tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 27161552
Tiểu thuyết
30.03.2019
Vũ Ngọc Tiến
Quỷ Vương
Xuân Tây Thi xuất ngoại


*Nhấp chuột vô đây đọc bài của Vũ Nho viết về tiểu thuyết Quỷ Vương: "Tiểu thuyết lịch sử hai trong một của Vũ Ngọc Tiến"




Xuân bước xuống sân bay quốc tế Chek Lap Kok ở Hồng Kông lúc chập tối, không thấy con gái Tường Vi ra đón. Nó bây giờ mang hai quốc tịch Mỹ và Việt Nam nên còn có tên trong Hộ chiếu Mỹ là Vera Nguyen. Đó là tên Mỹ gốc cả Nga lẫn Việt. Hồi còn ở “Mát”, hai mẹ con thường hay gặp các cô gái Nga có tên dễ thương Ta-nia, Na-ta-lia, Vê-ra… Họ thực hồn nhiên, chân thực và đáng yêu biết bao. Tường Vi cũng giống như đa phần trí thức ngoài Bắc vẫn còn lưu luyến nước Nga, yêu con người Nga nên khi nó chọn tên mới Vera Nguyen mình tán thành ngay. Không như với người Nga, nó rất dị ứng với mấy ông Tầu khựa. Cái thằng Hứa Văn cũng thật quá đáng. Hắn gặp con gái mình xinh đẹp, rực rỡ như đóa tường vi chớm nở lại dám cả gan bờm xơm, tính hoa thơm đánh cả cụm chăng. Đừng có tưởng bở, bà chỉ coi mày như cái máy đếm tiền, lên giường với mày như ngày xưa lên giường với hai thằng Nga ngố ở “Mát” thôi… Xuân nghĩ vậy, khẽ nhếch mép cười, đẩy xe hành lý, xách túi da cá sấu bước ra cửa đã thấy A Hứa cầm hoa đứng đợi ở sảnh. Hắn nom gầy gò, khô đét, người thấp bé nhẹ cân. Cặp đít chai dày cộm đeo ở mắt chắc cỡ 7 hay 8 đi-ốp chứ không ít. Nàng nhận hoa, liếc mắt đưa tình với A Hứa chợt thoáng liên tưởng đến A Trương cao lớn, ục ịch cái bụng tròn to như thùng nước phở. Hai đứa mà đứng cạnh nhau giống như Tôn Ngộ Không với Trư Bát Giới trong phim “Tây du ký” có bài hát “Xin hỏi con đường” khá hay. Lúc nhỏ ở K Tường Vi rất thích nghe bài hát này. Có lẽ vì biết A Hứa sẽ ra sân bay đón nên con bé gớm cái bản mặt ấy, không chịu ra đón mẹ. Thôi được, đành đợi về khách sạn hai mẹ con sẽ nói chuyện sau. Nàng nghĩ vậy và theo A Hứa ra xe chạy băng băng trên đại lộ, hướng về phía bờ Nam vịnh Victoria, nơi có Trung tâm hội chợ triển lãm quốc tế Hồng Kông nổi tiếng thế giới. Liền một khối với khu nhà liên hợp đồ sộ cửa kính khung nhôm dành cho Hội chợ triển lãm là hai tòa cao ốc nguy nga tráng lệ: một bên là khách sạn Hoàng Đế, còn bên kia là tòa cao ốc văn phòng, có rất nhiều công ty trong đại lục sang hoặc từ nước ngoài đến thuê mở chi nhánh. Hai tòa nhà này có chung một hoa viên rực rỡ cờ và hoa các loại quanh năm khoe sắc. Ở giữa hoa viên, phía trước sảnh mỗi tòa cao ốc, thay cho bức tường phong thủy còn có đơn nguyên kiến trúc độc đáo. Bên khách sạn là bức phù điêu khổng lồ mô tả lại tích “Càn Long du Giang Nam” với những đường nét trạm khắc tinh tế và điêu luyện. Bên tòa cao ốc văn phòng là tấm bảng chỉ dẫn điện tử cỡ lớn, liên tục hiện lên cả một rừng tên và số tầng, số phòng của vài chục công ty lớn nhỏ, mỗi lần hiện 5 công ty nền xanh chữ đỏ bằng Anh ngữ và Hoa ngữ, đứng nhấp nháy lâu chừng nửa phút. Trên tầng 21 của cao ốc đó có hai công ty thuê bao đã được 5 năm: Vera company limited của Tường Vi mang quốc tịch Mỹ và Zola company limited của A Hứa, do vợ hắn có quốc tịch Canada đứng tên làm chủ. A Hứa muốn mời Xuân ghé qua trụ sở chi nhánh của hai công ty, nhưng nàng lắc đầu đòi về khách sạn vì nôn nóng gặp con gái. Tường Vi đang ngồi chờ mẹ ở sảnh khách, nhâm nhi ly café Capuchino. Thoáng thấy Xuân, cô lao nhanh ra cổng, ôm chầm lấy mẹ. Hai mẹ con mừng rỡ, hàn huyên ríu rít. Nó hơi gầy và xanh, nhưng vẫn đẹp lộng lấy, đầy sức quyến rũ, không hổ danh là con gái người mẹ có biệt danh Xuân Tây Thi này. Nàng khẽ mỉm cười tự mãn, thầm nghĩ... Tường Vi đưa mẹ lên phòng tắm rửa, nghỉ ngơi rồi ăn cơm tối ở nhà hàng đặc sản trên tầng thứ 36, vừa ăn vừa ngắm cảnh vịnh Victoria lung linh trong bóng đêm huyền ảo. Xuân ăn không thấy ngon miệng vì trong đầu bộn bề những lo toan, suy nghĩ về những biến đổi bất thường gần đây của con gái. Nó nhiều lần gọi điện cho mẹ, tỏ ý cương quyết không ký tiếp các hợp đồng mua gạo của Việt Nam theo bài bản mà Xuân và Hứa Văn lâu nay dày công xếp đặt. Nó còn quả quyết đó là một tội ác với những nông dân miền Tây Nam Bộ. Dù Xuân đã dùng đủ mọi cách giải thích, khuyên nhủ, nhưng nó vẫn khăng khăng không thay đổi những ý định điên rồ nên nàng mới phải có mặt ở đây, giữa lúc Quyền đang rất cần nàng giúp sức trong cuộc đấu đá nội bộ ở tỉnh K. Lúc đi Quyền dặn: “Em cố gắng thu xếp thật ổn vụ cháu Vi. Bọn trẻ bây giờ được đi Âu- Mỹ học hành là dễ nhiễm tư tưởng dân chủ phương Tây, khó tẩy não lắm!...” Lúc nãy, trong lúc chờ thức ăn mang lên, Xuân ngồi nhấp mấy hớp rượu vang, nhỏ nhẹ nói với con:


