tiểu thuyết
truyện ngắn
thơ
lý luận phê bình văn học
những bài báo
điện ảnh, âm nhạc và hội họa
truyện dân gian VN và TG
Tư liệu sáng tác
tìm kiếm
BẠN ĐỒNG HÀNH

Công ty TNHH TM DV Green Leaf Việt Nam

Green Leaf VN - với hơn 400 xe du lịch từ 4 chỗ đến 50 chỗ, đời mới - là Công ty Dịch vụ vận chuyển hành khách hàng đầu Việt Nam! Luôn phục vụ khách hàng với phong thái và ý chí của người tài xế chuyên nghiệp. Chỉ tuyển dụng đầu vào tài xế có khả năng giao tiếp tiếng Anh đàm thoại. Tác phong, đồng phục chỉnh chu trong suốt thời gian phục vụ khách hàng. Các tài xế phải vượt qua chương trình đào tạo nghiêm ngặt về cách thức phục vụ khách hàng

 *Nhân viên chăm sóc khách hàng người Nhật luôn tạo sự yên tâm và tin tưởng cho khách hàng...

Khách thăm: 27131412
Tiểu thuyết
03.03.2009
Liep Nicôlaievich Tônxtoi
Chiến tranh và Hòa bình

Người ta gọi người Cô dắc lên hỏi: các sĩ quan trong đơn vị của hắn muốn lợi dụng cơ hội này để cướp ngựa của quân Pháp, nhưng một trong những viên sĩ quan ấy vốn có quen với các sĩ quan cao cấp trong quân đội, liền báo tin này cho một viên tướng tham mưu. Thời gian gần đây trong bộ tham mưu quân đội tình hình đã căng thẳng đến tột độ. Yécmôlốp trước đây mấy hôm có đến gặp Benníchxen khẩn khoản xin ông ta dùng ảnh hưởng của mình đối với tổng tư lệnh để vận động cho quân đội mở cuộc tấn công.


- Giả sử tôi không biết rõ ông, thì tôi sẽ nghĩ rằng ông nói thế, nhưng thực tâm không muốn thế. - Benníchxen đáp. - Hễ tôi đề nghị một điều gì là điện hạ nhất định làm ngược lại.


 Tin của đơn vị Cô dắc, được những đội trinh sát phái đi điều tra về xác nhận, chứng minh rằng tình hình đã chín muồi. Sợi dây căng thẳng đã bật ra, chiếc đồng hồ đã bắt đầu kêu xè xè và chuông đồng hồ bắt đầu điểm. Mặc dù chỉ có một quyền hành hư ảo, mặc dù có trí thông minh, có kinh nghiệm và biết người rất rõ - Cutudốp - sau khi lưu ý đến bức thông điệp của Benníchxen (Benníchxen vẫn thường gửi báo cáo riêng lên hoàng thượng), đến nguyện vọng nhất trí của các tướng, mà ông biết cũng chính là nguyện vọng của nhà vua và đến những tin tức của lính Cô dắc đưa về, đã không thể kìm nổi cái phong trào tất yếu này và đã ra lệnh tiến hành cái việc mà ông cho là vô ích và có hại: ông ta đã chấp thuận một việc đã rồi.


IV


Bức thông điệp của Benníchxen nói về sự cần thiết phải tấn công và những tin tức của các đơn vị Cô dắc cho biết cánh trái của quân Pháp không được yểm hộ chỉ là những dấu hiệu cuối cùng cho thấy cái thế tất yếu phải ra lệnh tấn công và cuộc tấn công đã được ấn định vào ngày mồng năm tháng mười.


Sáng ngày mồng bốn tháng mười, Cutudốp ký vào bản mệnh lệnh tác chiến. Tôn đọc bản mệnh lệnh cho Yécmôlốp nghe, đề nghị ông ta lo việc vạch ra những kế hoạch điều quân tiếp theo.


