tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 28278480
Tiểu thuyết
05.03.2009
Liep Nicôlaievich Tônxtoi
Chiến tranh và Hòa bình

X


Nhưng lạ thay, tất cả những mệnh lệnh, những biện pháp và những kế hoạch này, là những cái tuyệt nhiên không thua kém gì những cách thức mà người ta thường làm trong những trường hợp tương tự, đều không động chạm đến thực chất của vấn đề và như đôi kim trên một cái mặt đồng hồ bị tách rời ra khỏi bộ máy, nó quay lung tung, không có mục đích, không dính dáng gì đến bộ bánh xe trong máy.


Về phương diện quân sự, bản kế hoạch tác chiến thiên tài mà Chie có nói là: thiên tài của người chưa bao giờ tưởng tượng ra được một cái gì thâm thúy hơn, khôn khéo hơn và đáng khâm phục hơn[1], và trong khi bút chiến với ông Phen, Chie lại còn chứng minh rằng kế hoạch này soạn ra ngày mười lăm tháng mười chứ không phải ngày mồng bốn. Bản kế hoạch thiên tài ấy không bao giờ và không thể nào được thực hiện, vì nó không có chút gì sát với thực tế. Việc củng cố thành Cremlanh mà muốn thực hiện cần phải phá hủy cái đền Hồi giáo[2] (Napôlêông gọi nhà thờ Vaxili Blagienny như vậy) hoàn toàn không có ích lợi gì cả. Việc đặt mìn dưới thành Cremlanh chỉ góp phần thực hiện ý muốn của hoàng đế khi rút ra khỏi Mátxcơva, tức là muốn cho thành Cremlanh nổ tung, nghĩa là làm cái việc đánh vào nền nhà để dỗ đứa trẻ vừa bị ngã xuống đấy. Việc truy kích quân đội Nga, một việc khiến Napôlêông bận tâm rất nhiều, là một hiện tượng lạ kỳ chưa từng có: các tướng lĩnh Pháp đã mất hút bóng đạo quân sáu vạn người này, và theo lời Chie, may mà nhờ sự khéo léo và thậm chí cái thiên tài của Muyara cho nên mới tìm lại được đạo quân Nga sáu vạn người này, chẳng khác nào tìm một cái kim găm.


Về phương diện ngoại giao, tất cả những lời biện luận của Napôlêông về lòng đại độ và sự công minh của mình, trước mặt Tutônmin cũng như trước mặt Yacốplép, mà mối lo chủ yếu lúc bấy giờ là làm sao kiếm được một chiếc áo khoác và một cái xe tải, những lời biện luận ấy đều tỏ ra vô hiệu: Alếchxanđrơ không tiếp các sứ giả này và không phúc đáp.


Về phương diện hành chính, cơ quan thị chính không ngăn chặn được các vụ cướp bóc và chỉ đem lại lợi ích cho một vài nhân vật có tham gia vào các cơ quan thị chính này: họ lấy cớ giữ gìn an ninh để cướp bóc dân Mátxcơva hay để bảo vệ cho tài sản riêng của họ khỏi bị cướp bóc.


Về phương diện tư pháp, sau khi hành hình những người bị gán tội đốt nhà, phần nửa còn lại của Mátxcơva cũng bốc cháy nốt.


Về phương diện tôn giáo, cái phương sách thăm viếng các đền thờ đã dùng ở Ai Cập này chẳng đem lại kết quả gì. Hai giáo sĩ tìm được ở Mátxcơva cũng có thể thi hành ý muốn của Napôlêông, nhưng một người trong bọn họ đã bị một tên lính Pháp tát tai trong khi làm lễ, còn về người kia thì một viên quan chức Pháp có báo cáo như sau:


"Người linh mục mà tôi tìm ra được và mới làm lễ lại như cũ đã quét dọn và đóng cửa nhà thờ. Nhưng đêm hôm qua lại có kẻ đến phá cửa lớn, bẻ khóa, xé sách và gây nhiều việc lộn xộn khác"[3]


Về phương diện thương mại, tờ tuyên cáo kêu gọi "các nhà tiểu công nghệ cần cù và tất cả các nông dân" không thể thu được một tiếng vang nào. Nhà tiểu công nghệ cần cù thì không có, còn như nông dân thì những tên phái viên nào dám đi quá xa để phát tờ tuyên cáo này đều bị họ bắt hoặc giết đi.