- Mẹ buồn lắm, Vi ạ!


- Con có làm điều gì thất đức để mẹ phải buồn đâu- Vi đáp lạnh tanh.


- Nhưng con làm thế là lỡ hết việc làm ăn của mẹ. Bác Quyền và bác Uy cũng vì chuyện của con mà như ngồi trên đống lửa.


- Con biết công ty Vê-ra chỉ là chân rết của tập đoàn Bil- Kel. Bác Uy là nhà doanh nghiệp không tính, nhưng bác Quyền là quan chức thì phải yêu dân, ủng hộ quan điểm của con chứ lo cái nỗi gì?


- Đã làm ăn thì phải có lãi, con học nhiều chắc thừa biết thương trường là chiến trường, chỉ có khôn sống mống chết, không lý tưởng hão huyền được.


- Nào con có dám đòi hỏi nhiều nhặn gì cho cam. Con chỉ yêu cầu ta nâng giá mua gạo vụ mùa tới lên vài giá lẻ ở phần đuôi con số.


- Kinh doanh tất phải hạch toán, con đòi nâng giá lấy tiền đâu bù vào, hở con?


- Thì mẹ bảo bác Quyền, bác Uy cắt béng cái khoản hoa hồng, hay đút lót cho các ông bà ở Anna Food rồi ở các “Food” địa phương như Bali Food, Soti Food, Vaco Food… lấy tiền bù vào giá mua. Một bầy “chuột Food”, mẹ ơi! Con nghe nói có nhà sử học Bùi Hiếu Dân, bạn của vợ bác Quyền viết sách gọi vua Tương Dực là “Trư Vương nước Việt”. Trong cái vương quốc ngành gạo bọn họ là “Thử Vương”, một thứ “Vua Chuột” tập thể đấy mẹ ạ!


- Thế sao được. Ở đời ông không mất chân giò bà sẽ không thò chai rượu.


- Mẹ lầm rồi. Từ lâu họ đã rơi vào cái bẫy của lão A Hứa, giờ quẫy không ra được đâu. Ta nói mình cần tiền nâng giá mua gạo cho nông dân đỡ khổ cơ mà. Họ không dám chửi ta bội tín, còn muốn mở cũi làm ăn với đối tác khác thì họ chót rời bỏ bạn hàng quá lâu giờ nối lại đâu có dễ. Mặt khác, muốn mở hướng làm ăn với châu Phi thì giá cước vận chuyển Việt Nam đắt hơn các nước khác cỡ 15 đô một tấn, nếu phải xuất giá CIF tại cảng biển Bắc Phi làm sao có thể cạnh tranh được với Thái Lan hay Ấn Độ ?…


- Mẹ hết cách với con rồi Vi ơi, thương mẹ với!


- Nói thật, con muốn bóp mồm mấy con chuột bự ấy cho lè cơm ra, trả miếng ăn lại cho bao nhiêu con người khốn khổ là cách con thương mẹ, yêu kính bác Quyền, bác Uy tốt nhất, con không thay đổi ý kiến đâu.


