tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 28226469
Tiểu thuyết
07.05.2019
Thanh Tâm Tài Nhân
Kim Vân Kiều Truyện


Kêu xong thở dài mấy tiếng, rồi từ đó người đứng ngay như phỗng đá. Ở trong vòng quân, độ hai ba giờ sau, quân sĩ đến gần, hãy còn văng vẳng nghe tiếng thở lời than, tưởng còn sống, đều cùng khiếp đảm. Lúc đứng lại nhìn, thời tuyệt nhiên không thấy động đậy, bấy giờ mới biết Từ Hải đã tận số, lật đật chạy đi thông báo.


Âm Mưu, Trương Năng nghe báo liền cùng chạy ra xem, rất lấy làm quái lạ liền sai quân túm vào đẩy ngã. Ngờ đâu đẩy thế nào cũng cứ trơ như đá, vững như đồng. Sau có một toán quân đưa Thúy Kiều lại, Thúy Kiều thấy Từ Hải còn đứng trơ trơ giữa trời, liền cất tiếng khóc rằng:


- Chao ôi! Chẳng qua vì oan khí tương triền, nên còn đứng đó.


Khóc xong bước đến đứng trước tử thi, sụp lễ hai lễ rồi khấn rằng:


- Từ đại vương ơi! Tội này thực tại thiếp! Mặt nào trông thấy nhau đây, thà rằng sống thác một ngày với nhau!...


Khấn đến đó, lại khóc rất thảm thiết. Từ Hải bỗng mắt giương trừng trừng, lệ rơi lã chã, một lát ngã ngay ra. Thúy Kiều thấy vậy, lại càng khổ não, liền gieo đầu một bên toan bài quyên sinh. Vương sư vội vàng cứu khỏi, đem nàng đến trước trung quân.


Lại nói khi giặc Từ đã dẹp yên, quan đốc phủ liền hạ lệnh thu quân, cho đòi Thúy Kiều vào mà hỏi rằng:


- Ta nay đã được toàn thắng, công này rất to. Ý nàng muốn gì, cứ nói.


- Dạ, kính bẩm phủ gia, Từ Minh Sơn đã vì quá tin lời đính ước của phủ gia, nên nay đến nỗi giây phút tan tành thịt xương. Thương hại thay! Năm năm trời bể ngang tàng, dẫn mình đi bỏ chiến tràng như không! Xin phủ gia xét tấm lòng thành thực của Minh Sơn, mà rộng cho thiển thổ một đôi, gọi là đắp điếm lấy người tử sinh.


Bẩm đến đó, lại thổn thức khóc. Đốc phủ nghĩ cũng thương tình, liền cho quân đem tử thi Minh Sơn mai táng gần đó. Xong lại hạ lệnh mở tiệc hạ công. Đốc phủ bảo các tướng rằng:


- Ta nghe Thúy Kiều biết tân thanh, giỏi hồ cầm, nay đương lúc yến thưởng ba quân; nên cho đòi đến, dạo mấy khúc mua vui.


Các tướng nghe nói, đều cùng hoan nghênh, lập tức cho đòi Thúy Kiều đến. Thúy Kiều phụng mệnh đến hầu, gạt nước mắt dạo tiếng đàn, gẩy khúc bạc mệnh oán. Tiếng đàn nghe réo rắt, như vượn hót, như ve ngâm, như mưa sầu, như gió thảm. Trong tiệc ai cũng cau mày rơi châu, động lòng thương cảm. Đàn xong, quan đốc phủ hỏi Thúy Kiều rằng:


- Khúc đàn gì, mà nghe ra muôn oán nghìn sầu, hay lắm thay!


- Dạ, kính bẩm phủ gia! Đó là khúc bạc mệnh oán, của kẻ phạm phu, lựa nên từ khi còn nhỏ, mà gương bạc mệnh bây giờ là đây!


- Nếu vậy cũng lạ! Đã là kẻ sắc tài, há lại không ai thưởng thức hay sao? Can chi mà ngậm tủi nuốt sầu với một tên vong tặc kia!


Thúy Kiều nghe nói, đành chỉ ngồi im, giọt lệ rơi xuống thánh tha thánh thót. Đốc phủ bấy giờ hơi men chếnh choáng, lửa dục nồng nàn, bước xuống thềm lấy khăn tay lau mặt cho Thúy Kiều mà rằng:


- Thôi, chớ nên quá thương, ta sẽ cùng nàng kết duyên đôi lứa!