Rồi phương diện giải trí cho dân chúng và quân đội bằng kịch viện, công việc cũng chẳng khả quan hơn. Những nhà hát tổ chức trong thành Cremlanh và trong nhà Pôdơniacôp lập tức phải đóng cửa, vì các nam nữ diễn viên đều bị cướp hết của cải.


Rồi đến việc từ thiện cũng không đưa lại những kết quả mong muốn. Giấy bạc giả và giấy bạc thật tràn ngập khắp Mátxcơva và không có giá trị gì hết. Đối với bọn lính Pháp đang cố vơ vét của cải, thì chỉ có vàng là cần thiết. Không những giấy bạc giả mà Napôlêông ban phát cho những người khốn khổ một cách nhân từ vậy đã hết giá trị, mà ngay cả bạc nén nữa cũng bị đem đổi lấy vàng với tỷ lệ rất thấp.


Nhưng hiện tượng kỳ lạ nhất về sự vô hiệu của những biện pháp của Napôlêông vào thời kỳ ấy là sự thất bại của ông ta trong việc cố gắng chặn các vụ cướp bóc và phục hồi kỷ luật.


"Những vụ cướp bóc vẫn diễn ra trong thành phố, tuy đã có lệnh chặn đứng nó lại. Trật tự vẫn chưa được phục hồi, và không có một nhà buôn nào trở lại buôn bán một cách hợp pháp. Chỉ có bọn bán rong là dám bán hàng, mà cũng chỉ bán những của ăn cắp".


"Khu vực do tôi cai quản vẫn bị quân lính thuộc lữ đoàn ba cướp phá. Giành giật những đồ đạc ít ỏi còn sót lại của những người khốn khổ đang trốn tránh dưới các hầm nhà vẫn chưa vừa lòng, quân lính còn nhẫn tâm dùng gươm chém họ bị thương, như tôi đã từng thấy nhiều trường hợp".


"Không có gì mới ngoài việc quân lính vẫn tự tiện trộm cướp. Ngày chín tháng mười".


"Trộm cướp vẫn hoành hành. Trong quận chúng tôi có một toán kẻ trộm, cần phải đưa những đội quân hùng hậu đến bắt. Ngày mười một tháng mười"[4].


 "Hoàng đế rất đỗi bất bình khi thấy rằng tuy đã ra lệnh chặn đứng những vụ cướp bóc, nhưng lúc nào cũng chỉ thấy những toán quân vệ binh đi ăn cướp trở về điện Cremlanh. Trong đạo quân vệ binh kỳ cựu, tình trạng hỗn loạn và việc cướp bóc lại tái diễn vào ngày hôm qua, đêm qua và ngày hôm nay một cách mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hoàng đế rất phiền lòng khi thấy những binh sĩ tinh nhuệ được chọn để hộ vệ ngài, lẽ ra phải nêu gương kỷ luật, thì lại lăng loàn đến mức xông vào đập phá các hầm rượu và các kho lương dành cho quân đội. Một số khác lại tồi tệ đến nỗi không chịu nghe những người lính canh và những sĩ quan đi tuần, lại còn chửi bới và đánh đập họ nữa".


"Quan lễ nghi đại thần của hoàng cung hết sức than phiền - viên tổng đốc viết - rằng tuy đã nhiều lần ra lệnh cấm mà quân lính vẫn đại tiện ở khắp các sân và thậm chí ngay cả dưới cửa sổ của hoàng đế"[5].


Cái quân đội ấy, như một đàn súc vật thả rông, giẫm nát đám cỏ lẽ ra có thể cứu chúng khỏi chết đói, cứ tan rã dần và càng ở Mátxcơva thêm ngày nào nó lại càng đi dần vào cõi chết ngày ấy.


Nhưng nó vẫn không nhúc nhích.


Mãi đến khi quân Nga cướp những xe lương trên con đường Smôlen và khi nhận được tin trận Tarutinô nó mới phát hoảng lên mà bỏ chạy. Napôlêông được tin này một cách đột ngột khi đang duyệt binh. Như Chie có nói, tin này khiến cho ông ta nóng lòng muốn trừng phạt bọn Nga và ông ta liền ra lệnh dời quân, một mệnh lệnh mà toàn quân đều nức lòng mong đợi.