Xuân nhìn con thở dài. Bữa ăn tẻ nhạt và buồn chán vô hạn. Nàng nhai cơm như nhai rơm, nuốt không trôi. Tường Vi cũng ăn vội qua bữa rồi lầm lỳ bỏ ra quầy ba uống rượu nặng và nghe nhạc Zaz. Một mình lững thững quay về phòng, Xuân như bị phát ban, nóng ran và ngứa ngáy khắp người. Nàng vào buồng tắm tẩy trang, lau qua người và thay bộ đồ ngủ bằng lụa Giang Tô màu mỡ gà rồi vén màn, mở cửa sổ ngắm nhìn vịnh Victoria. Xa xa nổi lên quầng sáng đẹp của tấm bảng quảng cáo đèn màu rất to trên bờ Kowloon đối diện. Song lúc này nàng chẳng còn thiết ngắm cảnh nữa. Xuân lên giường nằm thượt, suy nghĩ mông lung. Bộ đồ ngủ này do Hứa Văn tặng hôm nàng từ California dự lễ tốt nghiệp của con gái về nước đã ghé qua thành phố Côn Minh bàn kế hoạch  thành lập Vera company Limited. Hôm đó, A Hứa hớn hở nói:


- Anh nóng lòng đợi Xuân mấy tuần nay như đứng ngồi trên tổ kiến lửa.


- Có chuyện gì thế?


- Em về báo cáo ngay cho A Quyền, A Uy đầu tư cho con gái em lập công ty trách nhiệm hữu hạn bên Mỹ rồi mở chi nhánh ở Hồng Kông chuyên nhập gạo của Việt Nam.


- Em vẫn chưa rõ ý đồ, anh nói cụ thể ra xem nào.


- Bắc Kinh vừa ra chỉ thị ngừng nhập gạo của Việt Nam theo đường chính ngạch qua các cảng biển Trung Quốc mà đẩy mạnh nhập theo đường tiểu ngạch được quản lý chặt thông qua Biên mậu. Đây chẳng qua là độc chiêu của mấy ông vua lúa gạo đệ trình lên Chính phủ Trung ương chứ nhu cầu nhập gạo của Trung Quốc chỉ có lên không xuống bao giờ. Anh với em ta cùng phối hợp nhập gạo của Việt Nam về ba tỉnh thành Vân Nam, Quý Châu và Trùng Khánh là địa hạt của anh thao túng dễ dàng.


- Dào ôi!... Buôn bán cò con mỗi ngày mấy xe gạo xuất tiểu ngạch em không thèm đâu, ăn chẳng bõ dính răng-  Xuân bĩu môi nói.


- Em khờ quá! Cỡ chúng mình lại thèm buôn kiểu cò con thế ư?


- Vậy anh tính toán cách nào nói cụ thể ra mau, ỡm ờ mãi làm em sốt cả ruột.


- Nhu cầu nhập gạo của Trung Quốc mỗi năm khoảng trên dưới 2 triệu tấn của Việt Nam và Thái Lan. Tin tình báo kinh tế cho anh biết giá gạo 0,5% tấm của Việt Nam thấp nhất thế giới, dao động trong khoảng 395- 415 đô mỗi tấn, nhưng về Trung Quốc có thể bán 635 đô. Em thử tính xem mỗi năm chỉ cần 1 triệu tấn gạo nếu ta độc quyền nhập từ Việt Nam về Trung Quốc bán sẽ lãi biết chừng nào? Tuy thế, nếu anh lộ mặt ra tranh phần với các vua lúa gạo trong nước sẽ bị họ đánh hội đồng cho tan xác pháo.


- Và anh đang cần Bil- Kel của em đầu tư cho Tường Vi lập công ty để cùng anh vào cuộc?


- Đúng thế. Trước hết phải khóa chặt các hộ tiêu thụ của Anna Food ở tất cả các thị trường quen thuộc là Philippines, Indonesia, Malaysia, Iran…


- Khóa bằng cách nào?


- Ta chào hàng cho khách quen của họ giá thấp hơn 5 đến 10 đô một tấn, sau đó mua hàng của chính Anna Food giao cho khách.


- Lỗ này ai chịu cho ta đây?


- Năm đầu ta chấp nhận có thể sẽ lỗ hoặc hòa vốn, nhưng cũng vẫn có thể lãi ít, đủ chi phí năm đầu cho công ty. Về điểm này anh sẽ nói sau.


- Nhưng vốn lớn và đầu vào đầu ra chưa có, em sợ không kham nổi.


