tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 26276692
Thơ
10.01.2019
Đặng Bá Tiến
Thơ Đặng Bá Tiến tự chọn


LỜI MỘT CÂY CẢNH


 “Tam bách niên” cũng dưới mắt người


bé xíu, cọc còi mà nên cảnh (!)


 


Người vui ngắm có hay lòng tôi lạnh:


ba trăm năm cô độc giữa chậu sành!


 


CHUÔNG GIÓ*


Một vũ điệu suốt đời


lắc lư


nhờ gió


Một câu hát suốt đời


leng keng


không gì buồn hơn thế


cũng nhờ


miệng gió hà hơi


Nhưng


lạ thay người đời


vẫn tin


có phép màu linh ứng (!)


___


 *Quan niệm dân gian: Treo chuông gió (phong linh) trước cửa nhà sẽ mang lại an lành cho gia chủ.


 


RỄ


Đời ưu ái lá hoa bao lời ca ngợi


những từ đẹp nhất trần gian


 


Rễ âm thầm nuôi lá hoa từ ruột đất


được mấy lời khen rễ tảo tần?


MÙA KHÔ


 Gió thổi


bật linh hồn ra khỏi xác


cây nhoài theo vật vã


kiệt mình


 


Màu xanh


màu xanh đâu rồi


xơ xác


Cao Nguyên


phơi ngực trần


bầm đỏ


mặt trời lăn


Cao Nguyên


phơi ngực trần


bỏng thịt ba-zan


hồn đại ngàn


rú lên trong gió


bốn bề xác cỏ


bốn bề bụi đỏ…


 


em nép vào chiều


hai lá mắt xanh!


THÁNG BA


 Tháng ba là tháng dậy thì


lửa hoa gạo đỏ cả khi tối trời


cánh hoa như thể làn môi


muốn dâng tất cả cho người nụ hôn


 


Tháng ba cầm hạt cô đơn


ta đi tìm chỗ để ươm nỗi niềm


ươm trong những ngón tay mềm


ươm vào ánh mắt sau rèm mi ai


 


Tháng ba mây trắng thở dài


chở theo yêu dấu ra ngoài nhân gian


ta ngồi đợi giữa mênh mang


con thuyền mắt biếc chèo sang bến tình


 


Tháng ba đậu xuống vai mình


bông hoa gạo nói lặng thinh bằng màu:


cây già nào biết bạc đầu


màu hoa vẫn thắm trong bao mắt người!


 


GHI TRONG VƯỜN


Ngọn cây nào cũng khao khát vươn cao


để chiếm lĩnh trời xanh và ánh sáng


trúc vươn lên bằng thân mình mọc thẳng


dây bí, dây bìm phải tìm trụ mà leo…


 


Có thứ cây chăm tưới vẫn uột èo


có cây dại lại bời bời xanh tốt


có thứ quả ngỡ là ngọt xớt


nhưng chạm môi là trúng độc chết người


 


Con bướm vàng như đóa nắng ngược xuôi


ngỡ bướm siêng năng, ai dè lười biếng


chú ong nâu rúc đầu trong hoa tím


tưởng ngủ vùi, đâu biết nó say mê…


 


Chạm mầm non mà đau buốt tái tê


ai ngờ róm cũng xanh màu của lá


nhưng bạn hỡi nắm bạc hà, diếp cá


sẽ đẩy lui cơn sốt rung giường


 


Trong vườn chiều thấy bao chuyện buồn thương


đôi bướm đang yêu bỗng sa vào bẫy nhện


con chuồn đỏ làm mồi cho kiến


ai bước vô tình dẫm nát một đời hoa


 


Trong vườn chiều ta bỗng thấy Mẹ ta


từ thiên cổ hiện về trách móc


sao các con để vườn đầy cỏ mọc


để róm để cây trái độc chen vào?