Nói xong lại đưa cho cốc rượu mà bảo rằng:


- Đây là ơn mưa móc, ban cho nàng, nàng há lại không vì ta mà cười nói hay sao?


Thúy Kiều bẩm rằng:


- Kính bẩm phủ gia, kẻ phạm phu này, đâu dám hầu hạ thượng quan! Song chỉ thương thay chút phận lạc loài, trong mình nghĩ đã có người thác oan. Bẻ chi một cánh hoa tàn, xin thượng quan dung thứ.


Thúy Kiều bẩm đến đó, liền đưa hai con mắt thảm sầu mà nhìn đốc phủ, đốc phủ trông thấy những nét xuân son trang điểm, mấy làn thu thủy long lanh, càng nhìn càng đắm, càng ngắm càng say.


Đốc phủ lại bước xuống, dắt tay cho ngồi dự tiệc. Các quan đều cùng đứng dậy làm lễ chúc thọ, tiệc đến canh khuya mới tan.


Sáng hôm sau, đốc phủ sực nhớ đến bữa tiệc hôm trước lấy làm hối hận, ngồi nghĩ thầm rằng: “Quái lạ thay! Mình là người phương diện quốc gia, mà cũng để cho ma men nó làm cho mang điều trăng gió! Sự này biết tính thế nào được đây? Mình mà lấy nó thời còn ra thể diện gì? Mình mà thôi, thời lại ra người bội ước. Chi bằng giết đi là xong!”. Sau lại nghĩ: “Giết cũng dở lắm. Nếu giết kẻ có công, thời thiên hạ bảo mình là người thế nào?”. Nghĩ đi nghĩ lại, bỗng nhiên gật đầu mà rằng:


- Phải rồi! Phải làm như thế… như thế… thời đã không oán hận, lại khỏi tai tiếng…


Nói xong ra công sảnh, đòi Thúy Kiều đến mà bảo rằng:


- Nàng là kẻ có công, ta tha tội cho, lại cho nàng kết duyên cùng viên Tù trưởng của đội quân Vĩnh Thuận đó!


Thúy Kiều khóc mà kêu rằng:


- Dám bẩm phủ gia! Kẻ phạm phu này đã bội ước với Minh Sơn, cũng vì vương sư giết kẻ qui hàng. Vậy xin phủ gia rủ lòng rộng lượng, ra tay tháo cũi xổ lồng cho Thúy Kiều này về chốn cố hương, để được thỏa lòng qui thuận. Còn như việc lấy viên Tù trưởng thời kẻ phạm phu không dám vâng lời.


- Ta đã không nỡ giết, lại gả cho một người danh giá, còn kêu nài chi nữa?


Đốc phủ nói xong, ngảnh bảo viên Tù trưởng đang đợi rằng:


- Nhà ngươi chưa lấy vợ, nay ta gả Thúy Kiều cho, thôi cho nhà ngươi đem quân về.


Viên Tù trưởng cúi đầu lễ tạ, rồi lùi ra, cùng Thúy Kiều đi thẳng xuống thuyền. Các bạn đồng liêu cũng xuống thuyền mở tiệc khánh hạ. Thuyền đến sông Tiền Đường, thời tiệc mới tan, ai nấy đều từ biệt lui về thuyền nhà.


Viên Tù trưởng thấy trong thuyền đã vắng khách, liền bảo Thúy Kiều rằng:


- Nương tử đi nghỉ thôi chứ!


- Thong thả, xin cho thiếp ngồi lát nữa.


Viên Tù trưởng thấy Thúy Kiều ủ liễu phai đào, trăm phần chẳng có phần nào phần tươi, cũng nể lòng không nỡ ép sự trăng gió. Thúy Kiều bấy giờ một mình nghĩ ngợi đắng cay trăm đường, chí đã nát ngọc tan vàng mới thôi, nhưng lại sợ có người cứu vớt thời không được như ý. Ngồi mãi đến trống canh ba, bỗng nghe có tiếng sóng dội ầm ầm, từ cửa bể đến tòa Băng Sơn, vang sông dậy núi, nghe rất dữ dội. Thúy Kiều thấy vậy càng thêm ngao ngán, nghĩ thầm rằng: “Chân trời mặt nước lênh đênh, nắm xương biết gửi tử sinh chốn nào?”. Nghĩ xong, nhân hỏi viên Tù trưởng rằng:


- Chẳng hay tiếng dữ dội đó là tiếng chi?