- Trước hết nói về vốn, cả anh và em đúng ra là em đại diện cho Bil- Kel đều đã đến lúc cần chuyển dần tài sản sang Mỹ hoặc Canada. Anh đã chuyển hết gia đình sang định cư ở Canada là nước không có Hiệp định dẫn độ với các nước khác và đã lập được công ty vận chuyển tầu biển riêng, chuyên chở phôi sắt và phân bón sang Việt Nam. Giờ em chỉ cần thuyết phục A Quyền, A Uy chuyển một phần vốn đủ lớn cho con gái em lập công ty mua bán gạo ở Mỹ sao cho khi ký kết hợp đồng có đủ tiền ký quỹ vào ngân hàng trung gian đề phòng rủi ro theo thông lệ quốc tế. Số vốn còn lại, anh sẽ lo chạy để Ngân hàng công thương Trung Quốc (ICBC) chi nhánh Vân Nam đứng ra bảo lãnh cho chi nhánh công ty của Tường Vi ở Hồng Kông. ICBC là ngân hàng thương mại có vốn thị trường hóa và lợi nhuận kinh doanh lớn nhất nhì thế giới. Nó tổng cộng có 203 đơn vị trực thuộc và chi nhánh tại 28 quốc gia, hình thành hệ thống mạng tín dụng toàn cầu hóa ở châu Á, châu Phi, châu Âu, châu Mỹ và châu Úc. Một ngân hàng cỡ ấy đứng ra bảo lãnh cho một công ty Mỹ nhập khẩu gạo, có chi nhánh tại Hồng Kông thì còn ai dám ngờ vực về tiềm lực đối tác nữa.


- Tuyệt vời!... Em bắt đầu chết mê với kế hoạch của anh rồi đấy.


- Chưa hết đâu, còn chiêu này nữa mới tuyệt. Người của anh nằm trong giới doanh nhân buôn bán lúa gạo có máu mặt ở Sài Gòn đã cung cấp cho ta danh mục gồm 15 khách hàng lớn của Anna Food và các “Food” địa phương ở các thị trường ngoài Trung Quốc vừa nói ở trên. Với tài giao thiệp siêu đẳng của Xuân Tây Thi mà cầm danh mục này đi phô diễn khắp thế giới để ký hợp đồng giao hàng giá CIF tại cảng nước họ vừa rẻ lại vừa tiện lợi hơn Anna Food thì dễ như thò tay vào túi áo, chạy đâu cho thoát. Khi đã khóa chặt các đầu ra của Anna Food trên thế giới, Biên mậu bọn anh lại chỉ thị cho thông quan nhỏ giọt, các xe chở gạo tất bị ùn ứ ngày đêm tại cửa khẩu phía Bắc. Lúc đó nàng Xuân Tây Thi của anh dắt tay con gái nhân danh công ty Mỹ có chi nhánh tại Hồng Kông xuất hiện ở bàn đàm phán, mua gạo giá thấp hơn họ thường xuất một chút, lại mua theo giá FOB ở mạn tầu tại cảng Sài Gòn, không những thế còn cho họ tí hoa hồng thì mẹ con em sẽ là tiên nữ giáng trần cứu họ khỏi vỡ nợ. Về tầu nhận hàng, hãng tầu biển Zola company limited của vợ anh từ lâu đã thuê hẳn đội tầu 3 chiếc của Hà Lan có tải trọng 10 vạn tấn, lúc đi chở phân bón, phôi thép cho Việt Nam, lúc về chở gạo, tiện cả đôi đường. Năm đầu ta ăn ít, đủ chi trả mọi chi phí còn từ năm thứ hai, em muốn giá nào họ chẳng phải nghe, miễn sao họ vẫn có hoa hồng. Giá càng thấp, tiền bo cho họ càng lớn, thế thôi.


- Cái điều mấu chốt cuối cùng em muốn hỏi lời lãi ăn chia thế nào?


- Cái này phải rất tế nhị và kín kẽ, quyết không thể hở ra cho các lão bản trong nước của anh biết được là chết chắc. Bề ngoài anh chỉ là môi giới ăn chia với chiến hữu trong nước, còn phần lợi nhuận của em là bọn anh sẽ ký hợp đồng mua hàng với công ty của Tường Vi nhưng giá sẽ được đôn lên bằng giá bọn anh nhập gạo của Thái Lan cùng loại, thường chênh với giá trước đây đã mua của Anna Food từ 20 đến 30 đô một tấn. Ngoài ra em có thể lấy lãi từ chỗ dìm giá em mua của Anna Food tại cảng Sài Gòn, tất nhiên khoản này em phải ăn chia với họ thôi. Như vậy chí ít em cũng có lãi 30 đô một tấn. Nhu cầu nhập gạo của Vân Nam, Quý Châu, Trùng Khánh do bọn anh thao túng được mỗi năm khoảng nửa triệu tấn, có nghĩa mặt hàng gạo cho em lợi nhuận ít nhất là 15 triệu đô mỗi năm. Muốn hơn nữa còn do tài của em làm luật với bạn bè, chiến hữu ở Anna Food, nhất là các “Food” địa phương…


