều quá hấp tấp, tuy chẳng có việc gì mà phải vội, là mọi người cứ lấy làm lạ về việc này việc nọ, tuy chẳng có chuyện gì đáng lấy làm lạ cả. Một người khác, một viên sĩ quan thấp bé và gầy gò, luôn mồm nói chuyện với mọi người, phỏng đoán nào là bây giờ chúng đưa họ đi đâu, nào là trong ngày hôm nay liệu đi được bao xa. Một viên công chức đi ủng da, mặc quân phục quân nhu, chạy lăng xăng bên này bên kia để xem cảnh Mátxcơva bị cháy, lớn tiếng loan báo cho mọi người biết những điều mình vừa quan sát được: chỗ nào đã bị cháy và góc phố hiện có thể trông thấy là khu vực nào. Một viên sĩ quan thứ ba, mà nghe giọng nói có thể đoán là người Ba Lan tranh luận với viên công chức quân nhu, chứng minh cho hắn ta thấy rằng hắn đã xác định sai các khu phố Mátxcơva.


- Các ông cãi vã gì thế? - Viên thiếu tá nói, giọng cáu kỉnh. - Nicôlai hay Vlát cũng thế thôi, các ông không thấy là tất cả đều cháy trụi đấy sao? Chỉ có thế thôi... Sao ông lại cứ xô đẩy người ta thế, đường chật lắm hay sao? - Ông ta bực tức quát một người đi phía sau tuy người này chẳng hề xô đẩy gì ông ta cả.


 - Ái chà chà, chúng nó tệ quá. - Khi thì ở phía này, khi thì ở phía kia, có nhiều tiếng xuýt xoa của đám tù binh, đang ngắm cảnh hoang tàn của thành phố - Cả khu Damôskơvôrêtsiê, cả khu Dubôvô, và cả điện Cremlanh nữa... các ông nhìn mà xem, không còn lấy được một nửa. Thì tôi đã bảo cả khu Damôskơvôrêtsiê mà, các ông thấy chưa.


- À, ông đã biết là cháy rồi thì còn nói làm gì nữa! - viên thiếu tá nói.


Khi đi ngang qua khu Khamốpniki (một trong những khu phố hiếm hoi không bị cháy) qua một ngôi nhà thờ, cả đám tù binh bỗng đổ dồn về một phía. Có những tiếng kêu kinh hãi và ghê tởm.


- Chà, cái quân khốn nạn! Thật là quân tà giáo! Đúng là một người chết, đúng là một người chết rồi... không biết chúng nó lấy cái gì bết vào mặt xác chết thế!


Pie cũng len về phía nhà thờ, nơi có cái vật gây nên những tiếng kêu đó và thoáng thấy một vật gì tựa vào hàng rào nhà thờ. Qua lời những người bạn thấy rõ hơn, chàng Pie được biết rằng vật đó là một cái xác người đứng bên hàng rào mặt trát đầy mồ hóng.


-          Đi đi, mẹ kiếp... đi nhanh lên, đồ qủy sứ![10]- có tiếng chửi rủa của toán quân đi áp giải, và bọn lính Pháp lại lấy sống gươm giận dữ xua đám tù binh đang nhìn cái xác chết.


(còn tiếp)


Nguồn: Chiến tranh và Hòa bình, tập 3. Bộ mới, NXB Văn học, 1-2007. Triệu Xuân biên tập. In theo lần xuất bản đầu tiên tại Việt Nam năm 1961 và 1962 của Nhà xuất bản Văn hóa, tiền thân của NXB Văn học. Những người dịch: Cao Xuân Hạo, Nhữ Thành, Trường Xuyên (tức Cao Xuân Huy) và Hoàng Thiếu Sơn.


 







[1] C‘est bien, C’est bien merci mais, vous devez avoir de la toile de reste?




[2] Merci, merci mou vieux, et le reste? - Mais le reste?




[3] Platoche, dites donc. Platoche, gardez pour vous.




[4] Caporal, que fera-t-on du malade?




[5] Filez, filez.




[6] Eh bien, qu'est-ce qui'il y a?




[7] Il pourra marcher, que diable! Filez, filez!




[8] Mais non, il est à l’agonie.




[9] Voulez-vous bien!...




[10] Marchez, sacré non… Filez, trente mille diables!



Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
45.
46.
47.
48.
49.
50.
51.
52.
53.
54.
55.
56.
57.
58.Phần Thứ Mười một
59.
60.
61.
62.
63.
64.
65.
66.
67.
68.
69.
70.
71.
72.
73.
74.
75.
76.
77.
78.Phần Thứ tám
79.
80.
81.Phần Thứ sáu
82.Lời Người biên tập và Lời Giới thiệu của Cao Xuân Hạo
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Đi tìm hiện thực của những ước mơ - Hạ Bá Đoàn 16.07.2019
Seo Mỉ - Đỗ Quang Tiến 12.07.2019
Cuốn theo chiều gió - Margaret Munnerlyn Mitchell 08.07.2019
Thế giới những ngày qua - Stefan Zweig 06.07.2019
Đất thức - Trương Thị Thương Huyền 01.07.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 29.06.2019
Ma rừng - Phùng Phương Quý 28.06.2019
Kim Vân Kiều Truyện - Thanh Tâm Tài Nhân 19.06.2019
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 01.06.2019
Cõi mê - Triệu Xuân 21.05.2019
xem thêm »