- Đó là trào tín!


Thúy Kiều nghe nói, liền tỉnh ngộ ngay, lại hỏi luôn rằng:


- Đây có phải là sông Tiền Đường không?


- Phải, chính phải!...


Thúy Kiều hỏi xong, ngồi nghĩ thầm rằng: “Thôi, con sông này chính là con sông kết cục của cái thân bạc mệnh này rồi! Ta nhớ lời thần mộng rõ ràng, nay thôi hết kiếp đoạn tràng từ đây. Năm trước Lưu Đạm Tiên có dặn đón ta ở đây mà!”. Nghĩ xong, ngẩng đầu lên nhìn, thấy trong thuyền có nghiên bút, liền đem ra trước ngọn đèn, viết một thiên tuyệt bút gọi là để lại về sau.


Những hẹn mười lăm năm trước,


Ngày nay mới đến Tiền Đường;


Cõi tục ba sinh thấm thoắt,


Cuộc đời một giấc mơ màng;


Tin sóng giục người dạo gót,


Đang tay dứt mối đoạn tràng!


Đề xong liền gọi to mấy tiếng rằng:


- Từ Minh Sơn! Đợi thiếp ở đó! Thiếp vì việc nước, nên phụ lòng chàng! Giết chồng mà lại lấy chồng, mặt nào mà đứng ở trong cõi đời! Thiếp xin một thác để tạ lòng chàng, chàng ơi!...


Nói dứt lời, gieo mình xuống nước. Một tiếng “tùm”, viên Tù trưởng nghe thấy chạy ra, thời đã trầm hương đắm ngọc rồi. Không may lại gặp giữa lúc sóng đánh dữ dội, thuyền cắm không vững, quân sĩ đành chịu bó tay mà than rằng:


- Thương thay! Cũng một kiếp người. Hại thay! Mang lấy sắc tài làm chi.


Viên Tù trưởng đành chỉ cho quân đợi đó đến sáng, rồi đem bài thơ đệ trình quan đốc phủ. Quan xem xong, cũng lấy làm hối hận, song việc đã dĩ nhiên, đành chỉ thông sức cho địa phương ấy, nếu vớt được tử thi Thúy Kiều, thời đem mai táng.


***


Lại nói chuyện Giác Duyên khi ở Lâm Tri từ biệt Thúy Kiều, đeo bầu quẩy níp rộng đường vân du, thẳng đến đất Việt, tìm vào Tam Hợp đạo cô, theo học phép tu luyện.


Một hôm, nhớ đến Thúy Kiều dặn nhờ hỏi việc chung thân, liền hỏi sư Tam Hợp rằng:


- Kính bẩm sư phụ! Thúy Kiều với đệ tử đây, vẫn có tình nghĩa. Nay chẳng hay duyên cớ tại sao mà chỉ những trọn đời vất vả?


- Thúy Kiều vất vả cũng là đáng kiếp lắm chứ! Phàm con người ta sinh ở đời, thời tu là cõi phúc, tình là dây oan! Thế mà Thúy Kiều kia thời lại vì chữ tình gây nên chữ oán, thường khi những chốn nhà vàng ở không yên ổn, mà những nơi nước lửa, thời lại tìm đến nương thân. Hết nạn ấy đến nạn khác, thanh lâu hai lượt, thanh y hai lần. Mãi đến khi nào mà trong vòng tên đạn, bạn cùng hổ lang, giữa dòng sông nước, gieo mồi rồng cá, thì hết kiếp đoạn trường!


Giác Duyên nghe nói, lấy làm kinh ngạc, liền hỏi lại Tam Hợp rằng:


- Chết nỗi! Nếu vậy, thì một đời nàng chỉ những đắng cay mà thôi ư! Thương thay!


- Ấy không! Đạo cô chớ ngại! Tuy vậy nhưng cũng chẳng hề chi, nghiệp duyên cân đi, nhắc lại còn nhiều! Thúy Kiều trước vì tình, đã không mắc tiếng gian dâm; sau gặp oan lại tỏ được lòng hiếu nghĩa. Vả Kiều lại làm điều nghĩa lớn, hại một người cứu muôn người, biết đường khinh trọng, biết lời phải chăng. Ấy đó, cái công đức của Thúy Kiều đã lớn lao như vậy, thời cái nghiệt trái của Thúy Kiều sẽ tiêu diệt hết, rồi mối nhân duyên lại được sum vầy. Đạo cô nay muốn trả nghĩa cùng Thúy Kiều thời đến sông Tiền Đường, đợi đến ngày tiêu kiếp, sẽ thả một cái bè bảo phiệt mà cứu vớt lấy nàng. Đó cũng là một dịp may mắn của người tu hành, giữ được trước sau một lời trọn vẹn.