Xuân nằm ôn lại lịch sử hình thành và phát triển của Vera company limited không khỏi bồi hồi sung sướng bởi lợi nhuận kiếm được trừ năm đầu ra, 4 năm tiếp theo thu về lớn hơn dự tính của nàng và A Hứa rất nhiều. Anna Food, nhất là các “Food” địa phương đều ít vốn, chịu áp lực về lãi suất ngân hàng nên họ rất sợ phải xuất giá CIF tại cảng bên mua, làm ăn với công ty Vê-ra được xuất giá FOB tại cảng Sài Gòn, lại có thể ăn chia tùy thích nên giá cả do công ty Vê-ra muốn thế nào được thế ấy. Trụ sở chi nhánh Vera company limited đặt ở tòa nhà AIA màu hồng, nằm ngay chân cầu Ông Lãnh luôn tấp nập khách đại gia lúa gạo miền Tây đến chào mời lôi kéo. Tòa nhà này còn có cái chợ Nga ở tầng trệt nổi tiếng khắp thành phố. Tường vi là thế, hễ có dịp là nó không nguôi nhớ “Mát”, nhớ nước Nga. Tuy vậy mình biết con gái thường hay buồn, một nỗi buồn âm ỉ khó tả. Có lẽ vì mặc cảm tội lỗi với nông dân miền Tây nên nó hay đi du lịch sông nước, kết hợp làm từ thiện ở các địa phương nghèo, mỗi lần chi hàng chục ngàn đô. Về phần Xuân, vẫn biết lợi nhuận của mình chỉ bằng cái móng tay so với lợi nhuận của A Hứa và các chiến hữu ngành gạo của anh ta trong địa bàn Vân Nam, Quý Châu, Trùng Khánh và trong cả ICBC nữa. Nhưng nàng tự nhủ, trong vụ hợp tác làm ăn này họ ở thế kèo trên, mình ở kèo dưới, được họ cho ăn bấy nhiêu cũng đã là quá tốt… Những ngày lưu lại ở Hồng Kông, Xuân cố thuyết phục Tường Vi, nói như van vỉ với con gái. Cuối cùng Tường Vi chịu hứa sẽ làm giám đốc Vera company limited thêm một năm nữa để ký hợp đồng mua gạo của Anna Food, sau đó sẽ nghỉ hẳn để học tiếp bằng Thạc sĩ Quản trị kinh doanh ở đại học Berkeley California, giao hẳn công ty cho mẹ quản lý. A Hứa nói sẽ nhờ cộng đồng người Mỹ gốc Hoa bên California giúp Xuân hoàn tất hộ chiếu công dân Mỹ vì hiện nàng mới chỉ có thẻ xanh, chưa đủ tư cách pháp nhân làm giám đốc Vera company limited.