- Được, được, nhưng bây giờ tôi không có thì giờ,- Yécmôlốp nói đoạn ra khỏi nhà. Kế hoạch tác chiến do Tôn soạn ra rất hay - Cũng như trong bản kế hoạch tác chiến Aostéclích, trong bản kế hoạch này cũng có viết, tuy không phải bằng tiếng Đức:


"Đạo quân thứ nhất tiến[1] đến nơi này nơi kia, đạo quân thứ hai tiến[2] đến nơi này, nơi nọ" v.v... Và trên tờ giấy, tất cả các đạo quân này đều đến đúng chỗ, đúng giờ quy định và tiêu diệt quân thù. Cũng như trong tất cả các kế hoạch tác chiến, mọi việc đều được suy tính rất kỹ và cũng như trong tất cả các cuộc tiến quân theo kế hoạch tác chiến, không có lấy một đạo quân nào đến được đúng giờ và đúng chỗ.


Khi bản kế hoạch đã được sao ra đủ số bản, người ta gọi một viên sĩ quan đến và sai đem một bản cho Yécmôlốp để ông ta chiếu theo mà thi hành. Viên sĩ quan kỵ binh cận vệ, phái viên của Cutudốp, hả hê vì được phái đi làm một việc quan trọng như vậy liền lên ngựa đến nhà trọ của Yécmôlốp.


- Ngài đi rồi ạ, - người cận vụ của Yécmôlốp đáp. Viên sĩ quan kỵ binh cận vệ liền đến nhà viên tướng mà Yécmôlốp thường lui tới.


- Không có, đi vắng rồi ạ.


"Miễn sao đừng phải chịu trách nhiệm về sự chậm trễ này! Bực quá" - Viên sĩ quan nghĩ thầm. Anh ta cưỡi ngựa đi khắp doanh trại. Người thì bảo Yécmôlốp cưỡi ngựa đi đâu với mấy vị tướng khác, người thì bảo chắc ông ta trở về nhà rồi. Viên sĩ quan không ăn trưa, tìm mãi đến sáu giờ chiều. Chẳng thấy tăm hơi Yécmôlốp đâu và chẳng có ai biết ông ta hiện ở đâu nữa. Viên sĩ quan ghé vào nhà một người bạn ăn qua quýt mấy miếng rồi lại cưỡi ngựa đến cánh tiến quân tìm Milôrađôvích. Milôrađôvích cũng không có nhà, nhưng người ta bảo rằng Milôrađôvích đi dự vũ hội ở nhà tướng Kikin và chắc Yécmôlốp cũng đang ở đấy.


- Nhưng ở đâu mới được chứ?


- Ở đàng kia, ở cuối thôn Yetskinô ấy - viên sĩ quan Cô dắc nói, tay chỉ một tòa nhà trang chủ từ xa xa.


- Sao lại ở đấy? Chỗ ấy ở ngoài tuyến của quân ta cơ mà.


- Họ đã cho hai trung đoàn chúng tôi ra yểm hộ. Ở đấy mấy hôm nay yến tiệc linh đình phải biết! Hai dàn nhạc, ba đội đồng ca.


Viên sĩ quan vượt ra ngoài phòng tuyến đến thôn Yetskinô. Từ xa đã nghe những tiếng hát hài hòa và vui vẻ trong nhà vẳng ra. Đó là một điệu ca vũ của binh sĩ.


- "Trên bãi cỏ... trên bãi cỏ xanh...!" - Tiếng hát vẳng ra, đệm thêm tiếng huýt sáo và tiếng giẫm chân, thỉnh thoảng lại có tiếng reo hò nổi lên, át cả tiếng hát. Viên sĩ quan nghe những âm thanh này cũng bắt đầu thấy vui vui, nhưng đồng thời cũng thấy lo sợ vì mãi không đưa được tờ công văn quan trọng đã giao cho anh ta. Bấy giờ đã tám giờ tối.