Giác Duyên nghe xong mừng thầm, liền đáp rằng:


- Vâng, kẻ đệ tử xin vâng lời chỉ giáo, song chẳng hay bao giờ mới được gặp nhau?


- Đạo cô không phải lo xa, tự nhiên có một ngày Thúy Kiều sẽ tìm đến!


Giác Duyên nghe xong, liền tạ sư Tam Hợp rồi từ biệt ra đi. Lân la đến bên sông Tiền Đường, làm một tòa nhà gọi là am “Vân Thủy”. Xong lại mua một chiếc thuyền, đan một tấm lưới, và thuê hai người ngư phủ đêm ngày cắm thuyền chực bến, thả chài giăng sông.


Tối hôm ấy, Thúy Kiều gieo mình xuống giữa dòng ngân, bỗng lại gieo ngay vào giữa tấm lưới. Hai người ngư phủ thấy nặng tay lưới, vội vàng kéo lên thuyền. Con thuyền bị sóng đưa đi đến vài dặm. Giác Duyên ở mũi thuyền gỡ lấy người ra, nhìn xem thì ra là Thúy Kiều. Trên mui lướt thướt áo là, dẫu dầm hơi nước chưa lòa bóng gương. Liền thay quần áo rồi để cho nằm yên, Thúy Kiều nằm trong thuyền đương lúc mơ mơ màng màng, bỗng thấy Lưu Đạm Tiên ở đâu lại ngồi bên, gọi mà bảo rằng:


- Kiều thư ơi! Thiếp nay đã hết lòng chờ, mất công mười mấy năm thừa ở đây! Ngờ đâu Kiều thư phận mỏng đức dầy, bán mình chuộc tội, lòng hiếu đã hay, dẹp loạn an dân, lòng trung lại tỏ. Cái nghiệt trướng nay đã tiêu trừ, duyên xưa sẽ được tròn trặn, phúc sau sẽ dồi dào. Hội đoạn trường nay đã rút tên ra, thơ đoạn trường nay lại đem trao trả. Kiều thư thực đã làm cho thiếp mong đỏ cả hai con mắt vậy!


Lưu Đạm Tiên nói đến đó, liền đưa trả lại tập thơ đoạn trường. Thúy Kiều liền cầm lấy, đang sắp hỏi, lại bỗng thấy bên tai có tiếng người gọi rằng:


- Trạc Tuyền! Trạc Tuyền! Đã tỉnh chưa?


Nàng giật mình mở mắt, nhìn quanh nhìn quẩn, trong thuyền nào thấy Đạm Tiên đâu! Chỉ thấy Giác Duyên ngồi kề bên cạnh. Thúy Kiều nghĩ lấy làm kinh ngạc, hỏi Giác Duyên rằng:


- Ô kìa! Lạ chưa! Thiếp đã gieo mình xuống giữa tràng giang, sao nay lại gặp đạo huynh ở đây? Không biết thiếp ở dưới thủy phủ, hay ở trên trần gian vậy?


Giác Duyên thấy đã nói được, mừng rỡ bội phần, vội vàng gọi Thúy Kiều mà bảo rằng:


- Nam mô cứu khổ cứu nạn A Di Đà Phật! Hiền muội ơi! Hiền muội vừa gieo mình xuống sông, thời bần đạo đã cứu vớt được ngay lên thuyền, thực là may vậy.


Thúy Kiều nghe Giác Duyên nói đến đó, liền ngồi dậy mà hỏi rằng:


- Quái lại chưa! Đêm khuya người vắng, sông nước mênh mông, sao sư huynh lại biết trước mà đến cứu?


- A Di Đà Phật! Hiền muội trước có nhờ bần đạo hỏi việc chung thân, thời Tam Hợp đạo cô người có dạy rằng: “Nợ trước đã trả xong, duyên sau lại được nối!”. Người bảo bần đạo đến sông này, kết chài cắm thuyền mà đợi hiền muội.