Trên đường về nước, ngồi máy bay Xuân thiu thiu ngủ, nhưng thực ra nàng miên man suy nghĩ về mối tình của con gái với Hữu Đông. Trong mắt của nàng, chàng trai này rất được cả về hình thức bên ngoài lẫn bề sâu kiến thức bên trong và ý chí tiến thủ của sinh viên con nhà nghèo vượt khó. Đông cùng quê với hai mẹ con Vi ở Hải Phòng, chỉ khác mình ở quận Lê Chân trong nội thành, còn cậu ấy ở huyện Kiến Thụy, người làng Cổ Trai bên bờ sông Văn Úc. Bọn trẻ cùng tuổi Đinh Mùi (1987), cùng đi du học năm 2006, nhưng Đông nhận được học bổng toàn phần của Hội đồng châu Âu, đi Pháp du học về Luật, chuyên ngành Luật hành chính công ở đại học Sorbonne Paris; còn Vi đi học Quản trị kinh doanh ở trường Berkerley California bên Mỹ. Hai đứa chúng nó lên mạng chuyện trò qua FB thấy hợp nên ngày một thân thiết. Dịp nghỉ hè năm thứ hai đại học, Vi không về nước mà bay thẳng sang Paris với người yêu. Nó gửi về cho mẹ cơ man những bức ảnh tuyệt đẹp về phong cảnh đại học Sorbonne và khoe đấy là trường đại học cổ kính nhất nước Pháp và châu Âu. Vi kể, theo sách viết năm 1895 của Hastings Rashdall thì trường này có mặt ở Paris suốt từ thời trung cổ đến Cách mạng tư sản Pháp đã là hơn 600 năm có lẻ. Trong cuộc cách mạng đó trường bị đóng cửa, nhưng năm 1808 Napole’on đã cho hoạt động trở lại. Đến nay, trường nổi tiếng khắp thế giới về khoa Luật và khoa Thần học. Đông được vào học Luật hành chính công ở đại học Sorbonne, giờ đang làm tiếp luận văn Tiến sĩ chắc phải là nhân tài đất Việt. Con gái mình với Đông quả là xứng đôi vừa lứa, không chê vào đâu được, sao mình lại thấy gờn gợn? Qua nhiều lần tiếp xúc với chàng rể tương lai, mình có cảm nhận cậu ta hơi bị ngộ chữ thành người cấp tiến, hâm mộ tư tưởng dân chủ phương Tây. Vi khoe, anh ấy rất ưa phản biện, hay viết bài gai góc trên trang mạng “hòa thượng Thích Học Toán” của giáo sư trẻ họ Ngô. Vậy thì nguy rồi! Đông đã gây ảnh hưởng lớn đến tư tưởng của Tường Vi khiến nó bỗng dưng dở chứng, làm khó cho mẹ chăng? Vi ơi! Con càng khoe nhiều với mẹ về Đông càng làm cho lòng mẹ rối bời long lắng. Lại nhớ hồi năm ngoái hai đứa chúng nó dắt nhau về Hải Phòng ra mắt họ hàng ở quê của Đông, mình cũng đi theo để biết thêm gia cảnh, nền nếp nhà đó. Làng Cổ Trai của Đông cũng là quê hương của Mạc Đăng Dung nên có ngôi nhà thờ tổ họ Mạc vừa được trùng tu khá đẹp và tôn nghiêm, nhưng vẫn còn một vài đơn nguyên kiến trúc cổ chưa được phục dựng. Mình đã nhiệt thành gửi tiền công đức cho cho Ban quản lý công trình của dòng họ Mạc 10 triệu đồng. Đối diện với làng Cổ Trai, qua con sông Văn Úc là làng Mỹ Lộc thuộc huyện Tiên Lãng, khi xưa có ngôi chùa Vọng Phúc nằm gần bến đò An tháp hay còn gọi là bến Sứa. Nghe các cụ nói, sách địa lý của người Pháp, xuất bản băm 1932 đã xếp chùa này vào trong số 7 ngôi chùa lớn và đẹp nhất xứ Bắc Kỳ, nhưng năm 1947 chùa bị đốt cháy theo chính sách tiêu thổ kháng chiến. Thời hợp tác xã, dân làng Mỹ Lộc có sáng kiến “cải miếu vi tự”, biến ngôi miếu Bà ven sông thành chùa để thờ Phật. Hồi nhỏ đi học, Đông thường bơi qua sông, sang chơi với bạn quanh ngôi miếu Bà có bày cả tượng Phật ấy. Đông mời mình và rủ Vi sẵn có xe ô tô tranh thủ qua cầu Khuẩy, đến thăm chùa Vọng Phúc nay đổi tên thành Thắng Phúc vừa xây dựng mới trên nền đất cũ rất to đẹp, hoành tráng nhất thành phố cảng Hải Phòng. Quả đúng như lời Đông, theo Ban quản lý chùa ở đây giới thiệu, ngôi chùa bằng đá này chỉ thua chùa Bái Đính ở tầm quy mô quốc gia. Khó tìm thấy ở đâu một ngôi chùa làng khi xây dựng dùng hết 700 khối gỗ nhập từ Philippnes và hơn ngàn khối đá xanh chở từ làng Nhồi trong Thanh Hóa ra, tổng chi phí công trình hết hơn trăm tỷ đồng. Họ vận động mình quyên góp và mình cũng gửi lại đó số tiền công đức 10 triệu đồng. Dọc đường về nhà ở quận Lê Chân trong nội thành, Đông có vẻ không vui. Máu ưa phản biện nổi lên, cậu ta bảo với Vi rằng giữa lúc nông dân hai bờ cửa sông Văn Úc còn đang nghèo rớt mà xây ngôi chùa nguy nga tốn hơn trăm tỷ là việc điên rồ, Phật nào muốn thế. Đông còn không đồng tình với mẹ vợ tương lai đã công đức cho chùa, 10 triệu đồng ấy lẽ ra nên dành để cứu giúp những đứa trẻ lang thang đang xin ăn ở vườn hoa thành phố còn thiết thực hơn. Mình nghe cậu ta nói vậy hỏi đùa một câu: “Thế sao lúc cô công đức cho ngôi nhà thờ tổ họ Mạc, cháu không có ý kiến gì?” Đông giải thích, đó là di tích lịch sử đáng được  trân trọng để duy tu, tôn tạo và công trình nhà thờ ấy quy mô cũng vừa phải, không lãng phí tiền bạc như ở chùa Vọng Phúc. Cô con gái diệu của mình còn chọc tức mẹ bằng việc bảo tài xế đột ngột dừng xe, chạy xuống đường biếu cụ già bán vé số tờ 500 ngàn đồng. Không khí trên xe vui vẻ trở lại. Bọn trẻ bắt đầu chuyển hướng đề tài sang bàn luận về Mạc Đăng Dung. Lúc này ngồi trên máy bay, mình vẫn còn nhớ như in cuộc đối đáp giữa Vi và chàng rể tương lai:


- Em thấy ở nhà thờ tổ họ Mạc, cụ thủ từ rất ca ngợi Mạc Đăng Dung, nhưng hình như các sử gia thời cổ lại chê ông ấy hèn nhát đầu hàng, cắt đất cho nhà Minh?