Bỏ Mátxcơva chạy trốn, binh sĩ trong đạo quân này vơ theo tất cả những gì họ đã cướp được. Napôlêông cũng chở theo một kho tàng[6] riêng. Trông thấy đoàn xe rềnh ràng trẩy theo đoàn quân, Napôlêông rất kinh hãi (như Chie có nói). Nhưng vì đã có nhiều kinh nghiệm về chiến tranh cho nên ông ta không ra lệnh đốt xe chở đồ như ông đã từng làm với các xe chở đồ của một viên thống chế trong khi quân tiến về phía Mátxcơva. Ông ta nhìn những cỗ xe kiệu và xe hòm chở lính đi và nói rằng sau này dùng những chiếc xe kia để chở lương thực và chở thương binh, bệnh binh thì rất tốt.


Tình cảnh của toàn thể quân đội giống như tình cảnh của một con vật bị thương đang cảm thấy mình chết và không biết mình đang làm gì. Nghiên cứu những hành động khôn khéo và những mục đích của Napôlêông và của quân đội ông ta từ khi tiến vào Mátxcơva cho đến khi bị tiêu diệt cũng chẳng khác gì nghiên cứu ý nghĩa của những sự giãy giụa của một con vật bị thương đang hấp hối. Nhiều khi con vật bị thương nghe thấy tiếng sột soạt, lao mình về phía trước khiến cho người đi săn có dịp bắn nhanh hơn. Napôlêông cũng làm như vậy dưới sức ép của toàn thể quân đội ông ta. Tiếng vang của trận Tarutinô khiến con thú hoảng sợ, nó trốn về phía trước, chạy đến tận mũi súng người đi săn, rồi lại quay đi và cuối cùng, cũng như bất cứ con thú nào, nó chạy lùi trở lại theo con đường bất lợi, nguy hiểm nhất, nhưng là con đường quen thuộc, còn in vết chân cũ của nó.


Napôlêông, mà ta tưởng là kẻ chỉ huy toàn bộ cuộc vận chuyển này (cũng như một người mông muội tưởng rằng cái hình khắc ở mũi thuyền chính là cái sức mạnh chỉ huy con thuyền), Napôlêông trong suốt thời gian hoạt động của ông ta cũng giống như một đứa trẻ ngồi cầm những cái dải dính trong hòm xe mà tưởng tượng rằng mình đang đánh xe đi.


XI


Sáng ngày mồng sáu tháng mười, Pie ra khỏi lán từ sớm và khi trở về, dừng lại trước cửa chơi với con chó lông tia tía, mình dài, chân ngắn và cong vòng kiềng đang quấn quýt quanh chàng. Con chó này ở với họ trong gian nhà lán, nó ngủ với Carataiép, nhưng thỉnh thoảng lại đi lang thang ra ngoài phố, rồi lại trở về.


Có lẽ trước đây nó chẳng phải là của ai cả. Bây giờ nó cũng vẫn vô chủ và cũng không có tên. Lính Pháp gọi nó là Ado, người lính hay kể chuyện cổ tích gọi nó là Phemganca, Carataiép và mấy người khác nữa gọi nó là con xám, hay đôi khi là con Dài. Cái thân phận chẳng có chủ, cũng chẳng có màu sắc rõ rệt hình như chẳng hề làm cho con chó nhỏ nao núng. Cái đuôi xù ngoắt lên phía trên thành một cái ngù tròn vững chắc, bốn cái chân vòng kiềng phục vụ nó đắc lực đến nỗi nhiều khi, không thèm dùng cả bốn, nó duyên dáng nhấc một chân sau lên và cứ thế mà chạy ba chân, chạy rất nhanh và rất khéo. Đối với nó, cái gì cũng là một dịp để vui mừng. Khi thì nó mừng rỡ rít lên, lăn ngửa ra, khi thì nó nằm sưởi nắng với một vẻ đăm chiêu bao hàm rất nhiều ý nghĩa, khi thì nó lại nô giỡn với một mảnh gỗ hay một cái cọng rơm.