- Phúc đức sao! Sư huynh thật là có ơn tái sinh ra thiếp! Nhưng mà sư huynh ơi! Thiếp còn ngại có một điều, con thuyền nhỏ hẹp này, thời ở sao cho tiện? Vả lại quan đốc phủ mà biết đến, thời biết tránh đâu?


- Không ngại! Hiền muội cứ an tâm, bần đạo đã có một cái am tranh ở kia, cho hiền muội tạm trú chân ở đó, còn ai mà biết được.


Giác Duyên nói xong, liền sai chèo thuyền về am. Từ đó Thúy Kiều ở cùng Giác Duyên, gió trăng mát mặt, muối dưa chay lòng.


 


 


Lời bình của Thánh Thán


Từ Hải không chết vì hàng, mà chết vì hàng mà không biết phòng bị. Từ đã không biết phòng bị, mà nàng Kiều cũng không biết khuyên Từ phải mặc giáp để phòng bị là cớ làm sao? Há phải Từ không nghĩ tới điều ấy đâu, chẳng qua cũng bởi ý Trời. Số là cuộc lầm than của vùng đông nam kia đến bấy giờ là hết; cái vận mệnh của giặc Từ kia đến bấy giờ là hết; cái cảnh hoan lạc của cô Kiều kia cũng đến bấy giờ là hết, cho nên xui khiến ra như thế để kết liễu cả cuộc binh đao của quân Từ Hải đó!


Nếu bàn về nhân sự thì nàng khuyên Từ bỏ tà về chính, phỏng nàng có phụ chi Từ; mà bày mưu giết kẻ ra hàng, khiến cho triều đình mang tiếng thất tín, thì thật là tại kẻ cầm quyền bấy giờ đã phụ lòng nàng vậy.


Từ Hải là giặc, thế thì “binh bát yếm trá”, dẫu giết cũng phải chịu; cô Kiều bị hãm ở tay quân giặc, nay biết khuyên giặc về hàng thì nàng không phải là giặc, tức là một người có công. Dẫu con gái không được dự phong thưởng thì cũng nên bảo toàn cho nàng được về đến quê nhà mà cốt nhục đoàn viên, há chẳng phải là nhân chính đường hoàng ru! Cớ sao lại ép nàng cho một tên thổ tù, thì thật là cưỡng bách nàng phải nát ngọc tan vàng vậy. Việc ấy so với việc giết Từ Hải, lại còn thảm khốc hơn nữa. Về sau, kẻ cầm quyền gian giảo ấy cũng không được toàn vẹn, thế thì ai bảo là chẳng có Trời!


XX


Một đàn giải kết mới thông linh!


Những nghĩ hồn trăng lại hiện hình;


Mừng rỡ xiết bao cười, nói, khóc!


Bâng khuâng nào biết nợ, duyên, tình?


Hoa chưa phai thắm hương còn ngát,


Người lại thêm xuân giá vẫn thanh;


Chuốc chén thề xưa so phím cũ,


Ngẫm ai, riêng những ngượng cho mình.


Bây giờ mới nói chuyện Kim Trọng từ khi từ biệt Thúy Kiều theo thân phụ đến đất Liêu Dương, lo việc hộ tang và tính tiền buôn bán, vừa bốn tháng mới về. Khi đến nhà lại sắm sửa thẳng đến vườn Lãm Thúy, dò la tin tức Thúy Kiều. Bấy giờ Thúy Kiều cũng vừa đi được bốn tháng, nhà cửa đã rời đi nơi khác.


Kim Trọng nhìn xem phong cảnh, nay đã khác xưa, trong núi giả, đầu tường hoa, tuyệt nhiên không thấy tăm hơi chi cả. Đầy vườn cỏ mọc lau thưa, song trăng quạnh quẽ, vách mưa rã rời, đối cái quang cảnh ấy, chàng Kim chán ngán biết là chừng nào! Đứng ngẩn ngơ hồi lâu nhìn quanh tứ phía, lặng ngắt như tờ, bỗng thấy bên kia có một nóc nhà của người hàng xóm, liền lân la đến hỏi chuyện.


Hỏi đến ông Vương viên ngoại thời ông mắc tụng đình. Hỏi đến nàng Vương Thúy Kiều thì nàng đã bán mình chuộc tội cho cha. Hỏi đến bạn đồng học của mình là chàng Vương Quan thì chàng đã sa sút khó khăn. Hỏi đến nhà thì đã rời đi xa rồi.