- Bịa tạc thôi, em đừng tin. Các sử gia thời Lê trung hưng  quen lối phò chính thống nên gọi nhà Mạc là Ngụy triều. Đã là Ngụy thì họ thả phanh bôi bác, vu khống đủ điều xấu.


- Thế anh nhận định thế nào về vua Mạc Đăng Dung?


- Anh có đọc được một bài trên mạng “Chiêu tuyết cho Mạc Đăng Dung” của nhà sử học Bùi Hiếu Dân. Ông ấy viết rằng, cuối thời Lê sơ đạo đức xã hội suy vi, kỷ cương triều đình mục nát đến thối rữa nên ngồi trên ngai vàng là một thứ “quỷ vương”, quan chức trong triều không ít loại “quỷ quan”; còn ở trong các làng quê cái ác lộng hành, người sống lẫn với quỷ ma nên có khi chỉ vì một con gà, con chó mất cắp mà người ta xúm lại đánh hội đồng người ăn trộm đến chết mới thôi. Công lao lớn nhất của Mạc Đăng Dung là đã không ngu trung với nhà Lê, đứng ra thay trời  hành đạo, chấm dứt được tình trạng ấy. Cái hay nữa là ông chỉ làm vua hai năm để ổn định triều chính rồi trao quyền cho lớp trẻ kiến tạo nên triều đại mới có nhiều sự canh tân đáng nể.


- Hay quá! Anh nói tiếp về các triều vua về sau của nhà Mạc đi.


- Cái này tác giả bài báo không đề cập đến vì đề tài nghiên cứu của ông ấy chỉ khuôn gọn trong 100 năm thời Lê sơ thôi. Tuy nhiên anh có tìm đọc các sử liệu và được biết đôi chút.


- Giờ thì anh đóng vai cụ giáo Hạnh giảng bài môn Sử cho học trò là em mau lên. Nghe vợ bác Quyền bảo, ngày xưa cụ ấy giảng bài cứ như kể chuyện, học trò sướng mê.


- Năm 1527, Mạc Đăng Dung soán ngôi nhà Lê lên làm vua ở Đông Đô lấy hiệu là Mạc Thái Tổ, mở đầu một vương triếu mới cho nhà Mạc. Đến năm 1529 ông mới 56 tuổi còn đang rất sung sức, nhưng vẫn đặt trọn niềm tin vào lớp trẻ có đầu óc canh tân, chấn hưng đất nước nên đã truyền ngôi cho Mạc Đăng Doanh. Con trai ông, Mạc Thái Tông không phụ niềm tin ấy đã làm được nhiều việc đổi thay đất nước. Khi mới lên ngôi, Mạc Thái Tông đã nghĩ ngay đến việc ngăn ngừa và nghiêm trị cái ác, hạ lệnh cấm dân các xứ không được mang gươm giáo, dao nhọn ra đường, ai trái lệnh sẽ bị trị tội. Qua vài năm trộm cướp bặt tăm, súc vật nuôi tối đến không phải dồn vào chuồng, chỉ cần mỗi tháng kiểm đếm một lần. Đất nước mấy năm liên tiếp được mùa, đêm ngủ không cần đóng cửa, ngoài đường không nhặt của rơi. Vua mở liên tiếp ba kỳ thi kén chọn nhân tài, năm 1532 có Trạng nguyên Nguyễn Thiến, năm 1535 có Trạng nguyên Nguyễn Bỉnh Khiêm và năm 1538 có Trạng nguyên Giáp Hải. Trong thời gian Đăng Doanh trị vì (1529- 1540) nhà Minh mấy lần đem quân đến biên giới lấy cớ ủng hộ Nguyễn Kim khôi phục nhà Lê, nhưng ông thừa biết nội bộ chúng đang rối ren suy yếu, chỉ dám xua lũ quân ô hợp ở vùng Lưỡng Quảng ra đe dọa ta. Một mặt vua sai các tướng giỏi lên biên ải tổ chức canh phòng cẩn mật, ngày ngày thao luyện binh sĩ để khuếch trương thanh thế. Mặt khác ông sai Nguyễn Văn Thái là người giỏi biện bác sang Quảng Tây khôn khéo nghị hòa với giặc. Năm 1540, Đăng Doanh không may bị bệnh mất sớm, thọ 50 tuổi. Con ông là Mạc Phúc Hải nối chí cha và ông nội lên ngôi lấy hiệu là Hiến Tông tiếp tục những biến pháp canh tân của cha như cải cách điền địa, chia lại công điền ở các địa phương, coi trọng giáo dục mở hai khoa thi trong vòng 4 năm để kén chọn hiền tài, năm 1541 có Trạng nguyên Nguyễn Kỳ, năm 1544 có Trạng nguyên Vũ Khúc. Tiếc rằng ông cũng bị bệnh chết sớm chỉ làm vua được 6 năm. Nếu cứ theo đà cách tân và phục hưng đất nước ấy có thể nhà Mạc còn đóng góp được nhiều cho dân tộc Việt, nhưng bọn giặc Minh đã chơi trò hai mặt, hứa hẹn bảo trợ cho cả Lê lẫn Mạc, kích động hai bên gây cuộc nội chiến tương tàn suốt 66 năm. Cuối cùng nhà Mạc tính từ thời Mạc Phúc Nguyên cứ sa đọa, suy yếu dần và phe Lê- Trịnh chiếm lại được đế đô Thăng Long.