Viên sĩ quan xuống ngựa và bước lên thềm tòa nhà cao lớn, nguyên vẹn giữa hai chiến tuyến Nga và Pháp. Trong phòng hầu rượu và phòng ngoài những nội bộc mang rượu và thức ăn lui tới tấp nập. Dưới các cửa sổ có những ca sĩ đứng hát. Người nhà dẫn viên sĩ quan vào cửa và anh ta bỗng thấy tất cả các vị tướng quan trọng của quân đội cùng tụ tập lại đây. Trong số đó có cả các bóng dáng to lớn, rất dễ nhận ra của Yécmôlốp. Tất cả các vị tướng đều mặc áo hở khuy, mặt họ đều đỏ gay và lộ vẻ phấn khích. Họ đứng quây lại thành hình bán nguyệt, cười ha hả. Ở giữa phòng một viên tướng người tầm thước, rất đẹp trai, mặt đỏ, đang nhảy điệu trêpăc một cách nhanh nhẹn và mềm dẻo.


- Ha, ha, ha! Hoan hô Nicôlai Ivanôvích! Ha ha ha!


Viên sĩ quan cảm thấy rằng trong giờ phút này mà đem một bản mệnh lệnh quan trọng đến đây là có lỗi gấp đôi, cho nên anh ta toan đứng đợi một lúc, nhưng một trong các vị tướng đã trông thấy anh ta và khi biết rõ anh ta đến có việc gì, liền nói với Yécmôlốp.


Yécmôlốp cau mặt ra gặp viên sĩ quan và nghe xong, ông cầm tờ giấy, chẳng nói với anh ta một câu.


Tối hôm ấy một người ở bộ tham mưu nói với viên sĩ quan kỵ binh cận vệ:


- Cậu tưởng ông ta bỏ đi như vậy là chuyện tình cờ à? Không đâu, mẹo cả đấy, cố ý đấy. Cốt chơi khăm Cônôpnítxưn mà! Rồi cậu xem, mai tha hồ mà nát bét.


V


Sáng hôm sau, ông lão Cutudốp dậy rất sớm, cầu nguyện, mặc áo và với cái cảm giác khó chịu là mình phải chỉ huy một trận đánh mà mình không tán thành. Ông lên xe ngựa ra khỏi làng Lêtasôpca cách năm dặm Nga về phía sau Tarutinô và đến địa điểm tập hợp của các đạo quân tấn công. Ngồi trên xe Cutudốp ngủ gà ngủ gật, mỗi khi tỉnh dậy lại lắng tai nghe xem phía bên phải có tiếng súng không, xem trận đánh đã bắt đầu chưa?


Nhưng mọi vật vẫn im lặng. Bây giờ là lúc tảng sáng của ngày thu ướt át và ảm đạm. Khi xe đến gần Tarutinô, Cutudốp trông thấy mấy kỵ binh đang dắt ngựa đi uống nước, vượt qua con đường mà chiếc xe của ông đang đi. Cutudốp nhìn kỹ họ, bảo dừng xe lại và hỏi xem họ thuộc trung đoàn nào. Mấy người kỵ binh này thuộc một đơn vị đáng lẽ lúc này đã phải bố trí rất xa ở phía tiền tuyến để phục kích địch. "Chắc là một sự nhầm lẫn gì đây" - vị tổng tư lệnh già nghĩ thầm. Nhưng đi được một quãng nữa, Cutudốp lại trông thấy những trung đoàn bộ binh, súng thì châu lại, binh lính thì đang mặc quần đùi, người thì nấu cháo, người thì chặt củi. Ông cho gọi một viên sĩ quan lại. Viên sĩ quan báo cáo rằng không hề có lệnh xuất phát nào cả.


- Sao lại không có!... - Cutudốp mở đầu, nhưng rồi lại im bặt và cho gọi viên sĩ quan chỉ huy đến. Ông xuống xe, cúi đầu thở hổn hển, đi đi lại lại cạnh xe, lặng lẽ chờ đợi. Khi viên sĩ quan tham mưu tổng tư lệnh Aikhen được gọi đến, Cutudốp đỏ mặt tía tai không phải vì viên sĩ quan này là kẻ gây nên tội, mà vì hắn là một đối tượng xứng đáng để ông trút cơn giận ra ngoài cho hả. Run lẩy bẩy, thở hổn hển, ông lão đã giận đến cái mức có thể lăn lộn ra đất như ông đã từng làm trong những cơn cuồng nộ ghê gớm nhất; ông xông vào Aikhen đưa hai nắm tay lên hăm dọa, quát tháo ầm ĩ và chửi bới rất tục tằn. Đại úy Brôdin tình cờ đi qua đấy, tuy chẳng có tội gì, cũng phải chịu chung số phận với Aikhen.