Quần áo của Pie bây giờ gồm một chiếc sơ mi bẩn và rách, di tích cuối cùng của bộ trang phục trước kia của chàng, một cái quần lính mà Pie đã theo lời khuyên của Carataiép lấy dây thắt ống lại cho ấm, một cái áo Caphơtan và một cái mũ chụp của nông dân. Dạo này, Pie trông khác hẳn đi. Chàng không có vẻ béo lắm nữa, tuy vẫn giữ cái dáng to lớn lực lưỡng là một nét di truyền của dòng họ chàng. Râu quai nón và râu mép chàng mọc xồm xoàm, tóc chàng dài và rối xù lên, nhung nhúc những chấy, làm thành một cái mũ chụp lên đầu chàng. Mặt chàng có vẻ rắn rỏi điềm đạm và linh lợi, một vẻ mà trước kia không hề thấy có ở chàng. Cái tính xuề xòa buông trôi trước kia vẫn lộ ra ngay trong đôi mắt ấy nay đã nhường chỗ cho một nghị lực luôn sẵn sàng hành động và đối phó. Chàng đi chân đất.


Pie hết nhìn xuống cánh đồng nơi mà sáng nay những đoàn xe và những đoàn người ngựa kéo đi nườm nượp, lại nhìn ra phía con sông ở xa xa, rồi lại nhìn con chó đang giả làm ra vẻ muốn cắn chàng thật sự, rồi lại nhìn đôi chân không, mà chàng đặt đi đặt lại đủ các kiểu một cách thích thú, ngọ nguậy mấy ngón chân to mập, và bẩn thỉu. Và cứ mỗi lần nhìn đôi chân không của mình chàng lại thoáng nở một nụ cười hớn hở và thỏa mãn. Đôi chân không ấy nhắc chàng nhớ lại tất cả những sự việc mà chàng đã trải qua trong thời gian ấy và những kỷ niệm này làm cho chàng thấy dễ chịu.


Đã mấy hôm nay thời tiết dịu hẳn lại, trời quang đãng, sáng sáng có những cơn gió nhẹ, chính là cái tiết trời thường gọi là babiê lêtô.[7]


Ngoài trời nắng ấm và hơi ấm ấy pha lẫn với khí trời lạnh giá của buổi sớm còn sót lại trong không trung lại càng khiến cho người ta thấy khoan khoái dễ chịu.


Trên mọi vật xa gần đều lấp lánh cái ánh pha lê kỳ diệu chỉ thấy vào tiết thu này. Xa xa, có thể trông thấy ngọn đồi Chim Sẻ với xóm nhà gỗ, ngôi nhà thờ của một tòa nhà lớn màu trắng. Những cành cây trụi lá, những dải cát, những mỏm đá, những ngôi nhà, cũng như ngọn tháp xanh nhọn hoắt của tòa nhà thờ và những đường viền của tòa nhà trắng ở xa xa - tất cả những thứ đó đều hiện rõ từng nét tinh vi trong làn không khí trong suốt. Lại gần hơn, có thể trông thấy thấp thoáng cái bóng dáng quen thuộc của một tòa nhà trang chủ bị quân Pháp chiếm ở nay đã đổ nát và cháy nham nhở, nhưng những khóm đinh hương tím mọc ven bờ rào vẫn còn xanh tốt. Và ngay cả tòa nhà đổ nát và cháy dở này, trông thật ảm đạm vào những hôm xấu trời, nay dưới ánh nắng rực rỡ, trong làn không khí im phăng phắc, cũng có một vẻ đẹp lạ lùng khiến cho lòng người dịu lại.


Một viên hạ sĩ quan Pháp mặc quân phục hở khuy, đầu đội mũ chụp như đang ở nhà, răng cắn một tẩu thuốc ngắn từ sau góc nhà lán bước ra thân mật nháy mắt với Pie và đến cạnh chàng.


- Nắng đẹp quá ông Kirin nhỉ? (tất cả các binh sĩ Pháp đều gọi Pie như vậy). Cứ như mùa xuân ấy![8] - Đoạn viên hạ sĩ tựa lưng vào cửa và mời Pie hút tẩu thuốc, tuy hắn mời Pie đã nhiều lần và lần nào chàng cũng từ chối.