- Anh vừa nói tại bọn giặc Minh, riêng em lại thấy cũng tại nước Việt ta thời đó không biết hòa giải dân tộc theo giáo lý của Phật hoàng Trần Nhân Tông nữa cơ. Một nước Việt bé xíu thời đó mà nội chiến kéo dài mấy chục năm thì dân khốn khổ lắm, anh nhỉ!


- Có lẽ em nói đúng, tại cả hai. Sau chuyến đi này, hai anh em mình về Hà Nội tìm gặp nhà sử học Bùi Hiếu Dân chắc còn thu hoạch được ối điều hay.


- Mối tình của ông Dân với bà Dung, vợ bác Quyền cũng ly kỳ, ngang trái lắm. Khi nào rảnh em sẽ kể anh nghe…


Chuyến bay Hồng Kông – Nội Bài chậm mất 2 tiếng do thời tiết xấu. Xuân xuống sân bay đã 23h00 đêm, vẫn thấy Uy đứng chờ ở sảnh. Nàng nghĩ, anh Quyền bận việc không đi đón mình, vẫn sai Uy xuống chờ mấy tiếng ở sân bay thế này chứng tỏ hai người rất lo vụ “nổi loạn” của Tường Vi tại chi nhánh Vera company limited Hồng Kông. Lên xe an tọa xong là nàng thông báo ngay kết quả chuyến đi. Uy nghe xong gật đầu tạm yên tâm, nhưng cũng lo Xuân chắc sẽ phải đi California lâu ngày để lo vụ đổi thẻ xanh lấy hộ chiếu công dân Mỹ. Thấy vậy Xuân hỏi:


- Tình hình ở K thế nào?


- Vẫn rối lắm. Các quan bắn rụng nhau thì doanh nghiệp ở giữa hứng đạn.


- Thì nhiệm kỳ nào sang đến năm cuối cũng vậy. Uy đừng lo, để mình về gặp Ông Cụ xem sao đã.


- Nghe nói Ông Cụ vừa đi Hà Nội gặp bạn ở Trung ương về có vẻ không được vui.


- Thế à?...


Xuân khẽ thở dài, ngả lưng vào ghế. Nàng nhủ thầm, không khéo vụ bà Thơ làm rối bung nội bộ tỉnh K rồi. Nếu gặp Ông Cụ mình cảm thấy có biến sẽ theo kế “tẩu vi thượng sách” của A Hứa. Thằng cha đít tóp ấy khôn như rận. Nó bảo, anh đang tính sẽ nghỉ hưu sớm, hạ cánh an toàn rồi vù sang Canada với vợ con. A Hứa còn khuyên mình, em nghiên cứu dịp này đổi thẻ xanh lấy hộ chiếu xong thì ở lỳ bên Mỹ gần anh có khi lại hay. Chuyến này về K, em thử bàn thêm với A Quyền, A Uy đi là vừa. Xe chạy bon bon trên đường cao tốc về tỉnh K. Xuân nhìn ra bầu trời xung quanh tối thâm như mực, yên tĩnh lạ thường. Chợt nàng nhớ Quyền da diết. Đêm nay anh về nhà với Dung hay đang nằm lại trên tầng 9 tòa nhà Bil- Kel chờ em, anh Quyền ơi!… 


(còn tiếp)


Nguồn: Quỷ Vương, chương 7. Tiểu thuyết Lịch sử của Vũ Ngọc Tiến. NXB Hội Nhà văn, 2016. Tác giả gửi www.trieuxuan.info


 


 


 


 

Mục lục:
1.Xuân Tây Thi xuất ngoại
2.
3.
4.
5.
6.
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Cõi mê - Triệu Xuân 21.05.2019
Chiến tranh và Hòa bình - Liep Nicôlaievich Tônxtoi 21.05.2019
Thế giới những ngày qua - Stefan Zweig 20.05.2019
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 20.05.2019
Seo Mỉ - Đỗ Quang Tiến 16.05.2019
Đông Chu liệt quốc - Phùng Mộng Long 13.05.2019
Đường công danh của Nikodema Dyzmy - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 09.05.2019
Làng tề - Đỗ Quang Tiến 08.05.2019
Kim Vân Kiều Truyện - Thanh Tâm Tài Nhân 07.05.2019
Bảy đêm huyền thoại - Vũ Bằng 06.05.2019
xem thêm »