- Lại còn thằng chó chết nào đây nữa? Xử bắn ngay! Quân khốn nạn! - Cutudốp quát giọng khản đặc, tay vung tứ phía và loạng choạng như người say rượu. Ông có một cảm giác đau đớn thể xác. Một vị tổng tư lệnh, một vị công tước như ông, lại là người mà ai cũng quả quyết gọi là nắm được nhiều quyền hành nhất ở nước Nga từ xưa tới nay, thế mà bây giờ lại lâm vào cái cảnh bị biến thành trò cười trước mặt toàn quân!. "Ta thật uổng công cầu nguyện cho ngày hôm nay, uổng công suốt đêm ta trằn trọc suy đi nghĩ lại mọi việc - Ông tự nhủ - Hồi ta hãy còn là một thằng sĩ quan nhãi ranh cũng không có ai dám nhạo báng ta như thế này... Thế mà nay!". Ông có một cảm giác đau đớn thể xác như sau khi bị đòn vọt, mà không thể không biểu lộ cảm giác đó ra bằng tiếng kêu la giận dữ và thống thiết. Nhưng chỉ được một lúc sức ông đã kiệt. Ông nhớn nhác nhìn quanh và cảm thấy mình đã nói nhiều điều không hay, ông lên xe lặng lẽ quay về. Cơn giận đã được phát tiết ra ngoài nên không trở lại nữa và Cutudốp, mắt nhấp nháy một cách yếu ớt, lắng nghe lời thanh minh, tự bào chữa (Yécmôlốp mãi đến hôm sau mới trình diện) và những lời khẩn khoản của Benníchxen, của Cônôpnítxưn và của Tôn, xin tiến hành lại cuộc hành quân hụt này vào ngày hôm sau. Cutudốp đành phải ưng thuận một lần nữa.


VI


Ngày hôm sau, từ chập tối quân đội đã tập hợp ở những vị trí ấn định và đến đêm thì xuất phát. Đêm ấy là một đêm thu trời phủ đầy những đám mây màu đen tim tím, nhưng không có mưa. Mặt đất ẩm ướt, nhưng không lầy lội và các đoàn quân kéo đi không một tiếng động, chỉ thỉnh thoảng mới nghe tiếng lách cách khe khẽ của những khẩu pháo. Có lệnh cấm nói to, hút thuốc, châm lửa, phải cố sao cho ngựa khỏi hí. Binh sĩ kéo đi rất vui vẻ. Và đoàn quân dừng lại, chụm súng vào nhau và nằm xuống mặt đất lạnh lẽo, cho rằng mình đã đến nơi ấn định; một số khác (đây là số đông) đi suốt đêm và rõ ràng là đã đi quá nơi ấn định. Chỉ có bá tước Ôrơlốp Đênixốp cùng đi với đội Cô dắc (đó là đơn vị nhỏ nhất) là đến đúng chỗ và đúng lúc. Đội quân này dừng lại ở ven rừng, trên con đường mòn dẫn từ thôn Strômilôvaia đến thôn Đimitrôp.