- Trời này mà hành quân thì...[9] - hắn mở đầu.


Pie hỏi viên hạ sĩ có nghe nói gì về việc lên đường và hôm nay chắc sẽ có lệnh về tù binh. Trong gian nhà lán trong đó Pie bị giam có một người lính tên là Xôlôcốp ốm sắp chết, Pie bèn nói với viên hạ sĩ rằng phải lo thu xếp cho anh ta. Viên hạ sĩ bảo rằng Pie có thể yên tâm, việc này đã có bệnh xá lưu động và bệnh xá cố định, rồi người ta sẽ liệu thu xếp và nói chung những việc có thể xảy ra đều được cấp trên trù liệu trước cả.


- Với lại ông chỉ cần nói một tiếng với quan đại úy thôi ông Kirin ạ. Ồ! Ngài là một người... Ngài chả bao giờ quên việc gì. Khi nào ngài đi tuần, ông cứ nói với ngài một tiếng, ông cần gì ngài cũng sẵn sàng giúp đỡ[10].


Viên đại úy này vẫn thường nói chuyện lâu với Pie và đối xử với chàng rất hậu hĩ. Viên hạ sĩ nói tiếp:


- Này Xanh Tomát ạ, hôm trước ngài bảo tôi thế, Kirin là một người có học thức, lại biết nói tiếng Pháp; đó là một vị lãnh chúa Nga đã gặp phải những chuyện không may, nhưng vẫn là một người tôts mà lại biết điều nữa... Nếu ông ta muốn gì cứ nói với tôi, tôi không từ chối điều gì. Ông ạ, một khi đã là người có học hành thì người ta biết quý học thức và quý những người tử tế. Tôi nói thế cũng vì ông đấy ông Kirin ạ. Việc hôm trước mà không có ông ta thì lôi thôi to[11].


Viên hạ sĩ quan đứng tán gẫu một lát nữa rồi bỏ đi (cái việc mà viên hạ sĩ vừa nhắc đến là một cuộc ẩu đả giữa tù binh với lính Pháp, trong đó Pie đã can ngăn được các bạn). Mấy người tù binh đã đứng nghe Pie nói chuyện với viên hạ sĩ, lập tức hỏi chàng xem hắn ta nói những gì. Trong khi Pie đang kể cho các bạn những điều viên hạ sĩ vừa nói về việc xuất quân, có một tên lính Pháp gầy gò, vàng vọt ăn mặc rách rưới, đến gần cả nhà lán. Hắn đưa nhanh ngón tay lên trán với một cử chỉ rụt rè để chào Pie và hỏi chàng xem có phải trong lán này có anh lính Platôsơ[12] không, chả là hôm trước hắn có giao cho anh ta may một chiếc áo sơ mi.


Trước đây một tuần lễ, quân Pháp được phát da và vải, liền giao cho tù binh may giày và áo.


- Xong rồi, xong rồi anh bạn ạ. - Carataiép vừa nói vừa bước ra, tay cầm một chiếc áo sơ mi gấp cẩn thận.


Vì khí trời ấm áp và để làm việc cho tiện, Carataiép chỉ mặc chiếc quần đùi và chiếc áo sơ mi rách bươm đen xỉn như màu đất. Bác ta lấy dây buộc tóc lại theo kiểu thợ thuyền và khuôn mặt tròn trĩnh của bác lại càng có vẻ tròn trĩnh hơn nhiều và hiền hậu hơn.


- Hẹn giờ nào, trao giờ ấy; thợ đúng hẹn, thợ kém khất lần. Tôi bảo thứ sáu xong là y như rằng, đây - Platôn mỉm cười nói và giơ chiếc áo sơ mi vừa may xong ra.


Tên lính Pháp đưa mắt lo lắng nhìn quanh, rồi như đã khắc phục được ý lưỡng lự, hắn cởi chiếc áo quân phục mặc ngoài ra rất nhanh và mặc chiếc áo sơ mi vào. Dưới chiếc áo ngoài tên lính Pháp không mặc áo sơ mi và trên tấm thân gầy gò, vàng vọt của hắn chỉ có một chiếc áo gilê dài bằng lụa hoa cáu bẩn. Hình như tên lính Pháp sợ rằng tốp tù binh đang nhìn hắn sẽ cười phá lên, bèn hối hả rúc đầu vào cổ áo sơ mi. Trong đám tù binh không ai nói một tiếng.