 


Mẹ trách ta


ta chỉ biết nghẹn ngào…


 


TẢN MẠN TÂY BẮC


 Núi giăng thành như lưỡi cưa


xẻ đất trời thành Tây Bắc


chưa đến đây ký ức đã nằm lòng


đã thấy Tô Hoài đứng cười phía trước


đã thấy Nguyễn Huy Thiệp chênh vênh trên đỉnh dốc


thả xuống đồng bằng những Hua Tát, Phiềng Sa…


và ta đã khát khao ánh mắt đêm xòe


đã say men nụ cười cô gái Thái…


 


Tây Bắc


chiều nay bạn đợi


ta ngược Mộc Châu như ngược lên trời


cỏ và mây bạn bầu quấn quýt


ta với chị Hằng cùng được kề môi


chén rượu nếp nương em rót tựa sương trời


rót từ ánh mắt nhìn


rót từ làn da trắng


rót từ ngón tay thon


từ trái tim ấm nóng


chảy vòng qua vai


chảy vào trái tim mình


ta chưa uống rượu nào ngon đến thế


em Thái ơi


ta say đến suốt đời!


 


Dẫu đầu thu


hoa ban chưa nụ


đêm Điện Biên hoa vẫn trắng trời


có chùm ban từ cơn mưa ký ức


có nụ ban em nở tặng riêng người…


 


Lên Tây Bắc


ta thành ngơ ngác


mải nhìn theo búi tóc cao ngồng


mải nhìn gánh


toòng teeng người xuống chợ


hương quế hương hồi thoảng theo gót chân thon …


 


Và ta biết


Mường Thanh nhiều khát vọng


nên mướt xanh trên hoen rỉ một thời


nên lúa chín vàng bên hầm Đờ - cát


phố cao tầng đã mọc chỗ bom rơi…


 


Và ta biết


chỉ một lần Tây Bắc


trái tim ta sẽ mãi nhắc nơi này


bởi ta nợ nụ ban thu khoe sắc


nợ đầm đìa ánh mắt Mường Lay…


 


TIẾNG TÙ VÀ MA KÔNG*                                 


Ma Kông ngồi


bóp gối đầu sàn


bóp vạn dặm đời


trong hai ống xương đang khô tủy


qua vạn dặm đại ngàn suối sông đất mẹ


giờ hai ống xương rên rỉ đêm ngày


 


Và khi buồn


ông ngả nghiêng say


trong tiếng tù và


của chính mình trầm bổng


lời âm… âm… u… u…


bay vào mịt mù thăm thẳm


kết tủa hoàng hôn


đọng giọt giữa lòng người!


 


Người Bản Đôn


đã thấm mỗi chiều rơi 


những nỗi niềm lênh đênh chìm nổi


trong tiếng tù và


phải đâu từ buồng phổi


mà từ trái tim khắc khoải nỗi thương rừng


 


Còn đâu những tháng ba trời đất thơm lừng


trăm thứ hoa rừng đua nhau khoe sắc


ong đập đánh cho ngợp trời phấn rắc


mật ngọt như mưa dưới tán biếc ròng ròng


 


Còn đâu điệu múa xòe của những bầy công


cánh rừng bên sông chỉ còn đất trống


lau phơ phất một màu tang trắng


hồn cẩm, hương… cũng hết gốc nương nhờ


 


Nơi đàn voi quần tụ dưới trăng mơ


giờ những đống xương khô tàn lạnh


mùa săn voi chỉ còn ảo ảnh


trong hoài niệm hằng đêm lại vỗ cánh bay về


 


Biết ngỏ cùng ai


ai thấu nỗi tái tê


ông bà dưới đất sâu còn nghe ta nói?


thần linh ngự trên cao có nhìn xuống dưới


có biết rừng, biết suối…


biết lòng ta…?


__                                     


*Ama Kông: Vua săn voi ở Bản Đôn, Đắk Lắk


 


TRỞ LẠI RỪNG XƯA


Rừng xưa, giờ đã về đâu


Hỏi ai đây giữa ngàn lau bạc đầu?


Ngàn lau xao xác u sầu:


Rừng xưa đã hóa nỗi đau nhân tình…


+


Về đây tôi gặp lại mình


Thời đa đoan với bóng hình Bản Đôn(*)


Cái thời chim rót vào hồn


Lời ca ngọt lịm khi còn sương mai


 


Cái thời công múa cùng nai


Lá xanh giăng tán thành hai tầng trời


Tôi như đứa bé trong nôi


Nằm nghe cây hát những lời đung đưa


Thấy trong hoa lá chuyển mùa


Rừng đang xao xuyến như vừa biết yêu…


+


Giờ tôi ngỡ lạc giữa chiều


Rừng xưa khuất bóng… Bao điều ngẩn ngơ:


Cây thành mây khói bao giờ


Suối gương nay đã đục mờ, lặng trôi


Nai, công hồn đã về trời


Người đời hóa kiếp cả lời chim ca…


 


Tôi ngồi thương cội hương già


Ngỡ cưa còn siết trên da thịt mình!