Kim Trọng hỏi xong, người liền thất sắc đi thẳng tới nhà họ Vương.


Vừa bước chân đến cổng, đã thấy những quang cảnh tiều tụy, nhà tranh, vách đất tả tơi, lau treo rèm nát, trúc gài phên thưa. Khi vào đến nhà, bèn lên tiếng hỏi rằng:


- Chẳng hay Vương huynh có nhà hay vắng?


Vương Quan nghe tiếng, vội vàng chạy ra, trông thấy Kim Trọng, liền hỏi rằng:


- Ô kìa! Kim huynh mới tới đấy à? Xin mời vào chơi trong này!


Kim Trọng bước vào, hai bên thi lễ, xong rồi cũng ngồi. Vương Quan ngảnh vào nhà trong, nói to lên rằng:


- Ai ở trong ấy? Có Kim huynh ở Liêu Dương mới về lại chơi, mau mau đun hộ tôi ấm nước!


Người trong nhà nghe dứt tiếng, đều cùng ngơ ngác trông nhau, rồi òa lên khóc.


Kim Trọng thấy sự nhốn nháo ngạc nhiên đứng dậy xem, bỗng thấy hai ông bà Vương viên ngoại tất tả chạy ra, vừa khóc vừa bảo rằng:


- Kim công tử ơi! Công tử đã biết nông nỗi này cho chưa? Ai oán thay! Kiều nhi phận mỏng như tờ, một lời đã lỗi tóc tơ với chàng! Gặp cơn gia biến, nó đã bán mình chuộc tội cho cha. Lúc nó phải bước chân ra, cực trăm nghìn nỗi, dặn ba bốn lần. Dặn rằng: khi gặp chàng, thời mượn em là Thúy Vân thay lời ước cũ.


Vương viên ngoại nói đến đó lại khuyên bảo Kim Trọng rằng:


- Thôi, kiếp này duyên đã phụ duyên, dạ đài đành sẽ báo đền lai sinh.


Khuyên xong lại khóc:


- Kiều như con hỡi! Phận sao mà bạc lắm vậy! Chàng Kim về đó, con thì đi đâu, hỡi con?


Kim Trọng bấy giờ, im đi không tiện nói ra nghẹn lời, bụng nghĩ vẩn vơ rằng: “Quái lạ thay! Mình thực lần này mới là lần đầu đến yết kiến nhạc gia! Thế mà mình nghe những câu chuyện nói đó, thời lại tựa như mình đã làm lễ nghênh hôn từ bao giờ kia rồi!”.


Nghĩ xong, động mối thương tâm, cảm lòng chẳng đậu, cũng vật mình lăn khóc, rồi bỗng mê đi. Thành thử trong nhà họ Vương bấy giờ, ông bà Vương viên ngoại trước đã đau đớn ruột gan, khổ não quá chừng, nay thêm Kim Trọng lại vì tình biệt ly, tình cảnh rất thảm thiết.


Ông bà Vương viên ngoại thấy vậy cũng sợ lụy đến mình, vội vàng ngậm tủi nuốt sầu, khuyên dỗ chàng rằng:


- Thôi Kim công tử! Công tử đừng vật vã làm chi, mà tinh thần hao tổn. Phận em nó đã đành như vậy rồi!


Kim Trọng nghe nói, cũng phải nể lòng, ngồi dậy gạt nước mắt mà rằng:


- Cảm thương thay! Chưa chăn gối, cũng vợ chồng, lòng nào mà nỡ dứt lòng cho đang! Hiền thê tôi nay đã lưu lạc quê người, tôi quyết đi Lâm Thanh tìm về cho được. Nếu biết rõ ở đâu, thời dẫu bao nhiêu của mấy ngày đàng tôi cũng không quản ngại. Còn như việc của đệ nhị tiểu thư đây, thời tôi dẫu kính mến tấm lòng cao nghĩa, nhưng tôi không dám vâng lời.


Hà phu nhân nghe nói, lại lấy những thơ từ đồ vật giở ra, nào kim hoàn, nào đàn, nào hương, đưa cho Kim Trọng. Kim Trọng cầm lấy xem mấy bài thơ, hễ đọc lên một tiếng, lại nức nở khóc. Càng trông thấy, càng thảm thương, gan càng tức tối, ruột càng xót xa.