Lúc tờ mờ đất, bá tước Ôrơlốp đang thiu thiu ngủ thì bị đánh thức dậy. Họ đã dẫn đến cho ông một người vừa trốn ở doanh trại quân Pháp ra. Đó là một viên sĩ quan Ba Lan thuộc lữ đoàn Pônhatốpski. Viên hạ sĩ quan dùng tiếng Ba Lan phân trần rằng hắn ta trốn sang vì bị làm nhục trong quân đội Pháp, lẽ ra hắn phải được thăng lên sĩ quan từ lâu: hắn dũng cảm hơn ai hết, vì vậy hắn đã bỏ đi để trả thù. Hắn nói là Muyara nghỉ đêm cách đây một dặm và nếu cho một trăm quân đi theo hắn, hắn sẽ bắt sống được Muyara. Bá tước Ôrơlốp Đênixốp liền hội ý với các sĩ quan. Lời đề nghị của viên hạ sĩ quan Ba Lan nghe bùi tai quá, khó lòng mà khước từ được. Mọi người đều tình nguyện xin đi, mọi người đều bàn là nên thử xem. Sau khi tranh luận và cân nhắc hồi lâu, thiếu tướng Grêcốp quyết định đem hai trung đoàn Cô dắc đi theo viên hạ sĩ quan.


- Nhưng phải nhớ đấy - bá tước Ôrơlốp Đênixốp nói với viên hạ sĩ quan Ba Lan khi từ giã hắn - Hễ anh nói dối, ta sẽ cho treo cổ anh lên như một con chó, còn nếu anh nói thật, ta sẽ thưởng cho anh một trăm tiền vàng.


Viên hạ sĩ quan, vẻ quả quyết, không trả lời, lên yên và cùng đi với Grêcốp bấy giờ vừa sửa soạn xong. Họ mất hút vào trong rừng. Bá tước Ôrơlốp, người co ro vì khí lạnh của buổi ban mai đang hửng sáng, lòng hồi hộp vì vừa gánh lấy một trách nhiệm nặng nề, bước ra khỏi rừng sau khi tiễn Grêcốp đi và bắt đầu xem xét doanh trại quân địch bấy giờ hiện ra mờ ảo trong ánh sáng rạng đông mới hửng và ánh lửa trại đang lụi dần. Ở bên phải bá tước Ôrơlốp Đênixốp là một sườn đồi trống trải: các đạo quân của ta sẽ xuất hiện trên sườn đồi này. Bá tước Ôrơlốp nhìn về phía ấy, nhưng vẫn không thấy gì; nếu họ đến, thì từ xa đã có thể trông thấy rõ rồi. Trong doanh trại Pháp, bá tước Ôrơlốp Đênixốp nhác trông như bắt đầu có động, nhất là sau khi nghe lời viên sĩ quan phụ tá rất tinh mắt của ông ta.


- Ồ, đúng thật, muộn quá! - bá tước Ôrơlốp nói trong khi nhìn về phía doanh trại Pháp. Cũng như ta vẫn thường thấy khi người mà ta tin cậy không còn ở trước mặt ta nữa, bá tước Ôrơlốp bỗng thấy rõ rệt như một điều hết sức hiển nhiên rằng viên hạ sĩ quan kia là một tên lừa bịp, rằng hắn ta chỉ nói láo và cuộc tấn công sẽ hỏng hết vì thiếu hai trung đoàn kia, nó bị dẫn đi đâu đó có trời mới biết được. Giữa một đám quân dày đặc như thế kia thì làm thế nào mà tóm được tổng tư lệnh của chúng?


- Đúng là hắn nói láo, cái thằng chó chết ấy - bá tước nói.


- Có thể gọi họ quay trở lại - một người trong đám tùy tùng nói. Cũng như bá tước Ôrơlốp, người này thấy nghi ngại cho kết quả cuộc mưu sự vừa rồi khi nhìn doanh trại của quân Pháp.


- Hả? Thật à?... Ông thấy thế nào? Hay là cứ để họ đi? Hay là bảo họ quay lại?


- Ngài ra lệnh cho quay lại ạ?


- Cho quay lại, quay lại - bá tước Ôrơlốp đột nhiên chuyển sang giọng dứt khoát, mắt nhìn đồng hồ. - Muộn mất, sáng hẳn rồi còn gì.


Viên sĩ quan phụ tá liền phi ngựa vào rừng đuổi theo Grêcốp. Khi Grêcốp trở lại, bá tước Ôrơlốp Đênixốp bị kích động vì cuộc mưu sự bất thành vừa qua, vì đợi các đạo bộ binh mãi mà chẳng thấy họ đâu và vì thấy quân địch gần quá (tất cả các binh sĩ trong quân đội của ông đều có những cảm giác đó) liền ra lệnh tấn công.