  ___         


(*) Bản Đôn thuộc tỉnh Đắc Lắc, cách đây 10 năm vẫn còn nhiều cánh rừng  nguyên sinh nổi tiếng, nay đã bị tàn phá tan hoang.


 


THẤY TRĂNG LIỀM Ở PHỐ


                          Kính dâng Mẹ 


 Không vừng, không lúa trên cao


Thiên đình dùng để gặt sao xâu cườm?


                        *


Trăng liềm như tỏa mùi thơm


Tôi nghe thoang thoảng rạ rơm một thời


Tôi nghe tiếng Mẹ tôi cười


“Mùa này mới thực vàng mười đó con!”


 


Rồi liềm theo tiếng cười giòn


Ra đồng cùng Mẹ sắt son tháng ngày


Tay chai từng ngón hao gầy


Chiếc liềm vẫn ở trên tay của Người


Gặt xong liềm vẫn không rời:


Cỏ non vỗ chú bê còi mượt lông


Cỏ già che gió mùa đông


Sim mua nuôi bếp lửa hồng reo vui…


 


Nhớ năm bão lũ dập vùi


Mẹ đau nằm võng ngậm ngùi thở than


Liềm nằm trên vách rỉ han


Hai con mắt Mẹ lệ tràn đẫm mi!


                       * 


Phố phường bao nỗi níu trì


Mải lo quên tiếng thầm thì Mẹ xưa


“Dẫu đời sớm nắng chiều mưa


Mỗi năm hai vụ chiêm, mùa phải chăm…”


 


Hái, liềm giờ đã xa xăm


Xa mùi rơm rạ, dạ trăm nỗi niềm


Đêm nay chợt thấy trăng liềm


Quắt quay lòng nhớ mẹ hiền ngày xưa!


 


NỖI NIỀM


 Bây giờ


cỏ đã rối bời


sương đêm đã cóng cả lời cầu mong


 


Em ngồi


hớp ngọn gió đông


nuốt từng khắc khoải thả rông nỗi niềm


 


Trăng tròn


mòn mỏi hóa liềm


đợi chờ đã khuyết chữ duyên một thời…


+


 Đêm nay


hoa rụng nhụy rồi


chút tình ai đã thả trôi lạc dòng


 


Ngày mai


người thấy trên đồng


lúa non đã phải trổ đòng vì ai!


 


TÌM EM


Tìm em


chỉ thấy nỗi niềm


một thời héo rụng bên thềm xanh rêu


anh dồn hết chỉ tình yêu


mà nào vá được mảnh điều ước mong


 


Tìm em


lúc nước đã ròng


người đà mắc cạn bên dòng nhân duyên


cậy vầng trăng khuyết làm thuyền


chở giùm xa xót đổ lên bãi sầu


 


Tìm em


nào biết nơi đâu


một đời giăng lưới buông câu đi tìm


mồi câu bằng cả trái tim


mà sao tăm cá bóng chim mịt mờ


 


Tìm em


tìm đến bao giờ


lệ trăng rỏ ướt giấc mơ


vẫn tìm!


ĐBT


Vanvn.net


 


 

bản để in
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Năm mới - Đoàn Văn Cừ 10.02.2019
Tết - Đoàn Văn Cừ 10.02.2019
Ngày Xuân chơi đồng quê - Đoàn Văn Cừ 10.02.2019
Đám cưới mùa Xuân - Đoàn Văn Cừ 10.02.2019
Chợ Tết - Đoàn Văn Cừ 10.02.2019
Mưa Xuân - Nguyễn Bính 03.02.2019
Nhạc xuân - Nguyễn Bính 03.02.2019
Di cảo Chế Lan Viên: Hương sen/ Kịch II/ Lừa/ Mèo chuột - Chế Lan Viên 31.01.2019
Di cảo Chế Lan Viên: Hạt gạo/ Họ/ Hái trên trời - Chế Lan Viên 31.01.2019
Di cảo Chế Lan Viên: Giếng - Chế Lan Viên 21.01.2019
xem thêm »