Xem xong từ biệt ra về. Ngày hôm sau, Kim Trọng nói với cha mẹ cho dọn riêng một cái nhà, sửa riêng một vườn hoa, mời ông bà Vương viên ngoại và gia quyến cùng sang đó. Thần hôn chăm chút dưỡng sinh thay tấm lòng nàng ngày xưa, ở được như chàng Kim, thực cũng hiếm vậy.


Kim Trọng sau lại nói với Vương viên ngoại viết cho mấy chữ, rồi sai gia đinh đi Lâm Thanh dò la tin tức. Tên gia đinh đem thư đi hơn một tháng, lúc trở về nói với Kim Trọng rằng:


- Bẩm cậu! Con vâng lời cậu đến Lâm Thanh do thám khắp nơi, tịnh không có tên ai là Mã Giám Sinh cả.


Kim Trọng nghe nói, lại càng sầu thảm, người những ngẩn ngơ, ruột tằm khô héo. Ông bà thân sinh ra chàng Kim, sợ con quá thương phát bệnh, liền chọn ngày, làm lễ cưới Thúy Vân về. Tuy trai tài gái sắc xuân đang vừa thì, nhưng chàng nhớ đến Thúy Kiều bao giờ, thời lại sốt ruột bấy giờ, không sao khuây khỏa được. Khi ăn ở, lúc ra vào, càng âu duyên mới càng dào tình xưa.


Có khi vắng vẻ thư phòng, Kim Trọng cùng Thúy Vân đem đọc bài thơ, đốt phong hương, gẩy khúc đàn của Thúy Kiều để lại ngày trước, thời nghe ra như hờ hững tiếng tơ, trầm bay nhạt khói. Lúc đọc xong, gẩy đàn xong, thời lại nhường như bên nóc trên thềm, tiếng Kiều đồng vọng, bóng xiêm mơ màng. Kim Trọng cũng đã tự biết là tinh anh của Kiều ngưng kết ở câu thơ, tiếng đàn và khói hương kia; và lại có khi bởi lòng tạc đá, ghi vàng, tưởng nàng nên lại thấy nàng về đây. Nhưng từ đó lại càng như dại, như ngây, như bào lòng son, như nung gan sắt.


Ngày qua tháng lại, năm ấy triều đình lại mở khoa thi, Kim Trọng, Vương Quan cả hai cùng trúng chế khoa, được bổ đi Phán cung. Vương Quan nhớ đến ân nghĩa xa gần, sang nhà Chung lão tạ ân. Chung Công Sai cũng sẵn lòng yêu, lại gả con gái là Chung Tố Nương cho.


Cuối năm ấy, Kim Trọng, Vương Quan lại cùng đi thi hương, khoa danh gặp hội tràng văn; hai chàng cùng chiếm bảng xuân một ngày. Lúc vinh quy lại cùng nhau thẳng đến Lâm Thanh. Ở đó ít lâu, dò la Thúy Kiều, cũng tuyệt nhiên không thấy tăm hơi chi hết. Hai người rất lấy làm ngao ngán. Những là phiền muộn đêm ngày, xuân thu biết đã đổi thay mấy lần!


(còn tiếp)


Nguồn: Kim Vân Kiều Truyện. Tiểu thuyết của Thanh tâm Tài Nhân. Hùng Sơn Nguyễn Duy Ngung dịch. Hiệu đính: Nhà văn hóa Vũ Đình Long. Lời bình của Kim Thánh Thán do Nguyễn Đỗ Mục dịch. NXB Văn học liên  kết cùng  Doanh nghiệp Sách Thành Nghĩa in lần thứ 5, quý Tư, 2012.


www.trieuxuan.info


 

Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Đi tìm hiện thực của những ước mơ - Hạ Bá Đoàn 18.07.2019
Thế giới những ngày qua - Stefan Zweig 17.07.2019
Seo Mỉ - Đỗ Quang Tiến 12.07.2019
Cuốn theo chiều gió - Margaret Munnerlyn Mitchell 08.07.2019
Đất thức - Trương Thị Thương Huyền 01.07.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 29.06.2019
Ma rừng - Phùng Phương Quý 28.06.2019
Kim Vân Kiều Truyện - Thanh Tâm Tài Nhân 19.06.2019
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 01.06.2019
Cõi mê - Triệu Xuân 21.05.2019
xem thêm »