(còn tiếp)


Nguồn: Chiến tranh và Hòa bình, tập 3. Bộ mới, NXB Văn học, 1-2007. Triệu Xuân biên tập. In theo lần xuất bản đầu tiên tại Việt Nam năm 1961 và 1962 của Nhà xuất bản Văn hóa, tiền thân của NXB Văn học. Những người dịch: Cao Xuân Hạo, Nhữ Thành, Trường Xuyên (tức Cao Xuân Huy) và Hoàng Thiếu Sơn.


 







[1] Que son génie n'avait rien imaginé de plus profond, de plus habile et de plus admirable.




[2] La Mospuée.




[3] Le prêtre que j’avais découvert et invité à recommencer à dire la messe, a nettoyé et fermé l’église. Cette nuit on est venu de nouveau enfoncer les portes casser les cadenas, dechirer les livres et commettre d'autres désordres.




[4] "La partie de mon arrondissement continue à être en proie au pillage des soldats du 3è corps, qui, non contents d'arracher aux malheureux réfugiés dans des souterrains le peu qui leur reste, ont même la férocité de les blesser à coups de sabre, comme j'en ai vu plusieurs exemples”.


“Rien de nouveau outre que les soldats se permettent de voler et de piller. Le 9 Octobre”.


“Le vol et le pillage continuent. Il y a une bande de voleurs dan notre district qu'it faudra faire arrêter par de fortes gardes. Le 11 Octobre”.




[5] Le grand maréchal de palais se plaint vivement que malgré les défenses réitérées, les soldats continuent à faire leurs besoins dans toutes les cours et même jusque sous les fenêtres de l' Empereur.




[6] Trésor.




[7] “Mùa hè của đàn bà”, tiết ấm trời, vào khoảng tháng Ba ở giữa mùa đông Châu Âu. (tiếng Pháp là “mùa hè của thánh Máctanh – l’été de Saint Martin).




[8] Quel soleil, hein, monsieur Kiril! On dirait le printemps.




[9] Si l’on marchart par un temps comme celui là...




[10] Et puis Mr Kiril, vous n’avez qu’à dire un mot au capitaine, vous savez. Oh, c’est un... qui n'oublie jamais rien. Dites au capitaine quand il fera sa tournée, il fera tout pour vous...




[11] Vois-tu, Saint-Thomas, qu'il me disait l'autre jour: Kiril c'est un homme qui a de l‘instruction; qui parle français; c‘est un seigneur russe, qui a eu des malheurs mais c’est un homme. Et il s‘yentend le... S‘il demande quelque chose qu‘il me dise, il n'y a pas de refus. Quand on a fait ses études, voyez-vous, on aime l'instruction et les gens comme il faut. C‘est pour vous que je dis celà, M. Kiril. Dans l‘affaire de l‘autre jour si ce n‘était grâce à vous, çà aurait fini mal.




[12] Plantoche.



Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
45.
46.
47.
48.
49.
50.
51.
52.
53.
54.
55.
56.
57.
58.Phần Thứ Mười một
59.
60.
61.
62.
63.
64.
65.
66.
67.
68.
69.
70.
71.
72.
73.
74.
75.
76.
77.
78.Phần Thứ tám
79.
80.
81.Phần Thứ sáu
82.Lời Người biên tập và Lời Giới thiệu của Cao Xuân Hạo
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Đi tìm hiện thực của những ước mơ - Hạ Bá Đoàn 18.07.2019
Thế giới những ngày qua - Stefan Zweig 17.07.2019
Seo Mỉ - Đỗ Quang Tiến 12.07.2019
Cuốn theo chiều gió - Margaret Munnerlyn Mitchell 08.07.2019
Đất thức - Trương Thị Thương Huyền 01.07.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 29.06.2019
Ma rừng - Phùng Phương Quý 28.06.2019
Kim Vân Kiều Truyện - Thanh Tâm Tài Nhân 19.06.2019
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 01.06.2019
Cõi mê - Triệu Xuân 21.05.2019
xem thêm »