Ông thì thào ra lệnh: "Lên yên!" - Binh sĩ sắp thành hàng ngũ, làm dấu thánh giá.


- Gửi Chúa!


"Ura-a-a-a! " - Tiếng hô vang dội cả khu rừng, và như từ trong một cái gì bị trút ra, từng kỵ binh đội Cô dắc lần lượt phóng ngựa lao qua suối, chĩa giáo về phía trước, vui vẻ lao về phía doanh trại quân địch.


Người lính Pháp trông thấy quân Cô dắc trước tiên hoảng hốt rú lên một tiếng thất thanh và tất cả lính nhốn nháo lên. Bọn lính Pháp, còn đang ngái ngủ, mình chưa mặc áo, hối hả vứt hết đại bác, súng trường, ngựa trận bỏ chạy toán loạn.


Giả sử quân Cô dắc, khi truy kích quân Pháp, không để ý đến những gì ở sau lưng và ở xung quanh họ thì họ sẽ bắt được cả Muyara và tất cả bọn tướng tá ở đấy, đúng như các vị chỉ huy mong muốn. Nhưng không thể nào thúc cho quân Cô dắc tiến lên được khi họ đã mải mê với chiến lợi phẩm và tù binh. Không ai thèm nghe mệnh lệnh. Quân ta bắt ngay tại trận một nghìn năm trăm tù binh, ba mươi tám khẩu đại bác, mấy lá cờ - và cái này đối với quân Cô dắc mới là quan trọng hơn cả- nhiều ngựa, yên ngựa, chăn mền và những đồ đạc linh tinh khác. Phải thu xếp tất cả những thứ này, phải tập hợp tù binh, đại bác lại, phải chia chiến lợi phẩm, phải cãi nhau, thậm chí phải đánh nhau nữa: quân Cô dắc làm đủ các việc đó.


 Quân Pháp không bị truy kích nữa liền định thần lại, tập hợp thành từng đội nhỏ và bắt đầu bắn. Ôrơlốp Đênixốp còn chờ các đạo quân khác đến nên không tiếp tục tấn công.


 Trong khi đó các đạo bộ binh do Benníchxen chỉ huy và Tôn điều động đã xuất phát đúng theo kế hoạch tác chiến: "Đạo quân thứ nhất tiến"[3]. Và cũng như thường lệ, đã đến một nơi nào đó, nhưng không phải là nơi đã ấn định cho họ. Xưa nay vẫn thế: binh sĩ khi ra đi thì vui vẻ nhưng bây giờ thì bắt đầu dừng lại xì xào bất mãn; binh sĩ đã đoán ra là có sự lầm lẫn gì đấy và họ đang đi giật lùi đến một nơi nào không rõ. Các sĩ quan phụ tá và các tướng soái phi ngựa tứ tung, quát tháo, nổi giận, cãi nhau nói rằng quyết không phải chỗ này, rằng bây giờ đã muộn quá, chửi bới ai không rõ, v.v..., rồi cuối cùng mọi người đều buông xuôi để mặc cho cơ sự muốn ra sao thì ra và đoàn quân lại kéo đi chỉ để cho có đi mà thôi. "Rồi cũng phải đến một nơi nào chứ"! Và quả nhiên họ đã đến, nhưng không phải đến nơi đã định, hoặc giả một số người cũng đến được đúng nơi đã định, nhưng muộn, đến nỗi dù có đến cũng chẳng có ích lợi gì, chẳng qua chỉ để cho người ta bắn vào mình mà thôi. Tôn, trong trận này vốn đóng vai trò của Vairôthơ ở Aostéclích, chăm chỉ phi ngựa từ chỗ này đến chỗ khác và đến đâu cũng thấy mọi việc bị đảo lộn lung tung cả lên. Chẳng hạn ông ta đang phi ngựa trong rừng bỗng gặp phải quân đoàn của Bácgôvút lúc trời đã sáng rõ, nghĩa là lúc mà lẽ ra Bácgôvút phải đến chỗ Ôrơlốp Đênixốp bố trí từ lâu.


Lòng lo lắng buồn rầu vì thất bại và nghĩ rằng phải tìm cho ra kẻ đã gây ra cơ sự này, Tôn phi ngựa đến gặp viên tướng chỉ huy quân đoàn và lên tiếng quở mắng ông ta một cách khắc nghiệt, bảo là phải xử bắn ông ta mới đáng. Bácgôvút - một viên tướng già thiện chiến, bình tĩnh, bấy giờ cũng đã lộn ruột lên vì những lúc dừng lại đợi, vì tình trạng rối ren, vì những mệnh lệnh mâu thuẫn nhau, liền nổi khùng lên và trái hẳn với tính tình xưa nay của ông ta, lớn tiếng mắng nhiếc Tôn khiến cho mọi người phải ngạc nhiên.


- Tôi không cần ai dạy khôn hết. Tôi cũng biết chết với lính của tôi không kém ai - ông ta nói và đem một sư đoàn tiến lên phía trước.


Bácgôvút là người gan dạ nhưng lúc bấy giờ quá xúc động, tiến thẳng ra chiến trường, không hề suy nghĩ xem bây giờ xung trận với một sư đoàn đơn độc như vậy có ích lợi gì không và cho quân đi dưới làn đạn. Sự nguy hiểm, đạn đại bác và đạn súng trường chính là những thứ cần thiết cho ông ta trong tâm trạng tức giận này. Một trong những viên đạn đầu tiên bắn ông ta chết, những viên đạn sau giết rất nhiều quân lính. Và trong một thời gian, sư đoàn của ông ta phải chịu đựng hỏa lực của địch một cách vô ích.


(còn tiếp)


Nguồn: Chiến tranh và Hòa bình, tập 3. Bộ mới, NXB Văn học, 1-2007. Triệu Xuân biên tập. In theo lần xuất bản đầu tiên tại Việt Nam năm 1961 và 1962 của Nhà xuất bản Văn hóa, tiền thân của NXB Văn học. Những người dịch: Cao Xuân Hạo, Nhữ Thành, Trường Xuyên (tức Cao Xuân Huy) và Hoàng Thiếu Sơn.


 







[1] Die erste Colonne marschirt.




[2] Die zweite Colonne marschirt.




[3] Die erste Colonne marschirt.



Mục lục:
1.
2.
3.
4.
5.
6.
7.
8.
9.
10.
11.
12.
13.
14.
15.
16.
17.
18.
19.
20.
21.
22.
23.
24.
25.
26.
27.
28.
29.
30.
31.
32.
33.
34.
35.
36.
37.
38.
39.
40.
41.
42.
43.
44.
45.
46.
47.
48.
49.
50.
51.
52.
53.
54.
55.
56.
57.Phần Thứ Mười một
58.
59.
60.
61.
62.
63.
64.
65.
66.
67.
68.
69.
70.
71.
72.
73.
74.
75.
76.
77.Phần Thứ tám
78.
79.
80.Phần Thứ sáu
81.Lời Người biên tập và Lời Giới thiệu của Cao Xuân Hạo
Các tác phẩm đã đăng:Trở lại - Đầu trang
Thế giới những ngày qua - Stefan Zweig 20.05.2019
Báu vật của đời - Mạc Ngôn 20.05.2019
Seo Mỉ - Đỗ Quang Tiến 16.05.2019
Đông Chu liệt quốc - Phùng Mộng Long 13.05.2019
Đường công danh của Nikodema Dyzmy - TADEUSZ DOLEGA - Mostowicz 09.05.2019
Làng tề - Đỗ Quang Tiến 08.05.2019
Kim Vân Kiều Truyện - Thanh Tâm Tài Nhân 07.05.2019
Bảy đêm huyền thoại - Vũ Bằng 06.05.2019
Ông cố vấn - Hữu Mai 06.05.2019
Cuốn theo chiều gió - Margaret Munnerlyn Mitchell 20.04.2019
xem thêm »